Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 10: Dạo Bước Tình Yêu: Nơi Phố Xá Kể Chuyện
“Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Lời nói ấy, tiếng lòng ấy, lại vang vọng trong tâm trí cô. Khánh đã ở đây, hôm nay anh đã ở đây, lắng nghe cô, chia sẻ cùng cô. Nhưng rồi, một thoáng bất an nhỏ bé lướt qua tâm trí Linh. Liệu Khánh có thực sự hiểu hết những điều cô đang nghĩ, những khao khát sâu thẳm trong lòng cô, hay anh chỉ đơn thuần là một người lắng nghe tốt? Anh là một chàng trai trầm tính, ít nói, không giỏi thể hiện cảm xúc. Cô biết điều đó, và cô chấp nhận. Nhưng sâu thẳm trong cô, vẫn có một khao khát được thấu hiểu một cách trọn vẹn, được cảm nhận sự hiện diện của anh không chỉ qua hành động mà còn qua những lời nói, qua những chia sẻ nội tâm. Cái thoáng suy tư nhỏ bé ấy nhanh chóng bị niềm hạnh phúc lấn át. Cô mỉm cười, tự nhủ rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Tình yêu cần thời gian để vun đắp, để thấu hiểu. Cô sẽ kiên nhẫn. Cô tin vào mối quan hệ này. Dù vậy, một góc nhỏ trong tâm hồn cô vẫn còn đó một khoảng trống, một sự mong chờ vô hình. Cô cần anh ở đây – không chỉ về thể xác, mà còn về tâm hồn, về cảm xúc. Và cô sẽ chờ đợi, chờ đợi đến khi anh sẵn sàng mở lòng hơn, sẵn sàng chia sẻ gánh nặng nội tâm của mình với cô. Những dấu hiệu về sự bào mòn cảm xúc đã bắt đầu xuất hiện, như một lời tiên tri thầm lặng, nhưng lúc này, niềm hạnh phúc vẫn là chủ đạo, và cô muốn tận hưởng từng giây phút ngọt ngào này. Tình yêu của họ đang ở giai đoạn đẹp nhất, giai đoạn của những rung động đầu tiên, của sự khám phá và những hứa hẹn. Linh kéo chăn lên, cuộn mình trong hơi ấm. Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, và đâu đó, tiếng xe cộ vẫn rì rầm, như một bản nhạc nền không ngừng nghỉ của cuộc sống. Cô chìm vào giấc ngủ, mang theo những giấc mơ về Khánh, về một tương lai mà cô hy vọng sẽ thật bình yên và hạnh phúc. Nhưng trong sâu thẳm, những hạt mầm của sự khác biệt trong cách thể hiện tình cảm, và những áp lực vô hình của cuộc sống đô thị đã bắt đầu nảy nở, chờ đợi thời điểm để hé lộ những thử thách thực sự cho tình yêu của họ.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng luồn qua khung cửa sổ, khẽ khàng đánh thức Linh khỏi giấc mộng đẹp. Cô mở mắt, nụ cười vẫn còn vương trên môi khi những ký ức về buổi hẹn hò tối qua ùa về. Cái cảm giác ấm áp, ngọt ngào vẫn còn đọng lại, xua tan đi chút bất an mờ nhạt từ đêm qua. Cô nằm thêm vài phút, tận hưởng sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm, lắng nghe tiếng chim lảnh lót ngoài ban công.
Linh nhẹ nhàng rời giường, bước vào bếp pha cho mình một tách cà phê. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp căn hộ, đánh thức các giác quan của cô. Cô rót cà phê ra chiếc cốc sứ trắng, mang ra ban công, nơi những chậu hoa nhài, hoa mười giờ đang khoe sắc thắm. Ánh nắng ban mai như mật rót xuống từng cánh hoa, làm chúng lấp lánh như được dát vàng. Không khí trong lành, thoảng hương hoa dịu nhẹ, khiến tâm hồn cô thư thái đến lạ. Cô nhấp một ngụm cà phê ấm nóng, vị đắng nhẹ đầu lưỡi rồi tan dần thành dư vị ngọt ngào, hệt như hương vị của tình yêu cô đang nếm trải.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên, kéo Linh trở về thực tại. Cô nhìn màn hình, thấy tên "Mẹ" hiện lên, khóe môi khẽ cong.
“Alo, con nghe đây mẹ.” Giọng cô dịu dàng, tràn đầy sức sống.
Đầu dây bên kia, giọng Bà Ngọc, mẹ của Linh, ấm áp vang lên. “Dạo này con gái mẹ tươi tắn hẳn ra, có chuyện gì vui à? Giọng nói ríu rít như chim hót vậy.” Bà Ngọc nói, chất giọng đầy sự quan tâm và một chút tinh quái.
Linh khẽ cười, một nụ cười vừa ngại ngùng vừa hạnh phúc. Cô đưa mắt nhìn xa xăm, ngắm nhìn những chậu hoa đang đung đưa trong gió, cố gắng giấu đi niềm hạnh phúc mới chớm đang dâng trào trong lòng. Cô biết mẹ cô tinh ý đến mức nào. “Mẹ cứ trêu con mãi. Con vẫn vậy mà.”
“Vẫn vậy mà mẹ nghe giọng con khác hẳn. Mẹ chỉ mong con được hạnh phúc thôi, con gái à,” Bà Ngọc tiếp lời, giọng đầy yêu thương. “Mấy đứa con gái cứ hay giấu mẹ, nhưng ánh mắt hay nụ cười là không thể giấu được đâu. Có chuyện gì thì cứ kể mẹ nghe, đừng có giữ trong lòng.”
Linh cảm thấy một chút ngượng ngùng khi bị mẹ "bắt bài", nhưng đồng thời cũng thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Cô thở dài nhẹ nhõm, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự bao dung, thấu hiểu của mẹ. Cô biết mẹ luôn ở đây, luôn là chỗ dựa vững chắc cho cô. Dù cô không muốn chia sẻ quá nhiều về mối quan hệ mới chớm này ngay lập tức, vì sợ rằng nói ra sẽ làm mất đi cái vẻ huyền ảo, mong manh của nó, nhưng cô cũng cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc của gia đình. Lời nói của mẹ, dù chỉ là một câu hỏi thăm nhẹ nhàng, lại gợi lên trong Linh một cảm giác về những kỳ vọng vô hình, về sự ổn định mà mọi bậc cha mẹ đều mong muốn cho con cái mình. Cô tự hỏi, liệu Khánh có hiểu được những áp lực này không, những áp lực từ gia đình, từ xã hội mà một người con gái như cô phải đối mặt khi bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc?
“Con biết rồi mà mẹ,” Linh đáp, giọng có chút nũng nịu. “Mẹ cứ lo xa. Con vẫn ổn, mọi chuyện đều ổn. Mẹ giữ gìn sức khỏe nhé, con phải đi làm đây.” Cô khéo léo kết thúc cuộc trò chuyện, dù trong lòng vẫn muốn được tâm sự nhiều hơn. Cô đặt điện thoại xuống, ánh mắt vẫn dõi theo những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời xanh ngắt. Một cảm giác bình yên bao trùm lấy cô, nhưng đâu đó, một sợi tơ mong manh của sự lo lắng vẫn len lỏi, về tương lai, về những điều chưa biết. Cô tin vào Khánh, tin vào tình cảm của họ, nhưng cuộc sống thì luôn có những thử thách không lường trước được.
***
Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, Khánh đang dốc sức trên đường chạy tại Công viên Bạch Hạc. Sáng sớm, không khí trong công viên còn tươi mát, thanh khiết, những giọt sương đêm còn đọng trên tán lá xanh mướt. Tiếng chim hót líu lo từ những vòm cây cổ thụ, tiếng nước chảy róc rách từ hồ nước nhân tạo, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào, hối hả của thành phố đang dần thức giấc. Khánh, với dáng người cao ráo, hơi gầy nhưng săn chắc, mặc bộ đồ thể thao màu xám, đang sải những bước dài đều đặn quanh hồ. Khuôn mặt góc cạnh của anh thấm đẫm mồ hôi, đôi mắt sâu thẳm tập trung vào con đường phía trước, cố gắng xua đi những suy nghĩ ngổn ngang đang chồng chất trong đầu.
Áp lực công việc tại công ty DreamWeaver, đặc biệt là dự án Resort Vịnh Ngọc, đang ngày một đè nặng lên vai anh. Những con số, những bản vẽ, những yêu cầu khắt khe từ cấp trên và đối tác cứ luẩn quẩn trong tâm trí, không cho anh một giây phút nào được thực sự thảnh thơi. Mỗi bước chạy, anh cố gắng cảm nhận từng nhịp thở, từng cú đạp chân xuống mặt đất, như một cách để giải tỏa căng thẳng, để trốn tránh khỏi mớ bòng bong của công việc. Anh không muốn mang những gánh nặng ấy về nhà, càng không muốn chia sẻ chúng với Linh ngay lúc này, khi mọi thứ giữa họ chỉ vừa mới chớm nở. Anh muốn cô thấy một Khánh mạnh mẽ, vững vàng, chứ không phải một Khánh đang vật lộn với những lo toan cuộc sống.
Anh lướt qua một người đàn ông lớn tuổi đang chạy bộ với tốc độ đều đặn, dáng người săn chắc, mái tóc điểm bạc. Đó là Chú Long, một người thường xuyên chạy bộ ở công viên này. Chú Long, với bộ đồ thể thao giản dị, chiếc mũ lưỡi trai đội ngược, luôn giữ một khuôn mặt điềm tĩnh, ít biểu cảm. Ông là một người đàn ông của sự kỷ luật, của thói quen, và của sự im lặng. Khi Khánh chạy ngang, ánh mắt của Chú Long khẽ lướt qua anh, rồi ông gật đầu nhẹ, một cái gật đầu vô thanh nhưng đầy sự thấu hiểu giữa hai người đàn ông cùng tìm kiếm sự giải tỏa trong những bước chạy. Khánh cũng khẽ gật đầu đáp lại, một nụ cười nhếch mép rất nhẹ, gần như không thể nhận ra.
Khánh tiếp tục chạy, cảm nhận gió mát lướt qua da thịt, mang theo mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua và mùi hoa cỏ thoang thoảng. Tiếng bước chân đều đặn của anh hòa vào tiếng chim hót, tiếng gió xào xạc qua tán lá. Anh nghĩ về Linh, về nụ cười rạng rỡ của cô tối qua, về cái nắm tay ấm áp. Những hình ảnh đó như một liều thuốc an thần, giúp anh tạm quên đi những áp lực. Anh yêu cái cảm giác bình yên khi ở bên cô, yêu sự hồn nhiên, trong trẻo của cô. Nhưng rồi, những suy nghĩ về công việc lại len lỏi trở lại, như những bóng ma dai dẳng. Anh biết mình cần phải cố gắng hơn nữa, phải xây dựng một nền tảng vững chắc để có thể mang lại cho Linh một tương lai tốt đẹp. Nhưng anh cũng biết, sự cố gắng đó đôi khi phải đánh đổi bằng thời gian, bằng năng lượng, bằng cả những lời yêu thương mà anh vụng về không thể nói ra.
Anh tự hỏi, liệu Linh có hiểu được những gì anh đang phải trải qua không? Cô là một cô gái nhạy cảm, giàu cảm xúc, khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Còn anh, anh chỉ giỏi hành động, giỏi cống hiến, nhưng lại kém cỏi trong việc thể hiện bằng lời nói. Anh tin rằng, sự nỗ lực của anh trong công việc chính là cách anh thể hiện tình yêu, thể hiện sự quan tâm của mình. Nhưng liệu đó có phải là điều Linh thực sự cần? Anh dừng lại ở một ghế đá ven hồ, hít thở sâu, cố gắng điều hòa nhịp tim. Mồ hôi nhỏ giọt trên trán, thấm qua tóc anh. Anh nhìn xa xăm ra mặt hồ gợn sóng, ánh mắt đầy suy tư. Anh và Chú Long, hai người đàn ông ít nói, tìm thấy sự an ủi trong sự cô độc và kỷ luật của chính mình, một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, trở thành cách giải tỏa quen thuộc nhất. Anh không quen chia sẻ những gánh nặng nội tâm, mà thường tự mình gánh vác, tự mình tìm cách giải quyết. Điều này, vô hình trung, tạo nên một khoảng cách nhỏ bé giữa anh và Linh, một khoảng cách mà anh chưa nhận ra, hay đúng hơn là chưa đủ dũng cảm để đối mặt.
***
Buổi chiều hôm đó, Thư viện Quốc gia trở thành điểm hẹn lý tưởng cho Khánh và Linh. Kiến trúc Pháp cổ kính của tòa nhà sừng sững giữa lòng thành phố, với trần cao vút, những cửa sổ vòm lớn đón ánh nắng dịu dàng, tạo nên một không gian trang trọng và đầy tri thức. Khi bước vào bên trong, mùi giấy sách cũ, mùi gỗ, mùi mực in và một chút mùi bụi thời gian thoang thoảng trong không khí, như đưa người ta về một thế giới khác, tách biệt hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt bên ngoài.
Khánh và Linh gặp nhau ở sảnh chính, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cả hai. Linh mặc một chiếc váy cotton màu pastel nhẹ nhàng, tôn lên vẻ thanh mảnh của cô, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ háo hức. Khánh vẫn với phong cách quen thuộc, áo sơ mi đơn giản và quần tây, nhưng trên khuôn mặt anh đã bớt đi phần nào vẻ mệt mỏi từ buổi sáng. Họ dành hàng giờ đồng hồ đi giữa những kệ sách gỗ cao ngút, chạm tay vào những trang sách đã ngả vàng, cảm nhận sự tĩnh lặng và uy nghiêm của nơi đây. Tiếng lật sách, tiếng bút viết sột soạt, tiếng bước chân nhẹ nhàng và những lời thì thầm rất nhỏ là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của thư viện.
Linh, với tâm hồn lãng mạn, thường bị thu hút bởi những cuốn tiểu thuyết tình cảm, những tập thơ bay bổng. Cô thích thú kể cho Khánh nghe về những cốt truyện ly kỳ, những nhân vật đầy cảm xúc. “Anh xem này, cuốn này nói về một cô gái đã đi khắp thế giới để tìm lại tình yêu đã mất,” cô thì thầm, đôi mắt lấp lánh sự say mê. “Em nghĩ tình yêu thật sự là một hành trình dài, không phải đích đến.”
Khánh lắng nghe cô nói, đôi lúc khẽ gật đầu, ánh mắt anh dõi theo những ngón tay thon dài của Linh đang lướt trên trang sách. Anh mỉm cười nhẹ khi cô hào hứng chia sẻ, cảm nhận được năng lượng tích cực và sự trong trẻo từ cô. Anh thích thú với vẻ hồn nhiên, lạc quan của Linh, như một làn gió mát lành thổi vào cuộc sống vốn dĩ khô khan, đầy áp lực của anh. Anh không thường xuyên đọc tiểu thuyết lãng mạn, nhưng anh yêu cái cách cô say mê với chúng, yêu cái cách cô sống trọn vẹn với cảm xúc của mình.
Ngược lại, Khánh lại bị hút vào những cuốn sách về kiến trúc, về lịch sử, về những công trình vĩ đại của nhân loại. Anh đứng trước một kệ sách cũ kỹ, tay cầm một cuốn sách dày cộp về những tòa nhà chọc trời, ánh mắt đầy sự tập trung. “Em biết không, mỗi công trình kiến trúc đều kể một câu chuyện. Nó không chỉ là gạch đá, mà là ước mơ, là ý chí của con người,” anh nói, giọng trầm ấm. Anh chỉ vào một bản vẽ phức tạp, giải thích về kết cấu, về nguyên lý chịu lực một cách say sưa. Linh đứng bên cạnh, kiên nhẫn lắng nghe anh nói. Dù không am hiểu sâu sắc về kiến trúc, nhưng cô thích nhìn ánh mắt anh sáng lên khi anh chia sẻ về đam mê của mình. Cô cảm nhận được sự nhiệt huyết và nghiêm túc trong con người anh. Cô thích cách anh sống có mục tiêu, có trách nhiệm.
Họ tìm thấy một góc đọc sách yên tĩnh, cạnh một cửa sổ vòm lớn, nơi ánh nắng chiều vẫn còn đủ để chiếu rọi những trang sách. Khu vực này có những chiếc đèn đọc sách cổ điển với ánh sáng vàng dịu, tạo cảm giác ấm cúng. Khánh ngồi đọc một cuốn sách chuyên ngành, thỉnh thoảng lại ngước nhìn Linh đang say sưa với cuốn tiểu thuyết của mình. Anh chợt nhận ra, dù họ có những sở thích khác biệt, nhưng họ lại tìm thấy sự kết nối đặc biệt trong không gian yên tĩnh này. Sự hiện diện của đối phương đủ để lấp đầy khoảng trống, tạo nên một cảm giác bình yên, đủ đầy.
Linh ngước nhìn Khánh, thấy anh đang nhíu mày tập trung vào những con số, những biểu đồ phức tạp. Một thoáng buồn len lỏi qua tâm trí cô. Cô ước gì anh có thể chia sẻ những suy nghĩ đó với cô, ước gì cô có thể hiểu được thế giới nội tâm của anh một cách sâu sắc hơn. Cô nhận ra rằng, dù Khánh đang ở đây, bên cạnh cô, nhưng tâm trí anh vẫn còn bị chi phối bởi công việc, bởi những lo toan. Ánh mắt anh đôi khi xa xăm, dù đang ở bên cô, như thể một phần tâm hồn anh vẫn còn mắc kẹt đâu đó giữa những dự án, những bản thiết kế. Cô không trách anh, cô hiểu áp lực anh phải gánh vác. Nhưng sâu thẳm, cô vẫn khao khát một sự hiện diện trọn vẹn hơn, một sự chia sẻ cảm xúc không lời. Cô tự hỏi, liệu có bao giờ anh sẽ mở lòng hoàn toàn với cô, kể cho cô nghe những áp lực, những nỗi lo mà anh đang giấu kín? Niềm khao khát được thấu hiểu, được kết nối sâu sắc hơn với Khánh, dù chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, đã bắt đầu nhen nhóm trong lòng Linh, như một hạt giống nhỏ được gieo vào mảnh đất màu mỡ của tâm hồn nhạy cảm. Cô không cần anh hoàn hảo, chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô.
***
Khi những vệt nắng cuối cùng của buổi chiều tắt dần, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Khánh và Linh rời khỏi thư viện, bước ra đường phố Sài Gòn đã lên đèn. Không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo chút gió nhẹ, xua đi cái oi ả của ban ngày. Họ quyết định đi dạo trên Cầu Ánh Sao, một biểu tượng lãng mạn của thành phố.
Cầu Ánh Sao về đêm thật sự lung linh huyền ảo. Hệ thống đèn LED rực rỡ đổi màu liên tục, tạo nên một con đường ánh sáng uốn lượn trên mặt nước. Tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa của những cặp đôi khác, tiếng chụp ảnh, cùng với tiếng gió nhẹ nhàng lướt qua mái tóc, tạo nên một không khí vui tươi, lãng mạn. Mùi không khí sông nước thoang thoảng hòa quyện với mùi thức ăn vặt từ những xe đẩy gần đó, kích thích mọi giác quan.
Khánh và Linh nắm tay nhau, bước đi chậm rãi trên cầu. Cái nắm tay nhẹ nhàng, ấm áp, truyền cho nhau những cảm xúc êm đềm. Họ không nói quá nhiều, nhưng mỗi cái siết tay nhẹ, mỗi ánh mắt chạm nhau đều chứa đựng biết bao điều muốn nói. Linh dựa nhẹ vào vai Khánh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. Cô kể cho anh nghe về những ước mơ, những dự định công việc mà cô đang ấp ủ, về mong muốn được tạo ra những giá trị ý nghĩa cho cộng đồng. Giọng cô hào hứng, tràn đầy nhiệt huyết.
Khánh lắng nghe cô, đôi lúc khẽ gật đầu, môi nở nụ cười nhẹ. Anh thích cái cách Linh say mê với những điều cô tin tưởng. Anh cảm thấy một sự bình yên lạ thường khi ở bên cô. Anh nhìn ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn đủ màu, thấy trong đó cả sự trong sáng và một chút mộng mơ. Anh không giỏi nói những lời hoa mỹ, nhưng ánh mắt anh, nụ cười anh đã thể hiện sự ủng hộ, sự trân trọng dành cho cô. Anh thực sự yêu cái cách cô sống, cái cách cô nhìn thế giới.
Đột nhiên, bước chân họ chậm lại khi một giai điệu guitar trầm bổng vang lên từ phía trước. Dưới ánh đèn lung linh, một người nghệ sĩ đường phố đang say sưa chơi nhạc. Anh ta là Anh Đạt, với mái tóc dài lãng tử, mặc chiếc áo sơ mi linen rộng thùng thình mang phong cách bohemian, và một chiếc guitar cũ kỹ nhưng tiếng đàn lại vô cùng truyền cảm. Ngón tay anh lướt trên dây đàn, tạo ra những âm thanh vừa buồn bã, vừa da diết, nhưng lại đầy sức sống, như kể một câu chuyện tình yêu đầy trắc trở nhưng không kém phần nồng nàn.
Linh bị cuốn hút hoàn toàn bởi giai điệu ấy. Cô đứng lặng, đôi mắt to tròn dán chặt vào Anh Đạt, như thể từng nốt nhạc đang chạm đến những sợi dây cảm xúc sâu thẳm nhất trong lòng cô. Bài hát ấy nói về nỗi nhớ, về sự mất mát, nhưng cũng về tình yêu bất diệt. Nó gợi lên trong Linh một cảm giác bâng khuâng khó tả, một khao khát được thấu hiểu, được bày tỏ.
Cô khẽ quay sang nhìn Khánh, ánh mắt chất chứa một điều gì đó mà cô không thể gọi tên. Anh vẫn đứng đó, bên cạnh cô, nhưng ánh mắt anh lại có vẻ xa xăm, như đang lạc vào một suy nghĩ nào đó của riêng mình. Có lẽ anh cũng cảm nhận được vẻ đẹp của bản nhạc, nhưng liệu anh có cảm nhận được sự da diết, sự khao khát được thể hiện cảm xúc mà bản nhạc truyền tải không? Cô ước gì Khánh cũng có thể bộc lộ cảm xúc của mình một cách dễ dàng, trực tiếp như Anh Đạt, qua lời hát, qua tiếng đàn, qua ánh mắt. Cô ước gì anh có thể nói ra những gì anh đang nghĩ, đang cảm nhận, thay vì chỉ giữ chúng trong lòng.
Trong khoảnh khắc ấy, một hạt mầm của sự bất an lại nhen nhóm trong lòng Linh. Cô không cần một tình yêu hoàn hảo, cô đã nói vậy. Cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây. Nhưng “ở đây” của cô không chỉ là sự hiện diện thể xác, mà còn là sự hiện diện của tâm hồn, của cảm xúc. Cô muốn anh mở lòng, muốn anh chia sẻ những gánh nặng, những niềm vui, những nỗi buồn của anh. Bản nhạc của Anh Đạt như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về khao khát ấy, một khao khát về sự kết nối cảm xúc sâu sắc hơn, về những lời yêu thương được nói ra, được trấn an. Cô tự hỏi, liệu sẽ có một ngày, cô phải hỏi anh câu hỏi ấy, câu hỏi mà cô đã từng nghĩ sẽ không bao giờ phải hỏi: “Anh còn yêu em không?”
Khánh, dù đang mải suy nghĩ về những chi tiết thiết kế còn dang dở trong dự án, vẫn kịp nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của Linh. Anh thấy cô trầm tư hơn, đôi mắt thoáng buồn man mác. Anh khẽ siết chặt tay cô, một hành động vô thức để trấn an. Anh không biết cô đang nghĩ gì, nhưng anh cảm nhận được một luồng cảm xúc phức tạp đang chảy trong cô. Anh chỉ biết, anh muốn cô hạnh phúc, muốn cô bình yên. Nhưng anh lại vụng về trong việc diễn đạt điều đó bằng lời. Anh chỉ có thể thể hiện bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai.
Họ đứng đó thêm một lúc lâu, lắng nghe tiếng đàn guitar của Anh Đạt. Giai điệu vẫn vang vọng trong không gian, như một lời tiên tri thầm lặng về những điều chưa nói, về những khao khát chưa được đáp ứng. Tình yêu của họ vẫn đang ở giai đoạn đẹp nhất, giai đoạn của những rung động đầu tiên, của sự khám phá và những hứa hẹn. Nhưng những hạt mầm của sự khác biệt trong cách thể hiện tình cảm, và những áp lực vô hình của cuộc sống đô thị, đã bắt đầu nảy nở, chờ đợi thời điểm để hé lộ những thử thách thực sự cho tình yêu của họ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.