Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 11: Dấu Yêu Giữa Guồng Quay

Tiếng gõ bàn phím vẫn dồn dập, đan xen cùng tiếng điện thoại reo vang và những cuộc thảo luận khẩn trương. Trong văn phòng DreamWeaver, nơi ánh sáng từ những tấm kính lớn tràn ngập, phơi bày từng góc cạnh kiến trúc hiện đại và những mảng xanh điểm xuyết, không khí căng thẳng vẫn như một sợi dây vô hình siết chặt lấy từng người. Khánh ngồi đối diện với Bà Trang – một người phụ nữ quyền lực, gương mặt sắc sảo và ánh mắt kiên định, toát lên vẻ sang trọng nhưng cũng đầy nghiêm nghị trong bộ vest màu xám than lịch lãm. Bà Trang đặt tay lên bàn, những ngón tay thon dài gõ nhịp nhẹ nhàng, từng cử chỉ đều ẩn chứa một sự đòi hỏi cao độ.

“Tôi cần sự hoàn hảo, Khánh,” giọng bà Trang vang lên, rõ ràng và dứt khoát, không chút nhân nhượng. “Dự án này không cho phép bất kỳ sai sót nào. Tiến độ đã được chốt, và chất lượng phải vượt trên mọi mong đợi. Anh hiểu ý tôi chứ?”

Khánh gật đầu, khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ tập trung cao độ, dù trong lòng, một áp lực vô hình đang đè nặng. Ánh mắt anh thoáng lướt qua Hoàng, người đồng nghiệp ngồi đối diện. Hoàng, với phong thái tự tin thường trực và nụ cười công nghiệp, khẽ nhếch mép, ánh mắt lướt nhanh qua Khánh như một tia thăm dò. Trong môi trường cạnh tranh như DreamWeaver, mọi dự án lớn đều là một cuộc chiến ngầm, và Khánh biết rõ điều đó. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở.

“Chúng tôi hiểu, thưa bà,” Khánh đáp, giọng nói trầm ổn, chuyên nghiệp. “Chúng tôi sẽ đảm bảo mọi thứ đúng tiến độ và chất lượng. Các phương án dự phòng đã được tính toán kỹ lưỡng để xử lý bất kỳ rủi ro nào có thể phát sinh.”

Anh lướt qua các slide trình bày, từng hình ảnh, từng con số đều được sắp xếp logic, mạch lạc. Mùi cà phê đậm đặc từ ly thứ ba anh vừa uống phả vào không khí, như một liều thuốc kích thích tạm thời cho sự tỉnh táo đang dần cạn kiệt. Anh cảm nhận được sự mệt mỏi đang len lỏi vào từng thớ thịt, nhưng không cho phép bản thân chùn bước. Phía dưới, Kiên, đồng nghiệp thân thiết của anh, đang ghi chép phản hồi một cách cẩn trọng. Kiên luôn là người đáng tin cậy, tỉ mỉ, giúp Khánh san sẻ phần nào gánh nặng.

Bà Trang vẫn không hài lòng hoàn toàn. Bà cau mày nhẹ, ánh mắt dừng lại ở một chi tiết nhỏ trên bản thiết kế. “Tôi thấy khu vực này vẫn còn thiếu điểm nhấn. Cần một cái gì đó độc đáo hơn, mang tính biểu tượng, nhưng vẫn phải hòa hợp với tổng thể. Các anh có đề xuất gì không?”

Khánh ngay lập tức đưa ra một vài ý tưởng, vừa nói vừa điều phối các thành viên trong nhóm đang ngồi quanh bàn họp. Anh phân công Tùng tìm kiếm thêm các mẫu vật liệu mới, yêu cầu Kiên rà soát lại chi phí cho phương án điều chỉnh. Anh thực sự muốn dự án này thành công, không chỉ vì áp lực từ Bà Trang, mà còn vì sự nghiệp của chính mình, vì những kỳ vọng mà anh đặt ra cho tương lai.

Trong khoảnh khắc ấy, khi anh đang say sưa với những con số và bản vẽ, tâm trí anh bỗng thoáng hiện lên hình ảnh Linh. Cô ấy sẽ cười thế nào khi anh kể về một ngày làm việc đầy áp lực như thế này? Chắc cô sẽ nói: “Anh cố gắng quá rồi đó, Khánh. Anh nên nghỉ ngơi một chút.” Nhưng anh không thể. Anh không thể ngừng cố gắng. Bởi vì anh biết, sau lưng anh, còn có Linh, có một tương lai mà anh muốn xây dựng cho cả hai. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy, dù chưa từng thốt ra thành lời, nhưng đã trở thành một phần của gánh nặng nội tâm mà anh mang vác.

Hoàng nhướn mày, chen vào một lời bình luận đầy ẩn ý. “Trong kinh doanh, không có chỗ cho cảm xúc, Bà Trang ạ. Chỉ có hiệu quả và lợi nhuận là trên hết.” Ánh mắt anh ta lướt qua Khánh một lần nữa, như muốn nhắc nhở rằng mọi nỗ lực đều được đánh giá. Khánh chỉ khẽ gật đầu, không phản ứng. Anh biết Hoàng luôn tìm cách thể hiện mình, và anh không có thời gian cho những cuộc cạnh tranh nhỏ nhặt ấy.

Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến, từng phút trôi qua như một gánh nặng. Khi Bà Trang cuối cùng cũng đứng dậy, vẻ mặt vẫn còn đôi chút đăm chiêu, Khánh biết mình sẽ phải ở lại làm việc rất muộn. Anh nhìn đồng hồ, kim phút đã chỉ sang con số bảy. Ngoài cửa sổ, thành phố đã bắt đầu lên đèn, những ánh đèn vàng hắt hiu hòa lẫn với ánh sáng trắng lạnh từ văn phòng, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ vừa cô đơn. Anh cảm thấy mệt mỏi, một sự mệt mỏi thấm sâu vào từng tế bào, nhưng anh vẫn phải tiếp tục. Bởi vì, đối với anh, tình yêu không chỉ là những lời nói ngọt ngào, mà là sự cố gắng không ngừng để xây dựng một nền tảng vững chắc, một tương lai bình yên. Anh muốn Linh có được tất cả những điều tốt đẹp nhất, và anh tin rằng đây là cách duy nhất để anh thể hiện tình yêu của mình. Anh không giỏi nói ra, nhưng anh giỏi làm. Và đôi khi, chính sự vụng về ấy lại là con dao hai lưỡi, tạo nên một khoảng cách vô hình giữa hai tâm hồn tưởng chừng như rất gần nhau.

***

Đã quá mười một giờ đêm, văn phòng DreamWeaver chỉ còn lác đác vài ánh đèn, hắt hiu trên những dãy bàn trống. Tiếng gõ bàn phím của Khánh vẫn đều đều, đơn độc trong không gian rộng lớn. Bên ngoài, những cơn mưa rào bất chợt của Sài Gòn đã tạnh từ lâu, để lại một không khí ẩm ướt và se lạnh. Khánh vươn vai, cố gắng xua đi cảm giác tê mỏi từ đôi vai trĩu nặng. Hộp cơm tối đã nguội lạnh từ lâu, chỉ còn lại vài hạt cơm dính vào đáy. Anh thở dài, cảm thấy cả cơ thể và tâm trí mình đều đã chạm đến giới hạn. Ánh mắt anh mệt mỏi, những quầng thâm dưới mắt hiện rõ, nhưng ý chí vẫn không cho phép anh gục ngã. Anh biết mình cần phải hoàn thành nốt phần việc quan trọng này, trước khi cho phép bản thân nghỉ ngơi.

Anh đứng dậy, đi rót thêm một cốc nước lọc. Qua tấm kính văn phòng, anh nhìn xuống thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng khác hẳn với vẻ hào nhoáng ban ngày, giờ đây nó mang một vẻ cô tịch, tĩnh lặng hơn. Anh nghĩ về Linh, về những gì cô đã nói tối qua, về những ước mơ và dự định của cô. Anh muốn là người đồng hành, là chỗ dựa vững chắc cho cô. Nhưng đôi khi, anh lại cảm thấy mình đang lạc giữa guồng quay của công việc, của những áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình, đến mức không còn đủ sức để thể hiện tình yêu theo cách cô mong muốn. Anh không muốn cô phải lo lắng cho anh, không muốn cô phải gánh vác thêm bất kỳ gánh nặng nào. Nhưng liệu sự im lặng và những hành động vô thức có đủ để cô cảm nhận được tình yêu của anh không?

Khi cuối cùng cũng thu dọn xong đồ đạc, Khánh bước ra khỏi văn phòng. Hành lang vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân anh vang vọng. Chiếc thang máy đưa anh xuống sảnh tòa nhà. Cánh cửa mở ra, và anh nhìn thấy Chú Năm, người bảo vệ già, đang ngồi trực ở bàn lễ tân. Chú Năm là một người đàn ông hiền lành, gương mặt phúc hậu, đã gắn bó với tòa nhà này nhiều năm. Ông đang đọc một tờ báo cũ, đôi kính lão trễ xuống sống mũi.

“Về muộn thế cháu?” Chú Năm ngẩng đầu lên, ánh mắt hiền từ nhìn Khánh. Giọng ông trầm ấm, chất chứa sự quan tâm. “Cứ quần quật mãi thế này có ngày đổ bệnh đó. Nhìn cháu xanh xao quá.”

Khánh nở một nụ cười mệt mỏi, gật đầu chào Chú Năm. “Dạ, công việc còn nhiều chú ạ. Mấy dự án cuối năm gấp quá.” Anh đặt chiếc cặp tài liệu xuống ghế chờ, lấy ra một chiếc túi giấy nhỏ từ trong ba lô. Bên trong là một gói trà hoa cúc thơm dịu và vài chiếc bánh quy dừa mà Linh rất thích. Anh đã mua chúng từ sáng, với ý định sẽ mang đến cho cô vào buổi tối, nhưng rồi công việc lại cuốn anh đi.

“À, chú Năm giúp cháu việc này được không ạ?” Khánh nói, giọng anh có chút ngượng nghịu, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự dịu dàng khi nhắc đến Linh. “Linh hay khó ngủ, với lại thời tiết này dễ bị cảm. Cháu muốn gửi ít trà này cho cô ấy, kèm thêm mấy cái bánh quy nhỏ. Chú có thể giúp cháu chuyển đến căn hộ của Linh vào sáng mai được không ạ? Chắc tầm tám giờ sáng, lúc cô ấy vừa thức dậy là đẹp nhất.”

Chú Năm nhận lấy chiếc túi, nụ cười hiền hậu nở trên môi. “À, cô Linh chứ gì. Cô bé đó ngoan lắm. Chú thấy cháu với cô bé hay đi cùng nhau. Được thôi, để chú giao tận tay cho cháu. Chú sẽ báo cho cô Linh là ‘cháu trai’ gửi nha.”

Khánh khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi anh trở nên ấm áp hơn một chút. “Dạ không cần chú ạ. Chú cứ nói là có người gửi tặng, là được rồi. À, đây là mẩu giấy nhắn của cháu.” Anh vội vàng lấy một cây bút và một mẩu giấy nhỏ từ túi áo, viết vài dòng chữ nguệch ngoạc: *“Trà hoa cúc giúp em dễ ngủ hơn. Bánh quy dừa, em thích. Anh xin lỗi vì lại về muộn. Nghỉ ngơi sớm nhé. Khánh.”* Anh gấp mẩu giấy lại, đặt vào trong túi.

Chú Năm nhìn Khánh, ánh mắt ông ánh lên vẻ thấu hiểu. Ông đã chứng kiến không biết bao nhiêu cuộc đời, bao nhiêu câu chuyện tình yêu trong suốt những năm tháng làm bảo vệ tòa nhà này. Ông hiểu, có những tình cảm không cần phải nói ra quá nhiều lời. “Chú hiểu rồi. Cháu cứ yên tâm về đi. Nhớ giữ gìn sức khỏe. Cứ quần quật mãi thế này không được đâu. Sức khỏe là vàng đó, cháu trai.”

Khánh gật đầu cảm ơn, cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi giao phó món quà nhỏ ấy. Anh cảm ơn Chú Năm một lần nữa, rồi bước ra khỏi tòa nhà. Hơi gió đêm se lạnh luồn qua mái tóc, xua đi phần nào sự mệt mỏi. Anh nhìn lên những tầng lầu cao vút của tòa nhà, nơi ánh sáng từ văn phòng anh vừa tắt vẫn còn như một đốm sáng cô đơn. Anh biết mình đang cố gắng hết sức, theo cách riêng của mình. Anh không giỏi nói những lời hoa mỹ, nhưng anh tin rằng những hành động nhỏ này, dù vụng về, vẫn có thể truyền tải được tình yêu và sự quan tâm của anh đến Linh. Anh chỉ mong, cô có thể cảm nhận được điều đó.

***

Ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ, đánh thức Linh khỏi giấc ngủ. Cô vươn vai, cảm thấy một chút uể oải. Đêm qua, giai điệu da diết từ cây đàn guitar của Anh Đạt vẫn còn vang vọng trong tâm trí cô, khiến cô trằn trọc mãi mới chìm vào giấc ngủ. Nó gợi lên trong cô một khao khát không tên, một mong muốn được thấu hiểu, được Khánh bộc lộ cảm xúc của mình một cách rõ ràng hơn. Cô biết anh yêu cô, theo cách riêng của anh. Nhưng “cách riêng” ấy đôi khi lại khiến cô cảm thấy một khoảng trống vô hình.

Khi chuông cửa căn hộ khẽ reo, Linh hơi ngạc nhiên. Cô mở cửa và nhìn thấy Chú Năm, người bảo vệ già, đang đứng đó với một nụ cười hiền hậu.

“Chào buổi sáng, cô Linh,” Chú Năm nói, chìa ra một chiếc túi giấy nhỏ. “Có người gửi tặng cô đó.”

Linh nhận lấy chiếc túi, cảm ơn Chú Năm. Cánh cửa khép lại, cô quay vào trong, tò mò mở chiếc túi. Bên trong là một gói trà hoa cúc và vài chiếc bánh quy dừa, đúng loại cô yêu thích. Và rồi, cô nhìn thấy mẩu giấy nhắn vội, với nét chữ quen thuộc của Khánh. Cô mở ra, đọc từng dòng chữ ngắn gọn, giản dị: *“Trà hoa cúc giúp em dễ ngủ hơn. Bánh quy dừa, em thích. Anh xin lỗi vì lại về muộn. Nghỉ ngơi sớm nhé. Khánh.”*

Một nụ cười ấm áp nở trên môi Linh. Đúng là Khánh, luôn quan tâm cô theo cách rất riêng, rất thầm lặng. Anh nhớ cô thích trà hoa cúc, nhớ cô hay khó ngủ, nhớ cô mê bánh quy dừa. Những hành động nhỏ ấy, dù không phải là những lời yêu thương bay bổng, nhưng lại có sức mạnh sưởi ấm trái tim cô trong buổi sáng se lạnh. Cô đặt gói trà và bánh xuống bàn, ngắm nhìn mẩu giấy nhắn.

Tuy nhiên, nụ cười trên môi cô nhanh chóng tan đi, nhường chỗ cho một ánh nhìn xa xăm, đăm chiêu. Giai điệu jazz nhẹ nhàng mà cô vừa bật từ chiếc loa nhỏ lại vang lên, những nốt nhạc trầm bổng như đang chạm vào những suy tư sâu kín trong lòng cô. Cô biết Khánh bận rộn, cô hiểu áp lực công việc của anh. Cô cũng không cần anh phải hoàn hảo, không cần những món quà xa xỉ. Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Nhưng “ở đây” của cô không chỉ là sự hiện diện thể xác, mà còn là sự hiện diện của tâm hồn, của cảm xúc. Cô muốn anh mở lòng, muốn anh chia sẻ những gánh nặng, những niềm vui, những nỗi buồn của anh.

Cô thở dài khe khẽ. Dù được quan tâm bằng những hành động cụ thể, cô vẫn cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó. Một sự kết nối cảm xúc sâu sắc hơn, một sự chia sẻ từ tận đáy lòng. Cô muốn nghe anh nói về những áp lực anh đang đối mặt, muốn anh cho cô cơ hội để cùng gánh vác, hoặc ít nhất là lắng nghe anh. Nhưng Khánh lại chọn cách im lặng, tự mình xoay sở với mọi thứ. Phải chăng, anh nghĩ rằng đó là cách tốt nhất để bảo vệ cô? Hay anh đơn giản là không giỏi thể hiện?

Cảm giác bâng khuâng, đôi chút cô đơn lại len lỏi trong lòng. Cô biết mình không nên đòi hỏi quá nhiều, nhưng khao khát được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện thực sự của Khánh trong cuộc sống của cô ngày càng lớn. Những lời thì thầm của bản nhạc jazz như đang cộng hưởng với những nỗi niềm của cô. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra những mái nhà lụp xụp xen lẫn những tòa nhà cao tầng. Thành phố vẫn ồn ào, hối hả, nhưng trong căn hộ của cô, chỉ có tiếng nhạc và những suy tư.

Cô cần một cái gì đó để giải tỏa, để tìm kiếm sự bình yên cho tâm hồn mình. Một cái tên chợt lóe lên trong đầu: Hiệu sách cũ 'Góc Sách'. Nơi đó, cô tin rằng mình có thể tìm thấy một chút an ủi, một chút thấu hiểu từ những trang sách đã cũ. Cô thay quần áo, chọn một chiếc váy linen màu be giản dị, buộc gọn mái tóc dài. Ánh mắt cô vẫn còn đăm chiêu, nhưng trong đó đã có thêm một tia quyết tâm. Cô sẽ đi tìm câu trả lời, không phải từ Khánh, mà từ chính mình, và từ những câu chuyện mà thời gian đã cất giữ trong những cuốn sách.

***

Linh bước vào Hiệu sách cũ 'Góc Sách', và ngay lập tức, một cảm giác bình yên lạ thường bao trùm lấy cô. Không gian nhỏ hẹp nhưng ấm cúng, với những kệ sách gỗ cao tận trần, xếp đầy những cuốn sách đã bạc màu thời gian. Mùi giấy cũ, mùi bụi và mùi gỗ hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng, như kể lại hàng ngàn câu chuyện chưa kể. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, tạo nên một bầu không khí cổ kính và tri thức, khiến mọi lo toan ngoài kia dường như bị bỏ lại sau cánh cửa.

Tiếng chuông cửa leng keng nhẹ nhàng khi cô bước vào, và rồi không gian lại chìm vào sự yên tĩnh, chỉ còn tiếng lật sách khẽ khàng đâu đó, và tiếng nói chuyện thì thầm của một vài khách hàng khác. Linh chậm rãi đi qua những lối đi hẹp, ngón tay cô lướt nhẹ trên gáy sách. Cô thích cảm giác được chạm vào những trang sách cũ, cảm nhận được hơi ấm của thời gian và những câu chuyện đã trải qua biết bao thế hệ độc giả. Cô tìm kiếm một cuốn sách, một câu chuyện có thể giúp cô giải mã những cảm xúc rối bời trong lòng. Cô muốn tìm hiểu về tình yêu, về sự thấu hiểu, về những gánh nặng mà con người mang vác trong cuộc sống.

Cô dừng lại trước một kệ sách cũ kỹ, nơi những cuốn thơ và tiểu thuyết đã ố vàng được sắp xếp không quá ngay ngắn. Ánh mắt cô lướt qua hàng trăm tựa đề, tìm kiếm một cái gì đó chạm đến mình. Cuối cùng, một cuốn tuyển tập thơ không tên, bìa đã sờn cũ, thu hút sự chú ý của cô. Cô khẽ rút nó ra, lật giở từng trang. Những vần thơ, những câu văn ngắn gọn, nhưng lại ẩn chứa một chiều sâu đáng kinh ngạc.

Đôi mắt Linh dừng lại ở một đoạn thơ, một câu chữ như được viết riêng cho những cảm xúc cô đang trải qua:

“Tình yêu không phải là những lời thề non hẹn biển,

Mà là những gánh nặng lặng lẽ ta mang cho nhau.

Là nụ cười giấu trong mệt nhoài,

Là ánh mắt dõi theo, dẫu không nói thành lời.”

Linh đọc đi đọc lại câu thơ ấy, từng chữ như thấm vào tận sâu thẳm tâm hồn cô. Cô cảm thấy một sự đồng cảm mạnh mẽ, một sự thấu hiểu mà cô đã tìm kiếm bấy lâu. Phải chăng, Khánh cũng đang gánh vác những gánh nặng lặng lẽ như vậy? Phải chăng, nụ cười mệt mỏi của anh, ánh mắt xa xăm của anh, cũng là cách anh thể hiện tình yêu, thể hiện sự hy sinh của mình cho cô, cho tương lai của hai người?

Một cảm giác vừa được an ủi, vừa man mác buồn dâng lên trong lòng Linh. Cô luôn khao khát được nghe Khánh nói ra những lời yêu thương, được anh chia sẻ những áp lực. Cô muốn anh hiện diện cảm xúc một cách rõ ràng hơn. Nhưng qua câu thơ này, cô nhận ra rằng có lẽ cô đã quá tập trung vào cách thể hiện tình yêu của mình, mà quên đi rằng Khánh cũng đang yêu cô theo cách riêng của anh – bằng sự cố gắng, bằng sự gánh vác những gánh nặng vô hình. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy, dù chưa xuất hiện, nhưng dường như đã được dự báo từ những vần thơ này.

Cô suy nghĩ, liệu có phải chính sự khác biệt trong cách thể hiện tình yêu ấy đang tạo nên những khoảng cách nhỏ, những hiểu lầm âm ỉ giữa hai người? Cô ước gì cô có thể nhìn sâu hơn vào tâm hồn anh, hiểu được những gì anh đang trải qua. Cô ước gì anh có thể mở lòng hơn, để cô không phải tự mình tìm kiếm những câu trả lời trong những trang sách cũ. Nhưng cô cũng biết, sự thay đổi không thể đến từ một phía. Cô cũng cần phải học cách thấu hiểu anh, học cách nhận ra tình yêu của anh không chỉ qua lời nói, mà qua những hành động lặng thầm, qua những gánh nặng anh đang mang vác.

Linh khẽ vuốt ve bìa cuốn sách, cảm nhận sự thô ráp của giấy cũ. Cô đến quầy thanh toán, mua cuốn tuyển tập thơ ấy. Khi bước ra khỏi hiệu sách, ánh nắng đã lên cao, thành phố lại trở về với vẻ ồn ào, náo nhiệt thường ngày. Nhưng trong lòng Linh, có một sự tĩnh lặng đến lạ. Cô vẫn còn nhiều suy tư, nhiều câu hỏi chưa có lời đáp. Nhưng ít nhất, cô đã tìm thấy một góc nhìn mới, một sự an ủi từ những vần thơ cũ kỹ. Cuốn sách này, có lẽ sẽ trở thành người bạn đồng hành của cô trong hành trình tìm hiểu về tình yêu, về chính mình và về Khánh. Cô bước đi trên phố, ánh mắt đăm chiêu, mang theo trong lòng cả sự ấm áp của món quà Khánh gửi, và nỗi niềm sâu sắc về những điều chưa nói, về những gánh nặng lặng lẽ mà hai tâm hồn đang mang vác cho nhau.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free