Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 12: Bản Giao Hưởng Mưa và Những Lời Thì Thầm Chưa Thành Tiếng

Cuốn tuyển tập thơ cũ kỹ nằm gọn trong túi xách của Linh, mang theo những vần điệu như xoa dịu, nhưng cũng đồng thời khuấy động thêm những suy tư trong tâm hồn cô. Cô bước đi giữa dòng người hối hả, tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tiếng bước chân vội vã như một bản giao hưởng hỗn độn của thành phố, nhưng tâm trí cô lại trôi dạt về những câu thơ, về Khánh, và về những gánh nặng vô hình mà mỗi người đang mang vác. Cô biết mình cần thấu hiểu anh hơn, nhưng cô cũng khao khát được anh thấu hiểu, được anh hiện diện một cách rõ ràng hơn trong thế giới cảm xúc của cô. Một ngày mới lại bắt đầu, mang theo những hy vọng mong manh và cả những nỗi lo toan chưa gọi tên.

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua những tòa nhà cao tầng để rải mình xuống mặt đường nhựa ẩm ướt hơi sương đêm, Khánh đã có mặt tại ngân hàng. Không gian bên trong vẫn còn vương vấn mùi chất tẩy rửa và thoang thoảng hương cà phê từ quầy tự phục vụ. Kiến trúc hiện đại, với những vách kính lớn và nội thất gỗ sáng màu, tạo cảm giác chuyên nghiệp nhưng cũng có phần lạnh lẽo, đối lập hoàn toàn với sự ấm áp mà anh hằng mong muốn xây dựng cho tương lai của mình. Tiếng máy đếm tiền xè xè từ phía quầy giao dịch phía xa, tiếng bấm bàn phím lạch cạch, và những giọng nói thì thầm của nhân viên chuẩn bị cho một ngày làm việc mới tạo nên một bản nhạc nền đều đều, vô vị.

Khánh ngồi vào chiếc ghế da màu xám bạc, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào màn hình điện tử hiện thị số thứ tự. Những con số nhảy múa trên màn hình dường như cũng nhảy múa trong tâm trí anh, biến thành những phép tính phức tạp về khoản vay mua nhà, chi phí sinh hoạt hàng tháng, và những dự án công việc đang chồng chất. Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên đôi vai gầy, một cảm giác quen thuộc đến mức anh đã học được cách chung sống với nó. Từ khi nào, những con số đã trở thành ngôn ngữ chính trong cuộc đời anh, lấn át cả những xúc cảm, những khao khát đơn thuần?

Số của anh hiện lên trên màn hình. Anh đứng dậy, bước đến quầy số 3. Một giao dịch viên trẻ trung, với mái tóc búi cao gọn gàng và bộ đồng phục ngân hàng màu xanh than lịch sự, nở một nụ cười chuyên nghiệp. Đó là Chị Thủy, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, toát lên vẻ nghiêm túc và hiệu quả.

“Chào anh, em có thể giúp gì ạ?” Chị Thủy hỏi, giọng nói rõ ràng, rành mạch.

“Chào cô. Tôi đến để hoàn tất hồ sơ vay mua nhà.” Khánh đáp, giọng anh trầm và hơi khàn, một phần vì sự mệt mỏi chưa tan, một phần vì bản tính ít nói. Anh đẩy tập hồ sơ đã chuẩn bị sẵn qua khe kính.

Chị Thủy nhanh chóng kiểm tra giấy tờ, đôi mắt cô lướt nhanh qua từng trang. “À, hồ sơ của anh Khánh phải không ạ? Dạ vâng, đã được duyệt rồi. Anh vui lòng ký vào đây ạ.” Cô đẩy một tập tài liệu khác đã được đánh dấu sẵn đến trước mặt anh.

Khánh cầm bút, nét chữ của anh run nhẹ khi ký tên vào từng ô trống. Trong đầu anh, một câu hỏi vang vọng: *Một bước nữa… nhưng liệu có đủ?* Liệu khoản vay này có thực sự là cánh cửa mở ra một tương lai ổn định, hay chỉ là một gánh nặng mới mà anh đang chất thêm lên vai mình? Anh muốn một tổ ấm cho Linh, một nơi mà cô có thể thực sự cảm thấy bình yên, không phải lo toan về những bộn bề vật chất. Nhưng đôi khi, chính những cố gắng vật chất ấy lại đang bào mòn đi năng lượng cảm xúc của anh, khiến anh trở nên vụng về hơn bao giờ hết trong việc thể hiện tình yêu. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy, dù chưa thốt ra, nhưng dường như đã là một dự cảm đau lòng về giới hạn của chính anh.

“Anh có cần tư vấn thêm gói tiết kiệm hay đầu tư nào không ạ?” Chị Thủy hỏi, khi Khánh đang ký nốt những dòng cuối cùng, giọng cô vẫn giữ nguyên sự chuyên nghiệp.

Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lơ đãng nhìn về phía cửa kính lớn, nơi những tia nắng ban mai đang chiếu rọi xuống con đường tấp nập. Anh lắc đầu nhẹ, một nụ cười nhếch mép thoáng qua trên gương mặt mệt mỏi. “Không, cảm ơn cô. Hiện tại tôi chỉ muốn tập trung vào công việc và trả nợ thôi.”

Anh cúi đầu cảm ơn Chị Thủy một cách máy móc, rồi rời đi, mang theo một tập hồ sơ dày cộp trên tay và một gánh nặng vô hình trong lòng. Cánh cửa ngân hàng đóng lại sau lưng anh, trả anh về với sự ồn ào của thành phố. Anh biết mình đang làm mọi thứ vì Linh, vì một tương lai mà anh hằng mơ ước. Nhưng con đường phía trước dường như vẫn còn quá dài, quá nhiều chông gai, và anh không chắc mình có thể giữ vững được ngọn lửa tình yêu giữa những áp lực ấy. Ánh nắng ban mai rực rỡ, nhưng lòng Khánh vẫn chìm trong một màu u hoài. Anh bước đi, hòa vào dòng người, trở thành một chấm nhỏ giữa biển người mênh mông, mỗi bước chân đều mang theo một lời hứa thầm lặng và một nỗi lo lắng không tên.

***

Buổi chiều hôm ấy, một bầu không khí ảm đạm bao trùm thành phố. Những đám mây đen nặng trĩu kéo đến từ phía chân trời, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp đổ xuống. Trong khi Khánh đang vật lộn với những con số và bản vẽ tại công ty, Linh tìm đến Phòng trưng bày nghệ thuật ‘Insight’, một không gian hiện đại nằm ẩn mình trong một con hẻm yên tĩnh giữa trung tâm thành phố. Kiến trúc của phòng trưng bày nổi bật với những bức tường trắng tinh khôi, không gian rộng rãi và thoáng đãng, cùng hệ thống ánh sáng được thiết kế đặc biệt để làm nổi bật từng tác phẩm nghệ thuật. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô trên sàn gỗ, tiếng thì thầm của một vài vị khách khác, và bản nhạc cổ điển du dương phát ra từ những chiếc loa ẩn mình tạo nên một bầu không khí nghệ thuật, yên tĩnh và trang trọng, đôi khi phảng phất chút suy tư. Mùi sơn dầu mới, mùi gỗ tự nhiên và mùi không khí điều hòa lạnh lẽo hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng, thanh khiết.

Linh chậm rãi đi qua từng gian phòng, ngắm nhìn những bức tranh và tác phẩm điêu khắc. Cô không phải là một người am hiểu sâu sắc về nghệ thuật, nhưng cô luôn tìm thấy sự kết nối kỳ lạ với những tác phẩm có thể chạm đến tâm hồn mình. Ánh mắt cô dừng lại trước một bức tranh trừu tượng với gam màu trầm chủ đạo – những mảng màu xám, xanh đậm và nâu đất hòa quyện vào nhau một cách ngẫu hứng nhưng lại đầy chủ đích. Nó không có một hình thù cụ thể, nhưng lại gợi cho cô rất nhiều cảm xúc. Cô cảm thấy như bức tranh ấy đang phản ánh chính nội tâm mình: đẹp đẽ, nhưng cũng chất chứa nhiều suy tư, nhiều nỗi niềm hỗn loạn chưa thể gọi tên.

Mỗi nét cọ, mỗi mảng màu đều là một câu chuyện. Ước gì mình cũng có thể bày tỏ rõ ràng như vậy, Linh thầm nghĩ, ngón tay cô khẽ chạm nhẹ vào không khí trước bức tranh, như muốn chạm vào những cảm xúc vô hình mà người họa sĩ đã gửi gắm. Cô nhớ lại cuốn tuyển tập thơ cô đã mua đêm qua, những vần thơ về gánh nặng lặng lẽ và tình yêu không nói thành lời. Cô đã cố gắng thấu hiểu Khánh hơn, cố gắng nhìn nhận tình yêu của anh qua những hành động, qua sự cố gắng của anh. Nhưng chính cô cũng đang vật lộn với những cảm xúc của riêng mình, những khao khát được chia sẻ, được lắng nghe, được thấu hiểu một cách trọn vẹn.

Anh ấy có thực sự hiểu những gì mình đang nghĩ, đang cảm nhận không? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí Linh, mang theo một nỗi buồn man mác. Cô thở dài, cảm thấy một nỗi cô đơn nhẹ nhàng xâm chiếm. Dù đang đứng giữa một không gian tràn ngập vẻ đẹp và sự sáng tạo, cô vẫn cảm thấy một khoảng trống nào đó trong lòng. Cô muốn được Khánh lắng nghe, được anh cùng cô giải mã những mảng màu hỗn độn trong tâm hồn mình, không phải bằng lời khuyên hay giải pháp, mà chỉ đơn giản là bằng sự hiện diện, bằng sự thấu hiểu từ trái tim.

Linh rút điện thoại ra khỏi túi, ngập ngừng gõ một tin nhắn cho Khánh. Cô muốn gặp anh, muốn được ở bên anh, muốn được chia sẻ những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Cô không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Câu nói ấy, dù chưa nói ra, nhưng là tiếng lòng tha thiết nhất của cô lúc này. Tin nhắn được gửi đi, mang theo tất cả những mong chờ và hy vọng của cô. Bên ngoài, những hạt mưa đầu tiên đã bắt đầu rơi lất phất, từng giọt tí tách trên mái kính, như những giọt nước mắt của bầu trời đang cùng chia sẻ nỗi niềm.

***

Tối hôm đó, một cơn mưa lớn trút xuống thành phố, xối xả và không ngừng nghỉ, như muốn gột rửa đi mọi muộn phiền. Tiếng mưa đập vào cửa kính căn hộ của Linh tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng cũng đầy ám ảnh. Gió rít qua khe cửa, đẩy hơi lạnh vào căn phòng, khiến không gian vốn dĩ ấm cúng của cô trở nên có chút nặng trĩu.

Khánh đã đến. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi công sở ban ngày, hơi ẩm ướt vì dính mưa, mái tóc gọn gàng cũng bết lại một chút. Gương mặt anh vẫn lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài làm việc, nhưng ánh mắt anh khi nhìn Linh lại tràn đầy sự dịu dàng và lo lắng thầm kín. Linh đã pha sẵn hai tách trà hoa cúc nóng hổi, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa khắp căn phòng, xua đi phần nào cái lạnh và sự căng thẳng. Hai người ngồi cạnh cửa sổ lớn, nhìn ra màn mưa trắng xóa bên ngoài, những giọt nước trượt dài trên mặt kính như những dòng lệ không ngừng.

“Dạo này em thấy mình cứ… lạc lõng sao ấy, anh à. Công việc thì nhiều, nhưng đôi khi em tự hỏi mình đang làm gì, và làm vì điều gì.” Linh bắt đầu, giọng cô trầm và hơi run, như tiếng mưa bên ngoài. Cô đặt tách trà xuống bàn, hai tay đan vào nhau, ánh mắt nhìn ra xa xăm. “Em biết anh bận, em cũng biết anh cố gắng nhiều cho em và cho tương lai của hai đứa. Nhưng đôi lúc em chỉ muốn có ai đó thực sự lắng nghe, không cần phải giải quyết gì cả. Chỉ cần ở bên em thôi.”

Khánh im lặng. Anh không phải là người giỏi nói ra những lời an ủi hoa mỹ, hay đưa ra những giải pháp tức thì. Anh chỉ lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm của anh tập trung vào Linh, thấu hiểu từng lời cô nói, từng nỗi niềm cô gửi gắm. Anh hiểu… Anh cũng vậy. Trong lòng anh, một sự đồng cảm mạnh mẽ trỗi dậy. Chính anh cũng đang cảm thấy lạc lõng, cũng đang vật lộn với những câu hỏi về ý nghĩa của công việc, của những cố gắng không ngừng nghỉ. Những gánh nặng tài chính, những kỳ vọng của gia đình, và cả khao khát mang lại một cuộc sống tốt đẹp cho Linh đã biến anh thành một cỗ máy làm việc, đôi khi quên mất cách cảm nhận và bày tỏ cảm xúc của chính mình. Anh cũng muốn có ai đó lắng nghe anh, nhưng anh lại không biết cách mở lời. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, như một lời cảnh báo về giới hạn của bản thân.

Linh dựa đầu vào vai Khánh, hơi thở cô nặng nề, như trút bỏ một phần gánh nặng. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai anh. Khánh vòng tay ôm lấy cô, đặt cằm lên mái tóc mềm mại của cô. Anh không nói một lời nào, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay cô, siết nhẹ bàn tay cô đang đặt trên đùi mình. Sự hiện diện trầm lắng, vững chãi của anh, dù không kèm theo lời nói, lại là lời an ủi lớn nhất mà Linh cần lúc này. Cô cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh, nghe được nhịp đập đều đặn của trái tim anh, và điều đó đủ để xoa dịu phần nào nỗi cô đơn trong lòng cô. Tiếng mưa bên ngoài vẫn xối xả, như một bản giao hưởng của nỗi niềm, vừa xoa dịu vừa chất chứa những điều chưa nói, những gánh nặng lặng lẽ mà hai tâm hồn đang mang vác cho nhau.

Trong khoảnh khắc đó, giữa căn phòng ấm áp và cơn mưa lạnh giá, giữa sự im lặng và tiếng thì thầm của gió, Linh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc. Cô biết Khánh yêu cô, bằng cách của riêng anh, bằng sự cố gắng và sự hiện diện chân thành. Nhưng cô cũng biết, giữa hai người vẫn còn đó một khoảng cách vô hình, một sự vụng về trong cách thể hiện cảm xúc mà cả hai đều cần học cách vượt qua. Câu chuyện của họ, giống như cơn mưa ngoài kia, có lúc dữ dội, có lúc xoa dịu, nhưng luôn không ngừng chảy.

***

Sáng hôm sau, trời đã tạnh mưa. Những tia nắng vàng dịu nhẹ chiếu rọi qua những tán cây còn đọng nước, tạo nên một khung cảnh trong lành sau đêm mưa bão. Khánh ghé thăm nhà Bác Liên, chị gái của Bà Hoa, một người phụ nữ phúc hậu, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, đôi mắt hiền từ nhưng nhìn thấu mọi nỗi niềm. Ngôi nhà của bác Liên không quá lớn, nhưng ấm cúng và tràn ngập hơi ấm gia đình. Mùi trà xanh thoang thoảng cùng mùi bánh nướng mới ra lò tạo nên một không khí thân thuộc, dễ chịu.

“Thằng Khánh dạo này gầy đi nhiều đó nha. Công việc bận rộn lắm hả con?” Bác Liên đặt một đĩa bánh cam trước mặt Khánh, giọng bác hiền từ và đầy quan tâm. Bác ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện, ánh mắt trìu mến nhìn cháu.

Khánh mỉm cười nhẹ, một nụ cười mà hiếm khi xuất hiện trên gương mặt anh. “Dạ, cũng tạm ổn thôi bác. Cháu đang có một dự án lớn nên cũng hơi căng thẳng một chút.” Anh không nói rõ về những gì Linh đã chia sẻ đêm qua, hay về áp lực tài chính đang đè nặng lên mình. Anh chỉ đơn giản là ngồi đó, uống trà, và lắng nghe bác kể những câu chuyện thường ngày.

Bác Liên nhấp một ngụm trà, đôi mắt bác nhìn Khánh đầy thấu hiểu. “Bác biết con là đứa có trách nhiệm. Từ nhỏ con đã vậy rồi, luôn biết lo toan cho gia đình. Nhưng cuộc sống này, hạnh phúc là do mình tự chọn, cháu ạ. Đừng để những lo toan cuốn mình đi quá xa.” Bác đặt tay lên mu bàn tay Khánh, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chứa đựng cả sự yêu thương và khuyên nhủ. “Đừng quên dành thời gian cho bản thân, cho những người mình yêu thương. Tiền bạc quan trọng, nhưng sức khỏe và niềm vui còn quan trọng hơn gấp bội.”

Khánh im lặng lắng nghe, đôi mắt anh nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi qua những giọt nước còn đọng trên lá cây. Hạnh phúc là do mình tự chọn… Câu nói của Bác Liên cứ vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở, hay một câu hỏi lớn mà anh chưa tìm được lời đáp. Liệu anh có đang chọn đúng không? Liệu những cố gắng, những hy sinh thầm lặng của anh có thực sự mang lại hạnh phúc cho Linh, hay chỉ đang đẩy anh và cô xa nhau hơn vì sự bào mòn của cuộc sống?

Anh siết chặt cốc trà trong tay, cảm nhận sự ấm áp từ men sứ, nhưng tâm trí anh vẫn đầy những suy tư. Áp lực về một tương lai ổn định, về một tổ ấm cho Linh, đã trở thành động lực lớn nhất của anh, nhưng nó cũng là một gánh nặng vô hình, khiến anh vụng về trong cách thể hiện tình yêu, khiến anh lơ đễnh đi những khao khát cảm xúc của Linh. Anh biết mình phải làm việc, phải cố gắng, nhưng lời khuyên của Bác Liên đã gieo vào lòng anh một hạt giống hoài nghi. Anh muốn hạnh phúc, không chỉ cho Linh, mà còn cho chính mình. Nhưng làm sao để cân bằng giữa trách nhiệm và khao khát được yêu, được sẻ chia, khi mà anh dường như không còn đủ sức để yêu cho đúng?

Khánh rời nhà Bác Liên khi nắng đã lên cao, mang theo trong lòng không chỉ sự ấm áp từ tách trà và lời khuyên của bác, mà còn cả một nỗi trăn trở sâu sắc về con đường phía trước. Anh bước đi trên con đường rợp bóng cây, ánh nắng lấp lánh trên những vũng nước đọng, nhưng tâm hồn anh vẫn chìm trong một mảng màu trầm, một sự u hoài man mác. Linh cần được thấu hiểu sâu sắc, và anh cũng cần được chia sẻ. Những gánh nặng lặng lẽ ấy, liệu có thể được hóa giải trước khi chúng kịp bào mòn đi tất cả những gì đẹp đẽ nhất mà họ từng có? Câu hỏi ấy vẫn còn treo lơ lửng, như một đám mây âm u trên bầu trời trong xanh sau cơn mưa.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free