Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 13: Sẻ Chia Ước Mơ Giữa Sắc Màu
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp lướt qua khung cửa sổ, nhuộm vàng một góc căn phòng, Linh đã thức giấc. Cô chậm rãi vươn vai, cảm nhận sự mềm mại của tấm chăn bông và hơi ấm còn vương lại từ giấc ngủ. Đêm qua, cơn mưa đã trút xuống thành phố những giọt nước nặng hạt, gột rửa đi bụi bặm và cả những muộn phiền vô hình. Nhưng trong lòng Linh, dường như vẫn còn vương vấn một làn hơi ẩm lạnh của suy tư, như hơi sương đọng lại trên tán lá sau cơn dông.
Cô nhẹ nhàng bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng từ góc bếp, hòa quyện với hương hoa nhài dịu nhẹ từ lọ hoa nhỏ đặt trên bàn, tạo nên một không gian tĩnh lặng mà cô hằng yêu thích. Linh rót cho mình một tách cà phê nóng, rồi ra ban công, ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc. Thành phố giờ này vẫn còn ngái ngủ, chỉ lác đác vài chiếc xe lướt qua trên con đường bên dưới. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh mướt hòa vào tiếng gió xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng êm đềi của buổi sớm mai.
Linh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, xua đi chút uể oải còn sót lại. Đôi mắt cô dõi theo dòng chảy của cuộc sống bên dưới. Rồi cô thấy, ở cuối con hẻm nhỏ quen thuộc, hình dáng gầy gò của Cô Sáu ve chai xuất hiện. Cô Sáu đội chiếc nón lá đã bạc màu theo năm tháng, lưng còng xuống dưới sức nặng của chiếc xe đẩy chất đầy những phế liệu. Tiếng cọt kẹt của bánh xe trên nền đường nhựa khô ráo vang lên đều đều, một âm thanh đã quá đỗi quen thuộc với Linh mỗi buổi sáng. Cô Sáu không nói một lời, chỉ lặng lẽ cúi mình nhặt nhạnh từng mảnh giấy, từng vỏ lon, từng chai nhựa bị bỏ quên. Dáng vẻ cần mẫn, âm thầm mưu sinh ấy khiến Linh không khỏi suy nghĩ. Cuộc sống này, ai cũng có những gánh nặng của riêng mình, có những cuộc chiến thầm lặng không ai hay.
Khánh cũng vậy. Đêm qua, khi anh ngồi đối diện cô, dưới ánh đèn vàng dịu, đôi mắt anh đã không nói dối. Trong sự im lặng của anh, trong cái siết tay đầy mệt mỏi, Linh cảm nhận được vô vàn những lo toan, những áp lực đang đè nặng lên đôi vai người đàn ông cô yêu. Anh không phải là người giỏi nói ra cảm xúc, cũng không phải là người thích than thở. Anh yêu bằng hành động, bằng sự cố gắng miệt mài, bằng những gánh vác vô hình. “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Lời cô thốt ra đêm qua, không chỉ là một lời yêu, mà còn là một lời khẳng định, một sự chấp nhận trọn vẹn con người anh, kể cả những phần yếu đuối mà anh chưa bao giờ dám bày tỏ. Cô biết, anh đang cố gắng rất nhiều, không chỉ cho riêng anh, mà còn cho tương lai của cả hai. Nhưng nếu cứ mãi giữ những gánh nặng ấy một mình, liệu anh có gục ngã? Liệu sự im lặng của anh có vô tình tạo nên một bức tường vô hình giữa hai người?
Linh khẽ thở dài, làn hơi ấm phả vào không khí lạnh buổi sớm. Cô đặt tách cà phê xuống, với tay lấy chiếc điện thoại. Ngón tay cô lướt trên màn hình, soạn một tin nhắn ngắn gọn nhưng chứa đầy sự quan tâm. Cô muốn anh biết, anh không đơn độc. Cô muốn anh hiểu, cô ở đây, sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng chia sẻ, dù đó là những ước mơ lớn lao hay những nỗi sợ hãi thầm kín nhất.
"Khánh, anh ổn không? Chiều nay anh có bận không? Em muốn rủ anh đi chợ Bến Thành, rồi mình đi ăn vặt. Anh có muốn đi không?"
Tin nhắn được gửi đi, mang theo một chút hy vọng mong manh. Linh biết, Khánh có thể sẽ bận. Anh luôn bận. Nhưng cô cũng biết, anh sẽ không từ chối một lời mời từ cô, nhất là khi cô chủ động tạo ra một không gian để cả hai có thể ở bên nhau, không phải trong sự im lặng của những bữa ăn vội vã, mà là trong sự sẻ chia của một buổi chiều thảnh thơi. Cô nhìn ra xa, thấy Cô Sáu ve chai đã đi khuất vào con hẻm khác, chỉ còn lại tiếng cọt kẹt vọng lại từ phía xa. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, với những người cần mẫn âm thầm góp nhặt từng chút một, và những người đang cố gắng xây dựng từng viên gạch cho một tương lai mơ ước. Linh mỉm cười nhẹ. Có lẽ, cô cũng nên học cách cần mẫn như Cô Sáu, và kiên nhẫn như chính tình yêu mà cô dành cho Khánh.
***
Chiều hôm đó, nắng Sài Gòn vẫn còn gay gắt, nhưng đã bớt chói chang hơn buổi trưa, nhường chỗ cho một sắc vàng dịu nhẹ bao phủ khắp các con phố. Khánh đứng đợi Linh ngay cổng chính chợ Bến Thành, nơi kiến trúc Pháp cổ kính vẫn sừng sững giữa lòng thành phố hiện đại, như một chứng nhân của thời gian. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh dương nhạt, quần tây tối màu, trông vẫn lịch lãm nhưng thấp thoáng nét mệt mỏi trên gương mặt. Anh khẽ nới lỏng cà vạt, hít một hơi sâu mùi khói xe và bụi đường đặc trưng của Sài Gòn. Trong đầu anh vẫn văng vẳng lời Bác Liên sáng nay, về "hạnh phúc là do mình tự chọn", và cả những lời Linh đã nói đêm qua. Anh vẫn còn yêu Linh, rất nhiều. Nhưng liệu tình yêu đó có đủ sức mạnh để vượt qua những gánh nặng anh đang mang vác, hay chỉ là một gánh nặng khác mà anh đang cố gắng che giấu?
Khi Linh xuất hiện, một tia nắng chiều dường như muốn níu giữ khoảnh khắc ấy, hắt lên mái tóc dài mềm mại của cô một ánh sáng lung linh. Cô mặc chiếc váy hoa nhí màu trắng, nhẹ nhàng và thanh thoát, mang theo một làn hương hoa thoang thoảng. Nụ cười dịu dàng của cô như một làn gió mát xua tan đi sự oi bức và những suy tư nặng nề trong lòng Khánh.
“Em đến rồi,” Khánh nói, giọng anh trầm ấm, nét căng thẳng trên gương mặt dường như giãn ra đôi chút. Anh đưa tay nắm lấy tay Linh, một cử chỉ quen thuộc nhưng hôm nay lại mang theo một sự ấm áp đặc biệt, như một lời khẳng định thầm lặng về sự hiện diện của anh, như Linh hằng mong ước.
Linh mỉm cười, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Khánh truyền sang. “Anh đợi em lâu chưa?”
“Cũng không lâu,” Khánh đáp. “Mình vào thôi.”
Họ cùng nhau bước vào lòng chợ Bến Thành, như lạc vào một thế giới khác. Âm thanh lập tức bao trùm lấy họ: tiếng rao hàng xen lẫn tiếng mặc cả huyên náo, tiếng xe cộ vù vù từ bên ngoài vọng vào, tiếng bước chân người qua lại tấp nập. Mùi hương cũng đa dạng không kém: mùi thức ăn thơm lừng từ các gian hàng ẩm thực, mùi gia vị nồng nàn từ các quầy hàng khô, mùi vải vóc mới, thậm chí cả mùi mồ hôi đặc trưng của một khu chợ đông đúc. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bầu không khí sống động, náo nhiệt và đầy màu sắc.
Họ len lỏi qua các gian hàng san sát nhau, ánh mắt Linh lấp lánh sự thích thú khi ngắm nhìn những món đồ thủ công tinh xảo, những bó hoa tươi rực rỡ hay những bộ áo dài truyền thống. Cô không ngừng xuýt xoa, chỉ trỏ, và Khánh chỉ lặng lẽ đi bên cạnh, đôi lúc mỉm cười khi thấy cô hào hứng. Anh không nói nhiều, nhưng cái siết tay nhẹ nhàng của anh, ánh mắt anh dõi theo từng cử chỉ của cô, là đủ để Linh cảm thấy được chở che, được yêu thương.
Tại một gian hàng bán vải lụa tơ tằm, những cuộn vải đủ màu sắc được xếp chồng lên nhau như một bức tranh rực rỡ, Linh dừng lại, trầm trồ. Đúng lúc đó, một giọng nói sang sảng vang lên từ phía sau:
“Ôi chao, Khánh đây hả con! Lâu lắm mới thấy cháu ghé chợ. Cháu làm bác giật mình đó nha!”
Khánh quay lại, nụ cười gượng gạo nở trên môi khi thấy Cậu Ba của mình. Cậu Ba là em trai của bà nội Khánh, một người đàn ông vui vẻ, hóm hỉnh với cái bụng phệ đặc trưng và chiếc áo sơ mi rộng thùng thình thường ngày.
“Chào Cậu Ba ạ,” Khánh đáp, cố gắng giữ vẻ bình thản. “Dạ, cháu cũng ít khi có dịp ghé chợ.”
Cậu Ba đưa mắt nhìn sang Linh, ánh mắt đầy tò mò và thích thú. “Còn đây là… à, Linh phải không? Bác nhớ rồi, con bé Khánh hay nhắc tới đó hả? Xinh quá chừng!” Cậu Ba nở một nụ cười tươi rói, phô ra hàm răng trắng bóng. “Thế khi nào thì cưới vợ, Khánh? Cậu Ba chờ ăn cỗ mòn cả dép rồi đó!”
Câu hỏi bất ngờ của Cậu Ba khiến Khánh cứng người. Một thoáng bối rối lướt qua gương mặt anh, rồi anh nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, dù trong lòng đang cuộn trào một cảm giác khó tả. Áp lực, trách nhiệm, và cả một chút xấu hổ khi chưa thể đáp lại kỳ vọng của gia đình. Anh biết Cậu Ba chỉ nói đùa, nhưng lời nói ấy lại vô tình chạm vào đúng nỗi lo lắng sâu kín nhất của anh.
Linh cũng hơi bối rối, má cô ửng hồng. Cô khẽ cúi đầu chào Cậu Ba. “Chào Cậu Ba ạ.” Giọng cô nhỏ nhẹ, đủ để anh nghe thấy. Cô cảm nhận được sự căng thẳng của Khánh qua cái nắm tay của anh, nó siết chặt hơn một chút. Cô đưa mắt nhìn anh, một cái nhìn đầy thấu hiểu và sẻ chia, như muốn nói: "Em ở đây, không sao đâu."
Khánh cố gắng mỉm cười tự nhiên nhất có thể. “Cậu Ba lại trêu cháu rồi. Tụi cháu còn trẻ, cứ từ từ ạ.” Anh gãi đầu, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề. “Cậu Ba đi chợ mua gì mà lại đứng đây thế ạ?”
Cậu Ba cười phá lên. “À, bác đang tìm mua ít vải để may áo dài cho bà thím con. Thôi, hai đứa cứ đi chơi đi, bác cũng phải về đây. Nhớ lời bác nói đó nha, Khánh! Đừng để con gái nhà người ta chờ lâu đó!” Cậu Ba vỗ vai Khánh một cái bốp rồi quay lưng đi, tiếng cười vẫn còn vang vọng trong không khí ồn ào của chợ.
Khánh thở phào nhẹ nhõm khi Cậu Ba đi khuất. Anh quay sang nhìn Linh, ánh mắt có chút ái ngại. “Cậu Ba anh vậy đó, thích trêu chọc thôi, em đừng bận tâm.”
Linh lắc đầu, mỉm cười trấn an anh. “Không sao đâu anh. Em hiểu mà.” Cô siết nhẹ tay anh, như một lời động viên. Nhưng trong lòng cô, câu hỏi của Cậu Ba cũng đã gieo vào một hạt mầm suy nghĩ. Hôn nhân. Tương lai. Những điều mà cô và Khánh ít khi nói đến một cách trực tiếp, nhưng lại luôn lơ lửng trong tâm trí cả hai, như một mục tiêu cần đạt tới, nhưng cũng là một gánh nặng tiềm ẩn.
Họ tiếp tục đi dạo thêm một lúc, mua vài món đồ trang trí nhỏ xinh mà Linh thích, nhưng không khí đã không còn hoàn toàn vô tư như ban đầu. Cái bóng của câu hỏi "khi nào cưới vợ" dường như vẫn còn lơ lửng, tạo nên một sự im lặng khác biệt, không phải là sự im lặng ấm áp mà là một sự tĩnh lặng chất chứa nhiều điều chưa nói.
***
Khi màn đêm buông xuống, những ánh đèn đường và đèn lồng đã thắp sáng rực rỡ khu phố Phan Xích Long, biến nơi đây thành một biển ánh sáng lung linh, huyền ảo. Khánh và Linh dừng chân tại một quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc, nơi họ thường ghé đến những lúc muốn tìm kiếm sự thoải mái và bình dị. Những chiếc bàn ghế nhựa đơn giản được bày biện san sát, bếp nấu ngoài trời tỏa ra mùi thức ăn thơm lừng. Tiếng xào nấu xèo xèo, tiếng nói chuyện rôm rả của thực khách, tiếng xe cộ qua lại tấp nập – tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy thân thiện và vui vẻ.
“A, Khánh, Linh đấy à! Lâu lắm mới thấy hai đứa ghé qua!” Anh Hào, chủ quán với chiếc tạp dề lấm lem bột và gương mặt lúc nào cũng tươi rói, niềm nở chào đón. “Món tủ của hai đứa đây nhé!”
Anh Hào nhanh chóng mang ra hai đĩa bánh tráng trộn đầy ắp, hai tô ốc luộc nóng hổi và hai ly trà tắc mát lạnh. Mùi thơm của bánh tráng trộn quyện với mùi ốc luộc cay nồng kích thích vị giác của cả hai.
Khánh và Linh ngồi xuống, cảm nhận làn gió mát rượi xua đi cái nóng bức ban ngày. Họ bắt đầu ăn, ban đầu chỉ là những câu chuyện vu vơ về những món đồ đã mua ở chợ, về những người qua lại. Nhưng rồi, khi những món ăn vơi dần và sự thoải mái dần lan tỏa, Linh biết đây là lúc thích hợp. Cô nhìn Khánh, ánh mắt cô đầy sự quan tâm và kiên nhẫn.
“Khánh này,” Linh khẽ lên tiếng, giọng cô dịu dàng nhưng đủ để kéo sự chú ý của anh khỏi đĩa bánh tráng trộn. “Em biết anh đang rất mệt mỏi, và có nhiều điều anh giữ trong lòng. Nhưng anh có thể chia sẻ với em không? Anh có những ước mơ gì? Hoặc có điều gì khiến anh lo lắng nhất không?”
Khánh dừng đũa, ngẩng đầu nhìn Linh. Đôi mắt anh sâu thẳm, phản chiếu ánh đèn vàng từ những ngọn đèn treo trên cao. Anh im lặng một lúc, không gian xung quanh dường như chậm lại đối với anh, chỉ còn lại ánh mắt mong chờ của Linh. Anh đấu tranh với chính mình. Có nên nói ra không? Có nên để Linh gánh chung những lo toan mà anh vẫn cố gắng tự mình giải quyết? Nhưng rồi, cái nhìn kiên định, đầy yêu thương từ cô đã xoa dịu những nỗi sợ hãi ấy. Anh biết, cô không chỉ hỏi vì tò mò, mà vì cô thật sự muốn được ở bên anh, trọn vẹn cả những lúc yếu lòng nhất.
“Anh…” Khánh bắt đầu, giọng anh hơi khàn, như thể phải dùng hết sức để nói ra những lời ấy. “Anh… anh chỉ muốn có một căn nhà nhỏ, đủ ấm cúng cho hai đứa mình. Không cần quá lớn, chỉ cần có một góc bếp nhỏ em thích, một ban công để em trồng hoa, và một nơi để anh về sau những ngày làm việc mệt mỏi.” Anh khẽ thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang hình dung ra căn nhà mơ ước ấy. “Nhưng giờ mọi thứ… khó quá, Linh ạ. Giá đất, giá nhà cứ leo thang. Áp lực công việc, tài chính… Anh sợ anh không đủ tốt, không lo được cho em một cuộc sống đầy đủ như em xứng đáng.”
Những lời anh nói ra, dù ngập ngừng, lại chân thật đến đau lòng. Đó là những gánh nặng mà anh đã cất giấu bấy lâu, những nỗi lo lắng đã bào mòn anh từng ngày. Linh lắng nghe, trái tim cô thắt lại. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay Khánh đang đặt trên bàn. Bàn tay anh lạnh và hơi run.
“Khánh à,” Linh nói, giọng cô đầy kiên định. “Em không cần cuộc sống xa hoa, anh biết mà. Em không cần một căn nhà to lớn, hay những món đồ đắt tiền. Em chỉ cần anh ở đây. Em chỉ cần có anh bên cạnh, cùng em xây dựng nó, dù nó nhỏ bé thế nào đi chăng nữa.” Cô siết nhẹ tay anh, ánh mắt cô trao anh một sự tin tưởng tuyệt đối. “Ước mơ của em là được cùng anh, Khánh. Là cùng anh vượt qua những khó khăn này, cùng anh vun đắp tổ ấm của chúng mình. Dù anh có bao nhiêu tiền, dù căn nhà của chúng ta có lớn đến đâu, điều quan trọng nhất vẫn là anh, là sự hiện diện của anh, là chúng ta cùng nhau.”
Khánh nhìn vào đôi mắt Linh, trong đó không có một chút than vãn hay đòi hỏi, chỉ có tình yêu và sự thấu hiểu vô bờ. Một cảm giác nhẹ nhõm từ từ lan tỏa trong lồng ngực anh, như một tảng đá đè nặng bấy lâu bỗng được nhấc ra. Anh đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, đã cố gắng gánh vác mọi thứ một mình, nhưng cuối cùng, chỉ cần một câu nói, một ánh mắt của Linh, những gánh nặng ấy dường như cũng được chia sẻ đi một nửa. Anh nhận ra, sự chia sẻ không làm anh yếu đuối đi, mà ngược lại, nó khiến anh cảm thấy mạnh mẽ hơn, bởi vì anh không đơn độc.
Anh siết chặt tay Linh, một cái siết tay đầy cảm xúc. “Cảm ơn em, Linh.” Anh nói, giọng anh trầm ấm hơn bao giờ hết. Đó là một lời cảm ơn không chỉ cho sự thấu hiểu của cô, mà còn cho niềm tin cô dành cho anh, cho việc cô đã cho anh dũng khí để mở lòng.
Giữa không khí ồn ào của quán ăn vỉa hè, giữa tiếng xe cộ và tiếng người nói cười, họ ngồi đó, tay trong tay. Ánh đèn vàng lung linh của thành phố chiếu rọi xuống, làm nổi bật hai bóng hình đang tựa vào nhau, những ước mơ và nỗi sợ hãi đã được sẻ chia, và một nền tảng tin tưởng mới đang dần được xây dựng. Họ biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều áp lực từ cuộc sống và từ những kỳ vọng vô hình. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, họ không còn đơn độc. Tình yêu không phải lúc nào cũng là những lời nói hoa mỹ hay những hành động lãng mạn. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là sự hiện diện, sự lắng nghe, và sự chấp nhận nhau trọn vẹn, kể cả những phần yếu đuối nhất. Và trong đêm đó, Khánh đã tìm thấy một phần sức mạnh mới, không phải từ sự cố gắng đơn độc, mà từ chính tình yêu và sự thấu hiểu mà Linh dành cho anh. Họ biết, hành trình này sẽ còn dài, nhưng giờ đây, họ đã có nhau để bước đi.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.