Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 14: Nốt Trầm Đầu Tiên và Lời Hứa Thầm Lặng
Khánh siết chặt tay Linh, một cái siết tay đầy cảm xúc. “Cảm ơn em, Linh.” Anh nói, giọng anh trầm ấm hơn bao giờ hết. Đó là một lời cảm ơn không chỉ cho sự thấu hiểu của cô, mà còn cho niềm tin cô dành cho anh, cho việc cô đã cho anh dũng khí để mở lòng.
Giữa không khí ồn ào của quán ăn vỉa hè, giữa tiếng xe cộ và tiếng người nói cười, họ ngồi đó, tay trong tay. Ánh đèn vàng lung linh của thành phố chiếu rọi xuống, làm nổi bật hai bóng hình đang tựa vào nhau, những ước mơ và nỗi sợ hãi đã được sẻ chia, và một nền tảng tin tưởng mới đang dần được xây dựng. Họ biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều áp lực từ cuộc sống và từ những kỳ vọng vô hình. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, họ không còn đơn độc. Tình yêu không phải lúc nào cũng là những lời nói hoa mỹ hay những hành động lãng mạn. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là sự hiện diện, sự lắng nghe, và sự chấp nhận nhau trọn vẹn, kể cả những phần yếu đuối nhất. Và trong đêm đó, Khánh đã tìm thấy một phần sức mạnh mới, không phải từ sự cố gắng đơn độc, mà từ chính tình yêu và sự thấu hiểu mà Linh dành cho anh. Họ biết, hành trình này sẽ còn dài, nhưng giờ đây, họ đã có nhau để bước đi.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng của một ngày mới len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ căn hộ của Linh. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, không quá ồn ào, chỉ đủ để nhắc nhở về nhịp sống không ngừng nghỉ của thành phố. Đâu đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng của hàng xóm, tiếng lách cách của những chiếc bát đĩa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sớm bình yên. Linh thức dậy với cảm giác khoan khoái lạ thường, một dư âm ngọt ngào từ buổi tối qua vẫn còn đọng lại trong tâm trí cô. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi khi cô nhớ lại ánh mắt sâu thẳm của Khánh, cái siết tay ấm áp và lời cảm ơn chân thành của anh. Lòng cô tràn ngập niềm hạnh phúc giản dị, một niềm tin mới mẻ vào mối quan hệ của hai người.
Cô rời giường, đôi chân trần chạm nhẹ lên sàn nhà mát lạnh, rồi chậm rãi bước vào bếp. Mùi cà phê mới pha nhanh chóng lan tỏa khắp không gian, quyện với hương hoa nhài thoang thoảng từ chậu cây nhỏ trên ban công, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, dễ chịu. Linh rót cà phê ra chiếc cốc sứ quen thuộc, mang ra ban công, ngắm nhìn những tán cây xanh rì và bầu trời trong vắt. Cô với lấy chiếc điện thoại, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, tìm đến tên Khánh. Một tin nhắn chúc buổi sáng, cùng với một trái tim nhỏ, được gửi đi. Cô muốn chia sẻ sự bình yên này với anh, muốn anh biết rằng cô đang hạnh phúc nhường nào.
“Anh dậy rồi à? Em pha cà phê cho anh nè, dù chỉ trong tưởng tượng thôi. Hôm nay em nhớ anh quá.” Linh gõ, đôi mắt long lanh chứa đựng biết bao tình cảm.
Cô đặt điện thoại xuống bàn, nhấp một ngụm cà phê nóng hổi, vị đắng nhẹ hòa quyện cùng chút ngọt của sữa, làm tâm hồn cô thêm thư thái. Cô nhìn ra xa xăm, hình dung cảnh Khánh cũng đang bắt đầu ngày mới của mình, có lẽ là đang vội vàng chuẩn bị đến công ty. Nụ cười trên môi cô vẫn chưa tắt, cô mong chờ một tin nhắn trả lời ấm áp, một lời chúc buổi sáng ngọt ngào từ anh.
Nhưng thời gian cứ thế trôi đi, chậm rãi và tĩnh lặng. Mười lăm phút, ba mươi phút, rồi gần một giờ đồng hồ. Điện thoại của cô vẫn im lìm. Linh bắt đầu cảm thấy chút hụt hẫng, nhưng cô tự nhủ rằng Khánh bận rộn là chuyện thường tình. Anh là một người đàn ông của công việc, và cô đã quá quen với điều đó. Cô lại cầm điện thoại lên, lướt qua các trang mạng xã hội một cách vô thức, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về hộp tin nhắn. Rồi một tiếng “ting” khẽ vang lên.
Là Khánh.
Cô vội vàng mở tin nhắn, trái tim khẽ lỗi nhịp.
“Anh dậy rồi. Đang họp. Tí gọi lại.”
Chỉ vỏn vẹn vài từ, cụt lủn và thiếu đi sự ấm áp mà cô mong đợi. Nụ cười trên môi Linh tắt hẳn. Cô đọc lại tin nhắn, rồi lại đọc lại lần nữa, như thể muốn tìm kiếm một ý nghĩa sâu xa hơn, một chút tình cảm ẩn giấu trong những câu chữ khô khan ấy. Nhưng không có gì cả. Chỉ là một thông báo ngắn gọn, lạnh lùng như một mệnh lệnh.
“Lại bận rồi…” Linh khẽ thì thầm, giọng cô mang theo một nét buồn khó tả. Sự hụt hẫng ban đầu giờ đây dần biến thành một cảm giác trống rỗng, như một khoảng trống nhỏ vô hình đang bắt đầu xuất hiện giữa cô và Khánh. Những lời hứa hẹn, những chia sẻ thấu hiểu đêm qua dường như tan biến vào hư không trước áp lực của thực tại. Cô thở dài, đặt điện thoại xuống và nhìn ra khung cảnh thành phố vẫn đang hối hả bên ngoài. Ánh nắng dịu dàng ban sớm vẫn còn đó, nhưng trong lòng Linh, dường như có một đám mây xám vừa kéo đến, che khuất đi sự rạng rỡ của một ngày mới.
Cô ngồi đó một lúc lâu, ly cà phê dần nguội lạnh. Tâm trí Linh bắt đầu trôi dạt, từ những kỷ niệm ấm áp đêm qua đến những tin nhắn trả lời chậm chạp, những cái ôm không còn đủ ấm trong quá khứ. Cô biết Khánh bận, cô hiểu áp lực công việc của anh. Nhưng cô cũng khao khát được anh thể hiện tình cảm, được anh dành cho cô một sự quan tâm đặc biệt, dù chỉ là qua vài lời nói ấm áp. Cô không cần những thứ xa hoa, cô chỉ cần cảm nhận được sự hiện diện của anh, dù anh đang ở đâu. Sự im lặng kéo dài từ Khánh, ngay cả sau tin nhắn "tí gọi lại", càng khiến cảm giác cô đơn trong Linh lớn dần. Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa một khu vườn đầy hoa, nhưng lại không thể ngửi thấy mùi hương, không thể chạm vào những cánh hoa mềm mại. Mọi thứ hiện hữu, nhưng cô lại không thể cảm nhận trọn vẹn. Nét ưu tư hằn sâu trên gương mặt trái xoan của Linh, đôi mắt to tròn, long lanh giờ đây đượm một nỗi buồn man mác. Cô tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Cô muốn tin rằng Khánh vẫn yêu cô, vẫn quan tâm cô, nhưng cách anh thể hiện, hay đúng hơn là cách anh không thể hiện, đang dần bào mòn niềm tin ấy.
***
Giữa trưa, khi cái nắng Sài Gòn bắt đầu trở nên gay gắt, Linh có hẹn kiểm tra sức khỏe định kỳ tại Phòng khám tư nhân 'Hy Vọng'. Căn nhà phố cũ kỹ đã được cải tạo thành phòng khám, mang một vẻ ngoài sạch sẽ, hiện đại nhưng vẫn giữ được nét kiến trúc đặc trưng của thành phố. Nội thất bên trong đơn giản, gam màu trắng và xanh ngọc chủ đạo tạo cảm giác dễ chịu. Tiếng nói chuyện nhỏ của bệnh nhân và nhân viên y tế, tiếng chuông điện thoại reo khẽ, cùng tiếng máy móc y tế hoạt động nhè nhẹ hòa vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, chuyên nghiệp. Mùi thuốc sát trùng nhẹ nhàng thoảng trong không khí, cùng với mùi thơm thoang thoảng của tinh dầu sả chanh, khiến không gian trở nên sạch sẽ và thư thái.
Linh ngồi trong khu vực chờ, cô lướt điện thoại một cách vô thức, thỉnh thoảng lại thở dài. Tin nhắn của Khánh vẫn là dòng chữ cụt lủn từ sáng. Anh vẫn chưa gọi lại. Cô cố gắng gạt bỏ cảm giác tủi thân, tự nhủ rằng mình không nên quá nhạy cảm. Nhưng trái tim cô vẫn nặng trĩu.
Bỗng, một giọng nói quen thuộc vang lên khiến cô giật mình ngẩng đầu. “Linh đó hả con? Lâu rồi không gặp, dạo này sao rồi?”
Trước mặt cô là Cô Tư, em gái của Ông Lâm, cha Linh. Cô Tư, với dáng người nhỏ nhắn và mái tóc xoăn nhuộm màu hạt dẻ, đang mặc một chiếc áo bà ba màu hồng phấn tươi tắn, trông trẻ hơn nhiều so với tuổi thật. Đôi mắt tinh nhanh của cô Tư quét một lượt từ đầu đến chân Linh, rồi dừng lại ở gương mặt có phần ưu tư của cô.
Linh mỉm cười gượng gạo. “Dạ, con chào cô Tư. Con vẫn khỏe ạ, lâu rồi con không qua nhà.”
“Con bé này, lúc nào cũng bận rộn. Mà dạo này nhìn con hơi gầy đi đó nha. Công việc có vất vả lắm không?” Cô Tư hỏi, giọng điệu thân mật nhưng không kém phần tò mò, đúng với bản tính của mình. “Mà này, dạo này có bạn trai chưa? Cô thấy con gái đến tuổi là phải ổn định rồi, có người yêu, rồi tính chuyện trăm năm cho ba má đỡ lo chứ. Con trai nhà ai, làm nghề gì, có hiền lành không con?”
Những câu hỏi dồn dập từ Cô Tư khiến Linh cảm thấy lúng túng. Cô biết cô Tư có ý tốt, nhưng những lời nói ấy, dù chỉ là quan tâm, lại vô tình chạm vào nỗi lo lắng thầm kín trong lòng Linh về mối quan hệ của cô và Khánh. Đặc biệt là sau buổi sáng im lặng từ Khánh, những câu hỏi này càng khiến cô cảm thấy áp lực và một nỗi cô đơn quặn thắt.
“Dạ… con vẫn đang tìm hiểu ạ,” Linh trả lời, giọng nói nhỏ dần, ánh mắt tránh né. “Anh ấy cũng bận công việc lắm ạ, cô.”
Cô Tư nhíu mày, rồi lại xòe tay ra vỗ nhẹ vào vai Linh, ra vẻ thấu hiểu. “À, con trai mà, bận là đúng rồi. Trai trẻ phải lo sự nghiệp chứ. Nhưng mà cũng phải biết sắp xếp thời gian cho người yêu chứ, con ha. Chứ cứ bận mãi thì ai mà chịu nổi. Phải quan tâm, chăm sóc nhau thì tình yêu mới bền được. Ngày xưa cô đây nè, chú Tư bận mấy thì bận, tối nào cũng phải về ăn cơm với cô. Mấy đứa con gái giờ chịu thiệt thòi quá.”
Lời nói của Cô Tư, dù mang ý khuyên răn, lại như một mũi kim châm vào trái tim Linh. Cô không muốn Khánh phải bận tâm về những lời nói này, nhưng cô cũng muốn anh hiểu rằng sự "bận rộn" của anh đang dần tạo ra một khoảng cách. Cô gật đầu nhẹ, không nói gì thêm, chỉ mỉm cười nhạt. Cô Tư tiếp tục thao thao bất tuyệt về chuyện "đến tuổi là phải ổn định", về "nhà cửa, con cái", về "một người đàn ông biết vun vén gia đình". Linh chỉ biết lắng nghe, đôi lúc trả lời ừ hử cho qua chuyện. Mỗi lời nói của Cô Tư, dù không ác ý, lại càng khoét sâu thêm vào nỗi lo lắng của Linh về tương lai của cô và Khánh, về cái cách họ đang "yêu" nhau. Cô quay mặt nhìn ra cửa sổ lớn của phòng khám, ánh nắng gay gắt bên ngoài dường như càng làm nổi bật lên nét ưu tư trên khuôn mặt cô. Những áp lực vô hình từ xã hội, từ gia đình, từ chính khao khát được yêu thương và thấu hiểu của bản thân đang đè nặng lên vai Linh, khiến cô cảm thấy mệt mỏi và lạc lõng hơn bao giờ hết. Cô ước gì Khánh có thể ở đây, nắm tay cô và cùng cô đối diện với những điều này, chứ không phải là sự im lặng kéo dài từ những tin nhắn không hồi âm.
***
Trong khi Linh đang vật lộn với những suy nghĩ và áp lực vô hình, Khánh lại đang vùi đầu vào một thế giới hoàn toàn khác. Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' nằm trong một tòa nhà kính hiện đại, vươn cao giữa lòng thành phố, nơi mà nhịp sống dường như luôn được đẩy lên mức cao nhất. Không gian làm việc mở, trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật đương đại đầy màu sắc và những chậu cây xanh tươi mát, tạo cảm giác năng động và đầy cảm hứng. Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng, tiếng điện thoại reo liên tục, tiếng thảo luận sôi nổi của các nhóm dự án, tiếng máy pha cà phê xì xào và cả tiếng nhạc nền nhẹ nhàng từ khu vực nghỉ ngơi, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đặc trưng của môi trường công sở. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi giấy in mới, mùi nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp, xen lẫn mùi vật liệu mới của những mô hình thiết kế, tạo nên một tổng thể khứu giác kích thích và đầy sức sống. Bầu không khí luôn chuyên nghiệp, đôi khi căng thẳng đến nghẹt thở với những deadline chồng chất, nhưng cũng tràn đầy sự sáng tạo và khát vọng chinh phục.
Khánh, với khuôn mặt góc cạnh hơi gầy và đôi mắt sâu, đang ngồi trước màn hình máy tính, cật lực làm việc. Anh mặc chiếc áo sơ mi xanh thẫm phẳng phiu, tay áo xắn cao, để lộ cánh tay gân guốc. Tóc anh cắt ngắn gọn gàng, phù hợp với môi trường công sở nghiêm túc. Anh đang tập trung cao độ vào bản thiết kế của một dự án lớn, những con số và bản vẽ phức tạp nhảy múa trong đầu anh. Áp lực từ dự án này là rất lớn, không chỉ vì tầm quan trọng của nó đối với công ty mà còn vì nó là cơ hội để anh khẳng định năng lực, từng bước tiến gần hơn đến mục tiêu tài chính mà anh đã đặt ra cho bản thân và cho tương lai của hai người.
“Khánh, cái báo cáo tiến độ này phải xong tối nay đấy nhé! Khách hàng đang giục lắm rồi.” Giọng của Chị Hương vang lên bên cạnh. Chị là đồng nghiệp của Khánh, một người phụ nữ thanh lịch với mái tóc búi cao gọn gàng và cặp kính gọng kim loại thanh mảnh, luôn toát lên vẻ chuyên nghiệp và tập trung.
Khánh ngẩng đầu lên, nét mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên định. “Vâng, em biết rồi chị. Em đang cố gắng đây ạ.” Anh nói, giọng ngắn gọn và súc tích như thường lệ. Anh không muốn để bất cứ ai thấy sự yếu đuối hay mệt mỏi của mình. Anh lại cúi xuống, tiếp tục gõ bàn phím, từng ngón tay lướt nhanh thoăn thoắt. Mọi thứ xung quanh dường như mờ đi, chỉ còn lại ánh sáng xanh từ màn hình và những dòng code, những con số đang nhảy múa trước mắt anh. Anh quên đi thời gian, quên đi cả thế giới bên ngoài, chỉ biết lao đầu vào công việc. Anh muốn hoàn thành nó một cách hoàn hảo nhất, để chứng minh giá trị của bản thân, để đảm bảo một tương lai vững chắc cho Linh.
Chiều muộn dần trôi, trời bắt đầu tối. Từng người đồng nghiệp lần lượt rời khỏi văn phòng, tiếng chào hỏi vang lên thưa thớt rồi tắt hẳn. Không gian dần trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn lại tiếng điều hòa rì rầm và tiếng gõ bàn phím của Khánh. Anh vẫn miệt mài, cho đến khi cảm thấy đầu óc quay cuồng và đôi mắt mỏi nhừ. Anh duỗi người, một tiếng rắc nhẹ vang lên từ xương sống. Khi nhìn ra ngoài cửa sổ kính, thành phố đã lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như ngàn vì sao.
Anh với lấy chiếc điện thoại đặt bên cạnh, ánh mắt vô thức lướt qua màn hình. Mấy cuộc gọi nhỡ từ Linh. Và rồi, anh nhìn thấy tin nhắn của cô từ sáng sớm, cùng với tin nhắn trả lời cụt lủn của mình. Anh lướt xuống, không có tin nhắn nào khác từ Linh. Một cảm giác lạ lẫm, xen lẫn tội lỗi, dâng lên trong lòng anh. Anh chợt nhớ lại lời khuyên của Bác Liên về việc 'hạnh phúc là do mình tự chọn', và lời hứa với Linh đêm qua về sự sẻ chia. Anh đã quá mải mê với công việc mà quên mất cô.
Anh đọc lại tin nhắn của Linh: “Anh dậy rồi à? Em pha cà phê cho anh nè, dù chỉ trong tưởng tượng thôi. Hôm nay em nhớ anh quá.” Và rồi, tin nhắn của chính anh: “Anh dậy rồi. Đang họp. Tí gọi lại.” Cái vẻ khô khan, thiếu tình cảm trong câu chữ của anh giờ đây hiện rõ mồn một. Anh hình dung ra gương mặt buồn bã của Linh khi đọc tin nhắn đó, sự hụt hẫng trong đôi mắt cô. Anh đã quá đáng với Linh rồi. Sự im lặng của anh không phải là vô tình, mà là một sự lơ là đáng trách. Anh đã quá vụng về trong việc thể hiện tình cảm, quá tập trung vào những gánh nặng tài chính mà quên mất rằng điều Linh cần không phải là tiền bạc, mà là sự hiện diện, sự quan tâm từ anh.
Một cảm giác hối hận trào dâng. Anh nhớ lại ánh mắt mong chờ của cô tối qua, lời hứa sẽ cùng cô vun đắp tổ ấm. Và rồi, anh lại để cô một mình đối mặt với sự im lặng và những suy đoán. Khánh thở dài, day nhẹ thái dương. Anh biết mình phải làm gì. Anh không thể cứ mãi như vậy. Anh phải sửa chữa. Anh không thể để những áp lực công việc bào mòn đi tình yêu mà họ vừa mới cùng nhau vun đắp. Quyết định nhanh chóng hiện rõ trong đôi mắt sâu thẳm của anh. Anh sẽ đến gặp Linh, ngay lập tức. Anh cần phải giải thích, cần phải xin lỗi, cần phải cho cô biết rằng anh vẫn luôn nghĩ về cô, dù cho công việc có bận rộn đến đâu. Anh cần phải cho cô biết rằng, anh vẫn yêu cô rất nhiều.
***
Tối đó, một cơn gió nhẹ mơn man mang theo chút hơi se lạnh sau một ngày nắng gắt, khiến không khí trở nên dễ chịu hơn. Khánh tìm đến Quán Cà Phê 'Hồi Ức', nơi mà họ đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, với những bức tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tạo nên một không gian hoài niệm và lãng mạn. Nhạc jazz/acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng ly tách chạm vào nhau khẽ khàng và tiếng nói chuyện thì thầm của những cặp đôi khác, tạo nên một bầu không khí thân mật, riêng tư. Mùi cà phê rang xay thơm nồng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ, phảng phất chút hương trà hoa, khiến tâm hồn con người ta trở nên thư thái hơn.
Linh đã ngồi đó, bên khung cửa sổ nhìn xuống con hẻm nhỏ. Dáng người thanh mảnh của cô chìm trong ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn lồng treo trên cao. Cô vẫn mặc chiếc váy liền thân màu xanh pastel nhẹ nhàng, nhưng gương mặt cô hôm nay lại không còn vẻ tươi tắn như thường lệ. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô đượm một nỗi buồn man mác, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang tìm kiếm một điều gì đó xa xăm. Khi Khánh bước vào, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng chút bất ngờ, rồi lại nhanh chóng quay đi, tránh né ánh nhìn của anh. Một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để Khánh nhận ra rằng cô vẫn còn giận và tủi thân.
Khánh tiến lại bàn, kéo ghế ngồi đối diện Linh. Anh nhìn vào cô, cố gắng tìm kiếm một lời nói, một cử chỉ có thể xoa dịu nỗi buồn trong lòng cô. “Linh… Anh xin lỗi.” Anh bắt đầu, giọng anh trầm ấm, mang theo sự chân thành và hối lỗi. Anh biết mình đã vụng về, đã để cô một mình đối mặt với những suy nghĩ tiêu cực. “Công việc hôm nay thật sự rất căng thẳng, anh đã quá tập trung vào dự án mà quên mất phải gọi lại cho em. Anh biết đó không phải là lý do, và anh đã lơ là em. Anh xin lỗi vì đã làm em buồn.”
Linh vẫn giữ im lặng, cô không nhìn anh, chỉ đưa tay vuốt nhẹ mép cốc cà phê đã nguội lạnh. Sự im lặng của cô nặng trĩu, như một lời trách móc không cần thốt ra. Khánh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh biết cô không phải là người hay mè nheo, nhưng sự im lặng này còn đau đớn hơn bất kỳ lời oán trách nào.
“Anh biết anh đã vụng về trong việc thể hiện tình cảm,” Khánh tiếp tục, giọng anh khẽ run. Anh đặt tay lên bàn, cố gắng chạm vào tay Linh, nhưng cô rụt lại. “Anh luôn cố gắng làm mọi thứ tốt nhất cho tương lai của chúng ta, nhưng anh lại quên mất rằng điều quan trọng nhất là hiện tại, là cảm xúc của em. Anh sợ anh không đủ tốt, không lo được cho em một cuộc sống đầy đủ như em xứng đáng, nên anh cứ lao đầu vào công việc. Nhưng anh không muốn vì thế mà làm em tổn thương.”
Linh từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt cô rưng rưng nhưng vẫn kiên định nhìn thẳng vào anh. “Anh cứ như vậy, em cảm thấy mình không quan trọng với anh. Em không muốn anh phải bận tâm, em hiểu áp lực của anh. Nhưng em cũng muốn anh ở đây, thực sự ở đây với em. Không phải chỉ là một tin nhắn cụt lủn, hay sự im lặng kéo dài. Em cần anh chia sẻ, cần anh hiện diện, dù chỉ là vài phút mỗi ngày.” Giọng cô run rẩy, những lời nói như được chắt chiu từ sâu thẳm trái tim. “Em không cần anh hoàn hảo, Khánh à. Em chỉ cần anh ở đây.”
Những lời nói của Linh như một nhát dao cứa vào lòng Khánh. Anh nhận ra sự khác biệt lớn trong cách họ định nghĩa và cảm nhận tình yêu. Anh yêu cô bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc. Còn cô, cô khao khát sự hiện diện cảm xúc, sự thấu hiểu và sẻ chia. Anh đã quá tập trung vào mục tiêu lớn mà quên mất những điều nhỏ bé, những sợi dây kết nối vô hình nhưng lại vô cùng quan trọng.
“Anh hiểu rồi, Linh,” Khánh nói, giọng anh chân thành hơn bao giờ hết. Anh đưa tay ra, lần này Linh không rụt lại. Anh nắm lấy bàn tay cô, bàn tay cô lạnh ngắt. Anh siết nhẹ. “Anh hứa, anh sẽ cố gắng hơn. Anh sẽ học cách thể hiện tình cảm của mình nhiều hơn, sẽ cố gắng cân bằng giữa công việc và em. Anh không muốn em cảm thấy cô đơn. Em là tất cả đối với anh.”
Linh nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Khánh, trong đó không còn vẻ mệt mỏi thường ngày, mà thay vào đó là sự hối lỗi và quyết tâm. Cô biết anh không phải là người giỏi ăn nói, nhưng những lời nói này, được thốt ra từ trái tim anh, đã chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn cô. Cô khẽ gật đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má.
Khánh nhẹ nhàng rút tay ra, rồi vươn tới chiếc túi của mình, lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ màu nâu da đã cũ. Đó là cuốn sổ tay mà họ đã cùng nhau ghi chép những ước mơ, những kỷ niệm từ những ngày đầu yêu nhau. Anh mở ra, những dòng chữ nắn nót, những hình vẽ ngộ nghĩnh, những kế hoạch nhỏ bé về một tương lai giản dị hiện ra. Họ cùng nhau lật từng trang, nhìn lại những ước mơ về một căn nhà nhỏ, một ban công đầy hoa, những chuyến đi xa… Những kỷ niệm đẹp đẽ ấy như một làn gió mát xua tan đi những hiểu lầm và nỗi buồn.
“Chúng ta đã cùng nhau xây dựng bao nhiêu điều đẹp đẽ trong đây,” Khánh nói, giọng anh nhẹ nhàng. “Anh không muốn những áp lực cuộc sống làm phai mờ đi chúng. Anh muốn cùng em, một lần nữa, nhắc nhở mình về những điều quan trọng nhất.”
Linh mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và đầy thấu hiểu. Cô đặt tay lên cuốn sổ, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay anh. “Em biết,” cô nói. “Em cũng không muốn chúng ta lạc mất nhau chỉ vì những điều nhỏ nhặt. Em tin anh.”
Giữa không gian ấm cúng của quán cà phê, Khánh đứng dậy, vòng qua bàn và ôm Linh vào lòng. Cái ôm lần này thật chặt, thật ấm áp, như một lời hứa thầm lặng. Linh vùi mặt vào vai anh, hít hà mùi hương quen thuộc. Cô không còn cảm thấy tủi thân nữa. Trong vòng tay anh, cô cảm thấy bình yên. Họ không nói thêm lời nào, chỉ ôm nhau thật lâu, trong im lặng nhưng đầy thấu hiểu. Họ biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thách thức, nhiều áp lực từ cuộc sống đô thị hối hả, từ những kỳ vọng xã hội, và từ chính những khác biệt trong cách họ thể hiện và cảm nhận tình yêu. Khánh sẽ còn phải đấu tranh với sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống, với việc thể hiện cảm xúc bằng lời nói. Linh sẽ còn phải vật lộn với nhu cầu được thấu hiểu sâu sắc và sự hiện diện cảm xúc từ anh. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, họ đã cùng nhau vượt qua nốt trầm đầu tiên, một hiểu lầm nhỏ nhưng đủ sức lay động. Họ đã học được rằng, dù có những khác biệt, sự nỗ lực thấu hiểu và nhường nhịn đối phương chính là chìa khóa để giữ lửa cho tình yêu, để cùng nhau bước tiếp trên hành trình dài đầy chông gai này. Tình yêu không phải lúc nào cũng là một bản giao hưởng hoàn hảo, đôi khi nó là những nốt trầm, những khoảng lặng, nhưng chính những điều đó lại làm cho bản nhạc thêm sâu sắc và ý nghĩa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.