Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 15: Hoàng Hôn Tình Yêu: Lời Hứa Giữa Lòng Thành Phố
Cái ôm ở quán cà phê "Hồi Ức" đã kéo dài hơn những gì họ nghĩ. Trong vòng tay Khánh, Linh cảm nhận được sự chân thành, một lời hứa không cần phải thốt ra bằng lời, nhưng lại ấm áp và vững chãi đến lạ. Cô vùi mặt vào vai anh, hít hà mùi hương quen thuộc, cảm thấy những gánh nặng vừa rồi bỗng chốc tan biến. Khánh cũng siết chặt cô hơn, như thể muốn bù đắp cho những khoảng trống đã vô tình tạo ra. Họ biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thách thức, nhiều áp lực từ cuộc sống đô thị hối hả, từ những kỳ vọng xã hội, và từ chính những khác biệt trong cách họ thể hiện và cảm nhận tình yêu. Khánh sẽ còn phải đấu tranh với sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống, với việc thể hiện cảm xúc bằng lời nói. Linh sẽ còn phải vật lộn với nhu cầu được thấu hiểu sâu sắc và sự hiện diện cảm xúc từ anh. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, họ đã cùng nhau vượt qua nốt trầm đầu tiên, một hiểu lầm nhỏ nhưng đủ sức lay động. Họ đã học được rằng, dù có những khác biệt, sự nỗ lực thấu hiểu và nhường nhịn đối phương chính là chìa khóa để giữ lửa cho tình yêu, để cùng nhau bước tiếp trên hành trình dài đầy chông gai này. Tình yêu không phải lúc nào cũng là một bản giao hưởng hoàn hảo, đôi khi nó là những nốt trầm, những khoảng lặng, nhưng chính những điều đó lại làm cho bản nhạc thêm sâu sắc và ý nghĩa.
Sáng hôm sau, Linh thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi. Nắng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ, vẽ những vệt vàng óng ả lên sàn nhà gỗ. Gió từ ban công khẽ lay những chiếc lá xanh mướt của cây trầu bà, mang theo mùi hương thoang thoảng của đất trời sau một đêm mưa dịu. Cô vươn vai, cảm nhận sự thư thái lan tỏa khắp cơ thể. Sau cuộc nói chuyện đêm qua, một gánh nặng vô hình dường như đã được gỡ bỏ khỏi lồng ngực cô. Khánh đã hứa, và Linh tin vào lời hứa của anh, tin vào tình yêu mà họ dành cho nhau.
Cô chuẩn bị một bữa sáng đơn giản, vừa ăn vừa lướt điện thoại. Một tin nhắn của Khánh hiện lên, vỏn vẹn hai chữ: "Sáng vui vẻ, em." Kèm theo đó là một biểu tượng trái tim nhỏ. Linh mỉm cười. Dù vẫn ngắn gọn, nhưng ít nhất, nó không còn là sự im lặng, không còn là những câu trả lời cụt lủn. Đó là một sự cố gắng, và Linh trân trọng điều đó. Cô nghĩ về những kế hoạch trong ngày, chợt nhớ đến cửa hàng handmade nhỏ xinh ở góc phố cũ, nơi cô thường tìm thấy sự bình yên và cảm hứng. Linh quyết định ghé qua.
Cửa hàng của Chị Thư nằm khuất mình trong một con hẻm nhỏ, được trang trí bằng những tấm gỗ mộc mạc và hàng rào hoa giấy rực rỡ. Bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, Linh như bước vào một thế giới khác, tách biệt hẳn khỏi sự ồn ào, hối hả của thành phố. Không gian bên trong ấm cúng lạ thường, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy chiếu rọi lên những món đồ thủ công tinh xảo, đủ mọi hình dáng, màu sắc. Từng chiếc bình gốm được nung tỉ mỉ, những bức tranh thêu tay cầu kỳ, những món trang sức bạc được chạm khắc tinh xảo, tất cả đều được sắp đặt một cách có chủ ý, tạo nên một tổng thể hài hòa, tĩnh lặng. Mùi tinh dầu tràm thoang thoảng hòa quyện với mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ, len lỏi vào từng ngóc ngách, xoa dịu tâm hồn. Tiếng chuông gió bằng gốm nhỏ leng keng khẽ vang lên mỗi khi có làn gió nhẹ lướt qua, như một lời chào mời êm ái.
Chị Thư, với mái tóc tết gọn gàng và chiếc váy vintage màu xanh rêu, đang cặm cụi tô vẽ lên một chiếc bát gốm. Nụ cười của chị hiền hòa và đôi mắt ánh lên vẻ bình yên lạ thường.
“Chào Linh, lâu rồi không thấy em ghé qua,” Chị Thư cất giọng dịu dàng, không gian dường như ấm áp hơn khi chị nói. “Hôm nay có vẻ tâm trạng tốt hơn rồi nhỉ?”
Linh mỉm cười, cảm thấy như Chị Thư có thể đọc được suy nghĩ của cô. “Vâng, em cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, Chị Thư ạ. Những món đồ ở đây luôn khiến em cảm thấy nhẹ nhõm, như thể thời gian chậm lại vậy.” Cô đưa tay lướt nhẹ qua những chiếc móc khóa bằng gỗ được khắc hình những bông hoa nhỏ. “Mỗi lần đến đây, em lại muốn trốn khỏi mọi thứ, chỉ để sống chậm lại một chút.”
Chị Thư đặt chiếc bát gốm xuống, lau tay vào tạp dề rồi nhìn Linh với ánh mắt thấu hiểu. “Đúng vậy đó em. Trong cái guồng quay hối hả này, mình cần lắm những khoảng lặng để thở, để cảm nhận. Mỗi món đồ ở đây, từ chiếc chuông gió nhỏ bé đến tấm tranh thêu lớn, đều có câu chuyện riêng của nó, như mỗi người chúng ta vậy. Quan trọng là mình có dành thời gian để lắng nghe hay không.”
Lời của Chị Thư như chạm vào một sợi dây nào đó trong lòng Linh. *Lắng nghe... đó là điều khó nhất.* Cô nghĩ đến Khánh, đến những lần anh chìm đắm trong công việc, đến những khoảng im lặng mà cô khao khát được lấp đầy bằng những lời chia sẻ. Cô biết anh yêu cô, nhưng cách anh thể hiện tình yêu đôi khi lại khiến cô cảm thấy chông chênh. Anh cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại quên mất việc vun đắp cho hiện tại, cho những cảm xúc nhỏ bé cần được lắng nghe và thấu hiểu.
“Lắng nghe… Đúng là khó thật, chị nhỉ?” Linh khẽ nói, giọng cô trầm xuống một chút. “Đặc biệt là khi mình quá bận rộn, quá mải mê với những mục tiêu lớn lao.”
Chị Thư gật đầu, đưa Linh đến một kệ treo những chiếc chuông gió đủ màu sắc. “Đúng vậy. Nhưng đó lại là điều quan trọng nhất. Khi mình biết lắng nghe, không chỉ người khác mà còn chính bản thân mình, mình mới tìm thấy được sự bình yên. Có những câu chuyện cần được kể, và có những cảm xúc cần được đón nhận.”
Linh dừng lại trước một chiếc chuông gió bằng gốm nhỏ, hình một chú chim non đang nép mình trong tổ. Màu sắc của nó dịu nhẹ, tiếng leng keng khi chạm vào nhau nghe thật trong trẻo. Nó gợi cho cô cảm giác về sự bình yên, về một nơi trú ẩn an toàn.
“Em muốn mua chiếc này,” Linh nói, khẽ chạm vào chú chim gốm. “Nó nhắc em nhớ về một điều gì đó rất nhẹ nhàng, rất cần được bảo vệ.”
Chị Thư mỉm cười, đôi mắt chị ánh lên vẻ trìu mến. “Chiếc chuông gió này được làm từ đất sét đặc biệt, nung ở nhiệt độ cao nên rất bền. Mỗi khi gió thổi, tiếng chuông sẽ mang theo những lời nguyện cầu tốt lành.” Chị cẩn thận gói chiếc chuông gió vào một lớp giấy mềm, buộc lại bằng sợi dây ruy băng màu xanh lam.
Khi Chị Thư đang gói đồ, điện thoại Linh rung lên. Là tin nhắn từ Khánh: "Tối nay em rảnh không? Anh muốn đưa em đi ngắm hoàng hôn." Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Linh. Anh đang cố gắng. Anh đang thực hiện lời hứa. Cô nhanh chóng trả lời: "Em rảnh. Anh muốn đi đâu?"
Chị Thư đưa gói hàng cho Linh. “Hi vọng chiếc chuông gió này sẽ mang lại bình yên cho em, và cho cả những câu chuyện mà em muốn lắng nghe.”
Linh đón lấy gói hàng, cảm nhận sự mát lạnh của gốm qua lớp giấy. “Cảm ơn chị Thư. Em cũng mong vậy.” Cô rời cửa hàng, tiếng chuông gió phía sau lưng vẫn còn leng keng, như một lời nhắc nhở về những giá trị nhỏ bé nhưng sâu sắc trong cuộc sống. Ánh nắng buổi sáng vẫn dịu dàng, nhưng trong lòng Linh, có một chút ưu tư mơ hồ về việc lắng nghe và được lắng nghe, về những khoảng lặng không tên mà cô và Khánh đang dần lấp đầy, hay vô tình bỏ quên. Chiếc chuông gió nhỏ bé trong tay cô, tựa như một lời nhắc nhở rằng, dù cuộc sống có hối hả đến đâu, vẫn luôn có những điều cần được trân trọng, cần được giữ gìn bằng cả trái tim.
***
Trong khi Linh đang tìm kiếm sự bình yên ở cửa hàng handmade, Khánh đang chìm đắm trong một không gian hoàn toàn khác. Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' là một tòa nhà kính hiện đại sừng sững giữa lòng thành phố, phản chiếu ánh nắng chói chang của buổi chiều Sài Gòn. Bên trong, không gian mở được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng đầy sáng tạo, với những bức tường kính trong suốt, các tác phẩm nghệ thuật đương đại được sắp đặt ngẫu hứng và những chậu cây xanh lớn mang lại cảm giác tươi mát. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm rộn ràng và tiếng máy pha cà phê hoạt động không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng của sự năng động và chuyên nghiệp. Mùi cà phê thơm lừng hòa với mùi giấy in, mùi nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp và cả mùi vật liệu mới của những bản thiết kế, tất cả tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng cũng đầy cảm hứng.
Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu thẳm tập trung cao độ vào bản vẽ kiến trúc đang dang dở. Anh đang trong giai đoạn nước rút của một dự án quan trọng, và áp lực công việc đè nặng lên vai anh từng ngày. Dáng người cao ráo của anh có vẻ hơi gầy đi, khuôn mặt góc cạnh thường ngày giờ càng thêm vẻ mệt mỏi, ít biểu cảm. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng giản dị, cổ áo hơi nới lỏng, cùng chiếc quần tây sẫm màu, phong thái nghiêm túc và thực dụng. Anh đã cố gắng hết sức để hoàn thành công việc thật nhanh, thật hiệu quả, để có thể dành thời gian cho Linh như đã hứa. Lời nói của cô đêm qua, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," vẫn vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở thường trực. Anh muốn hiện diện, thực sự hiện diện bên cô, không chỉ bằng thể xác mà còn bằng cả tâm hồn.
Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Ông Phi, một đối tác lớn tuổi và đầy kinh nghiệm của công ty, bước vào phòng làm việc của Khánh. Ông Phi có phong thái điềm đạm, mái tóc bạc trắng được chải gọn gàng, ánh mắt tinh anh toát lên sự từng trải. Ông mặc một bộ vest công sở cao cấp, có phần cổ điển, nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng, quyền quý.
“Cháu Khánh, cháu có rảnh vài phút không?” Ông Phi hỏi, giọng ông trầm ấm, nhẹ nhàng.
Khánh vội vàng đứng dậy, nụ cười mệt mỏi cố gắng nở trên môi. “Dạ, cháu mời chú ngồi. Chú có gì dặn dò ạ?”
Ông Phi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt ông lướt qua màn hình máy tính của Khánh rồi dừng lại trên gương mặt anh. “Chú thấy cháu gần đây làm việc rất hăng say, hiệu suất công việc cũng rất tốt. Cháu là một người trẻ tài năng và đầy tham vọng.” Ông Phi khẽ nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc tách sứ trên bàn. “Nhưng cháu có biết, thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn không?”
Khánh nghe những lời đó, trong lòng chợt dấy lên một nỗi băn khoăn. Anh cúi đầu nhẹ, cố gắng che giấu những áp lực đang đè nặng. “Dạ, cháu hiểu ạ. Cháu đang cố gắng để đạt được điều đó.” Anh nghĩ đến những khoản nợ, đến kỳ vọng của gia đình, đến mong muốn mang lại một cuộc sống đầy đủ cho Linh. Những gánh nặng đó, vô hình trung, đã trở thành động lực để anh lao đầu vào công việc, nhưng cũng chính là sợi xích níu giữ anh khỏi sự bình yên.
Ông Phi mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ kính, nơi những tòa nhà cao tầng khác đang vươn mình giữa trời. “Chú thấy nhiều người trẻ bây giờ, cứ mải miết chạy theo những thứ phù phiếm bên ngoài, mà quên mất giá trị của sự đủ đầy từ bên trong. Tiền bạc có thể mua được nhiều thứ, nhưng không mua được hạnh phúc đích thực. Hạnh phúc đến từ sự cân bằng, từ những mối quan hệ chân thành, từ những khoảng lặng để mình tự hỏi bản thân, mình thực sự muốn gì.” Ông quay lại nhìn Khánh, ánh mắt đầy sự quan tâm. “Đừng để đến lúc có tất cả, lại thấy mình mất đi những điều quan trọng nhất, cháu Khánh ạ.”
Những lời khuyên của Ông Phi như một gáo nước lạnh tạt vào tâm trí Khánh. Anh biết Ông Phi có ý tốt, và những gì ông nói là sự thật. Nhưng giữa bộn bề công việc, giữa những áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình, việc tìm kiếm sự bình yên dường như là một điều xa xỉ. Anh gật đầu, cố gắng ghi nhớ từng lời. “Cháu sẽ suy nghĩ kỹ hơn về những lời chú dặn. Cảm ơn chú đã nhắc nhở cháu.”
Cuộc nói chuyện kết thúc nhanh chóng. Ông Phi rời đi, để lại Khánh một mình với những suy tư. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đang dần ngả vàng, hắt lên những tòa nhà chọc trời. Một cảm giác mệt mỏi ập đến, nhưng anh biết mình không thể gục ngã. Anh còn có Linh. Anh đã hứa với cô.
Khánh hít một hơi thật sâu, rồi vội vã hoàn thành nốt những công việc còn lại. Anh muốn tối nay, anh sẽ không còn lơ đãng nữa. Anh sẽ dành trọn vẹn thời gian cho Linh. Anh quyết định tự tay chuẩn bị một bữa ăn nhẹ cho buổi dã ngoại, những món đơn giản nhưng được làm bằng cả tấm lòng. Anh nghĩ đến nụ cười của Linh, đến ánh mắt cô khi được anh ôm vào lòng. Tối nay, anh sẽ là người khiến cô hạnh phúc. Tâm trí anh vẫn vương vấn lời khuyên của Ông Phi, một lời nhắc nhở sâu sắc về cái giá của thành công và sự bình yên, một điều mà có lẽ, anh sẽ phải mất rất nhiều thời gian để thực sự thấu hiểu và thực hành. Anh gấp lại bản vẽ, tắt máy tính, và mang theo một chiếc túi nhỏ đựng đồ ăn, bước ra khỏi văn phòng. Bước chân anh vội vã, nhưng trong lòng, có một sự quyết tâm lạ lùng. Anh muốn chứng minh cho Linh thấy, anh đang cố gắng, thực sự cố gắng vì cô.
***
Khi Khánh đến Hồ Con Rùa, Linh đã đứng đợi ở một góc dưới bóng cây cổ thụ. Chiếc váy trắng tinh khôi của cô nhẹ nhàng bay trong gió chiều, mái tóc dài mềm mại buông xõa trên vai, khiến cô trông như một nàng thơ lạc giữa phố thị. Nụ cười của cô rạng rỡ khi thấy anh, xua tan đi phần nào mệt mỏi trong lòng Khánh. Anh bước nhanh đến bên cô, trong tay là chiếc túi vải đựng đồ ăn và một chiếc khăn trải nhỏ.
“Anh đến rồi,” Linh nói, giọng cô nhẹ nhàng như tiếng gió. “Em cứ sợ anh lại bận.”
Khánh khẽ cười, nụ cười chân thành hơn những nụ cười xã giao ở văn phòng. “Anh đã cố gắng để không bận. Anh muốn dành cho em một buổi tối thật bình yên, sau những ngày bận rộn của cả hai.” Anh đưa tay nắm lấy bàn tay cô, cảm nhận hơi ấm lan tỏa.
Hồ Con Rùa vào buổi chiều tối khoác lên mình một vẻ đẹp rất riêng. Hồ nước nhân tạo rộng lớn, với tượng đài cổ kính ở trung tâm, được bao quanh bởi những hàng cây xanh mát rợp bóng. Tiếng xe cộ từ các con đường lớn vẫn ồn ào, nhưng khi đi sâu vào các góc khuất, tiếng nói chuyện râm ran của những cặp đôi, những nhóm bạn trẻ, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ các quán cà phê vỉa hè lại tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của Sài Gòn. Mùi thức ăn vặt thơm lừng từ những xe đẩy gần đó hòa quyện với mùi khói xe thoang thoảng và mùi nước hồ đặc trưng, tạo nên một không khí sôi động, nhộn nhịp nhưng cũng đầy lãng mạn.
Khánh và Linh tìm một góc yên tĩnh dưới tán cây bàng cổ thụ, nơi có thể ngắm trọn vẹn cảnh hoàng hôn mà không bị quá nhiều người làm phiền. Khánh cẩn thận trải chiếc khăn xuống thảm cỏ xanh mướt, bày biện những món ăn vặt đơn giản mà anh đã chuẩn bị: vài chiếc bánh mì baguette nhỏ với pate, một hộp salad trộn, và hai chai nước ép trái cây tươi. Anh còn mang theo một chiếc loa nhỏ, mở một bản nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương.
Linh ngồi xuống cạnh anh, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui. “Anh chu đáo quá,” cô nói, khẽ tựa đầu vào vai Khánh. “Chỉ cần ở bên anh thế này là đủ rồi. Hoàng hôn hôm nay đẹp quá, Khánh nhỉ?”
Những tia nắng cuối cùng của ngày đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây. Ánh vàng cam rực rỡ phản chiếu xuống mặt hồ lăn tăn, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Từ xa, những tòa nhà cao tầng bắt đầu lên đèn, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất.
Khánh vòng tay ôm lấy Linh, cảm nhận sự mềm mại của mái tóc cô cọ vào má anh. “Đẹp... như em vậy,” anh thì thầm, giọng nói trầm ấm. Anh cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ về công việc, về lời khuyên của Ông Phi, về những áp lực vô hình đang bủa vây. Anh muốn giây phút này, anh chỉ là của Linh, và Linh chỉ là của anh.
Họ cùng nhau thưởng thức bữa ăn nhẹ, trò chuyện về những chuyện vụn vặt trong ngày, về những kế hoạch nhỏ cho cuối tuần. Linh kể cho Khánh nghe về cửa hàng handmade của Chị Thư, về chiếc chuông gió nhỏ và lời nói của Chị Thư về việc "lắng nghe". Khánh chăm chú lắng nghe, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết. Anh biết, đó là cách anh thể hiện sự hiện diện của mình. Anh không giỏi nói ra những lời yêu thương hoa mỹ, nhưng anh có thể lắng nghe, có thể hành động.
Khi hoàng hôn dần tắt, để lại những vệt tím than cuối cùng trên nền trời, thành phố bắt đầu chìm vào màn đêm lấp lánh ánh đèn. Không khí trở nên mát mẻ hơn, làn gió nhẹ từ mặt hồ vuốt ve tóc Linh. Cô khẽ rùng mình. Khánh nhận ra, anh siết chặt vòng tay hơn, kéo cô lại gần.
“Lạnh không?” anh hỏi, giọng anh dịu dàng.
Linh lắc đầu, cô ngước nhìn anh, đôi mắt to tròn long lanh trong ánh đèn đường mờ ảo. “Không lạnh nữa. Chỉ là… anh có vẻ suy nghĩ nhiều quá, Khánh à.”
Khánh giật mình. Anh đã cố gắng giấu đi, nhưng ánh mắt của Linh vẫn tinh tường nhận ra. Anh khẽ thở dài, ánh mắt vô thức lơ đãng nhìn về phía những tòa nhà cao tầng đang sáng đèn rực rỡ, nơi văn phòng làm việc của anh vẫn còn đang hoạt động. Những áp lực, những con số, những bản vẽ, tất cả lại ùa về, như một bóng ma vô hình. Anh biết, Linh không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây. Nhưng anh lại luôn cảm thấy mình phải cố gắng hơn nữa, phải có nhiều hơn nữa để đảm bảo một tương lai vững chắc cho cô, cho gia đình. Đó là một vòng luẩn quẩn mà anh chưa thể thoát ra.
Linh đặt bàn tay mình lên bàn tay anh, khẽ siết chặt. “Anh không cần phải cố gắng quá sức đâu. Em ở đây mà.” Giọng cô vẫn dịu dàng, nhưng ẩn chứa một chút lo lắng. Cô hiểu anh đang phải gánh vác nhiều thứ, nhưng cô cũng sợ anh sẽ lại lạc mất mình, lạc mất họ giữa bộn bề cuộc sống. Cô sợ những ánh mắt lơ đãng như thế này sẽ ngày càng nhiều hơn.
Khánh quay lại nhìn Linh, đôi mắt anh ánh lên vẻ hối lỗi. Anh biết mình không thể hoàn toàn gạt bỏ những gánh nặng ấy ra khỏi tâm trí, ít nhất là lúc này. Nhưng anh có thể cố gắng. Anh siết nhẹ tay Linh, một lời hứa thầm lặng khác.
“Anh biết,” anh nói, giọng anh chân thành. “Anh sẽ cố gắng. Anh không muốn em phải lo lắng.”
Linh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng vẫn còn vương vấn chút ưu tư. Cô tựa đầu vào vai anh một lần nữa, hít hà mùi hương quen thuộc. Trong vòng tay anh, cô cảm thấy bình yên. Nhưng sự bình yên đó, cô biết, cũng mong manh như những tia nắng hoàng hôn vừa tắt. Anh đã cố gắng, cô đã tin tưởng. Nhưng giữa những nỗ lực ấy, liệu có bao nhiêu phần trăm là anh thực sự hiện diện, và bao nhiêu phần trăm là sự giằng xé giữa tình yêu và trách nhiệm? Chiếc chuông gió nhỏ Chị Thư đã gói cẩn thận vẫn nằm trong túi xách của Linh, như một vật nhắc nhở về những câu chuyện cần được lắng nghe, và những khoảng lặng cần được lấp đầy. Hồ Con Rùa về đêm vẫn nhộn nhịp, nhưng trong khoảnh khắc này, giữa Khánh và Linh, có một khoảng lặng rất riêng, một khoảng lặng chất chứa cả tình yêu, sự cố gắng, và những lo lắng không tên về một tương lai mà họ vẫn đang cùng nhau bước tới.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.