Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 16: Nụ Hôn Dưới Ánh Phim và Lời Hứa Lặng Thầm

Linh thức dậy trong một buổi sáng Sài Gòn nắng dịu, tâm trạng nhẹ bẫng và tràn ngập niềm hân hoan khó tả. Dư âm của buổi hoàng hôn lãng mạn bên Hồ Con Rùa đêm qua vẫn còn đọng lại, ngọt ngào như vị kem cô đã ăn, ấm áp như vòng tay Khánh siết chặt lấy cô. Cô vươn vai, hít thở một hơi thật sâu mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công, nơi những chậu cây nhỏ đang rung rinh trong làn gió sớm. Chiếc chuông gió nhỏ mà Chị Thư đã gói cẩn thận vẫn nằm yên trong túi xách, cô chợt nghĩ đến lời của chị về việc "lắng nghe", và mỉm cười. Đêm qua, Khánh đã lắng nghe cô, thực sự lắng nghe. Anh không chỉ nghe bằng tai, mà còn bằng cả trái tim. Nụ hôn nhẹ nhàng lên trán, cái siết tay đầy an ủi, và cả ánh mắt có phần hối lỗi khi cô chạm vào nỗi lo lắng của anh, tất cả đều nói lên rằng anh quan tâm, rằng anh đang cố gắng.

Cô rời khỏi giường, bước chân trần trên sàn gỗ mát lạnh. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền nhà, như đang nhảy múa theo điệu nhạc jazz nhẹ nhàng cô vừa bật từ chiếc loa nhỏ. Đây là thói quen mỗi sáng của Linh, một cách để cô khởi động ngày mới một cách thư thái nhất. Cô vào bếp, pha một tách cà phê thơm lừng, mùi hạt cà phê rang xay hòa quyện với mùi hoa nhài, tạo nên một bản giao hưởng hương vị dịu dàng đánh thức mọi giác quan. Khi dòng nước nóng chảy qua phin, tí tách từng giọt, cô đứng tựa vào quầy bếp, đôi mắt mơ màng nhìn ra ngoài ban công. Những suy nghĩ về Khánh lại ùa về, rõ nét hơn, sâu sắc hơn.

Từ khi quen Khánh, cuộc sống của Linh như được tô thêm những gam màu ấm áp. Anh không phải là người lãng mạn theo kiểu sáo rỗng, không phải là người thường xuyên nói lời yêu thương. Nhưng cách anh quan tâm, cách anh thể hiện sự che chở, lại khiến cô cảm thấy an toàn và được trân trọng một cách đặc biệt. Đêm qua, khi anh kéo cô vào lòng, Linh đã cảm nhận được hơi ấm quen thuộc ấy, hơi ấm mà cô biết mình muốn giữ mãi. Cô tự hỏi, liệu đây có phải là tình yêu mà người ta vẫn thường nói đến, tình yêu có thể cùng nhau vượt qua mọi sóng gió, xây dựng một tổ ấm?

Uống ngụm cà phê đầu tiên, vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, Linh bước đến bàn trà nhỏ trong phòng khách. Trên bàn, đặt ngay ngắn là cuốn sổ tay chung của cô và Khánh. Cuốn sổ bìa da màu nâu đã ngả màu thời gian, với những trang giấy đầu tiên ghi lại những kỷ niệm từ buổi hẹn hò đầu tiên, những mơ ước giản dị về một tương lai không xa. Cô mở cuốn sổ, lướt qua những dòng chữ, những bức vẽ nguệch ngoạc của cả hai. Nụ cười không ngừng nở trên môi cô khi đọc lại câu chuyện về chiếc xe đạp đôi, về quán kem nhỏ ven đường, hay về buổi dạo biển đầu tiên. Nhưng rồi, ánh mắt cô dừng lại ở những trang giấy còn trắng tinh, chưa hề có một nét mực nào.

Một cảm giác bâng khuâng chợt len lỏi. Cô cầm bút, khẽ vuốt ve trang giấy, rồi ngước nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng Linh lại dấy lên một thoáng suy tư. Liệu những trang giấy trắng này sẽ được lấp đầy bằng những gì? Những ước mơ nào sẽ được viết tiếp? Cô mơ về một mái ấm nhỏ, không cần quá rộng lớn hay xa hoa, chỉ cần đủ ấm cúng, có ban công đầy hoa nhài như căn hộ hiện tại của cô, và có Khánh mỗi sáng pha cà phê cho cô. Cô mơ về những buổi tối bình yên, cả hai cùng đọc sách, nghe nhạc, hoặc chỉ đơn giản là cùng nhau xem một bộ phim cũ. Cô mơ về những đứa trẻ, những tiếng cười vang vọng khắp căn nhà. Đó là những ước mơ rất đỗi đời thường, rất đỗi giản dị, nhưng lại là tất cả những gì cô khao khát lúc này.

Linh khẽ nhắm mắt, hình dung ra cảnh Khánh đang ở trong bếp, áo sơ mi xắn tay, mái tóc hơi rối, cẩn thận chuẩn bị bữa sáng cho cả gia đình. Anh sẽ luôn trầm tính, ít nói, nhưng ánh mắt anh sẽ luôn dõi theo cô, và đôi khi, anh sẽ bất ngờ đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô khi cô đang say giấc. Cô mở mắt, mỉm cười. "Có lẽ mình nên viết vào đây," cô tự nhủ. Cô cầm bút, định viết xuống dòng đầu tiên của trang giấy trắng: "Ước mơ về một ngôi nhà và những đứa trẻ..." Nhưng rồi, bàn tay cô khựng lại. Cô lại nghĩ đến ánh mắt lơ đãng của Khánh đêm qua, cái cách anh vô thức nhìn về phía những tòa nhà cao tầng đang sáng đèn. Cô hiểu anh đang phải gánh vác nhiều thứ, những áp lực vô hình từ công việc, từ trách nhiệm. Liệu những ước mơ giản dị của cô có phải là gánh nặng cho anh không? Cô có nên chia sẻ tất cả những điều này với anh không?

Một tin nhắn bất ngờ xuất hiện trên màn hình điện thoại, kéo Linh về thực tại. Là Khánh. "Chào buổi sáng, em. Hôm nay em có lịch gì không?" Dòng tin nhắn ngắn gọn, không hoa mỹ, nhưng lại khiến trái tim Linh ấm áp trở lại. "Anh cũng vậy," cô gõ, "Em đang uống cà phê và nghĩ về anh." Cô gửi đi, rồi lại nhìn vào cuốn sổ tay. Có lẽ, những ước mơ này không cần phải viết ra ngay. Chỉ cần cô và Khánh cùng nhau bước đi, cùng nhau cố gắng, thì những trang giấy trắng này, sớm muộn gì cũng sẽ được lấp đầy bằng những kỷ niệm đẹp đẽ, những dấu mốc quan trọng của tình yêu. Linh khẽ thở dài, một tiếng thở dài của hạnh phúc pha lẫn chút lo âu mơ hồ, như vị cà phê đắng ngọt cô đang thưởng thức.

***

Buổi trưa, Khánh về nhà ăn cơm với gia đình. Căn nhà truyền thống của anh ở trung tâm thành phố, với kiến trúc kiểu cũ, những bộ bàn ghế gỗ lim chạm khắc tinh xảo và hương trầm thoang thoảng, luôn mang đến một không khí trang nghiêm nhưng ấm cúng. Ông Nội, năm nay đã ngoài tám mươi, vẫn ngồi ở vị trí chủ tọa đầu bàn, lưng thẳng tắp, đôi mắt tinh anh lướt qua từng thành viên trong gia đình. Ông gầy gò, râu tóc đã bạc trắng như cước, nhưng thần thái vẫn toát lên vẻ cương nghị, quyền uy của một người từng trải. Bên cạnh ông là Bà Hoa, dáng người nhỏ nhắn, mái tóc búi gọn gàng, khuôn mặt hiền từ nhưng ẩn chứa nhiều lo toan. Bà luôn nhẹ nhàng gắp thức ăn cho mọi người, thi thoảng lại nhìn Khánh với ánh mắt đầy âu yếm.

Khánh ngồi đối diện Ông Nội, trong lòng trĩu nặng. Từ sáng, sau tin nhắn ngắn gọn của Linh, anh đã cố gắng tập trung vào công việc, nhưng hình ảnh nụ cười của cô, ánh mắt tinh tường của cô khi nhận ra sự lơ đãng của anh, vẫn ám ảnh tâm trí anh. Anh biết, anh yêu Linh rất nhiều. Tình yêu đó không phải là thứ có thể dễ dàng nói ra bằng lời, mà nó thấm vào từng hành động, từng suy nghĩ của anh. Anh muốn mang đến cho cô một cuộc sống tốt đẹp nhất, một tương lai vững chắc, không phải lo toan. Nhưng để đạt được điều đó, anh phải chấp nhận đánh đổi, phải đối mặt với những áp lực khổng lồ từ công việc, từ gia đình.

Bữa cơm diễn ra trong không khí khá yên lặng, chỉ có tiếng đũa chạm bát và vài câu hỏi thăm xã giao. Khánh cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, gắp thức ăn cho Bà Hoa, hỏi thăm sức khỏe của ông bà. Anh biết, sau bữa cơm này, những lời "khuyên răn" của Ông Nội sẽ lại đến. Và quả thật, khi chén trà nóng được dọn ra, Ông Nội khẽ đặt chén xuống, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Khánh.

"Khánh này," giọng ông trầm và rõ, "Dạo này công việc có thuận lợi không con?"

Khánh đặt chén trà xuống, đáp gọn gàng: "Dạ, công việc vẫn tiến triển tốt ạ."

Ông Nội gật gù, vuốt chòm râu bạc. "Tốt là được. Con trai phải làm rạng danh gia đình, Khánh à. Công việc tốt là một chuyện, nhưng cũng phải lo liệu chuyện gia thất, sớm ổn định để bố mẹ, ông bà yên lòng."

Khánh cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai mình. Anh biết, Ông Nội yêu thương anh, muốn tốt cho anh, nhưng cái cách ông thể hiện sự quan tâm ấy lại khiến anh ngạt thở. "Làm rạng danh gia đình" – câu nói đó đã theo anh suốt từ khi còn bé, là động lực, nhưng cũng là xiềng xích vô hình. Anh hiểu, "chuyện gia thất" mà Ông Nội nhắc đến không chỉ đơn thuần là có người yêu, mà là một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, một người vợ có thể hỗ trợ anh trong sự nghiệp, một gia đình có thể tiếp nối truyền thống. Linh, với sự giản dị và tâm hồn nhạy cảm của cô, liệu có phù hợp với những kỳ vọng ấy không? Anh yêu Linh, anh muốn cô là vợ anh, nhưng anh sợ những áp lực từ gia đình sẽ khiến cô không được hạnh phúc.

Bà Hoa thấy Khánh im lặng, vội vàng xoa dịu: "Thôi ông, để cháu nó tự lo liệu. Chuyện tình cảm đâu phải muốn là được, ông. Cứ để chúng nó tìm hiểu nhau, rồi mọi chuyện sẽ đến." Giọng bà chậm rãi, nhẹ nhàng, như một làn gió mát xoa dịu không khí căng thẳng.

Ông Nội khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì thêm. Ông chỉ nhấp một ngụm trà, rồi lại nhìn Khánh với ánh mắt dò xét. "Nhưng cũng đừng để lâu quá. Con trai con gái đến tuổi, phải tính toán. Ông mong sớm có chắt bế."

Khánh chỉ biết gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười. Anh biết, những lời này không chỉ là mong muốn của Ông Nội, mà còn là của cả dòng họ. Anh là niềm hy vọng của gia đình, là người sẽ tiếp nối sự nghiệp kinh doanh mà ông cha đã gây dựng. Anh không thể khiến họ thất vọng. Nhưng làm thế nào để cân bằng giữa tình yêu anh dành cho Linh và những kỳ vọng nặng nề này?

Sau bữa cơm, Khánh tìm cớ ra ngoài hít thở. Anh đứng ở ban công, nhìn xuống con phố tấp nập bên dưới. Những dòng xe cộ hối hả, những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa trời xanh. Anh cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng, dù có đôi cánh mạnh mẽ nhưng vẫn không thể bay lượn tự do. Anh muốn bảo vệ Linh khỏi những áp lực này, muốn che chở cô, nhưng anh cũng không thể rũ bỏ trách nhiệm của mình. Anh siết chặt bàn tay, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm. Anh phải cố gắng nhiều hơn nữa, phải thành công hơn nữa, để có thể đủ sức mạnh che chở cho Linh, để có thể tự mình quyết định tương lai của mình, mà không phải chịu sự chi phối quá lớn từ gia đình. Anh biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, nhưng vì Linh, anh sẽ cố gắng.

***

Tối hôm đó, Khánh quyết định gạt bỏ mọi áp lực, mọi suy nghĩ nặng nề sang một bên. Anh muốn dành trọn vẹn thời gian cho Linh, muốn xoa dịu những lo lắng vô hình mà anh biết cô đang cảm nhận được. Anh bất ngờ mời Linh đi xem phim, một bộ phim lãng mạn mà anh biết cô đã muốn xem từ lâu.

Rạp chiếu phim MegaStar nằm trong một trung tâm thương mại sầm uất ở Quận 1. Khi Khánh và Linh bước vào, không khí ồn ào, náo nhiệt của sảnh rạp lập tức bao trùm lấy họ. Tiếng quảng cáo vang vọng từ màn hình lớn, tiếng cười đùa của những cặp đôi trẻ, tiếng lách cách của máy làm bắp rang bơ, và mùi thơm ngọt ngào của bắp rang, mùi nước ngọt, mùi điều hòa lạnh lẽo, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của một buổi tối cuối tuần. Khánh nắm tay Linh, luồn lách qua đám đông. Anh cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ về công việc, về lời nói của Ông Nội, về những áp lực vô hình đang bủa vây. Giờ phút này, anh chỉ muốn là Khánh của Linh, và Linh của anh.

Anh mua một túi bắp rang bơ lớn và hai ly nước ngọt, rồi họ cùng nhau tìm chỗ ngồi trong phòng chiếu đã tối đèn. Bộ phim bắt đầu, một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, lãng mạn. Trong không gian tối mờ ảo của rạp chiếu, chỉ có ánh sáng hắt ra từ màn hình, Linh cảm thấy bình yên đến lạ. Cô khẽ tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. Tiếng nhạc phim du dương, những lời thoại ngọt ngào, và cả những giọt nước mắt lăn dài trên má nhân vật chính, tất cả đều khiến Linh chìm đắm vào câu chuyện. Cô quên đi những lo lắng mơ hồ, quên đi áp lực từ cuộc sống, chỉ còn lại khoảnh khắc hiện tại, bên cạnh người cô yêu.

Khánh cảm nhận được sự thư thái của Linh. Anh biết, cô cần những khoảnh khắc như thế này, những khoảnh khắc mà cô có thể hoàn toàn là chính mình, không phải nghĩ ngợi. Anh khẽ siết nhẹ bàn tay cô đang đặt trong tay anh. Anh không giỏi nói lời yêu thương, nhưng anh muốn cô biết, anh yêu cô nhiều đến mức nào. Anh muốn cô hiểu rằng, dù anh có vẻ ngoài lạnh lùng, trầm tính, dù anh có đang phải đối mặt với bao nhiêu áp lực, thì tình yêu anh dành cho cô vẫn luôn chân thành và sâu đậm.

Đến một phân cảnh lãng mạn của bộ phim, khi nhân vật nam chính trao cho nữ chính một nụ hôn bất ngờ dưới bầu trời đầy sao, Linh khẽ thở dài, đôi mắt long lanh. Cô quay sang nhìn Khánh, nụ cười nhẹ nở trên môi. "Em thích phim này lắm," cô thì thầm, giọng nói ngọt ngào như mật.

Khánh nhìn cô, ánh mắt anh đầy dịu dàng. Anh thấy rõ sự hạnh phúc, sự bình yên trong đôi mắt ấy. Anh biết, đây là cơ hội. Anh muốn làm một điều gì đó để thể hiện tình cảm của mình một cách rõ ràng hơn, không chỉ bằng hành động mà còn bằng một cử chỉ lãng mạn, dù chỉ là nhỏ bé. Anh hít một hơi thật sâu, rồi khẽ nghiêng người về phía Linh.

"Anh cũng vậy..." anh khẽ thì thầm bên tai cô, giọng anh trầm ấm, "vì có em ở đây."

Nói rồi, anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Linh. Nụ hôn không quá mãnh liệt, chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu tình cảm, bao nhiêu sự trân trọng. Linh bất ngờ, đôi mắt cô mở to. Cô không ngờ Khánh lại làm điều đó, ngay giữa rạp chiếu phim, ngay trong một khoảnh khắc tưởng chừng như rất bình thường. Một dòng điện nhẹ chạy dọc sống lưng cô, khiến trái tim cô đập rộn ràng. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh ánh lên vẻ hạnh phúc và cảm động sâu sắc. Khánh khẽ mỉm cười, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương, rồi anh siết chặt tay cô hơn, như một lời khẳng định thầm lặng.

Trong suốt phần còn lại của bộ phim, Linh không thể tập trung hoàn toàn vào câu chuyện trên màn ảnh. Nụ hôn của Khánh cứ lởn vởn trong tâm trí cô, khiến cô không ngừng mỉm cười. Cô cảm thấy được yêu thương, được trân trọng. Khánh, với vẻ ngoài trầm tính và đôi khi có phần vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, lại có thể khiến cô cảm động sâu sắc chỉ bằng một cử chỉ nhỏ bé. Cô tựa đầu vào vai anh, cảm thấy mình như đang trôi nổi giữa một dòng sông tình yêu êm đềm, nơi mọi lo âu đều tan biến.

***

Khi bộ phim kết thúc, Khánh và Linh cùng bước ra khỏi rạp chiếu. Đêm đã muộn, nhưng đường phố Quận 1 vẫn náo nhiệt và sôi động. Ánh đèn đường lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh sáng, và tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện, tiếng nhạc từ các cửa hàng vẫn vang vọng, tạo nên một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của thành phố không ngủ. Không khí thoáng mát, dễ chịu hơn sau cái nóng oi ả ban ngày.

Họ đi bộ chậm rãi trên vỉa hè, tay trong tay. Linh vẫn còn lâng lâng với nụ hôn bất ngờ của Khánh. Cô cảm thấy mình như đang đi trên mây, mọi thứ xung quanh đều trở nên lung linh, huyền ảo. Cô khẽ siết chặt tay Khánh, rồi ngước nhìn anh, đôi mắt to tròn long lanh trong ánh đèn đường mờ ảo.

"Hôm nay em vui lắm, Khánh à," cô nói, giọng cô dịu dàng, ngọt ngào. "Cảm ơn anh vì đã đưa em đi xem phim. Nụ hôn của anh... em bất ngờ thật đấy."

Khánh khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ấm áp. Anh không nói gì, chỉ khẽ xoa nhẹ mu bàn tay cô. Anh hiểu, đôi khi, hành động ý nghĩa hơn vạn lời nói.

Linh tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. Cô bỗng cảm thấy mình muốn chia sẻ những suy nghĩ, những ước mơ giản dị của mình với anh. Cô muốn anh hiểu rằng, cô không cần những điều xa hoa, cô chỉ cần anh, cần sự hiện diện của anh.

"Em ước gì..." cô bắt đầu, giọng nói nhỏ dần, như thì thầm vào gió đêm, "chúng mình có một căn hộ nhỏ, không cần quá lớn đâu, chỉ cần đủ ấm cúng, có ban công đầy hoa nhài như căn hộ của em bây giờ. Và mỗi sáng, anh lại pha cà phê cho em như thế này..." Cô ngước nhìn Khánh, đôi mắt cô ánh lên vẻ mơ mộng. "Em cũng muốn có một góc nhỏ để vẽ, để đọc sách. Và những buổi tối cuối tuần, chúng mình sẽ cùng nhau nấu ăn, cùng nhau nghe nhạc, hoặc chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau, không nói gì cả. Thỉnh thoảng, chúng mình có thể đi du lịch đâu đó, những nơi yên bình, không ồn ào như thành phố này."

Khánh chăm chú lắng nghe từng lời của Linh. Anh không ngắt lời cô, chỉ lặng lẽ nhìn cô, đôi mắt anh sâu thẳm. Mỗi câu nói của cô như chạm vào một góc khuất trong trái tim anh, khiến anh nhận ra rằng, những điều cô khao khát thật giản dị, thật đời thường, nhưng lại vô cùng quý giá. Cô không yêu cầu anh phải có một gia tài đồ sộ, một sự nghiệp lẫy lừng. Cô chỉ cần anh ở đây, cần anh là chính anh, và cần những khoảnh khắc bình yên bên nhau.

Khi Linh kết thúc câu nói, Khánh siết chặt tay cô hơn. Anh dừng lại, quay hẳn người về phía cô, nhìn thẳng vào đôi mắt cô. Ánh mắt anh đầy kiên định, đầy yêu thương, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng vô hình. Anh muốn nói với cô rằng anh sẽ làm tất cả để biến những ước mơ giản dị ấy thành hiện thực. Anh muốn nói rằng anh sẽ bảo vệ cô khỏi mọi sóng gió, mọi áp lực. Nhưng rồi, anh lại im lặng. Anh biết mình không giỏi nói ra những lời hoa mỹ. Thay vào đó, anh sẽ dùng hành động để chứng minh.

Anh khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên vầng trán của Linh một lần nữa, chậm rãi và đầy trìu mến. Rồi anh kéo cô vào một cái ôm thật chặt, như muốn truyền tất cả tình yêu thương, tất cả sự quyết tâm của mình vào cô. Linh tựa đầu vào ngực anh, hít hà mùi hương quen thuộc. Cô cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh, và cô biết, trong vòng tay này, cô được an toàn.

Họ đứng ôm nhau giữa dòng người hối hả của Quận 1, như một hòn đảo bình yên giữa biển cả cuộc đời. Cái ôm thật lâu, thật chặt, như một lời hứa thầm lặng. Linh không cần anh phải nói ra, cô cảm nhận được tình yêu của anh. Cô hiểu rằng anh đang gánh vác nhiều điều, nhưng cô tin vào anh, tin vào tình yêu của hai người.

Khánh đưa Linh về đến tận cửa căn hộ. Anh vẫn không nói nhiều, chỉ khẽ vuốt mái tóc cô, ánh mắt anh đầy yêu thương và trân trọng.

"Ngủ ngon nhé, em," anh thì thầm, rồi lại đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô, nụ hôn này có phần sâu sắc và nồng nàn hơn.

Linh gật đầu, trái tim cô đập rộn ràng. Cô ngắm nhìn anh thêm một lúc, đôi mắt anh vẫn ánh lên vẻ kiên định, pha lẫn chút mệt mỏi. Cô biết, anh sẽ lại lao vào công việc, vào những áp lực vô hình. Nhưng cô cũng biết, anh sẽ luôn cố gắng vì cô, vì tương lai của họ.

Khánh quay người bước đi, dáng người cao ráo dần khuất sau khúc cua. Linh đứng lặng ở cửa, nhìn theo bóng anh cho đến khi anh hoàn toàn biến mất. Cô khẽ chạm tay lên môi, cảm nhận dư vị của nụ hôn. Trong lòng cô, niềm hạnh phúc vẫn ngập tràn, nhưng cũng vương vấn một chút ưu tư. Những lời nói của Ông Nội về "làm rạng danh gia đình", ánh mắt lơ đãng của Khánh khi nhìn về phía những tòa nhà cao tầng, và sự khác biệt trong cách cô mơ về một tương lai giản dị còn anh thì nặng trĩu trách nhiệm... tất cả như những hạt mầm bé nhỏ, đang âm thầm nảy nở trong tâm trí cô. Dù vậy, trong khoảnh khắc này, tình yêu vẫn là điều duy nhất cô muốn giữ lấy. Một lời hứa lặng thầm, giữa lòng thành phố ồn ào, về một tương lai mà họ vẫn đang cùng nhau bước tới, dù biết rằng con đường ấy sẽ không hề bằng phẳng.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free