Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 17: Bí Mật Của Nụ Cười và Hương Vị Phố Đêm

Dư vị của nụ hôn vẫn còn vương vấn trên môi Linh, một cảm giác ngọt ngào và ấm áp len lỏi khắp cơ thể cô, xua tan đi cái lạnh se của buổi đêm Sài Gòn. Nhưng khi cánh cửa căn hộ của cô khép lại, trả cô về với không gian riêng tư, chút ưu tư nhỏ bé trong lòng lại bắt đầu cựa quậy. Khánh đã đi rồi, để lại sau lưng cô một sự tĩnh lặng quen thuộc, và cả một nỗi niềm không thể gọi tên. Cô đưa tay khẽ chạm lên đôi môi, tự hỏi liệu nụ hôn ấy, cái ôm thật chặt ấy, có phải là tất cả những gì anh muốn nói, hay còn điều gì đó sâu xa hơn mà anh không thể thốt nên lời. Nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh đêm qua vẫn còn vọng lại trong tâm trí cô, một nhịp đập đầy kiên định nhưng cũng mang theo những gánh nặng vô hình. Cô biết anh đang cố gắng, cố gắng rất nhiều, vì cô, vì tương lai của họ. Nhưng cô cũng ước, chỉ một lần thôi, anh sẽ nói ra những điều anh đang phải đối mặt.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ, đánh thức thành phố, Linh thức dậy với một cảm giác bâng khuâng khó tả. Cảm xúc đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, vừa hạnh phúc, vừa man mác buồn. Cô pha một tách trà hoa cúc nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng, mang lại chút bình yên cho tâm hồn. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn ngắm chậu hoa nhài trắng muốt đang khoe sắc ngoài ban công. Từng cánh hoa mỏng manh như muốn kể một câu chuyện về sự tinh khôi, về những điều giản dị mà cô hằng khao khát. Cô nhớ lại những lời mình đã thủ thỉ cùng Khánh đêm qua, về một căn hộ nhỏ ấm cúng, về những buổi sáng anh pha cà phê, về góc nhỏ để cô vẽ và đọc sách. Những ước mơ ấy, đối với cô, không hề xa vời, không hề phù phiếm. Chúng là hiện thân của một cuộc sống bình yên, nơi tình yêu được nuôi dưỡng bằng sự hiện diện, bằng những sẻ chia dù là nhỏ nhặt nhất.

Cô đặt cuốn sách đang đọc dở xuống bàn. Dù cố gắng tập trung vào những con chữ, tâm trí cô vẫn cứ trôi dạt về Khánh. Anh ấy... anh ấy thật sự yêu mình sao? Hay chỉ là những cử chỉ vô thức, những hành động anh cho là cần thiết để vun đắp mối quan hệ này? Cô khao khát được nghe anh nói, được anh chia sẻ những suy nghĩ sâu kín nhất trong lòng. Cô muốn anh mở lòng, để cô có thể thực sự hiểu anh, chứ không phải chỉ cảm nhận qua những cái chạm hay ánh mắt. Anh ấy có vẻ mệt mỏi, cô đã thấy điều đó trong đôi mắt sâu thẳm của anh khi chia tay, nhưng anh ấy không nói. Cô có nên hỏi không? Hỏi anh về những gánh nặng vô hình mà anh đang mang, về những áp lực từ Ông Nội, từ công việc, từ cái gọi là "làm rạng danh gia đình" mà cô thoáng nghe được trong những cuộc nói chuyện của anh? Linh sợ rằng nếu cô hỏi, cô sẽ vô tình chạm vào một vết thương nào đó mà anh đang cố gắng che giấu. Cô sợ rằng sự yếu đuối của anh, nếu có, sẽ khiến anh cảm thấy mình không đủ mạnh mẽ. Cô chỉ muốn anh biết rằng, cô ở đây, và cô sẵn lòng cùng anh gánh vác mọi thứ. Chỉ cần anh ở đây, trọn vẹn. Cô thở dài nhẹ, nhấp một ngụm trà ấm. Hương hoa cúc ngọt ngào lan tỏa trong miệng, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống trải mơ hồ trong lòng cô. Cô nhìn ra xa, về phía những tòa nhà cao tầng chọc trời mà Khánh thường nhìn ngắm với ánh mắt đầy suy tư. Phải chăng, những áp lực vô hình ấy, những ước mơ về một tương lai tươi sáng mà anh đang ngày đêm xây đắp, đang dần bào mòn đi những khoảnh khắc bình yên mà họ có thể chia sẻ? Cô biết, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Nhưng cô không muốn điều đó xảy ra với họ. Cô muốn giữ lấy tình yêu này, muốn cùng anh vượt qua mọi giông bão. Cô muốn tin rằng, tình yêu của họ đủ mạnh để đứng vững trước mọi thử thách. Linh khẽ chạm nhẹ vào những cánh hoa nhài, cảm nhận sự mềm mại, tinh khiết của chúng. Có lẽ, cô sẽ thử chủ động hơn, sẽ tạo ra những cơ hội để anh có thể chia sẻ. Cô sẽ kiên nhẫn chờ đợi, bởi vì cô tin vào anh, và tin vào tình yêu của họ.

Trong khi Linh đang chìm đắm trong những suy tư về tình yêu và tương lai, tại văn phòng công ty thiết kế 'DreamWeaver', Khánh đang vật lộn với những suy nghĩ và áp lực riêng của mình. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm rôm rả, và cả tiếng máy pha cà phê rì rầm – tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống công sở hiện đại. Không gian mở của văn phòng, với những tác phẩm nghệ thuật đương đại và cây xanh được bố trí khéo léo, mang đến một bầu không khí năng động và đầy cảm hứng. Tuy nhiên, đối với Khánh, bầu không khí đó đôi khi cũng trở nên ngột ngạt, đặc biệt là khi deadline đang đến gần và những dự án chồng chất. Anh ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào bảng biểu và số liệu, nhưng tâm trí anh lại đang lạc trôi ở một nơi khác.

Anh lén lút mở một tab trình duyệt mới, gõ vào thanh tìm kiếm những cụm từ như "quà tặng ý nghĩa cho bạn gái", "handmade gift for girlfriend", "kỷ niệm tình yêu". Khánh muốn tìm một cái gì đó thật đặc biệt, không chỉ đẹp mắt mà còn phải mang một ý nghĩa sâu sắc, một lời hứa lặng thầm mà anh muốn dành cho Linh. Anh không giỏi nói những lời hoa mỹ, không giỏi thể hiện cảm xúc bằng ngôn ngữ. Với anh, hành động mới là cách chân thật nhất để bày tỏ tấm lòng. Và món quà này, anh muốn nó là một biểu tượng, một minh chứng cho tình yêu và sự cam kết của anh. Anh lướt qua các trang web bán đồ handmade, các cửa hàng lưu niệm trực tuyến, hình ảnh những chiếc vòng tay khắc chữ, những chiếc khung ảnh được trang trí tỉ mỉ, những món đồ gốm sứ độc đáo. Anh muốn món quà đó phải phản ánh được sự tinh tế, giản dị mà Linh yêu thích, đồng thời phải chứa đựng được tình cảm nồng nàn mà anh dành cho cô. Anh nhớ lại những lời Linh đã nói đêm qua, về một căn hộ nhỏ ấm cúng, về những buổi sáng anh pha cà phê, về những buổi tối bình yên bên nhau. Linh không cần những điều xa hoa, cô chỉ cần anh, cần sự hiện diện của anh. Điều đó càng khiến Khánh cảm thấy áp lực hơn trong việc lựa chọn một món quà ý nghĩa. Anh muốn món quà đó phải là một lời khẳng định, một sự cam kết rằng anh sẽ làm tất cả để biến những ước mơ giản dị ấy của cô thành hiện thực. Anh muốn cô biết rằng anh sẽ bảo vệ cô khỏi mọi sóng gió, mọi áp lực của cuộc sống.

Khánh thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ, vẻ mặt vừa tập trung vừa thoáng chút lo lắng. Anh không muốn ai phát hiện ra mình đang làm gì. Trong môi trường công sở nghiêm túc này, việc anh dành thời gian tìm kiếm quà tặng cá nhân có thể bị coi là thiếu chuyên nghiệp. Hơn nữa, anh muốn giữ bí mật này cho đến phút cuối. Anh ghi lại một vài ý tưởng vào cuốn sổ tay nhỏ, những nét chữ nguệch ngoạc nhưng đầy tâm huyết. Anh biết rằng Linh xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất. Và để đạt được điều đó, anh phải cố gắng hơn nữa, không chỉ trong công việc mà còn trong việc vun đắp tình yêu của họ. Áp lực từ Ông Nội về việc "làm rạng danh gia đình", những kỳ vọng về sự nghiệp, về tài chính, tất cả như những ngọn núi vô hình đè nặng lên vai anh. Anh biết mình phải nỗ lực gấp nhiều lần để có thể mang lại một cuộc sống đủ đầy và bình yên cho Linh, để hiện thực hóa những ước mơ giản dị của cô. Nhưng đôi khi, sự mệt mỏi lại len lỏi vào tâm trí, khiến anh thoáng chốc lơ đãng. Anh khẽ day thái dương, hít một hơi thật sâu để xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Anh không thể bỏ cuộc. Anh phải mạnh mẽ. Anh phải là chỗ dựa vững chắc cho Linh. Anh tin rằng, tình yêu của anh dành cho Linh là nguồn động lực lớn nhất để anh vượt qua mọi khó khăn. Anh sẽ dùng hành động, dùng sự cố gắng không ngừng nghỉ để chứng minh tình yêu ấy, dù anh có vụng về đến mấy trong việc nói ra những lời yêu thương. Mùi cà phê thơm lừng từ máy pha gần đó hòa quyện với mùi giấy in mới và mùi nước hoa nhẹ nhàng của đồng nghiệp, tạo nên một hỗn hợp quen thuộc của văn phòng. Anh nhắm mắt lại vài giây, hình dung ra nụ cười rạng rỡ của Linh, và rồi mở mắt ra, ánh mắt đầy kiên định. Anh sẽ tìm được món quà đó, món quà sẽ là lời hứa lặng thầm của anh.

Buổi tối hôm đó, Khánh đưa Linh đến khu Phan Xích Long, một trong những thiên đường ẩm thực vỉa hè nổi tiếng của Sài Gòn. Ánh đèn neon rực rỡ từ các hàng quán, tiếng xào nấu xèo xèo, tiếng nói cười rôm rả của thực khách, và tiếng xe cộ ồn ã tạo nên một bức tranh sống động, náo nhiệt đặc trưng của phố đêm. Không khí oi ả của thành phố không làm giảm đi sự hứng khởi của họ. Họ chọn một góc nhỏ tại quán ốc quen thuộc, nơi những chiếc bàn ghế nhựa đơn giản được sắp xếp ngay sát vỉa hè. Mùi ốc luộc sả ớt, bánh tráng trộn, và các món ăn vặt thơm lừng lan tỏa trong không khí, kích thích vị giác của mọi người.

Khánh gắp cho Linh một con ốc bươu to, đặt vào bát cô. "Em ăn thêm ốc không? Anh thấy món này ở đây ngon lắm đó." Giọng anh trầm ấm, đầy quan tâm.

Linh mỉm cười, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng. "Thôi, em no rồi! Anh ăn nhiều quá coi chừng đau dạ dày đó nha." Cô khẽ nhíu mày, rồi lại múc một thìa nước chấm gừng sả cho anh. Đó là cách cô thể hiện sự quan tâm của mình, một cách nhẹ nhàng và tinh tế. "Hôm nay ở công ty có chuyện vui lắm. Chị Mai kể chuyện con bé đồng nghiệp mới của chị ấy, nó đi làm ngày đầu tiên mà quên mất mang máy tính xách tay. Cả phòng cười ầm lên." Linh kể, tiếng cười giòn tan của cô hòa cùng tiếng ồn ào xung quanh, khiến Khánh cảm thấy lòng mình ấm áp. Anh nhìn cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương. Nụ cười ấy, sự hồn nhiên ấy, là tất cả những gì anh muốn bảo vệ. Nó càng khiến anh thêm quyết tâm với món quà mà anh đang ấp ủ, món quà sẽ là lời hứa của anh dành cho cô. Anh muốn nhìn thấy nụ cười ấy mỗi ngày, muốn giữ cho cô mãi mãi vô tư và hạnh phúc như thế này.

Đang lúc họ trò chuyện vui vẻ, bỗng một giọng nói non nớt vang lên bên tai: "Đánh giày đi cô/chú ơi! Giày chú dơ rồi kìa!"

Họ ngẩng đầu lên. Trước mặt họ là một cậu bé nhỏ nhắn, khoảng chừng mười tuổi, quần áo cũ kỹ, đôi mắt lanh lợi nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Trên vai cậu bé là chiếc hộp đồ nghề đánh giày đã bạc màu. Đó là Thằng Tí, một hình ảnh quen thuộc trên những con phố đêm Sài Gòn, một mảnh ghép nhỏ bé nhưng chân thực của cuộc sống mưu sinh vất vả.

Khánh khẽ xua tay nhẹ nhàng, giọng nói trầm tĩnh: "Không, cảm ơn cháu. Giày chú vẫn sạch." Anh không muốn cậu bé làm phiền đến khoảnh khắc riêng tư của họ, nhưng cũng không muốn làm cậu bé thất vọng.

Nhưng Linh lại nhìn Thằng Tí với ánh mắt đầy suy tư. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát cậu bé, đôi mắt cô ánh lên một nỗi niềm cảm thông sâu sắc. Cô nhớ lại những lời mình đã nói với Khánh về một cuộc sống giản dị, về những khoảnh khắc bình yên. Nhưng cuộc sống này, không phải ai cũng có được sự bình yên ấy. Cô thấy Thằng Tí cứ đứng đó, không bỏ đi ngay, ánh mắt vẫn dõi theo những người qua lại, hy vọng tìm được một khách hàng. Cô bé con này, ở cái tuổi mà lẽ ra phải được cắp sách đến trường, được vui chơi hồn nhiên, thì lại phải vật lộn với gánh nặng mưu sinh trên vai. Hình ảnh Thằng Tí như một lời nhắc nhở về những gánh nặng cuộc đời, về những áp lực vô hình mà không phải ai cũng có thể trốn tránh được. Nó làm Linh chợt nghĩ đến Khánh, đến những áp lực mà anh đang gánh vác, đến sự mệt mỏi thoáng qua trong đôi mắt anh. Phải chăng, anh cũng đang gồng mình giữa những bộn bề của cuộc sống, giữa những kỳ vọng và trách nhiệm?

Khánh thoáng thấy sự lơ đãng trong ánh mắt Linh, thấy cô đang nhìn Thằng Tí với vẻ trầm ngâm. Anh biết Linh là người nhạy cảm, dễ xúc động trước những hoàn cảnh khó khăn. Anh không muốn hình ảnh này làm cô buồn, làm mất đi niềm vui của buổi tối. Anh nhanh chóng xua đi suy nghĩ đó, cố gắng tập trung vào việc tạo ra khoảnh khắc hạnh phúc cho cô. Anh lại gắp thêm một miếng bánh tráng trộn cho cô, đẩy đĩa ốc về phía cô, cố gắng kéo sự chú ý của cô trở lại.

"Thử món bánh tráng trộn này đi em, anh thấy ở đây làm cũng ngon lắm," Khánh nói, giọng điệu nhẹ nhàng, cố gắng xua tan bầu không khí trầm lắng vừa xuất hiện.

Linh khẽ giật mình, quay lại nhìn Khánh. Cô mỉm cười nhẹ, ánh mắt vẫn còn vương vấn chút buồn. Cô cắn một miếng bánh tráng trộn, vị chua cay mặn ngọt hòa quyện vào nhau, nhưng dường như không thể lấp đầy cái khoảng trống mơ hồ trong lòng cô. Cô biết, Khánh đang cố gắng làm cô vui, đang cố gắng che chở cô khỏi những mặt trái của cuộc đời. Nhưng cô cũng ước, giá như anh có thể chia sẻ với cô những gánh nặng ấy, thay vì cứ mãi giữ chúng trong lòng. Cô không cần anh phải hoàn hảo, không cần anh phải là người đàn ông mạnh mẽ nhất thế giới. Cô chỉ cần anh ở đây, cần anh là chính anh, với tất cả những ưu và nhược điểm. Cô tin rằng, tình yêu của họ đủ lớn để cùng nhau gánh vác mọi thứ.

Khánh nhìn Linh, nhìn vào đôi mắt to tròn vẫn còn ánh lên vẻ ưu tư. Anh biết Linh đang suy nghĩ gì đó, biết cô đang cảm nhận điều gì đó sâu sắc. Anh không nói gì, chỉ khẽ nắm lấy bàn tay cô dưới gầm bàn, siết nhẹ. Một cái nắm tay không lời, nhưng chứa đựng tất cả sự trấn an, sự thấu hiểu và tình yêu thương mà anh muốn gửi gắm. Anh muốn nói với cô rằng anh ổn, rằng anh sẽ vượt qua tất cả. Anh muốn nói rằng anh sẽ làm mọi thứ để cô không phải lo lắng. Nhưng những lời nói ấy vẫn cứ mắc nghẹn ở cổ họng anh. Thay vào đó, anh sẽ dùng hành động, dùng món quà bí mật anh đang chuẩn bị, để thay lời muốn nói.

Thằng Tí vẫn đứng đó một lúc, rồi thấy không có khách, cậu bé lại cất tiếng rao, di chuyển đến một bàn khác, giọng nói non nớt dần khuất vào tiếng ồn ào của phố đêm. Linh nhìn theo bóng cậu bé, rồi lại nhìn Khánh, ánh mắt cô chất chứa bao điều muốn nói. Những lời của Ông Nội, ánh mắt lơ đãng của Khánh khi nhìn về những tòa nhà cao tầng, sự khác biệt trong cách cô mơ về một tương lai giản dị còn anh thì nặng trĩu trách nhiệm, và giờ là hình ảnh của Thằng Tí – tất cả như những mảnh ghép rời rạc, đang dần tạo nên một bức tranh phức tạp trong tâm trí cô. Bức tranh ấy, vừa có màu hồng của hạnh phúc, vừa có những gam màu trầm buồn của hiện thực cuộc sống.

Họ tiếp tục dùng bữa trong bầu không khí náo nhiệt của quán ăn vặt vỉa hè. Khánh vẫn cố gắng làm Linh vui, kể những câu chuyện hài hước, gắp thức ăn cho cô. Linh cũng cố gắng đáp lại, mỉm cười và trò chuyện, nhưng trong lòng cô, những suy tư vẫn cứ âm thầm nảy nở. Cô cảm nhận được tình yêu của Khánh, sự quan tâm của anh. Nhưng cô cũng cảm thấy một khoảng cách vô hình nào đó, một sự im lặng mà cô khao khát được lấp đầy. Cô tin rằng, tình yêu của họ là thật, nhưng cô cũng bắt đầu nhận ra rằng, con đường phía trước sẽ không hề bằng phẳng. Có những điều mà tình yêu đơn thuần không thể giải quyết được, có những gánh nặng mà chỉ một người gánh vác sẽ rất khó khăn. Cái ôm thật lâu đêm qua, nụ hôn nồng nàn anh trao, và cả món quà bí mật mà Khánh đang ấp ủ – liệu những điều đó có đủ để nối liền những khoảng trống, để xoa dịu những nỗi niềm mà cô đang cảm thấy? Linh không biết. Cô chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc này, tình yêu vẫn là điều duy nhất cô muốn giữ lấy. Và cô sẽ kiên nhẫn chờ đợi, chờ đợi Khánh, chờ đợi tình yêu của họ, để xem liệu họ có thể cùng nhau vượt qua những thử thách vô hình đang chờ đợi phía trước hay không.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free