Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 18: Món Quà Im Lặng và Lời Khẳng Định Tinh Tế
Chiều hôm sau, thành phố khoác lên mình tấm áo dịu mát sau cơn mưa rào bất chợt. Hơi ẩm còn vương vấn trên những tán cây xanh mướt, mang theo mùi đất mới và chút hương hoa lài từ những ban công nhỏ. Trên con hẻm yên tĩnh dẫn vào quán cà phê “Hồi Ức”, Khánh và Linh sánh bước bên nhau, tiếng giày khẽ khàng trên nền gạch ướt. Linh khoác tay Khánh, cảm nhận hơi ấm từ cánh tay anh truyền sang, xoa dịu những suy tư còn vương vấn từ đêm qua. Cô vẫn nhớ như in ánh mắt mệt mỏi thoáng qua của anh, và cả cái nắm tay không lời dưới gầm bàn. Nhưng hôm nay, có điều gì đó khác lạ trong Khánh. Anh điềm tĩnh hơn mọi khi, nhưng vẫn có một sự hồi hộp nhẹ ẩn hiện trong đôi mắt sâu thẳm.
Quán Cà Phê "Hồi Ức" hiện ra như một chốn bình yên tách biệt khỏi sự hối hả của phố thị. Đó là một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, giữ nguyên vẻ đẹp của thời gian với những bức tường gạch trần nhuốm màu tháng năm, những ô cửa sổ gỗ cũ kỹ và mái hiên lợp ngói rêu phong. Ánh đèn lồng giấy màu vàng dịu đã được thắp lên từ sớm, lan tỏa một thứ ánh sáng ấm áp, hắt bóng những kệ sách cao chất đầy những cuốn tiểu thuyết cũ kỹ và những vật trang trí cổ điển lên bức tường. Tiếng nhạc jazz du dương chảy đều đều như dòng suối nhỏ, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau lanh canh và những tiếng nói chuyện thì thầm của vài vị khách. Một mùi hương quyến rũ lan tỏa khắp không gian, là sự kết hợp tinh tế giữa mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng và mùi gỗ cũ mộc mạc, tất cả tạo nên một bầu không khí thanh bình, hoài niệm và đầy lãng mạn.
Họ chọn một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn xuống con hẻm ướt át vừa tạnh mưa. Linh ngồi xuống, ánh mắt lướt qua những chi tiết nhỏ trong quán, cảm nhận sự dễ chịu đang bao trùm lấy mình. Cô quay sang nhìn Khánh, thấy anh đang loay hoay với chiếc túi xách, nét mặt có chút gượng gạo.
"Anh bí mật gì vậy, Khánh? Mặt anh cứ đỏ hết lên kìa," Linh trêu chọc, giọng cô trong trẻo như tiếng chuông gió, khẽ phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Cô thích thú nhìn vẻ bối rối hiếm hoi của anh, một Khánh trầm tính, ít khi để lộ cảm xúc lại có thể đỏ mặt vì một điều gì đó. Nó khiến cô cảm thấy anh gần gũi hơn, đáng yêu hơn.
Khánh khẽ giật mình, ngước lên nhìn cô. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hồi hộp rõ rệt. Anh đặt chiếc túi xuống bên cạnh ghế, rồi từ từ lấy ra một chiếc hộp được gói ghém cẩn thận bằng giấy kraft và một sợi ruy băng màu xanh lam nhạt. Hơi thở anh khẽ hẫng đi một nhịp khi đặt chiếc hộp lên bàn, đẩy nhẹ về phía Linh.
"Anh... anh nghĩ em sẽ thích. Anh đã... để ý từ lâu rồi," Khánh nói, giọng anh trầm ấm nhưng có chút ngập ngừng, như thể đang tìm kiếm những từ ngữ phù hợp nhất để diễn tả. Anh không giỏi nói ra những lời hoa mỹ, nhưng từng câu chữ thoát ra từ anh đều chân thành và chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Anh vẫn nhớ Linh đã từng lướt qua những chiếc cốc sứ đôi hình mèo trong một cửa hàng nhỏ, và ánh mắt cô đã dừng lại ở đó lâu hơn một chút. Một chi tiết nhỏ, nhưng anh đã âm thầm ghi nhớ.
Linh nhìn chiếc hộp, rồi nhìn Khánh, ánh mắt cô từ tò mò chuyển sang bất ngờ. Cô không ngờ Khánh lại chuẩn bị một món quà cho mình, và còn là một món quà được gói ghém tỉ mỉ đến vậy. Cô cẩn thận tháo sợi ruy băng, từ từ mở chiếc hộp. Bên trong là hai chiếc cốc sứ trắng tinh, được vẽ hình hai chú mèo con đang tựa đầu vào nhau, một chú màu đen và một chú màu trắng, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả vũ trụ nhỏ bé của riêng chúng. Khi đặt cạnh nhau, đuôi của chúng sẽ tạo thành một hình trái tim hoàn hảo. Nó thật đáng yêu, thật tinh tế, và quan trọng hơn, nó thể hiện sự quan tâm mà cô hằng mong muốn.
Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng Linh, xua tan đi mọi gợn sóng ưu tư từ đêm qua. Cô nhẹ nhàng nâng một chiếc cốc lên, ngón tay vuốt ve đường nét mềm mại của chú mèo con.
"Ôi, Khánh! Đẹp quá! Sao anh lại tinh tế thế này? Em cứ nghĩ anh không để ý những điều nhỏ nhặt..." Linh thốt lên, giọng cô tràn đầy sự xúc động và hạnh phúc. Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai lan tỏa trên khuôn mặt trái xoan của cô, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm vui sướng. Cô không giấu được sự bất ngờ khi nhận ra rằng, sâu bên trong vẻ ngoài trầm lặng, Khánh lại là một người đàn ông chu đáo và tinh tế đến vậy. Cô vẫn nghĩ anh chỉ chú trọng đến những điều lớn lao, những kế hoạch tài chính hay sự nghiệp, mà bỏ qua những rung động nhỏ bé của cuộc sống. Nhưng món quà này đã chứng minh điều ngược lại.
Khánh nhìn Linh, nhìn thấy niềm hạnh phúc rạng ngời trên khuôn mặt cô, trái tim anh như được sưởi ấm. Anh khẽ mỉm cười, nụ cười chân thành và hiếm hoi, xua đi vẻ mệt mỏi thường trực trên khuôn mặt góc cạnh.
"Anh luôn để ý mà. Chỉ là... không giỏi nói ra thôi," anh đáp, giọng anh trầm hơn một chút, pha lẫn chút ngượng ngùng. Anh muốn nói nhiều hơn, muốn giải thích rằng anh luôn quan tâm đến từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống của cô, rằng anh muốn mang lại cho cô niềm vui bằng mọi cách có thể. Nhưng những lời nói ấy vẫn cứ kẹt lại nơi cổ họng, chỉ có thể thoát ra bằng một câu nói ngắn gọn và chân thật nhất.
Đúng lúc đó, Anh Hào, chủ quán cà phê, xuất hiện. Anh là một người đàn ông trung niên vui vẻ, thân thiện, với mái tóc xoăn nhẹ và gương mặt lấm lem bột từ việc làm bánh. Anh Hào đặt hai ly cà phê nóng hổi xuống bàn, mùi cà phê Arabica đặc trưng lan tỏa thơm lừng.
"Món tủ của hai đứa đây! Chúc mừng hai bạn nhé, tình yêu đẹp quá!" Anh Hào nói, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái khi nhìn thấy chiếc hộp quà và nụ cười rạng rỡ của Linh. Anh đã quá quen thuộc với cặp đôi này, và luôn thầm chúc phúc cho họ.
Linh cảm ơn Anh Hào, rồi lại quay sang nhìn Khánh, ánh mắt cô vẫn ngập tràn niềm hạnh phúc. Cô nhẹ nhàng ôm lấy một chiếc cốc sứ, cảm nhận sự ấm áp và trơn láng của chất liệu. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo này, không chỉ là một món quà, mà còn là một lời khẳng định tình cảm không lời từ Khánh, một sự đảm bảo rằng anh vẫn luôn ở đây, luôn quan tâm, theo cách riêng của anh. Cô chợt nhớ lại những suy nghĩ của mình đêm qua, về những khoảng trống và gánh nặng. Giờ đây, dường như món quà này đã lấp đầy một phần nào đó trong cô.
Cùng lúc đó, một người phụ nữ với mái tóc búi cao gọn gàng, trang phục đơn giản nhưng toát lên vẻ tinh tế, bước qua bàn của họ. Đó là Cô Hạnh, người chủ phòng tranh mà Linh từng thực tập, cũng là một trong những giáo sư cũ đã truyền cảm hứng nghệ thuật cho Linh thuở còn ở trường đại học. Cô Hạnh dừng lại, ánh mắt tinh tường chợt nhận ra bóng dáng quen thuộc.
"Linh đó sao? Lâu rồi không gặp. Em vẫn giữ được cái khí chất nghệ sĩ này, cô mừng lắm. Quán này cũng rất hợp với em," Cô Hạnh nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức sống. Nụ cười của cô hiền hậu, nhưng đôi mắt lại sáng lên vẻ sắc sảo, như có thể nhìn thấu tâm can người đối diện.
Linh ngẩng đầu lên, bất ngờ và vui mừng khi gặp lại người cô kính trọng. "Chào cô Hạnh! Dạ, em hay ra đây tìm cảm hứng ạ. Cô vẫn khỏe chứ ạ? Đây là Khánh, bạn trai em." Linh giới thiệu Khánh một cách tự hào, ánh mắt cô lấp lánh.
Khánh đứng dậy, khẽ gật đầu chào Cô Hạnh. Anh cảm nhận được sự ấm áp và nhân ái từ người phụ nữ này. Cô Hạnh nhìn Khánh, ánh mắt cô dừng lại lâu hơn một chút, như đang đọc vị chàng trai trầm tĩnh.
"Chào cháu. Cháu có một cô bạn gái rất tài năng và giàu cảm xúc. Hãy trân trọng những điều đó. Đôi khi, nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn, và tình yêu cũng vậy," Cô Hạnh khẽ mỉm cười, lời nói của cô nhẹ nhàng nhưng lại vang vọng trong không gian, như một lời nhắc nhở sâu sắc. Cô Hạnh đã chứng kiến không ít những tâm hồn trẻ lạc lối trong cuộc đời, và cô biết, những giá trị cảm xúc thường bị bỏ quên giữa bộn bề cuộc sống.
Linh khẽ siết nhẹ chiếc cốc trong tay, ánh mắt cô ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. "Dạ, em sẽ nhớ lời cô ạ." Cô Hạnh đã chạm đến một điều gì đó trong tâm hồn cô, một sự thật mà cô vẫn đang tìm kiếm. Cô Hạnh trao đổi thêm vài câu chuyện ngắn với Linh về những dự án nghệ thuật gần đây, rồi sau đó, với một nụ cười ấm áp, cô từ biệt và tiếp tục đi về phía quầy tính tiền. Bóng dáng cô Hạnh khuất dần sau cánh cửa, nhưng những lời cô nói vẫn còn đọng lại trong không gian tĩnh lặng.
Linh quay lại nhìn Khánh, ánh mắt cô vẫn còn vương vấn chút suy tư. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ món quà, từ tình yêu của Khánh. Nhưng lời của Cô Hạnh, về "nghệ thuật chữa lành tâm hồn" và "tình yêu", đã gieo vào lòng cô một hạt giống của sự chiêm nghiệm. Cô tự hỏi, liệu tình yêu của họ có đủ sức mạnh để chữa lành những vết thương, những mệt mỏi mà cuộc sống hiện đại đang bào mòn mỗi ngày hay không? Cô nhìn Khánh, thấy anh đang nhấp một ngụm cà phê, vẻ mặt điềm tĩnh trở lại, nhưng vẫn có một vệt mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo đáng yêu này, liệu có thể mãi mãi là biểu tượng của một tình yêu trọn vẹn, hay sẽ có lúc một trong hai chiếc cốc, tượng trưng cho một phần của mối quan hệ, sẽ rạn nứt vì những áp lực vô hình? Linh không dám nghĩ sâu hơn, cô chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc này, khoảnh khắc mà tình yêu của Khánh đã được thể hiện một cách tinh tế và chân thành nhất.
Sáng hôm sau, Khánh có mặt tại văn phòng Công ty Thiết kế "DreamWeaver" từ rất sớm. Không khí bên ngoài còn vương chút se lạnh của buổi sớm mai, nhưng bên trong tòa nhà kính hiện đại, mọi thứ đã bắt đầu sôi động. Văn phòng có không gian mở, tràn ngập ánh sáng tự nhiên, với những bức tường trang trí bằng các tác phẩm nghệ thuật đương đại đầy màu sắc và những chậu cây xanh mướt mang đến sự tươi mới. Khu vực làm việc năng động, tiếng gõ bàn phím lạch cạch đã vang lên đều đặn, tiếng điện thoại reo nhẹ và tiếng thảo luận nhóm râm ran từ phòng họp kính. Mùi cà phê mới pha từ máy pha cà phê tự động lan tỏa, hòa cùng mùi giấy in và chút hương nước hoa nhẹ nhàng từ những đồng nghiệp đã đến sớm. Bầu không khí chuyên nghiệp, tràn đầy năng lượng nhưng cũng tiềm ẩn sự căng thẳng của những deadline đang đến gần.
Khánh ngồi vào bàn làm việc, khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn còn vương chút mệt mỏi từ đêm qua, nhưng đôi mắt sâu thẳm đã nhanh chóng chuyển sang chế độ tập trung cao độ. Hàng trăm email chưa đọc nhấp nháy trên màn hình, báo hiệu một ngày làm việc bận rộn. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ riêng tư để hoàn toàn đắm chìm vào công việc. Anh nh�� lại nụ cười rạng rỡ của Linh khi nhận chiếc cốc, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng anh. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi anh, nhưng ngay lập tức, anh bị kéo trở lại với thực tại khắc nghiệt của những con số, những dự án và những kỳ vọng. Áp lực tài chính, kỳ vọng gia đình, và mong muốn xây dựng một tương lai vững chắc cho Linh như những tảng đá vô hình đè nặng lên vai anh. Anh biết mình phải nỗ lực hơn nữa, phải làm việc không ngừng nghỉ để biến những lời hứa lặng thầm thành hiện thực.
Đúng lúc đó, một chàng trai trẻ với vẻ ngoài non nớt, đôi mắt háo hức và đầy nhiệt huyết, rụt rè tiến đến bàn làm việc của Khánh. Đó là Long, thực tập sinh mới của phòng.
"Chào anh Khánh ạ. Em là Long, thực tập sinh mới. Em có thể giúp gì không ạ?" Long nói, giọng cậu có chút ngập ngừng nhưng đầy quyết tâm.
Khánh ngẩng đầu lên, đôi mắt anh ánh lên vẻ chuyên nghiệp, nhưng vẫn có chút mệt mỏi ẩn sau. Anh gật đầu, nhìn Long với ánh mắt đánh giá. Anh đưa cho Long một chồng tài liệu dày cộp.
"Chào Long. Em xem qua mấy tài liệu này, sau đó giúp anh tổng hợp báo cáo dự án X. Có gì không hiểu cứ hỏi," Khánh nói, giọng anh ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề, đúng như phong cách làm việc của anh.
Long, với đôi mắt sáng rực lên vì được giao việc, nhanh chóng nhận lấy tài liệu. "Dạ vâng ạ! Em sẽ cố gắng hết sức!" Cậu bé chăm chú ghi chép những chỉ dẫn của Khánh vào cuốn sổ tay, thể hiện sự nhiệt tình và quyết tâm muốn học hỏi. Khánh nhìn Long, nhìn thấy hình ảnh của một Khánh trẻ hơn, tràn đầy năng lượng nhưng cũng chưa biết được hết những gánh nặng mà cuộc sống sẽ đặt lên vai mình. Một thoáng thở dài vô hình thoát ra từ anh, rồi anh lại quay trở lại với màn hình máy tính, tiếng gõ bàn phím lại vang lên hối hả.
Buổi trưa cùng ngày, Linh ngồi bên cửa sổ căn hộ của mình, nơi ánh nắng dịu nhẹ của buổi sớm đã nhường chỗ cho cái nắng ấm áp của giữa ngày. Căn hộ nhỏ của cô tràn ngập ánh sáng, với những chậu cây xanh mướt trên bậu cửa sổ, mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa nhài. Trên bàn trà nhỏ, chiếc cốc sứ hình mèo màu trắng mà Khánh tặng đêm qua được đặt trang trọng. Cô nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt trơn láng của chiếc cốc, cảm nhận sự ấm áp và ý nghĩa mà nó mang lại. Nụ cười hạnh phúc vẫn còn vương vấn trên môi cô, nhưng trong đôi mắt to tròn, long lanh ấy, giờ đây đã có thêm chút suy tư sâu sắc.
Cô nhớ lại lời của Cô Hạnh đêm qua, về "nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn, và tình yêu cũng vậy." Linh khẽ nhắm mắt lại, một dòng ký ức ùa về, đưa cô trở lại Khuôn viên Trường Đại học Kiến trúc.
Trong hồi ức của Linh, đó là một buổi chiều nắng dịu, gió thổi nhè nhẹ qua những tán cây cổ thụ trăm năm tuổi, mang theo mùi lá khô và mùi sơn dầu từ xưởng vẽ. Tiếng cười đùa trong trẻo của bạn bè vọng lại từ sân trường, tiếng bút chì sột soạt trên giấy của những sinh viên đang say sưa phác thảo. Cô gái trẻ Linh ngày ấy, với mái tóc dài buông xõa, đôi mắt mơ mộng và cây bút chì luôn sẵn sàng trên tay, ngồi dưới một gốc cây cổ thụ lớn. Cuốn sổ phác thảo của cô mở ra, ghi lại những đường nét đầu tiên của một ước mơ, về những ngôi nhà sẽ mang lại hạnh phúc, về những không gian sống đầy nghệ thuật và cảm xúc. Cô mơ về một sự nghiệp thăng hoa, nhưng trên hết, cô mơ về một tình yêu giản dị, một người đàn ông sẽ cùng cô chia sẻ những rung động nhỏ bé, cùng cô chiêm nghiệm vẻ đẹp của cuộc sống, cùng cô vẽ nên những bức tranh hạnh phúc. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được yêu thương, được thấu hiểu, được hiện diện một cách trọn vẹn trong trái tim người mình yêu.
Mùi hoa nhài từ ban công nhẹ nhàng len lỏi vào căn phòng, kéo Linh trở về với hiện tại. Cô mở mắt, nhìn chiếc cốc sứ hình mèo trong tay. Lời của Cô Hạnh vẫn văng vẳng bên tai cô. "Nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn... và tình yêu cũng vậy." Cô Hạnh đã đúng. Cô cần giữ cho tâm hồn mình luôn tươi mới, luôn rộng mở để đón nhận những vẻ đẹp của cuộc sống, và cũng cần hiểu Khánh hơn, dù anh ấy không giỏi bộc lộ. Cô hiểu rằng, tình yêu không chỉ là những lời nói ngọt ngào hay những món quà bất ngờ. Tình yêu còn là sự thấu hiểu, sự sẻ chia, và đôi khi, là sự kiên nhẫn chờ đợi.
Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, biểu tượng của tình yêu ngọt ngào và sự tinh tế của Khánh, bỗng trở thành một vật phẩm mang nhiều tầng nghĩa trong tâm trí Linh. Nó ấm áp, nó đẹp đẽ, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng vô hình. Cô biết, Khánh đang cố gắng hết sức để xây dựng một tương lai cho cả hai, nhưng cô cũng cảm nhận được gánh nặng đè lên vai anh. Liệu những ước mơ giản dị của cô, về sự hiện diện cảm xúc, có thể hòa hợp với những áp lực thực tế mà Khánh đang gánh vác? Liệu tình yêu của họ có đủ vững vàng để vượt qua những thử thách vô hình, để giữ cho cả hai chiếc cốc này mãi mãi nguyên vẹn, không rạn nứt vì bão giông cuộc đời? Linh không có câu trả lời. Cô chỉ biết rằng, khoảnh khắc này, cô yêu Khánh, yêu sự cố gắng của anh, yêu cả sự vụng về và tinh tế trong con người anh. Nhưng bên cạnh niềm hạnh phúc, một chút man mác buồn vẫn len lỏi vào tâm hồn cô, như một điềm báo mơ hồ về những điều chưa biết đang chờ đợi phía trước.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.