Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 19: Trà Nóng, Ước Mơ Và Những Nỗi Sợ Thầm Kín

Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn lồng giấy trên bàn trà nhỏ khẽ hắt xuống, tạo nên một vầng sáng ấm áp, bao trùm lấy không gian căn hộ của Linh. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống thật sâu, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua những tán cây lộc vừng già cỗi ở cuối con hẻm, mang theo chút hơi lạnh bảng lảng của buổi tối Sài Gòn. Trên bàn, chiếc cốc sứ đôi hình mèo, món quà Khánh đã tặng cô đêm qua, giờ đây được đặt trang trọng, như một biểu tượng của tình yêu đang chớm nở, lung linh dưới ánh đèn. Cả hai chiếc cốc đều đang nghi ngút hơi trà nóng, hương lài thoang thoảng quyện cùng mùi gỗ cũ từ chiếc bàn, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng, vừa đậm chất hoài niệm.

Khánh ngồi đối diện Linh, dáng người cao ráo của anh hơi cúi xuống, dường như đang cố gắng thu nhỏ mình lại để phù hợp với không gian nhỏ bé nhưng đầy ắp hơi ấm này. Đôi mắt sâu của anh, vốn thường ẩn chứa vẻ mệt mỏi và những suy tư bề bộn, giờ đây dịu lại, chăm chú nhìn vào khuôn mặt thanh tú của Linh. Anh đưa tay cầm lấy chiếc cốc sứ của mình, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Một cảm giác bình yên lạ lùng len lỏi vào tâm hồn anh, xoa dịu những căng thẳng và áp lực đã đeo bám anh suốt cả một ngày dài nơi công sở. Anh nhớ lại hình ảnh Long, cậu thực tập sinh non nớt với đôi mắt háo hức, và chính bản thân mình của vài năm về trước – tràn đầy nhiệt huyết nhưng chưa biết đến hết những gánh nặng cuộc đời. Khánh khẽ thở dài, một hơi thở gần như vô hình, nhưng đủ để Linh kịp nhận ra.

Linh, với mái tóc dài buông xõa mềm mại, ánh mắt to tròn, long lanh của cô dõi theo từng cử chỉ nhỏ của Khánh. Cô cũng cầm lấy chiếc cốc của mình, khẽ nhấp một ngụm trà nóng. Vị chát nhẹ của trà lài hòa quyện cùng vị ngọt dịu của mật ong, lan tỏa trong khoang miệng rồi ấm dần xuống lồng ngực. Cô mỉm cười nhẹ, nụ cười vẫn còn vương vấn chút buồn man mác của những suy tư chiều qua. Cô nhìn Khánh, thấy được sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt anh, nhưng cũng cảm nhận được sự hiện diện chân thành, trọn vẹn của anh trong khoảnh khắc này.

"Trà này thơm thật, y như anh vậy... ấm áp mà sâu lắng," Linh khẽ nói, giọng cô dịu dàng như tiếng gió thì thầm. Cô đặt chiếc cốc xuống, rồi nhẹ nhàng đưa bàn tay mảnh khảnh của mình đặt lên tay Khánh, siết nhẹ. Ngón tay cô vuốt ve mu bàn tay anh, cảm nhận những đường gân nổi nhẹ và hơi ấm quen thuộc.

Khánh ngước nhìn Linh, đôi mắt anh ánh lên một tia sáng dịu dàng. Anh không giỏi nói những lời hoa mỹ hay thể hiện cảm xúc một cách khoa trương. Với anh, tình yêu là sự cố gắng, là trách nhiệm, là những hành động cụ thể để xây dựng một tương lai vững chắc. Nhưng trong khoảnh khắc này, trước ánh mắt thấu hiểu và cử chỉ ân cần của Linh, anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm không ngờ. "Em thích là được," anh đáp, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự chân thật không cần che giấu. "Anh chỉ mong em luôn được như thế này." Anh siết nhẹ lại bàn tay Linh, một cái siết tay khẳng định, như một lời hứa lặng thầm rằng anh sẽ làm mọi thứ để giữ gìn nụ cười và sự bình yên trên gương mặt cô.

Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ đặt trên kệ sách, Linh cảm thấy một sự thôi thúc muốn khám phá sâu hơn vào tâm hồn người đàn ông đang ngồi trước mặt mình. Cô biết Khánh luôn che giấu những gánh nặng, những áp lực dưới vẻ ngoài trầm tĩnh và ít nói của anh. Cô muốn anh chia sẻ, muốn anh tin tưởng cô như một người đồng hành, không chỉ là người anh cần bảo vệ.

"Ước mơ lớn nhất của anh là gì, Khánh?" Linh hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh này. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, khao khát được nhìn thấy những điều sâu thẳm nhất trong tâm hồn anh.

Khánh im lặng một lát, đôi mắt anh lơ đãng nhìn về phía cửa sổ, nơi những ánh đèn đường mờ ảo hắt lên một góc trời đêm. Anh thở hắt ra một hơi, như trút bỏ một phần gánh nặng vô hình. "Anh muốn xây dựng một ngôi nhà, không chỉ là bốn bức tường, mà là nơi có em, có tiếng cười, có sự bình yên... Một tương lai ổn định, vững chắc." Giọng anh trầm, chắc nịch, nhưng trong đó ẩn chứa một sự quyết tâm xen lẫn nỗi lo lắng không thể che giấu. Anh không nói về những ước mơ bay bổng, những khát vọng lãng mạn. Ước mơ của anh, cũng như con người anh, thực tế và đầy trách nhiệm. Đó là một ngôi nhà, một tổ ấm, một nền tảng vững vàng mà anh tin rằng đó là điều quan trọng nhất để mang lại hạnh phúc. Anh lại đưa mắt nhìn Linh, như muốn tìm kiếm sự đồng điệu, sự thấu hiểu từ cô. Ánh mắt anh thoáng chốc xa xăm, như đang hình dung ra những viên gạch đầu tiên của ngôi nhà ấy, những khó khăn anh sẽ phải đối mặt để biến nó thành hiện thực. Áp lực vô hình từ công việc, từ kỳ vọng của gia đình, từ chính khao khát của bản thân về một tương lai tươi sáng cho cả hai, lại hiện về, đè nặng lên tâm trí anh.

Linh lắng nghe từng lời của Khánh, trái tim cô khẽ rung động. Cô hiểu anh, hiểu những gánh nặng anh đang mang. Ước mơ của anh thật giản dị, chân thành, nhưng cũng chất chứa quá nhiều sự hy sinh. Cô cảm nhận được tình yêu của anh qua những lời nói ấy, qua ánh mắt kiên định ấy. Nhưng cô cũng cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi. Liệu sự "ổn định, vững chắc" mà anh theo đuổi có làm anh quên đi những rung động nhỏ bé, những cảm xúc tinh tế mà cô luôn khao khát?

"Em sợ nhất là gì ư?" Linh nói, cô tự hỏi mình rồi tự trả lời, giọng cô chợt trầm xuống, chất chứa một nỗi ưu tư sâu sắc. Cô lại siết nhẹ tay Khánh, ngón cái cô khẽ vuốt ve mu bàn tay anh. "Em sợ một ngày nào đó, chúng ta không còn hiểu nhau nữa, hoặc anh quá mệt mỏi để chia sẻ cùng em." Nỗi sợ hãi này không phải là sự ghen tuông hay bất an, mà là một sự lo lắng chân thành về sự kết nối cảm xúc, về sợi dây vô hình đang gắn kết hai tâm hồn. Cô sợ rằng gánh nặng cuộc sống sẽ dần bào mòn những khoảnh khắc sẻ chia, những lời thì thầm tâm sự, và rồi họ sẽ lạc mất nhau trong bộn bề. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, trọn vẹn.

Khánh im lặng, đôi mắt anh thoáng dao động khi nghe những lời ấy từ Linh. Anh hiểu nỗi sợ của cô, hiểu những khao khát sâu thẳm trong tâm hồn nhạy cảm của cô. Anh biết mình vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, anh biết mình thường xuyên chìm đắm trong công việc và những lo toan tài chính. Anh không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Nhưng anh yêu cô, yêu bằng tất cả những gì anh có, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Anh siết chặt hơn bàn tay Linh, một cái siết tay mạnh mẽ, như một lời hứa không lời. "Sẽ không đâu," anh nói, giọng anh trầm khẽ nhưng đầy kiên định. "Anh sẽ cố gắng." Anh không thể hứa rằng anh sẽ luôn hoàn hảo, không thể hứa rằng anh sẽ không bao giờ mệt mỏi. Nhưng anh có thể hứa rằng anh sẽ cố gắng, cố gắng để thấu hiểu cô hơn, cố gắng để không bao giờ để cô cảm thấy lạc lõng, dù cho cuộc sống có khắc nghiệt đến mấy.

Trong khoảng lặng sau đó, cả hai cùng cầm lấy cuốn sổ tay chung, cuốn sổ mà họ vẫn thường dùng để ghi lại những kỷ niệm, những kế hoạch nhỏ bé cho tương lai. Linh nhẹ nhàng mở trang giấy trắng, rồi cùng Khánh viết xuống những dòng chữ đầu tiên về "ngôi nhà" của họ, về "tiếng cười" và "sự bình yên". Mỗi nét chữ, mỗi ý tưởng được viết ra đều là sự giao thoa giữa ước mơ thực tế của Khánh và khao khát lãng mạn của Linh. Hơi ấm từ chiếc cốc sứ hình mèo vẫn lan tỏa, xua đi cái lạnh và nỗi lo lắng mơ hồ, chỉ còn lại sự gắn kết và niềm tin vào một tương lai chung, dù vẫn còn nhiều thử thách đang chờ đợi phía trước. Nụ cười nhẹ nhàng trở lại trên môi Linh, nhưng trong đôi mắt cô vẫn còn đọng lại chút suy tư, như một làn khói mỏng manh vương trên mặt hồ tĩnh lặng.

***

Sáng hôm sau, quán cà phê 'Hồi Ức' vẫn đón chào những vị khách quen bằng không gian thanh bình, hoài niệm và mùi cà phê rang xay nồng nàn. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, với những bức tường gạch trần, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, và ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy, tạo nên một sự ấm cúng khó cưỡng. Nhạc jazz nhẹ nhàng vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau và tiếng nói chuyện thì thầm của khách hàng. Từ góc ban công nhỏ, Linh có thể nhìn xuống con hẻm yên ắng, nơi những tia nắng ban trưa đã bắt đầu len lỏi, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền đường.

Linh ngồi đó, nhâm nhi ly trà hoa cúc, trên môi nở nụ cười nhẹ khi nghe Trâm, cô bạn thân nhỏ nhắn, xinh xắn, đang thao thao bất tuyệt về chuyện công việc và những dự định mới. Trâm với mái tóc dài uốn nhẹ, khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết cười, luôn mang theo một năng lượng tươi mới, rạng rỡ.

"Dạo này Linh có vẻ hạnh phúc nhỉ," Trâm nói, giọng điệu vui vẻ, nhanh nhảu, đôi mắt cô lấp lánh tinh nghịch. "Chắc là do anh Khánh đó! Thấy cậu cứ mơ màng cả ngày!" Cô bạn chọc ghẹo, khiến Linh khẽ đỏ mặt.

Linh mỉm cười, một nụ cười thật tâm nhưng vẫn ẩn chứa chút suy tư mà chỉ bản thân cô mới cảm nhận được. "Cũng bình thường thôi mà," cô đáp, giọng dịu dàng. Cô vẫn còn nhớ rõ cuộc trò chuyện đêm qua với Khánh, nhớ cái siết tay của anh, và cả nỗi lo lắng mơ hồ về những điều chưa nói ra.

Đúng lúc đó, một cô gái với phong thái tự tin, sành điệu bước vào quán. Cô có mái tóc nhuộm highlight thời thượng, chiếc váy ôm sát tôn lên vóc dáng và đôi giày cao gót nhọn hoắt. Đó là Yến, một người bạn chung của Trâm, người mà Linh mới chỉ gặp vài lần. Yến vừa nhìn thấy Trâm và Linh đã vẫy tay chào, rồi tiến đến bàn của họ với nụ cười rạng rỡ.

"Ôi, hai bà ngồi đây từ bao giờ!" Yến nói, giọng điệu tự nhiên, có phần hơi nhanh và dứt khoát. "May quá, tôi đang định kiếm chỗ nào ngồi tám chuyện đây." Cô kéo ghế ngồi xuống, gọi một ly cà phê đá rồi quay sang nhìn Linh. "Thấy Linh dạo này hồng hào hẳn ra nha. Chắc yêu vào rồi có khác."

Linh chỉ mỉm cười đáp lại, cảm thấy một chút bối rối trước sự thẳng thắn của Yến. Cô gái này luôn mang đến một luồng gió mới, một quan điểm thực tế và đôi khi hơi phũ phàng, khác hẳn với sự mơ mộng của Linh hay sự hồn nhiên của Trâm.

"Phụ nữ phải biết yêu bản thân mình trước đã, Linh ạ," Yến nói, giọng cô vang lên đầy tự tin, như một lời tuyên ngôn. Cô nhấp một ngụm cà phê, rồi tiếp tục. "Đừng vì ai mà bỏ quên mình." Ánh mắt Yến sắc sảo, dường như cô đã trải qua nhiều chuyện và rút ra được những bài học sâu sắc cho riêng mình. Lời nói của Yến như một gáo nước lạnh tạt vào nh���ng suy nghĩ lãng mạn của Linh, khiến cô phải giật mình. Cô vẫn luôn đặt tình yêu lên hàng đầu, luôn cố gắng vun đắp cho mối quan hệ, đôi khi quên mất cả việc chăm sóc cho chính bản thân mình.

"Em cũng đang học cách đó mà," Linh đáp, giọng cô hơi trầm xuống, nụ cười trên môi cũng dần phai nhạt. Cô cảm nhận được một sự thật phũ phàng trong lời nói của Yến, một sự thật mà cô vẫn cố gắng né tránh. Ánh mắt cô chợt thoáng đăm chiêu, nhớ lại những lúc cô đã cố gắng hiểu Khánh, cố gắng lấp đầy khoảng trống cảm xúc, trong khi anh lại chìm đắm trong công việc. Liệu cô có đang "bỏ quên mình" vì anh không?

Trâm nhận ra sự thay đổi trong nét mặt của Linh, cô vội vàng chuyển chủ đề, cố gắng làm dịu đi bầu không khí. "Mà thôi, chuyện tình yêu tình báo của Linh để sau đi. Yến dạo này công việc thế nào rồi? Nghe nói sắp thăng chức hả?"

Yến bật cười, nụ cười rạng rỡ. "Thì cũng ráng thôi. Đàn ông họ bận rộn lắm, mình phải tự tìm niềm vui cho mình, chứ cứ chờ đợi thì đến bao giờ? Cứ ngồi đó mà đợi họ quan tâm, đợi họ chia sẻ, thì có mà héo mòn ra. Phải chủ động kiếm tiền, chủ động hưởng thụ, tự mua cho mình những gì mình thích. Đấy mới là phụ nữ hiện đại."

Lời nói của Yến như một mũi tên xuyên thẳng vào những suy nghĩ sâu kín của Linh. Cô biết Yến nói đúng, nhưng cô cũng cảm thấy một sự mâu thuẫn lớn trong lòng. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Cô không cần vật chất, cô cần sự hiện diện cảm xúc. Nhưng lời của Yến lại khiến cô tự vấn: Liệu khao khát được thấu hiểu, được chia sẻ cảm xúc của cô có phải là sự "chờ đợi" vô vọng không? Liệu cô có đang quá phụ thuộc vào tình yêu, mà quên mất việc tự xây dựng giá trị bản thân?

Linh nhìn ly trà hoa cúc của mình, hơi trà đã nguội bớt, không còn ấm nóng như lúc đầu. Cô chợt nhớ lại lời của Cô Hạnh về "nghệ thuật chữa lành tâm hồn" và "tình yêu", rồi lại nghĩ đến những ước mơ thời sinh viên của mình tại Khuôn viên Trường Đại học Kiến trúc. Khi ấy, cô chỉ muốn vẽ nên những không gian sống đầy nghệ thuật và cảm xúc, không chỉ để mưu sinh mà còn để nuôi dưỡng tâm hồn. Liệu cô có đang để áp lực cuộc sống và mối quan hệ hiện tại làm lu mờ đi những giá trị cốt lõi đó của mình không?

Trong khi Trâm và Yến vẫn tiếp tục trò chuyện rôm rả về những câu chuyện công sở, những món đồ hiệu mới, Linh vẫn lặng lẽ lắng nghe, nhưng tâm trí cô đã trôi dạt về những suy nghĩ miên man. Lời của Yến, tuy có vẻ vô tư và thực tế, nhưng lại gieo vào lòng Linh những hạt mầm suy tư mới, những câu hỏi không lời về tình yêu, về giá trị bản thân, và về con đường cô đang đi. Một nỗi buồn man mác lại len lỏi vào tâm hồn cô, như một điềm báo mơ hồ về những điều chưa biết đang chờ đợi phía trước, khi mà tình yêu không chỉ còn là những khoảnh khắc ngọt ngào mà còn là những lựa chọn khó khăn.

***

Trong một tòa nhà văn phòng hiện đại, chuyên nghiệp, nơi ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo chiếu rọi xuống những dãy bàn làm việc thẳng tắp, Khánh đang chìm đắm trong một cuộc họp căng thẳng với đối tác. Tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng gõ bàn phím dồn dập, và những tiếng nói chuyện nhỏ xíu từ các phòng ban khác không ngừng vang lên, tạo nên một bản giao hưởng của sự hối hả và áp lực. Mùi cà phê nồng, mùi giấy tờ và mực in, cùng hơi lạnh từ máy điều hòa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng đầy mệt mỏi.

Khánh ngồi ở vị trí trung tâm, khuôn mặt góc cạnh của anh giờ đây lại hằn rõ vẻ căng thẳng và mệt mỏi. Đôi mắt sâu của anh tập trung cao độ vào màn hình trình chiếu, nhưng thỉnh thoảng lại thoáng qua một tia lơ đãng, như thể tâm trí anh đang ở một nơi khác, xa xôi hơn rất nhiều. Anh đã phải thể hiện sự chuyên nghiệp, quyết đoán trong suốt cuộc họp, phải đưa ra những phân tích sắc bén và những quyết định quan trọng. Áp lực từ dự án lớn đang đè nặng lên vai anh, khiến anh cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể mình như đang bị kéo giãn đến cực hạn. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen đơn giản, nhưng bộ trang phục nghiêm túc ấy không thể che giấu đi sự kiệt sức đang dần xâm chiếm anh.

Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến, và khi tất cả mọi người đã lần lượt rời đi, để lại căn phòng trống trải và lạnh lẽo, Khánh vẫn ngồi lại đó một mình. Anh day day thái dương, cảm nhận cơn đau nhức nhối đang bùng lên. Tiếng gõ bàn phím đã ngưng, chỉ còn lại tiếng máy tính chạy rì rì và tiếng điều hòa thổi đều đều. Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, thở hắt ra một hơi dài, nặng nhọc. Anh nhớ đến Linh, nhớ đến nụ cười của cô, nhớ đến hơi ấm từ chiếc cốc trà đêm qua. Một cảm giác tiếc nuối len lỏi trong lòng anh, tiếc nuối vì những khoảnh khắc bình yên ít ỏi ấy dường như quá ngắn ngủi, quá xa vời so với thực tại khắc nghiệt này.

Vài phút sau, cánh cửa phòng khẽ mở, Long, cậu thực tập sinh non nớt với đôi mắt háo hức, bước vào, trên tay là một chồng tài liệu dày cộp. "Anh Khánh, em mang tài liệu đến ạ," cậu nói, giọng hơi rụt rè.

Khánh ngước nhìn Long, nhìn thấy hình ảnh của một Khánh trẻ hơn, tràn đầy năng lượng nhưng cũng chưa biết được hết những gánh nặng mà cuộc sống sẽ đặt lên vai mình. Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười gần như vô hồn, không chạm đến đôi mắt mệt mỏi của anh. "Em cứ sắp xếp tài liệu theo thứ tự ưu tiên này. Anh cần hoàn thành báo cáo trước 9 giờ tối." Giọng anh vẫn ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề, đúng như phong cách làm việc của anh, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi rõ rệt.

Long, với vẻ mặt lo lắng, nhìn Khánh. Cậu nhận thấy sự kiệt sức trên gương mặt người sếp của mình. "Dạ, anh Khánh. Anh có cần em pha thêm cà phê không ạ?" cậu hỏi, cố gắng tỏ ra chu đáo.

Khánh khẽ lắc đầu, ánh mắt anh lại dán vào màn hình máy tính, nơi những con số và biểu đồ đang nhảy múa. "Không cần đâu, em cứ về đi. Anh sẽ lo phần này." Anh không muốn Long ở lại, không muốn cậu phải chứng kiến sự mệt mỏi của anh. Anh luôn muốn giữ hình ảnh một người sếp mạnh mẽ, kiên cường, và hơn hết, anh muốn gánh vác mọi thứ một mình, không để ai phải lo lắng. Long đặt chồng tài liệu lên bàn, nhìn Khánh một lần nữa với vẻ ngần ngại, rồi lặng lẽ quay gót, rời khỏi căn phòng.

Khi cánh cửa khép lại, Khánh lại thở dài nhẹ, một hơi thở nặng trĩu. Anh lại đưa tay day thái dương, rồi tiếp tục làm việc. Tiếng gõ bàn phím lại vang lên hối hả, dồn dập trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Anh biết mình đang cố gắng hết sức, cố gắng xây dựng "một tương lai ổn định, vững chắc" cho Linh, cho cả hai. Anh nhớ lại nỗi sợ của Linh đêm qua, về việc anh sẽ quá mệt mỏi để chia sẻ cùng cô. Lời hứa "sẽ không đâu, anh sẽ cố gắng" vẫn còn văng vẳng bên tai anh. Nhưng thực tại đang đặt lên vai anh quá nhiều gánh nặng, và anh không biết mình sẽ cố gắng được đến bao giờ. Anh yêu Linh, yêu đến mức không nỡ để cô phải chịu đựng bất kỳ khó khăn nào. Nhưng chính tình yêu ấy, cùng với áp lực cuộc sống, lại đang dần bào mòn anh, khiến anh càng ngày càng khó khăn hơn trong việc bộc lộ cảm xúc, trong việc tìm thấy sự bình yên mà Linh đang khao khát. Anh cảm thấy một sự cô độc vô hình, dù anh đang cố gắng vì một tình yêu, vì một tương lai chung. Và trong khoảnh khắc đó, giữa bộn bề của công việc và sự kiệt sức, anh không biết liệu những cố gắng của mình có đủ để giữ cho cả hai chiếc cốc sứ hình mèo kia mãi mãi nguyên vẹn, không rạn nứt vì bão giông cuộc đời hay không.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free