Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 20: Bình Yên Nơi Biển Vắng Và Lời Thổ Lộ Đầu Tiên

Khánh đã thức dậy từ lúc nào, khi những vệt nắng đầu tiên còn đang rón rén bò qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng nhạt nhòa trên sàn gỗ. Anh ngồi bên bệ cửa sổ, một vị trí mà Linh thường thấy anh chọn mỗi khi tâm trí anh đang lang thang ở một nơi xa xăm nào đó, không thuộc về không gian căn hộ ấm cúng này. Dáng người cao ráo của anh có vẻ hơi gầy hơn so với trước, và những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt nam tính ấy giờ đây in hằn một vẻ trầm tư khó tả, như thể cả một đêm dài anh đã không ngừng suy nghĩ, không ngừng chiến đấu với những gánh nặng vô hình. Đôi mắt sâu của anh nhìn ra khoảng không vô định ngoài kia, nơi những tòa nhà cao tầng vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, như thể anh đang tìm kiếm một câu trả lời, hay chỉ đơn giản là cố gắng trốn tránh một điều gì đó.

Linh khẽ trở mình, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc đã không còn bên cạnh. Cô mở mắt, nhìn thấy bóng lưng anh. Một cảm giác lo lắng len lỏi trong lòng. Cô biết, sau những đêm làm việc kiệt sức như đêm qua, Khánh thường mang theo một nỗi mệt mỏi âm ỉ, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Anh không giỏi nói ra, nhưng mọi cử chỉ, mọi ánh mắt đều tố cáo sự nặng nề trong tâm hồn anh. Cô nhẹ nhàng rời khỏi giường, bước chân trần trên sàn gỗ mát lạnh. Tiếng máy pha cà phê khẽ reo, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp căn phòng, mang theo một chút hơi ấm, một chút tỉnh táo cho ngày mới. Linh đặt cốc cà phê đen sánh đặc xuống bàn, bên cạnh nơi Khánh đang ngồi. Hơi nóng từ cốc cà phê bốc lên, làm mờ đi một chút hình ảnh của anh qua lớp kính cửa sổ.

“Anh làm gì mà ngồi thẫn thờ thế? Hay lại nghĩ đến công việc à?” Giọng Linh dịu dàng, tựa như một làn gió mát khẽ lướt qua tâm hồn đang chất chứa của anh. Cô đến gần, đặt tay lên vai anh, cảm nhận được sự cứng nhắc dưới lớp áo thun mỏng. Cô nhìn vào đôi mắt anh, cố gắng đọc lấy những suy nghĩ đang ẩn giấu. Cô không cần anh phải kể lể chi tiết, chỉ cần một cái nhìn, một cử chỉ, cô cũng đủ để cảm nhận được.

Khánh khẽ giật mình, như thoát ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh quay đầu lại, đôi mắt sâu chợt ánh lên một tia bối rối, rồi nhanh chóng trở lại vẻ trầm tĩnh vốn có. “À... không có gì. Chỉ là mẹ anh gọi thôi.” Giọng anh trầm xuống, nghe có vẻ hơi tránh né. Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn chất thêm gánh nặng lên Linh bằng những câu chuyện gia đình, những áp lực mà anh vẫn đang cố gắng gánh vác một mình. Cuộc gọi ngắn ngủi cách đây ít phút, dường như chỉ là vài câu hỏi thăm đơn giản từ mẹ anh, nhưng ẩn chứa đằng sau là cả một chuỗi những kỳ vọng, những lo toan về tương lai mà bà luôn nhắc nhở anh. "Sớm ổn định đi con," bà vẫn thường nói, "có nhà, có xe, rồi cưới vợ... để mẹ còn yên lòng." Những lời đó, dù xuất phát từ tình thương, nhưng lại trở thành một sợi dây vô hình siết chặt lấy tâm hồn anh, khiến anh cảm thấy ngột ngạt.

Linh nhìn anh, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ thấu hiểu. Cô biết anh đang giấu điều gì đó, nhưng cô không ép anh phải nói. Cô tin rằng, khi anh sẵn sàng, anh sẽ chia sẻ. “Vậy mình đi Vũng Tàu nha? Em đặt phòng rồi, đi giải tỏa căng thẳng đi anh.” Cô mỉm cười nhẹ, cố gắng xua tan đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm lấy anh. Cô muốn đưa anh ra khỏi không gian ngột ngạt này, ra khỏi những con số, những dự án đang đè nặng lên vai anh. Cô muốn anh được hít thở không khí trong lành, được nhìn thấy biển xanh, được cảm nhận sự bình yên mà đã lâu rồi anh không có được.

Khánh ngước nhìn Linh, ánh mắt anh có chút bất ngờ, rồi dần chuyển sang vẻ biết ơn sâu sắc. Anh không ngờ cô lại tinh tế đến vậy, lại hiểu anh đến vậy. Anh khẽ nắm lấy bàn tay cô, những ngón tay anh lạnh ngắt so với hơi ấm từ bàn tay cô. Bàn tay cô thật mềm mại, thật dịu dàng, như một lời an ủi không lời. “Cảm ơn em,” anh thì thầm, giọng nói khẽ khàng, chất chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy cảm kích. Anh cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa trong lòng, như thể bàn tay cô đã xoa dịu đi phần nào những vết chai sạn trong tâm hồn anh.

Buổi trưa hôm đó, cả hai lên đường. Chiếc xe khách êm ái lướt đi trên con đường cao tốc, mang theo họ rời xa sự ồn ào, tấp nập của thành phố. Bên ngoài cửa sổ, những khối bê tông dần nhường chỗ cho những cánh đồng xanh mướt, những hàng cây rợp bóng, và rồi, xa xa, thấp thoáng bóng dáng của biển cả. Linh ngồi cạnh Khánh, thi thoảng lại nghiêng đầu kể cho anh nghe những câu chuyện vui, những kỷ niệm thời thơ ấu của cô, hay đơn giản chỉ là bật một bản nhạc không lời nhẹ nhàng, du dương. Cô muốn tạo ra một không khí thật thoải mái, thật vui vẻ, để anh có thể tạm quên đi những lo toan, những áp lực đang đè nặng. Cô biết, anh không cần những lời khuyên hay những giải pháp, anh chỉ cần một người ở bên cạnh, lắng nghe và thấu hiểu.

Khánh vẫn còn chút trầm tư, ánh mắt anh đôi lúc vẫn xa xăm nhìn ra khung cửa sổ, nơi những cảnh vật cứ thế lướt qua như một thước phim quay chậm. Anh cảm nhận được sự cố gắng của Linh, cảm nhận được tình yêu và sự quan tâm dịu dàng của cô. Dần dần, những gánh nặng trong lòng anh dường như cũng được rũ bỏ đi phần nào. Anh khẽ thở ra, một hơi thở nhẹ nhõm, không còn nặng trĩu như buổi sáng. Anh vòng tay ôm nhẹ lấy vai Linh, để cô tựa đầu vào bờ vai anh. Mái tóc dài mềm mại của cô khẽ chạm vào má anh, mang theo mùi hương dịu nhẹ của hoa cỏ, khiến lòng anh bình yên đến lạ.

“Anh nhìn kìa, biển sắp hiện ra rồi đó! Lần trước mình đi đâu mà anh cứ lo lắng mãi.” Giọng Linh vang lên, phá vỡ sự im lặng một cách tự nhiên. Cô chỉ tay ra phía xa, nơi những vệt xanh thẳm của biển cả bắt đầu hiện rõ. Đôi mắt cô lấp lánh niềm vui, như thể cô đang thực sự mong chờ khoảnh khắc được nhìn thấy biển. Cô nhớ lại những chuyến đi trước, khi Khánh luôn bị công việc cuốn lấy, dù có mặt ở đó nhưng tâm hồn anh lại ở một nơi khác.

Khánh khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi, nhưng lần này nó chạm đến tận đáy mắt anh. “Anh chỉ muốn mọi thứ tốt đẹp thôi. Mà sao em lại nghĩ đến Vũng Tàu vậy?” Anh hỏi, giọng nói trầm ấm hơn, không còn vẻ mệt mỏi như lúc sáng. Anh thật sự tò mò, vì cô chưa bao giờ nhắc đến ý định này trước đó.

Linh ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt anh. Đôi mắt cô ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc. “Thấy anh mệt mỏi quá, em muốn mình có một nơi bình yên để nghỉ ngơi.” Cô nói, giọng dịu dàng, chứa đựng tất cả sự quan tâm chân thành. Cô nhớ lại những lời của Yến đêm trước, về việc "yêu bản thân", nhưng trong khoảnh khắc này, cô biết, yêu bản thân cô cũng là yêu anh, yêu cả hai. Cô muốn vun đắp cho mối quan hệ này, muốn anh tìm thấy sự bình yên, để anh có thể tiếp tục cố gắng. Cô tựa đầu vào vai anh một lần nữa, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, cảm nhận nhịp đập đều đặn của trái tim anh. Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều dần trở nên dịu hơn, nhuộm vàng những ngọn cây, những mái nhà. Khánh nhìn ra ngoài, ánh mắt anh dần dịu lại, những vệt mây trắng bồng bềnh trôi trên nền trời xanh thẳm như cuốn trôi đi những lo toan, những ưu phiền trong lòng anh. Anh siết nhẹ vòng tay ôm lấy cô, cảm thấy lòng mình thật sự nhẹ nhõm, bình yên.

Khi chiếc xe dừng lại ở bến, không khí mặn mà của biển cả đã ùa vào khoang xe, mang theo một làn gió mát rượi xua tan đi cái nóng bức của buổi chiều. Vũng Tàu hiện ra trước mắt họ với một vẻ đẹp giản dị, thân thuộc. Những hàng dừa xanh rì rào trong gió, những con đường nhỏ uốn lượn ven biển, và xa xa là tiếng sóng biển vỗ về bờ cát. Khánh và Linh thuê một chiếc xe máy, rẽ vào con hẻm nhỏ dẫn đến căn nhà của Bà Ngoại – một ngôi nhà cấp bốn nằm khuất sau những rặng phi lao, nép mình bên bờ biển. Căn nhà nhỏ bé nhưng ấm cúng, với tường vôi trắng đã ngả màu thời gian và mái ngói đỏ tươi. Một giàn hoa giấy rực rỡ sắc màu vươn mình che mát cả một góc sân, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ.

Bà Ngoại, với mái tóc bạc trắng được búi gọn gàng, lưng còng nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và hiền từ, đang ngồi nhai trầu bên hiên nhà. Khi thấy hai người, bà mỉm cười móm mém, nụ cười ấy như xua đi mọi mệt mỏi, mọi lo toan. “Con gái về đây chơi à? Có cháu rể đi cùng nữa thì vui quá.” Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp như hơi trà nóng. Linh ôm lấy bà, cảm nhận được sự ấm áp từ vòng tay gầy gò của người bà đã gắn bó với cô từ thuở ấu thơ. Khánh cũng cúi đầu chào bà, cảm thấy một luồng hơi ấm lạ thường chạy khắp cơ thể. Anh chưa từng có cảm giác thân thuộc như vậy với một người lớn tuổi nào ngoài gia đình mình, nhưng ở Bà Ngoại, anh tìm thấy một sự bình yên, một sự an lành mà cuộc sống đô thị ồn ào không thể mang lại.

Sau khi gửi đồ và nghỉ ngơi một lát, khi ánh mặt trời đã bắt đầu ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Khánh và Linh cùng nhau đi dạo trên bãi biển. Cát mịn màng dưới chân, những con sóng bạc đầu xô vào bờ rồi vỡ tan, tạo nên những âm thanh rì rào êm tai. Mùi biển mặn mặn, lẫn với mùi hải sản nướng từ các quán ăn ven biển, tạo nên một sự hòa quyện đặc trưng của Vũng Tàu. Những đôi tình nhân nắm tay nhau dạo bước, những đứa trẻ hồn nhiên nô đùa với sóng biển, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, lãng mạn. Khánh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Những lo toan về công việc, về tài chính, về những kỳ vọng của gia đình dường như đã bị gió biển cuốn đi hết. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị mặn của biển, cảm nhận làn gió mát lành mơn man da thịt.

Trong khoảnh khắc bình yên ấy, khi ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm màu cả không gian, Khánh bỗng dừng lại. Anh quay sang nhìn Linh, đôi mắt sâu của anh không còn vẻ mệt mỏi hay xa xăm nữa, mà thay vào đó là một sự chân thành, một chút gì đó gọi là lo lắng. “Mẹ anh... bà ấy luôn muốn anh ‘sớm ổn định’.” Giọng anh trầm xuống, nghe rõ sự nặng nề trong từng câu chữ. Anh biết, đây là lúc anh phải mở lòng, phải chia sẻ với cô về những gánh nặng mà anh đã cố gắng che giấu bấy lâu nay. “Có nhà, có xe, rồi cưới vợ... Anh biết bà thương anh, nhưng đôi khi anh thấy ngột ngạt quá.” Anh nói, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần chìm xuống biển. Những lời của mẹ anh, những kỳ vọng mà bà đặt lên anh, như một tảng đá vô hình đè nặng lên trái tim anh. Anh biết, bà chỉ muốn tốt cho anh, nhưng đôi khi, tình thương ấy lại trở thành một áp lực, một sợi dây vô hình trói buộc anh.

Linh nắm chặt lấy tay Khánh, bàn tay cô thật ấm, thật mềm mại, như một sự động viên không lời. Cô cảm nhận được sự run nhẹ trong bàn tay anh, cảm nhận được nỗi lòng anh đang cố gắng bộc bạch. “Em hiểu mà.” Giọng cô dịu dàng, tràn đầy sự thấu hiểu. Cô không cần anh phải nói hết, cô đã cảm nhận được phần nào những áp lực mà anh đang phải đối mặt. Cô vẫn nhớ lời Yến đã nói về việc phụ nữ phải biết yêu bản thân, nhưng trong khoảnh khắc này, cô biết, tình yêu của cô dành cho Khánh không hề mâu thuẫn với việc cô trân trọng giá trị của chính mình. “Em không cần anh phải có tất cả những thứ đó để yêu anh. Em chỉ cần anh thôi.” Câu nói ấy, thốt ra từ trái tim cô, chân thành và giản dị, như một lời khẳng định vững chắc cho tình yêu của cô. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh, cần sự hiện diện của anh, cần sự chia sẻ từ anh.

Khánh quay lại nhìn Linh, đôi mắt anh ánh lên một tia bàng hoàng, rồi dần chuyển sang sự cảm kích sâu sắc. Anh không ngờ cô lại nói ra điều đó, lại thấu hiểu anh đến vậy. Anh cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như thể một phần gánh nặng đã được trút bỏ. Nhưng rồi, nỗi sợ hãi cố hữu lại len lỏi trong tâm trí anh. “Anh sợ... sợ không đủ sức để lo cho em, cho tương lai của mình.” Giọng anh khẽ run, chất chứa sự bất an. Anh sợ rằng, dù anh có cố gắng đến đâu, dù anh có nỗ lực như thế nào, anh vẫn không thể mang lại cho cô một cuộc sống đủ đầy, một tương lai vững chắc như những gì gia đình anh mong muốn. Anh sợ rằng, một ngày nào đó, cô sẽ cảm thấy mệt mỏi, sẽ cảm thấy thất vọng vì những thiếu thốn mà anh không thể bù đắp.

Linh nhẹ nhàng ôm lấy anh, vỗ về tấm lưng rộng của anh. Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi thở đều đặn của anh. “Anh đừng sợ. Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng. Em tin anh.” Cô thì thầm, giọng nói như một lời thì thầm của gió biển, mang theo sự bình yên và niềm tin. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô tin vào tình yêu của họ, tin vào khả năng của anh. Trong vòng tay cô, Khánh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa. Anh dựa đầu vào vai cô, hít hà mùi hương quen thuộc từ mái tóc cô. Tiếng sóng biển rì rào như hát ru, ánh hoàng hôn dần chìm hẳn, để lại trên nền trời những vệt tím than huyền ảo. Anh cảm thấy mình không còn cô độc nữa. Ít nhất, trong khoảnh khắc này, anh có cô, có sự thấu hiểu và tình yêu của cô.

Màn đêm buông xuống, mang theo những vì sao lấp lánh trên nền trời Vũng Tàu. Sau buổi dạo biển và cuộc trò chuyện sâu sắc, Khánh và Linh trở về căn nhà nhỏ của Bà Ngoại. Căn nhà ấm cúng với ánh đèn vàng dịu nhẹ, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và tiếng Bà Ngoại lẩm nhẩm nhai trầu bên cạnh chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Trên bàn, Bà Ngoại đã chuẩn bị sẵn một ấm trà nóng và đĩa bánh in, bánh ít trần, những món quà quê giản dị nhưng chứa chan tình cảm.

Bà Ngoại nhìn hai người, đôi mắt hiền từ ánh lên vẻ mãn nguyện. “Con gái về đây chơi à? Có cháu rể đi cùng nữa thì vui quá.” Bà lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này có thêm một chút nhấn nhá, một chút hóm hỉnh. Bà xoa đầu Linh, rồi nhìn Khánh với nụ cười ấm áp. “Cuộc đời này, cái gì qua rồi thì cho qua, cái gì cần nắm giữ thì giữ thật chặt. Đừng để những lo toan làm mất đi niềm vui.” Giọng bà nhẹ nhàng, từ tốn, nhưng mỗi lời nói đều thấm đẫm sự từng trải, sự chiêm nghiệm về cuộc đời. Bà không nói to, nhưng lời của bà như một luồng gió mát, thổi bay đi những ưu phiền trong lòng Khánh.

Khánh ngước nhìn Bà Ngoại, cảm thấy một luồng hơi ấm chạy khắp cơ thể. Những gánh nặng dường như vơi đi phần nào, những lo toan về công việc, về tài chính, về những kỳ vọng của gia đình dường như trở nên nhỏ bé hơn trước những lời khuyên giản dị mà sâu sắc của bà. Anh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với vài giờ trước đó. “Cháu cảm ơn bà ạ. Cháu thấy nhẹ nhõm hơn nhiều rồi.” Anh nói, giọng nói chân thành, chứa đựng sự biết ơn sâu sắc.

Linh tựa vào Khánh, cảm nhận được sự bình yên đang lan tỏa trong tâm hồn anh. Cô cũng cảm thấy lòng mình thanh thản đến lạ. Những lời của Bà Ngoại không chỉ dành cho Khánh mà còn cho cô, như một lời nhắc nhở về giá trị của sự bình yên và hạnh phúc. Cô nắm chặt lấy tay Khánh, ánh mắt nhìn vào đôi mắt anh. Trong ánh mắt ấy, cô thấy sự mệt mỏi đã vơi đi, thay vào đó là một tia hy vọng, một sự gắn kết sâu sắc hơn.

Đêm đó, họ ngồi bên hiên nhà, cùng Bà Ngoại ngắm trăng. Ánh trăng vằng vặc chiếu sáng cả một vùng biển rộng lớn, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Tiếng sóng biển vẫn rì rào, tiếng gió thổi qua rặng phi lao mang theo hơi muối mặn mà. Khánh cảm thấy mình đã tìm thấy một bến đỗ bình yên, nơi anh có thể gác lại mọi lo toan, mọi áp lực. Anh hiểu rằng, cuộc sống sẽ còn nhiều thử thách, nhiều gánh nặng, nhưng với Linh ở bên, với sự thấu hiểu và tình yêu của cô, anh sẽ có thêm sức mạnh để vượt qua tất cả. Anh nhìn Linh, rồi khẽ siết chặt tay cô. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói của cô vẫn văng vẳng bên tai anh, như một lời hứa, một sự đảm bảo rằng tình yêu của họ sẽ đủ mạnh để vượt qua mọi bão giông. Và trong khoảnh khắc đó, anh biết, dù tương lai có ra sao, anh cũng sẽ không bao giờ để hai chiếc cốc sứ hình mèo kia rạn nứt. Anh sẽ cố gắng, vì cô, vì tình yêu của họ. Anh sẽ tìm cách để "yêu cho đúng", dù điều đó có khó khăn đến mấy.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free