Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 21: Hành Động Nhỏ, Tình Yêu Lớn: Nơi Vỉa Hè Và Niềm Tin Của Linh
Sau chuyến đi về từ Vũng Tàu, dường như có một lớp bụi vàng của sự bình yên và thấu hiểu đã phủ lên căn hộ nhỏ của Linh, khiến mọi thứ trở nên ấm áp và thân thuộc hơn. Sáng hôm ấy, ánh nắng đầu ngày mỏng manh luồn qua tấm rèm cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên sàn gỗ. Linh khẽ cựa mình, cảm nhận hơi ấm từ người đàn ông đang say ngủ bên cạnh. Khánh vẫn vùi mặt vào gối, mái tóc đen lòa xòa che đi một phần vầng trán, nhưng khóe môi anh dường như đang cong lên một nụ cười rất nhẹ, một nụ cười mà hiếm khi cô thấy khi anh thức.
Linh lẳng lặng ngắm nhìn anh, cảm thấy lòng mình như được lấp đầy bởi một thứ cảm xúc vừa dịu dàng, vừa sâu lắng. Chuyến đi biển vừa rồi, lời thổ lộ của Khánh, và cả những lời khuyên thấm thía của Bà Ngoại, tất cả đã tạo nên một sợi dây vô hình, siết chặt thêm mối liên kết giữa hai người. Cô biết, anh đã trút bỏ được phần nào gánh nặng, đã để cô nhìn thấy một phần dễ tổn thương nhất trong tâm hồn anh. Sự thật ấy khiến cô hạnh phúc, một thứ hạnh phúc bình dị nhưng đủ sức xoa dịu mọi lo toan.
Thế nhưng, sâu thẳm trong niềm bình yên ấy, vẫn lẩn khuất một chút băn khoăn rất đỗi con gái. Khi trở lại thành phố, trở lại với guồng quay công việc và những áp lực vô hình, liệu Khánh có lại khép mình không? Ánh mắt trầm tư, những khoảng lặng dài, và cả sự vụng về trong việc thể hiện cảm xúc của anh, liệu chúng có tái hiện không? Cô tự hỏi, liệu sự nhẹ nhõm này có kéo dài, hay chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi anh lại lao vào cuộc chiến mưu sinh? Linh khẽ thở dài, nhận ra rằng tình yêu không chỉ là những lời nói ngọt ngào hay những cử chỉ lãng mạn, mà còn là hành trình không ngừng nghỉ để thấu hiểu và chấp nhận những góc khuất của đối phương.
Cô nhẹ nhàng rời khỏi giường, cố gắng không đánh thức Khánh. Mùi hương cà phê rang xay thoang thoảng từ bếp len lỏi vào phòng ngủ, như một lời mời gọi đánh thức giác quan. Linh tỉ mẩn pha hai tách cà phê, tiếng nước chảy róc rách, tiếng thìa khuấy nhẹ nhàng hòa cùng âm thanh tĩnh mịch của buổi sáng. Cô chuẩn bị thêm vài lát bánh mì nướng và một đĩa trái cây tươi, bày biện đơn giản nhưng đầy đủ trên chiếc bàn ăn nhỏ cạnh cửa sổ. Những tia nắng đã bắt đầu rực rỡ hơn, nhuộm vàng cả căn bếp, khiến không gian thêm phần ấm cúng.
Đến khi Linh chuẩn bị xong xuôi, Khánh mới cựa mình thức giấc. Anh ngồi dậy, vươn vai một cách chậm rãi, rồi nhìn về phía Linh với ánh mắt còn vương chút ngái ngủ nhưng đã dịu đi rất nhiều.
"Em dậy sớm thế?" Giọng anh trầm ấm, khàn khàn. "Anh còn muốn ngủ thêm chút nữa..." Anh nói, rồi khẽ nhếch mép cười, một nụ cười hiếm hoi và thật lòng.
Linh quay lại, nụ cười rạng rỡ nở trên môi. "Anh làm việc vất vả rồi. Cà phê và bữa sáng đã sẵn sàng đây. Hôm nay em muốn đi ăn vặt ở Phan Xích Long, anh đi cùng em nhé?" Cô mời gọi, giọng điệu trong trẻo như tiếng chim hót.
Khánh nhìn cô, rồi nhìn đến bàn ăn đã được chuẩn bị tươm tất. Một tia ấm áp lan tỏa trong ánh mắt anh. Anh gật đầu, "Được thôi. Anh cũng muốn ăn món gì đó bình dân sau mấy ngày ăn hải sản." Anh đứng dậy, đi về phía bếp, vòng tay ôm nhẹ lấy Linh từ phía sau, hít hà mùi hương quen thuộc từ mái tóc cô. Khoảnh khắc ấy, mọi băn khoăn trong lòng Linh dường như tan biến. Có lẽ, cô không cần anh phải nói quá nhiều, chỉ cần những hành động nhỏ bé và sự hiện diện ấm áp này là đủ. Hai người ngồi xuống bàn, cùng nhau thưởng thức bữa sáng trong không khí yên bình. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại báo hiệu một ngày mới của thành phố đã bắt đầu, nhưng trong căn hộ này, thời gian dường như trôi chậm lại, chỉ còn lại sự gắn kết và bình yên của hai tâm hồn. Linh chợt nhận ra, dù áp lực cuộc sống có lớn đến đâu, chỉ cần có những khoảnh khắc như thế này, cô vẫn cảm thấy an toàn và vững vàng.
***
Chiều tối, sau một ngày dài làm việc và chuẩn bị cho những dự án mới, Khánh và Linh cùng nhau rời khỏi căn hộ, hướng về khu Phan Xích Long sầm uất. Không khí thành phố về chiều tối vẫn còn vương chút oi ả của cái nắng ban ngày, nhưng đã dịu đi nhiều nhờ những cơn gió nhẹ thổi qua. Khi họ đặt chân đến khu phố ẩm thực nổi tiếng này, một thế giới khác dường như mở ra.
Những con hẻm nhỏ của Phan Xích Long giờ đây bừng sáng bởi ánh đèn điện vàng vọt từ các quán ăn vặt, rực rỡ hơn cả những ánh đèn pha của những chiếc xe máy, xe hơi tấp nập. Bàn ghế nhựa đủ màu sắc được kê san sát nhau trên vỉa hè, tạo thành một mê cung nhỏ nơi thực khách có thể dễ dàng lạc lối trong vô vàn lựa chọn. Tiếng xào nấu xèo xèo từ những chảo ốc, tiếng lách cách của thìa đũa va vào bát đĩa, tiếng cười nói rôm rả của thực khách, và cả tiếng rao hàng của những người bán rong, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống của đường phố Sài Gòn. Mùi thức ăn thơm lừng – mùi bánh tráng trộn chua ngọt, mùi ốc xào dừa béo ngậy, mùi bún đậu mắm tôm nồng nàn – quấn quýt lấy nhau, kích thích mọi giác quan. Xen lẫn trong đó, thi thoảng còn có mùi khói bếp cay nồng phả ra từ những quán nướng, khiến không khí càng thêm phần đặc trưng.
Linh hào hứng nắm tay Khánh, kéo anh đến một quán ốc quen thuộc mà cô thường ghé khi còn là sinh viên. "Quán này làm ốc xào me ngon lắm, anh phải thử!" Cô nói, đôi mắt lấp lánh sự mong đợi. Khánh chỉ khẽ cười, gật đầu, để Linh dẫn đường. Anh vẫn giữ vẻ trầm ngâm thường thấy, ánh mắt lướt qua đám đông ồn ào, qua những gương mặt hối hả đang thưởng thức bữa tối. Anh không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát.
Khi hai người tìm được một chiếc bàn nhựa nhỏ còn trống, Linh nhanh chóng gọi đủ thứ món ăn vặt mà cô yêu thích: ốc mỡ xào me, cút lộn xào me, bánh tráng trộn, và một ly trà tắc mát lạnh. Trong khi Linh đang say sưa kể về những kỷ niệm cũ gắn liền với khu phố này, Khánh chỉ ngồi nghe, thỉnh thoảng gật gù, hoặc khẽ mỉm cười. Anh không tham gia vào cuộc trò chuyện sôi nổi của cô, cũng không biểu lộ cảm xúc quá rõ ràng.
Linh thoáng thấy một chút hụt hẫng. Cô biết Khánh là người ít nói, nhưng đôi khi, cô vẫn khao khát được anh chia sẻ nhiều hơn, được anh bày tỏ cảm xúc một cách rõ ràng hơn. Thế nhưng, khi những món ăn bắt đầu được dọn ra, những hành động nhỏ của Khánh đã khiến cô phải suy nghĩ lại.
Đầu tiên, khi cô đang loay hoay tìm chỗ đặt chiếc túi xách, Khánh đã khẽ đẩy chiếc ghế nhựa của mình sát vào bàn hơn, tạo thêm không gian đủ rộng để cô có thể đặt túi một cách gọn gàng, tránh bị người qua lại va vào. Sau đó, khi món ốc mỡ xào me cay nồng được mang ra, anh không vội vàng ăn cho mình, mà kiên nhẫn gắp một con ốc đầy đặn, cẩn thận loại bỏ lớp vỏ cứng rồi đặt vào bát cô. "Ngon lắm. Em ăn nhiều vào," anh nói, giọng nói tuy ngắn gọn nhưng chứa đựng một sự quan tâm không lời.
Linh nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh một tia sáng khác. Khi cô đang tập trung vào món bánh tráng trộn, Khánh lại nhẹ nhàng đưa tay ra, lấy một tờ khăn giấy từ hộp, rồi khẽ lau đi vết bẩn do nước sốt vương trên mép bàn. Anh làm điều đó một cách tự nhiên, không phô trương, như thể đó là một việc hiển nhiên phải làm. Rồi khi một làn khói từ bếp nướng gần đó bất ngờ thổi tạt về phía bàn của họ, Linh khẽ nhăn mặt vì cay mắt. Khánh ngay lập tức đưa tay che chắn cho cô, đồng thời xoay nhẹ chiếc ghế của cô, chỉnh lại vị trí để cô không bị ảnh hưởng bởi khói nữa. Anh thậm chí còn đưa cho cô một tờ khăn giấy sạch để cô lau mắt.
Linh nhìn những hành động ấy, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Cô nhận ra rằng, dù Khánh không nói những lời yêu thương hoa mỹ, dù anh không thể hiện cảm xúc một cách bộc trực, nhưng tình yêu của anh lại được gói gọn trong từng hành động nhỏ bé, tinh tế và đầy quan tâm. Đó là cách anh yêu, một cách trầm lặng nhưng vững chãi. Anh không cần phải nói "Anh yêu em" mỗi phút giây, bởi vì mỗi cử chỉ của anh đã là một lời yêu.
"Anh ăn món này ngon không? Em thấy quán này làm đúng vị ngày xưa luôn đó!" Linh hỏi, giọng cô đã vui vẻ trở lại.
Khánh gật đầu, lại gắp thêm một miếng ốc đầy đặn cho cô. "Ngon lắm. Em ăn nhiều vào." Anh lặp lại, ánh mắt nhìn cô đầy dịu dàng.
Linh mỉm cười. Trong suy nghĩ của cô, một câu nói không thành tiếng vang lên: "Anh ấy không nói nhiều, nhưng hành động thì luôn là sự quan tâm... Và có lẽ, đó mới là điều quan trọng nhất." Cô biết, có những người yêu bằng lời, có những người yêu bằng cử chỉ. Và Khánh, anh thuộc về nhóm thứ hai. Anh không phải là người hoàn hảo trong cách thể hiện, nhưng anh luôn ở đây, luôn quan tâm theo cách của riêng mình. Giữa sự ồn ào và hối hả của một khu phố ăn vặt, giữa những mùi vị cay nồng và khói bếp, tình yêu của họ vẫn cứ giản dị và chân thật như thế. Linh cảm thấy niềm tin vào tình yêu của Khánh, vào cách anh yêu, được củng cố mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô không còn cảm thấy hụt hẫng nữa, mà thay vào đó là sự thấu hiểu và trân trọng.
***
Sau bữa ăn vặt no nê và ấm cúng tại Phan Xích Long, Khánh và Linh quyết định đi bộ một đoạn ngắn qua trung tâm Quận 1 để cảm nhận nhịp sống về đêm của thành phố. Con đường mà họ đang đi qua là sự pha trộn độc đáo giữa kiến trúc Pháp cổ kính và những tòa nhà hiện đại cao tầng, lung linh ánh đèn. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện rôm rả, tiếng nhạc xập xình từ các quán bar và nhà hàng ven đường, tất cả tạo nên một bản hòa âm sôi động, tràn đầy năng lượng của Sài Gòn không ngủ. Không khí vẫn còn vương chút oi ả của ban ngày, nhưng những làn gió đêm đã mang theo hơi mát, khiến việc đi bộ trở nên dễ chịu hơn. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố, và cả mùi nước hoa thoang thoảng từ những người qua lại, tạo nên một hỗn hợp hương vị đặc trưng của đô thị.
Trong khi Khánh và Linh đang sánh bước bên nhau, tay trong tay, Linh chợt dừng lại. Ánh mắt cô bị thu hút bởi một góc vỉa hè, nơi một người phụ nữ trung niên đang bày bán những món đồ handmade nhỏ xinh. Người phụ nữ ấy, với dáng người gầy gò và ánh mắt mệt mỏi, dường như đang dồn hết tâm huyết vào từng món đồ tự làm. Bên cạnh chị là một cô bé con, khoảng chừng 5-6 tuổi, cũng gầy gò không kém, đang ngồi ngoan ngoãn sắp xếp lại những chiếc móc khóa hình thú nhỏ. Cô bé thỉnh thoảng l��i ngẩng đầu nhìn mẹ với ánh mắt trìu mến, rồi lại cặm cụi với công việc của mình.
Linh cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc. Vẻ mặt mệt mỏi nhưng đầy nghị lực của người phụ nữ, cùng với sự ngoan ngoãn của cô bé con, khiến cô không thể rời mắt. Cô nhẹ nhàng buông tay Khánh, tiến lại gần quầy hàng.
"Chị ơi, mấy món này đẹp quá!" Linh nói, giọng cô dịu dàng. Cô cầm lên một chiếc kẹp tóc hình hoa nhỏ được làm từ vải nỉ, màu sắc tươi tắn. "Cái này bao nhiêu tiền ạ?"
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, ánh mắt chị chợt bừng sáng một tia hy vọng. "Cảm ơn em. Cái này hai mươi nghìn thôi em ạ." Giọng chị khàn khàn, nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười thân thiện. "Toàn bộ là chị tự tay làm hết."
Linh gật đầu, "Em mua cái này." Cô đưa tiền cho chị, rồi nhìn sang cô bé con. "Cháu ngoan quá, phụ mẹ bán hàng à?"
Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn Linh, rồi khẽ gật đầu, vẻ mặt có chút ngại ngùng.
Người phụ nữ, tên là Yến, nhìn con gái mình rồi lại quay sang Linh, nụ cười mệt mỏi trên môi chị thoáng nở rộng hơn. "Dạ, nó đó. Cháu nó thích mấy cái đồ này lắm, nên cứ đòi ra đây phụ mẹ. Cảm ơn em đã mua hàng. Mấy đứa nhỏ nhà chị, chỉ cần con mình hạnh phúc là đủ rồi." Chị Yến nói, ánh mắt chị dịu dàng nhìn cô con gái, chứa chan một tình yêu thương vô bờ bến và một sự hy sinh thầm lặng. Lời nói của chị Yến không quá to, nhưng nó như một tiếng chuông ngân vang trong tâm trí Linh. "Chỉ cần con mình hạnh phúc là đủ." Một câu nói giản dị nhưng lại ẩn chứa cả một triết lý sống.
Khánh đứng cách đó không xa, lặng lẽ quan sát Linh và chị Yến. Anh không nói gì, chỉ khẽ nắm lấy tay Linh, nhẹ nhàng kéo cô đi tiếp sau khi cô đã mua đồ. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, một lần nữa truyền cho cô cảm giác được che chở, được ở bên. Linh quay lại nhìn chị Yến một lần nữa, thấy chị vẫn đang mỉm cười, rồi cô để Khánh nắm tay mình, cùng anh bước đi trên con phố đông đúc.
"Chị ấy vất vả quá..." Linh khẽ thì thầm, giọng nói mang chút ưu tư.
Khánh chỉ siết nhẹ bàn tay cô, không nói thêm lời nào. Nhưng Linh hiểu. Anh không cần phải nói. Ánh mắt anh, cái nắm tay anh, tất cả đều đã nói lên sự thấu hiểu và đồng cảm của anh. Cô bé con và chị Yến dần khuất sau lưng họ, nhưng câu nói của chị Yến vẫn còn văng vẳng trong đầu Linh: "Chỉ cần con mình hạnh phúc là đủ." Hạnh phúc... Nó là gì nhỉ? Là cuộc sống đủ đầy vật chất, như những gì gia đình Khánh mong muốn? Hay là sự bình yên trong tâm hồn, sự thấu hiểu và tình yêu thương, như điều mà chị Yến đang tìm kiếm cho con mình, và như điều mà cô đang cảm nhận được từ Khánh? Linh tự hỏi, và nhận ra rằng, có lẽ mỗi người có một định nghĩa riêng về hạnh phúc, và đôi khi, những thứ giản dị nhất lại là những thứ đáng giá nhất.
***
Đêm đã về khuya, không khí Sài Gòn đã trở nên mát mẻ hơn rất nhiều, xua đi cái oi ả còn vương lại của ban ngày. Linh ngồi bên cửa sổ căn hộ của mình, nhìn xuống thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Ánh đèn đường vẫn lung linh, huyền ảo, tạo nên một tấm thảm ánh sáng trải dài đến vô tận. Tiếng xe cộ đã thưa thớt, chỉ còn lại những âm thanh mơ hồ, dịu nhẹ của một đô thị đang nghỉ ngơi. Trong căn phòng, một ngọn nến thơm nhỏ đang cháy leo lét, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ của hoa oải hương, tạo nên một không gian tĩnh lặng và ấm áp.
Linh tựa cằm vào đầu gối, hồi tưởng lại những khoảnh khắc trong ngày. Nụ cười ngái ngủ của Khánh buổi sáng, không khí ồn ào nhưng đầy sức sống của khu Phan Xích Long, những hành động quan tâm nhỏ bé, âm thầm của anh khi họ ăn vặt, và hình ảnh người mẹ kiên cường cùng cô con gái nhỏ trên phố đêm. Tất cả những mảnh ghép ấy dệt nên một bức tranh hoàn chỉnh về tình yêu của Khánh dành cho cô, một tình yêu không khoa trương, không ồn ào, nhưng lại sâu sắc và chân thành đến lạ.
Cô nhớ lại cái cách Khánh gắp ốc cho cô, lau bàn, hay chỉnh lại ghế để cô không bị khói. Anh không nói "Em có lạnh không?" hay "Em có thích món này không?", nhưng anh lại hành động để cô cảm thấy thoải mái và được chăm sóc. Linh chợt nhận ra rằng, cô đã từng mong chờ những lời nói, những cử chỉ lãng mạn như trong phim ảnh, nhưng rồi cô lại tìm thấy giá trị thật sự trong những điều giản dị, thầm lặng mà Khánh đã làm. Anh không phải là người giỏi nói ra những lời yêu thương, nhưng anh luôn ở đó, luôn quan tâm theo cách của riêng mình. Và có lẽ, đó mới là điều quan trọng nhất.
Lời nói của chị Yến – "Chỉ cần con mình hạnh phúc là đủ" – cũng vang vọng trong tâm trí Linh. Nó khiến cô suy nghĩ về định nghĩa của hạnh phúc, về những giá trị mà cô thực sự cần trong cuộc sống. Cô không cần một tình yêu hoàn hảo như trong truyện cổ tích, cô chỉ cần một tình yêu chân thật, một người luôn ở bên cô, dù không nói ra, nhưng luôn thể hiện sự hiện diện của mình qua những hành động. Niềm tin của Linh vào Khánh, vào tình yêu của họ, giờ đây đã được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết. Cô không còn cảm thấy mơ hồ hay băn khoăn về cách anh thể hiện tình cảm nữa. Cô chấp nhận và trân trọng điều đó, xem đó là một phần không thể thiếu, một nét riêng trong tình yêu của họ.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau, rồi một vòng tay ấm áp khẽ ôm lấy cô từ phía sau. Khánh tựa cằm lên vai cô, hít hà mùi tóc cô. Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mái tóc mềm mại của Linh. Hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương quen thuộc của anh, tất cả khiến Linh cảm thấy bình yên và an toàn.
"Em đang nghĩ gì vậy?" Khánh thì thầm, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng.
Linh khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi thở đều đặn của anh phả vào gáy. Cô nhắm mắt lại, tận hưởng khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà cô cảm thấy mình được yêu thương trọn vẹn, được thấu hiểu sâu sắc.
"Em nghĩ về chúng ta..." Linh nói, giọng cô khẽ rung lên vì xúc động. "Và em yêu anh."
Khánh siết chặt vòng tay hơn một chút, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi anh. Anh không đáp lại bằng lời nói, nhưng cái ôm ấy, nụ hôn ấy, và sự hiện diện ấm áp của anh đã nói lên tất cả. Đêm đó, dưới ánh đèn thành phố và mùi hương dịu nhẹ của nến, Linh biết rằng, dù Khánh có trầm tính đến mấy, dù anh có vụng về trong lời nói đến đâu, thì tình yêu của anh vẫn luôn hiện hữu, vững chãi như một tảng đá giữa dòng đời hối hả. Và cô, sẽ học cách yêu anh bằng cách của anh, chấp nhận mọi góc cạnh, mọi khoảng lặng, để tình yêu này, dù không hoàn hảo, vẫn sẽ là bến đỗ bình yên nhất trong cuộc đời cô.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.