Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 22: Dấu Ấn Tình Yêu Đầu Tiên: Cuốn Sổ Tay Chung

Đêm đó, dưới ánh đèn thành phố và mùi hương dịu nhẹ của nến, Linh biết rằng, dù Khánh có trầm tính đến mấy, dù anh có vụng về trong lời nói đến đâu, thì tình yêu của anh vẫn luôn hiện hữu, vững chãi như một tảng đá giữa dòng đời hối hả. Và cô, sẽ học cách yêu anh bằng cách của anh, chấp nhận mọi góc cạnh, mọi khoảng lặng, để tình yêu này, dù không hoàn hảo, vẫn sẽ là bến đỗ bình yên nhất trong cuộc đời cô.

***

Mấy ngày sau, nhịp sống Sài Gòn hối hả lại cuốn Linh và Khánh vào guồng quay quen thuộc. Những cuộc họp căng thẳng, những dự án dồn dập, những buổi tăng ca kéo dài. Tuy vậy, trong thâm tâm Linh, dư âm của chuyến đi Vũng Tàu và những khoảnh khắc bình yên bên Khánh vẫn còn vương vấn, như một sợi chỉ óng ả dệt nên niềm hy vọng. Niềm tin vào tình yêu của Khánh, vào cách anh thể hiện sự quan tâm, đã giúp Linh vượt qua những mệt mỏi thường nhật một cách nhẹ nhàng hơn. Cô không còn cảm thấy lạc lõng hay chờ đợi những lời nói hoa mỹ vô nghĩa. Thay vào đó, cô học cách cảm nhận tình yêu của anh qua những hành động nhỏ, qua sự hiện diện vững chãi, im lặng mà ấm áp.

Chiều hôm ấy, khi ánh nắng đã bắt đầu dịu xuống, nhuộm vàng những mái nhà cổ kính và con hẻm nhỏ quen thuộc, Linh và Khánh lại tìm về Quán Cà Phê 'Hồi Ức'. Nơi đây, dường như thời gian trôi chậm hơn một nhịp, tách biệt khỏi sự ồn ào, xô bồ của đô thị bên ngoài. Quán được cải tạo từ một ngôi nhà Pháp cổ, giữ nguyên những bức tường gạch trần loang lổ vết thời gian, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã lên nước bóng loáng, và cả những chiếc đèn lồng giấy thả trần, tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu, huyền ảo. Tiếng nhạc jazz du dương chảy qua không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau khẽ khàng, tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác, và cả tiếng mưa rơi lách tách trên mái hiên, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, ru lòng người. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ mộc mạc và mùi trà hoa thoang thoảng, len lỏi vào từng giác quan, mang đến một cảm giác thanh bình, hoài niệm đến lạ.

Linh ngồi đối diện Khánh, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tinh nghịch. Cô vừa kể cho anh nghe về một sự kiện hài hước ở công ty, về cô đồng nghiệp hậu đậu làm đổ cà phê lên sếp, và Khánh, dù trầm tính, cũng đã bật cười nhẹ. Nụ cười của anh, dù chỉ là một cái nhếch môi rất khẽ, nhưng đối với Linh, nó quý giá hơn bất kỳ lời nói yêu thương nào. Nó là dấu hiệu của sự thoải mái, của niềm vui mà anh cảm nhận được khi ở bên cô. Anh lắng nghe cô kể chuyện, đôi mắt sâu thẳm thỉnh thoảng lại nhìn cô một cách trìu mến, như thể mọi lo toan, áp lực công việc đều tan biến khi anh ở đây, cùng cô trong khoảnh khắc này.

Linh khẽ khuấy ly trà hoa của mình, nhìn những cánh hoa khô dần nở bung trong nước nóng, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn miệt mài gõ trên vòm kính. Không khí lãng mạn, êm đềm của quán cà phê này, cùng với sự kết nối sâu sắc mà cô cảm thấy với Khánh trong những ngày gần đây, đã nhen nhóm trong cô một ý tưởng bất chợt, một mong muốn tha thiết được lưu giữ tất cả những khoảnh khắc quý giá này.

"Khánh này," Linh lên tiếng, giọng cô hơi nhỏ lại, mang theo chút e dè pha lẫn hào hứng. "Em... em có một ý này."

Khánh ngẩng đầu lên khỏi tách cà phê đen của mình, ánh mắt anh nhìn cô đầy nghi vấn. Anh không nói gì, chỉ khẽ nhướn mày, ra hiệu cho cô tiếp tục. Linh, với bản tính nhạy cảm, hiểu rằng sự im lặng ấy không phải là thờ ơ, mà là sự lắng nghe, là cách anh dành toàn bộ sự chú ý cho cô.

"Sao mình không... có một cuốn sổ tay chung nhỉ?" Linh nói, đôi mắt cô sáng lên như hai vì sao nhỏ. Cô nhìn Khánh, chờ đợi phản ứng của anh, một chút hồi hộp len lỏi trong lồng ngực.

Khánh im lặng một lúc. Ánh mắt anh thoáng chút xa xăm, như đang lạc vào một dòng suy nghĩ nào đó. Anh đặt tách cà phê xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm nhẹ vào nhau vang lên giòn tan trong không gian yên tĩnh. Anh nhìn Linh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn không ngừng rơi. Khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, nhưng Linh có thể cảm nhận được một sự ngập ngừng rất nhỏ, một chút bối rối nội tâm ẩn sau vẻ ngoài điềm tĩnh đó. Đối với Khánh, một người thực tế, ít bộc lộ cảm xúc và luôn gánh vác áp lực tài chính, ý tưởng về một cuốn sổ tay lãng mạn như thế có vẻ xa lạ, thậm chí là "sến súa" như cô vẫn thường nghĩ. Cuộc sống của anh xoay quanh những con số, những dự án, những mục tiêu tài chính cụ thể, chứ không phải những dòng nhật ký tình yêu bay bổng. Anh lo lắng liệu mình có thể đáp ứng được những kỳ vọng cảm xúc đó của Linh hay không, hay liệu mình có đủ "tài năng" để viết nên những trang kỷ niệm lãng mạn mà cô mong muốn. Áp lực công việc và tương lai tài chính vẫn là một gánh nặng vô hình đè nén anh, đôi khi khiến anh cảm thấy mình không đủ nhẹ nhàng để hòa vào những mơ mộng của cô. Anh thở ra một hơi rất khẽ, gần như không thể nghe thấy.

"Sổ tay chung?" Anh lặp lại, giọng trầm ấm, nhưng mang theo một chút ngạc nhiên, một chút thăm dò. Anh quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Linh, như muốn đọc được sâu thẳm mong muốn của cô.

Linh, thấy anh ngập ngừng, biết rằng mình cần phải giải thích rõ hơn. Cô không muốn anh nghĩ rằng cô quá mơ mộng hay rằng ý tưởng này là một gánh nặng cho anh. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy dịu dàng và kiên nhẫn. Cô với lấy một tờ giấy ăn trên bàn, cầm cây bút bi nhỏ trong túi xách và bắt đầu vẽ vời vài nét nguệch ngoạc, minh họa cho ý tưởng của mình. Những đường nét đơn giản, đáng yêu dần hiện ra trên giấy, như một cuốn sách nhỏ với những trái tim và những biểu tượng ngộ nghĩnh.

"Ừ, sổ tay chung ấy," cô nói, giọng điệu trở nên hào hứng hơn, xua tan đi chút e dè ban đầu. "Để mình ghi lại tất cả những kỷ niệm của mình. Những buổi hẹn hò, những câu chuyện vui, những địa điểm mình đã đi qua, những món ăn mình đã cùng nhau thưởng thức... Thậm chí cả những lúc mình giận nhau, rồi làm hòa nữa. Sau này đọc lại sẽ thú vị lắm, anh thấy không? Sẽ giống như một cuốn phim quay chậm về tình yêu của chúng ta vậy."

Linh vừa nói vừa nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao. Cô hình dung ra cảnh hai người già nua, ngồi bên nhau trên chiếc ghế bành, lật giở từng trang sổ đã ố vàng, cùng nhau ôn lại những ký ức, những cảm xúc đã qua. Đó là một viễn cảnh ngọt ngào, đầy lãng mạn, một ước mơ nhỏ bé mà cô muốn cùng anh xây dựng. Cô muốn có một thứ gì đó hữu hình, một minh chứng cho tình yêu của họ, một kho báu mà thời gian không thể bào mòn. Cô tin rằng, những điều nhỏ bé, giản dị này mới chính là nền tảng vững chắc nhất cho một mối quan hệ lâu dài, chứ không phải vật chất hay những lời hứa hẹn xa vời.

Khánh vẫn im lặng. Anh nhìn tờ giấy ăn trên tay Linh, nhìn những nét vẽ ngây ngô nhưng đầy chân thành của cô. Rồi anh lại nhìn vào đôi mắt cô, đôi mắt đang chứa đựng biết bao nhiêu niềm mong mỏi, bao nhiêu tình yêu và cả một chút lo lắng. Anh thấy được khao khát được chia sẻ, được kết nối sâu sắc hơn từ Linh. Trong anh, một cuộc đấu tranh nội tâm diễn ra. Một bên là sự thực tế, là áp lực công việc, là bản tính ít bộc lộ cảm xúc, khiến anh cảm thấy hơi khó xử với những ý tưởng lãng mạn như vậy. Anh không giỏi văn thơ, không giỏi bày tỏ bằng lời, liệu anh có thể đóng góp vào cuốn sổ tay đó một cách xứng đáng, không làm cô thất vọng? Liệu sự vụng về của anh có làm hỏng đi vẻ đẹp mà cô hình dung? Nhưng một bên khác, là tình yêu sâu sắc anh dành cho Linh, là mong muốn được nhìn thấy cô hạnh phúc, được thấy nụ cười rạng rỡ trên môi cô. Anh biết Linh khao khát sự hiện diện cảm xúc, khao khát được thấu hiểu, và ý tưởng này, dù có vẻ "con gái" hay "sến súa" đối với anh, lại là một phần quan trọng trong thế giới của cô. Anh không muốn làm cô thất vọng. Anh không muốn cô cảm thấy mình không được lắng nghe, không được trân trọng. Anh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi.

Linh thấy Khánh vẫn im lặng, nụ cười trên môi cô hơi tắt đi một chút, như ngọn nến gặp gió. Cô cảm thấy một chút hụt hẫng, một chút buồn man mác dâng lên trong lòng. Cô biết Khánh là người thực tế, nhưng cô vẫn hy vọng anh sẽ chia sẻ được chút lãng mạn trong cô. Cô hạ giọng, đôi mắt to tròn nhìn anh đầy dò hỏi, pha chút thất vọng giấu kín.

"Anh thấy nó ngớ ngẩn lắm à?" Giọng cô nhỏ xíu, chùng xuống, tựa như tiếng thì thầm của gió. Cô đặt tờ giấy ăn xuống bàn, những nét vẽ trên đó bỗng trở nên cô đơn, lạc lõng. Sự nhạy cảm của cô mách bảo rằng anh không hào hứng, và trái tim cô, vốn dĩ dễ bị tổn thương, bắt đầu khẽ nhói lên. Cô tự hỏi, liệu mình có quá khác biệt với anh không? Liệu những điều cô trân trọng, những mơ mộng nhỏ bé của cô, có phải là những điều vô nghĩa đối với anh? Cô khao khát sự đồng điệu, khao khát được anh thấu hiểu và chia sẻ những cảm xúc tinh tế này, nhưng dường như, anh vẫn còn chìm đắm trong thế giới riêng của mình, nơi những con số và áp lực tài chính chiếm ưu thế. Một nỗi buồn mơ hồ bỗng xâm chiếm tâm hồn cô, như một đám mây xám xịt vừa kéo đến che lấp vầng trăng. Cô cúi mặt xuống, nhìn những ngón tay mình đang mân mê mép bàn, cố gắng che giấu cảm xúc đang dâng trào.

Khánh nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt Linh, thấy nụ cười trên môi cô đã vụt tắt. Trái tim anh khẽ thắt lại. Anh biết cô đang nghĩ gì. Anh biết cô đang lo lắng, đang buồn bã vì sự im lặng của anh. Anh không muốn cô cảm thấy như vậy. Tình yêu của anh dành cho cô không cần phải được thể hiện bằng những lời nói hoa mỹ hay những hành động lãng mạn bất chợt, nhưng nó luôn hiện hữu, mạnh mẽ và chân thành. Anh không giỏi bày tỏ, nhưng anh luôn đặt cảm xúc của cô lên hàng đầu. Anh nhớ lại những lời cô nói đêm hôm đó, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Và bây giờ, "ở đây" có nghĩa là ở đây, cùng cô, cùng với những ước mơ nhỏ bé của cô. Anh không muốn cô phải chịu đựng sự tổn thương, dù là nhỏ nhất. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên bàn, xoa nhẹ ngón tay cô. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, như một lời trấn an không lời.

Linh ngước lên, đôi mắt cô vẫn còn vương vấn chút buồn. Gặp ánh mắt anh, cô thấy trong đó sự dịu dàng, sự thấu hiểu mà cô hằng khao khát. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, rất hiếm hoi, nhưng đủ để xua tan đi mọi lo lắng trong lòng cô.

"Không," Khánh nói, giọng anh trầm ấm, rõ ràng, không còn chút ngập ngừng nào. "Ý tưởng hay mà." Anh siết nhẹ bàn tay cô, như muốn truyền thêm sự tin tưởng. "Rất hay là đằng khác."

Ánh mắt Linh bỗng sáng lên rạng rỡ. Nụ cười tươi tắn như nắng mai lại bừng nở trên môi cô, xua đi mọi đám mây u ám vừa rồi. Cô cảm thấy như mình vừa được gỡ bỏ một tảng đá nặng nề. Niềm vui vỡ òa trong tim, lan tỏa khắp cơ thể cô.

"Thật sao anh?" Linh reo lên, giọng cô tràn đầy hạnh phúc và sự ngạc nhiên. Cô không thể tin vào tai mình. Khánh, người đàn ông trầm tính, thực tế của cô, lại chấp nhận một ý tưởng lãng mạn như vậy. "Tuyệt vời quá! Em cứ tưởng anh sẽ thấy nó sến súa lắm chứ!"

Khánh nhìn cô, ánh mắt anh dịu dàng đến lạ. Anh thích nhìn cô vui vẻ như thế này, thích nhìn đôi mắt cô lấp lánh khi cô hào hứng với một điều gì đó. Nụ cười của cô là liều thuốc xoa dịu mọi mệt mỏi, mọi áp lực trong anh. Anh biết, đôi khi, mình cần phải bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân, bước vào thế giới của cô, để thực sự kết nối. Tình yêu không chỉ là gánh vác trách nhiệm, mà còn là chia sẻ những khoảnh khắc, những cảm xúc, dù là nhỏ nhất.

"Chỉ cần em vui là được," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm, chân thành, như một lời khẳng định tình yêu mà anh không thường xuyên nói ra. Đó không phải là một câu nói hoa mỹ, nhưng nó đủ sức nặng để chạm đến trái tim Linh, đủ để cô hiểu rằng, anh chấp nhận ý tưởng này không phải vì nó "hay" theo cách anh nghĩ, mà vì nó mang lại niềm vui cho cô. Đó là cách anh yêu, cách anh thể hiện sự quan tâm sâu sắc nhất.

Linh vỡ òa trong hạnh phúc. Cô siết chặt bàn tay Khánh, như muốn truyền tải tất cả niềm vui và sự cảm kích của mình. Cô không nói gì, chỉ khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương quen thuộc của anh. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới. Cô biết, mình đã chọn đúng người. Một người đàn ông có thể không nói ra những lời đường mật, nhưng luôn đặt hạnh phúc của cô lên trên hết.

Họ cùng nhau hình dung về cuốn sổ tay ấy. Linh bắt đầu kể về những ý tưởng của mình: trang đầu tiên sẽ là ảnh của cả hai, những trang sau sẽ là những chuyến đi, những buổi hẹn hò, những câu chuyện cười, những câu nói ý nghĩa. Cô còn muốn vẽ vời, dán những tấm vé xem phim, những cánh hoa khô, những tờ giấy gói kẹo mà họ đã cùng nhau ăn. Khánh lắng nghe cô nói, thỉnh thoảng lại đưa ra một vài gợi ý thực tế, ví dụ như chọn loại giấy bền hơn, hay cách sắp xếp bố cục để dễ dàng thêm thắt sau này. Những gợi ý của anh, dù mang tính thực dụng, lại khiến Linh cảm thấy anh thực sự quan tâm, thực sự tham gia vào ý tưởng của cô. Họ cười nói vui vẻ, quên đi mọi bộn bề của cuộc sống, chỉ còn lại khoảnh khắc hiện tại, đầy ắp niềm vui và sự kết nối. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, tiếng mưa vẫn rơi đều đều, và ánh đèn vàng dịu của quán cà phê 'Hồi Ức' bao trùm lấy họ, tạo nên một không gian riêng tư, ấm áp, nơi tình yêu của họ được vun đắp từ những điều nhỏ bé nhất.

Một lúc sau, khi ly cà phê của Khánh đã cạn, và ly trà hoa của Linh cũng đã nguội dần, họ quyết định đứng dậy tính tiền. Linh vẫn còn lâng lâng trong niềm vui, trong khi Khánh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng khóe môi anh vẫn ẩn chứa một nụ cười rất khẽ. Họ bước ra khỏi góc ngồi quen thuộc, đi qua những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, hướng về phía quầy thanh toán.

Khi họ vừa bước đến lối ra, tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ rung lên, báo hiệu có người vừa bước vào. Một giọng nói trầm ấm, pha chút ngạc nhiên vang lên từ phía cửa, khiến cả Khánh và Linh đều khựng lại.

"Khánh? Linh? Trời đất, hai cậu vẫn hay đi cà phê cùng nhau thế này à?"

Cả hai quay đầu lại. Trước mắt họ là một người đàn ông có vẻ ngoài thân thiện, nụ cười hiền lành, mang theo chút hoài cổ. Đó là Nam, người bạn học cấp 3 của cả hai. Anh vẫn giữ mái tóc rẽ ngôi quen thuộc, nụ cười vẫn chân chất như ngày nào. Chỉ có điều, khóe mắt anh đã hằn lên vài nếp nhăn thời gian, và ánh mắt anh, có phần sâu sắc và từng trải hơn. Anh mặc một chiếc áo sơ mi caro đơn giản, quần jeans bạc màu, toát lên vẻ phong trần, lãng tử.

Khánh hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. "Nam hả? Lâu quá không gặp. Cậu khỏe không?" Giọng anh vẫn trầm, nhưng có chút niềm vui ẩn chứa trong đó. Anh đưa tay ra bắt tay Nam, một cái bắt tay chặt chẽ, đầy tình nghĩa bạn bè.

Linh reo lên, sự bất ngờ và niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt cô. "Ôi Nam! Bất ngờ quá. Cậu làm gì ở đây vậy?" Cô không ngờ lại gặp lại người bạn cũ ở nơi này. Cô nhớ Nam là người bạn rất thân của cả hai thời cấp ba, một người luôn lắng nghe và đưa ra những lời khuyên chân thành.

Nam cười hiền, ánh mắt anh lướt qua Khánh rồi dừng lại ở Linh, như đang quan sát, đang chiêm nghiệm điều gì đó. "À, tớ đi ngang qua thấy quen quen... Cái quán này có vẻ hợp với mấy người thích sự hoài niệm như tớ. Vừa định vào gọi một ly cà phê thì gặp ngay hai cậu. Vẫn như ngày xưa, hai cái bóng dính liền không rời." Anh nói đùa, nhưng trong câu nói của anh, có một điều gì đó sâu xa hơn.

Khánh chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì. Anh biết Nam là người tinh tế, luôn nhìn thấu mọi chuyện.

"Nhìn hai cậu vẫn như ngày xưa," Nam tiếp tục, ánh mắt anh thoáng qua sự phức tạp, nhìn Khánh rồi Linh một lượt, "nhưng cũng khác nhiều rồi." Giọng anh trầm xuống một chút, mang theo một chút hoài niệm, một chút suy tư. Anh không nói rõ "khác" ở điểm nào, nhưng câu nói đó như một hòn đá nhỏ thả vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trong lòng cả Khánh và Linh.

Linh hơi ngạc nhiên trước lời nhận xét của Nam. Cô cười gượng, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích. "Khác gì chứ Nam?" Cô hỏi, trong lòng có chút bối rối, không hiểu ý anh là gì. Cô cảm thấy mình vẫn là Linh của ngày xưa, vẫn với những cảm xúc và mơ mộng ấy, chỉ có điều giờ đây cô đang hạnh phúc hơn, trưởng thành hơn.

Nam nhìn cô, nụ cười vẫn hiền, nhưng ánh mắt anh lại có một chiều sâu khác. "À thì... lớn hơn, trưởng thành hơn thôi," anh nói, giọng điệu có vẻ lảng tránh, như không muốn đào sâu vào vấn đề. Anh không muốn làm mất đi bầu không khí vui vẻ của cuộc gặp gỡ bất ngờ này, nhưng lời nhận xét của anh đã gieo một hạt mầm nhỏ trong tâm trí Linh, một hạt mầm về sự thay đổi, về những điều mà có lẽ cô và Khánh chưa nhận ra, hoặc chưa sẵn sàng đối mặt. "Thôi, các cậu về đi, tớ cũng có việc. Gặp lại vui quá! Lần sau rảnh rỗi, mình ngồi lại nói chuyện kỹ hơn nhé."

Khánh gật đầu. "Ừ, cậu giữ liên lạc nhé."

"Tất nhiên rồi," Nam đáp, vẫy tay chào họ, rồi quay lưng bước vào sâu bên trong quán, bóng anh khuất dần sau những giá sách cổ.

Khánh và Linh cũng chào tạm biệt người phục vụ, rồi bước ra khỏi quán cà phê. Ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt dài trên con phố ẩm ướt sau mưa. Không khí bên ngoài đã mát mẻ hơn rất nhiều, mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa sữa từ một góc phố nào đó. Khánh nhìn theo bóng Nam khuất dần trong ánh đèn nhập nhoạng, ánh mắt anh suy tư, trầm mặc. Câu nói của Nam, "vẫn như ngày xưa, nhưng cũng khác nhiều rồi," cứ lởn vởn trong đầu anh. Anh tự hỏi, mình đã khác đi những gì? Và Linh đã khác đi những gì? Liệu sự khác biệt đó có phải là điều tốt đẹp, hay là một dấu hiệu cho những thay đổi sâu sắc hơn mà họ chưa lường trước được? Áp lực về trách nhiệm, về việc xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai vẫn đè nặng trên vai anh, khiến anh đôi khi quên mất việc nhìn nhận những thay đổi tinh tế trong mối quan hệ.

Linh thì vẫn còn lâng lâng với ý tưởng cuốn sổ tay chung. Cô khẽ siết lấy cánh tay Khánh, đôi mắt vẫn ánh lên niềm vui và sự phấn khích. "Tuyệt vời quá anh nhỉ? Mình sẽ bắt đầu ngay tuần sau nhé! Em đã nghĩ ra vài ý tưởng cho trang đầu tiên rồi đấy!" Giọng cô tràn đầy sự hân hoan, như thể lời nhận xét của Nam chưa từng được thốt ra. Cô vẫn say sưa với những mơ mộng về tương lai, về những kỷ niệm họ sẽ cùng nhau ghi lại, về một tình yêu được xây dựng từ những điều giản dị và chân thành. Nhưng sâu thẳm trong lòng cô, câu nói của Nam vẫn như một nốt nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng hạnh phúc, một lời nhắc nhở nhỏ bé rằng thời gian và cuộc sống không ngừng trôi, và mọi thứ đều có thể thay đổi, dù họ có muốn hay không. Cô nhìn Khánh, thấy anh vẫn đang nhìn xa xăm, vẻ mặt anh trầm tĩnh hơn bình thường. Cô khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ anh, và mong rằng, dù có những thay đổi nào đến đi chăng nữa, tình yêu của họ sẽ vẫn luôn vững bền như những dòng chữ họ sẽ cùng nhau ghi vào cuốn sổ tay chung ấy.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free