Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 403: Bình Tĩnh Giữa Bão Tố, Dũng Cảm Vươn Ra Ánh Sáng
Ánh mắt điềm tĩnh của Khánh khi chia sẻ câu chuyện của mình, nụ cười rạng rỡ của Linh khi trình bày ý tưởng, những bản phác thảo đầy màu sắc dưới ánh đèn, tiếng nhạc cổ điển du dương, mùi cà phê và sơn dầu hòa quyện vào không khí – tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, nơi hai con người, ở hai đầu thành phố, đang dần tìm thấy sự bình yên và trưởng thành. Cả Khánh và Linh đều đang tích cực xây dựng những hệ thống hỗ trợ mạnh mẽ hơn và phát triển những cách thức tương tác lành mạnh hơn với thế giới, cho thấy họ đang tiến gần hơn đến một trạng thái độc lập cảm xúc hoàn toàn và sẵn sàng cho những mối quan hệ mới. Họ đã không còn sợ hãi hay đau khổ, chỉ còn lại sự thấu hiểu và tôn trọng cho hành trình của mỗi người.
***
Tiếng chuông điện thoại đổ dồn, dồn dập vang lên khắp văn phòng Công ty Thiết kế DreamWeaver. Đó không phải là tiếng chuông thông thường, mà là hồi chuông báo hiệu một sự cố nghiêm trọng, một lỗi hệ thống không thể bỏ qua, hay một deadline bị đe dọa. Không khí đang yên ắng bỗng chốc vỡ òa, những tiếng gõ bàn phím từ nhịp nhàng biến thành vội vã, tiếng trao đổi thì thầm chuyển sang những câu nói gấp gáp, đầy lo lắng. Mùi cà phê vẫn lan tỏa đâu đó, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với mùi giấy in còn nóng hổi và một chút hương nước hoa nhẹ nhàng của ai đó vừa vội vàng chạy qua, tạo nên một hỗn hợp khó tả của sự hối hả và căng thẳng. Bên ngoài khung cửa kính lớn, ánh nắng chiều vẫn rọi gay gắt xuống những tòa nhà cao tầng, nhưng bên trong văn phòng, nhiệt độ máy lạnh dường như cũng không thể xua tan hết cái nóng hầm hập của áp lực.
Khánh vừa bước chân vào khu vực làm việc chung, dáng người cao ráo của anh lướt qua những dãy bàn, đôi mắt sâu chợt dừng lại khi nhận thấy sự bất thường. Kiên, đồng nghiệp của anh, đang luống cuống với màn hình máy tính, đôi kính cận trượt xuống sống mũi, gương mặt hiền lành giờ nhăn nhó vì lo lắng. Không xa đó, Thu, với bộ trang phục công sở thanh lịch, đang cố gắng gọi điện thoại, giọng cô dường như nghẹn lại. Một bóng người khác, Hoàng, với vẻ ngoài luôn chỉnh tề và nụ cười tính toán thường trực, đang đứng giữa phòng, giọng nói mang chút hả hê xen lẫn cay nghiệt.
"Tôi đã nói rồi mà, cứ tin tưởng vào mấy cái ý tưởng mạo hiểm thì thế nào cũng có ngày..." Hoàng nhún vai, ánh mắt quét qua một lượt những gương mặt hoảng hốt. Anh ta không thực sự muốn giúp, chỉ muốn nhấn mạnh sự đúng đắn của mình và sự thất bại của người khác. Lời nói của Hoàng như đổ thêm dầu vào lửa, khiến những người vốn đã bối rối càng thêm mất bình tĩnh.
Khánh không nói gì, chỉ chậm rãi tiến đến gần. Khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn trầm tĩnh, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt sâu lại ánh lên một tia nhìn sắc bén. Anh vẫn là Khánh, trầm tính và ít nói, nhưng có điều gì đó đã thay đổi. Anh không còn mang vẻ mệt mỏi, u uất như trước. Những buổi tập gym đều đặn, những cuộc trò chuyện cởi mở với đồng nghiệp đã giúp anh gỡ bỏ lớp vỏ bọc nặng nề, để lộ ra một sự tự chủ, nhẹ nhõm hơn. Anh không còn dễ dàng bị cuốn vào vòng xoáy của sự lo lắng và bực dọc của tập thể, mà đứng tách biệt, quan sát.
"Chuyện gì vậy?" Khánh hỏi, giọng anh trầm ổn, đủ sức xuyên qua lớp âm thanh ồn ào đang bao trùm căn phòng.
Kiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt như bắt được phao cứu sinh. "Anh Khánh! Server của dự án 'Skyline' bị lỗi, không thể truy cập được dữ liệu backup. Deadline là sáng mai. Chúng ta... chúng ta không biết phải làm sao."
Khánh hít một hơi thật sâu, mùi cà phê nồng nặc và cả mùi kim loại từ các thiết bị điện tử phả vào mũi anh. Anh đưa mắt nhìn một lượt, từ Kiên đang run rẩy, Thu đang cố gắng giữ bình tĩnh, đến Hoàng đang khoanh tay tỏ vẻ bất mãn. Anh cảm thấy một áp lực quen thuộc dâng lên trong lồng ngực, cái cảm giác muốn kiểm soát mọi thứ, muốn tự mình gánh vác tất cả. Nhưng rồi, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng từ Ông Phi, về việc buông bỏ, về việc tin tưởng.
"Bây giờ không phải lúc tìm lỗi," Khánh nói, giọng anh dứt khoát nhưng không hề gay gắt, không có chút gì của sự tức giận hay hoảng loạn. "Tập trung vào giải pháp." Anh nhìn Kiên, "Kiên, kiểm tra lại module X, có thể đó là lỗi logic do cập nhật gần đây. Anh nhớ có một bug tương tự trong tài liệu kỹ thuật cũ." Anh quay sang Thu, "Thu, chuẩn bị báo cáo thiệt hại sơ bộ, ưu tiên các phần đã hoàn thành và phần còn lại cần bao nhiêu thời gian để khôi phục. Tôi sẽ phụ trách liên hệ đối tác để xin gia hạn và thông báo tình hình."
Ba câu nói ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề, nhưng lại mang một sức nặng đáng kinh ngạc. Chúng không chỉ là những mệnh lệnh, mà là sự phân công rõ ràng, đặt mọi người vào đúng vị trí và nhiệm vụ của mình. Sự điềm tĩnh của Khánh, một sự điềm tĩnh khác thường so với trước đây, đã tạo ra một làn sóng trấn an trong không khí hỗn loạn.
Hoàng vẫn đứng đó, vẻ mặt đầy khó chịu. Sự hiệu quả của Khánh, thái độ không chút hoảng loạn của anh khiến Hoàng cảm thấy như bị thách thức, bị gạt ra khỏi tâm điểm. Anh ta định nói thêm điều gì đó cay nghiệt, nhưng rồi lại thôi, chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng rồi quay đi.
Thu, đứng gần đó, âm thầm quan sát Khánh. Trong đầu cô vang lên một tiếng thì thầm: *Anh ấy... khác quá. Rất điềm tĩnh và sắc bén.* Cô đã từng thấy Khánh căng thẳng, cáu kỉnh trong những tình huống tương tự. Anh thường xuyên ôm đồm mọi thứ, làm việc quên ăn quên ngủ, và hiếm khi chia sẻ gánh nặng với người khác. Nhưng giờ đây, anh lại như một tảng đá vững chãi giữa cơn bão. Ánh mắt anh không còn vẻ mệt mỏi chán chường, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, một tia sáng của ý chí. Cô nhớ lại những lần Khánh chia sẻ về việc tập gym, về việc tìm lại cân bằng. Có lẽ, đó không chỉ là lời nói suông.
Khánh không la mắng hay thể hiện sự tức giận. Anh giữ một cái đầu lạnh, từng bước phân tích vấn đề. Anh tự mình mở máy tính, truy cập vào hệ thống, kiểm tra các dòng code phức tạp, và gọi điện thoại cho đội ngũ kỹ thuật cấp cao. Giọng anh vẫn đều đều, không cao không thấp, nhưng từng câu chữ đều chứa đựng thông tin cần thiết và những chỉ dẫn cụ thể. Anh không chỉ là người chỉ huy, mà còn là người trực tiếp tham gia vào việc giải quyết, không né tránh bất kỳ phần khó khăn nào.
Cảm giác căng thẳng trong không khí dần dịu xuống, nhường chỗ cho sự tập trung và hợp tác. Tiếng gõ bàn phím lại trở nên gấp gáp, nhưng lần này là vì sự chủ động, vì mục tiêu chung. Mùi cà phê dường như cũng bớt nồng gắt hơn, thay vào đó là mùi của sự cố gắng và hy vọng. Khánh cảm nhận được sự thay đổi đó. Anh vẫn còn nguyên áp lực, nhưng nó không còn đè nặng anh đến mức nghẹt thở nữa. Anh học cách chấp nhận rằng không phải mọi thứ đều hoàn hảo, và anh không cần phải một mình gánh vác cả thế giới.
Khi vấn đề được giải quyết tạm thời, một con đường khôi phục dữ liệu được xác định và đối tác cũng đã đồng ý gia hạn, một làn sóng nhẹ nhõm lan tỏa khắp phòng. Khánh ngẩng đầu lên, day nhẹ thái dương. Một nụ cười nhếch mép nhẹ, rất khẽ, xuất hiện trên khuôn mặt anh. Đó là nụ cười của một người đã vượt qua được chính mình, không phải chỉ là vượt qua một sự cố công việc.
Thu đến gần, đặt một ly nước lọc lên bàn Khánh. "Anh Khánh, anh không sao chứ? Anh đã làm rất tốt." Giọng cô dịu dàng, ánh mắt nhìn anh đầy ngưỡng mộ.
Khánh gật đầu, "Cảm ơn em, Thu." Anh nhìn vào mắt cô, một cái nhìn chân thành. "Anh ổn. Mọi người đã cố gắng rất nhiều." Lời nói của anh không còn là những câu trả lời cụt lủn hay im lặng như trước. Anh đã học cách giao tiếp, học cách bày tỏ sự cảm kích.
Thu mỉm cười nhẹ. Cô cảm thấy một sự kết nối nhỏ bé vừa được hình thành. Sự điềm tĩnh và khả năng lãnh đạo mới của Khánh không chỉ giúp anh giải quyết vấn đề mà còn thu hút ánh nhìn tích cực từ những người xung quanh, đặc biệt là cô. Nó đặt nền móng cho một mối quan hệ tiềm năng nào đó, không chỉ là đồng nghiệp. Cô nhìn anh thêm một chút, trước khi quay về bàn làm việc của mình, trong lòng có chút xao động khó tả. Khánh, sau cùng, vẫn là một người đàn ông đáng tin cậy. Nhưng giờ đây, anh còn có thêm một chiều sâu khác, một sự trưởng thành đến từ bên trong. Anh đã đối mặt với nỗi sợ hãi cũ về sự thất bại, học cách buông bỏ sự kiểm soát tuyệt đối và tin tưởng vào khả năng của bản thân và đồng đội. Anh đã tìm thấy sự nhẹ nhõm.
***
Phòng trưng bày nghệ thuật Insight về chiều tối lại mang một vẻ đẹp rất riêng. Ánh sáng vàng dịu được thiết kế đặc biệt để làm nổi bật từng đường nét, từng màu sắc của tác phẩm, tạo nên một không gian vừa trang trọng, vừa ấm cúng. Tường trắng tinh khôi, không gian rộng rãi nhưng không hề trống trải, mà được lấp đầy bởi những câu chuyện thầm kín mà mỗi tác phẩm gửi gắm. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của những vị khách đầu tiên, tiếng thì thầm trao đổi, và tiếng nhạc cổ điển du dương từ hệ thống âm thanh chất lượng cao hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, mời gọi sự chiêm nghiệm. Mùi sơn dầu thoang thoảng, mùi gỗ tự nhiên từ các khung tranh, và một chút không khí điều hòa mát lạnh tạo nên một sự thanh khiết, dễ chịu cho khứu giác.
Linh đang đứng giữa các tác phẩm của mình, đôi tay cô run run chạm nhẹ vào một bức phù điêu được ghép từ những mảnh gốm vỡ đã được mài nhẵn. Dáng người thanh mảnh của cô được bao phủ bởi một chiếc váy linen màu kem, mái tóc dài buông xõa mềm mại. Khuôn mặt trái xoan của cô vẫn mang nét ưu tư thường thấy, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh ấy giờ đây lại chất chứa cả niềm hy vọng và một chút lo lắng. Đây là buổi trưng bày thử nghiệm đầu tiên của dự án "Nghệ thuật của sự trưởng thành", và Linh cảm thấy một hỗn hợp phức tạp của cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
"Liệu có ai hiểu được không, cô Hạnh? Em sợ..." Linh thì thầm, giọng cô nhỏ đến mức gần như tan biến trong tiếng nhạc. Nỗi sợ hãi bị đánh giá, bị phán xét về những cảm xúc cá nhân được biểu đạt qua nghệ thuật, đấu tranh với sự tự ti và tìm kiếm sự chấp nhận từ bên ngoài, tất cả đang bao vây cô.
Cô Hạnh đứng cạnh Linh, mái tóc búi cao gọn gàng, trang phục giản dị mà tinh tế, toát lên phong thái nhẹ nhàng nhưng kiên định. Bà nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh, truyền cho cô hơi ấm và sự trấn an. "Nghệ thuật không cần ai phải hiểu hết, con bé. Chỉ cần nó chạm đến một trái tim là đủ. Và nó đã chạm đến trái tim con, đúng không?" Cô Hạnh nhìn sâu vào mắt Linh, đôi mắt bà ánh lên sự thấu hiểu và yêu thương. "Nó đã giúp con chữa lành, giúp con tìm thấy tiếng nói của mình. Đó là giá trị lớn nhất rồi."
Duy, với nụ cười tươi tắn và phong cách trẻ trung, đặt tay lên vai Linh, vỗ nhẹ. "Cậu cứ tự tin đi, Linh. Tớ tin cậu. Những tác phẩm này... nó rất thật." Anh nhìn vào bức phù điêu gốm vỡ mà Linh vừa chạm vào. "Mỗi mảnh vỡ là một câu chuyện, nhưng khi ghép lại, nó lại đẹp đến nao lòng. Nó nói lên tất cả những gì cậu muốn nói, mà không cần một lời nào cả."
Linh hít một hơi sâu, mùi sơn dầu và mùi gỗ dường như trở nên rõ ràng hơn, như tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô nhìn quanh, nhìn những tác phẩm của mình. Một bức tranh trừu tượng với những mảng màu hỗn loạn nhưng giờ đã được sắp xếp lại thành một bố cục hài hòa, thể hiện quá trình đấu tranh và chấp nhận cảm xúc. Một tác phẩm điêu khắc nhỏ từ những vật liệu tái chế, tượng trưng cho sự tái sinh từ những thứ tưởng chừng như vô dụng. Mỗi tác phẩm đều là một phần của tâm hồn cô, một dấu vết của hành trình chữa lành.
Khách tham quan bắt đầu đông dần lên. Ban đầu, Linh đứng nép mình một góc, quan sát phản ứng của mọi người. Cô thấy có những ánh mắt thờ ơ lướt qua, có những người chỉ dừng lại vài giây rồi đi tiếp. Cảm giác bồn chồn trong lòng cô trỗi dậy. Nhưng rồi, cô thấy một vài người đứng lại lâu hơn trước các tác phẩm của mình, đôi mắt họ chăm chú, biểu cảm trên gương mặt họ thay đổi. Có người khẽ gật đầu, có người đưa tay lên miệng suy tư. Một cặp đôi trẻ thì thầm trao đổi, rồi quay sang nhìn nhau với vẻ đồng cảm.
Linh cảm thấy một làn sóng ấm áp lan tỏa trong lòng, xua tan đi phần nào nỗi lo lắng. Cô nhận ra lời Cô Hạnh nói là đúng. Không cần tất cả mọi người đều hiểu, chỉ cần một vài trái tim đồng điệu. Đó chính là ý nghĩa của nghệ thuật. Nó không phải là để trình bày một câu trả lời duy nhất, mà là để gợi mở, để kết nối những tâm hồn.
Đúng lúc đó, một bóng người cao ráo, lãng tử bước vào phòng trưng bày. Anh có mái tóc hơi dài, ăn mặc có gu, đôi mắt đầy chất nghệ sĩ và nụ cười ấm áp. Đó là Huy. Anh không đến thẳng chỗ Linh hay Duy, mà chậm rãi đi dọc theo các tác phẩm, ánh mắt anh dừng lại lâu hơn, đặc biệt là trước bức phù điêu gốm vỡ mà Linh đã tạo ra. Anh đứng đó thật lâu, như thể đang đọc một cuốn sách, đang giải mã một mật mã nào đó ẩn chứa bên trong những mảnh vỡ. Biểu cảm trên khuôn mặt anh không phải là sự tò mò hời hợt, mà là một sự suy tư sâu sắc, một sự đồng cảm chân thành. Anh như thể đang nhìn thấy chính mình, hay một phần của câu chuyện của chính anh, trong tác phẩm của Linh.
Huy đưa tay lên, chạm nhẹ vào một mảnh gốm vỡ đã được mài nhẵn trên bức phù điêu, ánh mắt anh vẫn giữ nguyên vẻ trầm ngâm. Linh không biết anh nghĩ gì, nhưng cô cảm nhận được một sự kết nối vô hình. Anh không nói gì, nhưng sự hiện diện của anh, ánh mắt anh dừng lại trên tác phẩm của cô, đã là một lời khen ngợi mạnh mẽ nhất.
Cô Hạnh mỉm cười nhìn Linh, ánh mắt đầy hy vọng. "Thấy chưa, con bé. Nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn, không chỉ cho người nghệ sĩ mà còn cho cả những người chiêm ngưỡng." Bà khẽ nháy mắt. "Cô tin rằng dự án 'Nghệ thuật của sự trưởng thành' này của cháu sẽ không chỉ là một thành công về mặt chuyên môn mà còn mang lại giá trị tinh thần to lớn cho cộng đồng."
Linh nhìn theo ánh mắt của Cô Hạnh, thấy Huy vẫn đứng đó, như bị hút hồn bởi tác phẩm của cô. Trái tim cô đập nhẹ nhàng, không còn là sự bồn chồn lo lắng, mà là một cảm giác ấm áp và tự hào. Cô đã tìm thấy vẻ đẹp trong những gì đã vỡ, và đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương tràn ngập sắc màu và ý nghĩa. Mỗi nét cọ, mỗi mảng màu, mỗi mảnh gốm vỡ được ghép lại đều là một lời thì thầm, một lời tự sự chân thành nhất của tâm hồn. Sự quan tâm đặc biệt của Huy đối với tác phẩm của Linh cho thấy anh có thể trở thành một người ủng hộ, cố vấn hoặc một mối quan tâm lãng mạn mới trong tương lai, một người có thể thấu hiểu sâu sắc tâm hồn nghệ sĩ của cô. Việc Linh vượt qua nỗi sợ bị đánh giá là một bước tiến lớn, mở ra cánh cửa cho cô trong giới nghệ thuật và củng cố niềm tin vào giá trị bản thân, giúp cô sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn.
Khánh và Linh, hai con người, ở hai đầu thành phố, đang dần định hình con người mới. Khánh với sự điềm tĩnh và khả năng lãnh đạo được cải thiện, giải quyết một sự cố tưởng chừng không thể. Linh với sự dũng cảm trưng bày những mảnh ghép tâm hồn mình, tìm thấy sự đồng điệu trong ánh mắt của người lạ. Họ không còn sợ hãi hay đau khổ, chỉ còn lại sự thấu hiểu và tôn trọng cho hành trình của mỗi người. Một chương mới đang mở ra, đầy hứa hẹn, đầy những điều chưa biết, nhưng cũng tràn ngập niềm hy vọng và sự trưởng thành. Có lẽ, những mảnh vỡ của ngày xưa, giờ đây, đã thực sự trở thành chất liệu để họ kiến tạo nên một bức tranh cuộc đời hoàn chỉnh hơn, rực rỡ hơn.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.