Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 404: Bên Kia Giới Hạn: Cầu Nối Của Sự Thấu Hiểu
...Mỗi nét cọ, mỗi mảng màu, mỗi mảnh gốm vỡ được ghép lại đều là một lời thì thầm, một lời tự sự chân thành nhất của tâm hồn. Sự quan tâm đặc biệt của Huy đối với tác phẩm của Linh cho thấy anh có thể trở thành một người ủng hộ, cố vấn hoặc một mối quan tâm lãng mạn mới trong tương lai, một người có thể thấu hiểu sâu sắc tâm hồn nghệ sĩ của cô. Việc Linh vượt qua nỗi sợ bị đánh giá là một bước tiến lớn, mở ra cánh cửa cho cô trong giới nghệ thuật và củng cố niềm tin vào giá trị bản thân, giúp cô sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn. Khánh và Linh, hai con người, ở hai đầu thành phố, đang dần định hình con người mới. Khánh với sự điềm tĩnh và khả năng lãnh đạo được cải thiện, giải quyết một sự cố tưởng chừng không thể. Linh với sự dũng cảm trưng bày những mảnh ghép tâm hồn mình, tìm thấy sự đồng điệu trong ánh mắt của người lạ. Họ không còn sợ hãi hay đau khổ, chỉ còn lại sự thấu hiểu và tôn trọng cho hành trình của mỗi người. Một chương mới đang mở ra, đầy hứa hẹn, đầy những điều chưa biết, nhưng cũng tràn ngập niềm hy vọng và sự trưởng thành. Có lẽ, những mảnh vỡ của ngày xưa, giờ đây, đã thực sự trở thành chất liệu để họ kiến tạo nên một bức tranh cuộc đời hoàn chỉnh hơn, rực rỡ hơn.
***
Buổi trưa tại Le Jardin Secret, không khí lãng đãng như một thước phim cũ phủ màu thời gian. Khánh ngồi đối diện với Ông Phi, trên chiếc ghế bọc nhung êm ái, cảm nhận sự mềm mại dưới từng đốt ngón tay. Ánh sáng dịu dàng từ chiếc đèn chùm pha lê treo cao, khúc xạ thành những chấm lấp lánh trên khăn trải bàn trắng tinh, tôn lên vẻ đẹp thanh thoát của những đóa hồng trắng muốt cắm trong chiếc bình pha lê giữa bàn. Khúc nhạc piano du dương, trầm bổng không lời, lẩn quất trong không gian, làm nền cho tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ trắng, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của sự tinh tế. Mùi bơ thơm lừng quyện với hương rượu vang thoang thoảng từ món bò bourguignon vừa được đặt xuống, cùng với hương hoa hồng dịu nhẹ và mùi cà phê espresso thoảng qua từ quầy bar xa xa, tạo nên một bức tranh khứu giác phong phú, đánh thức mọi giác quan.
Ông Phi, với phong thái điềm đạm thường thấy, đưa mắt nhìn Khánh, ánh mắt tinh anh nhưng vẫn ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Ông chậm rãi cắt miếng thịt bò, sau đó đặt dao dĩa xuống, gác khuỷu tay lên bàn, tựa cằm vào mu bàn tay. "Cháu biết không, Khánh," giọng ông trầm ấm, như tiếng đàn cello, "thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn."
Khánh khẽ gật đầu, môi mím chặt. Anh không nói gì, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của anh, người ta có thể thấy một dòng chảy suy tư cuồn cuộn. Anh đã dành cả tuổi thanh xuân, và cả những năm tháng sau đó, để chạy theo một định nghĩa về thành công mà xã hội đã vẽ ra: tiền bạc, địa vị, sự nghiệp. Anh đã nghĩ rằng, càng cố gắng, càng gánh vác nhiều, anh sẽ càng tiến gần hơn đến hạnh phúc. Nhưng rồi, chính những gánh nặng ấy đã bào mòn anh, khiến anh đánh mất đi những điều quý giá nhất. Cái giá phải trả là một mối tình, một phần của chính anh đã mục ruỗng trong sự mệt mỏi và kiệt sức. Lời của Ông Phi như một làn gió mát thổi qua sa mạc khô cằn trong tâm hồn anh, mang theo hạt giống của một nhận thức mới. Anh vẫn nhớ như in những đêm thức trắng bên bàn làm việc, những bữa ăn vội vã, những cuộc điện thoại công việc kéo dài đến khuya. Anh đã tin rằng đó là cách duy nhất để đạt được mục tiêu, để chứng minh giá trị của bản thân. Anh đã gồng mình lên gánh vác mọi thứ, từ áp lực của công ty đến kỳ vọng của gia đình, và vô tình, cả gánh nặng của Linh.
"Cháu vẫn luôn nghĩ phải cố gắng hết sức, phải là người gánh vác mọi thứ," Khánh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói đều đều, nhưng ẩn chứa một sự thừa nhận yếu ớt. Anh nhìn vào tách cà phê đen đặc trước mặt, hình ảnh phản chiếu của mình trong đó thật mơ hồ, như chính con người anh trong những năm tháng vừa qua.
Ông Phi mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy bao dung. "Đúng vậy. Đó là tư tưởng của rất nhiều người trẻ hiện nay, đặc biệt là những người có trách nhiệm như cháu. Nhưng cháu phải học cách đặt ra ranh giới, Khánh ạ. Không phải để từ chối trách nhiệm, mà là để bảo vệ chính mình, để có thể gánh vác trách nhiệm một cách bền vững hơn." Ông nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn không rời Khánh. "Một người thợ mộc tài ba không phải là người cưa cật lực cả ngày lẫn đêm cho đến khi kiệt sức. Họ là người biết khi nào cần mài sắc lưỡi cưa, khi nào cần nghỉ ngơi để lấy lại sức. Cháu cũng vậy, Khánh. Sức khỏe thể chất, tinh thần, và thời gian dành cho bản thân, cho những người cháu yêu thương, đó cũng là một phần của 'lưỡi cưa' của cháu."
Lời nói của Ông Phi vang vọng trong tâm trí Khánh, như tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh lặng. Anh chợt nhận ra, bấy lâu nay anh đã quá tập trung vào việc "cưa", mà quên mất việc "mài sắc lưỡi cưa". Anh đã nghĩ rằng sự mệt mỏi là biểu hiện của sự cố gắng, là dấu hiệu của sự hy sinh cần thiết. Nhưng hóa ra, đó lại là dấu hiệu của sự thiếu hiệu quả, của một cách làm việc không bền vững. Anh đã từng nói với Linh rằng "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Giờ đây, anh hiểu rằng, không đủ sức để yêu cho đúng, cũng chính là không đủ sức để sống cho đúng. Nỗi day dứt về quá khứ chợt ập về, những hình ảnh về Linh, về những bữa ăn im lặng, những tin nhắn trả lời chậm dần, những cái ôm không còn đủ ấm. Anh đã yêu cô bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng anh lại vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Và chính sự thiếu hụt đó đã tạo nên những khoảng trống không thể lấp đầy.
Khánh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của hoa hồng và cà phê. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Ông Phi. "Cháu hiểu rồi, thưa chú. Cháu sẽ cố gắng thay đổi." Anh biết, đó không phải là một lời hứa suông, mà là một cam kết nghiêm túc với chính mình, với một tương lai mà anh muốn kiến tạo. Một tương lai nơi anh không còn phải gồng mình, nơi anh có thể tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, và có đủ sức để yêu, để sống một cách trọn vẹn. Ánh mắt anh lộ vẻ suy tư sâu sắc, nhưng giờ đây, trong đó đã lấp lánh thêm một tia hy vọng, một sự nhẹ nhõm không tên. Ông Phi nở nụ cười nhẹ, gật đầu hài lòng, như thể ông đã nhìn thấy một hạt mầm mới vừa nảy nở trong lòng người thanh niên trước mặt. Sự thay đổi không đến từ một lời khuyên đơn thuần, mà đến từ sự chiêm nghiệm sâu sắc của Khánh về những gì đã qua, và khao khát được trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình. Anh đã nhận ra rằng, việc thiết lập ranh giới không phải là ích kỷ, mà là một hành động cần thiết để bảo vệ bản thân, để có thể tiếp tục cho đi và cống hiến mà không bị kiệt quệ. Đây là bước đầu tiên để anh xây dựng một cuộc sống cân bằng hơn, và cũng là nền tảng để anh sẵn sàng cho một mối quan hệ trưởng thành và bền vững trong tương lai, một mối quan hệ mà ở đó, sự thấu hiểu và sẻ chia sẽ được đặt lên hàng đầu, thay vì sự hy sinh âm thầm và những gánh nặng không lời.
***
Văn phòng của Công ty Thiết kế DreamWeaver vào cuối giờ chiều vẫn nhộn nhịp, nhưng mang một vẻ khác, không còn sự hối hả điên cuồng của buổi sáng mà thay vào đó là nhịp điệu đều đặn của những giờ làm việc cuối ngày. Tiếng gõ bàn phím lách tách hòa cùng tiếng điện thoại reo nhẹ, tiếng thảo luận nhóm râm ran từ các phòng họp kính, và cả tiếng máy pha cà phê xè xè ở khu vực pantry, tất cả tạo nên một bản nhạc nền của sự năng động và chuyên nghiệp. Mùi cà phê mới pha quyện với mùi giấy in, mùi nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp, và cả mùi vật liệu mới từ những bản thiết kế đang được hiện thực hóa, tạo nên một không gian làm việc vừa hiện đại vừa ấm cúng. Không khí mát mẻ từ hệ thống điều hòa giúp xua đi cái nóng oi ả của buổi chiều thành phố. Khánh đang tập trung cao độ vào bản vẽ kiến trúc trên màn hình lớn, từng đường nét anh phác thảo đều dứt khoát, chính xác. Đôi mắt anh, dù vẫn mang nét sâu thẳm, nhưng đã không còn vẻ mệt mỏi thường trực như trước, thay vào đó là sự tập trung và một chút bình thản.
Đúng lúc anh chuẩn bị hoàn thành một phần quan trọng của dự án, một đồng nghiệp, Hoàng, bước đến bàn anh, gương mặt có chút bối rối. Hoàng là một người trẻ tuổi, năng nổ, nhưng đôi khi quá nhiệt tình mà quên mất giới hạn của bản thân và người khác. "Khánh ơi," Hoàng bắt đầu, giọng hơi gấp gáp, "có thể hỗ trợ chút việc này ngoài giờ không? Gấp lắm! Khách hàng muốn thay đổi một chi tiết nhỏ nhưng lại ảnh hưởng đến toàn bộ cấu trúc, mà deadline sáng mai rồi."
Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lướt qua Hoàng rồi quay lại màn hình, nhưng tâm trí anh đang vang vọng lời của Ông Phi: "Cháu phải học cách đặt ra ranh giới..." Một thói quen cũ, một phản xạ vô điều kiện, là ngay lập tức nói "được" và lao vào giúp đỡ, dù biết rằng điều đó sẽ khiến anh phải làm việc đến khuya, hy sinh thời gian nghỉ ngơi cần thiết. Nhưng giờ đây, anh cảm thấy một sự khác biệt. Anh không còn cảm giác bị thôi thúc phải chứng tỏ bản thân bằng cách gánh vác thêm nữa. Anh đã học được rằng, việc từ chối không phải là sự thiếu trách nhiệm, mà là một cách để bảo vệ nguồn lực của chính mình, để có thể cống hiến một cách bền vững hơn.
Khánh hít một hơi thật sâu, sau đó thở ra chậm rãi. Anh nhìn Hoàng, ánh mắt điềm tĩnh. "Xin lỗi, lần này tôi không thể, Hoàng." Giọng anh đều đều, không chút do dự nhưng cũng không hề lạnh lùng. "Tôi cần nghỉ ngơi để đảm bảo hiệu suất tốt nhất cho dự án lớn ngày mai. Dự án đó rất quan trọng, và tôi không muốn mình làm việc trong tình trạng mệt mỏi, có thể gây ra sai sót." Anh tạm dừng, nhìn thấy vẻ thất vọng thoáng qua trên gương mặt Hoàng. "Có lẽ bạn có thể thử hỏi Kiên hoặc chị Hương xem sao? Họ cũng rất giỏi mảng này."
Hoàng có vẻ ngạc nhiên trước câu trả lời dứt khoát của Khánh. Anh ta vốn quen với việc Khánh luôn là người sẵn lòng giúp đỡ, người luôn gánh vác phần việc của người khác. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Khánh, Hoàng hiểu rằng đây không phải là một lời từ chối vì thiếu thiện chí. "À... ừm... vậy để tôi thử hỏi người khác vậy," Hoàng lúng túng nói, rồi quay đi.
Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng Khánh, một sự nhẹ nhõm mà anh chưa từng trải qua khi từ chối một yêu cầu công việc. Anh không còn cảm thấy tội lỗi, không còn day dứt như trước. Thay vào đó, là một sự tự chủ, một quyền làm chủ đối với thời gian và năng lượng của chính mình. "Ranh giới... mình đang học cách đặt ra nó," anh thầm nhủ, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười gần như không thể nhận ra.
Anh thu dọn đồ đạc một cách chậm rãi, sắp xếp lại bàn làm việc gọn gàng. Khi anh quay người để rời đi, ánh mắt anh chợt chạm vào Thu. Cô đang ngồi ở bàn làm việc cách đó không xa, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, nhưng dường như cô đã chứng kiến toàn bộ cuộc trò chuyện vừa rồi. Thu ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp của cô nhìn thẳng vào anh. Cô không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, rất tinh tế, như thể cô đã thấu hiểu toàn bộ sự việc, và hơn thế nữa, thấu hiểu cả sự thay đổi trong con người anh. Trong nụ cười đó, Khánh không thấy sự phán xét, mà là một sự đồng cảm, một sự khích lệ ngầm. Anh khẽ gật đầu đáp lại nụ cười của cô, rồi quay bước về phía thang máy.
Trong khoảnh khắc ấy, Khánh cảm thấy một điều gì đó ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Anh biết, việc anh thiết lập ranh giới không chỉ là để bảo vệ bản thân, mà còn là để những người xung quanh nhìn nhận anh một cách khác, tôn trọng anh hơn. Sự điềm tĩnh và khả năng lãnh đạo của anh trong sự cố trước, kết hợp với việc anh học cách quản lý thời gian và năng lượng của mình, đang dần định hình một hình ảnh mới của Khánh trong mắt đồng nghiệp, đặc biệt là Thu. Anh không còn là người đàn ông mệt mỏi, gánh vác quá nhiều, mà là một người chuyên nghiệp, biết giá trị của bản thân và biết cách duy trì sự cân bằng. Điều này không chỉ giúp anh khỏe mạnh hơn về tinh thần, mà còn mở ra cánh cửa cho một mối quan hệ trưởng thành và cân bằng hơn trong tương lai, một mối quan hệ được xây dựng trên nền tảng của sự tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau. Anh đã đi một chặng đường dài từ người đàn ông từng nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," đến một người đàn ông đang học cách tìm lại sức mạnh đó, không chỉ để yêu, mà để sống trọn vẹn.
***
Đêm buông xuống, phòng trưng bày nghệ thuật Insight khoác lên mình một vẻ đẹp trầm mặc hơn, huyền ảo hơn. Tường trắng tinh khôi, không gian rộng rãi dường như càng mở ra vô tận dưới ánh đèn được thiết kế đặc biệt, làm nổi bật từng đường nét, từng màu sắc của các tác phẩm. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của vài vị khách còn lại, tiếng thì thầm khe khẽ của họ khi chiêm ngưỡng tranh, hòa cùng tiếng nhạc cổ điển du dương, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, trang trọng, nhưng cũng đầy suy tư. Mùi sơn dầu thoang thoảng, mùi gỗ từ những khung tranh, và mùi không khí điều hòa mát lạnh quyện vào nhau, đánh thức một cảm giác thanh khiết, mời gọi tâm hồn người thưởng lãm.
Linh đứng cùng Huy trước bức phù điêu gốm vỡ của cô. Vài vị khách tản mác, nhưng Huy dường như đã hoàn toàn chìm đắm trong thế giới mà Linh đã tạo ra. Anh không vội vàng, không hấp tấp, mà chậm rãi ngắm nhìn, ánh mắt anh dừng lại lâu hơn ở từng mảnh gốm được ghép lại, như thể đang cố gắng đọc một cuốn sách được viết bằng cảm xúc và ký ức.
"Tác phẩm của cô không chỉ là nỗi đau được biểu đạt," Huy bắt đầu, giọng nói trầm ấm và đầy chất nghệ sĩ, phá vỡ sự im lặng giữa hai người. Anh khẽ đưa tay chỉ vào một đường vân nứt trên bề mặt phù điêu, "nó còn là một lời mời gọi. Một lời mời gọi đến sự đồng cảm, đến việc nhìn sâu vào những góc khuất mà chúng ta thường che giấu." Anh quay sang nhìn Linh, đôi mắt anh lấp lánh sự thấu hiểu. "Nó không chỉ kể câu chuyện của cô, mà còn khơi gợi câu chuyện của chính người xem. Những mảnh vỡ đó, chúng như những mảnh ký ức, những tổn thương mà ai trong đời cũng từng trải qua. Nhưng cô đã ghép chúng lại, và điều đó mang đến một thông điệp mạnh mẽ về sự chữa lành, về khả năng tái sinh từ những mất mát."
Linh lắng nghe từng lời của Huy, đôi mắt to tròn của cô mở rộng, một sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt. Cô không ngờ rằng có người có thể thấu hiểu tác phẩm của mình đến vậy, đi sâu vào tận cùng những cảm xúc mà cô đã gửi gắm. "Anh... anh cảm nhận được điều đó sao?" Giọng cô khẽ run lên, mang theo một chút bẽn lẽn, nhưng cũng đầy sự xúc động. Bấy lâu nay, cô luôn lo sợ tác phẩm của mình sẽ bị hiểu lầm, bị đánh giá chỉ là sự bi lụy cá nhân. Nhưng Huy, anh không chỉ hiểu, mà còn nhìn thấy được giá trị vượt lên trên nỗi đau.
Huy mỉm cười ấm áp, nụ cười lãng tử của anh càng làm gương mặt anh thêm cuốn hút. "Tôi nghĩ, nghệ thuật, theo tôi, là cầu nối. Nó cho phép người khác bước vào thế giới của người nghệ sĩ, và ngược lại, giúp người nghệ sĩ thấu hiểu hơn về thế giới xung quanh mình. Và quan trọng hơn, thấu hiểu chính mình thông qua phản ứng của người khác." Anh dừng lại một chút, nhìn Linh với ánh mắt khuyến khích. "Cô đã rất dũng cảm khi đặt những mảnh vỡ tâm hồn mình ra trước công chúng. Và chính sự dũng cảm đó đã tạo nên một sợi dây kết nối vô hình, nhưng mạnh mẽ, giữa cô và những người thưởng lãm. Họ nhìn thấy mình trong tác phẩm của cô, và cô cũng sẽ nhìn thấy một phần của mình trong sự đồng cảm của họ."
Lời nói của Huy như một dòng suối mát lành chảy vào tâm hồn Linh, gột rửa đi những lo lắng, những mặc cảm mà cô đã mang theo bấy lâu. Cô đã từng khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Cô đã từng cảm thấy trống rỗng khi Khánh, dù yêu cô, lại không thể san sẻ gánh nặng nội tâm hay thể hiện cảm xúc một cách rõ ràng. Giờ đây, trong ánh mắt của Huy, trong từng lời anh nói, cô tìm thấy một sự kết nối sâu sắc, một sự thấu hiểu mà cô đã từng nghĩ sẽ không bao giờ tìm lại được. Nó không phải là một sự thay thế, mà là một sự mở rộng, một chiều kích mới trong cuộc hành trình cảm xúc của cô.
Trái tim Linh đập nhẹ nhàng, không còn là sự bồn chồn lo lắng, mà là một cảm giác ấm áp và biết ơn. Cô cảm thấy mình như một mảnh gốm vỡ đã được ghép lại, không chỉ bởi bàn tay cô, mà còn bởi sự thấu hiểu của một tâm hồn đồng điệu. Cô đã tìm thấy vẻ đẹp không chỉ trong những gì đã vỡ, mà còn trong khả năng kết nối và chữa lành thông qua nghệ thuật. Cô nhận ra rằng, nghệ thuật không chỉ là một phương tiện để cô tự biểu đạt, để giải tỏa những nỗi buồn cá nhân, mà còn là một ngôn ngữ chung, một cầu nối diệu kỳ để cô thấu hiểu người khác và để người khác thấu hiểu cô. Và trong quá trình đó, cô cũng thấu hiểu chính mình hơn bao giờ hết.
Huy đưa tay lên, không chạm vào tác phẩm, nhưng như đang vuốt ve không khí xung quanh nó, ánh mắt vẫn ấm áp nhìn Linh. "Cô Linh à, tôi rất mong được thấy những tác phẩm tiếp theo của cô."
Linh khẽ gật đầu, môi cô nở một nụ cười rạng rỡ, chân thành. Nụ cười ấy không còn mang chút buồn man mác như trước, mà rạng ngời niềm tin và sự tự tin. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương tràn ngập sắc màu và ý nghĩa, không chỉ là của riêng cô, mà còn là của những tâm hồn mà cô có thể chạm đến. Sự thấu hiểu sâu sắc của Huy đối với nghệ thuật của Linh và khả năng kết nối cảm xúc của anh ấy đã đặt nền móng cho một mối quan hệ tiềm năng, một mối quan hệ nơi Linh được lắng nghe và thấu hiểu một cách trọn vẹn, không còn phải cô đơn trong những suy tư của mình. Cả Khánh và Linh đều đang học cách tự yêu thương và bảo vệ bản thân, từng bước chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai, nơi họ có thể đối mặt với nhau một cách bình thản và trưởng thành, không còn sợ hãi hay đau khổ, mà chỉ còn sự thấu hiểu và tôn trọng cho hành trình của mỗi người.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.