Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 407: Hội Ngộ Nơi Bình Yên Mới, Giao Thoa Những Tâm Hồn Nghệ Sĩ

Ánh đèn thành phố từ bên ngoài cửa sổ vẫn lấp lánh, như những hạt bụi vàng vương trên tấm màn nhung đêm đen. Trong những căn hộ khác nhau, Khánh và Linh đều cảm nhận được sự chuyển mình của thời gian, của chính tâm hồn mình. Một ngọn nến nhỏ đã được thắp lên trong lòng Khánh, soi sáng con đường anh đang đi, con đường của sự cởi mở và kết nối. Còn Linh, cô đang chìm đắm trong những câu chuyện nghệ thuật, trái tim khao khát được hòa mình vào thế giới của màu sắc và cảm xúc. Cả hai, ở những ngã rẽ riêng, đều đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho những điều mới mẻ, sẵn sàng để tỏa sáng.

***

Tiếng bass trầm ấm của một bản jazz Blue in Green quen thuộc của Miles Davis rung nhẹ trong không khí đặc quánh mùi rượu mạnh và thuốc lá thoang thoảng. Quán bar The Blind Alley đúng như tên gọi của nó, một con hẻm mù tăm tối mà khi bước vào, ta lại lạc lối trong một thế giới khác: ánh đèn mờ ảo như hoàng hôn vĩnh cửu, những bức tường tối màu được ốp gỗ óc chó và da thuộc tạo nên vẻ sang trọng nhưng vẫn giữ được chút gì đó bí ẩn, phóng khoáng. Một quầy bar dài lấp lánh dưới ánh đèn vàng, nơi những Bartender điêu luyện đang lắc lư những chiếc shaker bạc. Tiếng cụng ly lanh canh, tiếng cười nói rộn ràng của đám đông hòa cùng tiếng nhạc dịu nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng của đêm Sài Gòn. Bên ngoài, trời đã ngớt mưa từ chiều, chỉ còn lại chút hơi ẩm lành lạnh vương trên những tán cây ven đường, nhưng bên trong quán, không khí lại ấm cúng đến lạ thường, như thể mọi lo toan của thế giới bên ngoài đều bị chặn lại bởi cánh cửa gỗ sồi nặng nề.

Khánh ngồi trong một góc khuất, khu vực được ngăn cách bằng những tấm rèm nhung đỏ sẫm, đủ riêng tư để trò chuyện mà vẫn cảm nhận được nhịp sống sôi động của quán. Anh vận một chiếc áo sơ mi linen màu xanh đậm, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc hơn trước, kết quả của những buổi tập gym đều đặn. Khuôn mặt góc cạnh của anh, từng in hằn vẻ mệt mỏi và căng thẳng, giờ đây đã trở nên thư thái hơn rất nhiều, khóe môi thỉnh thoảng lại nhếch lên một nụ cười nhẹ. Anh nâng ly whisky sóng sánh, cảm nhận sự mát lạnh của thành ly thủy tinh cao cấp trên đầu ngón tay. Hương gỗ sồi và caramel thoang thoảng từ ly rượu quyện với mùi nước hoa nhẹ nhàng từ những người xung quanh, tạo nên một tổng thể dễ chịu. Anh đã có một ngày làm việc hiệu quả và giờ đây, anh cho phép mình hoàn toàn đắm chìm vào khoảnh khắc này, vào câu chuyện đang dang dở với những người bạn cũ.

Minh, bạn thân của Khánh, ngồi đối diện, vóc dáng vạm vỡ của anh ta gần như lấp đầy chiếc ghế da. Ánh mắt Minh sáng rỡ, đầy vẻ quan tâm khi nhìn Khánh. "Thằng Khánh dạo này khác hẳn, có da có thịt hơn nhiều," Minh cất giọng, tiếng nói dứt khoát nhưng vẫn đủ nghe trong không gian quán bar. Anh ta đưa tay vỗ vai Khánh, lực vừa đủ để thể hiện sự thân thiết. "Chắc hết ôm việc rồi hả? Thấy mày cứ như người mất hồn mấy năm trước."

Khánh đặt ly xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm nhẹ mặt gỗ. "Cũng phải học cách buông bớt thôi," anh đáp, giọng nói trầm ấm hơn, mang chút suy tư. "Ông Phi nói đúng, sức khỏe là quan trọng nhất." Anh nhớ lại những lời khuyên của vị tiền bối đáng kính, người đã dạy anh nhiều hơn về sự cân bằng trong cuộc sống. Trước đây, anh chỉ biết cắm đầu vào công việc, xem đó là cách duy nhất để xây dựng tương lai. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng tương lai đó sẽ chẳng còn ý nghĩa nếu anh đánh mất chính mình. Sự thay đổi không đến từ một khoảnh khắc bùng nổ, mà từ những lựa chọn nhỏ nhặt, từ việc dành thời gian đọc sách, tập gym, và cả việc tham gia những buổi hội thảo "buồn tẻ" như lời Thu nói.

Nam, một người bạn học cũ khác, với nụ cười hiền lành và ánh mắt có phần hoài cổ, nhấp một ngụm bia rồi nói chen vào. "Nghe nói Linh cũng đang làm nghệ thuật, thấy bảo cô ấy cũng ổn lắm." Giọng Nam nhỏ dần ở cuối câu, như thăm dò phản ứng của Khánh.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, không khí chùng xuống. Tiếng nhạc jazz dường như trở nên rõ ràng hơn, từng nốt saxophone u hoài lướt qua. Khánh không biểu lộ bất kỳ sự khó chịu hay đau đớn nào. Anh chỉ hơi nheo mắt nhìn vào ly rượu trước mặt, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời trong chất lỏng màu hổ phách. Một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, thoáng hiện trên môi anh. "Ừm, tốt thôi," anh bình thản đáp, giọng điệu không chút gợn sóng. "Cô ấy luôn yêu thích nghệ thuật mà." Không còn là sự né tránh, không còn là nỗi đau nhói lên mỗi khi cái tên ấy được nhắc đến. Giờ đây, đó chỉ là một sự chấp nhận trưởng thành, một sự thấu hiểu cho con đường mà mỗi người đã chọn. Anh đã thực sự chữa lành, không phải bằng cách quên đi, mà bằng cách chấp nhận rằng có những đoạn đường phải đi qua, và có những người phải buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa.

Minh nhìn Khánh, ánh mắt anh ta đầy vẻ hài lòng. Anh đã chứng kiến Khánh gồng mình suốt bao năm, đã thấy anh chật vật với những áp lực vô hình và hữu hình. Giờ đây, thấy Khánh bình yên đến vậy, Minh không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm. "Vậy là tốt rồi," Minh nói, giọng điệu như một lời xác nhận cho tất cả. "Ai rồi cũng phải tìm được hạnh phúc của riêng mình thôi."

Khánh gật đầu, sau đó anh quay sang Minh và những người bạn khác, chủ động chuyển đề tài. "À, công ty anh có cô bé mới, Thu," anh bắt đầu, giọng điệu tự nhiên và có chút hào hứng. "Khá giỏi và thực tế. Làm việc chung cũng thấy thoải mái." Anh kể về những tương tác trong buổi hội thảo, về cách Thu đã tạo ra một không gian cởi mở và khuyến khích anh chia sẻ. Anh không nói quá nhiều, nhưng những lời anh nói ra đều chân thật, phản ánh sự thay đổi trong cách anh nhìn nhận các mối quan hệ và công việc. Anh cảm thấy như mình đang được là chính mình, không cần phải đeo lên một chiếc mặt nạ nào cả. Những ánh mắt tò mò và sự lắng nghe chăm chú từ bạn bè cho thấy họ cũng nhận ra sự khác biệt lớn trong anh. Khánh nâng ly, nụ cười trên môi anh giờ đây đã rộng hơn, tự tin hơn rất nhiều. Anh đã vượt qua được chút ngần ngại ban đầu khi đối mặt với quá khứ, và giờ đây, anh đang thoải mái chia sẻ về phiên bản mới của bản thân, một phiên bản mà anh cũng đang dần yêu thích.

***

Phòng trưng bày nghệ thuật Insight hiện ra với vẻ đẹp hiện đại và tinh tế, như một bức tranh trừu tượng đang chờ được khám phá. Tường trắng cao vút, không gian rộng rãi được chia cắt một cách khéo léo, tạo thành những lối đi và khu vực trưng bày riêng biệt. Ánh sáng dịu nhẹ, được thiết kế đặc biệt để làm nổi bật từng đường nét, từng sắc thái của tác phẩm, khiến mỗi bức tranh, mỗi tác phẩm điêu khắc đều trở nên sống động và có chiều sâu. Tiếng bước chân khẽ khàng của những người tham dự workshop lướt nhẹ trên thảm lót sàn êm ái, hòa cùng tiếng nhạc cổ điển du dương, một bản Nocturne của Chopin, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng không kém phần gợi cảm. Mùi sơn dầu thoang thoảng, mùi gỗ tự nhiên từ những khung tranh, và mùi không khí điều hòa mát lạnh quyện vào nhau, tạo nên một hương vị rất riêng của nghệ thuật.

Linh, trong chiếc váy midi màu be nhạt và áo blouse lụa trắng, mái tóc dài buông xõa mềm mại, bước vào không gian ấy cùng Trâm và Duy. Trâm, nhỏ nhắn và rạng rỡ với chiếc váy hoa nhí, không ngừng líu lo bên tai Linh, trong khi Duy, cao ráo với nụ cười tươi tắn, bước đi bên cạnh, đôi mắt anh ấy lấp lánh sự ủng hộ. Linh cảm thấy một chút ngượng ngùng, ánh mắt cô khẽ đảo quanh, đánh giá những gương mặt lạ lẫm và những tác phẩm nghệ thuật đồ sộ. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự rung động nhẹ trong lồng ngực. Đây là một thế giới mới, một thử thách mới, và cô không biết mình có thực sự thuộc về nơi này hay không.

Trâm nắm lấy tay Linh, siết nhẹ. "Thấy chưa? Tớ bảo cậu cứ tự tin lên! Cậu có năng khiếu mà," Trâm nói, giọng điệu đầy phấn khích, cố gắng át đi tiếng nhạc nền. "Cậu đã vẽ đẹp từ bé rồi, giờ còn được học hỏi từ những nghệ sĩ hàng đầu nữa chứ."

Linh mỉm cười nhẹ, nụ cười còn vương chút e dè. "Mình hơi lo, không biết có hợp với mọi người ở đây không," cô thì thầm, giọng nói dịu dàng, tự nhiên có chút run rẩy. Cô là một người giàu cảm xúc, và mỗi khi bước vào một môi trường mới, cô luôn cần thời gian để thích nghi, để cảm nhận. Cô không cần sự chú ý, chỉ cần được là chính mình, được kết nối một cách chân thật.

Duy đặt tay lên vai Linh, ánh mắt anh ta ấm áp và đầy động viên. "Cứ là chính mình thôi Linh," Duy nói, giọng điềm tĩnh và lạc quan. "Nghệ thuật là sự chân thật mà. Cậu có một trái tim nhạy cảm và một tâm hồn đẹp, đó chính là nguồn cảm hứng lớn nhất của một nghệ sĩ." Anh ấy khẽ nháy mắt, như muốn trấn an cô. "Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà, phải không?" Lời nói của Duy như một luồng gió mát lành, xua tan đi chút lo lắng còn vương vấn trong lòng Linh. Cô gật đầu, cảm ơn Duy bằng một cái nhìn biết ơn.

Linh bắt đầu đi chậm rãi, ánh mắt lướt qua từng bức tranh, từng tác phẩm điêu khắc. Cô không vội vàng, mà chậm rãi để cảm nhận, để cho những rung động nghệ thuật thấm vào từng giác quan. Một bức tranh trừu tượng với những gam màu lạnh, mạnh mẽ, thu hút sự chú ý của cô. Cô đứng lại, chiêm ngưỡng nó, cố gắng giải mã thông điệp mà nghệ sĩ muốn gửi gắm. Những nét cọ dứt khoát, những mảng màu chồng lấn lên nhau tạo nên một tổng thể đầy sức sống và bí ẩn. Cô cảm thấy một sự đồng điệu lạ lùng, như thể bức tranh đang kể câu chuyện của chính cô, về những nỗi buồn được che giấu, những khao khát được giải phóng.

Khi cô đang chìm đắm trong suy nghĩ, một giọng nói trầm ấm vang lên bên cạnh cô. "Chào bạn, tôi là Huy. Bạn cũng bị cuốn hút bởi nghệ sĩ đó sao?" Linh quay sang, bắt gặp một người đàn ông với vẻ ngoài lãng tử, mái tóc hơi dài và nụ cười ấm áp, đôi mắt anh ấy ánh lên vẻ nghệ sĩ, tràn đầy sự tò mò và thấu hiểu. Anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu than chì, quần âu cắt may tinh tế, toát lên một phong thái rất riêng, rất có gu. "Tôi cũng đang tìm hiểu về họ," Huy tiếp lời, ánh mắt vẫn dán vào bức tranh, nhưng giọng nói thì hướng về phía Linh.

Linh cảm thấy trái tim mình khẽ rung lên. Không phải là một sự rung động của tình yêu, mà là một sự kết nối tinh thần, một cảm giác được thấu hiểu giữa những tâm hồn đồng điệu. Cô mỉm cười, nụ cười giờ đây đã tự nhiên và rạng rỡ hơn rất nhiều. "Vâng," cô đáp, giọng nói không còn chút ngượng ngùng nào. "Tôi thấy phong cách của họ rất độc đáo, có chiều sâu. Tối qua tôi vừa đọc một bài báo về nghệ sĩ này, và tôi đã bị cuốn hút hoàn toàn." Cô cảm nhận được một luồng năng lượng tích cực lan tỏa trong mình, một sự hào hứng chưa từng có. Cô đã tìm thấy một người có thể cùng cô chia sẻ niềm đam mê, một người có thể cùng cô khám phá những tầng sâu của nghệ thuật.

Huy quay hẳn sang Linh, ánh mắt anh ấy lấp lánh. "À, phải rồi," anh nói, như thể vừa khám phá ra một điều thú vị. "Nghệ sĩ này có một triết lý rất sâu sắc về sự chuyển hóa cảm xúc thành nghệ thuật. Tôi nghĩ, cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất, bạn có đồng ý không?"

Linh gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt to tròn của cô sáng lên. "Hoàn toàn đồng ý," cô nói, giọng điệu đầy nhiệt huyết. "Tôi nghĩ, những tác phẩm chân thật nhất luôn đến từ những cảm xúc chân thật nhất, dù là niềm vui hay nỗi buồn." Cô và Huy tiếp tục trò chuyện, trao đổi những suy nghĩ và cảm nhận về tác phẩm, về nghệ thuật, về cuộc sống. Mọi lo lắng, mọi e dè ban đầu dường như tan biến. Linh cảm thấy mình đang ở đúng nơi, đúng thời điểm. Cô đang được truyền cảm hứng, được kết nối, được là chính mình trong thế giới của nghệ thuật. Trâm và Duy đứng cách đó không xa, nhìn Linh với ánh mắt mãn nguyện. Họ biết, Linh đang tìm thấy con đường của riêng mình, con đường mà cô đã khao khát bấy lâu. Cô đã sẵn sàng mở lòng, sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ mà cuộc sống mang lại, không còn sợ hãi hay đau khổ, mà chỉ còn sự thấu hiểu và tôn trọng cho hành trình của chính mình.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free