Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 408: Góc Sách và Điệu Hát Tâm Hồn

Tiếng nhạc jazz dìu dặt, như một dòng chảy êm đềm, len lỏi qua không gian đặc quánh mùi giấy cũ và bụi thời gian. Chiều muộn ở "Góc Sách" luôn mang một vẻ tĩnh lặng riêng biệt, tách biệt hẳn với sự ồn ào, vội vã của Sài Gòn ngoài kia. Khánh bước vào, tiếng chuông cửa leng keng một cách nhẹ nhàng, vừa đủ để đánh thức những tâm hồn đang chìm đắm trong thế giới riêng. Anh không vội vàng, chỉ chậm rãi lướt qua những kệ sách gỗ cao tận trần, từng hàng, từng chồng sách cũ kỹ, ố màu, nhưng ẩn chứa cả một vũ trụ tri thức. Mùi hương đặc trưng của giấy cũ, của gỗ mục, của chút ẩm mốc và bụi thời gian cứ thế thấm vào từng hơi thở, gột rửa đi những căng thẳng còn vương lại từ một ngày làm việc dài.

Anh dừng lại trước một kệ sách cũ kỹ, nơi những cuốn tiểu thuyết kinh điển được sắp xếp ngay ngắn. Tay anh khẽ lướt qua những gáy sách bạc màu, tâm trí dần thả lỏng, quên đi những con số, những hợp đồng, những áp lực tài chính vẫn thường đè nặng lên đôi vai. Anh tìm kiếm một điều gì đó mơ hồ, có thể là một câu chuyện để thoát ly, có thể là một triết lý sống đã cũ nhưng vẫn còn nguyên giá trị. Đôi mắt sâu của anh, vốn thường ẩn chứa vẻ mệt mỏi, giờ đây ánh lên sự tò mò, tìm kiếm. Anh nhớ ngày xưa Linh cũng thích đọc sách, nhưng cô lại mê những cuốn lãng mạn, bay bổng hơn, trong khi anh luôn bị cuốn hút bởi những tác phẩm triết lý, những câu chuyện về thân phận con người. Sự khác biệt ấy, từng chút một, cũng là một phần tạo nên khoảng cách giữa hai người. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở rất khẽ, tan vào không gian yên tĩnh.

Khi anh đang chìm đắm trong suy nghĩ, ánh mắt anh vô tình lướt đến một góc khuất, nơi ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn cổ điển đổ xuống một bóng hình quen thuộc. Đó là Thu. Cô ngồi đó, lưng thẳng, mái tóc đen mượt buông xõa, gương mặt thanh tú chăm chú vào một cuốn sách bìa da đã sờn. Dáng vẻ của cô toát lên một sự điềm tĩnh, tập trung đến lạ thường, như thể cả thế giới bên ngoài đã ngừng quay. Khánh bất giác mỉm cười nhẹ. Thật bất ngờ khi gặp cô ở đây, trong một không gian hoàn toàn khác biệt so với văn phòng công sở. Anh nhớ Thu ở buổi hội thảo, cô ấy cũng có một vẻ tinh tế và sâu sắc tương tự. Anh nán lại một chút, không muốn phá vỡ khoảnh khắc bình yên của cô, nhưng rồi, một sự thôi thúc nhẹ nhàng, một sự cởi mở mới mẻ trong anh, đã đẩy anh bước tới.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng của anh khiến Thu khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp của cô nhìn anh, và một nụ cười nhẹ, rất đỗi tự nhiên, nở trên môi. "Anh Khánh?" Giọng cô trầm ấm, vừa đủ nghe trong không gian tĩnh lặng.

Khánh gật đầu, một chút ngượng nghịu, nhưng cũng đầy thoải mái. "Thật bất ngờ khi gặp cô ở đây. Buổi hội thảo hôm trước thú vị thật, nhưng nơi này lại mang một vẻ đẹp khác." Anh nhìn xuống cuốn sách cô đang cầm, một tác phẩm triết học cổ điển của phương Tây. "Cuốn sách này... mình cũng từng rất thích," anh buột miệng nói, rồi hơi bất ngờ vì sự cởi mở của chính mình.

Thu khẽ cười, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch. "Anh cũng có hứng thú với thể loại này sao?" Cô gập cuốn sách lại một cách nhẹ nhàng, đặt lên bàn, rồi ra hiệu mời anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện. "Mời anh. Tôi nghĩ không phải ai cũng tìm thấy niềm vui ở những trang sách khô khan này đâu."

Khánh ngồi xuống, cảm giác dễ chịu bao trùm. Anh không còn cảm thấy áp lực phải thể hiện điều gì, hay phải che giấu điều gì. "Nó không khô khan chút nào," anh đáp, giọng nói trầm ấm hơn thường lệ. "Nó chỉ cần một tâm trí sẵn sàng đón nhận thôi. Tôi tìm đến đây để tìm một chút bình yên, thoát khỏi những con số và deadline. Và tôi nghĩ, tôi đã tìm thấy nó." Anh nhìn quanh, rồi lại nhìn vào đôi mắt của Thu. "Cô thì sao?"

Thu nhấp một ngụm trà nóng, hơi nước phảng phất mùi hoa nhài. "Tôi cũng vậy. Ở đây, ta có thể tìm thấy những câu chuyện không bao giờ cũ. Những điều mà cuộc sống hiện đại dễ dàng lãng quên, nhưng lại là cốt lõi của con người." Cô khẽ vuốt ve bìa sách. "Anh nghĩ sao về khái niệm 'Hạnh phúc là sự tĩnh lặng của tâm hồn' được đề cập trong cuốn này? Liệu trong xã hội hối hả này, chúng ta có thể thực sự đạt được sự tĩnh lặng đó không?"

Khánh lắng nghe cô nói, từng lời, từng chữ đều được anh tiếp nhận một cách chậm rãi, kỹ lưỡng. Anh chưa từng nghĩ sẽ có một cuộc trò chuyện sâu sắc như vậy với một người mới quen, đặc biệt là trong bối cảnh công việc. Anh luôn nghĩ mình phải là người giải quyết vấn đề, chứ không phải là người chiêm nghiệm triết lý. Nhưng với Thu, mọi thứ lại tự nhiên đến thế. "Cô có một cái nhìn thật sâu sắc," anh nói, giọng nói đầy sự chân thành. "Tôi chưa từng nghĩ theo hướng đó. Tôi luôn nghĩ hạnh phúc là khi mình đạt được một điều gì đó, một mục tiêu nào đó. Nhưng sự tĩnh lặng... có lẽ đó mới là đích đến cuối cùng mà chúng ta cần, chứ không phải một trạm dừng chân tạm thời."

Thu mỉm cười, một nụ cười không quá rạng rỡ nhưng rất chân thật, như thể cô vừa tìm thấy một người bạn tri âm. "Đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời," cô khẽ nói, ánh mắt nhìn xa xăm, rồi lại trở về với Khánh. "Và trong sự tĩnh lặng đó, ta mới thực sự nghe được tiếng nói của chính mình." Cô nói tiếp, giọng điềm đạm nhưng đầy sức thuyết phục. "Áp lực cuộc sống có thể bào mòn chúng ta, nhưng nếu chúng ta biết cách tìm về những khoảng lặng, những không gian riêng để tái tạo, để chiêm nghiệm, thì có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy một phiên bản hạnh phúc khác, không phụ thuộc vào những gì chúng ta có, mà phụ thuộc vào những gì chúng ta cảm nhận bên trong."

Khánh cảm thấy một luồng suy nghĩ mới mẻ dâng lên trong mình. Anh đã quen với việc gồng mình lên để gánh vác, để chiến đấu. Nhưng những lời của Thu lại mở ra một con đường khác, một con đường nhẹ nhàng hơn, sâu sắc hơn. Anh nhìn vào đôi mắt cô, thấy được sự thấu hiểu, sự bình yên mà anh vẫn luôn tìm kiếm. Cuộc trò chuyện cứ thế tiếp diễn, không gượng ép, không hối hả. Họ trao đổi về những cuốn sách, về những triết lý sống, về những quan điểm khác nhau về hạnh phúc và ý nghĩa cuộc đời. Khánh cảm thấy một sự kết nối tinh tế, một sự đồng điệu về mặt trí tuệ mà anh hiếm khi tìm thấy. Anh biết, đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ, mà là một khởi đầu cho điều gì đó mới mẻ, một mối quan hệ được xây dựng trên sự tôn trọng, sự thấu hiểu và sự tinh tế, rất khác với những gì anh đã từng trải qua. Anh cảm thấy bình yên, một sự bình yên thật sự, không phải là sự im lặng của nỗi buồn, mà là sự tĩnh lặng của một tâm hồn đang dần tìm thấy chính mình.

***

Đèn đóm đã lên, phủ một lớp ánh sáng vàng dịu lên con đường nhộn nhịp bên ngoài Phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight'. Bên trong, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Tiếng nhạc cổ điển du dương chảy nhẹ nhàng trong không gian rộng rãi, tường trắng tinh khôi, nơi những tác phẩm nghệ thuật được trưng bày một cách trang trọng. Mùi sơn dầu thoang thoảng, hòa quyện với mùi gỗ và không khí điều hòa mát lạnh, tạo nên một cảm giác vừa trang nhã, vừa đầy cảm hứng. Linh bước đi chậm rãi giữa các tác phẩm, cảm nhận từng nét cọ, từng đường khắc, từng khối hình. Cô không còn là cô gái e dè, rụt rè như lúc đầu mới bước vào. Giờ đây, đôi mắt to tròn của cô lấp lánh sự say mê, vẻ mặt thanh tú ánh lên một niềm hân hoan khó tả.

Sau buổi giới thiệu ngắn gọn về các tác phẩm và chủ đề workshop, Linh cảm thấy như có một luồng điện chạy qua người. Cô đã bị cuốn hút bởi những bức tranh trừu tượng, những tác phẩm điêu khắc đầy ẩn ý. Chúng không chỉ đơn thuần là hình khối, màu sắc, mà còn là những câu chuyện không lời, những tiếng nói từ sâu thẳm tâm hồn người nghệ sĩ. Cô dừng lại trước một bức tranh sơn dầu khổ lớn, với những gam màu trầm, tối nhưng lại ẩn chứa một nguồn năng lượng bùng nổ. Những đường nét dứt khoát, mạnh mẽ, như thể được vẽ trong một khoảnh khắc cảm xúc mãnh liệt.

"Tác phẩm này... tôi cảm thấy nó nói lên nhiều điều về sự cô đơn, nhưng cũng là sự tự do," Linh khẽ thì thầm, giọng nói mang một chút suy tư, một chút thổn thức. Cô cảm nhận được sự giằng xé trong từng mảng màu, giữa sự u uất và khao khát được giải thoát. Nó giống như một phần nào đó của chính cô, của những cảm xúc mà cô từng che giấu, từng kìm nén. Cô nhớ đến khoảng thời gian cô lạc lối, khi tình yêu cứ thế hao mòn, khi cô không còn cảm thấy được lắng nghe, được thấu hiểu. Giờ đây, cô có thể đối diện với những cảm xúc đó, không còn sợ hãi, mà còn biến chúng thành nguồn cảm hứng.

Một giọng nói trầm ấm vang lên bên cạnh cô, làm cô giật mình nhẹ. "Cô có một cái nhìn rất nhạy cảm. Tôi cũng nghĩ vậy. Nghệ thuật không phải là chạy trốn thực tại, mà là đối diện với nó bằng một góc nhìn khác." Huy đứng đó, mái tóc hơi dài lãng tử, đôi mắt đầy chất nghệ sĩ nhìn sâu vào bức tranh, rồi quay sang Linh với nụ cười ấm áp. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi lụa màu than chì, toát lên vẻ tinh tế và có gu.

Linh mỉm cười. Nụ cười của cô giờ đây đã rạng rỡ và tự tin hơn rất nhiều, không còn chút e dè nào. "Vâng," cô đáp, ánh mắt vẫn dán vào bức tranh, nhưng cảm nhận được sự hiện diện đầy thu hút của Huy. "Tôi cảm thấy người nghệ sĩ này đã dùng nỗi đau của mình để tạo nên vẻ đẹp. Họ không che giấu nó, mà biến nó thành một phần của tác phẩm."

Huy gật đầu, ánh mắt anh lấp lánh sự đồng điệu. "Đúng vậy. Tôi nghĩ, những tác phẩm chân thật nhất luôn đến từ những cảm xúc chân thật nhất, dù là niềm vui hay nỗi buồn." Anh quay hẳn sang Linh, vẻ mặt nghiêm túc hơn một chút. "Nghệ thuật là một ngôn ngữ, là cách chúng ta thể hiện những điều không thể nói thành lời. Và để làm được điều đó, chúng ta phải chấp nhận chính mình, với tất cả những gì chúng ta có, cả ánh sáng lẫn bóng tối."

Linh cảm thấy một sự thấu hiểu sâu sắc từ những lời nói của Huy. Cô từng nghĩ mình phải vẽ những gì mọi người muốn, phải tạo ra những tác phẩm dễ hiểu, dễ chấp nhận. Nhưng giờ đây, cô muốn vẽ những gì cô cảm nhận, những gì thực sự tồn tại trong tâm hồn mình. "Anh nói đúng," cô nói, giọng điệu đầy nhiệt huyết. "Tôi từng nghĩ mình phải vẽ những gì mọi người muốn, những hình ảnh đẹp đẽ, hoàn hảo. Nhưng giờ tôi muốn vẽ những gì tôi cảm nhận, những góc khuất, những nỗi niềm mà tôi từng cho là yếu đuối. Tôi muốn chúng được giải phóng, được hóa thân vào trong màu sắc, đường nét."

Huy khẽ nhướng mày, ánh mắt anh tràn đầy sự khích lệ. "Đó chính là lúc nghệ thuật của cô tìm thấy tiếng nói riêng. Khi chúng ta chân thật với cảm xúc c��a mình, thì tác phẩm của chúng ta mới thực sự có hồn, mới chạm đến trái tim người xem." Anh nhìn Linh một cách sâu sắc, như thể đang nhìn thấu vào tâm hồn cô. "Cuộc sống này, đôi khi ta cần một khoảng lặng để lắng nghe chính mình. Để nhận ra rằng, những gì chúng ta gọi là 'yếu đuối' có thể lại chính là nguồn sức mạnh, là cảm hứng lớn nhất."

Linh cảm thấy trái tim mình rung lên. Không phải là một sự rung động của tình yêu, mà là một sự kết nối tinh thần sâu sắc. Anh ấy hiểu mình. Anh ấy nói những điều mình muốn nghe, muốn tin tưởng, những điều mà cô vẫn luôn tìm kiếm. Cô chưa bao giờ cảm thấy được thấu hiểu như thế này, được khuyến khích để sống thật với chính mình đến vậy. Những lo lắng, những hoài nghi về giá trị nghệ thuật của bản thân dường như tan biến. Cô cảm nhận được một luồng năng lượng tích cực lan tỏa trong mình, một sự hào hứng chưa từng có.

Huy tiếp lời, giọng nói anh trầm ấm và đầy sức cuốn hút. "Tôi tin rằng, mỗi người chúng ta đều là một nghệ sĩ, theo cách riêng của mình. Chúng ta vẽ nên cuộc đời mình bằng những lựa chọn, những cảm xúc, những trải nghiệm. Và những vết sẹo, những nỗi buồn, đôi khi lại là những nét cọ đẹp nhất, tạo nên chiều sâu cho bức tranh cuộc đời."

Linh gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt cô sáng lên. Cô nhìn Huy, thấy ở anh một sự đam mê, một sự chân thành hiếm có. Cô không chỉ tìm thấy một người có thể cùng cô chia sẻ niềm đam mê, mà còn là một người có thể truyền cảm hứng, một người có thể giúp cô khám phá những tầng sâu của nghệ thuật và của chính bản thân mình. Cô cảm thấy mình đang ở đúng nơi, đúng thời điểm. Những cảm xúc cô đơn, lạc lõng trước đây đã được thay thế bằng sự kết nối, sự thấu hiểu và một niềm hy vọng mãnh liệt vào con đường phía trước. Cô đã sẵn sàng mở lòng, sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ mà cuộc sống mang lại, không còn sợ hãi hay đau khổ, mà chỉ còn sự thấu hiểu và tôn trọng cho hành trình của chính mình. Những khoảnh khắc đồng điệu như thế này, chính là thứ mà cô đã luôn khao khát.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free