Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 409: Chồi Non Tình Cảm: Những Số Điện Thoại và Nụ Cười Thầm Lặng
Ánh nắng chiều vàng vọt, như một dòng mật ong sánh đặc, lướt qua khung cửa sổ lớn của quán cà phê 'Hồi Ức', vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch hoa văn cổ điển và những tấm thảm Ba Tư đã bạc màu theo thời gian. Không gian quán trầm mặc, mang đậm hơi thở của những năm tháng cũ, với tường gạch trần, bàn ghế gỗ sồi vững chãi và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu khiến mọi vật như được bao phủ trong một lớp hoài niệm. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương như những lời thì thầm của quá khứ, hòa quyện cùng tiếng ly tách khẽ chạm vào nhau và tiếng nói chuyện thầm thì của những vị khách khác, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Một mùi hương quyến rũ của cà phê rang xay mới, bánh ngọt vừa ra lò, và một chút thoang thoảng của gỗ cũ, trà hoa, len lỏi trong không khí, mời gọi người ta thả lỏng và tận hưởng.
Khánh ngồi đối diện Thu tại một chiếc bàn nhỏ nép mình trong góc, nơi ánh nắng chiều vừa đủ để sưởi ấm mà không gay gắt. Dáng người cao ráo của anh, giờ đây đã bớt đi vẻ nặng nề của áp lực công việc, toát lên sự điềm tĩnh và trưởng thành. Đôi mắt sâu, ít khi bộc lộ cảm xúc, nay lại ánh lên vẻ tập trung và một chút thích thú khi anh chăm chú lắng nghe Thu nói. Anh mặc một chiếc sơ mi xanh than đơn giản, phối cùng quần tây tối màu, vừa vặn và gọn gàng, đúng như phong cách tối giản mà anh vẫn thường theo đuổi. Khuôn mặt góc cạnh của anh, từng in hằn dấu vết mệt mỏi, giờ đây trở nên thư thái hơn, dù vẫn giữ nguyên vẻ trầm tĩnh vốn có.
Thu, thanh lịch trong chiếc váy công sở màu be nhạt, với mái tóc xoăn nhẹ buông xõa ngang vai, gương mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp, vừa nhấp một ngụm cà phê phin nóng hổi vừa khẽ mỉm cười. “Em nghĩ rằng, trong thời đại số hóa này, chúng ta đôi khi quên mất giá trị của những cuốn sách giấy,” cô nói, giọng điệu tự nhiên và đầy tự tin. “Cái cảm giác lật từng trang sách, ngửi mùi giấy cũ, hay đơn giản là gạch chân một câu nói tâm đắc, nó khác hẳn với việc lướt qua một màn hình điện tử.”
Khánh gật đầu, ánh mắt anh lướt qua những giá sách cao ngất đang bày biện la liệt trong quán. “Anh hoàn toàn đồng ý. Có lẽ, đó là lý do anh vẫn thường tìm đến những nơi như thế này. Có một sự tĩnh lặng nhất định mà công việc và cuộc sống hàng ngày không thể mang lại.” Anh nhấp một ngụm trà Earl Grey, cảm nhận vị chát nhẹ và hương cam bergamot thoảng qua. Hơi ấm từ chiếc ly sứ truyền vào lòng bàn tay, mang lại cảm giác dễ chịu. Anh chợt nhận ra đã lâu rồi mình mới có một buổi chiều thư thái đến vậy, không vướng bận những con số, những dự án, hay những lo toan về tương lai. Sự hiện diện của Thu, với những quan điểm sắc bén và cách trò chuyện tinh tế của cô, khiến anh cảm thấy được kích thích về mặt trí tuệ, một cảm giác mới mẻ và thú vị.
“Anh thấy cách cô ấy nhìn nhận vấn đề rất độc đáo, không bị ảnh hưởng bởi những lối mòn thông thường,” Khánh nói, giọng anh trầm ấm, hơi khàn nhẹ. Anh đang nói về một nhà văn mà họ vừa thảo luận, nhưng trong thâm tâm, anh biết mình cũng đang ngầm nói về Thu. Cô ấy có một cách tiếp cận cuộc sống và công việc rất riêng, vừa thực tế nhưng cũng không kém phần bay bổng, khác hẳn với những gì anh từng biết. Sự thông minh của cô không hề phô trương, mà ẩn chứa trong từng câu chữ, từng ánh mắt.
Thu mỉm cười nhẹ. “Cũng như cách anh không ngại đối mặt với những thách thức mới trong công việc, phải không? Em rất nể phục sự kiên trì đó.” Cô nhìn anh, ánh mắt trìu mến. “Anh luôn tìm cách để cải thiện mọi thứ, từ quy trình làm việc đến cách quản lý đội nhóm. Em thấy ở anh một sự cống hiến rất đáng trân trọng.”
Những lời khen của Thu khiến Khánh thoáng chút bối rối, một cảm giác đã lâu anh không trải qua. Anh thường ít khi nhận được những lời tán dương trực tiếp như vậy, và anh cũng không giỏi trong việc tiếp nhận chúng. Anh chỉ là người làm việc, cố gắng hết sức mình, chứ không nghĩ nhiều đến việc người khác nhìn nhận mình thế nào. Nhưng những lời của Thu lại không mang nặng tính xã giao, mà chứa đựng sự quan sát và thấu hiểu chân thành. Anh cảm nhận được sự tôn trọng và đồng điệu từ cô. Sự nghiệp của anh, những áp lực vô hình từng đè nặng lên vai anh, giờ đây được một người phụ nữ khác nhìn nhận bằng một lăng kính mới, không phải là gánh nặng hay sự mệt mỏi, mà là sự kiên trì và cống hiến. Điều đó khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm và được sẻ chia.
Họ tiếp tục trò chuyện, từ những cuốn sách đến những chuyến đi, từ những dự án công việc đến những quan điểm về cuộc sống. Thời gian dường như trôi nhanh hơn trong không gian yên tĩnh và ấm áp ấy. Khánh nhận ra rằng Thu không chỉ thông minh mà còn rất biết lắng nghe. Cô không cố gắng áp đặt ý kiến của mình mà luôn khuyến khích anh chia sẻ, đặt ra những câu hỏi khơi gợi suy nghĩ. Anh cảm thấy mình có thể thoải mái nói ra những điều mà trước đây anh ít khi bộc lộ, những góc nhìn sâu sắc hơn về công việc, về những triết lý sống mà anh đã chiêm nghiệm qua nhiều năm tháng.
Khi ánh nắng chiều dần tắt, nhường chỗ cho những vệt tím hoàng hôn qua khung cửa sổ, Khánh cảm thấy một sự thôi thúc nhẹ nhàng. Anh không còn là chàng trai trẻ tuổi, vội vã và vụng về trong tình cảm ngày trước. Giờ đây, anh biết mình cần gì, muốn gì, và hơn hết, anh đã học được cách trân trọng những kết nối ý nghĩa. Anh biết rằng, để một mối quan hệ có thể nảy nở, cần có sự chủ động và rõ ràng.
Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, kéo khóe môi hơi nhếch lên. “À, mà nếu có dịp, tôi có thể mời cô một buổi cà phê khác không? Hay là... trao đổi số điện thoại để tiện liên lạc?” Giọng anh trầm ấm, không hề vội vàng, mà ẩn chứa một sự chân thành và lịch thiệp. Anh nhìn thẳng vào mắt Thu, chờ đợi phản ứng của cô. Trong sâu thẳm, anh cảm thấy một chút lo lắng nhẹ, nhưng đó là sự lo lắng của một người đã trưởng thành, biết chấp nhận mọi kết quả. Anh không còn đặt nặng kỳ vọng, chỉ đơn giản là mở lòng đón nhận.
Thu khẽ cười rạng rỡ, ánh mắt cô lấp lánh như những vì sao đầu tiên của buổi tối. Nụ cười ấy không chỉ đẹp mà còn toát lên vẻ tinh tế, tự tin. “Rất sẵn lòng. Em cũng muốn nghe anh chia sẻ nhiều hơn về những trải nghiệm của mình.” Cô ấy đáp lại mà không chút do dự, một sự đồng thuận tự nhiên và thoải mái.
Khánh cảm thấy một luồng hơi ấm chạy dọc sống lưng. Anh chậm rãi lấy chiếc điện thoại từ túi quần, mở khóa màn hình. Thu cũng làm theo, động tác nhẹ nhàng và duyên dáng. Họ trao đổi số điện thoại, những ngón tay khẽ chạm nhau trong khoảnh khắc, một cảm giác rất nhẹ, như một lời hứa hẹn không lời. Khánh nhập số của Thu vào danh bạ, đặt tên “Thu – Kiến trúc sư”. Anh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, không phải là sự bùng nổ của một mối tình sét đánh, mà là sự chớm nở của một điều gì đó nhẹ nhàng, chậm rãi và đầy hứa hẹn, dựa trên sự tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau. Anh không còn cảm thấy áp lực phải chứng tỏ bản thân hay cố gắng để làm hài lòng người khác. Anh chỉ đơn giản là chính mình, và cô ấy dường như chấp nhận điều đó.
Anh nhìn Thu lần nữa, và lần này, nụ cười của anh đã rộng hơn một chút, chứa đựng sự thanh thản. Có lẽ, anh đang thực sự bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời, nơi anh không còn phải gồng mình chống chọi với những áp lực vô hình, mà có thể từ tốn mở lòng đón nhận những điều tốt đẹp một cách nhẹ nhàng. Anh đã học được rằng, việc yêu thương và được yêu thương không nhất thiết phải đi kèm với sự hy sinh hay gánh nặng, mà có thể là một hành trình đồng hành, cùng nhau phát triển và chia sẻ.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn thành phố bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như muôn vàn vì sao rơi trên nền trời đen thẳm. Từ căn gác mái cũ kỹ, Linh có thể nhìn thấy một phần nhỏ của bức tranh đô thị ấy. Nơi đây, được cô cải tạo thành không gian sáng tạo của riêng mình, mang một vẻ đẹp lộn xộn nhưng đầy chất nghệ sĩ. Những bức vẽ dang dở nằm rải rác trên sàn gỗ đã cũ, khung tranh dựa vào tường, cọ vẽ ngâm trong những chiếc cốc sứ, và mùi sơn dầu, màu nước thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi trà hoa cúc nhẹ nhàng từ tách trà trên bàn. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn cổ điển hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật những đường nét thanh tú và đôi mắt to tròn, long lanh của cô.
Linh ngồi trên chiếc ghế bành bọc vải đã sờn màu, chân gác lên một chiếc gối ôm mềm mại. Cô đang lướt điện thoại, đọc lại những tin nhắn của Huy. Giọng văn của anh trầm bổng, uyển chuyển, mang theo một chiều sâu triết lý mà cô ít khi tìm thấy ở những người khác. Cô cảm nhận được sự tỉ mỉ, sự chân thành trong từng câu chữ của anh, điều mà cô khao khát từ lâu.
Tin nhắn đầu tiên của Huy từ chiều nay hiện lên trên màn hình:
*“Tác phẩm của Picasso mà em nhắc đến hôm trước, anh đã tìm hiểu kỹ hơn. Nó thực sự ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa hơn anh nghĩ. Anh đã dành cả buổi chiều để đọc về giai đoạn màu xanh của ông ấy, và anh cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau mà ông ấy đã biến thành nghệ thuật. Em có thể chia sẻ thêm về góc nhìn của em được không? Anh tin rằng em sẽ có những phân tích rất riêng và tinh tế.”*
Linh đọc đi đọc lại câu này, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Nụ cười ấy không còn chứa đựng sự man mác buồn hay e dè của quá khứ, mà là sự thanh thản, tự tin và một chút bất ngờ thú vị. “Anh ấy thực sự lắng nghe và tìm hiểu... Thật khác biệt,” cô tự nhủ. Cô nhớ lại những mối quan hệ trước đây, nơi những cuộc trò chuyện thường chỉ dừng lại ở bề nổi, hoặc nếu có đi sâu, cũng hiếm khi có người dành thời gian để tìm hiểu những điều cô đã chia sẻ một cách nghiêm túc như vậy. Huy không chỉ lắng nghe, mà anh còn chủ động khám phá, điều đó khiến cô cảm thấy được trân trọng và thấu hiểu một cách sâu sắc.
Cô nhìn lên bức tranh đang vẽ dở trên giá. Đó là một bức tranh trừu tượng với những gam màu tối, thể hiện sự giằng xé nội tâm mà cô từng trải qua. Nhưng giờ đây, cô đã bắt đầu thêm vào những mảng màu sáng hơn, những đường nét mềm mại hơn, như thể đang tìm thấy ánh sáng trong chính bóng tối của mình. Những lời của Huy, những cuộc trò chuyện với anh, đã tiếp thêm cho cô nguồn cảm hứng và sự tự tin để tiếp tục con đường nghệ thuật của mình, để không ngần ngại đối diện với những góc khuất trong tâm hồn và biến chúng thành vẻ đẹp.
Ngón tay Linh lướt nhẹ trên màn hình, bắt ��ầu gõ tin nhắn trả lời.
*“Tất nhiên rồi, Huy. Em rất vui khi anh cũng cảm nhận được điều đó. Em nghĩ rằng, giai đoạn xanh của Picasso không chỉ là sự phản ánh nỗi buồn cá nhân, mà còn là tiếng lòng của một thế hệ, một xã hội đang tìm kiếm ý nghĩa giữa những mất mát. Ông ấy đã dùng màu xanh, màu của sự lạnh lẽo, của nỗi cô đơn, để vẽ nên những nhân vật dường như đang chìm đắm trong suy tư, trong sự bất lực. Nhưng điều kỳ diệu là, từ chính sự ảm đạm đó, một vẻ đẹp nội tâm, một chiều sâu nhân văn lại hiện lên…”*
Cô gõ từng chữ một cách cẩn trọng, tỉ mỉ, như thể đang vẽ một bức tranh bằng ngôn từ. Mỗi câu chữ đều được cô cân nhắc kỹ lưỡng, thể hiện sự đồng điệu trong tâm hồn và sự tôn trọng đối với người đang đối thoại cùng mình. Cô không còn cảm thấy áp lực phải chứng tỏ bản thân hay phải hoàn hảo. Cô chỉ đơn giản là chia sẻ những gì cô thực sự cảm nhận và tin tưởng.
Vừa gõ xong, điện thoại của cô lại rung nhẹ. Là tin nhắn của Huy. Anh đã trả lời gần như ngay lập tức, như thể đang chờ đợi lời cô.
*“Những gì em chia sẻ rất sâu sắc, Linh. Anh cảm thấy như mình vừa được mở ra một cánh cửa mới để nhìn vào tác phẩm của Picasso. Anh nghĩ rằng, những cuộc trò chuyện như thế này rất quý giá, bởi chúng giúp chúng ta không chỉ hiểu thêm về nghệ thuật, mà còn hiểu thêm về chính mình. Vậy thì, có lẽ chúng ta nên có một buổi trò chuyện sâu hơn, không chỉ qua tin nhắn. Em rảnh vào cuối tuần này chứ?”*
Trái tim Linh khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Không phải là sự rung động bão tố của tình yêu, mà là một cảm giác ấm áp, hân hoan khi tìm thấy một tri kỷ. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Lời mời của Huy không mang tính chất tán tỉnh vội vàng, mà là một sự ngỏ ý chân thành, tôn trọng, muốn đào sâu hơn vào những kết nối tinh thần mà họ đang có. Nó giống như một lời mời khám phá, một lời mời chia sẻ, chứ không phải một lời mời hẹn hò mang nặng áp lực hay kỳ vọng.
Cô mỉm cười, nụ cười giờ đây đã hoàn toàn rạng rỡ. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố đang lung linh. Một làn gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ hé mở, mang theo hơi mát của buổi đêm, làm lay động những chiếc rèm cửa màu trắng ngà. Cô cảm thấy mình đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho những cuộc trò chuyện sâu sắc hơn, sẵn sàng cho những khám phá mới về nghệ thuật và về chính bản thân mình. Sẵn sàng để mở lòng, không còn sợ hãi những vết sẹo quá khứ, mà xem chúng như những nét cọ đặc biệt tạo nên chiều sâu cho bức tranh cuộc đời.
Cô gõ tin nhắn trả lời, không chút do dự: *“Vâng, em rảnh. Em rất mong chờ buổi trò chuyện đó, Huy.”*
Linh đặt điện thoại xuống, nhìn lại bức tranh dang dở của mình. Những ý tưởng mới mẻ bắt đầu tuôn chảy trong tâm trí cô, những gam màu, những đường nét chưa từng xuất hiện. Cô cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt vào con đường phía trước. Cô đã tìm thấy một không gian nơi cô có thể là chính mình, nơi những cảm xúc của cô được chấp nhận và được biến thành nguồn cảm hứng. Cô không còn cô đơn, không còn lạc lõng. Cô đã tìm thấy một sự kết nối, một sự thấu hiểu mà cô hằng khao khát. Và điều đó, đối với cô, là một khởi đầu mới đầy bình yên và hứa hẹn. Cô đã sẵn sàng mở lòng, sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ mà cuộc sống mang lại, không còn sợ hãi hay đau khổ, mà chỉ còn sự thấu hiểu và tôn trọng cho hành trình của chính mình, và cả những người đang cùng cô bước đi trên con đường ấy. Những chồi non tình cảm, những kết nối tinh thần, đang từ tốn chớm nở, không vội vã, không áp lực, chỉ đơn thuần là sự đồng điệu giữa những tâm hồn đã từng tổn thương nhưng giờ đây đang dần tìm thấy ánh sáng cho riêng mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.