Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 411: Gánh Nặng Và Sắc Màu Mới: Lời Khuyên và Nguồn Cảm Hứng

Khánh day thái dương, cảm giác nhức buốt lan tỏa từ hai thái dương xuống tận hõm mắt. Màn hình máy tính trước mặt anh vẫn sáng trưng, rọi thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo lên khuôn mặt vốn đã hằn lên vẻ mệt mỏi. Đôi mắt anh sâu hõm, thâm quầng, phản chiếu những dòng số liệu khô khan và những biểu đồ phức tạp mà anh đã nhìn chằm chằm suốt mười mấy tiếng đồng hồ qua. Ngoài cửa sổ văn phòng, màn đêm đã buông xuống từ lâu, nuốt chửng những tòa nhà chọc trời của thành phố, chỉ còn lại những đốm sáng lấp lánh như những vì sao lạc lối. Tiếng gõ bàn phím vội vã của một vài đồng nghiệp vẫn còn nán lại đâu đó trong dãy văn phòng im ắng như một bản giao hưởng đơn điệu của sự kiệt sức. Thỉnh thoảng, tiếng chuông điện thoại từ phòng ban khác lại reo lên lảnh lót, phá tan bầu không khí tĩnh mịch, rồi lại chìm vào sự lặng im đến ngột ngạt. Mùi cà phê đã nguội lạnh, lẫn với mùi giấy tờ mới in và một chút hương điều hòa công nghiệp, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của văn phòng cuối tuần, khi mọi thứ dường như bị kéo dài đến vô tận.

Anh đang vật lộn với một báo cáo quan trọng, một dự án lớn của tập đoàn, nhưng tâm trí anh không thể tập trung. Từng con số, từng câu chữ cứ nhảy múa trước mắt, rồi tan biến vào một khoảng trống vô định. Anh nhận ra rằng mình đang quay trở lại vòng xoáy cũ, vòng xoáy của những ngày tháng chỉ biết vùi đầu vào công việc, bỏ quên mọi thứ xung quanh, kể cả chính bản thân mình. Nỗi sợ hãi len lỏi, lạnh lẽo như một lưỡi dao cứa vào tận xương tủy. Anh sợ hãi cái cảm giác mình đang lặp lại những sai lầm đã từng khiến anh đánh mất Linh, đánh mất đi sự cân bằng và bình yên trong cuộc sống. Nhưng lần này, anh ý thức được nó rõ ràng hơn, như một con thú bị dồn vào đường cùng, nhìn thấy rõ cái bẫy đang siết chặt lấy mình.

"Thành công là gì cơ chứ?" anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Là những con số trên tài khoản ngân hàng? Là sự nể trọng từ đồng nghiệp, từ cấp trên? Hay là cái cảm giác trống rỗng này, cái sự mệt mỏi rã rời này?" Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố vẫn nhấp nháy không ngừng, như một lời nhắc nhở về nhịp sống hối hả, không ngừng nghỉ của một đô thị khổng lồ. Anh thấy mình như một chấm nhỏ li ti trong cái guồng quay ấy, bị cuốn đi, bị nghiền nát. Anh đã từng nghĩ, sự cố gắng này, sự hi sinh này là để xây dựng một tương lai vững chắc, một tổ ấm an toàn cho người mình yêu. Nhưng cuối cùng, anh đã đánh mất tất cả, bởi vì anh đã quên mất rằng tình yêu không chỉ cần vật chất, mà còn cần sự hiện diện, sự sẻ chia, và một tâm hồn không bị vắt kiệt.

Hít một hơi thật sâu, anh cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man. Nhưng chúng cứ bám riết lấy anh như những bóng ma, những lời thì thầm của quá khứ. Anh nhớ lại những bữa ăn im lặng với Linh, những lần cô nhìn anh với đôi mắt đầy chờ đợi, và anh chỉ có thể đáp lại bằng sự im lặng nặng nề của sự kiệt sức. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí anh, chua chát và đầy hối tiếc. Anh đã từng nghĩ, sau tất cả, anh đã học được cách yêu bản thân mình hơn, biết cách dừng lại và nghỉ ngơi. Nhưng áp lực công việc, áp lực từ gia đình, từ kỳ vọng của xã hội, nó như một con quái vật vô hình, nuốt chửng mọi nỗ lực của anh.

Bất chợt, điện thoại trên bàn rung lên. Là một tin nhắn từ Long, đồng nghiệp thân thiết của anh. "Cậu vẫn còn ở văn phòng à? Về nghỉ đi chứ, mai còn họp đấy." Khánh không trả lời. Anh biết Long chỉ quan tâm, nhưng anh không có tâm trạng để đáp lại. Anh cảm thấy một sự cô độc đến tận cùng, dù xung quanh anh vẫn còn người, vẫn còn những âm thanh của cuộc sống. Anh cần một lối thoát, một lời khuyên, một điểm tựa. Không phải là những lời động viên sáo rỗng, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một cái nhìn từ bên ngoài. Anh nhớ đến Ông Phi, người đàn ông điềm đạm với ánh mắt tinh anh, người đã từng cho anh những lời khuyên quý giá trong quá khứ. Ông Phi không nói nhiều, nhưng mỗi lời của ông đều như một tia sáng dẫn lối.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Đôi mắt anh vô hồn nhìn ra cửa sổ một lần nữa, như thể đang tìm kiếm câu trả lời giữa những vì sao đêm. Rồi, anh đưa tay ra, cầm lấy chiếc điện thoại. Anh không gọi cho Long, không gọi cho bất kỳ đồng nghiệp nào. Anh tìm đến danh bạ, lướt qua những cái tên quen thuộc, rồi dừng lại ở một cái tên đã lâu không liên lạc. Ông Phi. Anh cần nói chuyện với ông ấy. Anh cần một lời khuyên, một hướng đi để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này, trước khi anh lại đánh mất chính mình một lần nữa. Anh biết, nếu cứ tiếp tục thế này, anh sẽ lại biến thành con người cũ, một con người chỉ biết chạy theo những mục tiêu vật chất mà quên đi giá trị thực sự của cuộc sống và những mối quan hệ. Nỗi sợ hãi ấy đủ lớn để anh phải hành động, đủ lớn để anh tìm kiếm sự giúp đỡ. Anh bấm số, đôi tay hơi run rẩy, nhưng lòng anh đã quyết.

***

Buổi tối hôm đó, tại Quán Cà Phê 'Hồi Ức', ánh đèn vàng dịu chảy tràn trên những bức tường gạch trần, trên những kệ sách gỗ cũ kỹ và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng. Nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương như một lời ru, hòa lẫn với tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ và những tiếng nói chuyện thì thầm, tạo nên một bầu không khí thanh bình đến lạ. Mùi cà phê rang xay đặc trưng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và một chút hương gỗ cũ, len lỏi vào từng ngóc ngách của quán, xoa dịu những căng thẳng vô hình.

Khánh ngồi đối diện Ông Phi, bàn tay anh siết chặt cốc cà phê đang tỏa hơi ấm. Ánh đèn vàng dịu làm mềm đi những đường nét mệt mỏi trên khuôn mặt anh, nhưng không thể che giấu được sự lo lắng ẩn sâu trong đôi mắt. Ông Phi, với phong thái điềm đạm thường thấy, lắng nghe Khánh một cách kiên nhẫn. Ánh mắt tinh anh của ông không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và một chút u hoài, như thể ông đã nhìn thấy quá nhiều điều trong cuộc đời này.

"Cháu cảm thấy mình lại đang đi vào vết xe đổ, Ông Phi ạ," Khánh bắt đầu, giọng nói trầm và đầy vẻ cam chịu. Anh chậm rãi kể về những áp lực công việc, về những dự án không hồi kết, về những đêm thức trắng và những ngày làm việc kéo dài. "Cháu cứ nghĩ mình đã khác, đã học được cách cân bằng. Nhưng rồi, công việc cứ cuốn cháu đi. Cháu không còn thấy mình nữa. Cháu lại trở thành cái bóng của chính mình trong quá khứ, cái bóng đã từng khiến Linh phải rời xa." Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng nuốt xuống những cảm xúc nặng nề đang dâng trào.

Ông Phi nhấp một ngụm trà thảo mộc, ánh mắt vẫn nhìn Khánh đầy trìu mến. "Cháu nói về việc 'không còn thấy mình nữa'. Cháu có thể giải thích rõ hơn điều đó không, Khánh?"

Khánh gật đầu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. "Cháu cảm thấy như một cỗ máy, Ông Phi ạ. Chỉ biết làm việc, làm việc và làm việc. Mọi đam mê, mọi sở thích cá nhân đều bị gạt sang một bên. Cháu không còn thời gian cho bạn bè, cho gia đình, thậm chí là cho chính bản thân mình. Cháu sợ hãi khi nhận ra rằng, dù cháu đã có nhiều kinh nghiệm hơn, đã trưởng thành hơn, nhưng cách cháu đối mặt với áp lực vẫn y hệt như xưa. Cháu sợ mình sẽ lại bỏ lỡ những điều quan trọng, những người quan trọng, chỉ vì những mục tiêu mà đôi khi cháu cũng không hiểu rõ ý nghĩa của nó nữa." Anh siết chặt cốc cà phê thêm lần nữa, cảm giác bất lực dâng trào.

Ông Phi đặt cốc trà xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Khánh. Cái chạm tay ấy không chỉ mang hơi ấm, mà còn truyền một nguồn năng lượng bình yên, xoa dịu những căng thẳng đang hiện hữu trong Khánh. "Khánh này, thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn. Cháu có nghĩ mình đang bỏ lỡ điều gì không? Điều mà thực sự quan trọng đối với cháu, chứ không phải là những thứ mà xã hội hay người khác định nghĩa là thành công?"

Khánh ngước nhìn Ông Phi, đôi mắt anh dần trở nên sáng rõ hơn một chút. "Bình yên trong tâm hồn..." anh lặp lại, như thể đang nếm trải hương vị của một khái niệm xa lạ. "Cháu nghĩ cháu đã bỏ lỡ nó rất lâu rồi. Cháu cứ nghĩ phải đạt được những mục tiêu lớn lao, phải có một sự nghiệp vững chắc thì mới có thể bình yên. Nhưng càng cố gắng, cháu lại càng cảm thấy bất an. Cháu luôn lo lắng, luôn sợ hãi mình không đủ tốt, không đủ giỏi. Và rồi, cháu lại lao vào công việc để trốn tránh những nỗi sợ ấy."

Ông Phi mỉm cười nhẹ. "Đó là một vòng luẩn quẩn rất nhiều người mắc phải. Chúng ta cố gắng để có được, để đạt được, mà quên mất rằng hạnh phúc và bình yên đôi khi nằm ở sự đủ đầy, ở sự chấp nhận những giới hạn của bản thân. Cháu đã từng nói rằng cháu không còn đủ sức để yêu cho đúng. Vậy bây giờ, cháu có đủ sức để yêu chính mình cho đúng không?"

Câu hỏi của Ông Phi như một mũi tên xuyên thẳng vào tim Khánh. Anh im lặng, suy nghĩ. Yêu chính mình cho đúng? Anh đã làm gì để yêu bản thân mình? Anh đã đẩy bản thân đến giới hạn, đã hi sinh sức khỏe, thời gian và cả những mối quan hệ chỉ để chạy theo một mục tiêu không rõ ràng. "Cháu... cháu không biết nữa, Ông Phi ạ," anh thành thật trả lời. "Cháu cảm thấy mình đang lạc lối."

"Lạc lối không phải là điều xấu," Ông Phi nói, giọng vẫn điềm đạm. "Đôi khi, chúng ta cần lạc lối để tìm ra con đường mới, con đường phù hợp hơn với chính mình. Điều quan trọng là cháu đã nhận ra. Đó là bước đầu tiên và quan trọng nhất. Bây giờ, cháu cần phải định nghĩa lại 'thành công' của chính mình. Nó là gì? Nó có phải là thứ mà cháu đang theo đuổi một cách mù quáng này không? Hay nó là một cuộc sống cân bằng, nơi cháu có thể tận hưởng công việc, nhưng cũng có đủ thời gian cho bản thân, cho những người cháu yêu thương, cho những sở thích cá nhân?"

Ông Phi nhìn sâu vào mắt Khánh. "Hãy nhớ, Khánh, cuộc đời là một hành trình dài, không phải là một cuộc đua tốc độ. Nếu cháu cứ mãi chạy, cháu sẽ kiệt sức trước khi đến đích. Hãy chậm lại, hãy lắng nghe bản thân mình. Cháu không thể yêu thương người khác nếu cháu không biết cách yêu thương chính mình. Và cháu không thể xây dựng một tương lai vững chắc nếu cháu không có một nền tảng sức khỏe và tinh thần vững vàng."

Khánh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Những lời của Ông Phi như một liều thuốc an thần, xoa dịu những vết thương tinh thần mà anh đã tự gây ra cho mình. Anh gật đầu, ánh mắt đã không còn vẻ tuyệt vọng. "Cháu hiểu rồi, Ông Phi. Cháu sẽ suy nghĩ kỹ về những điều ông nói. Cháu sẽ tìm cách cân bằng lại. Cảm ơn ông rất nhiều."

Ông Phi vỗ nhẹ vai Khánh, một nụ cười ấm áp nở trên môi. "Cháu là một chàng trai tốt, Khánh. Cháu sẽ tìm được con đường của mình thôi. Chỉ cần cháu đừng quên lắng nghe trái tim mình, và đừng quên rằng có những thứ quý giá hơn tiền bạc và danh vọng rất nhiều."

Khánh mỉm cười, một nụ cười chân thành hiếm hoi sau nhiều ngày mệt mỏi. Anh biết, con đường phía trước vẫn còn dài và đầy thử thách, nhưng ít nhất, anh đã tìm thấy một hướng đi, một kim chỉ nam để không còn lạc lối giữa mê cung của cuộc sống hiện đại. Ông Phi đã cho anh một lời khuyên, một sự động viên quý giá. Anh biết, đã đến lúc anh phải đưa ra một quyết định lớn hơn về sự nghiệp, hoặc ít nhất là cách anh ưu tiên những mối quan hệ và cuộc sống cá nhân của mình.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua những kẽ hở của mái tôn cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên bức tường gạch tróc vữa của "Gác Mái Cũ Kỹ". Tiếng gió xào xạc luồn qua những chậu cây dại, mang theo chút mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ đặc trưng của nơi đây. Dù tiếp xúc trực tiếp với nắng gió, không gian này vẫn giữ được một vẻ yên tĩnh, riêng tư đến lạ.

Linh đang say mê trước giá vẽ, mái tóc dài buông xõa, vài lọn tóc vương nhẹ trên khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt cô, vốn dĩ thường mang vẻ ưu tư, giờ đây lại ánh lên sự tập trung và niềm vui sướng. Những mảng màu dần hiện rõ trên bức canvas trắng, tạo nên một bức tranh trừu tượng, đầy cảm xúc. Từng nét cọ của cô không còn sự dè dặt hay nỗi sợ hãi về sự hoàn hảo, mà tràn đầy tự do, ngẫu hứng. Cô không còn cảm thấy áp lực phải làm hài lòng ai, hay phải tạo ra một tác phẩm "đúng chuẩn". Cô chỉ đơn giản là thể hiện cảm xúc của mình, biến những suy tư, những trải nghiệm thành màu sắc và hình khối.

"Thật tuyệt vời," cô lẩm bẩm, tự nói với chính mình. "Đây mới là mình. Đây mới là điều mình thực sự muốn làm." Cô nhớ lại những ngày tháng làm việc văn phòng, những con số, những báo cáo khô khan đã từng bóp nghẹt tâm hồn nghệ sĩ trong cô. Giờ đây, ở cái gác mái này, giữa những bức tường gạch cũ kỹ và ánh sáng tự nhiên, cô tìm thấy sự bình yên và một phần bản thân mà cô đã bỏ quên. Những nỗi đau trong quá khứ, những vết sẹo trong tâm hồn, không còn là gánh nặng mà đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận, trở thành những nét cọ đặc biệt tạo nên chiều sâu cho bức tranh cuộc đời cô.

Cô đưa cọ lên, chấm thêm một vệt màu xanh lam đậm vào góc bức tranh, nơi cô muốn thể hiện một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng không bi lụy. Đó là một nỗi buồn đã được chấp nhận, được bao dung, được hóa giải thành vẻ đẹp. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên nền vải canvas, tạo ra một âm thanh nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa trong không gian tĩnh lặng. Cô đã học được rằng, không phải mọi sự cô đơn đều là tiêu cực. Có những sự cô đơn cần thiết để chúng ta có thể lắng nghe chính mình, để tạo ra những điều ý nghĩa. Cô đã vẽ, đã viết, đã để cho những cảm xúc của mình tuôn chảy ra giấy, ra toan, và qua đó, cô đã tự chữa lành cho chính mình.

Bất chợt, điện thoại trên chiếc bàn nhỏ rung nhẹ. Linh đặt cọ xuống, khẽ nhíu mày. Cô không thường xuyên kiểm tra điện thoại khi đang sáng tạo. Nhưng khi nhìn thấy tên người gửi, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. Đó là tin nhắn của Huy. "Anh đến xem 'đứa con tinh thần' của em đây. Có gì mới không? Khoảng một tiếng nữa anh sẽ ghé nhé."

Linh không còn cảm giác lo lắng hay bất an khi có người đến thăm không gian riêng tư của mình, hay khi có người sắp xem tác phẩm chưa hoàn thiện của cô. Thay vào đó là sự háo hức, một niềm vui được chia sẻ. Huy không phải là người sẽ phán xét, mà là người sẽ thấu hiểu, sẽ cùng cô chiêm nghiệm. Anh ấy là một người bạn đồng điệu trong nghệ thuật, một người mà cô có thể thoải mái thể hiện bản thân mà không sợ hãi. Cô cảm thấy được trân trọng, được lắng nghe, một cảm giác mà cô hằng khao khát.

Cô chỉnh lại một vài chi tiết nhỏ trên bức tranh, rồi quay sang dọn dẹp không gian một chút. Cô sắp xếp lại những lọ màu, rửa sạch cọ, và đặt những cuốn sổ phác thảo gọn gàng trên kệ. Căn gác mái này, dù cũ kỹ và mộc mạc, nhưng đã trở thành thánh địa của cô, nơi cô có thể tự do bay bổng với những ý tưởng, những cảm xúc của mình. Nó không chỉ là một không gian vật lý, mà còn là một không gian tinh thần, nơi cô đã tìm thấy lại chính mình.

Cô nhìn lại bức tranh đang dang dở, một cảm giác tự hào nhẹ nhàng dâng lên trong lòng. Đây là tác phẩm của cô, là một phần của tâm hồn cô. Nó có thể chưa hoàn hảo, nhưng nó chân thật. Và quan trọng hơn, nó là của riêng cô. Cô đã sẵn sàng để chia sẻ nó, để đón nhận những góp ý, để tiếp tục học hỏi và phát triển. Bởi vì cô biết, con đường nghệ thuật là một hành trình không ngừng nghỉ, một hành trình mà cô không còn đơn độc.

***

Khoảng một giờ sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên trên cầu thang gỗ cũ kỹ. Linh ngẩng đầu lên, nụ cười rạng rỡ chào đón Huy khi anh bước vào "Gác Mái Cũ Kỹ". Huy, với phong thái lãng tử thường thấy, mặc một chiếc áo sơ mi linen màu kem và quần kaki, toát lên vẻ ngoài đầy chất nghệ sĩ. Đôi mắt anh ánh lên sự tò mò và một nụ cười ấm áp thường trực trên môi.

"Chào buổi sáng, nghệ sĩ," Huy nói, giọng anh trầm ấm và đầy vẻ trêu chọc nhẹ. "Có vẻ như em đã làm việc rất chăm chỉ."

Linh cười khúc khích. "Chào anh, Huy. Anh đến đúng lúc đấy. Em vừa hoàn thành một phần quan trọng của bức tranh này." Cô chỉ tay về phía giá vẽ, nơi bức tranh trừu tượng với những mảng màu mạnh mẽ và những đường nét dứt khoát đang hiện diện.

Huy tiến đến gần bức tranh, ánh mắt anh lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất. Anh không vội vàng đưa ra lời khen ngợi hay nhận xét. Thay vào đó, anh im lặng quan sát, như thể đang cố gắng đọc được câu chuyện, những cảm xúc ẩn chứa trong từng nét cọ, từng sắc độ màu. Mùi sơn dầu mới quyện với mùi gỗ cũ và mùi không khí trong lành của gác mái, tạo nên một hương vị đặc trưng của nghệ thuật và sự hoài niệm.

"Bức này có một sự mạnh mẽ, Linh ạ," Huy cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh trầm tư. "Nó toát lên một nỗi đau, nhưng lại được bao bọc bởi một năng lượng chữa lành, một sự lạc quan. Màu đỏ này, nó rất táo bạo, nhưng lại không hề chói chang. Nó như ngọn lửa của sự đam mê, hay là vết sẹo đã được hóa giải?" Anh dùng ngón tay nhẹ nhàng chỉ vào một mảng màu đỏ thẫm ở trung tâm bức tranh.

Linh lắng nghe chăm chú, đôi mắt cô lấp lánh sự thấu hiểu. "Đúng vậy, anh Huy. Em muốn nó là cả hai. Là nỗi đau đã từng thiêu đốt em, nhưng cũng là ngọn lửa đã soi sáng con đường để em tìm thấy chính mình. Nhưng có lẽ... nếu màu sắc ở đây được đẩy lên một chút nữa, cảm xúc sẽ bùng nổ hơn, đúng không anh?" Cô chỉ vào một vùng màu xanh xám, còn hơi mờ nhạt.

Huy gật đầu đồng tình. "Rất đúng. Em đã nhìn thấy vấn đề cốt lõi. Bức tranh này đã có linh hồn, có câu chuyện. Nhưng để cảm xúc thực sự bùng nổ, để nó chạm đến người xem một cách sâu sắc nhất, đôi khi chúng ta cần một chút 'liều lĩnh' trong việc sử dụng màu sắc, trong việc đẩy giới hạn của chính mình. Em sợ nó sẽ quá đà, đúng không?"

Linh khẽ thở dài. "Vâng, em cũng nghĩ vậy. Em sợ nó sẽ phá vỡ sự cân bằng mà em đang cố gắng tạo ra."

"Sự cân bằng trong nghệ thuật không phải là sự đối xứng hoàn hảo, Linh ạ," Huy giải thích, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. "Nó là sự hài hòa giữa các yếu tố đối lập. Đôi khi, một chút 'quá đà' ở một điểm nào đó lại tạo nên điểm nhấn, tạo nên chiều sâu không ngờ. Giống như cuộc sống vậy. Chúng ta không thể tránh khỏi những khoảnh khắc bùng nổ cảm xúc, những quyết định táo bạo. Chính những điều đó lại làm nên câu chuyện của chúng ta."

Anh quay sang Linh, nụ cười ấm áp trở lại trên môi. "Anh nghĩ, em có thể thử pha một chút màu tím than vào vùng màu xanh xám đó, hoặc thêm một chút ánh vàng cam để tạo độ tương phản. Hoặc, em có thể thử một kỹ thuật cọ mới, mạnh mẽ hơn ở những vùng màu đỏ. Đừng sợ thử nghiệm, Linh. Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất. Và em, em có một kho tàng cảm xúc để khai thác."

Linh cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong người. Những góp ý của Huy không chỉ là kỹ thuật, mà còn là sự động viên, là sự thấu hiểu sâu sắc tâm hồn nghệ sĩ của cô. Cô cảm thấy mình được trân trọng, được nhìn nhận một cách đúng đắn. "Cảm ơn anh, Huy. Em đã nghĩ mãi về phần này. Anh đã cho em một hướng đi mới." Cô vội vàng lấy cuốn sổ nhỏ và cây bút chì ra, ghi chép lại những góp ý của Huy một cách cẩn thận.

Huy lấy từ trong túi xách ra một cuốn sách nhỏ, bìa cũ kỹ. "Nhân tiện, anh có cuốn sách này, về kỹ thuật pha màu và cách sử dụng màu sắc để truyền tải cảm xúc. Anh nghĩ nó sẽ hữu ích cho em." Anh đưa cuốn sách cho Linh. "Đừng ngần ngại thử nghiệm. Nghệ thuật là một hành trình không ngừng học hỏi và khám phá."

Linh đón lấy cuốn sách, cảm thấy ấm áp trong lòng. "Cảm ơn anh rất nhiều, Huy. Anh luôn biết cách truyền cảm hứng cho em." Cô nhìn anh, ánh mắt đầy sự biết ơn. "Em nghĩ, nghệ thuật và cuộc sống đều cần sự cân bằng. Nếu chỉ có cảm xúc mà thiếu lý trí, chúng ta sẽ lạc lối. Nhưng nếu chỉ có lý trí mà thiếu cảm xúc, cuộc sống sẽ trở nên khô khan, vô vị."

Huy gật đầu, nụ cười vẫn thường trực trên môi. "Rất đúng. Và đó là một hành trình dài để tìm ra điểm cân bằng đó. Nhưng chỉ cần chúng ta không ngừng khám phá, không ngừng sáng tạo, thì hành trình đó sẽ luôn đầy ý nghĩa. Em đang làm rất tốt, Linh. Đừng bao giờ nghi ngờ giá trị của những gì em tạo ra."

Lời động viên của Huy như một nguồn nước mát lành, tưới tắm cho tâm hồn Linh. Cô không còn cảm thấy cô đơn trên con đường nghệ thuật của mình. Cô biết, mình đã tìm thấy một người bạn đồng hành, một người cố vấn tinh tế, người sẽ cùng cô chia sẻ những thăng trầm của sáng tạo. Ánh nắng chiều dần ngả vàng, rọi vào gác mái, làm nổi bật những mảng màu trên bức tranh và nụ cười mãn nguyện trên môi Linh. Cô đã sẵn sàng để tiếp tục hành trình của mình, với một trái tim tràn đầy cảm hứng và một tinh thần vững vàng. Khánh, ở một nơi khác, cũng đang bắt đầu hành trình tìm kiếm sự cân bằng và định nghĩa lại ý nghĩa của "thành công" trong cuộc đời mình. Cả hai, bằng những cách riêng, đều đang trưởng thành, đang là những phiên bản tốt hơn của chính mình, không phải vì đã quên đi quá khứ, mà vì đã học cách trân trọng nó như một phần của hành trình, và sẵn sàng mở lòng đón nhận những điều mới mẻ.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free