Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 412: Ranh Giới Mới và Khoảnh Khắc Tạo Tác
Ánh nắng chiều dần ngả vàng, rọi vào gác mái, làm nổi bật những mảng màu trên bức tranh và nụ cười mãn nguyện trên môi Linh. Cô đã sẵn sàng để tiếp tục hành trình của mình, với một trái tim tràn đầy cảm hứng và một tinh thần vững vàng. Khánh, ở một nơi khác, cũng đang bắt đầu hành trình tìm kiếm sự cân bằng và định nghĩa lại ý nghĩa của "thành công" trong cuộc đời mình. Cả hai, bằng những cách riêng, đều đang trưởng thành, đang là những phiên bản tốt hơn của chính mình, không phải vì đã quên đi quá khứ, mà vì đã học cách trân trọng nó như một phần của hành trình, và sẵn sàng mở lòng đón nhận những điều mới mẻ.
***
Tiếng gõ bàn phím đều đặn trong không gian mở của Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' tạo thành một bản giao hưởng lao động không ngừng nghỉ. Xa xa, tiếng điện thoại reo vang, dứt khoát rồi lại lắng xuống, nhường chỗ cho những cuộc thảo luận nhóm trầm bổng. Mùi cà phê mới pha từ khu bếp nhỏ hòa cùng mùi giấy in, mùi nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của công sở hiện đại – hối hả nhưng cũng đầy năng lượng. Ánh đèn huỳnh quang trắng xóa phản chiếu lên những vách kính, nhưng không thể xóa nhòa đi ánh nắng chiều vàng dịu đang cố gắng len lỏi qua ô cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn nhà lát gạch bóng loáng.
Khánh ngồi trong phòng họp kính, dáng người cao ráo, hơi gầy của anh vẫn toát lên vẻ nghiêm nghị quen thuộc. Hôm nay, trên khuôn mặt góc cạnh ấy, đôi mắt sâu thẳm vẫn giữ vẻ tập trung cao độ, nhưng không còn mang theo sự mệt mỏi cố hữu. Anh mặc chiếc áo sơ mi xanh than, quần tây đen, trang phục công sở tối giản nhưng luôn gọn gàng. Cuộc họp giao ban cuối ngày, như thường lệ, là nơi các dự án được tổng kết, và cũng là nơi những gánh nặng mới được phân chia.
Anh Hùng, cấp trên của Khánh, đứng ở đầu bàn, vẻ phong độ và quyết đoán hiện rõ trên khuôn mặt nghiêm nghị. Đôi mắt sắc sảo của anh lướt qua từng người, dừng lại lâu hơn một chút ở Khánh. "Chúng ta có một dự án mới rất tiềm năng, đối tác là tập đoàn Phú Thịnh. Thời gian gấp rút, yêu cầu cao, nhưng nếu thành công, đây sẽ là một bước tiến lớn cho công ty, và cho người phụ trách dự án." Giọng anh Hùng trầm, dứt khoát, vang vọng nhẹ trong phòng họp. "Tôi tin, Khánh, cậu có đủ năng lực để gánh vác dự án này. Cần hoàn thành trước cuối tuần sau, cậu thấy sao?"
Khánh lắng nghe, ngón tay anh nhẹ nhàng gõ nhịp trên mặt bàn kính. Trong đầu anh, lời nói của Ông Phi bỗng vọng lại: "Đừng để công việc nuốt chửng cuộc sống của cháu, Khánh ạ. Biết đâu là đủ, biết lúc nào nên dừng lại, đó mới là sự thông thái." Anh đã từng là người không bao giờ từ chối một thử thách nào, luôn cố gắng gánh vác mọi thứ, sợ rằng nếu bỏ lỡ cơ hội, anh sẽ mãi dậm chân tại chỗ. Nỗi sợ hãi đó đã ăn sâu vào tiềm thức, trở thành một phần bản năng. Nhưng giờ đây, cảm giác kiệt quệ từ những tháng ngày trước vẫn còn ám ảnh anh. Anh đã thấy rõ cái giá của việc "gánh vác" quá nhiều: sự mất cân bằng, sự lạnh nhạt với những điều quý giá trong cuộc sống, và cả những mối quan hệ tưởng chừng bền chặt nhất cũng dần rạn nứt.
Anh Hùng vẫn nhìn anh, ánh mắt đầy kỳ vọng. Khánh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn không khí, một cảm giác lạ lẫm nhưng vững vàng. "Cảm ơn anh đã tin tưởng, Anh Hùng," anh bắt đầu, giọng điềm tĩnh, hơi ngập ngừng ban đầu nhưng nhanh chóng lấy lại sự dứt khoát. "Nhưng tôi e rằng thời điểm này tôi không thể nhận thêm dự án mới." Một vài ánh mắt ngạc nhiên, pha chút tò mò từ các đồng nghiệp lướt qua anh. Anh Hùng cũng có vẻ bất ngờ, khóe môi hơi nhếch lên một chút, như thể anh đang cố gắng đọc vị Khánh. "Tôi đã có một số cam kết cá nhân quan trọng trong tuần tới, và tôi cần đảm bảo chất lượng cho các dự án hiện tại mà tôi đang phụ trách. Việc nhận thêm sẽ ảnh hưởng đến cả hai điều đó."
Sự im lặng trong phòng họp trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Khánh cảm thấy rõ ràng ánh mắt dò xét từ Anh Hùng, một áp lực vô hình nhưng không thể phủ nhận. Anh Hùng, với phong cách lãnh đạo chuyên nghiệp và đôi khi đòi hỏi, thường không quen với những lời từ chối như vậy. "Vậy để tôi tìm người khác," Anh Hùng nói, giọng anh có chút lạnh lùng hơn, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh. "Nhưng Khánh, cậu biết tiềm năng của mình mà, đừng bỏ lỡ cơ hội." Đó là một lời nhắc nhở, hay một lời cảnh báo, Khánh không chắc. Nhưng anh hiểu ý nghĩa của nó: trong môi trường cạnh tranh này, việc từ chối có thể đồng nghĩa với việc bỏ lỡ một nấc thang.
Khánh gật đầu nhẹ. "Tôi hiểu ạ. Tôi sẽ cố gắng hết sức với những gì đang có." Anh không giải thích thêm, cũng không thanh minh. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực anh, một sự giải thoát khỏi gánh nặng mà lẽ ra anh đã tự đặt lên vai mình theo thói quen cũ. Anh nhận ra sự thay đổi trong cách anh đối mặt với công việc, một sự thay đổi mà trước đây anh chưa bao giờ nghĩ mình có thể làm được. Không còn là sự gồng mình gánh vác, mà là sự lựa chọn có ý thức. Khánh biết, Thu đã từng nói, "Anh cần một không gian riêng cho mình, một nơi để anh thực sự là chính mình, không phải là Khánh của công việc." Có lẽ, anh đã bỏ lỡ quá nhiều điều khi cứ mãi miệt mài chạy theo những mục tiêu không tên.
***
Sau khi rời công ty, thay vì về nhà ngay như mọi khi, Khánh lại rẽ vào một con phố nhỏ, nơi có một hiệu sách cũ mà anh vô tình phát hiện ra vài tuần trước. Hiệu sách 'Góc Sách' nằm khuất mình giữa những tòa nhà hiện đại, như một ốc đảo thời gian bị lãng quên. Cửa hàng nhỏ, với những kệ sách gỗ cao tận trần, tạo nên một không gian chật hẹp nhưng ấm cúng đến lạ thường. Tiếng lật sách xột xoạt đâu đó vọng lại, cùng với mùi giấy cũ đặc trưng, mùi bụi bặm vương vấn trên những cuốn sách lâu năm, và mùi gỗ mục từ kệ sách, tất cả hòa quyện tạo nên một thứ hương vị hoài cổ, đưa tâm hồn người ta về những tháng ngày xưa cũ. Chiếc chuông cửa leng keng nhẹ nhàng khi Khánh đẩy cửa bước vào, như một lời chào đón thì thầm.
Ánh nắng chiều đã ngả hẳn, nhưng vẫn còn những vệt vàng dịu xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, rọi thành từng dòng bụi nhảy múa trong không khí tĩnh mịch. Khánh rảo bước chậm rãi giữa các lối đi hẹp, ngón tay anh lướt nhẹ trên những gáy sách cũ kỹ, tìm kiếm một cuốn sách về lịch sử hoặc triết học mà anh đã bỏ dở từ lâu. Anh không vội vã, không mục đích rõ ràng, chỉ đơn giản là tận hưởng cảm giác được chìm đắm trong thế giới của những trang giấy. Đây là một thói quen mới, một cách để anh "thiết lập ranh giới" mà Ông Phi đã khuyên. Trước đây, mỗi khi rời công sở, tâm trí anh vẫn còn mắc kẹt trong những con số, những bản kế hoạch. Nhưng giờ đây, anh cho phép mình hoàn toàn tách rời khỏi nó.
Anh dừng lại trước một kệ sách cũ kỹ, nơi những cuốn sách về lịch sử thế giới được xếp chồng lên nhau. Đôi mắt sâu của Khánh lướt qua từng tựa đề, tìm kiếm một cái tên quen thuộc, hoặc một cái gì đó khơi gợi sự tò mò. Anh chọn một cuốn sách bìa da đã sờn cũ, tên tác phẩm là 'Những Triết Gia Vĩ Đại'. Anh cầm cuốn sách lên, cảm nhận trọng lượng của nó trong tay, mùi giấy cũ thoang thoảng xộc vào mũi, một mùi hương của tri thức và thời gian.
Anh tìm một góc nhỏ, yên tĩnh nhất trong hiệu sách, nơi có một chiếc ghế gỗ cũ đã sờn màu. Khánh ngồi xuống, cơ thể anh chìm sâu vào sự thư thái. Anh mở sách, lật từng trang, và bắt đầu đọc. Từng dòng chữ, từng câu chuyện về tư tưởng của những con người vĩ đại, dường như có sức mạnh xoa dịu tâm hồn anh. Anh cảm thấy từng thớ thịt trong người được thả lỏng, áp lực công việc ban nãy tan biến như làn khói.
"Đã bao lâu rồi mình không có một khoảnh khắc yên bình thế này?" Khánh tự hỏi trong độc thoại nội tâm. Anh nhận ra rằng, trong suốt nhiều năm, cuộc sống của anh chỉ xoay quanh công việc, quanh những mục tiêu và trách nhiệm. Anh đã đánh mất đi những thú vui nhỏ nhặt, những khoảnh khắc tĩnh lặng để chiêm nghiệm. "Công việc không phải là tất cả... Ông Phi nói đúng." Cảm giác này, sự bình yên này, nó thật sự khác biệt so với bất cứ điều gì anh từng trải qua khi còn mải mê chạy đua với thời gian.
Anh chợt nhớ đến Thu, đến những cuộc trò chuyện sâu sắc của họ. Thu đã từng nói, "Anh cần một không gian riêng cho mình, Khánh ạ. Một nơi mà anh có thể tự do là chính mình, không phải là Khánh của công việc, cũng không phải là Khánh của những kỳ vọng." Lúc đó, anh chỉ gật đầu cho qua, chưa thực sự hiểu ý nghĩa sâu sắc của lời nói đó. Nhưng giờ đây, khi ngồi đây, với cuốn sách cũ trong tay, đắm chìm vào thế giới của riêng mình, anh mới thực sự thấu hiểu. Có lẽ, anh đã bỏ lỡ nhiều điều, không chỉ những khoảnh khắc cá nhân, mà còn cả những tín hiệu từ những người xung quanh anh, những người đã cố gắng kéo anh ra khỏi vòng xoáy của công việc.
Khánh nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Anh cảm nhận được sự tĩnh lặng bao trùm lấy mình. Trái tim anh, vốn dĩ luôn đập nhanh và đầy lo toan, giờ đây dường như cũng chậm lại, hòa cùng nhịp điệu của thời gian. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài để tìm lại sự cân bằng, để tái định nghĩa ý nghĩa của "thành công" trong cuộc đời mình. Nhưng ít nhất, anh đã bắt đầu. Việc anh chủ động thiết lập ranh giới công việc và dành thời gian cho bản thân sẽ giúp anh có thêm năng lượng và không gian để phát triển mối quan hệ với Thu một cách lành mạnh hơn, ít áp lực hơn. Anh đang dần tìm thấy sự bình yên và giá trị nội tại, điều này cho thấy anh đang ngày càng tiến gần hơn đến phiên bản trưởng thành của chính mình, sẵn sàng cho những cuộc gặp gỡ trong tương lai mà không còn mang nặng những vết thương cũ.
***
Tối muộn, Gác Mái Cũ Kỹ của Linh chìm trong một thứ ánh sáng huyền ảo, ấm áp từ chiếc đèn studio. Tiếng gió thổi nhẹ qua khe cửa sổ cũ kỹ, tạo nên một giai điệu du dương, hòa cùng tiếng nhạc không lời trầm bổng phát ra từ chiếc loa nhỏ đặt góc phòng. Mùi sơn dầu đặc trưng, mùi vải canvas mới, mùi gỗ cũ từ sàn nhà và mái gác, tất cả hòa quyện tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của sự sáng tạo, của những cảm xúc đang được chuyển hóa thành hình hài.
Linh đứng trước khung tranh lớn, tay cầm cọ, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ tập trung cao độ. Từng nét cọ của cô lướt nhẹ trên mặt vải canvas, đặt những mảng màu cuối cùng lên tác phẩm trừu tượng của mình. Bức tranh, giờ đây đã hoàn chỉnh, là một sự hòa quyện tinh tế của màu sắc và hình khối, phản ánh một hành trình cảm xúc dài, từ những mảng màu tối tăm, hỗn loạn đến những gam màu tươi sáng, rực rỡ, tượng trưng cho sự giải phóng và sự tự tin đã được tìm thấy. Có những vệt màu đỏ thẫm bùng nổ ở trung tâm, nhưng không còn là sự đau khổ giày vò, mà là ngọn lửa của sự hồi sinh, được bao bọc bởi những gam màu xanh ngọc, tím than và vàng cam đầy hy vọng. Vệt màu trên tay áo Linh, những vết sơn nhỏ vương trên gò má, tất cả là minh chứng cho một quá trình lao động miệt mài, say mê.
Cô lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa, ngắm nhìn tác phẩm của mình. Một nụ cười mãn nguyện dần nở trên môi cô, kéo theo ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt. Đây là nó. Tác phẩm của mình. Không còn là những cảm xúc hỗn độn, những nỗi đau không tên, mà là sự chuyển hóa thành một thứ gì đó hữu hình, đẹp đẽ, mang đậm dấu ấn của riêng cô. Nó là câu chuyện của cô, được kể bằng ngôn ngữ của màu sắc và đường nét.
"Đây là nó," Linh thì thầm, giọng cô dịu dàng, nhưng chứa đựng sự tự hào không thể che giấu. "Tác phẩm của mình." Cô giơ tay chạm nhẹ vào bề mặt khô của bức tranh, cảm nhận kết cấu gồ ghề của từng lớp màu, từng vết cọ. Cảm giác ấm áp, tự hào dâng trào trong lồng ngực cô, một cảm giác mà cô đã khao khát từ rất lâu.
Linh nhớ lại lời Huy nói, "Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất." Anh ấy đã đúng. Và Cô Hạnh, người thầy đã dạy cô cách biến những cảm xúc đó thành nghệ thuật, thành những tác phẩm có thể chạm đến tâm hồn người xem. Cô đã học được cách không sợ hãi những cảm xúc tiêu cực, mà biến chúng thành năng lượng, thành màu sắc, thành hình khối trên bức tranh.
"Mình đã làm được." Cô lại thì thầm, lần này giọng nói vang hơn, đầy sự tự tin. "Mình đã tự tạo ra giá trị cho chính mình, không cần sự thừa nhận từ bất kỳ ai khác." Từ khi chia tay Khánh, Linh đã luôn tìm kiếm giá trị của bản thân, không còn phụ thuộc vào việc được ai đó chọn, được ai đó ở bên cạnh. Con đường nghệ thuật này, dù nhiều chông gai, đã giúp cô tìm thấy một phần của chính mình mà cô đã bỏ quên. Cô đã từng nghi ngờ khả năng của bản thân, tự hỏi liệu mình có đủ tài năng, đủ kiên trì để theo đuổi con đường này hay không. Nhưng giờ đây, khi đứng trước tác phẩm hoàn chỉnh này, mọi nghi ngờ đều tan biến.
Sự tự hào và tự tin của Linh sau khi hoàn thành tác phẩm nghệ thuật đầu tiên sẽ là động lực lớn để cô tiếp tục dấn thân vào con đường này. Cô cảm thấy một làn sóng năng lượng mới chảy trong người, một khát khao được sáng tạo, được khám phá những giới hạn mới của bản thân. Có lẽ, cô sẽ mạnh dạn trưng bày hoặc giới thiệu tác phẩm của mình cho Huy, người đã luôn khích lệ và truyền cảm hứng cho cô, hoặc cho Cô Hạnh, người đã dẫn dắt cô những bước đi đầu tiên.
Ánh mắt Linh lướt qua từng chi tiết trên bức tranh, từng mảng màu, từng đường nét. Cô cảm thấy mình đã trưởng thành hơn rất nhiều, không chỉ trong nghệ thuật mà còn trong cuộc sống. Cô đã tìm thấy sự bình yên và giá trị nội tại, điều này cho thấy cô đang ngày càng tiến gần hơn đến phiên bản trưởng thành của chính mình, sẵn sàng cho những cuộc gặp gỡ trong tương lai mà không còn mang nặng những vết thương cũ. Cô biết, hành trình phía trước còn dài, nhưng cô đã có một nền tảng vững chắc, một trái tim tràn đầy cảm hứng, và một tinh thần không ngừng khám phá. Cô đã sẵn sàng cho những thách thức mới, những sáng tạo mới, và những giá trị mới mà cuộc đời sẽ mang lại.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.