Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 413: Gieo Hạt Cân Bằng, Ươm Mầm Kết Nối
Mùi sơn dầu đặc trưng, mùi vải canvas mới, mùi gỗ cũ từ sàn nhà và mái gác, tất cả hòa quyện tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của sự sáng tạo, của những cảm xúc đang được chuyển hóa thành hình hài. Linh đứng trước khung tranh lớn, tay cầm cọ, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ tập trung cao độ. Từng nét cọ của cô lướt nhẹ trên mặt vải canvas, đặt những mảng màu cuối cùng lên tác phẩm trừu tượng của mình. Bức tranh, giờ đây đã hoàn chỉnh, là một sự hòa quyện tinh tế của màu sắc và hình khối, phản ánh một hành trình cảm xúc dài, từ những mảng màu tối tăm, hỗn loạn đến những gam màu tươi sáng, rực rỡ, tượng trưng cho sự giải phóng và sự tự tin đã được tìm thấy.
Có những vệt màu đỏ thẫm bùng nổ ở trung tâm, nhưng không còn là sự đau khổ giày vò, mà là ngọn lửa của sự hồi sinh, được bao bọc bởi những gam màu xanh ngọc, tím than và vàng cam đầy hy vọng. Vệt màu trên tay áo Linh, những vết sơn nhỏ vương trên gò má, tất cả là minh chứng cho một quá trình lao động miệt mài, say mê. Cô lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa, ngắm nhìn tác phẩm của mình. Một nụ cười mãn nguyện dần nở trên môi cô, kéo theo ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt. "Đây là nó. Tác phẩm của mình." Linh thì thầm, giọng cô dịu dàng, nhưng chứa đựng sự tự hào không thể che giấu. Cô giơ tay chạm nhẹ vào bề mặt khô của bức tranh, cảm nhận kết cấu gồ ghề của từng lớp màu, từng vết cọ. Cảm giác ấm áp, tự hào dâng trào trong lồng ngực cô, một cảm giác mà cô đã khao khát từ rất lâu.
Linh nhớ lại lời Huy nói, "Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất." Anh ấy đã đúng. Và Cô Hạnh, người thầy đã dạy cô cách biến những cảm xúc đó thành nghệ thuật, thành những tác phẩm có thể chạm đến tâm hồn người xem. Cô đã học được cách không sợ hãi những cảm xúc tiêu cực, mà biến chúng thành năng lượng, thành màu sắc, thành hình khối trên bức tranh. "Mình đã làm được." Cô lại thì thầm, lần này giọng nói vang hơn, đầy sự tự tin. "Mình đã tự tạo ra giá trị cho chính mình, không cần sự thừa nhận từ bất kỳ ai khác." Từ khi chia tay Khánh, Linh đã luôn tìm kiếm giá trị của bản thân, không còn phụ thuộc vào việc được ai đó chọn, được ai đó ở bên cạnh. Con đường nghệ thuật này, dù nhiều chông gai, đã giúp cô tìm thấy một phần của chính mình mà cô đã bỏ quên. Cô đã từng nghi ngờ khả năng của bản thân, tự hỏi liệu mình có đủ tài năng, đủ kiên trì để theo đuổi con đường này hay không. Nhưng giờ đây, khi đứng trước tác phẩm hoàn chỉnh này, mọi nghi ngờ đều tan biến. Sự tự hào và tự tin của Linh sau khi hoàn thành tác phẩm nghệ thuật đầu tiên sẽ là động lực lớn để cô tiếp tục dấn thân vào con đường này. Cô cảm thấy một làn sóng năng lượng mới chảy trong người, một khát khao được sáng tạo, được khám phá những giới hạn mới của bản thân. Có lẽ, cô sẽ mạnh dạn trưng bày hoặc giới thiệu tác phẩm của mình cho Huy, người đã luôn khích lệ và truyền cảm hứng cho cô, hoặc cho Cô Hạnh, người đã dẫn dắt cô những bước đi đầu tiên. Ánh mắt Linh lướt qua từng chi tiết trên bức tranh, từng mảng màu, từng đường nét. Cô cảm thấy mình đã trưởng thành hơn rất nhiều, không chỉ trong nghệ thuật mà còn trong cuộc sống. Cô đã tìm thấy sự bình yên và giá trị nội tại, điều này cho thấy cô đang ngày càng tiến gần hơn đến phiên bản trưởng thành của chính mình, sẵn sàng cho những cuộc gặp gỡ trong tương lai mà không còn mang nặng những vết thương cũ. Cô biết, hành trình phía trước còn dài, nhưng cô đã có một nền tảng vững chắc, một trái tim tràn đầy cảm hứng, và một tinh thần không ngừng khám phá. Cô đã sẵn sàng cho những thách thức mới, những sáng tạo mới, và những giá trị mới mà cuộc đời sẽ mang lại.
***
Tiếng gõ bàn phím lách cách đều đặn, hòa cùng tiếng máy lạnh phe phẩy và tiếng điện thoại reo không dứt từ các phòng ban khác, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver'. Khánh, với dáng người cao ráo hơi gầy, đang ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt sâu và tập trung cao độ vào những dòng code phức tạp. Khuôn mặt góc cạnh của anh, vốn thường mang vẻ mệt mỏi, giờ đây ánh lên sự quyết đoán và một chút gì đó của sự tự tại. Anh đã hoàn thành phần lớn công việc cần thiết cho ngày hôm nay, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực. Mùi cà phê rang xay thơm lừng từ quầy pha chế gần đó, quyện lẫn với mùi giấy in và chút hương nước hoa thoang thoảng của đồng nghiệp nữ, tạo nên một không khí làm việc vừa chuyên nghiệp vừa đầy sức sống. Bên ngoài cửa sổ kính lớn, ánh nắng cuối chiều dịu nhẹ phủ lên những tòa nhà cao tầng của thành phố, nhuộm vàng cả một góc trời.
Khánh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí mát lạnh từ điều hòa lấp đầy phổi. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, một thói quen cũ khi cảm thấy căng thẳng, nhưng hôm nay, cử chỉ ấy chỉ mang ý nghĩa như một cách để thả lỏng cơ thể sau hàng giờ tập trung cao độ. Anh nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát quen thuộc giúp anh tỉnh táo và tập trung hơn. Kể từ khi gặp Ông Phi, Khánh đã bắt đầu thay đổi. Không còn là một cỗ máy làm việc không ngừng nghỉ, anh đã học cách lắng nghe cơ thể, lắng nghe tâm trí mình. Cảm giác kiệt sức triền miên đã được thay thế bằng những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi, những khoảng lặng cần thiết để tái tạo năng lượng. Anh đã bắt đầu thiết lập những ranh giới rõ ràng hơn giữa công việc và cuộc sống cá nhân, một điều mà trước đây anh luôn cảm thấy xa xỉ.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trên bàn rung lên bần bật. Là một tin nhắn từ Anh Hùng, sếp trực tiếp của anh. Khánh mở ra, đọc lướt qua. "Cuộc họp gấp về dự án X, Hoàng đã xác nhận tham gia. Em cố gắng sắp xếp nhé." Khánh dừng lại, ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng, nhưng không vội trả lời. Anh nhắm mắt lại trong vài giây, hình dung lại khuôn mặt của Hoàng – chỉnh tề, tự tin, nụ cười thường trực nhưng ánh mắt tính toán. Một đối thủ đáng gờm, luôn khao khát khẳng định vị thế, và Anh Hùng luôn biết cách tận dụng điều đó để tạo áp lực cạnh tranh.
Trong quá khứ, một lời mời họp gấp như thế này, đặc biệt khi có sự tham gia của Hoàng, sẽ khiến Khánh ngay lập tức sắp xếp mọi thứ để có mặt, thậm chí hủy bỏ cả những kế hoạch cá nhân quan trọng. Anh sẽ coi đó là một cơ hội không thể bỏ lỡ, một cuộc chiến cần phải tham gia để không bị bỏ lại phía sau. Anh sẽ thức khuya, cày cuốc, và rồi sáng hôm sau, anh lại xuất hiện với đôi mắt thâm quầng, cái đầu nặng trĩu. Nhưng giờ đây, những lời của Ông Phi vọng lại trong tâm trí anh, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng: "Khánh à, cuộc sống không chỉ có công việc. Sức khỏe, tinh thần, và những người quan trọng xung quanh con mới là nền tảng vững chắc nhất. Đừng để mình trở thành con ngựa kéo xe không có đích đến, rồi một ngày nào đó sẽ kiệt sức mà ngã xuống."
Khánh mở mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. "Không phải mọi cơ hội đều cần nắm lấy. Cân bằng là ưu tiên." Anh thì thầm, giọng nói trầm khẽ, chỉ đủ mình anh nghe thấy. Nó giống như một lời khẳng định, một lời nhắc nhở cho chính bản thân. Anh đã từng nghĩ, nếu từ chối, anh sẽ bỏ lỡ điều gì đó quan trọng, rằng anh sẽ bị đánh giá là thiếu nhiệt huyết, thiếu tham vọng. Nhưng cảm giác mệt mỏi đeo bám dai dẳng, những bữa ăn vội vã, những giấc ngủ không trọn vẹn đã dạy cho anh một bài học đắt giá. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy cứ vang vọng, không chỉ về Linh, mà còn về chính anh, về cách anh đã đối xử với bản thân mình. Anh đã không còn đủ sức để sống cho đúng.
Anh hít thở sâu một lần nữa, luồng khí mát lạnh xoa dịu lồng ngực. Ngón tay anh bắt đầu di chuyển trên bàn phím, không còn sự do dự. Anh không viết một tin nhắn dài dòng hay biện minh. Anh chỉ gõ vài dòng ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề. "Em xin lỗi Anh Hùng, em đã có lịch hẹn cá nhân không thể hoãn. Mọi thông tin cuộc họp em sẽ theo dõi qua email và sẽ phản hồi sớm nhất có thể." Một lời từ chối lịch sự nhưng dứt khoát. Anh nhấn gửi. Cảm giác ban đầu là một chút bồn chồn, một chút lo lắng về phản ứng của Anh Hùng. Nhưng rất nhanh sau đó, một làn sóng nhẹ nhõm dâng lên. Nó không phải là cảm giác trốn tránh trách nhiệm, mà là cảm giác chủ động kiểm soát cuộc sống của mình. Anh đã chọn cho mình, thay vì để công việc cuốn đi.
Khánh hoàn thành nốt những công việc còn lại một cách nhanh chóng và hiệu quả, không còn cảm giác bị gò bó hay áp lực phải nán lại. Anh tắt máy tính, thu dọn đồ đạc. Chiếc áo sơ mi công sở màu xanh than, quần tây chỉnh tề, tất cả đều được anh là lượt phẳng phiu, toát lên vẻ nghiêm túc nhưng hôm nay lại có chút gì đó thư thái hơn thường lệ. Ánh mắt anh lướt qua những đồng nghiệp vẫn còn cắm cúi làm việc, một vài người đã bắt đầu tỏ vẻ mệt mỏi. Anh đã từng là một trong số họ, thậm chí còn tệ hơn. Nhưng giờ đây, anh biết rằng mình đã có một lựa chọn khác. Anh đứng dậy, vươn vai, cảm nhận các khớp xương kêu răng rắc. Anh rời văn phòng đúng giờ, bước ra khỏi tòa nhà kính hiện đại, hòa vào dòng người hối hả của thành phố, nhưng trong lòng anh lại có một sự bình yên đến lạ. Anh đã sẵn sàng cho buổi tối của riêng mình, cho một cuộc hẹn mà anh đã mong chờ.
***
Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn nến lung linh và đèn chùm pha lê đổ xuống không gian sang trọng của nhà hàng Pháp 'Le Jardin Secret', tạo nên một bầu không khí lãng mạn và ấm cúng. Tiếng nhạc piano du dương, nhẹ nhàng như hơi thở, lướt qua những cuộc trò chuyện khẽ khàng, tiếng dao dĩa chạm đĩa sứ tinh tế. Mùi thức ăn Pháp đặc trưng của bơ, rượu vang và thảo mộc quyện lẫn với hương hoa hồng thoang thoảng từ những bình hoa nhỏ trên mỗi bàn, kích thích mọi giác quan. Khánh ngồi đối diện Thu, cảm nhận sự thư thái hiếm có. Khác với những bữa ăn vội vã, căng thẳng trước đây, anh thấy mình hoàn toàn hiện diện ở đây, ở khoảnh khắc này, bên cạnh người phụ nữ anh đang dần tìm hiểu.
Thu, trong chiếc váy thanh lịch màu kem, với mái tóc búi cao gọn gàng, trông thật tinh tế và cuốn hút. Đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp của cô ánh lên sự quan tâm khi cô nhìn anh. Khánh vẫn là dáng người cao ráo, hơi gầy do áp lực công việc, nhưng hôm nay, vẻ mệt mỏi thường trực trên khuôn mặt góc cạnh của anh đã vơi đi nhiều, thay vào đó là một nét mặt cởi mở và thư thái hơn. Nụ cười nhẹ nhàng của anh không còn là cái nhếch mép gượng gạo mà là một nụ cười chân thật, ấm áp.
"Hôm nay anh đã từ chối một cuộc họp không cần thiết," Khánh bắt đầu, giọng anh trầm ấm, mang theo một chút ngạc nhiên dành cho chính mình. Anh đưa tay nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay Thu đang đặt trên bàn, một cử chỉ tự nhiên, không gượng ép. "Cảm giác thật lạ, nhưng cũng nhẹ nhõm."
Thu khẽ siết nhẹ tay anh, đôi mắt cô lấp lánh như những vì sao nhỏ. "Vậy là anh đã thực sự lắng nghe lời của Ông Phi rồi." Cô mỉm cười dịu dàng, nụ cười ấy như xua tan đi những gợn sóng cuối cùng trong lòng Khánh. "Em thấy anh dạo này khác lắm, vui vẻ hơn."
Khánh gật đầu, ánh mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt Thu, như muốn tìm kiếm sự thấu hiểu và sẻ chia. "Ừ, anh đã cố gắng." Anh kể cho cô nghe về lời mời họp của Anh Hùng, về sự xuất hiện của Hoàng, và về cuộc đấu tranh nội tâm của anh. "Trước đây, anh sẽ không bao giờ dám từ chối. Anh sẽ nghĩ đó là một sự yếu kém, một cơ hội bị bỏ lỡ." Anh thở dài nhẹ nhõm, như trút đi một gánh nặng vô hình. "Nhưng sau khi nói chuyện với Ông Phi, và cả những gì đã xảy ra... anh nhận ra rằng, có những điều quan trọng hơn công việc rất nhiều."
Thu lắng nghe anh nói một cách chăm chú, không cắt ngang, không phán xét. Cô chỉ gật đầu nhẹ nhàng, thỉnh thoảng khẽ vuốt ve mu bàn tay anh. "Em hiểu mà. Ai cũng có những áp lực riêng, đặc biệt là những người đàn ông như anh. Gánh vác gia đình, sự nghiệp... đôi khi mình quên mất việc chăm sóc bản thân." Giọng cô ấm áp và tràn đầy sự cảm thông. "Nhưng em nghĩ, việc anh dám thay đổi, dám đặt ra ranh giới, đó là một dấu hiệu của sự trưởng thành và mạnh mẽ. Anh đang tự tạo ra hạnh phúc cho chính mình."
Khánh nhìn cô, trong lòng dâng lên một cảm giác biết ơn sâu sắc. Anh không cần những lời khuyên to tát, chỉ cần sự thấu hiểu này, sự đồng điệu này. "Cảm ơn em." Anh nói, giọng khẽ khàng, chân thành. "Em luôn biết cách khiến anh cảm thấy thoải mái."
Họ tiếp tục dùng bữa, thưởng thức món cá hồi áp chảo với sốt chanh leo và món bò bít tết hảo hạng, nhấm nháp ly rượu vang đỏ sóng sánh. Câu chuyện của họ cứ thế tuôn chảy, không còn chỉ xoay quanh công việc hay những áp lực thường ngày. Họ nói về những cuốn sách đã đọc, những bộ phim đã xem, những dự định cuối tuần. Thu kể về buổi triển lãm nghệ thuật cô vừa đi xem, về những cảm nhận của cô về vẻ đẹp trừu tượng. Khánh kể về sở thích đọc sách lịch sử mà anh đã bỏ quên bấy lâu, giờ đây đang dần tìm lại. Không có những khoảng lặng gượng gạo, không có những câu hỏi xã giao khô khan. Chỉ có sự chân thành, sự cởi mở, và một dòng chảy kết nối tự nhiên.
Khánh cảm thấy một sự bình yên lạ lùng. Anh nhận ra rằng, đây chính là sự "cân bằng" mà Ông Phi đã nói đến. Không phải là bỏ bê công việc, mà là biết cách sắp xếp, biết cách ưu tiên, để dành chỗ cho những giá trị khác trong cuộc sống. Những giá trị như thế này, một buổi tối ấm cúng bên người mình quý mến, những câu chuyện sẻ chia, những tiếng cười nhẹ nhàng. Anh nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi mà anh luôn cảm thấy cô độc ngay cả khi ở cạnh Linh, khi mà sự mệt mỏi và áp lực đã bào mòn mọi cảm xúc. Lúc đó, anh yêu Linh bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy giờ đây không còn mang nặng vẻ tiếc nuối, mà là một lời nhắc nhở cho anh về cách sống tốt hơn cho chính mình và cho những người xung quanh.
Khi Thu nói về kế hoạch đi dạo công viên vào cuối tuần, Khánh không ngần ngại đáp lời. "Anh có thể đi cùng em không?" Ánh mắt anh lấp lánh sự mong chờ. Thu mỉm cười rạng rỡ, một nụ cười thật sự, không chút gượng gạo. "Tất nhiên rồi. Em rất vui." Bàn tay họ lại tìm đến nhau, những ngón tay đan nhẹ vào nhau dưới ánh nến. Cảm giác ấm áp lan tỏa, không chỉ từ cái chạm mà còn từ sự kết nối vô hình giữa hai tâm hồn. Khánh biết rằng, việc anh từ chối cuộc họp kia không phải là một sự hy sinh, mà là một sự đầu tư. Đầu tư vào sức khỏe tinh thần của mình, và đầu tư vào một mối quan hệ có tiềm năng phát triển thành một điều gì đó thật sự ý nghĩa. Anh đã bắt đầu tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị và sự kết nối chân thành, cho thấy anh đang thực sự 'tái sinh' và trưởng thành.
***
Gió luồn qua những khe hở trên mái tôn cũ kỹ của Gác Mái Cũ Kỹ, tạo nên một âm thanh rì rào đều đặn, như tiếng thì thầm của một người bạn cũ. Bên dưới, tiếng vọng xa xăm của thành phố vẫn ồn ào, nhưng trên cao này, mọi thứ dường như chậm lại, yên tĩnh hơn. Linh và Huy ngồi giữa không gian nghệ thuật của cô, xung quanh là những bức tranh, phác thảo còn dang dở, cùng với tác phẩm mới hoàn thành của Linh đặt trang trọng trên giá vẽ. Mùi sơn dầu vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi gỗ cũ và một chút mùi bụi bặm đặc trưng của gác mái. Những chiếc đèn lồng nhỏ mà Linh tự tay trang trí treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng ấm áp, dịu nhẹ, đủ để soi rõ những nét vẽ, những mảng màu, và cả những biểu cảm trên gương mặt của họ.
Linh, với dáng người thanh mảnh trong chiếc áo sơ mi linen màu be và quần jeans giản dị, gương mặt trái xoan của cô rạng rỡ hẳn lên. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô không còn mang vẻ ưu tư man mác như những ngày tháng cũ, mà tràn đầy sự hứng khởi và đam mê. Mái tóc dài, mềm mại được búi hờ, để lộ vệt sơn nhỏ còn vương trên gò má, một minh chứng cho sự say mê không ngừng nghỉ của cô với nghệ thuật. Huy, ngồi đối diện cô, toát lên vẻ lãng tử trong chiếc áo khoác denim và áo thun trắng, đôi mắt đầy chất nghệ sĩ của anh chăm chú lắng nghe từng lời cô nói. Nụ cười ấm áp thường trực trên môi anh, nhưng khi nhìn Linh, nụ cười ấy lại càng thêm phần thấu hiểu và khích lệ.
"Em nghĩ workshop này không chỉ là dạy vẽ, mà là cách để mọi người tìm thấy tiếng nói của mình qua màu sắc," Linh bắt đầu, giọng cô dịu dàng nhưng đầy nội lực, ánh mắt rạng ngời hướng về Huy. Cô phác thảo ý tưởng của mình trên một tờ giấy lớn, những nét vẽ nhanh và dứt khoát. "Có rất nhiều người, họ mang trong mình những cảm xúc chất chứa, những nỗi niềm không biết chia sẻ cùng ai. Em muốn tạo ra một không gian an toàn, nơi họ có thể giải tỏa những điều đó thông qua nghệ thuật, không cần phải là một họa sĩ chuyên nghiệp."
Huy gật đầu lia lịa, đôi mắt anh sáng lên. "Chính xác, Linh à! Em đã nắm bắt được tinh thần cốt lõi." Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc bồng bềnh. "Chúng ta có thể tạo ra một không gian nơi cảm xúc được tự do thể hiện, không phán xét. Đề tài 'Chữa lành bằng màu sắc' thì sao?" Anh đề nghị, giọng nói đầy nhiệt huyết, như thể ý tưởng đó đã nảy mầm trong đầu anh từ lâu.
Linh vỗ tay nhẹ, đôi mắt cô rực sáng. "Đúng vậy! Chữa lành bằng màu sắc. Nghe thật tuyệt vời!" Cô cảm thấy một làn sóng năng lượng mới chảy trong người. Từ khi chia tay Khánh, Linh đã luôn tìm kiếm giá trị của bản thân, không còn phụ thuộc vào việc được ai đó chọn, được ai đó ở bên cạnh. Con đường nghệ thuật này, dù nhiều chông gai, đã giúp cô tìm thấy một phần của chính mình mà cô đã bỏ quên. Và giờ đây, cô muốn chia sẻ điều đó với cộng đồng. Trước đây, cô đã từng e ngại về việc đưa nghệ thuật cá nhân ra cộng đồng, sợ sự phán xét hoặc không được đón nhận. Nhưng sau khi hoàn thành tác phẩm của mình, cảm giác tự tin đã lớn dần trong cô, và những lời động viên từ Huy đã tiếp thêm cho cô sức mạnh.
"Em nghĩ chúng ta có thể bắt đầu bằng những bài tập đơn giản, những gam màu cơ bản, và khuyến khích mọi người vẽ theo bản năng," Linh tiếp tục, ý tưởng cứ tuôn trào không ngừng. "Không cần đúng sai, không cần đẹp xấu. Chỉ cần là chính họ, thông qua những nét cọ."
Huy bổ sung: "Và có thể có những buổi chia sẻ nhỏ sau mỗi buổi vẽ. Ai muốn thì chia sẻ, không thì thôi. Quan trọng là quá trình, không phải kết quả." Anh lấy ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút chì, bắt đầu phác thảo sơ đồ tổ chức, những nét vẽ của anh cũng đầy chất nghệ sĩ. "Chúng ta cần tìm một không gian phù hợp, có ánh sáng tốt, đủ rộng rãi để mọi người thoải mái. Và kinh phí nữa, tất nhiên."
Linh cười rạng rỡ. "Kinh phí thì em nghĩ chúng ta có thể kêu gọi tài trợ nhỏ, hoặc tổ chức bán đấu giá một số tác phẩm của mình để gây quỹ." Cô chỉ vào bức tranh trừu tượng vừa hoàn thành của mình. "Ví dụ như bức này, em nghĩ nó có thể là một điểm nhấn."
Huy nhìn bức tranh, đôi mắt anh ánh lên sự ngưỡng mộ. "Bức này thực sự rất có hồn, Linh. Những mảng màu đỏ thẫm bùng nổ, nhưng không còn là sự đau khổ giày vò, mà là ngọn lửa của sự hồi sinh. Em đã thực sự biến những cảm xúc đó thành năng lượng tích cực rồi." Anh nói, giọng đầy chân thành. "Cô Hạnh sẽ rất tự hào về em." Anh ấy đã luôn biết cách truyền cho cô nguồn cảm hứng và sự tự tin, giúp cô tin vào con đường mình đã chọn.
Sự ăn ý và đồng điệu giữa Linh và Huy trong việc bàn bạc workshop báo hiệu mối quan hệ của họ sẽ phát triển sâu sắc hơn, không chỉ dừng lại ở công việc mà còn là sự thấu hiểu về tâm hồn nghệ sĩ. Họ cứ thế trao đổi, bổ sung cho nhau, mỗi ý tưởng của người này lại khơi gợi thêm những ý tưởng mới từ người kia. Không có sự áp đặt, chỉ có sự tôn trọng và đồng điệu. Linh cảm thấy tràn đầy năng lượng và được tiếp thêm sức mạnh. Cô không còn cảm thấy cô độc trên con đường nghệ thuật của mình. Cô biết, hành trình phía trước còn dài, nhưng cô đã có một nền tảng vững chắc, một trái tim tràn đầy cảm hứng, và một tinh thần không ngừng khám phá. Có lẽ, hành trình này, không chỉ là của riêng cô, mà còn có sự đồng hành của một người bạn tâm giao, một tri kỷ trong nghệ thuật.
Gió vẫn rì rào qua mái tôn, nhưng giờ đây, âm thanh đó không còn mang vẻ u hoài mà như một bản hòa ca cổ vũ cho những ý tưởng đang nảy mầm. Ánh đèn thành phố bên dưới lấp lánh như những vì sao, và trên gác mái cũ kỹ này, hai tâm hồn nghệ sĩ đang cùng nhau dệt nên một giấc mơ mới, một giấc mơ về sự chữa lành và kết nối thông qua những gam màu của cuộc sống.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.