Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 415: Áp Lực Mới, Vang Vọng Thành Công

Buổi sáng thứ Hai luôn mang theo một luồng khí đặc quánh của sự khởi đầu, của những kỳ vọng và cả những áp lực mới. Bên ngoài tòa nhà kính hiện đại của DreamWeaver, nắng Sài Gòn đã bắt đầu rải những vệt vàng óng ả lên từng ô cửa sổ, hứa hẹn một ngày oi ả. Nhưng bên trong, không khí điều hòa mát lạnh vẫn giữ cho không gian văn phòng một vẻ chuyên nghiệp, đôi khi đến lạnh lùng. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ hàng trăm ngón tay không ngừng nghỉ, tiếng điện thoại reo vang lên từng hồi ngắn ngủi rồi tắt lịm, cùng với tiếng máy pha cà phê rì rầm ở góc pantry, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của nhịp sống đô thị hối hả. Mùi cà phê thơm lừng quyện với mùi giấy in mới và chút hương nước hoa nhẹ nhàng từ những đồng nghiệp vội vã, tạo nên một cảm giác thân thuộc đến mức đôi khi người ta quên mất mình đang tồn tại trong một môi trường đầy cạnh tranh.

Khánh ngồi ngay ngắn trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu hoắm tập trung vào những dòng code và biểu đồ phức tạp. Dáng người anh vẫn cao ráo, nhưng dường như lại gầy đi đôi chút dưới áp lực công việc không ngừng nghỉ, dù anh đã cố gắng cân bằng hơn. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính giờ đây ít biểu cảm hơn, chỉ còn lại sự nghiêm túc và tập trung cao độ. Tóc anh cắt ngắn gọn gàng, phù hợp hoàn hảo với môi trường công sở. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh nhạt, phẳng phiu, kết hợp với quần tây tối màu, toát lên vẻ thực dụng và chuẩn mực.

Đang lúc chìm đắm trong thế giới số liệu, một bóng dáng cao lớn, phong độ xuất hiện ngay cạnh bàn làm việc của anh. Mùi nước hoa nam tính quen thuộc thoảng qua, Khánh không cần ngẩng đầu cũng biết đó là Anh Hùng. Sếp anh, với khuôn mặt nghiêm nghị và đôi mắt sắc sảo đặc trưng của người từng trải, luôn là hiện thân của sự đòi hỏi và hiệu quả. Anh Hùng vẫn mặc bộ vest lịch lãm màu xám than, cà vạt thắt chặt, toát lên vẻ uy quyền.

“Khánh, cậu có rảnh không?” Giọng Anh Hùng trầm, dứt khoát, mang theo một chút uy lực không thể chối cãi.

Khánh chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt không vội vã mà từ tốn nhìn thẳng vào sếp. “Vâng, Anh Hùng. Tôi sẵn sàng.”

Anh Hùng không nói nhiều, chỉ đặt một tập tài liệu dày cộp xuống bàn Khánh. Tiếng tập giấy va chạm nhẹ vào mặt bàn khô khốc, mang theo một sức nặng vô hình. “Đây là dự án trọng điểm của quý này, ‘Green Living Solutions’. Một hợp đồng lớn với tập đoàn bất động sản Thiên Hà. Tôi cần cậu và team dồn toàn lực. Thời hạn rất gấp, chỉ ba tháng để hoàn thiện toàn bộ thiết kế và mô hình 3D, nhưng tiềm năng mang lại lợi nhuận thì không thể chối cãi.”

Khánh nhìn xuống tập tài liệu, ánh mắt anh khẽ nheo lại. Ngay lập tức, một cảm giác quen thuộc ùa về, như một dòng điện chạy dọc sống lưng. Đó là áp lực, là gánh nặng trách nhiệm mà anh đã từng mang vác đến mức kiệt quệ. Anh nhớ lại những đêm dài trắng đêm, những bữa ăn vội vã bên bàn làm việc, những lúc Linh gọi điện mà anh chỉ có thể trả lời cụt lủn, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính. Cái cảm giác ấy, nó giống hệt như ngày xưa, khi anh nghĩ rằng chỉ có công việc mới là thước đo duy nhất cho giá trị của bản thân, cho khả năng xây dựng một tương lai vững chắc cho người mình yêu.

*Áp lực này... giống hệt ngày xưa.* Anh thầm nghĩ, bàn tay vô thức siết chặt. *Nhưng mình không còn là Khánh của ngày đó nữa. Mình đã học được cách thở, cách chấp nhận, và quan trọng nhất, cách tin tưởng vào bản thân và cả những người xung quanh.*

Anh hít một hơi thật sâu, từ từ, chậm rãi, để luồng khí lạnh của điều hòa lấp đầy phổi. Anh nhắm mắt lại vài giây, không phải để trốn tránh, mà để sắp xếp lại những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. Anh nhớ lời Ông Phi đã từng nói: “Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua marathon không ngừng nghỉ. Đôi khi, ta cần chậm lại, cần biết mình đang đi đâu, và quan trọng hơn, mình muốn đi cùng ai.” Anh không còn là người đàn ông chỉ biết lao đầu vào công việc một cách mù quáng nữa.

Mở mắt ra, ánh nhìn của Khánh đã trở nên bình tĩnh và dứt khoát hơn. Anh đưa tay cầm lấy tập tài liệu, cảm nhận độ dày và sức nặng của nó. Thay vì cảm thấy choáng ngợp, anh bắt đầu phân tích. Từng dòng chữ, từng biểu đồ, từng yêu cầu được anh đọc lướt qua một cách có chủ đích.

“Vâng, Anh Hùng,” Khánh trả lời, giọng nói anh trầm ổn, không một chút run rẩy hay do dự. “Tôi sẽ xem xét kỹ và lên kế hoạch chi tiết ngay trong sáng nay. Tôi sẽ tập hợp team và phân công nhiệm vụ cụ thể để đảm bảo tiến độ và chất lượng.”

Anh Hùng gật đầu, một nụ cười gần như không thể nhận ra thoáng qua trên môi. “Tốt. Tôi tin tưởng ở cậu, Khánh. Cậu luôn là người tôi có thể giao phó những dự án quan trọng nhất.” Nói rồi, sếp anh quay người bước đi, để lại Khánh một mình với tập tài liệu và những suy nghĩ riêng.

Khánh không vội vàng mở ngay tài liệu ra đọc một cách cẩn trọng. Thay vào đó, anh lấy ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút, bắt đầu ghi chú các điểm chính một cách có hệ thống. Anh phác thảo sơ bộ về cấu trúc dự án, những nguồn lực cần thiết, và những rủi ro tiềm tàng. Anh không còn vơ hết mọi việc vào mình. Anh sẽ chia sẻ gánh nặng, sẽ tin tưởng vào năng lực của đồng đội. Anh sẽ quản lý, không phải là người hùng đơn độc. Cái cảm giác căng thẳng vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một con quái vật nuốt chửng anh nữa. Giờ đây, nó giống như một người bạn đồng hành khó tính, đòi hỏi anh phải suy nghĩ cẩn trọng hơn, chứ không còn là kẻ thù đẩy anh đến bờ vực kiệt sức. Anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai rực rỡ, cảm thấy một sự bình thản lạ lùng len lỏi trong tâm hồn. Anh đã thay đổi, thực sự rồi.

***

Trong khi Khánh đang đối mặt với những thử thách mới nơi công sở, cách đó không xa, tại Gác Mái Cũ Kỹ, một không gian sáng tạo nằm ẩn mình giữa lòng thành phố, không khí lại ngập tràn sự hân hoan và niềm tự hào. Buổi workshop nghệ thuật đầu tiên của Linh vừa kết thúc thành công rực rỡ. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn vẫn còn rực rỡ một góc phòng, nhưng bên ngoài, hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời Sài Gòn, chuẩn bị cho một đêm lên đèn rực rỡ.

Tiếng cười nói vui vẻ của những người tham gia workshop vẫn còn vương vấn trong không gian ấm cúng, dù hầu hết mọi người đã ra về. Tiếng nhạc nhẹ nhàng, du dương vẫn phát ra từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một không khí thư thái. Mùi sơn dầu nhẹ nhàng quyện với mùi giấy mới, mùi cà phê và bánh ngọt còn vương vấn trên những chiếc cốc rỗng, tất cả tạo nên một bức tranh đa giác quan về một buổi chiều tràn đầy cảm hứng.

Linh, với dáng người thanh mảnh và vẻ ngoài nhẹ nhàng nữ tính, giờ đây không còn vẻ ưu tư hay đượm buồn như trước. Khuôn mặt trái xoan của cô rạng rỡ, đôi mắt to tròn, long lanh ánh lên niềm hạnh phúc và sự tự hào chưa từng có. Mái tóc dài, mềm mại của cô được buộc nửa đầu đơn giản, vài lọn tóc lòa xòa trước trán càng tôn lên vẻ đẹp thanh thoát. Cô mặc một chiếc váy linen màu kem, nhẹ nhàng và thanh lịch, hoàn toàn phù hợp với không gian nghệ thuật mà cô đã tạo ra.

Bên cạnh cô, Huy, với vẻ ngoài lãng tử và nụ cười ấm áp đặc trưng, đang giúp cô dọn dẹp. Đôi mắt đầy chất nghệ sĩ của anh ánh lên sự ngưỡng mộ và vui vẻ. Họ cùng nhau cẩn thận xếp lại những bức vẽ còn dang dở của người tham gia, thu dọn cọ vẽ và màu nước.

“Workshop thành công rực rỡ, Linh ạ!” Huy nói, giọng anh tràn đầy sự nhiệt thành. “Mọi người ai cũng ấn tượng và muốn tham gia lần tới. Em đã làm rất tốt, thực sự rất tốt.” Anh vỗ nhẹ vào vai cô, động viên.

Linh quay lại nhìn Huy, nụ cười trên môi cô rạng rỡ như ánh đèn vừa bật lên trên những con phố. “Thật sao, Huy? Em... em không ngờ. Em đã lo lắng rất nhiều. Cảm ơn anh đã tin tưởng và hỗ trợ em rất nhiều. Nếu không có anh, em không biết mình có dám làm không nữa.” Giọng cô vẫn dịu dàng, nhưng giờ đây nó mang theo một sự tự tin mới mẻ, không còn chút ngập ngừng nào.

Huy lắc đầu, ánh mắt anh nhìn Linh đầy trìu mến. “Đây là thành quả của em, Linh. Em là người có tài năng, có tâm hồn. Em đã tìm thấy tiếng nói của mình qua nghệ thuật, và em đã chia sẻ nó một cách tuyệt vời. Anh chỉ là người châm ngòi thôi.” Anh cười nhẹ, nụ cười ấm áp lan tỏa khắp gác mái.

Linh nhìn quanh không gian quen thuộc, nơi cô đã dành biết bao đêm để ấp ủ, để sáng tạo. Cô nhớ lại những ngày đầu, khi cô vẫn còn chìm đắm trong nỗi buồn, trong những hoài niệm về mối tình đã qua. Cô đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể tìm lại được niềm vui, không bao giờ có thể đứng vững trên đôi chân của chính mình. Nhưng giờ đây, nhìn những gương mặt rạng rỡ của những người đã đến, nghe những lời khen ngợi chân thành, một niềm hạnh phúc tràn ngập trong tim cô. *Mình đã làm được. Mình thực sự đã làm được.* Cô tự nhủ, một cảm giác tự hào dâng trào.

Cô cẩn thận xếp lại một bức vẽ phác thảo còn dang dở, hình ảnh một con chim tự do bay lượn trên bầu trời rộng lớn. Đó là biểu tượng cho chính cô lúc này.

Huy rót hai ly trà nóng, đưa cho Linh một ly. “Uống chút trà đi. Mệt rồi, nhưng là cái mệt hạnh phúc, đúng không?”

Linh đón lấy ly trà, hơi ấm từ ly truyền qua lòng bàn tay cô, sưởi ấm cả tâm hồn. “Đúng vậy, là cái mệt mà em chưa từng cảm nhận được trước đây. Nó... rất khác.” Cô nhấp một ngụm trà, vị thanh mát lan tỏa.

Họ cùng nhau đi ra phía cửa sổ lớn, ngắm nhìn thành phố lên đèn từ gác mái. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh điện, những con đường rực rỡ ánh đèn xe cộ, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy màu sắc. Gió đêm thổi nhẹ qua khung cửa sổ mở, mang theo chút hơi lạnh của đêm Sài Gòn, xoa dịu đi cái nóng ban ngày. Trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy một sự bình yên diệu kỳ. Cô không còn là cô gái nhạy cảm, yếu đuối, chỉ biết chờ đợi sự quan tâm từ người khác. Cô đã tự mình tạo ra một giá trị, một không gian, một niềm vui cho chính mình và cho cả những người xung quanh. Cô đã tìm thấy sự hiện diện cảm xúc mà cô khao khát, không phải từ một người đàn ông, mà từ chính con người bên trong cô và từ nghệ thuật. Sự ăn ý giữa cô và Huy không chỉ dừng lại ở công việc; đó là sự đồng điệu của hai tâm hồn nghệ sĩ, một sự thấu hiểu sâu sắc mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ tìm thấy.

Huy khẽ quay sang nhìn Linh, ánh mắt anh lấp lánh dưới ánh đèn đường hắt vào. “Em biết không, Linh. Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất. Và em, em đã biến những cảm xúc của mình thành những điều đẹp đẽ. Đó là món quà em dành cho mọi người, và cũng là món quà em dành cho chính em.”

Linh không nói gì, chỉ mỉm cười. Nụ cười không còn mang theo chút buồn man mác nào, mà là nụ cười của sự viên mãn, của một người phụ nữ đã tìm thấy con đường của riêng mình. Cô tựa vào thành cửa sổ, cảm nhận cơn gió mát lành, cảm thấy mình đang thực sự sống, thực sự là chính mình.

***

Tối cùng ngày, sau giờ làm, Khánh không về nhà ngay mà đi thẳng đến phòng gym “FitLife” quen thuộc. Không khí bên trong phòng gym luôn sôi động và tràn đầy năng lượng. Tiếng nhạc điện tử dồn dập hòa lẫn với tiếng máy móc vận hành đều đặn, tiếng tạ rơi mạnh xuống sàn và tiếng thở dốc của những người đang tập luyện. Mùi mồ hôi đặc trưng quyện với mùi hóa chất tẩy rửa và mùi cao su từ thảm tập tạo nên một không gian đặc biệt, nơi mọi người đến để rèn luyện thể chất và giải tỏa căng thẳng.

Khánh, với chiếc áo phông thể thao màu đen đã thấm đẫm mồ hôi, đang hoàn thành set tập cuối cùng của mình trên máy đẩy ngực. Các cơ bắp trên vai và cánh tay anh căng lên từng đợt, cảm giác mỏi mệt lan khắp cơ thể nhưng tinh thần anh lại sảng khoái đến lạ. Khuôn mặt anh lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt sâu thẳm không còn vẻ căng thẳng hay mệt mỏi như buổi sáng. Thay vào đó là sự tập trung cao độ và một chút bình thản, như thể anh đang nhìn sâu vào bên trong chính mình.

Trong lúc thực hiện động tác, tâm trí Khánh vẫn lướt qua những sự kiện trong ngày. Dự án “Green Living Solutions” của tập đoàn Thiên Hà thực sự là một thử thách lớn, phức tạp và đòi hỏi nhiều nỗ lực. Áp lực là có thật, và nó cố gắng lôi kéo anh về lại con người cũ, người đàn ông luôn gánh vác mọi thứ một mình, luôn sợ hãi sự thất bại và luôn tìm cách chứng minh giá trị bản thân bằng công việc. Nhưng lần này, anh đã khác.

*Dự án này khó, nhưng mình có thể làm được.* Anh thầm nghĩ, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim trong lồng ngực. *Không cần phải ép mình đến kiệt sức. Cứ từ từ, từng bước một, như Ông Phi đã nói.* Lời khuyên của vị tiền bối vẫn vang vọng trong tâm trí anh, như một chiếc la bàn dẫn lối. “Cân bằng, Khánh. Cuộc sống không chỉ có công việc.” Anh đã học cách chấp nhận rằng anh không phải lúc nào cũng cần phải hoàn hảo, không phải lúc nào cũng phải là người mạnh mẽ nhất, gánh vác mọi thứ một mình. Anh đã học cách tin tưởng vào đồng nghiệp, học cách ủy quyền, học cách đặt ra giới hạn cho chính mình.

Anh nhớ lại cách anh đã bình tĩnh tiếp nhận dự án từ Anh Hùng sáng nay, cách anh đã bắt đầu phác thảo kế hoạch phân công, thay vì lao vào giải quyết mọi thứ một cách độc lập. Đó là một sự thay đổi lớn. Anh đã không còn để công việc cuốn mình đi trong vòng xoáy không lối thoát. Anh đã học cách hít thở, học cách chấp nhận sự không hoàn hảo, và học cách tin tưởng vào bản thân rằng anh có thể đối phó với mọi thứ một cách điềm tĩnh hơn.

Khánh hoàn thành set tập cuối cùng, thả tạ xuống với tiếng “cạch” khô khốc. Anh đứng thẳng dậy, vươn vai, cảm nhận sự căng cơ nhưng cũng là sự giải tỏa sau một ngày dài. Anh đi đến trước gương lớn, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình. Một người đàn ông rắn rỏi hơn, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Đôi mắt anh giờ đây không còn vẻ mệt mỏi triền miên, mà ánh lên một sự kiên cường và tự chủ.

Anh lấy điện thoại từ tủ đồ, mở khóa màn hình. *Hôm nay mình đã không về muộn. Có lẽ sẽ kịp nhắn tin cho Thu.* Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi anh. Mối quan hệ với Thu đang phát triển một cách chậm rãi, tự nhiên, không áp lực. Cô ấy hiểu công việc của anh, nhưng không đòi hỏi anh phải hy sinh bản thân vì nó. Cô ấy mang đến cho anh sự bình yên, sự thấu hiểu và sự sẻ chia mà anh đang tìm kiếm.

Khánh mở danh bạ, tìm tên Thu. Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, rồi dừng lại. Anh không vội vàng gửi tin nhắn. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thư thái lan tỏa khắp cơ thể. Anh đã thực sự thay đổi. Anh đã tìm thấy một cách sống mới, một cách yêu mới, không còn là người đàn ông cũ, mệt mỏi và vụng về trong việc thể hiện cảm xúc. Anh đã sẵn sàng cho những thử thách mới, cho những mối quan hệ mới, với một tâm thế trưởng thành và không còn sợ hãi những vết thương cũ. Khánh mỉm cười nhẹ, một nụ cười không còn chút buồn man mác nào, chỉ có sự bình yên và một niềm hy vọng thầm lặng. Anh gõ những dòng tin nhắn đầu tiên.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free