Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 416: Gánh Nặng Được Sẻ Chia, Con Đường Mở Rộng

Khánh gõ những dòng tin nhắn đầu tiên, ngón tay lướt trên màn hình một cách chậm rãi, cẩn trọng như thể mỗi con chữ đều mang một trọng lượng riêng. "Em đã ngủ chưa? Anh vừa tập gym xong." Anh không vội vàng gửi đi, mà đọc lại, chỉnh sửa một chút rồi mới nhấn nút. Tin nhắn đi, mang theo một chút hy vọng, một chút bình yên len lỏi trong lòng. Anh gấp điện thoại, cất vào túi xách, rồi đi vào phòng tắm của phòng gym. Dòng nước lạnh dội xuống cơ thể, gột rửa đi mồ hôi và cả những căng thẳng còn sót lại. Anh cảm thấy nhẹ nhõm, không còn cái cảm giác nặng nề, bí bách như trước kia. Khi bước ra, thay vì vội vã về nhà như mọi khi, anh quyết định tạt vào một quán cà phê quen thuộc để nhâm nhi một ly cà phê nóng và đọc sách. Cuộc sống của anh, từng chút một, đang chậm lại, đang tìm thấy những khoảng lặng cần thiết.

***

Chiều muộn, sau giờ làm, Khánh đến Quán Cà Phê 'Hồi Ức' như đã hẹn với Thu. Quán nằm trong một con hẻm nhỏ, khuất mình sau những dãy nhà cổ kính, mang một vẻ đẹp trầm mặc, tách biệt hẳn với sự ồn ào của phố thị. Bước qua cánh cửa gỗ sồi cũ kỹ, không gian bên trong hiện ra như một thế giới khác. Những bức tường gạch trần loang lổ vết thời gian, nhuốm màu ký ức. Bàn ghế gỗ cũ kỹ, được chạm khắc tinh xảo, xếp đặt một cách ngẫu hứng nhưng lại tạo nên sự hài hòa kỳ lạ. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, hắt lên những giá sách cao ngút chất đầy sách cũ, tạo nên một không khí ấm cúng, gần gũi. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ mốc, tạo nên một bản hòa tấu hương thơm dễ chịu, khơi gợi những ký ức xa xăm. Xen lẫn trong đó là tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương, tiếng ly tách chạm vào nhau khẽ khàng, và những tiếng trò chuyện thì thầm đủ gần để nghe nhưng không đủ lớn để làm phiền. Mưa không rơi, nhưng cái không khí u hoài, lãng mạn vẫn bao trùm lấy quán, như thể ở nơi đây, thời gian trôi đi chậm hơn một nhịp.

Thu đã ngồi đợi ở góc ban công nhỏ, nơi có thể nhìn xuống con hẻm vắng. Nàng mặc một chiếc váy màu kem nhạt, mái tóc dài buông xõa mềm mại, trông thanh lịch và dịu dàng. Khi Khánh đến, nàng mỉm cười nhẹ, ánh mắt ấm áp. Khánh kéo ghế ngồi đối diện, gọi một ly cà phê đen. Ánh đèn vàng dịu hắt lên khuôn mặt anh, làm lộ rõ những đường nét góc cạnh, nam tính, nhưng cũng phảng phất vẻ mệt mỏi mà anh vẫn cố gắng che giấu. Thu tinh tế nhận ra điều đó qua đôi mắt sâu thẳm của anh, qua cách anh siết chặt ly cà phê nóng trong tay như muốn tìm kiếm một điểm tựa.

“Hôm nay anh làm việc vất vả lắm phải không?” Thu hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng nhạc jazz đang ngân nga.

Khánh nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. “Cũng bình thường thôi em. Dự án mới khá lớn, có nhiều vấn đề cần giải quyết.” Anh cố giữ giọng điệu bình thản, nhưng đôi vai anh vẫn hơi trùng xuống, và cái nhíu mày thoáng qua không thoát khỏi tầm mắt Thu.

Thu không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát anh. Nàng biết Khánh không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, nhất là khi anh đang cố gắng giữ vẻ mạnh mẽ. Sau một khoảng lặng ngắn, khi ly cà phê đã vơi đi một nửa, Thu khẽ đặt bàn tay mình lên mu bàn tay Khánh đang nắm chặt ly cà phê. Cái chạm nhẹ nhàng, ấm áp bất ngờ khiến Khánh hơi giật mình, ngẩng đầu lên nhìn Thu. Ánh mắt nàng đầy thấu hiểu, không có chút phán xét hay dò xét nào.

“Anh Khánh, dù anh có vẻ kiểm soát tốt, em vẫn thấy anh đang gồng mình,” Thu nói, giọng vẫn điềm tĩnh, từ tốn. “Đôi khi, chia sẻ gánh nặng không phải là yếu đuối, mà là thông minh.”

Khánh khẽ rụt tay lại, ánh mắt hơi dao động. Anh vẫn còn vương vấn cái thói quen cũ, thói quen ôm đồm mọi thứ một mình, tin rằng chỉ có anh mới có thể giải quyết được. Anh vẫn sợ hãi cái cảm giác thất bại, sợ hãi việc không đủ tốt. “Anh... anh không sao,” anh nói, giọng hơi ngập ngừng. “Chỉ là dự án mới có chút phức tạp, cần nhiều tâm sức hơn một chút.” Anh cố nở một nụ cười, nhưng nụ cười đó lại không chạm tới đôi mắt anh.

Thu lắc đầu nhẹ. “Em hiểu. Em không nói anh yếu đuối hay không giỏi. Em chỉ muốn nói rằng, anh không nhất thiết phải gánh vác mọi thứ một mình. Anh có đồng đội mà, đúng không? Và có em nữa.” Nàng nhấn mạnh hai chữ “và có em nữa”, ánh mắt không rời khỏi Khánh, truyền tải một sự ấm áp và tin cậy.

Lời nói của Thu như một làn gió mát lành thổi qua tâm trí đang căng thẳng của Khánh. Anh nhìn vào đôi mắt nàng, cảm nhận được sự chân thành và quan tâm không vụ lợi. Anh nhớ đến lời Ông Phi đã nói: “Cân bằng, Khánh. Cuộc sống không chỉ có công việc.” Anh đã cố gắng thực hành điều đó, nhưng đôi khi, cái bản năng cũ vẫn trỗi dậy, lôi kéo anh vào guồng quay của sự lo âu và trách nhiệm. Anh thở dài một hơi thật nhẹ nhõm, như trút bỏ được một phần gánh nặng vô hình. Bờ vai anh thả lỏng hơn.

“Cảm ơn em,” Khánh nói, lần này giọng anh chân thành hơn, ánh mắt ánh lên vẻ biết ơn. “Đúng là anh đã hơi căng thẳng thật… Anh Hùng giao cho anh dự án ‘Green Living Solutions’, một dự án trọng điểm của tập đoàn. Nó không chỉ đòi hỏi về mặt chuyên môn mà còn liên quan đến rất nhiều bên, từ đối tác chiến lược đến các cơ quan quản lý. Có những điểm rất mơ hồ, khiến anh phải suy nghĩ rất nhiều để tìm ra hướng đi tối ưu nhất.”

Khánh bắt đầu kể, lần đầu tiên anh không còn giữ lại sự kín đáo thường thấy. Anh kể về những thách thức kỹ thuật, về những áp lực từ thời hạn, về cả những lo lắng cá nhân rằng anh có thể không đáp ứng được kỳ vọng. Thu lắng nghe một cách chăm chú, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu hoặc nhấp một ngụm trà hoa cúc. Cái im lặng của nàng không phải là sự thờ ơ, mà là một không gian an toàn để Khánh có thể trút bỏ. Khi anh nói xong, cảm giác như một tảng đá trong lòng được nhấc đi.

“Em hiểu rồi,” Thu nói. “Nghe có vẻ rất khó khăn. Nhưng em tin anh có thể làm được. Anh là người có năng lực, và quan trọng hơn, anh đã biết cách điều tiết bản thân. Chỉ là đôi khi, chúng ta cần một ai đó để nhắc nhở rằng chúng ta không đơn độc. Anh có thể chia sẻ công việc với team của mình, tin tưởng vào khả năng của họ. Và nếu có gì không ổn, anh biết em luôn ở đây để lắng nghe.”

Lời nói của Thu như một lời khẳng định, một sự khích lệ đúng lúc. Khánh nhìn nàng, một nụ cười nhẹ nhàng, thực sự hiện lên trên môi anh. Nụ cười không còn chút buồn man mác, chỉ có sự bình yên và một niềm hy vọng thầm lặng. Mối quan hệ với Thu đang phát triển một cách chậm rãi, tự nhiên, không áp lực, dựa trên sự thấu hiểu và sẻ chia. Cô ấy mang đến cho anh sự bình yên, sự thấu hiểu mà anh đang tìm kiếm, một sự khác biệt hoàn toàn so với những mối quan hệ đầy kỳ vọng và gánh nặng trước đây. Anh biết, anh đang học cách tìm kiếm sự cân bằng, và Thu là một phần quan trọng trong quá trình đó. Anh đã sẵn sàng cho những thử thách mới, cho những mối quan hệ mới, với một tâm thế trưởng thành và không còn sợ hãi những vết thương cũ, không còn ôm đồm một mình. Cái chạm tay nhẹ nhàng, lời nói thấu hiểu của Thu đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn Khánh, nơi anh nhận ra rằng sự sẻ chia không làm anh yếu đi, mà làm anh mạnh mẽ hơn.

***

Vài ngày sau buổi trò chuyện ở Quán Cà Phê 'Hồi Ức', Linh có hẹn với Huy tại Gác Mái Cũ Kỹ. Buổi workshop nghệ thuật đã kết thúc thành công rực rỡ, để lại những dư âm ngọt ngào và những cơ hội mới. Không gian gác mái vốn dĩ mang vẻ cũ kỹ, mộc mạc, giờ đây được trang hoàng thêm bằng những tác phẩm nghệ thuật còn dang dở, những bức phác thảo dán tường và vài chiếc đèn lồng nhỏ lung linh, tạo nên một bầu không khí đầy chất thơ, đầy cảm hứng. Trời tối, gió se lạnh luồn qua những khe hở của mái tôn, mang theo tiếng thì thầm của thành phố về đêm và mùi bụi bặm đặc trưng của những tòa nhà cũ. Thỉnh thoảng, tiếng mưa rơi lất phất trên mái tôn tạo thành một bản nhạc đều đặn, hòa cùng tiếng vọng xa xăm của cuộc sống bên dưới. Mùi sơn dầu thoang thoảng từ những bức tranh chưa khô hẳn, quyện với mùi gỗ mục và mùi cây cỏ dại mọc lấn át trên mái, tạo nên một hương vị rất riêng, rất nghệ sĩ.

Linh và Huy ngồi giữa không gian ấy, trên những chiếc ghế gỗ cũ kỹ được kê gần ban công. Trước mặt họ là một chiếc bàn thấp chất đầy những tờ giấy phản hồi từ những người tham gia workshop, những tấm ảnh chụp lại khoảnh khắc sáng tạo, và những dòng ghi chú chi chít về ý tưởng. Gương mặt Linh rạng rỡ niềm vui và sự tự hào. Đôi mắt to tròn của cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu, không còn vẻ ưu tư man mác như xưa, mà thay vào đó là sự tự tin, một vẻ đẹp trưởng thành và độc lập. Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa trên vai, thỉnh thoảng khẽ lay động theo làn gió.

“Workshop thành công ngoài mong đợi, Linh,” Huy mở lời, giọng anh ấm áp và đầy nhiệt huyết. “Em đã làm rất tốt. Năng lượng và ý tưởng của em thật sự cuốn hút. Em đã tạo ra một không gian mà mọi người có thể tự do thể hiện bản thân, đó là điều rất hiếm có.”

Linh mỉm cười, cảm nhận một dòng chảy ấm áp lan tỏa trong lòng. “Em cũng không ngờ lại được đón nhận như vậy, Huy. Mọi người đều rất nhiệt tình. Cảm ơn anh đã tin tưởng và hỗ trợ em rất nhiều. Nếu không có anh, em nghĩ em sẽ không dám tổ chức đâu.” Cô nói, ánh mắt chân thành nhìn Huy.

Huy lắc đầu nhẹ, ánh mắt đầy chất nghệ sĩ và sự trân trọng. “Đừng khiêm tốn, Linh. Em có tài năng và một tâm hồn đặc biệt. Em mang đến một cái nhìn mới mẻ, một sự tươi sáng cho nghệ thuật. Anh đã nhìn thấy điều đó ngay từ những ngày đầu. Và chính vì thế, anh có một đề xuất…”

Huy dừng lại một chút, như muốn tạo thêm kịch tính, rồi anh nhìn thẳng vào mắt Linh, đôi mắt anh sáng rỡ. “Anh muốn chúng ta hợp tác lâu dài. Có rất nhiều dự án mà anh tin rằng sự kết hợp của chúng ta sẽ tạo nên điều kỳ diệu. Anh đã có một vài ý tưởng về chuỗi workshop tiếp theo, về các dự án cộng đồng, thậm chí là một phòng trưng bày nhỏ riêng cho những tác phẩm mang đậm phong cách của chúng ta.”

Lời đề nghị của Huy như một tia sáng rọi vào tâm hồn Linh, mở ra một chân trời mới đầy hứa hẹn. Trái tim cô đập nhanh hơn, một cảm giác hào hứng và phấn khích dâng trào. Từ một cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương, luôn tìm kiếm sự hiện diện và công nhận từ người yêu, giờ đây Linh đã tìm thấy giá trị của bản thân, không chỉ trong tình yêu mà còn trong sự nghiệp, trong khả năng sáng t��o của chính mình. Mỗi thành công nhỏ, mỗi lời khen ngợi, mỗi lời đề nghị hợp tác đều là những viên gạch xây dựng nên sự tự tin vững chắc trong cô.

“Hợp tác lâu dài sao?” Linh hỏi lại, giọng cô hơi run lên vì bất ngờ và vui sướng. “Em... em thật sự rất vinh dự và hào hứng! Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có cơ hội như thế này. Em tin rằng chúng ta sẽ làm được nhiều điều tuyệt vời cùng nhau.”

Huy mỉm cười ấm áp. “Anh biết mà. Anh tin vào em, Linh. Em có một cái nhìn độc đáo về thế giới, một khả năng biến những cảm xúc sâu kín thành tác phẩm nghệ thuật. Đó là một món quà.” Anh nói rồi đưa cho Linh một bản phác thảo ý tưởng cho dự án tiếp theo – một chuỗi workshop mang tên “Hơi thở Thành Phố”, khám phá những góc khuất, những câu chuyện thầm lặng của Sài Gòn qua nghệ thuật. Ánh mắt anh đầy nhiệt huyết khi anh giải thích cặn kẽ về ý tưởng, về cách họ có thể kết hợp những kỹ thuật khác nhau, từ vẽ tranh, điêu khắc đến sắp đặt và trình diễn, để tạo ra một trải nghiệm nghệ thuật đa chiều.

Linh chăm chú lắng nghe, gật đầu liên tục. Tâm trí cô bay bổng với những ý tưởng mới mẻ. Cô cảm thấy mình như một con chim vừa tìm thấy bầu trời rộng lớn để vỗ cánh. Sự đồng điệu trong tư duy nghệ thuật, sự tôn trọng và thấu hiểu mà Huy dành cho cô không chỉ là một cơ hội nghề nghiệp, mà còn báo hiệu một mối quan hệ sâu sắc hơn, một sự cộng hưởng tâm hồn vượt ra ngoài công việc. Có lẽ, đây chính là con đường mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay, con đường giúp cô chữa lành những vết thương lòng cũ và xây dựng một phiên bản tốt hơn của chính mình.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lung linh như những vì sao rơi. Gió vẫn thổi se lạnh, nhưng trong lòng Linh, một ngọn lửa ấm áp đang bùng cháy. Cô không còn là cô gái yếu đuối của ngày xưa, không còn chờ đợi sự hiện diện của ai đó để được hạnh phúc. Cô đã học cách tự tạo ra hạnh phúc, tự xây dựng cuộc đời mình. Khánh đang học cách tìm kiếm sự cân bằng và Thu là một phần quan trọng trong quá trình đó. Linh đang tìm thấy sự độc lập và giá trị của mình thông qua nghệ thuật, với Huy là người đồng hành. Cả hai đang xây dựng những phiên bản tốt hơn của chính mình, chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai với tâm thế trưởng thành, không còn sợ hãi hay đau khổ, chỉ còn lại sự bình yên và chấp nhận quá khứ. Cô quay lại nhìn Huy, một nụ cười thật tươi nở trên môi.

“Em rất sẵn lòng, Huy. Hãy bắt đầu thôi!”

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free