Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 418: Vết Rạn Đầu Tiên
Ánh đèn thành phố đã bắt đầu lung linh như những vì sao rơi, trải một tấm thảm lấp lánh lên khung cảnh Sài Gòn đang dần chìm vào màn đêm. Gió vẫn thổi se lạnh, luồn qua những con hẻm nhỏ và vuốt ve những mái nhà cũ kỹ. Trong lòng Linh, một ngọn lửa ấm áp đang bùng cháy, một ngọn lửa của hy vọng và quyết tâm. Cô không còn là cô gái yếu đuối của ngày xưa, không còn chờ đợi sự hiện diện của ai đó để được hạnh phúc. Cô đã học cách tự tạo ra hạnh phúc, tự xây dựng cuộc đời mình. Khánh đang học cách tìm kiếm sự cân bằng và Thu là một phần quan trọng trong quá trình đó. Linh đang tìm thấy sự độc lập và giá trị của mình thông qua nghệ thuật, với Huy là người đồng hành. Cả hai đang xây dựng những phiên bản tốt hơn của chính mình, chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai với tâm thế trưởng thành, không còn sợ hãi hay đau khổ, chỉ còn lại sự bình yên và chấp nhận quá khứ.
Cô quay lại nhìn Huy, một nụ cười thật tươi nở trên môi, ánh mắt long lanh đầy cảm hứng và niềm tin. "Em biết chúng ta sẽ làm được, Huy. Chúng ta hãy bắt đầu tạo nên điều kỳ diệu!"
***
Ánh nắng vàng nhạt của buổi sáng muộn xuyên qua lớp kính cao vút của tòa nhà DreamWeaver, phủ lên những chiếc bàn làm việc gọn gàng, hiện đại. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo nhẹ nhàng, và cả tiếng máy pha cà phê rì rầm từ khu pantry tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn. Mùi cà phê mới xay thoang thoảng, hòa lẫn với mùi giấy in và chút hương nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp, tạo nên bầu không khí năng động, chuyên nghiệp. Khánh, với dáng người cao ráo hơi gầy, đang ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu tập trung cao độ vào những dòng code phức tạp. Khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn giữ vẻ mệt mỏi thường trực, dù anh đã cố gắng điều chỉnh lịch làm việc theo lời khuyên của Thu. Anh đang kiểm tra lại các chỉ số cuối cùng của module quản lý dữ liệu cho dự án “Vịnh Xanh”, một dự án du lịch sinh thái quy mô lớn mà công ty anh vừa trúng thầu. Mọi thứ dường như đang đi đúng quỹ đạo, và anh cảm thấy một chút nhẹ nhõm sau những ngày làm việc cật lực.
Đúng lúc đó, một cái bóng cao ráo, gương mặt hiền lành, đeo kính cận xuất hiện bên cạnh bàn làm việc của anh. Đó là Kiên, một trong những lập trình viên chủ chốt mà Khánh đã tin tưởng giao phó phần back-end quan trọng nhất của dự án. Ánh mắt Kiên đầy lo lắng, bàn tay anh siết chặt tập tài liệu.
“Anh Khánh,” Kiên cất tiếng, giọng nhỏ, căng thẳng, “em xin lỗi, nhưng... module dữ liệu của Kiên gặp lỗi nghiêm trọng.”
Khánh nhíu mày, hơi khó hiểu. “Lỗi gì? Anh đã kiểm tra bản báo cáo đêm qua, mọi thứ đều ổn mà?”
Kiên nuốt nước bọt, đẩy gọng kính lên cao. “Không phải lỗi nhỏ ạ. Nó ảnh hưởng đến toàn bộ hệ thống back-end, có vẻ chúng ta phải làm lại một phần lớn. Dữ liệu bị trùng lặp, logic xử lý bị sai lệch ở một vài điểm cốt lõi. Em đã cố gắng tìm nguyên nhân cả đêm nhưng không thể khắc phục được mà không đụng chạm đến cấu trúc nền tảng.” Giọng Kiên run run, ánh mắt anh láo liên nhìn quanh như thể sợ hãi một điều gì đó. “Nó... nó có nguy cơ kéo theo nhiều hệ lụy, không chỉ chậm tiến độ mà còn có thể ảnh hưởng đến khả năng mở rộng của hệ thống sau này.”
Lời Kiên nói như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Khánh. Khuôn mặt anh biến sắc, những đường nét vốn đã mệt mỏi giờ càng thêm căng thẳng. Anh đứng phắt dậy, đôi mắt sâu trừng trừng nhìn vào Kiên, cảm giác dạ dày co thắt lại. Một sự khó chịu quen thuộc, một nỗi sợ hãi âm ỉ bỗng trỗi dậy từ sâu thẳm.
“Cái gì?” Khánh cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng âm điệu lại trở nên sắc lạnh. “Sao lại có thể xảy ra được? Anh đã dặn dò cẩn thận rồi mà? Các bước kiểm tra, các lớp bảo mật, anh đã nhấn mạnh từng chút một.” Anh bước nhanh đến màn hình của Kiên, lướt qua những dòng code lỗi đang hiển thị. Những ký hiệu màu đỏ, những thông báo lỗi nhảy nhót như đang cười nhạo vào sự tin tưởng và nỗ lực của anh. Mùi cà phê trong không khí bỗng trở nên nồng gắt, khó chịu.
Ngay lúc đó, một giọng nói quen thuộc, đầy vẻ mỉa mai vang lên từ phía hành lang. “Ồ, dự án lớn của Khánh mà đã gặp trục trặc ngay từ đầu rồi sao? Có vẻ giao việc cho người khác không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhỉ?”
Hoàng, đối thủ cạnh tranh của Khánh trong công ty, đang đi ngang qua. Hắn ta luôn chỉnh tề, phong thái tự tin, nụ cười thường trực nhưng ánh mắt lại đầy tính toán. Hôm nay, hắn mặc một bộ vest xám than lịch lãm, cà vạt xanh biển, tóc vuốt keo gọn gàng. Hắn dừng lại ngay cạnh bàn của Khánh, ánh mắt liếc qua màn hình máy tính đầy lỗi của Kiên, rồi chuyển sang Khánh với vẻ mặt nửa cười nửa không. Nụ cười ấy không phải là sự vui vẻ, mà là một sự hả hê, một sự khẳng định ngầm về sự thất bại của đối phương.
Khánh siết chặt bàn tay thành nắm đấm, cố gắng kìm nén cơn giận đang trào dâng. Anh không muốn để Hoàng thấy sự yếu kém hay mất bình tĩnh của mình. Anh hít một hơi thật sâu, gằn giọng. “Đây chỉ là một vấn đề kỹ thuật nhỏ, Hoàng. Sẽ được xử lý nhanh chóng.”
Hoàng nhướn mày, đôi mắt tính toán lướt qua Khánh. “À, vậy sao? Tôi nghe nói module này là xương sống của toàn bộ hệ thống đấy. ‘Vấn đề kỹ thuật nhỏ’ mà phải làm lại một phần lớn, quả là một khái niệm thú vị.” Hắn ta cười khẩy, rồi quay người bước đi, để lại phía sau một không khí nặng nề, ngột ngạt. Tiếng bước chân đều đặn của hắn vang vọng trong không gian văn phòng, như một lời nhắc nhở về áp lực đang đè nặng lên vai Khánh.
Khánh không nói gì thêm, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính của Kiên, tay vẫn siết chặt. Cảm giác lạnh lẽo từ bàn phím kim loại truyền vào đầu ngón tay anh. Tiếng gõ bàn phím hối hả của các đồng nghiệp khác dường như cũng bị át đi bởi tiếng gầm gừ trong tâm trí anh. Nỗi sợ hãi đã từng ám ảnh anh trong quá khứ bỗng trở về, len lỏi vào từng ngóc ngách suy nghĩ: liệu có phải anh đã quá vội vàng khi tin tưởng, quá chủ quan khi giao phó? Liệu anh có thực sự đủ năng lực để gánh vác dự án này, để lãnh đạo một đội nhóm lớn, hay anh vẫn chỉ là một người ôm đồm, kém cỏi khi phải chia sẻ quyền lực?
***
Mặt trời đã lặn tự bao giờ, nhường chỗ cho những vệt tím than cuối cùng trên nền trời phía tây. Ánh đèn đường và đèn cao ốc bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những đường nét rực rỡ của thành phố về đêm. Bên trong văn phòng của Khánh, không khí đã lắng xuống, chỉ còn tiếng điều hòa rì rầm và tiếng gõ bàn phím lạch cạch yếu ớt. Hầu hết đồng nghiệp đã về, chỉ còn lại vài người vẫn miệt mài với công việc. Mùi cà phê nguội thoang thoảng, hòa lẫn với mùi hóa chất từ máy in, tạo nên một không gian có chút nặng nề và cô đơn.
Khánh ngồi một mình trong phòng làm việc, cố gắng tìm cách khắc phục sự cố. Hàng trăm dòng code chạy qua màn hình, hàng chục giả thuyết được đưa ra rồi bị loại bỏ. Đôi mắt anh đỏ hoe vì mệt mỏi, và một cơn đau âm ỉ lại bắt đầu nhói lên trong dạ dày. Anh đã cố gắng hết sức, nhưng vấn đề dường như phức tạp hơn anh nghĩ. Nỗi sợ 'không đủ tốt' từ những ngày xưa bắt đầu trỗi dậy, ám ảnh anh. Anh nhớ lại những lần thất bại trong quá khứ, những lúc anh cảm thấy mình không thể đáp ứng được kỳ vọng của gia đình, của chính mình. Sự cố này, dù chỉ là một phần nhỏ trong dự án khổng lồ, lại có sức mạnh khơi gợi lại tất cả những cảm giác tiêu cực ấy.
Anh vuốt mặt, thở dài. “Lẽ ra mình phải tự kiểm tra kỹ hơn,” anh thì thầm, giọng nói khản đặc trong không gian tĩnh lặng. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nơi những dòng code lỗi vẫn nhấp nháy đầy thách thức. “Lẽ ra mình không nên tin tưởng giao phó như vậy. Lẽ ra mình phải ôm đồm tất cả, tự mình làm mọi thứ để đảm bảo không có sai sót.” Suy nghĩ đó lập tức bị dập tắt bởi một giọng nói khác trong tâm trí anh – giọng nói của Thu.
Anh nhớ lại buổi tối hôm Thu khuyên anh nên chia sẻ gánh nặng, nên tin tưởng đồng đội. “Anh không thể gánh vác tất cả một mình, Khánh. Anh cần học cách tin tưởng và ủy quyền. Đó không phải là yếu đuối, đó là sự khôn ngoan của một người lãnh đạo.” Anh cũng nhớ lời ông Phi, người sếp cũ đáng kính, đã từng nói với anh: “Một người lãnh đạo giỏi không phải là người làm mọi thứ, mà là người biết cách đặt đúng người vào đúng vị trí và tin tưởng họ.”
Nhưng giờ đây, sự cố này lại làm lung lay tất cả những niềm tin mới mẻ ấy. “Mình có thực sự đủ năng lực để gánh vác dự án này không?” anh tự hỏi, cảm thấy một sự hoài nghi sâu sắc về chính mình. Cái tôi đã từng mạnh mẽ, cái vỏ bọc tự tin anh xây dựng bấy lâu nay dường như đang rạn nứt. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố đang lên đèn rực rỡ, ánh mắt đầy suy tư. Những ánh đèn lấp lánh kia dường như cũng đang cười nhạo vào sự yếu đuối của anh.
Anh cầm điện thoại lên, ngón tay lướt trên danh bạ, dừng lại ở tên Thu. Anh do dự một lúc. Anh không muốn mang những vấn đề công việc của mình để làm phiền cô, không muốn cô nhìn thấy mặt yếu đuối này của anh. Nhưng rồi, anh lại nhớ đến sự thấu hiểu và sẻ chia mà Thu đã dành cho anh. Cô không phán xét, không trách móc, chỉ đơn thuần lắng nghe và động viên. Giống như một cái neo giữa biển khơi giông bão, Thu dường như có khả năng giữ cho anh không bị cuốn trôi.
Hít một hơi thật sâu, anh nhấn nút gọi. Tiếng chuông reo dài trong sự im lặng của căn phòng.
“Alo, Khánh à?” Giọng Thu ấm áp vang lên, như một luồng gió mát xua tan đi sự ngột ngạt.
Khánh nhắm mắt lại, cảm thấy một chút nhẹ nhõm. “Thu à, anh... anh đang gặp chút rắc rối với dự án. Một sự cố không mong muốn…” Giọng anh hơi mệt mỏi, pha chút thất vọng và bất lực. Anh không cần phải giải thích quá nhiều, chỉ cần nghe giọng cô, anh đã cảm thấy bớt cô đơn hơn. Cô là một chỗ dựa vững chắc, một người bạn mà anh có thể trút bỏ những gánh nặng mà không sợ bị đánh giá.
Thu im lặng lắng nghe, rồi nhẹ nhàng nói: “Anh kể cho em nghe đi. Đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời, nhưng đôi khi, một lời nói ra lại là cách tốt nhất để tìm thấy lối thoát.” Lời nói của Thu như một lời động viên thầm lặng, nhắc nhở Khánh rằng anh không đơn độc, rằng anh có thể chia sẻ mà không cần phải gồng mình. Cách Khánh giải quyết sự cố này sẽ là một bài kiểm tra quan trọng cho sự trưởng thành của anh, liệu anh có thể vượt qua nỗi sợ hãi cũ và tin tưởng vào phương pháp làm việc mới hay không. Sự hỗ trợ của Thu qua điện thoại tiếp tục củng cố vai trò của cô như một chỗ dựa tinh thần, cho thấy mối quan hệ của họ đang phát triển trên nền tảng của sự thấu hiểu và sẻ chia.
***
Cùng lúc đó, trên Gác Mái Cũ Kỹ, nơi Linh đã dọn dẹp và biến thành một không gian sáng tạo mộc mạc, không khí cũng đang căng thẳng không kém. Ánh đèn lồng nhỏ treo lơ lửng, hắt ra thứ ánh sáng vàng dịu, lung linh trên những bản phác thảo trải đầy mặt bàn cũ kỹ. Bên ngoài, gió thổi mạnh hơn so với dưới đất, mang theo tiếng rít nhẹ qua khe cửa và tiếng vọng xa xăm của thành phố đang chìm dần vào đêm. Thi thoảng, một vài hạt mưa li ti tạt vào mái tôn cũ kỹ, tạo nên những âm thanh lách tách đều đặn, u hoài. Mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ hòa lẫn với mùi sơn mới và chút hương thảo mộc từ những chậu cây dại nhỏ, tạo nên một không gian riêng tư, đầy chất thơ nhưng cũng có chút cô tịch.
Linh và Huy đang say sưa làm việc trên những bản phác thảo đầu tiên cho dự án nghệ thuật hợp tác của họ, dự án “Hơi thở Thành Phố”. Lúc đầu, sự hào hứng bao trùm cả hai. Họ cùng nhau phác thảo, cùng nhau tưởng tượng về một không gian nghệ thuật tương tác, nơi những câu chuyện thầm lặng của Sài Gòn được kể lại. Nhưng rồi, sự hào hứng ấy nhanh chóng nhường chỗ cho một cuộc tranh luận sôi nổi khi họ bất đồng về cách thể hiện một yếu tố cốt lõi trong tác phẩm sắp đặt.
Linh, với dáng người thanh mảnh và đôi mắt to tròn, long lanh, chỉ vào một chi tiết trên bản phác thảo – một hình ảnh ẩn dụ cho những ký ức mong manh của thành phố. Cô kiên quyết bảo vệ tầm nhìn về sự tinh tế, ẩn dụ. “Chi tiết này, Huy, nó phải là một dải lụa mỏng manh, mềm mại, tượng trưng cho những ký ức dễ vỡ, dễ tan biến của con người và thành phố. Không phải một khối đá vững chắc như anh muốn! Anh nhìn xem, nó phải như làn khói, như hơi thở, chỉ cần chạm nhẹ là có thể tan biến, để lại sự hụt hẫng, tiếc nuối.” Giọng cô đầy nhiệt huyết, bàn tay cô lướt trên giấy, như thể đang chạm vào chính dải lụa ấy. Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa, lay động nhẹ theo từng cử chỉ.
Huy, với vẻ ngoài lãng tử, mái tóc bồng bềnh và nụ cười ấm áp thường trực, vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Đôi mắt đầy chất nghệ sĩ của anh nhìn thẳng vào mắt Linh, kiên nhẫn lắng nghe. Anh khoanh tay trước ngực, dựa lưng vào chiếc ghế cũ. “Anh hiểu ý em, Linh. Sự mong manh, dễ vỡ là một thông điệp mạnh mẽ. Nhưng nếu quá mong manh, thông điệp sẽ bị loãng, sẽ khó chạm đến số đông khán giả. Chúng ta cần một điểm nhấn mạnh mẽ, một cái neo để khán giả cảm nhận được sự đối lập, sự xung đột bên trong. Nếu không, nó sẽ chỉ là một bức tranh đẹp, chứ không phải một tác phẩm có chiều sâu, có sức lay động lớn.” Anh đưa tay chạm nhẹ vào một nét vẽ trên bản phác thảo, nơi anh muốn đặt một khối vật liệu thô mộc, vững chãi hơn. “Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất, nhưng đôi khi, sự mạnh mẽ, trực diện lại là cầu nối hiệu quả nhất để chạm đến những cảm xúc ấy.”
Linh cảm thấy một sự khó chịu len lỏi trong lòng. Nét mặt cô hơi cau lại, đôi mắt to tròn ánh lên sự thất vọng. “Anh không hiểu! Nó cần sự tinh tế, không phải sự phô trương! Sự mạnh mẽ có thể nằm trong sự mong manh chứ không phải lúc nào cũng là khối đặc! Một dải lụa có thể bền bỉ hơn một khối đá trong một số trường hợp, bởi vì nó biết cách uốn lượn, biết cách thích nghi. Nó không cố gắng đối đầu mà hòa mình vào dòng chảy.” Cô đứng lên, bước vài bước quanh bàn làm việc, ánh mắt không rời khỏi bản phác thảo, như thể đang tìm kiếm sự đồng tình từ chính tác phẩm của mình. Cô cảm thấy một chút lo lắng: liệu mình có đang quá bảo thủ hay không, hay liệu Huy có thực sự thấu hiểu ý tưởng của mình? Cô khao khát được thấu hiểu, được công nhận, nhưng cũng không muốn đánh mất bản ngã nghệ thuật của mình.
Huy thở dài một tiếng thật khẽ. Anh biết Linh đam mê và kiên định với tầm nhìn của mình, nhưng anh cũng tin vào kinh nghiệm của mình trong việc tạo ra những tác phẩm có sức ảnh hưởng cộng đồng. Anh nhìn Linh, ánh mắt vẫn giữ vẻ kiên nhẫn. “Anh không nói là phô trương, Linh. Anh nói là trực diện. Tinh tế và trực diện không phải lúc nào cũng mâu thuẫn. Chúng ta có thể tạo ra một sự tương phản, một sự đối lập để làm nổi bật sự mong manh của em. Ví dụ, một dải lụa bay phấp phới giữa một khung cảnh đô thị đổ nát, hay một bông hoa dại vươn mình trên nền xi măng lạnh lẽo. Đó là sự mạnh mẽ trong sự mong manh, nhưng cũng rất rõ ràng.”
Linh dừng lại, quay đầu lại nhìn Huy. Ánh mắt cô vẫn còn sự bất mãn, nhưng cũng có một chút suy tư. Cô vẫn tin vào cảm nhận của mình, vào những rung động đầu tiên đã thôi thúc cô vẽ nên những bản phác thảo này. Cô muốn khán giả tự khám phá, tự cảm nhận, chứ không phải bị dẫn dắt quá rõ ràng. Sự bất đồng ban đầu giữa Linh và Huy có thể là tiền đề cho những cuộc tranh luận sáng tạo sâu sắc hơn, giúp họ hiểu nhau hơn hoặc làm lộ ra những rạn nứt tiềm ẩn trong mối quan hệ đối tác, nhưng hiện tại, nó chỉ là một cuộc đấu tranh giữa hai tâm hồn nghệ sĩ với hai cách tiếp cận khác nhau.
Ánh sáng từ đèn lồng lung linh hắt lên khuôn mặt của cả hai, làm nổi bật những đường nét căng thẳng nhưng cũng đầy đam mê. Cả hai đều kiên định, và cuộc tranh luận dường như chưa có hồi kết. Gió vẫn thổi trên gác mái, mang theo hơi lạnh của đêm, và những hạt mưa li ti vẫn lách tách trên mái tôn, như tiếng gõ nhịp cho cuộc đối thoại đầy thử thách này. Linh và Huy, hai tâm hồn nghệ sĩ, đang đứng trước thử thách đầu tiên trong hành trình cộng hưởng giấc mơ.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.