Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 419: Bình Yên Trong Thử Thách, Hợp Nhất Trong Sáng Tạo

Gió vẫn lách tách trên mái tôn của gác mái cũ kỹ, nhưng không còn là tiếng mưa rả rích. Thay vào đó là âm thanh khô khốc, đều đặn của những hạt bụi li ti bị gió cuốn bay, lướt trên bề mặt kim loại đã hoen gỉ theo thời gian. Ánh sáng của một buổi sáng sớm, trong trẻo và dịu mát, len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, rọi xuống sàn gỗ đã bạc màu, nơi Linh và Huy vẫn còn ngồi đối diện nhau, giữa một biển phác thảo dang dở. Sự im lặng giữa họ, không còn là tĩnh lặng của đêm mưa, mà là một khoảng lặng đầy ắp những suy tư, những va chạm cảm xúc từ cuộc tranh luận đêm qua. Nó nặng nề hơn cả tiếng gió, tựa như một bức tường vô hình dựng lên giữa hai tâm hồn nghệ sĩ.

Linh cảm thấy mệt mỏi rã rời. Không chỉ vì đêm qua cô đã trằn trọc quá lâu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ý tưởng đang vỡ vụn trong tâm trí, mà còn vì cảm giác không được thấu hiểu vẫn còn vương vấn. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây hơi thâm quầng, ánh lên sự thất vọng và một chút bất lực. Cô lật từng trang phác thảo, những đường nét mềm mại, uyển chuyển của cô giờ đây dường như cũng nhuốm màu u buồn. Mùi bụi bặm cũ kỹ của gác mái, hòa quyện với mùi giấy và mực vẽ, không còn mang lại cảm giác quen thuộc, bình yên như mọi khi, mà trở nên ngột ngạt hơn. Cô khao khát được chia sẻ, được lắng nghe, nhưng đồng thời lại sợ hãi rằng tiếng lòng mình sẽ lạc giữa những ý tưởng quá mạnh mẽ, quá trực diện của người khác. Cô muốn tác phẩm này phải là một phần của mình, là tiếng nói của những cảm xúc tinh tế, mong manh mà cô đã chắt chiu. Đó là cách cô bảo vệ bản ngã nghệ thuật của mình, giống như cách cô đã từng bảo vệ những cảm xúc sâu kín nhất của mình trước đây.

Huy ngồi đối diện, trầm tư. Mái tóc bồng bềnh lãng tử của anh hơi rối, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ vẻ kiên định, xen lẫn một chút bối rối. Anh hiểu Linh đang cảm thấy thế nào, sự đam mê cháy bỏng của cô dành cho nghệ thuật. Anh cũng trân trọng điều đó. Nhưng anh tin vào kinh nghiệm của mình, tin rằng một tác phẩm cần có sức mạnh để lan tỏa, để thực sự chạm đến số đông khán giả. Ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, anh khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm vào bản phác thảo trên bàn. Anh đưa tay chạm nhẹ vào một nét vẽ, nơi anh muốn đặt một khối vật liệu thô mộc, vững chãi hơn, một điểm neo cho những cảm xúc. Mùi sắt gỉ thoang thoảng từ khung cửa sổ cũ mang theo hơi ẩm còn vương lại sau đêm mưa.

“Em hiểu ý anh, Huy,” Linh cất tiếng, giọng cô khàn nhẹ vì thiếu ngủ và những suy tư. Cô thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút bất lực và cam chịu. “Nhưng em muốn nó phải có sự mong manh... như một lời thì thầm thay vì một tiếng hét. Một lời thì thầm có thể chạm đến sâu thẳm tâm hồn hơn một tiếng hét ồn ào. Nó buộc người ta phải lắng nghe, phải cảm nhận.” Cô nhìn thẳng vào mắt Huy, đôi mắt cô tràn đầy sự kiên định, dù có chút mệt mỏi. Cô không muốn mình lại một lần nữa phải nhượng bộ, phải biến mất sau cái bóng của người khác.

Huy gật đầu nhẹ, không nói gì ngay lập tức. Anh nhìn vào đôi mắt Linh, thấy được sự khao khát và nỗi sợ hãi ẩn sâu bên trong. Anh hiểu rằng với Linh, nghệ thuật không chỉ là sáng tạo, mà còn là một phần của sự tồn tại, là cách cô thể hiện bản thân, là cách cô tìm kiếm sự thấu hiểu. “Và anh muốn nó phải đủ mạnh mẽ để chạm đến mọi người, không chỉ là một cái chạm nhẹ. Một lời khẳng định. Anh nghĩ rằng, đôi khi, sự mong manh cần một bệ đỡ vững chắc để không bị gió cuốn đi. Nếu nó quá mềm yếu, quá ẩn dụ, sẽ có những người không thể cảm nhận được, không thể kết nối được.” Giọng anh nhẹ nhàng nhưng vẫn chứa đựng sự chắc chắn. Anh tin rằng một thông điệp mạnh mẽ có thể mở ra cánh cửa cho sự thấu hiểu, chứ không nhất thiết là làm mất đi sự tinh tế. “Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất, Linh, nhưng để truyền tải được nó đến hàng triệu người, chúng ta cần một phương tiện hiệu quả.”

Linh đứng dậy, bước vài bước quanh bàn làm việc. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu vào mái tóc dài, mềm mại của cô, làm nổi bật những sợi tơ óng ánh. Cô cảm thấy một sự căng thẳng len lỏi trong từng thớ thịt. “Vậy chúng ta sẽ làm thế nào để cả hai cùng tồn tại?” Cô hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian gác mái yên tĩnh. Câu hỏi đó không chỉ là dành cho Huy, mà còn là dành cho chính cô, cho những mâu thuẫn trong chính tâm hồn cô. Làm thế nào để vừa giữ được sự tinh tế của bản thân, vừa tạo ra được tác phẩm có sức lay động lớn? Làm thế nào để không phải đánh đổi cái tôi nghệ sĩ của mình cho sự chấp nhận của số đông? Cô nhớ lại những lần cô phải cố gắng thích nghi, cố gắng hòa nhập, cố gắng trở thành một phiên bản khác của chính mình để làm hài lòng người khác. Và kết quả là gì? Là sự lạc lõng, sự hụt hẫng. Cô không muốn điều đó xảy ra với tác phẩm này.

Huy nhìn Linh, đôi mắt anh vẫn kiên nhẫn. Anh biết rằng đây không chỉ là một cuộc tranh luận về nghệ thuật, mà còn là một cuộc đối thoại sâu sắc hơn về tầm nhìn, về giá trị. Anh đứng dậy, tiến lại gần Linh, nhưng vẫn giữ một khoảng cách tôn trọng. Anh đưa tay chỉ vào một điểm trên bản phác thảo của cô, nơi Linh đã vẽ một dải lụa mỏng manh uốn lượn. “Anh không nói chúng ta phải từ bỏ sự mong manh của em. Anh chỉ nói chúng ta cần tìm cách để nó được nhìn thấy rõ hơn, được cảm nhận mạnh mẽ hơn. Giống như một ngôi sao giữa bầu trời đêm. Nó mong manh, nhỏ bé, nhưng ánh sáng của nó lại có thể xuyên qua bóng tối bao la.” Anh nhìn cô, nụ cười ấm áp thường trực của anh hơi hé nở, nhưng ánh mắt vẫn đầy suy tư. “Một dải lụa, nếu nó được đặt trên một nền đá thô ráp, sẽ càng nổi bật lên vẻ mềm mại, uyển chuyển của nó. Sự đối lập đôi khi lại chính là sức mạnh.”

Linh lắng nghe, ánh mắt cô vẫn còn chút bất mãn nhưng đã dịu đi phần nào. Cô quay lại nhìn bản phác thảo, rồi lại nhìn Huy. “Em muốn khán giả tự khám phá, tự cảm nhận, chứ không phải bị dẫn dắt quá rõ ràng.” Cô nói, giọng vẫn còn chút bướng bỉnh. “Sự tinh tế nằm ở chỗ đó, ở những khoảng trống để trí tưởng tượng bay bổng.” Cô biết mình đang đứng trước một thử thách lớn, không chỉ là thử thách nghệ thuật, mà còn là thử thách của sự hợp tác, của việc dung hòa hai cái tôi mạnh mẽ. Cuộc tranh luận vẫn chưa có hồi kết, nhưng dường như, một cánh cửa nhỏ đã hé mở, nơi ánh sáng đầu tiên của sự dung hòa bắt đầu len lỏi vào.

***

Trong quán cà phê “Hồi Ức”, ánh nắng buổi trưa vàng dịu xuyên qua những ô cửa kính, in hình hoa văn cổ điển lên nền gạch men đã ngả màu thời gian. Nhạc jazz acoustic du dương chảy tràn không gian, hòa cùng tiếng ly tách khẽ khàng và những cuộc nói chuyện thì thầm, tạo nên một bầu không khí thanh bình, hoài niệm đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm nồng vấn vít trong không khí, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ đặc trưng của quán, mang đến một cảm giác ấm áp, an yên.

Khánh ngồi đối diện Ông Phi trong một góc khuất, nơi có một kệ sách cũ kỹ chất đầy những cuốn sách bìa da đã sờn gáy. Khuôn mặt anh vẫn còn vương nét mệt mỏi và lo âu từ đêm qua, đôi mắt sâu thẳm thường ngày giờ đây ẩn chứa một nỗi bất an khó tả. Anh đã thức trắng, vật lộn với những con số, những bản báo cáo lỗi, và hơn hết là với chính những nghi ngờ đang trỗi dậy trong lòng. Anh đã cố gắng hết sức để tin tưởng, để buông tay, để trao quyền cho đồng nghiệp như lời Thu đã khuyên. Nhưng rồi, sự cố kỹ thuật nghiêm trọng trong module quan trọng nhất của dự án đã xảy ra, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào những nỗ lực và hy vọng mỏng manh của anh.

“Cháu đã cố gắng ủy quyền, tin tưởng anh em, nhưng rồi lại xảy ra sự cố…” Khánh cất tiếng, giọng anh trầm đục, mang theo một sự nặng nề. Anh đặt tách cà phê xuống bàn, tiếng chạm nhẹ vang lên trong không gian tĩnh lặng. “Cháu lại tự hỏi, có phải mình đã sai khi buông tay? Có phải cháu không nên tin tưởng họ đến thế? Hay là, cháu vẫn chưa đủ giỏi để quản lý một dự án lớn như vậy?” Nỗi sợ hãi “không đủ tốt” từ quá khứ, cái bóng ám ảnh của những kỳ vọng đè nặng, lại một lần nữa trỗi dậy, bóp nghẹt lấy lồng ngực anh. Anh nhìn Ông Phi, ánh mắt cầu thị, tìm kiếm một lời giải đáp, một sự trấn an.

Ông Phi, với phong thái điềm đạm và ánh mắt tinh anh, khẽ nhấp một ngụm trà nóng. Ông đặt tách xuống, từ tốn nhìn Khánh, như thể đang đọc thấu mọi suy tư ẩn sâu trong tâm trí chàng trai trẻ. Ông mặc một chiếc áo sơ mi linen màu xanh nhạt, đơn giản nhưng toát lên vẻ sang trọng, thâm trầm. “Khánh này, một con thuyền không thể chỉ có một người chèo.” Giọng Ông Phi ấm áp và vững chãi, như một cây cổ thụ đã trải qua bao mùa giông bão. “Sóng gió là điều tất yếu trên hành trình ra khơi. Điều quan trọng không phải là nó có xảy ra hay không, mà là cách cháu nhìn nhận và vượt qua nó.” Ông đưa tay đặt nhẹ lên vai Khánh, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sức mạnh động viên vô hình.

Khánh lắng nghe, từng lời của Ông Phi như thấm dần vào tâm trí anh, xoa dịu phần nào sự căng thẳng đang chiếm hữu. Anh nhớ lại lời khuyên của Thu, về việc tin tưởng và sẻ chia gánh nặng. Anh đã làm theo, nhưng kết quả lại không như mong đợi. Điều đó càng khiến anh nghi ngờ bản thân. “Nhưng cháu đã tin tưởng… và sự cố vẫn xảy ra. Giờ đây, dự án có nguy cơ bị chậm trễ, và cháu cảm thấy mình đã làm thất vọng mọi người.”

Ông Phi mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy không phải là sự chế giễu, mà là sự thấu hiểu sâu sắc. “Thất bại không phải là dấu chấm hết, nó là một dấu phẩy. Là một bài học đắt giá, một cơ hội để cháu hiểu hơn về đội ngũ của mình, về giới hạn của bản thân và về cách xây dựng một hệ thống vững chắc hơn.” Ông ngừng lại một chút, để những lời nói của mình có thời gian thấm sâu vào Khánh. “Cháu biết không, ngày xưa có một người thợ mộc rất giỏi. Ông ấy được giao nhiệm vụ xây một cây cầu lớn qua một dòng sông chảy xiết. Ông ấy đã làm việc không ngừng nghỉ, tự tay chọn từng thớ gỗ, tự mình đẽo gọt từng chi tiết. Cây cầu hoàn thành, vững chãi và đẹp đẽ. Nhưng rồi, một trận lũ lớn ập đến, và cây cầu đã đổ sập.”

Khánh nín thở lắng nghe, như thể câu chuyện đang kể về chính anh. Anh nhận thấy mùi gỗ cũ của quán hòa quyện với mùi cà phê càng làm câu chuyện trở nên sống động hơn.

“Người thợ mộc ấy đã rất đau khổ, dằn vặt bản thân. Ông ấy nghĩ mình đã thất bại thảm hại, đã không đủ giỏi. Nhưng rồi, một người bạn già đã đến và nói với ông ấy rằng: ‘Anh bạn ���, anh đã xây một cây cầu hoàn hảo với tất cả những gì anh có. Nhưng anh đã quên một điều – dòng sông không bao giờ đứng yên. Lũ lụt là một phần của tự nhiên, không phải là lỗi của anh. Điều quan trọng là anh đã học được gì từ sự sụp đổ đó. Anh đã hiểu hơn về sức mạnh của tự nhiên, về những yếu tố mà anh không thể kiểm soát. Và quan trọng hơn, anh đã học được cách xây một cây cầu không chỉ vững chắc trước mắt, mà còn có khả năng chống chịu với những gì anh chưa từng nghĩ đến.’ Từ đó, người thợ mộc đã không còn tự mình làm mọi thứ nữa. Ông ấy đã học cách nghiên cứu về dòng chảy, về địa chất, học cách lắng nghe ý kiến của những người khác, thậm chí là những người ít kinh nghiệm hơn ông. Ông ấy đã xây dựng một đội ngũ, dạy họ cách nhận diện nguy cơ, cách cùng nhau tìm giải pháp. Và cây cầu thứ hai, dù không phải do một tay ông ấy làm nên, lại vững chắc hơn gấp trăm lần, đứng vững qua mọi bão tố.”

Ông Phi nhìn Khánh, ánh mắt đầy nhân từ. “Thất bại là một phần của quá trình học hỏi, Khánh ạ. Nó cho cháu cơ hội để nhìn nhận lại, để cải thiện, để trở nên mạnh mẽ hơn. Đừng sợ hãi nó. Hãy xem nó như một người thầy khó tính nhưng công bằng. Và hãy tin tưởng vào những người xung quanh cháu. Họ có thể mắc lỗi, nhưng họ cũng là những người sẽ cùng cháu vượt qua khó khăn. Quan trọng là cháu phải biết cách dẫn dắt, cách biến lỗi lầm thành bài học chung cho cả đội ngũ.” Ông khẽ siết nhẹ vai Khánh. “Thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn. Và để có được sự bình yên ấy, cháu phải học cách chấp nhận những điều mình không thể kiểm soát, và tin tưởng vào hành trình của mình.”

Khánh lắng nghe từng lời, từng chữ của Ông Phi, như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn đang khô cằn của anh. Nỗi lo âu trong lòng anh dần tan biến, thay vào đó là một sự bình tâm lạ thường. Anh cảm thấy như có một gánh nặng vừa được gỡ bỏ khỏi đôi vai. Ánh mắt anh giãn ra, không còn sự căng thẳng, mà thay vào đó là một tia sáng của sự hiểu biết và quyết tâm. Ông Phi không chỉ đưa ra lời khuyên, ông còn trao cho anh một góc nhìn mới, một triết lý sống. Anh nhận ra rằng, việc ủy quyền không phải là buông bỏ trách nhiệm, mà là học cách phân chia gánh nặng một cách khôn ngoan, là xây dựng một hệ thống có khả năng tự sửa chữa và phát triển. Anh đã không sai khi tin tưởng, anh chỉ cần học cách tin tưởng một cách thông minh hơn, và cách biến những sự cố thành cơ hội để đội ngũ cùng nhau trưởng thành. Anh hít một hơi thật sâu, mùi cà phê và gỗ cũ giờ đây mang đến cảm giác của sự khởi đầu mới.

***

Buổi chiều muộn, ánh nắng dịu dàng lướt nhẹ trên gác mái cũ kỹ, nhuộm vàng những mảng tường gạch tróc vữa và làm nổi bật từng sợi bụi li ti bay lơ lửng trong không khí. Không gian gác mái giờ đây không còn sự nặng nề của buổi sáng. Tiếng gió thổi nhẹ hơn, mang theo hơi mát của một ngày sắp tàn, hòa cùng tiếng bút chì sột soạt đều đặn trên giấy. Linh và Huy, sau nhiều giờ thảo luận căng thẳng, sau những khoảnh khắc tưởng chừng bế tắc, cuối cùng cũng tìm thấy một điểm chung. Một ý tưởng mới, như một luồng gió tươi mát, đã thổi bay mọi đám mây u ám giữa họ, thay vào đó là sự hưng phấn và đồng điệu.

Linh ngồi bệt xuống sàn gỗ, tóc dài mềm mại buông xõa. Cô lật lại một trong những bản phác thảo của mình, nơi có một dải lụa mỏng manh, mềm mại, tượng trưng cho những ký ức dễ vỡ. Ánh mắt cô sáng rực lên, không còn sự mệt mỏi hay bất mãn. “Em nghĩ ra rồi!” Cô thốt lên, giọng nói vang lên đầy hứng khởi, như một đứa trẻ vừa tìm thấy món đồ chơi yêu thích. “Nếu sự mong manh là dòng chảy ngầm, còn sự mạnh mẽ là những gợn sóng trên mặt nước… chúng ta sẽ khắc họa cả hai cùng tồn tại, như một khúc nhạc giao hưởng của cảm xúc.”

Huy nhìn Linh, đôi mắt đầy chất nghệ sĩ của anh cũng sáng bừng lên, một nụ cười ấm áp hiện rõ trên khuôn mặt. Anh hiểu điều Linh đang nói. Đó không phải là sự thỏa hiệp, mà là một sự hợp nhất, một bước tiến vượt xa hơn những gì họ đã từng nghĩ. “Chính xác! Một khúc giao hưởng của sự đối lập, nơi sự tinh tế không bị lu mờ bởi sức mạnh, và sức mạnh không làm mất đi vẻ mong manh. Như những vết rạn nứt trên gốm sứ cổ, Linh. Chúng không phải là dấu hiệu của sự đổ vỡ, mà là minh chứng cho thời gian, cho lịch sử, và cho vẻ đẹp độc đáo của sự không hoàn hảo. Ánh sáng có thể xuyên qua những vết rạn ấy, làm chúng trở nên lung linh hơn.”

Linh gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên niềm vui sướng và sự thấu hiểu. “Đúng vậy! Như một vết rạn nứt nhưng không phải của sự đổ vỡ, mà là của ánh sáng xuyên qua… Đó chính là thứ em muốn nói!” Cô đứng bật dậy, bước nhanh đến chỗ Huy, chỉ vào một điểm trên bản phác thảo mà anh đang cầm. Nụ cười của cô rạng rỡ, xóa tan mọi nét u buồn còn vương vấn từ sáng. Cô cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Cuối cùng, cô đã được thấu hiểu, và quan trọng hơn, tầm nhìn nghệ thuật của cô không những được bảo vệ mà còn được nâng tầm. Sự tự tin của cô, như một mầm cây non sau cơn mưa, đang vươn mình mạnh mẽ.

Huy cũng đứng dậy, anh nhìn Linh bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tôn trọng. Anh đưa tay chạm nhẹ vào vai cô, một cử chỉ thân mật nhưng cũng rất chuyên nghiệp. “Tuyệt vời. Vậy chúng ta hãy bắt đầu với bản phác thảo này, Linh. Anh tin chúng ta sẽ tạo ra một tác phẩm vượt xa những gì ta từng nghĩ.” Anh nói, giọng nói tràn đầy sự tin tưởng và hưng phấn. Mùi giấy mới từ những bản phác thảo tinh khiết giờ đây hòa quyện với mùi bụi cũ, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự sáng tạo, của những ý tưởng đang nảy nở.

Cả hai cùng nhau ngồi xuống, say sưa phác thảo lại. Những nét vẽ của Linh mềm mại, uyển chuyển, như dòng chảy của cảm xúc, giờ đây được đặt cạnh những đường nét dứt khoát, mạnh mẽ của Huy, tạo nên những khối hình vững chãi, điểm nhấn thị giác. Hai phong cách, tưởng chừng đối lập, giờ đây hòa quyện vào nhau một cách kỳ lạ, tạo nên một bản vẽ đầy hứa hẹn, một sự kết hợp hài hòa giữa chất thơ và sức mạnh. Nụ cười xuất hiện trên môi cả hai, một nụ cười không chỉ của sự thấu hiểu và cộng tác thành công, mà còn là nụ cười của những tâm hồn nghệ sĩ đã tìm thấy sự bình yên trong chính thử thách, đã học được cách hợp nhất những điều tưởng chừng mâu thuẫn để tạo ra một vẻ đẹp độc đáo, có chiều sâu và sức lay động mạnh mẽ. Ánh nắng chiều tà xuyên qua khe cửa, in bóng hai con người đang miệt mài sáng tạo, như một lời hứa về một tương lai rạng rỡ hơn. Linh và Huy, mỗi người một nơi, đã học cách đối mặt với những vết rạn trong chính mình và trong mối quan hệ, không phải để đổ vỡ, mà để ánh sáng có thể xuyên qua.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free