Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 421: Sức Mạnh Từ Vết Sẹo và Cánh Cửa Mới Của Sáng Tạo
Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, nhưng trong lòng Khánh, sự nặng nề của áp lực công việc đã tan biến, thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ thường. Cuộc trò chuyện với Ông Phi và những giờ miệt mài cùng Kiên đã giúp anh định hình lại giá trị của bản thân, không còn là một cá nhân phải gồng mình gánh vác mọi thứ, mà là một người lãnh đạo biết tin tưởng và được tin tưởng. Tin nhắn ngắn gọn từ Thu, như một làn gió mát lành, càng củng cố thêm niềm tin ấy. Nó không chỉ là sự quan tâm đơn thuần, mà còn là sự thấu hiểu không cần lời giải thích, một điều mà anh đã khao khát từ lâu. Anh biết, mối quan hệ này đang được xây dựng trên một nền tảng vững chắc, trưởng thành và không ồn ào.
Tối hôm đó, Khánh hẹn gặp Thu tại Quán Cà Phê 'Hồi Ức', một địa điểm yêu thích của cả hai. Nơi đây như một góc nhỏ tách biệt khỏi sự hối hả của thành phố, với kiến trúc của một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo tinh tế. Tường gạch trần mang vẻ thời gian, những chiếc bàn ghế gỗ cũ kỹ được sắp đặt một cách ngẫu hứng nhưng ấm cúng, và ánh đèn lồng giấy vàng dịu hắt xuống không gian, tạo nên một bầu không khí hoài niệm và lãng mạn. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng như thì thầm từ một góc khuất, hòa lẫn với tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ và tiếng nói chuyện thì thầm của những thực khách khác, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, không làm xao nhãng mà lại càng làm sâu sắc thêm cuộc gặp gỡ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ mộc mạc và chút hương trà hoa thoang thoảng, len lỏi vào từng giác quan, đưa tâm hồn về một trạng thái bình yên đến lạ.
Khánh đến sớm hơn một chút, chọn một góc khuất gần ban công nhỏ nhìn xuống con hẻm yên tĩnh. Anh gọi một tách cà phê đen nóng, hương thơm lan tỏa, làm ấm cả không gian lẫn lòng người. Khi Thu bước vào, anh ngẩng đầu. Cô vẫn thanh lịch và tinh tế như mọi khi, một chiếc áo blouse lụa màu kem kết hợp với chân váy bút chì màu xanh than, tôn lên vóc dáng thon thả. Nụ cười nhẹ trên môi cô khiến đôi mắt sắc sảo thường ngày trở nên ấm áp hơn.
“Anh đợi lâu chưa?” Thu hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng chuông gió.
“Vừa tới thôi,” Khánh đáp, kéo ghế mời cô ngồi. Anh cảm nhận được sự bình yên tỏa ra từ cô, một sự bình yên không cần phải tìm kiếm, mà vốn dĩ đã ở đó.
Sau vài câu chuyện phiếm về công việc và cuộc sống thường ngày, một khoảng lặng nhẹ nhàng bao trùm. Khánh nhấp từng ngụm cà phê, hơi ấm từ chiếc tách truyền qua lòng bàn tay. Anh nhìn Thu, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa nhiều suy tư. Anh nhớ lại tin nhắn của cô, và cách cô luôn thể hiện sự quan tâm một cách tinh tế, không áp đặt.
Thu dường như cảm nhận được điều gì đó trong ánh mắt anh. Cô đặt tách trà xuống, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vành tách. “Anh có vẻ nhẹ nhõm hơn nhiều so với hôm trước,” cô bắt đầu, giọng điệu trầm ấm, như một lời mở đầu cho một cuộc trò chuyện sâu sắc hơn.
Khánh gật đầu, một nụ cười hiếm hoi hiện trên môi anh. “Đúng vậy. Vấn đề đã được tìm ra, và hướng giải quyết cũng đã rõ ràng. Cảm giác như một tảng đá lớn vừa được gỡ khỏi ngực.” Anh dừng lại một chút, rồi tiếp tục, “Em biết không, trước đây anh luôn nghĩ mình phải tự giải quyết mọi thứ, phải gồng mình chứng tỏ bản thân. Áp lực đó đôi khi nặng nề hơn cả bản thân công việc.”
Thu lắng nghe anh nói, ánh mắt kiên định nhưng đầy thấu hiểu. “Em hiểu cảm giác đó, Khánh à,” cô nhẹ nhàng nói. “Em từng có một giai đoạn, cứ nghĩ là mình phải hoàn hảo, phải giỏi giang hơn tất cả để được công nhận. Áp lực đó cứ đè nặng, khiến em đôi khi mất ngủ, mất ăn. Cứ mỗi lần nhìn thấy đồng nghiệp thành công, em lại tự nhủ mình phải cố gắng hơn, phải làm tốt hơn nữa. Cứ như có một cuộc đua vô hình mà em không bao giờ được phép dừng lại.”
Khánh nhìn cô, ánh mắt anh phản chiếu hình ảnh của chính mình trong quá khứ. Anh đã từng là người như thế, cố gắng hết sức để đạt được kỳ vọng của gia đình, của xã hội, và cả của chính mình, đến mức bỏ quên cả những cảm xúc chân thật nhất. “Anh hiểu cảm giác đó,” anh nói, giọng trầm ấm, “Áp lực vô hình đôi khi còn nặng hơn áp lực công việc. Cứ nghĩ mình phải là trụ cột, phải lo toan mọi thứ. Phải là người mạnh mẽ nhất, không được phép yếu lòng.”
Thu khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút hoài niệm về những khó khăn đã qua. “Đúng vậy. Cứ mãi gồng mình như thế, đến một ngày em nhận ra mình kiệt sức. Em không còn thấy niềm vui trong công việc, không còn cảm nhận được ý nghĩa của những gì mình đang làm. Cứ như một cỗ máy chỉ biết vận hành mà không có linh hồn. Em bắt đầu tự hỏi, mình đang cố gắng vì ai, và vì điều gì?” Cô dừng lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang chuyển dần sang màu tím sẫm, rồi quay lại nhìn Khánh. “Nhưng rồi em học được cách chấp nhận những giới hạn của bản thân, chấp nhận rằng mình không cần phải là số một trong mọi việc. Quan trọng là mình biết mình muốn gì, và sống thật với bản thân. Em nhận ra, giá trị của mình không nằm ở việc mình đạt được bao nhiêu thành tựu, hay mình có bao nhiêu tài sản, mà ở việc mình là ai, mình sống như thế nào.”
Lời nói của Thu như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn Khánh. Anh cảm thấy một sự đồng điệu sâu sắc. Những gì cô nói chính là con đường mà anh đang từng bước khám phá, từng bước học hỏi. Anh nhớ lại những đêm dài trằn trọc, những bữa ăn im lặng với Linh, nơi anh đã không thể san sẻ gánh nặng, nơi anh đã để áp lực nhấn chìm cả tình yêu. “Và quan trọng nhất là biết chia sẻ, thay vì tự ôm lấy tất cả,” Thu tiếp lời, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “Khi mình biết chia sẻ, mình không chỉ được giải tỏa, mà còn nhận được sự thấu hiểu, sự hỗ trợ. Đó là một sức mạnh lớn mà đôi khi chúng ta lại vô tình bỏ qua.”
Khánh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng dịu nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng trong lòng anh lại cảm thấy ngọt ngào. Anh nhìn Thu, một cái nhìn đầy suy tư và trân trọng. “Cho phép bản thân được nghỉ ngơi, được sẻ chia… đó là điều anh đang học. Nó không hề dễ dàng,” anh nói, giọng anh trầm hơn một chút, như đang tự nói với chính mình. “Anh luôn nghĩ mình phải mạnh mẽ, phải tự mình vượt qua. Nhưng có lẽ, sự mạnh mẽ thật sự nằm ở việc dám thừa nhận điểm yếu, và dám mở lòng.” Anh lại nhìn Thu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. “Cảm ơn em đã chia sẻ. Những lời em nói… nó thực sự có ý nghĩa với anh lúc này.”
Khoảnh khắc đó, không có lời hoa mỹ, không có những cử chỉ lãng mạn kịch tính. Chỉ là hai tâm hồn trưởng thành, từng trải, ngồi đối diện nhau, thấu hiểu nhau qua những câu chuyện về áp lực và sự trưởng thành. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê 'Hồi Ức' bao trùm lấy họ, tạo nên một không gian riêng tư và ấm áp. Khánh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, không chỉ vì công việc đã ổn thỏa, mà còn vì anh đã tìm thấy một người có thể hiểu và chia sẻ những gánh nặng vô hình. Mối quan hệ giữa anh và Thu đang phát triển trên nền tảng của sự thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc, một tình yêu trưởng thành hơn, ít áp lực cảm xúc hơn so với trước đây. Anh biết, đây không phải là một tình yêu bùng cháy dữ dội, mà là một ngọn lửa ấm áp, bền bỉ, soi sáng con đường anh đang đi. Anh đã sẵn sàng cho một tình yêu như thế, một tình yêu mà anh không cần phải gồng mình chứng tỏ, mà chỉ cần là chính mình. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, như lời thì thầm của thời gian, nhắc nhở anh về những giá trị đích thực trong cuộc sống.
***
Cùng lúc đó, tại Gác Mái Cũ Kỹ, không khí lại mang một sắc thái khác – rộn ràng và đầy sức sống của nghệ thuật. Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm bầu trời thành phố bằng những gam màu cam tím rực rỡ, hắt qua khung cửa sổ lớn của căn gác mái, đổ những vệt sáng cuối cùng lên bức tranh đang dang dở. Gió thổi mạnh hơn so với dưới đất, mang theo hơi thở của một ngày sắp tàn và tiếng xào xạc của những tán lá cây phía xa. Thỉnh thoảng, tiếng mưa rơi lất phất trên mái tôn cũ kỹ lại tạo nên một bản nhạc riêng, hòa cùng tiếng vọng xa xăm của thành phố đang lên đèn. Căn gác mái, từng là một không gian bỏ hoang với mái tôn cũ kỹ và tường gạch tróc vữa, giờ đây đã được Linh và Huy thổi vào một sức sống mới. Vài chậu cây dại vẫn còn đó, nhưng đã được sắp xếp gọn gàng hơn, tô điểm thêm chút xanh cho không gian mộc mạc. Những chiếc ghế cũ được tận dụng, vài chiếc đèn lồng nhỏ được thắp sáng, tạo nên một không gian vừa mộc mạc, vừa đầy chất thơ. Mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ hòa quyện với mùi sơn dầu mới, mùi cây cỏ dại và đôi khi là mùi khói bếp từ các căn hộ bên dưới, tạo nên một thứ mùi đặc trưng, vừa quen thuộc vừa xa lạ, kích thích mọi giác quan.
Linh đang hoàn thiện những nét cọ cuối cùng cho một phần của tác phẩm. Cô đứng trước tấm toan lớn, tay cầm cọ, ánh mắt tập trung cao độ, gần như hòa mình vào từng mảng màu. Tóc cô được búi cao gọn gàng, vài sợi tóc lòa xòa trên trán, gương mặt trái xoan lấm lem một chút màu vẽ, nhưng vẫn toát lên vẻ say mê và đầy nội lực. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây không còn ánh lên vẻ ưu tư hay buồn man mác như trước, mà rực sáng bởi niềm đam mê và sự tự tin. Từng nét cọ của cô dứt khoát, mạnh mẽ nhưng cũng đầy tinh tế, như thể cô đang truyền tải toàn bộ tâm hồn mình vào tác phẩm.
Huy ngồi cạnh đó, trên một chiếc ghế gỗ cũ, trầm tư quan sát. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ dõi theo từng động tác của Linh, nhưng ánh mắt anh lại đầy khích lệ và ngưỡng mộ. Anh hiểu rằng, khoảnh khắc này là của riêng Linh, là lúc cô thăng hoa nhất với nghệ thuật của mình. Dáng vẻ lãng tử của anh vẫn không hề thay đổi, mái tóc hơi dài rủ xuống trán, đôi mắt đầy chất nghệ sĩ lấp lánh dưới ánh đèn. Anh mặc một chiếc áo sơ mi linen màu xanh nhạt và quần tây thoải mái, phù hợp với không gian sáng tạo. Tiếng cọ vẽ lướt nhẹ trên vải toan là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng của quá trình sáng tạo. Bầu không khí tràn đầy sự sáng tạo và mong đợi, như thể mỗi nét vẽ đều mang theo một lời hứa về những điều kỳ diệu sắp ra đời.
Linh lùi lại, ngắm nhìn tác phẩm của mình một lần cuối, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Cô cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một cảm giác trọn vẹn mà cô đã tìm kiếm bấy lâu. Đây không chỉ là một bức tranh, mà còn là một phần tâm hồn cô, một lời khẳng định về con đường mà cô đã chọn.
Đúng lúc đó, điện thoại của Linh rung nhẹ. Cô giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ, cầm lấy điện thoại. Màn hình hiển thị một email mới. Cô mở email, ánh mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ. Ban đầu là sự tò mò, sau đó là ngạc nhiên, rồi chuyển sang niềm vui sướng tột độ xen lẫn một chút hoài nghi. Tay cô hơi run run khi giữ chiếc điện thoại.
“Ôi… là email từ ban tổ chức triển lãm ‘Dấu Ấn Đương Đại’!” Linh thốt lên, giọng cô hơi run, không thể giấu nổi sự phấn khích và bất ngờ.
Huy nghe thấy, liền đứng dậy, bước đến gần cô. Anh thấy rõ vẻ mặt của cô, vừa mừng rỡ đến ngỡ ngàng, vừa xen lẫn chút lo lắng. “Sao rồi? Tin tốt chứ? Anh thấy em run quá,” anh hỏi, giọng nói ấm áp và đầy quan tâm.
Linh quay sang Huy, đôi mắt cô mở to, long lanh như vừa khóc, nhưng đó là những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc. Cô đưa điện thoại cho Huy xem, ngón tay cô vẫn run nhẹ. “Họ… họ mời mình tham gia! Với quy mô lớn hơn, có cả những nghệ sĩ quốc tế… Huy ơi, em không tin được!”
Huy đọc lướt qua nội dung email, rồi ngước nhìn Linh. Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi anh, ánh mắt anh tràn đầy niềm tự hào. Anh không ngần ngại nắm lấy tay Linh, siết nhẹ như một lời động viên và chúc mừng chân thành. “Chúc mừng em! Anh biết mà, tài năng của em xứng đáng được công nhận. Đây là bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của em, Linh à!”
Linh vẫn không tin vào mắt mình. Cô từng mơ ước được trưng bày tác phẩm của mình, nhưng chưa bao giờ dám nghĩ đến một triển lãm tầm cỡ như “Dấu Ấn Đương Đại”, nơi quy tụ những tên tuổi lớn trong giới nghệ thuật. Cảm giác vừa vui mừng khôn xiết, vừa xen lẫn một chút lo lắng về trọng trách lớn lao này. “Em không ngờ… Em có làm được không Huy? Một triển lãm lớn như vậy… Em sợ mình không đủ sức.” Giọng cô nhỏ dần, sự tự tin ban đầu bị lung lay bởi nỗi sợ hãi về những kỳ vọng lớn hơn.
Huy siết chặt tay cô hơn, rồi vòng tay ôm nhẹ vai cô, một cử chỉ trấn an và đầy tin tưởng. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt kiên định. “Em đã làm rất tốt với dự án này. Đây là bước tiếp theo, một thử thách xứng tầm. Em đừng lo lắng gì cả. Anh sẽ luôn ở bên hỗ trợ em, chúng ta sẽ cùng nhau làm được. Em xứng đáng với điều này, Linh.” Lời nói của Huy không chỉ là sự động viên, mà còn là lời khẳng định mạnh mẽ về giá trị và tài năng của Linh, điều mà cô luôn khao khát được nhận ra.
Linh tựa đầu vào vai Huy, hít một hơi thật sâu. Lời nói của anh như một liều thuốc an thần, xua tan đi những lo lắng trong lòng cô. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, sự vững chãi từ bờ vai anh. Bên cạnh Huy, cô không còn cảm thấy cô đơn trên con đường nghệ thuật đầy chông gai này. Cô đã tìm thấy một người đồng hành thực sự thấu hiểu và tôn trọng tầm nhìn của mình, điều mà trước đây cô từng khao khát nhưng chưa bao giờ đạt được một cách trọn vẹn.
Họ cùng nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn lấp lánh của thành phố. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời, và giờ đây, câu chuyện của Linh đang chuẩn bị bước sang một trang mới, rực rỡ hơn. Triển lãm nghệ thuật lớn này sẽ là cơ hội để cô không chỉ khẳng định vị thế trong giới nghệ thuật mà còn thu hút sự chú ý rộng rãi hơn, có thể dẫn đến những cuộc gặp gỡ quan trọng hoặc những bước ngoặt bất ngờ trong tương lai. Linh mỉm cười nhẹ. Cô đã sẵn sàng. Không phải vì cô đã trở nên hoàn hảo, mà vì cô đã tìm thấy chính mình, tìm thấy giá trị của mình, và có một người luôn ở bên cạnh để tin tưởng và hỗ trợ.
Sự bình yên và trưởng thành của cả Khánh và Linh, mỗi người một nơi, đang dần tạo tiền đề vững chắc cho một cuộc gặp gỡ định mệnh trong tương lai. Nơi đó, họ có thể nhìn nhau với ánh mắt bình thản và chấp nhận quá khứ, không còn là những vết thương lòng, mà là những bài học quý giá đã tôi luyện họ thành những con người mạnh mẽ và tự tin hơn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.