Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 422: Tâm Sự Tìm Thấy Lối Ra, Sáng Tạo Tìm Thấy Đồng Điệu

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn lấp lánh của thành phố. Linh tựa đầu vào vai Huy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay anh, sự vững chãi từ bờ vai anh. Cô đã sẵn sàng, không phải vì cô đã trở nên hoàn hảo, mà vì cô đã tìm thấy chính mình, tìm thấy giá trị của mình, và có một người luôn ở bên cạnh để tin tưởng và hỗ trợ. Sự bình yên và trưởng thành của cả Khánh và Linh, mỗi người một nơi, đang dần tạo tiền đề vững chắc cho một cuộc gặp gỡ định mệnh trong tương lai. Nơi đó, họ có thể nhìn nhau với ánh mắt bình thản và chấp nhận quá khứ, không còn là những vết thương lòng, mà là những bài học quý giá đã tôi luyện họ thành những con người mạnh mẽ và tự tin hơn.

***

Khánh bước vào quán cà phê 'Hồi Ức' khi chiều đã bắt đầu ngả về tối. Tiết trời dịu mát của những ngày cuối thu ôm lấy anh, mang theo chút gió nhẹ luồn qua từng tán cây cổ thụ trên phố. Quán cà phê nép mình trong một con hẻm nhỏ, là một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo khéo léo. Tường gạch trần, lộ ra vẻ mộc mạc, vững chãi của thời gian. Bàn ghế gỗ cũ kỹ, được đánh bóng cẩn thận, mang theo những dấu vết của bao câu chuyện đã từng diễn ra ở đây. Đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên sàn gỗ. Trên các kệ sách cũ, những cuốn sách gáy đã sờn, những vật trang trí cổ điển như chiếc máy ảnh phim, chiếc đồng hồ quả lắc, hay những lọ hoa khô được cắm ngẫu hứng, tất cả tạo nên một bầu không khí thanh bình, hoài niệm và lãng mạn. Nhạc jazz không lời, với những giai điệu saxophone trầm buồn mà cuốn hút, lướt nhẹ trong không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ và những tiếng nói chuyện thì thầm vừa đủ nghe. Đôi lúc, tiếng mưa rơi trên mái hiên vọng vào, như một khúc nhạc nền tự nhiên của thành phố đang trở mình vào đêm. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương trà hoa, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ lùng.

Thu đã ngồi đợi ở một góc ban công nhỏ nhìn xuống hẻm. Cô thanh lịch trong chiếc áo sơ mi lụa màu kem và quần âu tối màu, mái tóc búi gọn gàng tôn lên gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp. Khi Khánh đến gần, cô khẽ mỉm cười, một nụ cười không quá rạng rỡ nhưng đủ sức xua đi những mệt mỏi vương trên gương mặt Khánh. Anh ngồi xuống đối diện cô, cảm nhận ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn lồng nhỏ phía trên hắt lên khuôn mặt mình, làm dịu đi những đường nét căng thẳng thường trực.

“Anh vừa tan làm à?” Thu hỏi, giọng cô nhẹ nhàng, không mang theo sự dò xét mà chỉ là một sự quan tâm chân thành.

Khánh gật đầu, đưa tay vén nhẹ mái tóc đã hơi rối. “Ừm, có một chút việc đột xuất. Em đợi lâu chưa?”

“Không sao, anh cứ thong thả,” Thu đáp, tay đẩy ly trà gừng nóng về phía anh. “Anh uống chút trà cho ấm, trời bắt đầu se lạnh rồi đấy.”

Khánh nhìn ly trà, cảm nhận hơi ấm phả vào lòng bàn tay. Anh nhớ Linh cũng thích trà nóng, thích cái cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay đến tận tim. Một thoáng hoài niệm lướt qua, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự tập trung vào hiện tại. Sau lời chia sẻ chân thành của Thu ở chương trước về những áp lực và cách cô đã vượt qua, Khánh cảm thấy một cánh cửa nội tâm trong anh đang dần hé mở. Anh vẫn luôn là người gánh vác mọi thứ một mình, tin rằng đó là cách duy nhất để anh có thể vững vàng. Nhưng giờ đây, trước sự thấu hiểu của Thu, anh cảm thấy một khao khát được sẻ chia đang trỗi dậy.

“Cảm ơn em,” Khánh nói, nhấp một ngụm trà. Hơi ấm lan tỏa, xua đi chút lạnh trong người. “Hôm trước em kể chuyện của em, anh... anh đã suy nghĩ rất nhiều.”

Thu không nói gì, chỉ kiên nhẫn nhìn anh, đôi mắt cô khuyến khích anh tiếp tục.

Khánh hít một hơi thật sâu. “Có những lúc, em cảm thấy mình như một cỗ máy, chỉ biết chạy và chạy. Từ khi ra trường, anh đã đặt ra mục tiêu phải thành công, phải có một vị trí vững chắc để lo cho gia đình, cho người mình yêu. Anh nghĩ, chỉ cần mình đủ giỏi, đủ cố gắng, mọi thứ sẽ ổn. Anh sợ nếu em dừng lại, mọi thứ sẽ sụp đổ.” Giọng anh ngập ngừng, có chút nặng nề. Ánh mắt anh không còn nhìn thẳng vào Thu mà nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng. “Anh luôn sợ mình không đủ tốt, sợ không thể bảo vệ được những điều mình trân trọng. Thế là anh cứ cố gắng, cố gắng hơn nữa. Nhưng rồi, anh nhận ra, càng cố gắng, anh càng... cô đơn.”

Thu đặt tay lên bàn, một cử chỉ an ủi tinh tế, không quá phô trương nhưng đủ để Khánh cảm nhận được sự hiện diện và đồng cảm của cô. “Anh không đơn độc đâu, Khánh,” cô nói nhẹ nhàng, giọng điệu trầm ấm. “Ai cũng có những lúc như vậy. Ai cũng mang trên vai những gánh nặng vô hình, những nỗi sợ không tên. Điều quan trọng là mình nhận ra và dám buông bỏ, dám tìm kiếm sự giúp đỡ. Không ai có thể một mình gánh vác tất cả mọi thứ mãi được. Và việc tìm kiếm sự giúp đỡ, việc chia sẻ, không phải là yếu đuối đâu anh. Ngược lại, đó là một sức mạnh rất lớn.”

Khánh quay lại nhìn Thu, đôi mắt anh dần bớt đi sự căng thẳng, thay vào đó là một vẻ suy tư. Lời nói của Thu như một liều thuốc giải cho những gánh nặng mà anh đã vác trên vai bấy lâu. “Anh biết, anh đã từng nghĩ rằng việc chia sẻ là một sự yếu đuối. Rằng mình phải mạnh mẽ, phải tự giải quyết mọi chuyện. Anh sợ khi mình thể hiện sự yếu đuối, người khác sẽ mất niềm tin vào mình, hoặc tệ hơn là sẽ lợi dụng nó. Cho nên anh cứ im lặng, cứ giữ mọi thứ cho riêng mình.” Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo bao nhiêu năm tháng của sự kìm nén. “Chưa bao giờ em nghĩ, việc nói ra lại... dễ dàng đến thế. Và cũng nhẹ nhõm đến thế.”

Anh buông lỏng vai, cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Khuôn mặt góc cạnh của anh, vốn thường mang vẻ mệt mỏi, giờ đây hiện rõ một sự thanh thản lạ thường. Anh nhìn Thu, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn chân thành. “Cảm ơn em, Thu. Em đã giúp anh nhận ra nhiều điều.”

Thu mỉm cười nhẹ. “Em chỉ nói ra những gì em đã trải qua thôi. Mỗi người có một hành trình riêng, nhưng đôi khi, những vết sẹo của chúng ta lại có những điểm chung đáng ngạc nhiên. Và đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời, nhưng đó không phải là câu trả lời duy nhất. Có những lúc, ta cần phải lên tiếng, dù chỉ là thì thầm, để tìm thấy sự đồng điệu.” Cô ngừng một chút, nhìn sâu vào mắt Khánh. “Anh đã là một người mạnh mẽ rồi, Khánh. Giờ anh chỉ cần học cách mạnh mẽ theo một cách khác, cởi mở hơn, bao dung hơn với chính mình.”

Khánh gật đầu, cảm thấy lời nói của cô thấm sâu vào lòng. Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có thể tâm sự như thế này với một người ngoài gia đình hay Linh. Sự hiện diện của Thu, với sự thấu hiểu và kiên nhẫn của cô, đã tạo ra một không gian an toàn để anh có thể bộc lộ những góc khuất trong tâm hồn mình. Anh nhận ra rằng việc chia sẻ không phải là yếu đuối, mà là một sức mạnh, một cách để kết nối và xây dựng niềm tin. Anh đã từng gồng mình gánh vác mọi thứ, và sự im lặng đã bào mòn mối quan hệ trước đây của anh. Giờ đây, anh bắt đầu học cách tin tưởng vào người khác để cùng gánh vác, để không còn cô độc trên con đường của mình nữa. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê tiếp tục bao trùm lấy họ, tạo nên một không gian riêng tư, ấm áp giữa lòng thành phố đang dần chìm vào đêm.

***

Trong khi Khánh đang tìm thấy sự nhẹ nhõm trong những lời tâm sự, Linh và Huy vẫn đang miệt mài với dự án nghệ thuật tại Gác Mái Cũ Kỹ. Sau khi Huy đưa Linh về nhà, anh đã ở lại để cùng cô bắt tay vào công việc chuẩn bị cho triển lãm 'Dấu Ấn Đương Đại'. Gác Mái Cũ Kỹ, từng là nơi Linh tìm về để trốn tránh thế giới, giờ đây đã biến thành một xưởng nghệ thuật sống động. Mái tôn cũ kỹ, tường gạch tróc vữa, có thể có vài chậu cây dại vẫn còn đó, mang theo vẻ hoang sơ, nhưng bên trong đã được An và sau này là Huy dọn dẹp, sắp xếp lại. Vài chiếc ghế cũ được sơn phết lại, đèn lồng nhỏ treo lơ lửng, tạo nên một không gian mộc mạc nhưng đầy chất thơ, lấp lánh ánh sáng ấm áp.

Bên ngoài, tiếng gió lùa qua những kẽ hở của mái tôn tạo thành những âm thanh vi vút, mạnh hơn so với dưới đất. Đôi lúc, tiếng mưa rơi trên mái tôn lốp bốp, như một giai điệu đều đặn không ngừng nghỉ. Tiếng vọng xa xăm của thành phố, của những chiếc xe cộ vội vã, tiếng còi xe, tiếng người nói vọng lên từ những con phố bên dưới, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng đô thị đầy sống động. Mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ từ những thanh xà ngang cũ kỹ, mùi cây cỏ dại vương vấn đâu đó, đôi khi còn xen lẫn mùi khói bếp từ các căn hộ bên dưới, tất cả tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, vừa có chút u hoài nhưng cũng đầy lãng mạn.

Linh và Huy đang cặm cụi bên một tác phẩm nghệ thuật lớn, một bức tranh đa vật liệu kết hợp giữa sơn dầu, vải vóc và những mảnh kim loại được chạm khắc tinh xảo. Đây là tác phẩm trung tâm mà Linh muốn gửi gắm tất cả những chiêm nghiệm của mình về sự hồi sinh và sức mạnh tiềm ẩn của tâm hồn. Huy không chỉ đưa ra những lời khuyên chuyên môn sắc bén về kỹ thuật, cách phối màu hay bố cục, mà anh còn chủ động xắn tay áo giúp Linh những công việc nặng nhọc, tỉ mỉ mà một mình cô khó lòng xoay sở. Từ việc căng khung vải lớn, pha trộn những sắc màu phức tạp, đến việc sắp xếp và gắn kết từng mảnh vật liệu nhỏ lên bề mặt tác phẩm, Huy luôn ở bên cạnh, làm việc không ngừng nghỉ.

“Huy, anh thật sự là một trợ thủ đắc lực,” Linh nói, giọng cô đầy vẻ cảm kích, trên môi nở một nụ cười rạng rỡ. Cô lùi lại một chút, ngắm nhìn tổng thể tác phẩm đang dần hình thành. “Nếu không có anh, em không biết phải làm sao để hoàn thành đúng tiến độ. Có những chi tiết nhỏ này, em cứ nghĩ sẽ mất rất nhiều thời gian.”

Huy cười, anh đang cặm cụi lau chùi đôi bàn tay dính đầy màu vẽ và keo dán. “Đừng khách sáo, Linh. Anh cũng đang học hỏi được rất nhiều từ em. Cách em pha trộn các vật liệu, cách em thể hiện cảm xúc qua từng nét cọ, thật sự rất độc đáo. Hơn nữa, anh muốn thấy tác phẩm của em tỏa sáng. Đó là niềm vui của một người đồng hành mà.” Anh ngừng lại, nhìn Linh với ánh mắt tràn đầy sự khích lệ. “Anh tin rằng tác phẩm này sẽ gây tiếng vang lớn đấy.”

Linh nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và tin cậy. Cô đã từng nghĩ mình phải tự làm mọi thứ, phải tự gánh vác mọi áp lực. Nhưng có Huy ở bên, mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Anh không chỉ là một đối tác chuyên nghiệp, mà còn là một người bạn, một người đồng hành thực sự thấu hiểu và tôn trọng tầm nhìn của cô. Anh luôn quan sát cô một cách tinh tế, đôi khi chỉ một cái nhíu mày nhẹ của cô cũng không thoát khỏi ánh mắt anh.

Vài giờ sau, khi Linh đang cố gắng gắn một mảnh kim loại nhỏ lên góc tác phẩm, cô vô thức nhíu mày lại, biểu hiện sự tập trung cao độ xen lẫn chút mệt mỏi. Huy, đang sắp xếp lại đống vật liệu thừa, ngẩng đầu lên và nhận ra ngay.

Anh bước đến gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô. “Em nghỉ một chút đi, đừng cố quá. Sức khỏe quan trọng hơn.” Anh đưa cho cô một chai nước đã mở nắp. “Uống chút nước đi, em đã làm việc liên tục mấy tiếng rồi đấy.”

Linh ngạc nhiên ngẩng đầu lên, rồi khẽ cười. “Em mải quá nên không để ý.” Cô cầm lấy chai nước, uống một ngụm. “Cảm ơn anh, Huy. Anh luôn chu đáo như vậy.”

Huy mỉm cười. “Chuyện nhỏ thôi. Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất, nhưng cơ thể cũng cần được nghỉ ngơi để nó có thể tuôn chảy không ngừng chứ. Chúng ta còn cả một chặng đường dài để chuẩn bị cho triển lãm lớn này đấy.” Anh tỉ mỉ kiểm tra một góc tác phẩm mà Linh vừa hoàn thiện, rồi gật gù hài lòng. “Tốt lắm. Mọi thứ đang đi đúng hướng. Em xứng đáng với cơ hội này, Linh à. Anh tin chắc em sẽ làm được.”

Lời nói của Huy không chỉ là sự động viên, mà còn là lời khẳng định mạnh mẽ về giá trị và tài năng của Linh, điều mà cô luôn khao khát được nhận ra. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, sự vững chãi từ bờ vai anh. Bên cạnh Huy, cô không còn cảm thấy cô đơn trên con đường nghệ thuật đầy chông gai này. Cô đã tìm thấy một người đồng hành thực sự thấu hiểu và tôn trọng tầm nhìn của mình, điều mà trước đây cô từng khao khát nhưng chưa bao giờ đạt được một cách trọn vẹn. Mối quan hệ của họ đang phát triển bền vững, tạo nền tảng vững chắc cho Linh trong sự nghiệp và cuộc sống.

***

Đêm đã về khuya, gió mát luồn qua khe cửa sổ căn hộ của Khánh. Anh ngồi trên sofa, tay cầm một cuốn sách dày nhưng ánh mắt lại nhìn xa xăm ra khoảng không vô định. Ánh đèn đường hắt vào từ bên ngoài, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn gỗ. Căn phòng yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ và tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường.

Lời nói của Thu tại quán cà phê vẫn văng vẳng trong đầu anh. “Anh không đơn độc đâu, Khánh. Ai cũng có những lúc như vậy. Điều quan trọng là mình nhận ra và dám buông bỏ, dám tìm kiếm sự giúp đỡ.” Và rồi, câu nói của anh, “Chưa bao giờ em nghĩ, việc nói ra lại... dễ dàng đến thế.” Anh bắt đầu suy ngẫm về những năm tháng qua, về cách anh đã cố gắng gồng mình gánh vác mọi thứ, từ áp lực công việc, tài chính đến những kỳ vọng vô hình của gia đình. Anh đã nghĩ rằng sự im lặng là cách tốt nhất để bảo vệ những người anh yêu thương, để họ không phải lo lắng. Nhưng chính sự im lặng đó, sự vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, đã bào mòn mối quan hệ trước đây của anh và Linh.

Anh nhớ lại những bữa ăn im lặng, những tin nhắn trả lời chậm dần, những cái ôm không còn đủ ấm. Anh nhớ lời Linh đã từng nói, “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Nhưng anh đã không ở đây, không thực sự hiện diện bằng cảm xúc, bằng những lời sẻ chia. Anh đã ở đó bằng những hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại quên mất rằng tình yêu cần được nuôi dưỡng bằng sự kết nối từ sâu thẳm tâm hồn.

Khánh khẽ nhắm mắt, một làn sóng hối tiếc nhẹ lướt qua. Anh đã từng nghĩ, tình yêu là phải hy sinh, là phải gánh vác, là phải chứng minh bằng vật chất. Anh đã từng nghĩ, sự yếu đuối không nên được thể hiện ra, đặc biệt là trước người mình yêu, vì anh muốn trở thành chỗ dựa vững chắc cho họ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng việc chia sẻ không phải là yếu đuối, mà là một sức mạnh. Đó là một cách để kết nối, để xây dựng niềm tin, để cho người khác cơ hội được hiểu mình, được yêu thương mình một cách trọn vẹn hơn.

“Đã bao lâu rồi mình không thực sự nói ra những gì mình nghĩ, mình sợ...” Khánh độc thoại nội tâm, giọng trầm đục trong không gian tĩnh lặng. Anh nghĩ về cái tôi cứng nhắc của mình, về những rào cản vô hình mà anh tự dựng lên. “Đến bao giờ mình mới học được cách tin tưởng vào người khác để cùng gánh vác? Đến bao giờ mình mới hiểu rằng, đôi khi, mình cũng cần được yếu lòng, cần được dựa vào?”

Những lời Thu nói, những câu chuyện cô chia sẻ, đã mở ra một góc nhìn mới trong tâm trí anh. Anh nhận ra rằng, sự trưởng thành không phải là việc trở nên mạnh mẽ đến mức không cần ai, mà là việc biết cách chấp nhận sự giúp đỡ, biết cách sẻ chia gánh nặng, và biết cách tin tưởng vào những người xung quanh. Sự cởi mở của Khánh với Thu báo hiệu một mối quan hệ trưởng thành và sâu sắc hơn, nơi anh không còn lặp lại những sai lầm trong quá khứ. Anh đã sẵn sàng cho một tình yêu trưởng thành hơn, ít áp lực cảm xúc hơn so với trước đây.

Anh khẽ thở dài, sau đó đặt cuốn sách xuống. Anh cầm điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình. Anh ngập ngừng một lúc, rồi gõ một tin nhắn cho Thu. Không phải về công việc, không phải về những dự án đang dang dở, mà là một lời cảm ơn chân thành, giản dị cho buổi nói chuyện hôm nay. Anh không viết quá nhiều, chỉ đơn giản là: "Cảm ơn em vì buổi nói chuyện hôm nay. Anh đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều." Anh nhấn gửi, cảm thấy một chút e dè, nhưng rồi một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Một bước nhỏ, nhưng là một bước tiến lớn trên hành trình học cách cởi mở và sẻ chia của anh.

***

Đêm đã khuya hẳn, không khí trên Gác Mái Cũ Kỹ trở nên se lạnh. Huy đã về, để lại Linh một mình giữa không gian sáng tạo quen thuộc. Cô đứng trước tác phẩm dở dang của mình, ánh mắt lấp lánh sự hài lòng. Từng mảng màu, từng đường nét, từng mảnh vật liệu đều thấm đẫm tâm huyết và cảm xúc của cô. Cô khẽ chạm tay vào bề mặt tác phẩm, cảm nhận sự sống động của nó, cảm thấy như thể nó đang thở cùng nhịp đập của trái tim mình. Một nụ cười mãn nguyện và đầy tự tin nở trên môi cô.

Linh nghĩ về Huy, về sự tận tâm và cách anh luôn ở đó, không phán xét, không đòi hỏi, chỉ đơn thuần là ủng hộ. Anh không chỉ là một đồng nghiệp, một đối tác, mà còn là một người bạn, một người anh, người đã truyền cho cô nguồn cảm hứng và sự tự tin lớn lao. Anh đã giúp cô nhận ra rằng giá trị của bản thân không chỉ nằm ở những gì cô có thể tự làm, mà còn ở cách cô kết nối và cộng tác với người khác. Cô nhận ra rằng, hạnh phúc không nhất thiết phải là sự sở hữu, không phải là việc có được một ai đó hoàn hảo, mà là sự hiện diện, sự thấu hiểu và sẻ chia. Đó là việc có một người tin tưởng vào bạn, ủng hộ bạn, và cùng bạn vượt qua mọi thử thách.

Cô đã từng khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Cô đã từng cảm thấy cô đơn trong chính mối quan hệ của mình, khi những lời không nói, những cảm xúc không được bày tỏ đã trở thành một bức tường vô hình. Nhưng giờ đây, bên cạnh Huy, cô không còn cảm thấy cô đơn trên con đường mình chọn. Anh đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự chân thành và nhiệt huyết. Anh đã cho cô thấy rằng có những người sẵn sàng ở bên, không cần cô phải hoàn hảo, chỉ cần cô là chính mình, và họ sẽ ở đó để hỗ trợ.

“Mình đã từng nghĩ, mình phải tự làm mọi thứ. Phải tự gánh vác, tự chứng minh bản thân,” Linh độc thoại nội tâm, giọng cô nhẹ như hơi thở. Cô vuốt nhẹ lên một mảnh vải lụa được gắn trên bức tranh. “Nhưng có một người đồng hành như Huy, lại là một cảm giác tuyệt vời đến vậy. Không áp lực, chỉ có sự thấu hiểu và sẻ chia. Anh ấy không chỉ giúp mình về mặt kỹ thuật, mà còn là nguồn động viên tinh thần to lớn.”

Cô không còn tìm kiếm sự lấp đầy từ bên ngoài, mà tự tạo ra hạnh phúc cho mình, cho thấy cô đã sẵn sàng để đối mặt với bất cứ điều gì sắp tới. Triển lãm lớn sắp tới không còn là một gánh nặng mà là một cơ hội, một lời khẳng định cho con đường nghệ thuật mà cô đã chọn. Cô đã tìm thấy tiếng nói và giá trị của bản thân trong nghệ thuật, được thấu hiểu và truyền cảm hứng.

Linh khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không còn mang nét buồn man mác như xưa, mà là một nụ cười rạng rỡ, đầy hy vọng và tự tin. Cô đã sẵn sàng. Không phải vì cô đã trở nên hoàn hảo, mà vì cô đã tìm thấy chính mình, tìm thấy giá trị của mình, và có một người luôn ở bên cạnh để tin tưởng và hỗ trợ. Cả Khánh và Linh đều đang trên đà trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, bình yên và tự tin, chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ định mệnh trong tương lai. Có lẽ, lúc đó, họ sẽ không còn là những con người của quá khứ, mà là hai tâm hồn đã được chữa lành, đã biết cách yêu thương và sẻ chia một cách trọn vẹn hơn.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free