Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 423: Bão Tố Nơi Công Sở, Ánh Sáng Nơi Phòng Trưng Bày

Ánh bình minh vẫn còn đang vật lộn với những đám mây xám xịt trên bầu trời thành phố, nhưng bên trong tòa nhà kính hiện đại của Công ty Thiết kế DreamWeaver, một nguồn năng lượng căng thẳng đã cuộn trào từ rất sớm. Không gian văn phòng mở, vốn dĩ được thiết kế để khơi gợi sự sáng tạo với những tác phẩm nghệ thuật đương đại và hàng cây xanh nhỏ xen kẽ, nay lại như một chiếc lồng kính khổng lồ đang chực bóp nghẹt. Tiếng gõ bàn phím dồn dập hơn thường lệ, tiếng điện thoại reo liên tục không ngừng nghỉ, và những cuộc thảo luận nhóm thường ngày mang tính xây dựng giờ đây lại pha lẫn sự lo âu, thấp thỏm. Mùi cà phê đậm đặc từ máy pha nghi ngút khói không còn mang lại sự tỉnh táo sảng khoái, mà trở thành thứ hương vị chua chát, báo hiệu một ngày dài đầy khó khăn.

Khánh bước vào văn phòng, dáng người cao ráo hơi gầy của anh như muốn hòa mình vào tông màu trầm của bộ đồ công sở. Đôi mắt sâu của anh, vốn dĩ đã mang vẻ mệt mỏi từ những đêm dài làm việc, giờ đây lại càng thêm trĩu nặng khi anh cảm nhận được bầu không khí nặng nề đang bao trùm lấy từng ngóc ngách. Vừa đặt chiếc cặp xuống bàn, điện thoại trên tay anh đã rung lên liên hồi. Anh vừa kịp đưa lên tai, giọng nói từ đầu dây bên kia đã vội vã, đầy vẻ hốt hoảng. Sắc mặt Khánh biến đổi rõ rệt, từ vẻ trầm tư thường thấy chuyển sang sự căng thẳng tột độ. Anh không nói một lời, chỉ gật đầu liên tục, đôi mắt lướt nhanh qua màn hình máy tính, cố gắng nắm bắt những thông tin đầu tiên.

Một đối tác quan trọng của công ty, GlobalTech, một tập đoàn công nghệ lớn mà DreamWeaver đang phụ trách một dự án trọng điểm, vừa gặp sự cố pháp lý và tài chính nghiêm trọng. Thông tin này lan truyền nhanh hơn cả tốc độ internet, kéo theo một làn sóng hoảng loạn ngấm ngầm khắp văn phòng. Toàn bộ dự án mà Khánh đang phụ trách chính, một dự án lớn, tốn kém và mang tính chiến lược, giờ đây đang đứng trên bờ vực sụp đổ. Nó không chỉ đe dọa đến doanh thu, uy tín của DreamWeaver, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến công sức, tâm huyết của hàng trăm con người.

"Khánh, phòng họp khẩn cấp! Ngay lập tức!" Giọng Anh Hùng, cấp trên của Khánh, trầm và dứt khoát vang lên từ phía cuối hành lang. Anh Hùng, với vóc dáng cao lớn, phong độ, luôn mặc vest lịch lãm, nay lại mang vẻ mặt nghiêm nghị hơn bao giờ hết. Đôi mắt sắc sảo của anh quét qua một lượt, dừng lại ở Khánh như muốn truyền tải toàn bộ áp lực của tình hình.

Khánh lao vào phòng họp, căn phòng kính trong suốt giờ đây như một chiếc lồng trưng bày sự căng thẳng của tất cả mọi người. Anh đối mặt với những ánh mắt lo lắng, nghi ngại, thậm chí là một chút trách móc từ các đồng nghiệp và cấp dưới. Họ là những người đã cùng anh đổ mồ hôi, chất xám vào dự án này, và giờ đây, tương lai của họ đang bị đe dọa. Anh ngồi xuống, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh. Dù bên trong anh, một cơn bão đang cồn cào, đe dọa cuốn phăng mọi thứ.

Anh Hùng mở đầu cuộc họp bằng những con số khô khan nhưng đầy sức nặng, những từ ngữ chuyên ngành về pháp lý và tài chính bay lượn trong không khí, mỗi từ đều như một nhát dao cứa vào sự tự tin của mọi người. "Khánh, tôi cần một giải pháp ngay lập tức! Toàn bộ công ty đang bị ảnh hưởng bởi sự cố này!" Giọng Anh Hùng vang vọng, không cho phép bất kỳ sự chùn bước nào. "Chúng ta không thể để dự án này đổ vỡ. Quá nhiều thứ đang đặt cược vào nó."

Khánh lắng nghe, phân tích từng thông tin một cách điềm tĩnh đáng ngạc nhiên. Anh không để cảm xúc hoảng loạn chi phối. Anh nhớ lại lời Thu đã chia sẻ về việc đối mặt với áp lực, về việc không nên ôm đồm một mình. "Mình phải bình tĩnh," anh tự nhủ thầm trong đầu, giọng nói nội tâm của anh nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Không thể ôm đồm một mình nữa. Không phải lúc nào cũng phải một mình đối mặt với tất cả." Anh đã từng trải qua những giai đoạn như thế này, những áp lực chồng chất khiến anh kiệt quệ, khiến anh thu mình lại, chối bỏ sự sẻ chia. Nhưng giờ đây, anh biết mình không thể lặp lại sai lầm đó.

Hoàng, đối thủ cạnh tranh của Khánh, ngồi ở một góc phòng, dáng vẻ chỉnh tề, phong thái tự tin như thường lệ. Nụ cười thường trực trên môi anh ta, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tính toán, một tia "hả hê" ngấm ngầm. Hoàng cúi xuống nói nhỏ với Kiên, đồng nghiệp thân thiết của Khánh, đủ để Khánh có thể nghe thấy trong bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ ấy. "Chuyện này mà không giải quyết được thì ai chịu trách nhiệm đây nhỉ? Áp lực không nhỏ đâu." Giọng Hoàng không quá lớn, nhưng đủ sắc để găm vào tâm trí Khánh, như một lời nhắc nhở về cái giá của thất bại, và về những ánh mắt đang chờ đợi anh "sẩy chân".

Kiên, với dáng người cao ráo, gương mặt hiền lành và cặp kính cận, nhìn Khánh với vẻ lo lắng. Ánh mắt anh ta muốn truyền đi sự ủng hộ, nhưng bản thân Kiên cũng không biết phải làm gì. Anh Hùng tiếp tục đặt ra những câu hỏi hóc búa, những đòi hỏi về kế hoạch dự phòng, về cách xoay chuyển tình thế. Thay vì chỉ ngồi nghe và tiếp nhận áp lực, Khánh chủ động đặt câu hỏi, tìm hiểu gốc rễ vấn đề, đào sâu vào từng điều khoản hợp đồng, từng chi tiết pháp lý. Anh không muốn chỉ là người bị động nhận lệnh, anh muốn là người tìm ra lối thoát. "Vấn đề cốt lõi của GlobalTech nằm ở đâu, Anh Hùng?" Khánh hỏi, giọng anh dù có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng. "Chúng ta cần biết chính xác điểm yếu của họ để có thể đưa ra giải pháp phù hợp nhất, bảo vệ lợi ích của chúng ta."

Anh nhận ra rằng, đây là một thách thức, nhưng cũng là cơ hội để anh áp dụng những điều mình đã học. Không phải là gồng mình chịu đựng, mà là đối mặt, phân tích, và tìm kiếm sự hỗ trợ. Anh biết, con đường phía trước còn rất chông gai, nhưng ít nhất, anh đã không còn cảm thấy cô độc trong cuộc chiến này. Anh đã có một định hướng mới, một cách tiếp cận khác, trưởng thành hơn, ít phụ thuộc vào cảm xúc nhất thời hơn. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của văn phòng rọi xuống, phơi bày rõ mồn một từng nét căng thẳng trên khuôn mặt Khánh, nhưng đôi mắt anh vẫn ánh lên sự kiên định.

***

Cùng lúc đó, tại một thế giới hoàn toàn khác, nơi ánh sáng được thiết kế đặc biệt để làm nổi bật cái đẹp, phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight' đang lung linh trong ánh đèn chiều tối. Tường trắng tinh khôi, không gian rộng rãi, thoáng đãng, được điểm xuyết bằng những tác phẩm nghệ thuật đầy màu sắc và cảm xúc. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của khách tham quan, tiếng thì thầm ngưỡng mộ, và âm nhạc cổ điển nhẹ nhàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang trọng, yên bình nhưng cũng không kém phần sôi động. Mùi sơn dầu thoang thoảng, mùi gỗ mới, và mùi không khí điều hòa lạnh dịu nhẹ nhàng vuốt ve các giác quan.

Triển lãm nghệ thuật 'Dấu Ấn Đương Đại' của Linh đang diễn ra rực rỡ. Các tác phẩm của cô, những bức tranh trừu tượng đầy nội tâm, những sắp đặt vật liệu độc đáo, nhận được sự tán dương nhiệt liệt từ giới chuyên môn và công chúng. Cô đứng giữa không gian của chính mình, dáng người thanh mảnh, mái tóc dài buông xõa. Khuôn mặt trái xoan của cô, vốn dĩ thường mang nét ưu tư, giờ đây rạng rỡ một nụ cười mãn nguyện, đầy tự tin. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô lấp lánh niềm vui, không còn chút buồn man mác nào của ngày xưa.

Cô Hạnh, người hướng dẫn của Linh, đứng cạnh cô, ánh mắt rạng rỡ niềm tự hào. Tóc búi cao gọn gàng, phong thái nhẹ nhàng nhưng kiên định của cô Hạnh càng làm nổi bật sự thanh lịch của bà. "Linh, con đã làm được một điều phi thường," Cô Hạnh nói, giọng ấm áp và đầy cảm xúc, không giấu nổi niềm vui. "Những tác phẩm này thực sự có hồn, chạm đến trái tim người xem. Con đã truyền tải được tất cả những gì con muốn nói, một cách chân thật và sâu sắc nhất."

Linh khẽ nắm lấy tay cô Hạnh, lòng tràn ngập sự biết ơn. "Em cảm ơn cô, cảm ơn cô rất nhiều vì đã luôn tin tưởng và ủng hộ em. Nếu không có cô, em sẽ không có ngày hôm nay."

Huy, người đồng hành và ủng hộ Linh, đứng ở phía bên kia, ánh mắt đầy trìu mến. Anh lãng tử với bộ trang phục có gu, đôi mắt đầy chất nghệ sĩ và nụ cười ấm áp. Anh khẽ nắm nhẹ tay Linh, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, truyền đi sự ủng hộ không lời. "Em thấy chưa?" Huy nói, giọng anh trầm ấm, đầy thuyết phục. "Anh luôn tin vào tài năng và cảm xúc của em. Em xứng đáng với tất cả những lời khen ngợi này."

Một nhà phê bình nghệ thuật nổi tiếng, với phong thái trầm ngâm, tiến đến gần nhóm người. Ông nhìn chăm chú vào một bức tranh lớn của Linh, bức tranh với những mảng màu đối lập nhưng hòa quyện kỳ lạ, như thể đang kể một câu chuyện dài. "Những bức tranh của cô Linh không chỉ đẹp về hình thức mà còn chứa đựng một chiều sâu cảm xúc đáng kinh ngạc, rất hiếm thấy," ông nhận xét, giọng điệu chậm rãi, đầy suy tư. "Nó không phải là một sự phô trương kỹ thuật, mà là một lời tự sự chân thành. Cô đã tìm thấy tiếng nói của mình, một tiếng nói rất riêng biệt và mạnh mẽ."

Linh lắng nghe, từng lời nói đều như một liều thuốc bổ nuôi dưỡng tâm hồn cô. Cô không còn là cô gái nhút nhát, luôn nghi ngờ giá trị bản thân, luôn khao khát được người khác thấu hiểu và công nhận. Giờ đây, cô đứng vững vàng, tự tin vào con đường mình đã chọn. Nụ cười ấy không còn mang nét buồn man mác như xưa, mà là một nụ cười rạng rỡ, đầy hy vọng và tự tin. Cô đã tìm thấy tiếng nói và giá trị của bản thân trong nghệ thuật, được thấu hiểu và truyền cảm hứng. Cô không còn tìm kiếm sự lấp đầy từ bên ngoài, mà tự tạo ra hạnh phúc cho mình.

Cô ngắm nhìn khách tham quan, cảm nhận dòng năng lượng tích cực lan tỏa. Từng lời khen ngợi, từng ánh mắt ngưỡng mộ đều là sự khẳng định cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của cô. Cô nhớ lại những ngày tháng cô đơn, khi cô khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Cô đã từng cảm thấy lạc lõng trong chính mối quan hệ của mình, khi những lời không nói, những cảm xúc không được bày tỏ đã trở thành một bức tường vô hình. Nhưng giờ đây, bên cạnh Huy, cô không còn cảm thấy đơn độc trên con đường mình chọn. Anh đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự chân thành và nhiệt huyết, bằng sự thấu hiểu và tin tưởng. Anh đã cho cô thấy rằng có những người sẵn sàng ở bên, không cần cô phải hoàn hảo, chỉ cần cô là chính mình, và họ sẽ ở đó để hỗ trợ.

Linh khẽ vuốt ve bề mặt một tác phẩm điêu khắc nhỏ, cảm nhận sự sống động của nó, cảm thấy như thể nó đang thở cùng nhịp đập của trái tim mình. Cô đã từng nghĩ, mình phải tự làm mọi thứ. Phải tự gánh vác, tự chứng minh b��n thân. Nhưng có một người đồng hành như Huy, lại là một cảm giác tuyệt vời đến vậy. Không áp lực, chỉ có sự thấu hiểu và sẻ chia. Anh ấy không chỉ giúp mình về mặt kỹ thuật, mà còn là nguồn động viên tinh thần to lớn. Cô đã sẵn sàng. Không phải vì cô đã trở nên hoàn hảo, mà vì cô đã tìm thấy chính mình, tìm thấy giá trị của mình, và có một người luôn ở bên cạnh để tin tưởng và hỗ trợ. Triển lãm lớn sắp tới không còn là một gánh nặng mà là một cơ hội, một lời khẳng định cho con đường nghệ thuật mà cô đã chọn. Đây là thời khắc mà những vết sẹo cũ đã hóa thành sức mạnh, và cánh cửa mới của sáng tạo đã mở ra hoàn toàn.

***

Đêm khuya đã buông xuống, nuốt chửng những ánh sáng cuối cùng của một ngày dài mệt mỏi. Từ căn hộ penthouse cao tầng của Khánh, thành phố hiện ra như một tấm thảm lụa đen thêu kim tuyến lấp lánh ánh đèn. Không gian bên trong căn hộ hiện đại, với tông màu lạnh chủ đạo là xám, trắng, đen, và những khung cửa sổ kính lớn từ trần đến sàn, mang đến một vẻ sang trọng nhưng cũng phảng phất sự cô độc. Tiếng nhạc lounge nhẹ nhàng vang lên từ hệ thống âm thanh, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, và tiếng thành phố vọng lại từ xa rất nhỏ, như một lời thì thầm của nhịp sống không ngừng nghỉ. Mùi nước hoa nam tính của Khánh, mùi da ghế mới, mùi gỗ sang trọng và mùi nến thơm cao cấp hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt khỏi thế giới bên ngoài.

Khánh trở về căn hộ sau một ngày dài căng thẳng đến tột độ. Anh bỏ chiếc áo vest ra, nới lỏng cà vạt, rồi thả mình xuống chiếc sofa da êm ái. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những con số, những lời nói áp lực vẫn còn vương vấn trong đầu. Ngày hôm nay thực sự là một cuộc chiến. Cuộc họp kéo dài, những cuộc điện thoại không ngừng nghỉ, những kế hoạch khẩn cấp được đưa ra rồi lại bị bác bỏ. Áp lực từ Anh Hùng, sự cạnh tranh ngấm ngầm của Hoàng, tất cả như những tảng đá đè nặng lên đôi vai anh. Nỗi sợ thất bại và áp lực phải chứng tỏ bản thân vẫn còn ám ảnh anh, một di sản từ quá khứ, từ những lần anh đã từng gồng mình chịu đựng, giấu kín mọi lo toan.

Anh mở mắt, ánh mắt mệt mỏi nhìn ra phía chân trời, nơi những tòa nhà chọc trời vẫn đang thách thức bóng đêm. Anh nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm dịu của trà lan tỏa trong khoang miệng, mang lại chút bình yên hiếm hoi. Lòng anh vẫn nặng trĩu, nhưng đã có một tia sáng le lói. Lần này, thay vì tự mình gồng gánh và chìm đắm trong lo âu, anh nhớ lại những lời Thu đã chia sẻ. "Đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời," cô từng nói, nhưng cô cũng nói rằng "không thể lúc nào cũng ôm đồm một mình." Cô đã nói về việc chấp nhận sự giúp đỡ, về việc sẻ chia gánh nặng. Những lời nói ấy, giờ đây, không còn là lý thuyết suông mà là một kim chỉ nam, một lối thoát cho anh.

Anh lấy điện thoại ra, màn hình phát ra ánh sáng dịu nhẹ trong căn phòng tối. Ngón tay anh lướt trên danh bạ, dừng lại ở hai cái tên: "Ông Phi" và "Thu". Ông Phi, một cố vấn kinh doanh lão luyện, chắc chắn sẽ có những lời khuyên sắc sảo, chuyên nghiệp về mặt chiến lược. Nhưng Thu… Thu lại là một điều gì đó khác. Cô ấy không phải là chuyên gia trong lĩnh vực kinh doanh, nhưng cô ấy là người đã lắng nghe, đã thấu hiểu, đã giúp anh nhận ra giá trị của sự cởi mở. Anh do dự. Thói quen cũ mách bảo anh nên gọi cho Ông Phi, để tìm kiếm một giải pháp logic, một kế hoạch hành động. Nhưng một tiếng nói khác trong lòng anh, một tiếng nói mới mẻ hơn, lại thôi thúc anh tìm kiếm sự an ủi tinh thần, một sự sẻ chia đơn giản.

"Mình không thể lặp lại sai lầm cũ," anh tự nói với lòng, giọng thì thầm chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. "Không phải lúc nào cũng phải một mình đối mặt với tất cả." Anh nhớ lại những lần anh đã giữ kín mọi áp lực, mọi khó khăn trong mối quan hệ với Linh. Anh nghĩ rằng đó là cách anh bảo vệ cô, cách anh thể hiện tình yêu. Nhưng thực ra, đó lại là cách anh tạo ra một bức tường vô hình, đẩy cô ra xa. Anh đã "không còn đủ sức để yêu cho đúng," một phần vì anh đã tự mình gánh vác quá nhiều, cho đến khi kiệt sức.

Anh mở những tin nhắn cũ của Thu. Những lời động viên, những câu chuyện về cách cô đã vượt qua khó khăn, tất cả đều hiện lên rõ ràng. Cô không yêu cầu anh phải mạnh mẽ, cô chỉ yêu cầu anh chân thật. Cuối cùng, anh quyết định. Anh không gọi cho Ông Phi vào giờ này, mà thay vào đó, anh gõ một tin nhắn ngắn gọn cho Thu. Anh không cầu kỳ, không hoa mỹ, chỉ đơn giản là một lời chia sẻ chân thật nhất.

"Hôm nay anh gặp chút rắc rối lớn ở công ty. Chỉ muốn chia sẻ với em chút thôi, không cần em phải làm gì cả." Anh nhấn gửi. Một hành động nhỏ, nhưng lại là một bước tiến lớn trên hành trình học cách cởi mở và sẻ chia của anh. Anh không tìm kiếm giải pháp từ Thu, anh chỉ tìm kiếm sự lắng nghe, sự hiện diện, một sự kết nối. Cảm giác căng thẳng trong lồng ngực anh dù chưa tan biến hoàn toàn, nhưng đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như thể một phần gánh nặng vô hình đã được đặt xuống. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài và khó khăn, nhưng ít nhất, anh đã không còn bước đi một mình. Anh đã chọn một con đường khác, trưởng thành hơn, ít cô độc hơn. Anh đã sẵn sàng cho một tình yêu trưởng thành hơn, ít áp lực cảm xúc hơn so với trước đây. Anh đã học cách tin tưởng và sẻ chia, thay vì chỉ biết gánh vác.

Cùng lúc đó, ở một nơi nào đó trong thành phố, Linh đang tận hưởng những giây phút vinh quang của riêng mình. Sự khác biệt rõ rệt trong trải nghiệm của Khánh (khủng hoảng) và Linh (thành công) cho thấy họ đang phát triển theo những hướng riêng biệt nhưng đều tiến bộ. Cả hai đang tự mình vượt qua những thử thách và tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ bình thản hơn trong tương lai, khi cả hai đã là những phiên bản tốt nhất, tự do nhất của chính mình.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free