Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 424: Gánh Nặng Và Tiếng Lòng: Đối Diện Áp Lực, Khẳng Định Bản Thân

Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ lớn của văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver', vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ bóng loáng. Sáng sớm, không khí còn phảng phất hơi lạnh của đêm qua, nhưng bên trong tòa nhà kính hiện đại này, nhiệt độ đã được hệ thống điều hòa giữ ở mức dễ chịu. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ một vài khu vực làm việc mở, tiếng máy pha cà phê rì rì vọng lại từ khu pantry, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự khởi đầu ngày mới – một sự khởi đầu đầy căng thẳng.

Khánh bước vào phòng họp lớn, cảm nhận ngay sự nặng nề của không khí. Căn phòng được thiết kế tối giản nhưng sang trọng, với một bàn họp dài bằng gỗ óc chó và những chiếc ghế da đen tuyền. Tường kính nhìn ra toàn cảnh thành phố vẫn còn đang chìm trong màn sương mỏng, tạo nên một bức tranh xám xịt, u hoài. Anh Hùng, cấp trên của Khánh, đã ngồi sẵn ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ cao lớn, phong độ trong bộ vest lịch lãm màu than. Khuôn mặt anh ta nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng người trong phòng, dừng lại lâu hơn một chút ở Khánh. Bên cạnh, Hoàng, đồng nghiệp và cũng là đối thủ của Khánh, ngồi đối diện, nở một nụ cười thường trực nhưng ánh mắt lại đầy tính toán và thách thức, như một con diều hâu đã sẵn sàng chộp lấy con mồi.

Khánh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho nhịp tim mình không đập quá nhanh. Anh đặt tập tài liệu dày cộp xuống bàn một cách dứt khoát, tiếng động nhỏ nhưng đủ để phá vỡ sự im lặng căng như dây đàn. Anh cảm thấy ánh mắt của mọi người đổ dồn vào mình, những cái nhìn dò xét, lo lắng, và cả những cái nhìn chờ đợi một sự sụp đổ. Đêm qua, sau khi gửi tin nhắn cho Thu, anh đã không ngủ được mấy. Tâm trí anh quay cuồng với những con số, những kịch bản xấu nhất, những lời trách móc không cần nói thành lời. Nhưng có một điều khác biệt. Tin nhắn đó, dù chỉ là một hành động nhỏ, đã mở ra một khe cửa nhỏ cho tâm hồn anh. Sự sẻ chia, dù chỉ là một câu nói bâng quơ, đã không còn là một điều xa xỉ. Anh không còn cảm thấy mình là người duy nhất phải gánh vác tất cả.

"Khánh," Anh Hùng lên tiếng, giọng trầm và uy lực, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, "anh giải thích đi. Đối tác X phá sản, toàn bộ dự án đang đứng trên bờ vực. Chúng ta sẽ làm gì để cứu vãn?"

Áp lực lập tức đè nặng lên vai Khánh. Nó không phải là một cảm giác mới, anh đã quá quen với gánh nặng trách nhiệm này. Nhưng lần này, nó không còn khiến anh tê liệt hay chìm sâu vào sự lo âu vô vọng như trước. Anh nhớ lại lời Thu: "Không thể lúc nào cũng ôm đồm một mình." Anh đã không ôm đồm một mình nữa. Anh đã dành cả đêm để phân tích, không chỉ riêng mình mà còn với sự hỗ trợ từ một vài thành viên chủ chốt khác trong nhóm, những người anh đã tin tưởng chia sẻ một phần thông tin. Anh đã không gồng mình một cách mù quáng, mà đã học cách phân bổ gánh nặng, dù chỉ là một chút.

"Thưa ban lãnh đạo," Khánh bắt đầu, giọng anh điềm tĩnh và rõ ràng, không một chút run rẩy. Anh nhìn thẳng vào Anh Hùng, sau đó lướt qua những gương mặt khác trong phòng, và cuối cùng là Hoàng. "Tôi hiểu mức độ nghiêm trọng của tình hình. Đây là một cú sốc lớn, nhưng không phải là không thể giải quyết."

Hoàng nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai hiện lên trên khuôn mặt chỉnh tề của anh ta. "Tôi đã cảnh báo về rủi ro của đối tác này từ trước. Có vẻ như ai đó đã quá tự tin, hoặc quá tham vọng mà bỏ qua những dấu hiệu cảnh báo."

Lời nói của Hoàng như một mũi dao đâm thẳng vào sự tự trọng của Khánh. Trong quá khứ, những lời công kích như vậy có thể đã khiến anh mất bình tĩnh, hoặc ít nhất là lúng túng. Nhưng giờ đây, anh chỉ khẽ nheo mắt, giữ ánh mắt kiên định. Anh không tranh cãi, không phản bác trực tiếp. Anh biết, đây không phải là lúc cho những cuộc đấu đá cá nhân. Mục tiêu duy nhất của anh là cứu vãn dự án, cứu vãn công sức của bao nhiêu người.

"Tôi xin nhận trách nhiệm về phần đánh giá rủi ro chưa đầy đủ," Khánh nói, một sự chân thành hiếm hoi trong giọng nói của anh. Anh không né tránh, cũng không đổ lỗi. "Tuy nhiên, thời điểm hiện tại không phải là lúc để truy cứu trách nhiệm cá nhân. Chúng ta cần tập trung vào giải pháp."

Anh Hùng gật đầu nhẹ, ánh mắt nhìn Khánh có chút đánh giá lại. Dù nghiêm khắc, Anh Hùng vẫn là một người công bằng, và ông ta luôn đề cao sự chuyên nghiệp.

"Tôi đã làm việc xuyên đêm và có một số phương án dự phòng," Khánh tiếp tục, mở tập tài liệu trên bàn. "Đây là kế hoạch A và B của chúng tôi. Kế hoạch A tập trung vào việc tìm kiếm một đối tác thay thế tiềm năng trong vòng 72 giờ tới, với trọng tâm là các công ty có hồ sơ tài chính vững mạnh và kinh nghiệm tương tự. Chúng tôi đã lập danh sách rút gọn và đang trong quá trình liên hệ sơ bộ."

Anh chiếu một biểu đồ phức tạp lên màn hình lớn, chỉ rõ từng bước đi, từng mốc thời gian. Giọng anh tràn đầy tự tin và sự kiểm soát, từng câu từng chữ đều sắc bén và logic. Anh phân tích chi tiết về các rủi ro còn lại, các biện pháp giảm thiểu, và dự kiến về tác động tài chính. Anh không chỉ đưa ra vấn đề mà còn trình bày giải pháp một cách cặn kẽ, cho thấy anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức nào.

"Kế hoạch B là một phương án dự phòng cho trường hợp chúng ta không tìm được đối tác phù hợp trong khung thời gian đã định," Khánh giải thích, chỉ vào một slide khác. "Chúng ta sẽ xem xét việc tái cấu trúc dự án, điều chỉnh quy mô và tìm kiếm nguồn vốn nội bộ tạm thời để duy trì các phần việc cốt lõi, đồng thời tìm kiếm các nhà đầu tư nhỏ hơn hoặc các đối tác liên doanh cho từng hạng mục cụ thể."

Trong suốt quá trình Khánh trình bày, không khí trong phòng họp dần thay đổi. Sự căng thẳng vẫn còn đó, nhưng đã có một tia hy vọng len lỏi. Những cái nhìn nghi ngờ dần được thay thế bằng sự tập trung. Ngay cả Hoàng cũng không thể không chăm chú lắng nghe, dù ánh mắt anh ta vẫn giữ vẻ tính toán. Khánh đã không để những lời công kích hay ánh mắt thách thức làm lung lay ý chí của mình. Anh đã học được rằng, trong những khoảnh khắc khủng hoảng, điều quan trọng nhất là sự tập trung và hành động.

Anh nhớ lại những lời ông Phi từng nói: "Trong kinh doanh, cảm xúc chỉ là gánh nặng. Quyết định phải đến từ lý trí." Nhưng rồi anh lại nghĩ đến Thu, người đã dạy anh rằng không phải lúc nào cũng phải một mình gánh vác. Anh không còn cô đơn trong lý trí của mình nữa. Anh vẫn trầm tính, ít nói, nhưng giờ đây, anh đã biết cách sẻ chia. Anh đã biết cách tìm kiếm sự hỗ trợ, không chỉ từ những người có chuyên môn mà còn từ những người có thể lắng nghe và thấu hiểu.

Kết thúc phần trình bày, Khánh hít một hơi sâu. Cảm giác căng thẳng vẫn còn đó, như một sợi dây đàn bị kéo căng tột độ, nhưng anh đã kiểm soát được nó. Anh đã không gồng mình chịu đựng như một người hùng cô độc, mà là một người lãnh đạo đã chuẩn bị sẵn sàng, dám đối mặt với thất bại và tìm kiếm giải pháp. Anh đã không lặp lại sai lầm cũ, không để bản thân bị nhấn chìm bởi áp lực mà không có lối thoát. Anh đã chọn một con đường khác, trưởng thành hơn, ít cô độc hơn. Anh đã sẵn sàng cho một tình yêu trưởng thành hơn, ít áp lực cảm xúc hơn so với trước đây, bởi anh đã học cách tin tưởng và sẻ chia, thay vì chỉ biết gánh vác.

***

Trong khi Khánh đang đối mặt với bão tố nơi công sở, ở một góc khác của thành phố, Linh lại đang tận hưởng một bầu không khí hoàn toàn khác. Phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight' vẫn giữ vẻ hiện đại, tường trắng tinh khôi và không gian rộng rãi, thoáng đãng. Ánh sáng được thiết kế đặc biệt, khéo léo chiếu rọi làm nổi bật từng đường nét, từng sắc màu trên những bức tranh của cô. Không gian nghệ thuật này, vốn đã quen thuộc, giờ đây lại mang một ý nghĩa mới, một vẻ đẹp rạng rỡ hơn dưới ánh đèn studio.

Linh ngồi trước một chiếc gương lớn trong phòng chờ, chuyên viên trang điểm đang dặm lại lớp phấn nhẹ trên khuôn mặt cô. Cô cảm nhận được từng cái chạm nhẹ của cọ, mùi phấn thoang thoảng, và tiếng Duy đang nói chuyện vui vẻ ở phía sau. Dáng người thanh mảnh của cô phản chiếu trong gương, mái tóc dài mềm mại được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên một chút hồi hộp, nhưng cũng đầy háo hức. Cô khoác trên mình một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích đơn giản nhưng tinh tế, tôn lên vẻ thanh lịch, nữ tính.

Duy, bạn thân của Linh, đứng cạnh, chỉnh lại cà vạt một cách cẩn thận, gương mặt cao ráo, nụ cười tươi tắn thường trực. Anh nhìn Linh trong gương, ánh mắt đầy tự hào và động viên. "Thở sâu vào, Linh," Duy nói, giọng anh nhẹ nhàng và ấm áp, "Cứ nói những gì cậu nghĩ, mọi người sẽ lắng nghe. Đây là khoảnh khắc của cậu."

Cô Hạnh, người cố vấn đáng kính của Linh, mỉm cười hiền hậu, vỗ nhẹ lên vai cô. Bàn tay bà ấm áp và vững chãi. Tóc bà búi cao gọn gàng, trang phục bà mặc đơn giản nhưng toát lên vẻ tinh tế, phong thái nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự kiên định. "Con gái, hãy để niềm đam mê dẫn lối," Cô Hạnh nói, giọng bà dịu dàng như một lời ru. "Đây là cơ hội để con chạm đến nhiều trái tim hơn, để con sẻ chia câu chuyện của mình với thế giới. Đừng lo lắng."

Linh mỉm cười, ánh mắt giao với Cô Hạnh qua gương. "Con biết rồi, cô. Con chỉ hơi hồi hộp một chút thôi." Cô hít thở sâu, làm theo lời Duy. Cảm giác hồi hộp vẫn còn đó, nhưng không phải là nỗi sợ hãi tê liệt. Đó là sự háo hức của một nghệ sĩ sắp đứng trước công chúng, sắp trình bày đứa con tinh thần của mình. Cô nhìn vào hình ảnh mình trong gương một lần nữa, thấy một cô gái trưởng thành hơn rất nhiều so với trước đây. Không còn là Linh yếu đuối, dễ tổn thương, mà là một Linh tự tin, độc lập, đã tìm thấy con đường và tiếng nói của riêng mình.

Ánh đèn studio đã được bật lên, những chùm sáng trắng tập trung vào khu vực phỏng vấn. Một chiếc máy quay nhỏ đang chờ sẵn, ghi lại từng khoảnh khắc. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng, du dương vang lên trong không gian phòng trưng bày, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng không kém phần thư thái. Mùi sơn dầu thoang thoảng từ những bức tranh mới, hòa quyện với mùi gỗ và không khí điều hòa, tạo nên một hương thơm đặc trưng của nghệ thuật.

Linh đứng dậy, bước về phía ghế phỏng vấn. Mỗi bước chân của cô đều vững vàng, tự tin. Cô ngồi xuống, điều chỉnh tư thế, nở một nụ cười thân thiện với MC. MC là một người phụ nữ trẻ trung, duyên dáng, với giọng nói truyền cảm. Sau vài lời giới thiệu ngắn gọn, MC bắt đầu buổi phỏng vấn.

"Thưa họa sĩ Linh," MC mở lời, ánh mắt cô ấy đầy sự ngưỡng mộ, "điều gì đã truyền cảm hứng cho chị để tạo nên những tác phẩm đầy cảm xúc này, đặc biệt là sau thành công rực rỡ của triển lãm 'Dấu Ấn Đương Đại'?"

Linh khẽ mỉm cười, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc. Giọng nói cô dịu dàng nhưng rõ ràng, từng lời cô nói như được chắt lọc từ sâu thẳm trái tim. "Với tôi, nghệ thuật không chỉ là một nghề, mà là một hành trình tự khám phá và chữa lành. Mỗi nét vẽ, mỗi màu sắc trên những bức tranh này đều là một phần của câu chuyện cá nhân, nơi tôi tìm thấy sức mạnh và sự bình yên sau những biến cố trong cuộc sống."

Cô nói về những đổ vỡ, không phải bằng sự bi lụy hay than vãn, mà bằng một thái độ chiêm nghiệm sâu sắc. Cô không gọi tên bất kỳ ai, không nhắc đến bất kỳ chi tiết cụ thể nào, nhưng người nghe có thể cảm nhận được chiều sâu của những trải nghiệm mà cô đã đi qua. Cô nói về sự mất mát, về nỗi cô đơn, nhưng rồi lại nói về cách cô đã dùng cọ và màu sắc để biến những nỗi đau đó thành những tác phẩm nghệ thuật đầy hy vọng. "Có những lúc, tưởng chừng như mình đã lạc lối hoàn toàn," Linh tiếp tục, ánh mắt cô xa xăm một chút, như đang nhìn lại một quãng đường dài. "Nhưng chính trong những khoảnh khắc đó, nghệ thuật đã đến như một vị cứu tinh, giúp tôi tìm lại chính mình, giúp tôi hiểu rằng 'không phải hết yêu nên rời đi', mà đôi khi, đó là cách để cả hai được bình yên, để mỗi người tìm thấy con đường riêng của mình."

MC lắng nghe một cách chăm chú, gật gù. "Có vẻ như chị đã trải qua một hành trình nội tâm sâu sắc, một quá trình biến đau thương thành những điều đẹp đẽ. Chị có lời khuyên nào cho những người đang tìm kiếm con đường của mình, những người đang cảm thấy mất mát hay lạc lối không?"

Linh nhìn thẳng vào ống kính máy quay, như đang nói chuyện trực tiếp với từng khán giả. Nụ cười của cô giờ đây không còn chút hồi hộp nào, mà tràn đầy sự tự tin và lòng trắc ẩn. "Lời khuyên của tôi là: hãy lắng nghe trái tim mình, và đừng sợ hãi khi phải bắt đầu lại. Cuộc sống luôn có những thử thách, những ngã rẽ bất ngờ. Sẽ có những lúc chúng ta cảm thấy 'yêu không còn là lý do đủ mạnh' để giữ một điều gì đó, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta thất bại."

Cô dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào không gian. "Hạnh phúc không phải là một điểm đến cuối cùng, mà là hành trình mình đi qua. Và điều quan trọng nhất là phải yêu thương và tin tưởng vào bản thân mình. Hãy cho phép mình được yếu đuối, được vấp ngã, nhưng cũng hãy cho phép mình được đứng dậy, được chữa lành, và được tỏa sáng theo cách riêng của mình. Nghệ thuật là cách tôi chữa lành. Với mỗi người, đó có thể là một con đường khác, nhưng điều cốt lõi vẫn là tìm thấy điều gì đó khiến bạn sống đúng với con người mình, tìm thấy sự bình yên nội tại."

Cô không còn là cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương của ngày xưa, người khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Giờ đây, cô đã là người tự tin cất lên tiếng nói của chính mình, truyền cảm hứng cho người khác. Cô là một nghệ sĩ đích thực, độc lập và đầy nội lực. Buổi phỏng vấn kết thúc, nhưng những lời nói của Linh vẫn còn vang vọng trong không gian, như những nốt nhạc cuối cùng của một bản giao hưởng đẹp đẽ. Cô đã không chỉ chia sẻ về nghệ thuật, mà còn chia sẻ về hành trình của một tâm hồn đã tìm thấy lối ra, đã tìm thấy ánh sáng sau những ngày giông bão. Sự tự tin và trưởng thành của cô là minh chứng sống động cho việc một người phụ nữ có thể mạnh mẽ như thế nào khi cô ấy quyết định yêu thương và tin tưởng vào bản thân. Cô đã sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ bình thản trong tương lai, khi cả cô và Khánh đã là những phiên bản tốt nhất, tự do nhất của chính mình.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free