Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 426: Lời Khuyên Xưa, Ánh Sáng Mới
Tiếng gõ bàn phím vẫn đều đặn vọng trong không gian tĩnh mịch của văn phòng công ty Thiết kế 'DreamWeaver', tựa như nhịp đập đơn độc của một trái tim đang cố gắng giữ vững sự bình tĩnh giữa bao nhiêu hỗn độn. Đêm đã khuya, chỉ còn ánh sáng hắt ra từ màn hình máy tính soi rõ khuôn mặt căng thẳng của Khánh. Tòa nhà kính hiện đại, với không gian mở tràn ngập tác phẩm nghệ thuật đương đại và những chậu cây xanh mướt, giờ đây chìm trong bóng tối, chỉ có khu vực làm việc của anh là còn sáng đèn, như một ốc đảo cô độc giữa biển đêm. Tiếng điện thoại đã im bặt từ lâu, tiếng thảo luận nhóm cũng không còn, chỉ còn lại thỉnh thoảng tiếng máy pha cà phê tự động kêu rù rì từ góc pantry, hay tiếng giấy in lạch cạch khi anh in ra một tài liệu nào đó, rồi lại chìm vào sự im lặng quen thuộc của giờ khắc cuối ngày. Mùi cà phê nguội, mùi giấy in mới lẫn với chút hương nước hoa nhẹ nhàng còn vương vấn đâu đó trong không khí, tạo nên một bầu không khí vừa chuyên nghiệp, vừa mang nặng vẻ lo toan.
Khánh ngồi đó, dáng người cao ráo hơi gầy gò của anh gập mình trước màn hình, nơi những biểu đồ và báo cáo phức tạp nhảy múa. Từng con số, từng dòng chữ đều gợi lên áp lực khủng khiếp từ sự cố đối tác lớn đã xảy ra. Ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào những dữ liệu đó, đôi khi miệt mài gõ phím, đôi khi lại trầm ngâm nhìn xa xăm qua ô cửa kính lớn, nơi thành phố vẫn lấp lánh ánh đèn nhưng dường như chẳng hề hay biết đến gánh nặng anh đang mang. Một làn sóng lo lắng cứ dâng lên, cuộn trào trong lồng ngực. Anh cảm thấy một sự bất lực quen thuộc đang cố gắng vây lấy mình, nhắc nhở anh về những đêm thức trắng trước đây, những lúc anh tự mình gồng gánh mọi thứ cho đến khi kiệt sức.
"Chuyện này phức tạp hơn mình nghĩ... Áp lực quá lớn," anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm nặng trĩu. Sự mệt mỏi hằn rõ trên từng đường nét góc cạnh của khuôn mặt, đôi môi mím chặt. Anh đã cố gắng giữ bình tĩnh suốt cả ngày, đã trình bày kế hoạch một cách mạch lạc và thuyết phục trước ban lãnh đạo, nhưng khi chỉ còn một mình, những lo lắng không tên lại ùa về. Anh sợ, sợ mình sẽ không thể vực dậy được dự án, sợ mình sẽ không thể bảo vệ được công ty, sợ những nỗ lực bấy lâu sẽ đổ sông đổ bể. Đó là một nỗi sợ hãi rất thật, rất con người, mà anh đã che giấu quá kỹ dưới vẻ ngoài trầm tĩnh, ít nói của mình.
Nhưng rồi, giữa mớ hỗn độn của suy nghĩ, một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí anh. Đó là Ông Phi, người cố vấn uyên bác với phong thái điềm đạm và ánh mắt tinh anh, người đã từng chỉ dạy anh rất nhiều điều không chỉ về công việc mà còn về cách đối nhân xử thế. Giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh của ông vang vọng trong tâm trí Khánh, rõ ràng như thể ông đang ngồi ngay bên cạnh: *“Khi mọi thứ rối ren, đừng vội vàng. Hãy lùi lại, hít thở sâu, và tìm ra sợi dây cốt lõi. Sự bình tĩnh sẽ dẫn lối cho cái nhìn khách quan.”*
Những lời nói đó như một luồng gió mát thổi qua tâm hồn đang bão giông của Khánh. Anh chợt nhận ra mình đang mắc kẹt trong chính những lo lắng của mình, mà quên đi nguyên tắc cơ bản nhất: bình tĩnh để nhìn rõ vấn đề. "Ông Phi nói đúng. Mình phải bình tĩnh. Không phải gánh vác tất cả, mà là phân tích," anh tự nhủ, một tia sáng lóe lên trong đầu. Cái ý nghĩ phải "gánh vác tất cả" đã ám ảnh anh bao năm qua, là nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự kiệt sức và những rạn nứt trong quá khứ. Nhưng giờ đây, anh đã học được rằng, gánh vác không có nghĩa là chịu đựng một mình. Gánh vác là biết cách phân chia, biết cách tìm điểm tựa, và quan trọng nhất, là biết cách giữ cho mình một cái đầu lạnh.
Khánh hít thở sâu, thật sâu, rồi từ từ thở ra, lặp đi lặp lại vài lần. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận không khí mát lạnh trong văn phòng lan tỏa khắp cơ thể, cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm. Tiếng gõ bàn phím đã ngừng hẳn, cả căn phòng chìm vào sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng máy pha cà phê vẫn rù rì đâu đó, như một lời nhắc nhở về sự hiện hữu của một thứ gì đó quen thuộc, bình thường. Khi anh mở mắt ra, ánh nhìn đã bớt đi vẻ căng thẳng, thay vào đó là sự tập trung và một chút quyết tâm mới. Anh với tay tắt màn hình máy tính, để nó chìm vào màu đen tuyền. Không còn những con số nhảy múa hay biểu đồ chồng chéo. Anh cần một không gian sạch sẽ hơn cho tâm trí mình.
Anh đứng dậy, đi đến chiếc bảng trắng lớn trong góc phòng, lấy một cây bút dạ và bắt đầu vẽ. Không phải những biểu đồ phức tạp của phần mềm, mà là một sơ đồ tư duy đơn giản, thủ công. Anh viết ra vấn đề chính ở trung tâm, rồi từ đó phân nhánh ra các yếu tố liên quan, các nguyên nhân sâu xa, các hậu quả tiềm tàng. Anh không còn nhìn mọi thứ như một khối khổng lồ không thể giải quyết, mà là từng mảnh ghép nhỏ, có thể tháo gỡ và sắp xếp lại. Anh phân loại vấn đề, xác định các biến số, và lập luận các giải pháp khả thi một cách có hệ thống. Từng nét bút, từng mũi tên anh vẽ ra đều thể hiện sự suy nghĩ kỹ lưỡng, không còn chút vội vàng hay hoảng loạn nào.
Mỗi khi một giải pháp được hình thành, tâm trí anh lại cảm thấy sáng tỏ hơn một chút. Sự bình tĩnh mà Ông Phi nhắc đến không chỉ giúp anh nhìn nhận vấn đề khách quan hơn, mà còn giúp anh khai phá được tiềm năng của chính mình. Anh nhận ra rằng, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng anh đã có một hướng đi, một chiến lược rõ ràng. Anh không còn cảm thấy mình là nạn nhân của hoàn cảnh, mà là người chủ động tìm kiếm giải pháp. Sự hỗ trợ của Thu, những lời động viên và cách cô cùng anh phân tích vấn đề đêm qua, cũng đã giúp anh rất nhiều. Anh đã học được cách tin tưởng, cách sẻ chia, và quan trọng nhất, là cách không tự nhốt mình trong sự cô độc.
Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng hiện trên môi Khánh. Đó không phải là nụ cười của sự vui sướng hay chiến thắng, mà là nụ cười của sự chấp nhận và bình yên nội tại. Anh biết, anh sẽ vượt qua được khủng hoảng này, không chỉ vì công việc, mà còn vì chính bản thân anh, vì một tương lai mà anh xứng đáng được bình yên. Việc anh thành công áp dụng lời khuyên của Ông Phi cho thấy anh đã phát triển kỹ năng giải quyết vấn đề và giữ bình tĩnh dưới áp lực, đặt nền móng vững chắc cho việc vượt qua khủng hoảng lớn ở Chương 430. Ánh đèn văn phòng vẫn hắt sáng, nhưng giờ đây, nó không còn là biểu tượng của sự cô đơn, mà là ánh sáng của sự tập trung và hy vọng.
***
Trong khi Khánh đang vật lộn với những con số và biểu đồ tại văn phòng khuya khoắt, cách đó không xa, tại Quán Cà Phê 'Hồi Ức', một không gian hoàn toàn khác đang bao trùm. Đó là một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu. Quán có một góc ban công nhỏ nhìn xuống con hẻm yên tĩnh, nơi thỉnh thoảng có vài giọt mưa phùn lách tách rơi trên mái hiên, tạo nên một bản nhạc nhẹ nhàng, du dương. Nhạc jazz hoặc acoustic nhẹ nhàng chảy tràn không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác. Mùi cà phê rang xay, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và chút hương trà hoa thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thanh bình, hoài niệm và lãng mạn.
Linh bước vào quán, mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa, ôm lấy khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ nhẹ nhõm sau một ngày làm việc đầy cảm hứng tại phòng trưng bày. Cô khoác trên mình chiếc váy len màu kem nhẹ nhàng, tinh tế, vừa đủ giữ ấm trong tiết trời mát mẻ của buổi chiều tối. Bước chân cô khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí yên bình nơi đây. Cô đã hẹn Huy ở đây, nhưng không nghĩ anh sẽ đến sớm đến vậy.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, Linh chợt dừng lại, đôi mắt cô lướt qua một lượt không gian quen thuộc rồi bất ngờ dừng lại ở một góc khuất. Huy đã ngồi đó, bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, trên bàn đã bày sẵn một chiếc bánh nhỏ xinh xắn và hai tách trà nóng đang bốc khói nghi ngút. Anh mỉm cười, nụ cười ấm áp, lãng tử, đôi mắt đầy chất nghệ sĩ của anh sáng bừng khi nhìn thấy cô. Anh khoác chiếc áo khoác màu xanh rêu, phối cùng chiếc khăn choàng mỏng, trông có gu và rất tự nhiên.
"Chúc mừng nghệ sĩ của chúng ta. Buổi phỏng vấn của em đã gây ấn tượng mạnh đó," Huy khẽ nói, giọng anh dịu dàng và chân thành. Anh không đứng dậy, chỉ khẽ gật đầu, như muốn giữ nguyên sự nhẹ nhàng, không phô trương của khoảnh khắc này.
Linh hơi sững sờ, rồi một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, ánh mắt long lanh nhìn anh đầy cảm động. "Em không nghĩ anh để ý... Cảm ơn anh, Huy." Cô đã biết buổi phỏng vấn của mình nhận được phản hồi tốt, nhưng việc Huy chủ động chúc mừng và thể hiện sự quan tâm chi tiết như vậy khiến cô thực sự xúc động. Đó là một sự trân trọng chân thành, không phải chỉ vì cô "nổi tiếng" hơn.
Huy nhẹ nhàng đẩy chiếc bánh nhỏ về phía Linh, sau đó rót trà từ chiếc ấm sứ trắng vào hai tách, mùi trà hoa phảng phất hương thơm dịu nhẹ. "Anh biết em đã nỗ lực thế nào. Thành công này không chỉ là may mắn, mà là sự kiên định với con đường của mình. Anh rất tự hào về em." Ánh mắt anh không chỉ là sự ngưỡng mộ, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc. Anh không chỉ nhìn thấy thành quả, mà còn nhìn thấy cả hành trình cô đã đi qua, những dằn vặt, những quyết định khó khăn mà cô đã phải đối mặt để giữ vững giá trị nghệ thuật của mình.
Linh nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm lan tỏa trong vòm miệng, sưởi ấm cả cơ thể. Cô nhìn Huy, ánh mắt cô đầy vẻ tin tưởng. "Đôi khi em vẫn tự hỏi liệu mình có đi đúng hướng không... nhưng có anh ở bên, em cảm thấy vững vàng hơn nhiều." Câu nói của cô không chỉ là lời cảm ơn, mà còn là sự thừa nhận về tầm quan trọng của Huy trong cuộc sống của cô lúc này. Anh không chỉ là một người bạn, một người đồng nghiệp trong giới nghệ thuật, mà còn là một điểm tựa tinh thần, một người có thể nhìn thấy cô mà không cần cô phải cố gắng chứng minh điều gì.
Huy lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh không rời khỏi Linh. Anh biết Linh là một người nhạy cảm và giàu cảm xúc, khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Anh không cố gắng đưa ra lời khuyên hay phân tích, mà chỉ đơn giản là hiện diện, là một sự lắng nghe chân thành. Nụ cười của Linh lúc này không còn mang theo chút buồn man mác thường thấy, mà là một nụ cười rạng rỡ, tự tin. Cô bắt đầu kể về buổi phỏng vấn, về cảm giác của cô khi chia sẻ những điều sâu kín nhất về nghệ thuật của mình, về những câu hỏi khó và cả những phản hồi tích cực. Cô nói về việc cô đã từ chối lời mời hợp tác thương mại, về niềm tin vào giá trị nghệ thuật chân chính mà cô đã kiên định giữ lấy.
Huy chỉ gật đầu, thỉnh thoảng khẽ cười hoặc hỏi một câu ngắn gọn để khuyến khích cô chia sẻ thêm. Anh không chỉ là một người bạn, anh còn là một tri kỷ, một người có thể nhìn thấy sự độc lập và nội lực bên trong Linh. Anh trân trọng sự kiên định của cô, không cố gắng thay đổi hay định hướng cô theo ý mình. Với anh, *Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất*, và Linh đang sống trọn vẹn với nguồn cảm hứng đó. Sự hiện diện của anh, sự quan tâm tinh tế của anh, đã giúp Linh cảm thấy được trân trọng, được nhìn nhận đúng với con người thật của mình.
Linh cảm thấy một sự bình yên và hạnh phúc lan tỏa trong lòng. Đó là một thứ hạnh phúc giản dị, không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ đơn thuần là sự kết nối chân thành giữa hai tâm hồn. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được chọn, được ở bên cạnh một người thực sự, một người có thể thấu hiểu và cùng cô đi trên con đường mình đã chọn. Huy đã cho cô cảm giác đó. Mối quan hệ giữa họ đang dần hình thành trên nền tảng của sự thấu hiểu và tôn trọng, một tình cảm trưởng thành, ít áp lực và tràn đầy sự sẻ chia.
Sự gắn bó và thấu hiểu giữa Linh và Huy được củng cố trong khoảnh khắc này, gợi ý một mối quan hệ bền chặt và hỗ trợ, giúp Linh tiếp tục phát triển con đường nghệ thuật một cách vững chắc và hạnh phúc. Cô không còn sợ hãi những thử thách, không còn cảm thấy cô đơn trên hành trình của mình. Cô biết mình đã đi đúng hướng, và quan trọng hơn, cô đã tìm thấy một người có thể cùng cô chiêm nghiệm những giá trị đó. Tiếng mưa phùn vẫn lách tách bên ngoài, nhưng trong không gian ấm cúng của Quán Cà Phê 'Hồi Ức', chỉ có tiếng nhạc jazz du dương và những câu chuyện sẻ chia, thấm đẫm sự bình yên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.