Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 427: Kế Hoạch Táo Bạo và Khát Vọng Nghệ Thuật Chung
Tiếng mưa phùn vẫn lách tách bên ngoài, nhưng trong không gian ấm cúng của Quán Cà Phê 'Hồi Ức', chỉ có tiếng nhạc jazz du dương và những câu chuyện sẻ chia, thấm đẫm sự bình yên. Linh không còn sợ hãi những thử thách, không còn cảm thấy cô đơn trên hành trình của mình. Cô biết mình đã đi đúng hướng, và quan trọng hơn, cô đã tìm thấy một người có thể cùng cô chiêm nghiệm những giá trị đó. Ánh đèn vàng dịu hắt lên gương mặt rạng rỡ của cô, tô điểm thêm những đường nét thanh tú và đôi mắt long lanh đầy hy vọng.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng chiều nhạt đã bắt đầu luồn lách qua khung cửa kính lớn của tòa nhà hiện đại, đổ bóng dài trên sàn văn phòng công ty DreamWeaver, một không khí căng thẳng nhưng đầy tập trung bao trùm phòng họp nhỏ. Đây là một căn phòng được thiết kế tối giản nhưng tinh tế, với vách kính trong suốt nhìn ra toàn cảnh thành phố đang lên đèn. Bên trong, một chiếc bàn họp hình chữ nhật bằng gỗ sồi bóng loáng phản chiếu ánh sáng từ chiếc đèn trần hình học độc đáo. Trên tường, những bức tranh trừu tượng với gam màu trầm, cùng vài chậu cây xanh mướt đặt ở góc phòng, cố gắng làm dịu đi sự căng thẳng vốn có của một không gian làm việc chuyên nghiệp.
Khánh đứng thẳng trước chiếc bảng trắng tương tác, trên đó là một sơ đồ tư duy phức tạp, những mũi tên nối liền các ô màu sắc khác nhau, thể hiện một cách trực quan toàn bộ chiến lược mới mà anh đã dành cả đêm để hoàn thiện. Dáng người cao ráo, hơi gầy của anh in rõ trên nền ánh sáng mờ ảo, nhưng đôi vai không còn vẻ nặng nề như trước. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính vẫn còn in hằn dấu vết của những đêm thức trắng, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một sự quyết tâm và tự tin lạ thường. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xám than lịch sự, cổ tay áo được xắn gọn gàng, để lộ cổ tay săn chắc. Tư thế của anh vững vàng, không chút do dự, khác hẳn với hình ảnh một Khánh thường xuyên mệt mỏi, chìm trong lo âu của vài tuần trước.
Thu và Kiên ngồi đối diện anh, chăm chú lắng nghe từng lời, từng cử chỉ của sếp. Thu, với vẻ ngoài thanh lịch và gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp, gật gù liên tục. Cô khoanh tay trước ngực, đôi khi lại đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen nhánh gọn gàng, biểu lộ sự suy tư. Cạnh cô, Kiên, chàng trai cao ráo với gương mặt hiền lành và cặp kính cận, cặm cụi ghi chép vào cuốn sổ tay. Tiếng bút lướt trên giấy nghe sột soạt, hòa cùng tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng lao động đặc trưng của giờ chiều muộn. Mùi cà phê rang xay nồng nàn từ chiếc máy pha cà phê tự động ở góc văn phòng lan tỏa, xen lẫn mùi giấy in và cả mùi nước hoa thoang thoảng của Thu, giúp không khí bớt phần nặng nề.
Khánh hít một hơi thật sâu, giọng nói của anh trầm ấm và rõ ràng, không còn chút ngập ngừng nào. "Đây là kế hoạch chi tiết của chúng ta để tái đàm phán với đối tác X." Anh dùng chiếc bút laser màu đỏ chỉ vào một ô lớn ở trung tâm bảng trắng, nơi đề dòng chữ "Chiến lược 3 giai đoạn". "Chúng ta sẽ không chỉ giải quyết vấn đề hiện tại, mà còn phải xây dựng lại niềm tin lâu dài với họ. Mối quan hệ này không thể đổ vỡ chỉ vì một sự cố ngoài ý muốn." Anh nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt quét qua Thu và Kiên, tìm kiếm sự đồng tình.
Trong đầu Khánh, những lời dạy của Ông Phi vang vọng. "Giữ bình tĩnh, nhìn nhận vấn đề một cách khách quan và tìm kiếm điểm cốt lõi." Anh đã áp dụng đúng như vậy. Thay vì hoảng loạn trước áp lực, anh lùi lại, phân tích từng khía cạnh của cuộc khủng hoảng, từ nguyên nhân sâu xa đến những hệ quả tiềm tàng. Anh nhớ lại lời Thu đã nói, về việc tìm kiếm sự hỗ trợ và sẻ chia. Chính điều đó đã giúp anh không còn cảm thấy đơn độc, mà có một đội ngũ vững chắc phía sau. Anh biết, nỗi sợ "không đủ tốt" vẫn còn đâu đó trong tiềm thức, một vết sẹo cũ từ những thất bại trước đây, nhưng giờ đây nó không còn là xiềng xích trói buộc anh nữa, mà biến thành động lực để anh chuẩn bị kỹ lưỡng hơn bao giờ hết. Anh đã biến nó thành sự cẩn trọng, tỉ mỉ, thành khao khát tìm ra giải pháp tối ưu nhất.
"Giai đoạn đầu tiên," Khánh tiếp tục, "chúng ta sẽ trình bày một báo cáo minh bạch về nguyên nhân sự cố, đi kèm với bằng chứng cụ thể và giải pháp kỹ thuật đã được triển khai để khắc phục." Anh chuyển sang một ô khác, nơi có biểu đồ phân tích dữ liệu. "Kiên, em đã chuẩn bị tất cả số liệu theo yêu cầu của anh. Chúng ta có thể chứng minh được tiềm năng của mình, cũng như sự chuyên nghiệp trong việc xử lý rủi ro."
Kiên gật đầu lia lịa, chỉnh lại cặp kính trên sống mũi. "Vâng, anh Khánh. Toàn bộ dữ liệu về hiệu suất và những cải tiến đã được tích hợp đầy đủ. Em đã kiểm tra lại nhiều lần, không có sai sót nào." Giọng Kiên đầy vẻ tin tưởng và nhiệt huyết. Anh nhìn Khánh với ánh mắt ngưỡng mộ. Anh biết sếp của mình đã phải trải qua những gì, và sự trở lại mạnh mẽ này thực sự đáng nể.
"Tốt," Khánh khẽ gật. "Giai đoạn hai là đề xuất gói bồi thường hợp lý, không chỉ về mặt tài chính mà còn là những giá trị gia tăng khác mà đối tác X có thể nhận được từ chúng ta trong tương lai. Có thể là một dự án thử nghiệm miễn phí, hoặc một gói nâng cấp dịch vụ độc quyền." Anh nhìn Thu, người đang lắng nghe một cách đầy suy tư.
Thu khẽ ho nhẹ, rồi chậm rãi lên tiếng, giọng nói cô điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng. "Tôi tin rằng cách tiếp cận này sẽ giúp chúng ta biến nguy thành cơ. Thay vì chỉ xin lỗi và bồi thường, chúng ta cho họ thấy tầm nhìn dài hạn và sự cam kết của DreamWeaver. Chúng ta không chỉ giải quyết vấn đề, mà còn củng cố mối quan hệ bằng cách chứng minh giá trị vượt trội." Cô nhìn Khánh, ánh mắt cô đầy sự ủng hộ. "Tôi đã chuẩn bị một bản nháp đề xuất giá trị gia tăng, dựa trên những phân tích thị trường mà anh đã cung cấp. Tôi nghĩ nó sẽ thuyết phục được họ."
Khánh mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Tuyệt vời, Thu. Đó chính là những gì anh cần." Anh biết Thu không chỉ là một đồng nghiệp giỏi mà còn là một cố vấn đáng tin cậy. Cô đã giúp anh nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ, và quan trọng hơn, cô đã giúp anh tìm lại được sự cân bằng.
"Và giai đoạn cuối cùng," Khánh đưa bút laser đến ô cuối cùng, nơi có hình ảnh một chiếc bắt tay biểu tượng. "Chúng ta sẽ đề xuất một cuộc họp trực tiếp với ban lãnh đạo của đối tác X, không phải để đàm phán, mà để lắng nghe. Để hiểu rõ hơn những lo ngại của họ, và từ đó đưa ra những cam kết cụ thể, mang tính cá nhân hóa cao nhất." Anh dừng lại, ánh mắt trầm tư. "Sự chân thành và minh bạch là chìa khóa. Anh không muốn chúng ta chỉ là một công ty cung cấp dịch vụ, mà là một đối tác đáng tin cậy, ngay cả khi gặp khó khăn."
Cả Thu và Kiên đều gật đầu đồng tình. Không khí trong phòng họp, dù vẫn còn chút căng thẳng của một cuộc chiến sắp diễn ra, nhưng đã được bao phủ bởi một niềm tin mới, một sự đoàn kết mạnh mẽ. Khánh cảm thấy một luồng năng lượng chảy trong mình. Anh biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, nhưng anh không còn đơn độc. Anh đã học được cách dựa vào đội ngũ của mình, học được cách tin tưởng vào bản thân và những bài học quý giá đã được trao truyền. Kế hoạch táo bạo này, được xây dựng trên nền tảng những lời khuyên từ Ông Phi và sự hỗ trợ của Thu, báo hiệu một bước đột phá lớn trong sự nghiệp của anh, một sự tái sinh thực sự từ đống tro tàn của sự lo âu. Anh đã sẵn sàng đối mặt với khủng hoảng lớn ở Chương 430, không phải với nỗi sợ hãi, mà với một tinh thần thép và một chiến lược vững chắc.
***
Trong khi Khánh đang dồn hết tâm trí vào những con số và chiến lược, cách đó không xa, tại Quán Cà Phê 'Hồi Ức', một không gian hoàn toàn khác đang diễn ra. Đêm đã buông xuống, mang theo hơi se lạnh của gió cuối thu. Bên trong quán, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và những ngọn nến nhỏ trên bàn tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn. Quán cà phê này là một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, với những bức tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ mang hơi thở của thời gian. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương như một dòng suối êm đềm, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau và tiếng nói chuyện thì thầm của những thực khách khác. Thỉnh thoảng, tiếng mưa rơi trên mái hiên lại lách tách, như một bản hòa tấu ngẫu hứng của thiên nhiên. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ thoang thoảng quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Linh và Huy ngồi ở một góc khuất, cạnh cửa sổ nhìn ra con hẻm yên tĩnh. Trên bàn là hai tách cà phê bốc khói nghi ngút và một cuốn sổ phác thảo mở, với những đường nét chì than nguệch ngoạc nhưng đầy cảm xúc. Linh, với dáng người thanh mảnh và vẻ ngoài nhẹ nhàng, nữ tính, đang cười rạng rỡ. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ hào hứng và hy vọng, không còn chút ưu tư hay buồn man mác nào. Mái tóc dài, mềm mại của cô được buộc nửa đầu đơn giản, lộ ra chiếc cổ cao thanh tú. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, giản dị nhưng tinh tế, phù hợp với phong cách nghệ sĩ của mình.
"Em mơ về một không gian nơi mọi người có thể tự do thể hiện, không bị gò bó bởi những quy chuẩn thương mại," Linh nói, giọng cô đầy nhiệt huyết, đôi tay nhỏ nhắn phác thảo nhanh một vài hình ảnh trừu tượng trong cuốn sổ. "Một nơi mà nghệ thuật thực sự được thở, được sống, không phải là một món hàng để trao đổi." Cô ngẩng đầu nhìn Huy, ánh mắt cô đầy vẻ tin tưởng và chia sẻ.
Huy, với vẻ ngoài lãng tử, mái tóc bồng bềnh và đôi mắt đầy chất nghệ sĩ, chăm chú lắng nghe từng lời của Linh. Anh mặc chiếc áo sơ mi denim khoác ngoài chiếc áo thun trắng đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ có gu và phóng khoáng. Nụ cười ấm áp thường trực trên môi anh, nhưng khi nhìn Linh, ánh mắt anh lại ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc và ngưỡng mộ. Anh khẽ gật đầu, đặt tay lên cuốn sổ phác thảo của cô. "Anh cũng nghĩ vậy, Linh. Nghệ thuật phải là sự chân thật nhất của tâm hồn. Đó là lý do anh luôn trân trọng những tác phẩm của em, và cả con người em."
Anh nhẹ nhàng đẩy tách cà phê về phía cô, hương thơm cà phê thoang thoảng quyến rũ. "Chúng ta có thể kết hợp ý tưởng của em với khả năng tổ chức triển lãm của anh. Tạo ra một chuỗi sự kiện nghệ thuật, không chỉ là trưng bày, mà là một trải nghiệm." Anh dừng lại, suy nghĩ. "Một không gian mà nghệ sĩ và khán giả có thể tương tác trực tiếp, chia sẻ cảm xúc, và cùng nhau tạo nên những tác phẩm mới."
Linh lắng nghe, đôi mắt cô sáng bừng. "Anh nghĩ sao về việc tạo ra một chuỗi workshop tương tác, để khán giả không chỉ xem mà còn được trải nghiệm? Tự tay họ có thể thử vẽ, nặn, hoặc thậm chí là sáng tác thơ dựa trên một tác phẩm nghệ thuật nào đó. Để họ cảm nhận được quá trình sáng tạo, và hiểu rằng mỗi cảm xúc đều có thể trở thành nghệ thuật." Cô hào hứng, cảm giác như những ý tưởng đã ấp ủ bấy lâu nay cuối cùng cũng tìm được một mảnh đất màu mỡ để nảy mầm.
Huy cầm lấy cuốn sổ phác thảo của Linh, lật giở những trang giấy còn trắng, rồi nhẹ nhàng bổ sung một vài nét chì vào bản phác thảo của cô. "Đó là một ý tưởng tuyệt vời, Linh. Chúng ta có thể bắt đầu với những workshop nhỏ, tập trung vào những chủ đề cụ thể, như 'Cảm xúc và Màu sắc' hoặc 'Hồi ức qua từng nét vẽ'. Sau đó, chúng ta có thể mở rộng ra thành những không gian lớn hơn, nơi có thể tổ chức các buổi biểu diễn nghệ thuật đương đại, kết hợp âm nhạc, hội họa và thậm chí là trình diễn."
Huy nhìn Linh, nụ cười đồng điệu hiện rõ trên môi anh. "Anh tin rằng, với sự chân thành và nhiệt huyết của em, chúng ta có thể tạo ra một làn sóng mới trong cộng đồng nghệ thuật. Một nơi mà mọi người không chỉ tìm thấy cái đẹp, mà còn tìm thấy chính mình." Anh nói, giọng anh trầm ấm và đầy sự khuyến khích. Anh không chỉ là một người bạn, một người đồng nghiệp, mà còn là một tri kỷ, một người có thể nhìn thấy sâu thẳm trong tâm hồn Linh và khơi gợi những điều tốt đẹp nhất trong cô. Anh trân trọng sự kiên định của cô, không cố gắng thay đổi hay định hướng cô theo ý mình, mà chỉ đơn giản là đồng hành, hỗ trợ và cùng cô phát triển. Với anh, *Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất*, và Linh đang sống trọn vẹn với nguồn cảm hứng đó.
Linh cảm thấy một sự bình yên và hạnh phúc lan tỏa trong lòng. Đó là một thứ hạnh phúc giản dị, không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ đơn thuần là sự kết nối chân thành giữa hai tâm hồn. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được chọn, được ở bên cạnh một người thực sự, một người có thể thấu hiểu và cùng cô đi trên con đường mình đã chọn. Huy đã cho cô cảm giác đó, một cảm giác mà cô đã từng khao khát đến cháy bỏng. Cảm giác được lắng nghe, được thấu hiểu, và được cùng nhau xây dựng một tương lai chung, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả những giá trị mà cô tin tưởng.
Họ tiếp tục trò chuyện, những ý tưởng cứ thế tuôn trào không ngừng. Từ những bức phác thảo đơn giản, họ bắt đầu hình dung về một không gian nghệ thuật sống động, nơi những bức tường không chỉ trưng bày tranh mà còn kể những câu chuyện, nơi ánh sáng và âm nhạc hòa quyện để tạo nên những trải nghiệm đa giác quan. Sự đồng điệu và tầm nhìn chung giữa Linh và Huy trong nghệ thuật gợi ý về một mối quan hệ sâu sắc hơn, không chỉ dừng lại ở tình cảm mà còn là sự hợp tác chuyên nghiệp, có thể mở ra một dự án chung quan trọng trong tương lai, một dấu ấn không thể phai mờ trong giới nghệ thuật của thành phố.
Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn tí tách rơi trên tán cây bàng cổ thụ. Cô mỉm cười. Con đường nghệ thuật của cô, sau những chông gai và dằn vặt, giờ đây đã mở ra một chân trời mới, không còn cô đơn mà đầy ắp những người đồng điệu, những người sẵn sàng cùng cô chiêm nghiệm và tạo ra những điều ý nghĩa. Cô không còn là cô gái nhút nhát, sợ hãi thể hiện bản thân, mà đã trở thành một nghệ sĩ tự tin, tràn đầy cảm hứng, sẵn sàng biến những giấc mơ lớn thành hiện thực. Cô biết, mình đã đi đúng hướng.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.