Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 428: Vết Nứt Lành Lại, Hạt Giống Nảy Mầm
Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm kính lớn của tòa nhà DreamWeaver, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ bóng loáng, mang theo hơi ấm dịu nhẹ của một ngày mới. Tiếng gõ bàn phím lách cách đều đặn hòa cùng tiếng rì rầm của hệ thống điều hòa không khí, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự khởi đầu. Mùi cà phê mới pha từ khu pantry thoang thoảng quyện vào không gian văn phòng mở, nơi những ý tưởng được ươm mầm và hiện thực hóa. Khánh ngồi trước màn hình máy tính, dáng người cao ráo vẫn hơi gầy nhưng không còn vẻ uể oải như trước. Đôi mắt sâu của anh, vốn thường mang nét mệt mỏi, giờ đây ánh lên sự tập trung và một chút gì đó của sự mong chờ. Anh đã dành cả đêm để rà soát lại từng chi tiết trong bản đề xuất, từng con số, từng chiến lược, như một người thợ kim hoàn tỉ mỉ với tác phẩm của mình.
Một âm báo nhỏ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Khánh khẽ giật mình, rồi vội vàng đưa tay rê chuột, click mở email. Dòng tiêu đề hiện lên, ngắn gọn, nhưng đủ sức khiến trái tim anh đập nhanh hơn một nhịp. Anh đọc từng câu chữ, đôi mắt lướt nhanh nhưng tâm trí vẫn kịp ghi nhận từng tín hiệu. Cuối cùng, một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, hé nở trên môi anh, như một đóa hoa hiếm hoi vừa chớm nở sau một mùa đông dài. Đó là một nụ cười chân thành, không phải sự cố gắng gượng gạo hay xã giao, mà là sự giải tỏa thực sự. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, tựa như một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn khí, khác hẳn những tháng ngày anh chỉ biết thở dốc dưới áp lực đè nén.
Anh nhớ lại những đêm dài trằn trọc, những buổi họp căng thẳng đến nghẹt thở, khi mà mọi thứ dường như đang sụp đổ dưới chân mình. Anh đã từng nghĩ, mình không đủ sức, không đủ tốt, không đủ bản lĩnh để gánh vác mọi thứ. Câu nói “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng” đã từng ám ảnh anh, không chỉ trong tình yêu mà còn trong công việc. Anh đã để sự mệt mỏi, sự kiệt sức bào mòn cả năng lượng lẫn niềm tin vào bản thân. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào bản phản hồi tích cực này, anh thấy một con người khác trong chính mình. Anh đã không gục ngã. Anh đã chiến đấu. Anh đã áp dụng những lời dạy của Ông Phi, về sự bình tĩnh, về việc nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ, về việc tìm ra điểm cốt lõi của mọi phức tạp. Anh đã học cách biến khủng hoảng thành cơ hội để sắp xếp lại, để xây dựng lại, không chỉ cho công ty mà còn cho chính bản thân mình. Anh đã tìm thấy lại 'sức' của mình, và còn hơn thế nữa, anh đã tìm thấy 'cách' để vận dụng sức đó một cách hiệu quả và trưởng thành.
Anh quay sang, bắt gặp ánh mắt của Thu và Kiên đang nhìn mình với vẻ tò mò. Họ đã là những người đồng hành không thể thiếu trong suốt quá trình này, những người đã tin tưởng vào anh ngay cả khi anh còn hoài nghi chính mình.
“Họ đã chấp thuận đề xuất của chúng ta, với vài điều chỉnh nhỏ. Ánh sáng cuối đường hầm đã thật sự hiện ra,” Khánh nói, giọng anh trầm ấm hơn mọi khi, với một sự phấn khởi khó che giấu. Anh không phải là người giỏi thể hiện cảm xúc, nhưng nụ cười nhẹ trên môi và ánh mắt rạng rỡ của anh đã nói lên tất cả.
Thu, người đồng nghiệp thanh lịch với đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp, mỉm cười rạng rỡ. “Em đã biết anh sẽ làm được mà, Khánh. Cách anh xoay chuyển tình thế lần này thực sự rất ấn tượng. Em đã thấy anh làm việc không ngừng nghỉ, từ việc phân tích dữ liệu khô khan đến việc thuyết trình đầy thuyết phục. Anh đã biến một tình thế tưởng chừng bế tắc thành một lợi thế, không chỉ giữ được đối tác mà còn củng cố thêm vị thế của chúng ta trên thị trường.” Cô nói, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ chân thành. Thu nhớ rõ những ngày đầu anh Khánh nhận dự án này, vẻ mặt anh lúc nào cũng căng thẳng, đôi lúc còn có vẻ hoài nghi. Nhưng dần dần, cô thấy anh thay đổi. Anh lắng nghe nhiều hơn, đặt câu hỏi sâu sắc hơn, và đặc biệt là, anh học cách tin tưởng vào đội ngũ của mình.
Kiên, với dáng người cao ráo và gương mặt hiền lành, gật đầu lia lịa. “Đúng vậy ạ! Anh Khánh đã khác rất nhiều rồi. Bình tĩnh và quyết đoán hơn hẳn. Nhớ có lần, em thấy anh ngồi đến tận khuya, chỉ để vẽ sơ đồ tư duy cho từng kịch bản có thể xảy ra. Rồi sáng hôm sau, anh lại xuất hiện với một tinh thần sảng khoái như chưa hề có chuyện gì. Em cứ nghĩ anh phải mệt mỏi lắm chứ, nhưng anh lại bảo, ‘Khi mình tìm ra được cách giải quyết, mệt mỏi cũng biến thành động lực.’ Anh Khánh nói thật, em học được rất nhiều từ anh trong dự án này.” Kiên không giấu nổi sự tự hào khi nói về cấp trên của mình. Anh cảm thấy như mình đang được chứng kiến một sự lột xác ngoạn mục.
Khánh lắng nghe những lời đó, không khỏi cảm thấy một chút ngượng nghịu, nhưng trong sâu thẳm, anh cảm thấy ấm áp. Anh biết những lời khen này không phải là xã giao, mà là sự ghi nhận chân thành từ những người đã cùng anh trải qua sóng gió. Anh nhìn Thu và Kiên, những con người trẻ tuổi, tài năng, đã cùng anh đổ mồ hôi và tâm huyết. Anh nhận ra rằng, thành công này không chỉ là của riêng anh, mà là của cả một tập thể.
“Chúng ta vẫn còn vài việc phải làm để hoàn tất các điều chỉnh và đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ,” Khánh nói, giọng anh trở lại vẻ chuyên nghiệp thường thấy, nhưng vẫn pha lẫn sự nhẹ nhõm. Anh mở file kế hoạch trên màn hình, chỉ vào từng mục. “Phía đối tác muốn chúng ta xem xét lại một chút về thời gian triển khai giai đoạn hai, và họ cũng đề xuất thêm một vài tính năng nhỏ. Thu, em giúp anh liên hệ với bộ phận kỹ thuật để đánh giá tính khả thi và thời gian ước tính nhé. Kiên, em chuẩn bị các tài liệu cần thiết cho buổi họp nội bộ vào chiều nay, chúng ta cần phân công lại một số nhiệm vụ.”
Không khí làm việc trở nên vừa chuyên nghiệp vừa thoải mái. Khánh không còn cảm thấy sự căng thẳng đè nặng trên vai nữa, thay vào đó là sự hứng khởi của một người đang kiểm soát tốt mọi thứ. Anh đã học được rằng, không phải mọi vấn đề đều có thể giải quyết ngay lập tức, và không phải mọi áp lực đều phải tự mình gánh chịu. Anh đã tìm thấy sự cân bằng giữa việc cố gắng hết mình và biết cách buông bỏ những điều không thể kiểm soát. Anh đã học cách tin tưởng vào bản thân, vào khả năng của đội ngũ, và vào cả quy luật vận hành của cuộc sống. Anh biết rằng, chặng đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng anh tin mình đã đủ sức để đối mặt. Anh đã không còn là người đàn ông mệt mỏi, vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, mà đã trở thành một người lãnh đạo vững vàng, chín chắn hơn. Anh đã không chỉ xây dựng một tương lai vững chắc cho công việc, mà còn cho chính tâm hồn mình. Anh đã không còn sợ hãi những gánh nặng, bởi anh đã tìm thấy cách biến chúng thành những bước đệm cho sự trưởng thành. Anh đã học cách "yêu cho đúng" - yêu công việc, yêu đồng đội, và quan trọng nhất, yêu chính bản thân mình bằng sự cố gắng và thấu hiểu.
***
Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu bớt, đổ vàng trên những mái ngói rêu phong và những tòa nhà hiện đại cao vút, đường phố Quận 1 trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng còi xe hòa cùng tiếng người nói chuyện, tiếng nhạc từ các cửa hàng vẳng ra, tạo nên một bức tranh âm thanh đa sắc màu đặc trưng của Sài Gòn. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố từ những gánh hàng rong, đôi khi xen lẫn mùi nước hoa nhẹ nhàng từ những người qua lại, tất cả tạo nên một bầu không khí sôi động, đầy năng lượng.
Trên một bức tường lớn, vốn dĩ xám xịt và vô tri, giờ đây đang dần hiện lên một tác phẩm nghệ thuật công cộng đầy sống động. Linh, với mái tóc dài mềm mại buộc nửa đầu đơn giản, đang đứng trên một chiếc thang nhỏ, cẩn thận thêm những nét cọ cuối cùng lên bức tranh tường. Dáng người cô thanh mảnh, nhẹ nhàng, nhưng động tác lại dứt khoát và đầy tự tin. Khuôn mặt trái xoan của cô, vốn thường mang vẻ ưu tư, giờ đây rạng rỡ với niềm hạnh phúc và sự tập trung cao độ. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên niềm đam mê cháy bỏng, phản chiếu những mảng màu rực rỡ trên bức tường.
Tác phẩm là một bức tranh tường cỡ lớn, khắc họa hình ảnh những cánh chim vươn lên từ những mảng màu đổ nát, tan vỡ, bay lượn tự do giữa bầu trời xanh thẳm và những tia nắng vàng rực rỡ. Dưới chân chúng, những mầm cây xanh non đang đâm chồi, và những dòng nước trong lành đang chảy. Nó không chỉ là một bức tranh, mà là một câu chuyện, một thông điệp mạnh mẽ về sự tái sinh, về hy vọng, về khả năng vươn lên từ những đổ vỡ.
Huy đứng bên dưới, với vẻ ngoài lãng tử và đôi mắt đầy chất nghệ sĩ, thỉnh thoảng đưa cho Linh những hộp màu, những chiếc cọ mới, hoặc đơn giản chỉ là nhìn ngắm cô bằng ánh mắt trìu mến. Anh không chỉ là người đồng hành mà còn là một điểm tựa vững chắc, một người thấu hiểu sâu sắc những gì Linh đang muốn truyền tải. Nụ cười ấm áp của anh luôn thường trực trên môi khi anh nhìn thấy Linh bừng sáng trong thế giới của riêng mình. Anh nhớ lại những buổi đầu Linh còn rụt rè, không dám nói lên hết những ý tưởng của mình. Giờ đây, cô đã hoàn toàn tự do.
Dòng người qua lại không ngừng, nhưng nhiều người đã dừng chân lại, ánh mắt tò mò và thích thú dõi theo từng nét vẽ của Linh. Một số người lấy điện thoại ra chụp ảnh, một số khác thì thì thầm bàn tán. Đôi lúc, có người lại mạnh dạn tiến đến gần, bày tỏ sự ngưỡng mộ và đặt câu hỏi.
Một người phụ nữ trung niên, với vẻ mặt phúc hậu, nhìn lên bức tranh và nói, giọng đầy cảm thán: “Ôi, đẹp quá! Bức tranh này có ý nghĩa gì thế cháu?”
Linh mỉm cười, không còn vẻ rụt rè như trước, cô tự tin xuống thang, cầm lấy chiếc khăn lau nhẹ tay, và bắt đầu giải thích. Giọng cô dịu dàng nhưng đầy nội lực, truyền tải sự nhiệt huyết của một nghệ sĩ tìm thấy tiếng nói của mình. “Dạ, nó tượng trưng cho việc mỗi chúng ta đều có thể tìm thấy ánh sáng và vươn lên từ những đổ vỡ, giống như cách thành phố này vẫn luôn hồi sinh. Dù có những khó khăn, những mất mát, nhưng chúng ta vẫn có thể tìm thấy hy vọng và tạo ra những điều tươi đẹp từ chính những vết nứt đó.” Cô chỉ vào những mảng màu xám, đen xen kẽ với sắc xanh, vàng rực rỡ. “Những mảng màu tối đó là những ký ức, những tổn thương, nhưng khi chúng ta biết cách chấp nhận và chuyển hóa, chúng sẽ trở thành nền tảng để những điều tốt đẹp hơn nảy mầm.”
Huy nhìn Linh trìu mến, ánh mắt anh đầy sự tự hào. Anh khẽ gật đầu, bổ sung thêm: “Và nghệ thuật là ngôn ngữ của sự tái sinh đó. Nó không chỉ là cái đẹp thị giác, mà còn là phương tiện để chúng ta kết nối với nhau, để chia sẻ cảm xúc và truyền cảm hứng.” Anh nói, giọng anh trầm ấm, mang đậm chất của một người am hiểu sâu sắc về nghệ thuật và cuộc sống. Với Huy, “Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất,” và Linh đã chứng minh điều đó bằng chính tác phẩm của cô.
Người phụ nữ trung niên nghe xong, đôi mắt bà rưng rưng. “Đẹp quá, tôi cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh vậy. Nhìn những cánh chim này, tôi bỗng thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn nhiều.” Bà khẽ chạm tay vào bức tường, như muốn cảm nhận nguồn năng lượng mà tác phẩm mang lại.
Một nhóm trẻ em, vừa tan học, chạy đến, ngước nhìn bức tranh với vẻ ngưỡng mộ ngây thơ. Chúng chỉ trỏ, mắt tròn xoe, miệng líu lo hỏi Linh và Huy về những con chim, những bông hoa. Linh cúi xuống, kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi, nụ cười hiền hậu luôn thường trực. Cô chia sẻ với chúng về màu sắc, về ý nghĩa của việc sáng tạo, và cách mà mỗi cảm xúc đều có thể trở thành một tác phẩm nghệ thuật.
Trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy một sự bình yên và hạnh phúc lan tỏa trong lòng, một thứ hạnh phúc giản dị, không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ đơn thuần là sự kết nối chân thành giữa hai tâm hồn, và sự lan tỏa của nghệ thuật đến cộng đồng. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được chọn, được ở bên cạnh một người thực sự, một người có thể thấu hiểu và cùng cô đi trên con đường mình đã chọn. Huy đã cho cô cảm giác đó, một cảm giác mà cô đã từng khao khát đến cháy bỏng. Cảm giác được lắng nghe, được thấu hiểu, và được cùng nhau xây dựng một tương lai chung, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả những giá trị mà cô tin tưởng.
Cô nhìn những ánh mắt rạng rỡ của những người đi đường, những nụ cười trên gương mặt họ khi họ ngắm nhìn tác phẩm của cô. Cô biết, mình đã tìm thấy giá trị của bản thân, không phải qua những kỳ vọng hay định nghĩa từ người khác, mà từ chính nội lực và đam mê của mình. Cô không còn là cô gái nhút nhát, sợ hãi thể hiện bản thân, mà đã trở thành một nghệ sĩ tự tin, tràn đầy cảm hứng, sẵn sàng biến những giấc mơ lớn thành hiện thực. Cô đã đi đúng hướng, và con đường này, có Huy đồng hành, trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết. Sự đồng điệu và tầm nhìn chung giữa Linh và Huy trong nghệ thuật gợi ý về một mối quan hệ sâu sắc hơn, không chỉ dừng lại ở tình cảm mà còn là sự hợp tác chuyên nghiệp, có thể mở ra một dự án chung quan trọng trong tương lai, một dấu ấn không thể phai mờ trong giới nghệ thuật của thành phố.
***
Khi màn đêm buông xuống, thành phố bắt đầu lên đèn, khoác lên mình một vẻ đẹp lấp lánh và đầy mê hoặc. Trong một góc khuất của thành phố, tại Phòng Gym 'FitLife', không khí vẫn náo nhiệt và sôi động. Tiếng nhạc điện tử mạnh mẽ dội vang, hòa cùng tiếng máy móc vận hành đều đặn, tiếng tạ rơi khô khốc và tiếng thở dốc của những người đang miệt mài tập luyện. Mùi mồ hôi và hóa chất tẩy rửa hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi đặc trưng của sự nỗ lực và kỷ luật. Khánh đang thực hiện những động tác nâng tạ dứt khoát, từng thớ cơ trên cánh tay anh căng lên, mồ hôi chảy dài trên thái dương nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, tập trung. Anh không còn tập luyện một cách miễn cưỡng hay để giải tỏa căng thẳng đơn thuần, mà đó là một phần của quá trình tìm lại và duy trì sự cân bằng trong cuộc sống của anh.
Sau một set tập nặng, anh dừng lại, bước đến trước tấm gương lớn. Anh nhìn mình trong gương, không còn thấy hình ảnh một người đàn ông kiệt sức, ánh mắt u buồn hay vẻ mặt mệt mỏi như những tháng ngày trước. Thay vào đó là một hình ảnh rắn rỏi hơn, một đôi mắt sâu thẳm nhưng tràn đầy sự tự tin và bình tĩnh. Khuôn mặt góc cạnh của anh, vốn thường ít biểu cảm, giờ đây lại hiện lên một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, một nụ cười của sự chấp nhận và tự hào. Anh không phải là người hoàn hảo, nhưng anh đã và đang trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Nội tâm Khánh trôi về những ký ức xa xăm, về những ngày đầu anh chìm đắm trong công việc, gánh vác trên vai áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình. Anh đã từng yêu Linh bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Anh nhớ lại câu nói của mình, “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng,” – một lời thừa nhận đầy chua xót về sự bất lực của chính mình. Giờ đây, anh nhận ra rằng, việc tìm lại 'sức' không chỉ là cho bản thân anh, mà còn là để anh có thể 'yêu cho đúng' mọi thứ trong cuộc sống, bao gồm cả công việc, bạn bè, gia đình, và cả những mối quan hệ đã qua.
Anh nhớ đến lời khuyên của Ông Phi, về việc “giữ bình tĩnh, nhìn nhận vấn đề một cách khách quan và tìm kiếm điểm cốt lõi.” Những lời đó đã giúp anh vượt qua không chỉ khủng hoảng công việc, mà còn cả khủng hoảng nội tâm. Anh đã học được cách không chạy trốn khỏi cảm xúc của mình, mà đối diện với chúng, phân tích chúng, và biến chúng thành động lực. Không còn là gánh nặng, mà là một hành trình... Mình đã thay đổi nhiều đến thế sao? Câu hỏi vang vọng trong tâm trí anh, không phải là sự hoài nghi, mà là sự chiêm nghiệm sâu sắc về hành trình trưởng thành của bản thân. Anh đã tìm thấy giá trị của sự cân bằng, của việc chăm sóc bản thân, không chỉ là vì sức khỏe thể chất mà còn là sức khỏe tinh thần. Anh đã học cách chấp nhận những giới hạn của mình, và từ đó, tìm thấy sức mạnh để vượt qua chúng.
Cùng lúc đó, trên Gác Mái Cũ Kỹ, một không gian yên tĩnh và lãng mạn tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị, Linh và Huy đang ngồi cạnh nhau. Gió đêm thổi nhè nhẹ, mang theo mùi bụi bặm của thành phố và hương cỏ dại từ những chậu cây nhỏ trên gác mái. Từ độ cao này, thành phố Sài Gòn hiện lên như một tấm thảm lụa rực rỡ ánh đèn, lấp lánh muôn màu sắc. Tiếng vọng xa xăm của cuộc sống về đêm vẫn vẳng đến, nhưng không đủ để phá vỡ sự bình yên mà họ đang chia sẻ.
Linh tựa đầu vào vai Huy, cảm nhận sự ấm áp và vững chãi từ anh. Mái tóc dài mềm mại của cô xõa nhẹ trên vai anh. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô dõi theo những ánh đèn xe hối hả dưới kia, nhưng tâm hồn cô lại hoàn toàn tĩnh lặng. Cô khẽ nắm lấy tay Huy, những ngón tay đan vào nhau, cảm nhận sự ấm áp và bình yên mà mối quan hệ này mang lại.
“Em chưa bao giờ nghĩ mình có thể hạnh phúc và tự do như thế này, Huy ạ,” Linh khẽ thì thầm, giọng cô dịu dàng như một làn gió thoảng. “Cảm ơn anh vì đã tin tưởng em, vì đã nhìn thấy những điều mà em còn không dám tin vào chính mình.” Cô nhớ lại những ngày tháng chênh vênh, khi cô khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu, nhưng lại chỉ nhận về sự im lặng và những khoảng cách ngày một lớn dần. “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây,” câu nói đó đã từng là tiếng lòng của một người con gái cần sự hiện diện cảm xúc hơn vật chất. Giờ đây, cô đã tìm thấy điều đó, không chỉ ở Huy mà còn ở chính bản thân mình.
Huy vỗ nhẹ tay Linh, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương và sự thấu hiểu. “Em đã luôn có ánh sáng đó rồi, Linh. Anh chỉ giúp em tìm thấy con đường để tỏa sáng thôi.” Anh nói, giọng anh trầm ấm và đầy sự khuyến khích. Anh không cố gắng chiếm hữu hay định hướng cô, mà chỉ đơn giản là đồng hành, hỗ trợ và cùng cô phát triển. Anh trân trọng sự kiên định của cô, sự nhạy cảm và giàu cảm xúc mà cô mang trong mình. Anh biết, Linh đã tìm thấy chính mình, và điều đó khiến cô trở nên rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Họ cùng nhau ngắm nhìn thành phố lên đèn, không cần quá nhiều lời nói. Sự im lặng giữa họ không phải là sự xa cách, mà là một ngôn ngữ riêng, một sự kết nối sâu sắc hơn cả lời nói. Linh cảm nhận được sự bình yên không chỉ đến từ khung cảnh, mà còn đến từ chính tâm hồn mình. Cô đã chữa lành những vết thương lòng, xây dựng lại sự tự tin và giá trị bản thân. Cô đã tìm thấy hạnh phúc độc lập, không phụ thuộc vào ai, nhưng vẫn sẵn sàng chia sẻ nó với một người đồng điệu. Cô biết, mình đã sẵn sàng cho mọi điều đến sau này, dù là những thử thách hay những niềm vui mới. Cả Khánh và Linh đều đã tìm thấy sự bình yên và chấp nhận quá khứ, cho thấy họ đang dần sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ bình thản và trưởng thành hơn.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.