Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 429: Bão Tố Đỉnh Điểm: Bản Lĩnh Người Lèo Lái

Tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh cuối ngày vẫn chưa kịp xua tan cái oi ả của buổi chiều Sài Gòn, khiến tấm rèm trắng khẽ lay động. Khánh dựa lưng vào ghế, thở phào một hơi thật dài, cố gắng xua đi những căng thẳng vẫn còn vương vấn trong từng thớ thịt. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của trái tim đang dần chậm lại sau một cuộc đua marathon tinh thần đầy kịch tính. Hình ảnh Linh, tựa đầu vào vai Huy trên Gác Mái Cũ Kỹ, với thành phố lên đèn lấp lánh dưới chân, bỗng vụt qua tâm trí anh. Một cảm giác bình yên lạ lùng, không phải là sự hờn ghen hay tiếc nuối, mà là sự chấp nhận và mừng thầm cho cô, cho cả chính anh. Anh đã từng nghĩ mình không bao giờ có thể đạt được sự tĩnh tại này, không bao giờ có thể nhìn lại quá khứ mà không bị nhấn chìm bởi những câu hỏi "nếu như". Nhưng giờ đây, anh biết mình đã thay đổi.

Anh mở mắt, ánh mắt dừng lại ở bức tường kính của văn phòng, nơi thành phố đang dần chìm vào màn đêm. Ánh sáng vàng của đèn đường bắt đầu thắp lên, điểm xuyết lên nền trời tím sẫm một cách kỳ ảo. Mùi cà phê còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi giấy mới từ những tập tài liệu vừa được in ra. Khánh mỉm cười nhẹ. Anh nhớ đến câu nói của mình, “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng,” – một lời thừa nhận đầy chua xót về sự bất lực của chính mình. Giờ đây, anh nhận ra rằng, việc tìm lại 'sức' không chỉ là cho bản thân anh, mà còn là để anh có thể 'yêu cho đúng' mọi thứ trong cuộc sống, bao gồm cả công việc, bạn bè, gia đình, và cả những mối quan hệ đã qua. Anh không còn chạy trốn khỏi cảm xúc của mình, mà đối diện với chúng, phân tích chúng, và biến chúng thành động lực.

Nỗi sợ hãi "không đủ tốt" từng ám ảnh anh, từng là gánh nặng vô hình đè nén anh trong suốt những tháng ngày vất vả, dường như đã tan biến, nhường chỗ cho một sự tự tin vững vàng. Anh đã học được cách tin tưởng vào năng lực của bản thân, vào những gì anh đã học được, đã rèn luyện. Cái khoảnh khắc đối diện với Bà Trang khó tính và Hoàng đầy mưu mẹo trong phòng họp lớn vừa rồi chính là bài kiểm tra khắc nghiệt nhất, và anh đã vượt qua nó một cách xuất sắc.

***

Phòng họp lớn tại 'DreamWeaver' chìm trong không khí đặc quánh của sự mong chờ và áp lực. Ánh đèn trần phản chiếu trên mặt bàn kính loáng bóng, tạo ra những vệt sáng sắc lạnh. Mùi vật liệu mới từ những chiếc ghế da vẫn còn thoang thoảng, quyện với mùi nước hoa nhẹ nhàng từ Thu và mùi cà phê còn vương trong không khí. Ngoài khung cửa sổ lớn, những tia nắng chiều cuối cùng đang cố gắng len lỏi qua các tòa nhà chọc trời, vẽ nên những vệt màu cam đỏ trên nền trời xanh thẳm, nhưng bên trong căn phòng, mọi thứ đều căng thẳng và nghiêm nghị.

Bà Trang, với dáng vẻ sang trọng và gương mặt nghiêm nghị, ngồi đối diện Khánh, ánh mắt sắc sảo của bà dò xét từng chi tiết. Bên cạnh bà, Hoàng luôn chỉnh tề, phong thái tự tin và nụ cười thường trực trên môi, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ tính toán. Anh ta thỉnh thoảng nhích mép, tựa như đang chờ đợi một sai sót nhỏ nhất. Khánh ngồi thẳng lưng, dáng người cao ráo, hơi gầy do áp lực công việc, nhưng đôi mắt sâu của anh lại ánh lên vẻ kiên định, tự tin hiếm thấy. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính của anh giờ đây không còn vẻ mệt mỏi thường trực mà thay vào đó là sự tập trung cao độ. Bên cạnh anh, Thu thanh lịch, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp, đang chuẩn bị sẵn sàng các tài liệu cần thiết. Kiên, dáng người cao ráo, gương mặt hiền lành, đeo kính cận, ngồi ở góc phòng, tay đặt trên bàn phím, sẵn sàng hỗ trợ kỹ thuật. Tiếng slide chuyển động trên màn hình là âm thanh chủ đạo, kết hợp với tiếng gõ bút nhẹ của Bà Trang khi bà trầm ngâm suy nghĩ.

Khánh hít một hơi thật sâu, giọng nói rõ ràng, dứt khoát vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng: “Thưa Bà Trang, với tình hình hiện tại và dựa trên những phản hồi quý báu của bà, chúng tôi đã chuẩn bị một giải pháp toàn diện. Nó không chỉ xử lý triệt để các vấn đề phát sinh mà còn tối ưu hóa hiệu quả dài hạn cho dự án của chúng ta.” Anh dùng cử chỉ tay rõ ràng, dứt khoát để nhấn mạnh từng điểm, ánh mắt anh không rời khỏi Bà Trang, thể hiện sự chân thành và quyết tâm. Màn hình trình chiếu phía sau anh hiện lên những đồ thị và số liệu sắc nét, minh họa cho từng luận điểm. Anh đã học được cách biến những con số khô khan thành câu chuyện thuyết phục, không chỉ bằng lý trí mà còn bằng cảm xúc.

Bà Trang gật đầu nhẹ, không nói gì, nhưng ánh mắt bà vẫn đầy vẻ hoài nghi. Bà đã gặp nhiều người, nghe nhiều lời hứa, và sự khó tính của bà không dễ bị lay chuyển. Hoàng, nhân cơ hội đó, chen vào, giọng điệu đầy vẻ nghi ngờ: “Tôi e rằng giải pháp này còn tồn tại một số rủi ro về mặt chi phí và thời gian thực hiện, liệu công ty của Khánh có đủ nguồn lực để đảm bảo?” Ánh mắt anh ta liếc nhanh về phía Khánh, một nụ cười gần như thách thức.

Khánh không nao núng. Anh đã lường trước được những câu hỏi như vậy. Một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, lướt qua môi anh. Anh giữ ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Hoàng, không chút lúng túng. “Cảm ơn câu hỏi của anh Hoàng. Chúng tôi đã tính toán kỹ lưỡng các yếu tố rủi ro và có phương án dự phòng chi tiết cho từng trường hợp, đảm bảo không vượt quá ngân sách và tiến độ đã cam kết.” Anh quay sang Thu, chỉ một cái liếc mắt nhẹ, và ngay lập tức, Thu lướt qua màn hình, hiển thị một biểu đồ phức tạp nhưng rõ ràng về quản lý rủi ro và phân bổ nguồn lực. “Đây là biểu đồ minh họa chi tiết. Chúng tôi không chỉ có giải pháp cho vấn đề hiện tại, mà còn có lộ trình cụ thể cho các giai đoạn tiếp theo, bao gồm cả việc tăng cường nhân sự và công nghệ nếu cần thiết để đảm bảo chất lượng và tiến độ.”

Khánh tiếp tục trình bày, giọng anh vẫn điềm tĩnh nhưng tràn đầy sức thuyết phục. Anh không chỉ nói về vấn đề và giải pháp, mà còn nói về tầm nhìn, về sự cam kết dài hạn. Anh sử dụng những ngôn từ chọn lọc, tinh tế, vừa chuyên nghiệp vừa gợi cảm, khiến người nghe không chỉ tiếp thu thông tin mà còn cảm nhận được sự tâm huyết của anh. Anh lồng ghép những phép ẩn dụ về việc xây dựng một nền móng vững chắc, về việc vun đắp một mối quan hệ đối tác bền vững, chứ không chỉ đơn thuần là giải quyết một sự cố. Anh đã học được cách lắng nghe, không chỉ những gì được nói ra, mà cả những điều ẩn chứa phía sau, và giờ anh đang vận dụng điều đó để chạm đến những mối quan tâm sâu sắc nhất của Bà Trang.

Bà Trang chăm chú lắng nghe, cây bút trong tay bà ngừng gõ. Ánh mắt bà từ hoài nghi dần chuyển sang kinh ngạc. Bà đã thấy sự khác biệt. Không còn là một Khánh non nớt, gồng gánh áp lực mà thiếu kinh nghiệm. Giờ đây, anh là một người lãnh đạo thực thụ, bình tĩnh, sắc sảo và đầy bản lĩnh. Hoàng cố gắng cắt ngang thêm vài lần nữa, nhưng những câu hỏi của anh ta dường như bị Khánh dự đoán trước và trả lời một cách thuyết phục đến mức không còn chỗ để phản bác. Sự tự tin của Khánh không phải là sự ngạo mạn, mà là kết quả của sự chuẩn bị kỹ lưỡng và sự thấu hiểu sâu sắc vấn đề.

Thu và Kiên, chứng kiến màn trình bày của Khánh, không khỏi cảm thấy tự hào. Thu mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô lấp lánh sự ngưỡng mộ. Kiên gật đầu lia lịa, dường như anh cũng đang học hỏi được rất nhiều từ phong thái của Khánh. Cảm giác căng thẳng trong phòng họp vẫn còn đó, nhưng nó đã chuyển hóa thành một loại năng lượng tích cực, một sự chờ đợi háo hức.

Khánh kết thúc phần trình bày của mình bằng một câu nói đầy trọng lượng: “Chúng tôi tin rằng, giải pháp này không chỉ khắc phục được vấn đề hiện tại mà còn là cơ hội để chúng ta cùng nhau xây dựng một tương lai vững mạnh hơn, dựa trên sự tin tưởng và những giá trị chung.” Anh nhìn Bà Trang, ánh mắt anh không chỉ là sự chuyên nghiệp, mà còn là một chút gì đó rất chân thành, rất con người.

Bà Trang im lặng một lúc lâu, ánh mắt bà quét qua từng chi tiết trên màn hình, rồi dừng lại ở Khánh. Một nụ cười rất nhẹ, gần như là một cái nhếch mép, xuất hiện trên gương mặt nghiêm nghị của bà. Bà gõ nhẹ cây bút xuống bàn một cách dứt khoát, tiếng “cạch” vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, như một bản án cuối cùng. “Tôi phải thừa nhận, tôi bất ngờ. Kế hoạch này không chỉ chuyên nghiệp mà còn rất có tầm nhìn. Tôi chấp thuận.”

Một luồng khí nhẹ nhõm lan tỏa khắp căn phòng. Kiên khẽ thở phào một tiếng mà không ai để ý. Hoàng, bên cạnh Bà Trang, ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ khó chịu và bất ngờ, nhưng anh ta không thể nói thêm lời nào. Khánh, mặc dù bên trong cảm thấy một sự bùng nổ của niềm vui, nhưng bên ngoài, anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Anh gật đầu cảm ơn, ánh mắt lướt qua Thu và Kiên, một cái gật đầu nhỏ đầy ý nghĩa, hàm ý sự biết ơn và công nhận công sức của cả đội. Cảm giác căng thẳng đã vơi đi, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm và một chút hưng phấn chiến thắng. Anh đã không chỉ giải quyết được khủng hoảng, mà còn chứng minh được bản lĩnh của chính mình.

***

Chạng vạng tối, ánh sáng vàng của đèn đường bắt đầu thắp lên ngoài cửa sổ văn phòng Khánh, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên tấm kính. Khánh dựa lưng vào ghế, nhắm mắt một lát rồi thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác này, thật khác so với những lần thành công trước đây. Không còn là sự kiệt sức đến rã rời, không còn là gánh nặng vô hình sau lưng. Thay vào đó là một sự bình yên, một niềm tự hào tĩnh lặng, len lỏi vào từng tế bào. Anh tự hỏi, phải chăng đây chính là sự "sức" mà anh đã từng đánh mất, cái "sức" để yêu cho đúng, để sống cho trọn vẹn?

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, Thu và Kiên bước vào, vẻ mặt rạng rỡ và đầy tự hào. Thu, với nụ cười tươi tắn, bước đến gần bàn làm việc của Khánh. Mùi nước hoa nhẹ nhàng của cô thoang thoảng trong không khí, mang theo sự tươi mới. “Anh Khánh, anh làm tuyệt vời lắm! Bà Trang khó tính vậy mà cũng phải gật đầu, em chưa thấy ai làm được như anh đâu.” Giọng cô đầy vẻ ngưỡng mộ, đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp của cô ánh lên niềm vui.

Kiên gật đầu lia lịa, dáng người hơi khom xuống một cách tự nhiên, ánh mắt sau cặp kính cận sáng lên. “Đúng vậy ạ. Em chưa bao giờ thấy anh tự tin và kiểm soát tốt đến vậy. Cả Hoàng cũng không dám nói thêm lời nào!” Anh ta nói, giọng còn hơi vang vọng sự phấn khích.

Khánh mỉm cười, một nụ cười thực sự thoải mái, không chút gượng gạo. Nụ cười ấy hiếm khi xuất hiện trên gương mặt anh trong những năm tháng trước, khi anh còn chìm đắm trong áp lực và mệt mỏi. “Cảm ơn hai em rất nhiều. Không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và hỗ trợ nhiệt tình của mọi người thì anh cũng không thể làm được.” Anh nói, ánh mắt anh lướt qua Thu và Kiên, đầy vẻ biết ơn chân thành. Anh đã học được rằng, thành công không chỉ là nỗ lực cá nhân, mà còn là sự tin tưởng và cộng tác của một tập thể. Nỗi sợ hãi "không đủ tốt" từng khiến anh gồng gánh mọi thứ một mình đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tin tưởng vào khả năng của đội ngũ. Anh đã tìm thấy sự cân bằng giữa việc dẫn dắt và việc tin tưởng, giao phó.

Đúng lúc đó, điện thoại của Khánh rung lên. Anh nhìn màn hình, tên “Ông Phi” hiện lên. Anh hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng lấy lại sự điềm tĩnh. Anh ra hiệu cho Thu và Kiên, rồi đứng dậy, bước ra phía cửa sổ kính, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu rực rỡ hơn. Anh đưa điện thoại lên tai, giọng nói trầm ấm của Ông Phi vang lên, đầy sự hài lòng.

“Cậu làm tốt lắm, Khánh. Tôi đã nghe báo cáo rồi. Tôi biết cậu có thể làm được.”

Khánh im lặng lắng nghe, ánh mắt anh nhìn ra xa xăm, bao quát cả một góc thành phố đang lên đèn. Mỗi lời của Ông Phi như một làn nước mát lành, tưới tắm cho tâm hồn anh. “Quan trọng là cậu đã tự tin vào chính mình, biết cách đứng vững và dẫn dắt. Một bài học lớn, phải không?”

Đúng vậy, một bài học lớn. Khánh khẽ gật đầu, dù biết Ông Phi không thể thấy. Anh nhớ lại những lời khuyên của Ông Phi, về việc “giữ bình tĩnh, nhìn nhận vấn đề một cách khách quan và tìm kiếm điểm cốt lõi.” Những lời đó đã không chỉ giúp anh vượt qua khủng hoảng công việc, mà còn cả khủng hoảng nội tâm. Anh đã học cách không chạy trốn khỏi cảm xúc của mình, mà đối diện với chúng, phân tích chúng, và biến chúng thành động lực.

Cảm giác bình yên và mãn nguyện len lỏi khắp cơ thể anh. Nó không phải là sự hả hê chiến thắng, mà là sự thanh thản của một người đã tìm thấy chính mình, đã vượt qua giới hạn của bản thân. Anh đã tìm thấy giá trị của sự cân bằng, của việc chăm sóc bản thân, không chỉ là vì sức khỏe thể chất mà còn là sức khỏe tinh thần. Anh đã học cách chấp nhận những giới hạn của mình, và từ đó, tìm thấy sức mạnh để vượt qua chúng. Anh cảm thấy mình đã sẵn sàng cho mọi thử thách phía trước, không còn sợ hãi. Sự công nhận từ Ông Phi và sự tin tưởng từ Thu, Kiên củng cố mối quan hệ của họ, cho thấy Khánh đang đi đúng hướng trong sự nghiệp và các mối quan hệ mới, mở ra những cơ hội mới trong tương lai. Anh biết, những gì anh vừa trải qua và những gì anh đã học được sẽ là nền tảng vững chắc để anh đối mặt với một khủng hoảng lớn hơn sắp tới, được Ông Phi ngụ ý.

Hoàng, với sự khó chịu và bất ngờ trước thành công của Khánh, có lẽ sẽ còn tiếp tục cạnh tranh, nhưng Khánh không còn e ngại. Anh tin rằng, trong kinh doanh, không có chỗ cho cảm xúc tiêu cực, mà chỉ có chỗ cho sự bản lĩnh và tầm nhìn. Và anh, giờ đây, đã có cả hai. Một cảm giác bình yên đến lạ thường bao trùm lấy anh, như thể một chương cũ đã khép lại và một chương mới đầy hứa hẹn vừa được mở ra.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free