Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 431: Bình Yên Trong Nhịp Điệu Mới

Tiếng tạ rơi lạch cạch, tiếng máy chạy êm ru và tiếng nhạc điện tử sôi động vẫn vang vọng khắp phòng gym FitLife. Mùi mồ hôi đặc trưng quyện lẫn mùi hóa chất tẩy rửa và cao su từ thảm tập vẫn bao trùm, nhưng giờ đây, đối với Khánh, tất cả những âm thanh, mùi hương ấy không còn là sự thôi thúc đến kiệt sức, mà là nhịp điệu của sự tái tạo. Anh đã kết thúc bài tập nặng của mình – những cú đẩy tạ căng cơ, những bước chạy bền trên máy – và đang thả lỏng trên tấm thảm yoga màu xanh đậm ở một góc phòng, nơi ánh đèn neon vàng nhạt hắt xuống tạo nên một vầng sáng dịu mắt.

Khánh hít thở sâu, từng hơi thở đều đặn và chậm rãi. Lồng ngực anh phập phồng, cảm nhận từng múi cơ giãn ra, co lại. Anh không còn vội vã, gò ép bản thân phải đạt được một giới hạn nào đó. Thay vào đó là sự tập trung vào từng động tác, vào cảm giác của cơ thể, vào sự kết nối giữa thể chất và tinh thần. Mồ hôi lấm tấm trên trán, chảy dọc thái dương, nhưng không mang theo vị mặn chát của áp lực, mà là vị thanh khiết của sự giải phóng. Anh nhắm mắt, lắng nghe tiếng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh mẽ và kiên định. Đây là thứ nhịp điệu anh đã từng đánh mất, bị vùi lấp dưới gánh nặng của công việc, của kỳ vọng, của nỗi sợ hãi không tên. Giờ đây, nó vang vọng trở lại, rõ ràng và đầy sức sống.

Trong tâm trí anh, câu nói của Ông Phi tối qua vang lên. “Cậu đã thực sự trở thành một người thuyền trưởng vững vàng.” Và sau đó là lời khuyên đầy ẩn ý: “Tôi nghĩ, đã đến lúc cậu nên nghĩ đến một vị trí cao hơn, một tầm nhìn lớn hơn cho sự nghiệp của mình. Tập đoàn đang cần những người như cậu, có bản lĩnh và tầm nhìn chiến lược.” Nhưng điều Khánh tâm đắc nhất lại là một câu nói khác, một lời dặn dò tưởng chừng như đơn giản nhưng lại là chìa khóa cho sự bình yên anh đang tìm thấy. Đó là lúc Ông Phi kể về cách ông duy trì sức khỏe và sự minh mẫn ở tuổi này, không chỉ là làm việc mà còn là biết cách nghỉ ngơi, biết cách chăm sóc bản thân. Ông Phi đã nói: "Một con thuyền mạnh mẽ không chỉ cần người lái giỏi, mà còn cần được bảo dưỡng tốt, cần có thời gian neo đậu để nạp lại năng lượng."

Khánh mở mắt, nhìn vào tấm gương lớn trước mặt. Hình ảnh phản chiếu của anh không còn là một người đàn ông gồng gánh, ánh mắt mệt mỏi, mà là một khuôn mặt góc cạnh vẫn mang nét nam tính quen thuộc, nhưng đôi mắt sâu thẳm giờ đây sáng rõ hơn, tràn đầy năng lượng và sự điềm tĩnh. Nụ cười nhếch mép nhẹ trên môi anh không còn gượng gạo, mà là một nụ cười thực sự nhẹ nhõm và tự tin. "Đây là 'khoảng lặng' của mình. Không phải để trốn tránh, mà để tái tạo. Ông Phi đã đúng," anh tự nhủ.

Trong quá khứ, phòng gym cũng là nơi anh tìm đến, nhưng đó là một sự trốn chạy. Anh vùi mình vào những bài tập nặng nhọc như một cách để tạm quên đi áp lực, để làm tê liệt những suy nghĩ tiêu cực. Anh đẩy tạ cho đến khi cơ bắp run rẩy, chạy bộ cho đến khi phổi bỏng rát, không phải vì muốn khỏe mạnh, mà vì muốn kiệt sức, muốn tâm trí không còn chỗ để chứa đựng những lo toan. Đó là một vòng luẩn quẩn của sự bào mòn. Nhưng bây giờ thì khác. Mỗi buổi sáng, anh thức dậy sớm, đón nhận ánh nắng dịu dàng đầu ngày qua ô cửa sổ lớn của phòng tập. Anh không vội vã. Anh tập trung vào từng động tác, cảm nhận dòng máu chảy trong huyết quản, cảm nhận từng sợi cơ đang được kích hoạt. Anh hít thở sâu, nạp đầy oxy vào phổi, và khi anh thở ra, anh cảm thấy như đang đẩy đi những muộn phiền, những căng thẳng còn sót lại trong tâm trí.

Anh nhớ lại một câu nói mình đọc được đâu đó: "Tâm trí và cơ thể là một." Anh đã từng chỉ tập trung vào tâm trí, vào những tính toán, những kế hoạch, quên bẵng đi cơ thể cũng cần được chăm sóc, cần được lắng nghe. Kết quả là anh thường xuyên đau dạ dày, mất ngủ, và luôn cảm thấy một sự mệt mỏi dai dẳng, dù cho đã ngủ đủ giấc. Giờ đây, anh hiểu rằng, sức mạnh thực sự không đến từ việc gồng mình chịu đựng, mà đến từ sự cân bằng. Nó đến từ việc lắng nghe cơ thể, cho phép nó được nghỉ ngơi, được phục hồi. Nó đến từ việc cho phép tâm trí được bình yên, không phải bằng cách trốn tránh, mà bằng cách đối diện và sắp xếp.

Anh đứng dậy, kéo giãn cơ thể. Từng khớp xương kêu răng rắc nhẹ nhàng, mang lại cảm giác dễ chịu. Anh cảm thấy như mình vừa được thanh lọc, cả về thể chất lẫn tinh thần. Dòng năng lượng tích cực lan tỏa khắp cơ thể, từ đỉnh đầu đến gót chân. Anh bước đến tủ locker, lấy chiếc khăn bông mềm mại lau khô mồ hôi trên mặt. Nhìn vào gương lần nữa, anh tự nhủ, đây không phải là một chiến thắng tạm thời, mà là một sự thay đổi vĩnh viễn. Anh đã tìm thấy "công thức" của riêng mình để đối mặt với cuộc sống, để không còn bị cuốn theo vòng xoáy của áp lực và kỳ vọng. Anh đã học được cách yêu bản thân, trân trọng những khoảnh khắc bình yên, và quan trọng nhất, anh đã tin tưởng vào chính mình, không còn ám ảnh bởi cái bóng của sự "không đủ tốt" nữa. Sự tin tưởng đó không phải là sự kiêu ngạo, mà là một sự tự nhận thức sâu sắc về năng lực và giá trị của bản thân. Anh rời phòng gym, bước ra ngoài khi bình minh vừa lên, ánh nắng vàng nhạt bao trùm thành phố, mang theo một cảm giác nhẹ nhõm và sẵn sàng cho một ngày mới.

***

Buổi sáng tại văn phòng Công ty Thiết kế DreamWeaver luôn bắt đầu với một nhịp độ hối hả nhưng có tổ chức. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh nắng buổi sớm, khiến không gian bên trong tràn ngập ánh sáng tự nhiên. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo nhẹ nhàng, tiếng máy pha cà phê tự động xì xèo ở khu vực pantry, và những cuộc thảo luận nhóm nhỏ từ các phòng họp kính trong suốt, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của sự sáng tạo và hiệu suất. Mùi cà phê thơm nồng quyện lẫn mùi giấy in mới và hương nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp, tạo nên một bầu không khí năng động, chuyên nghiệp.

Khánh ngồi trước máy tính, nhưng không còn vẻ mặt căng thẳng hay đôi mắt dán chặt vào màn hình như trước. Anh trông điềm tĩnh hơn, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc cốc sứ quen thuộc. Ánh mắt anh không còn sự sốt ruột của một người đang chạy đua với thời gian, mà là sự tập trung sắc bén của một người đang kiểm soát tốt mọi thứ. Anh lướt qua các báo cáo, phê duyệt một số bản thiết kế, rồi ngẩng đầu nhìn về phía Kiên, người đang chăm chú làm việc ở bàn đối diện. Kiên, với dáng người cao ráo và gương mặt hiền lành sau cặp kính cận, vẫn luôn là cánh tay phải đáng tin cậy của anh.

“Kiên, về phần phân tích thị trường cho dự án của đối tác Nhật Bản, anh tin cậu có thể xử lý tốt phần này,” Khánh nói, giọng điềm đạm nhưng rõ ràng. Anh không nói "hãy cố gắng", mà là "anh tin cậu có thể". Đó là một sự khác biệt nhỏ, nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao. Nó thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào năng lực của đồng đội, một điều mà Khánh của quá khứ đôi khi khó lòng thể hiện rõ ràng. Anh thường có xu hướng giữ lại nhiều việc cho mình, vì lo sợ người khác sẽ không làm tốt bằng, hoặc vì muốn tự tay kiểm soát mọi khía cạnh.

Kiên ngẩng đầu lên, đôi mắt sau cặp kính ánh lên sự tôn trọng. “Vâng, em đã nghiên cứu khá kỹ rồi ạ. Em sẽ gửi bản dự thảo cho anh vào cuối giờ chiều nay.”

Khánh gật đầu. “Tốt. Có bất kỳ khúc mắc nào, hay cần thêm thông tin, cứ trao đổi trực tiếp với anh. Đừng ngại hỏi.” Anh nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười thực sự, không phải là cái nhếch mép xã giao. “Chúng ta là một đội mà.”

Kiên thoáng ngạc nhiên trước nụ cười ấm áp đó, rồi anh cũng cười đáp lại, gật đầu nhiệt tình. Anh cảm thấy được trao quyền và tin tưởng, không còn là một nhân viên chỉ biết tuân lệnh mà là một thành viên quan trọng trong ê-kíp. Sự thay đổi trong phong thái của Khánh không chỉ giúp anh giảm bớt gánh nặng, mà còn lan tỏa một tinh thần tích cực, chủ động hơn cho cả đội.

Một lát sau, Thu bước đến bàn làm việc của Khánh. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh pastel và chân váy bút chì, toát lên vẻ thanh lịch và chuyên nghiệp. Gương mặt thông minh của cô rạng rỡ, đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp nhìn Khánh với một chút tò mò xen lẫn ngưỡng mộ.

“Chào buổi sáng, Khánh,” Thu nói, giọng tự nhiên, pha chút vui vẻ. “Dạo này thấy anh khác hẳn. Tươi tắn hơn, mà công việc vẫn chạy êm ru, thậm chí còn hiệu quả hơn.” Cô khẽ nhướng mày, như muốn dò hỏi bí quyết.

Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt của Thu. Anh không né tránh, mà đáp lại bằng một nụ cười thật tươi, một nụ cười mà anh cảm thấy đã lâu rồi mình mới có thể nở một cách tự nhiên đến vậy. “Chào Thu. Chắc là nhờ tìm được công thức cân bằng thôi.” Anh khẽ nhún vai, nhưng ánh mắt lấp lánh ý cười. “Hơn nữa, có một đội ngũ giỏi như Kiên và cô hỗ trợ, tôi cũng đâu cần phải ôm đồm tất cả nữa.”

Thu cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. “Anh khiêm tốn quá. Nhưng phải công nhận, anh đã thay đổi rất nhiều. Trước đây, anh lúc nào cũng như một cỗ máy làm việc không ngừng nghỉ, lúc nào cũng trong trạng thái căng thẳng.” Cô nhớ lại những ngày đầu, khi Khánh luôn mang vẻ mặt mệt mỏi, gồng mình chịu đựng mọi thứ. “Giờ thì anh biết cách ủy thác, biết cách thở rồi.”

Khánh gật đầu, ánh mắt anh nhìn ra cửa sổ kính, nơi những tòa nhà cao tầng khác đang vươn mình dưới nắng. “Đúng vậy. Tôi đã nhận ra rằng, một lãnh đạo không phải là người làm tất cả mọi việc, mà là người biết cách khai thác tối đa tiềm năng của đội nhóm, và quan trọng hơn, biết cách giữ cho mình một tâm thế vững vàng để đưa ra những quyết định sáng suốt nhất.” Anh quay lại nhìn Thu, ánh mắt đầy sự chân thành. “Lời khuyên của Ông Phi và cả những quan sát của cô cũng đã giúp tôi rất nhiều.”

Thu cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Cô biết, Khánh không phải là người dễ dàng mở lòng hay thừa nhận sự yếu đuối. Việc anh chia sẻ những suy nghĩ này với cô là một dấu hiệu của sự tin tưởng. “Anh đã làm rất tốt. Thật sự rất tốt.” Cô nói, giọng điệu chứa đầy sự khích lệ chân thành. “Mà này, có một dự án mới từ đối tác Singapore. Tôi nghĩ nó rất tiềm năng và phù hợp với định hướng phát triển của công ty. Anh có muốn tôi trình bày sơ bộ không?”

Khánh gật đầu. “Tuyệt vời. Cô cứ chuẩn bị đi, chiều nay chúng ta sẽ có một buổi họp ngắn để bàn về nó.” Anh không hề do dự hay tỏ ra quá tải. Anh biết cách phân bổ thời gian và năng lượng của mình một cách hiệu quả. Anh đã học được rằng, việc chấp nhận sự không hoàn hảo và tin tưởng vào người khác không phải là yếu điểm, mà là sức mạnh. Cu��c sống công việc của anh giờ đây không còn là một cuộc chiến đơn độc, mà là một hành trình hợp tác, nơi mỗi thành viên đều có vai trò và giá trị riêng. Anh đã tìm thấy niềm vui trong việc xây dựng một đội ngũ vững mạnh, nơi mọi người cùng nhau phát triển và đạt được thành công.

***

Ánh nắng cuối chiều rải vàng trên những con phố tấp nập, xuyên qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên vỉa hè. Khánh lái xe chậm rãi, không vội vã. Thay vì về nhà ngay hay tiếp tục vùi đầu vào công việc, anh quyết định rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi có một hiệu sách cũ mà anh tình cờ biết đến qua một bài báo trên mạng. Hiệu sách cũ 'Góc Sách' nằm khuất mình giữa những ngôi nhà cổ, với tấm biển gỗ đã bạc màu và cánh cửa kính cũ kỹ.

Khi anh đẩy nhẹ cánh cửa, tiếng chuông đồng leng keng vang lên, phá vỡ không gian yên tĩnh đến lạ thường của hiệu sách. Mùi giấy cũ đặc trưng, mùi gỗ mục và một chút bụi thời gian quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm vừa cổ kính, vừa ấm áp, vừa khơi gợi sự tò mò. Những kệ sách gỗ cao tận trần, xếp ken đặc những cuốn sách đủ mọi thể loại, từ tiểu thuyết kinh điển đến triết học, lịch sử, thơ ca. Không gian chật hẹp, nhưng không hề ngột ngạt, mà ngược lại, mang đến cảm giác được bao bọc, được ẩn mình trong một thế giới tri thức.

Khánh bước đi chậm rãi giữa các lối đi hẹp, ngón tay lướt nhẹ trên những gáy sách sờn màu. Anh không tìm kiếm một cuốn sách cụ thể nào, chỉ đơn giản là muốn tìm một chút gì đó khác biệt, một luồng gió mới cho tâm hồn. Từ khi biết cách cân bằng cuộc sống, anh nhận ra mình có thêm thời gian và tâm trí để khám phá những sở thích mới, những điều mà trước đây anh cho là xa xỉ hoặc không cần thiết. Anh không còn chỉ đọc những tài liệu chuyên môn hay sách quản lý. Anh muốn mở rộng thế giới quan của mình, tìm hiểu về những điều ngoài công việc, ngoài những con số và dự án.

Anh dừng lại trước một kệ sách mang tên "Triết lý Phương Đông". Một cuốn sách bìa cứng màu nâu sẫm, không có hình minh họa nổi bật, chỉ có tên tác giả và tiêu đề được in bằng font chữ cổ điển: "Đạo Đức Kinh". Tò mò, anh rút cuốn sách ra, cảm nhận cái sần sùi của lớp bìa cũ dưới đầu ngón tay. Anh lật giở vài trang, ánh mắt lướt qua những dòng chữ đã ngả vàng, đọc lướt một đoạn văn ngắn về sự cân bằng âm dương, về việc sống thuận theo tự nhiên. Một cảm giác bình yên lạ lùng lan tỏa trong tâm trí anh. Nó không phải là sự bình yên hời hợt, mà là một sự tĩnh lặng sâu sắc, như thể những triết lý cổ xưa này đang nói hộ lòng anh về con đường anh đang đi.

Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh thoát xuất hiện ở kệ sách đối diện, cũng đang chăm chú tìm kiếm gì đó. Khánh ngẩng đầu lên, và ánh mắt anh chạm phải ánh mắt ngạc nhiên của Thu. Cô cũng đang cầm trên tay một cuốn sách bìa mềm đã cũ, trông như một tập thơ.

“Thật trùng hợp, tôi không nghĩ sẽ gặp cô ở đây,” Khánh nói, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Anh thực sự bất ngờ, nhưng cũng cảm thấy một sự dễ chịu khi gặp cô.

Thu khẽ cười, tiếng chuông cửa lại leng keng khi một vị khách khác bước vào. “Anh cũng vậy. Tôi cứ nghĩ anh sẽ ở văn phòng hoặc phòng gym chứ.” Cô chỉ vào cuốn sách "Đạo Đức Kinh" anh đang cầm. “Anh tìm gì thế? Một cuốn sách về quản lý nhân sự bằng triết lý cổ?” Cô trêu chọc, ánh mắt tinh nghịch.

Khánh bật cười, tiếng cười của anh vang lên ấm áp trong không gian tĩnh lặng của hiệu sách. “Chỉ là muốn tìm một chút gì đó khác biệt thôi. Cô thì sao?” Anh nhẹ nhàng đặt cuốn sách trở lại kệ, rồi lại cầm lên để cảm nhận.

Thu bước lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người dường như được rút ngắn lại một cách tự nhiên. “Tôi thích những cuốn sách cũ. Chúng có linh hồn, có những câu chuyện riêng mà sách mới không thể có được.” Cô vuốt ve bìa cuốn thơ mình đang cầm. “Mỗi vết ố, mỗi trang giấy ngả vàng đều là một dấu ấn thời gian.”

“Cô nói đúng,” Khánh đồng tình. Anh nhìn quanh hiệu sách, nơi mỗi cuốn sách đều như một cánh cửa mở ra một thế giới khác. “Trước đây, tôi ít khi có thời gian để đọc sách không liên quan đến công việc. Cứ nghĩ đó là lãng phí thời gian. Nhưng giờ thì tôi nhận ra, đôi khi, những thứ không liên quan nhất lại là những thứ mở rộng tâm trí mình nhiều nhất.”

Thu gật đầu, ánh mắt cô nhìn Khánh đầy sự thấu hiểu. “Đó là một phần của sự cân bằng, đúng không? Không chỉ làm việc, mà còn sống, còn cảm nhận, còn khám phá.” Cô mỉm cười. “Tôi cũng vậy. Sau những giờ làm việc căng thẳng, tôi tìm đến những tập thơ, những cuốn tiểu thuyết để tìm lại sự bình yên, để nuôi dưỡng tâm hồn.”

Họ cứ thế trò chuyện, không còn là những đồng nghiệp bàn về dự án hay deadline, mà là hai con người đang chia sẻ về những giá trị cuộc sống, về cách họ tìm thấy ý nghĩa ngoài công việc. Khánh cảm thấy thoải mái khi chia sẻ những suy nghĩ sâu kín của mình với Thu. Cô không phán xét, không áp đặt, chỉ lắng nghe và thấu hiểu. Những câu nói của họ không quá khoa trương hay hoa mỹ, mà là những lời chia sẻ chân thành, giản dị, lấp đầy những khoảng lặng bằng sự đồng điệu.

Anh nói về những áp lực anh từng gánh chịu, về nỗi ám ảnh "không đủ tốt" đã từng đeo bám anh. Thu lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng khẽ gật đầu. Cô không ngắt lời, chỉ để anh tự do bộc bạch. Khi Khánh kết thúc, cô chỉ nhẹ nhàng nói: “Đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời. Và đôi khi, việc chấp nhận sự không hoàn hảo của bản thân lại là bước đầu tiên để trở nên hoàn hảo hơn theo một cách khác.”

Khánh nhìn cô, ánh mắt anh lộ rõ sự biết ơn. Anh biết cô không chỉ đang nói về anh, mà còn là chính cô, một người phụ nữ mạnh mẽ nhưng cũng đầy những chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc sống. Cuộc trò chuyện của họ tại hiệu sách cũ không chỉ đơn thuần là trao đổi thông tin, mà là sự giao thoa của hai tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên và ý nghĩa. Khánh cảm thấy một sự kết nối ngày càng rõ ràng giữa anh và Thu, một sự kết nối được xây dựng trên sự thấu hiểu, tôn trọng và những giá trị chung. Nó không phải là một tình yêu sét đánh, mà là một sự trưởng thành, từ từ, chậm rãi, nhưng vững chắc. Anh đã sẵn sàng cho một mối quan hệ mới, không phải để lấp đầy khoảng trống, mà để chia sẻ cuộc sống trọn vẹn của mình.

Anh rời hiệu sách với cuốn "Đạo Đức Kinh" trên tay, cảm giác bìa sách cũ sần sùi dưới ngón tay anh mang theo một sự an ủi kỳ lạ. Ánh hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời. Khánh bước đi trên vỉa hè, cảm nhận làn gió mát lành cuối ngày phả vào mặt. Anh biết, cuộc sống của mình đang bước sang một trang mới, không còn là những ngày tháng chạy đua trong vô vọng, mà là một hành trình được cân bằng, được chiêm nghiệm và được đón nhận. Anh đã tìm thấy sự bình yên, sự tự tin, và anh biết, mình đã sẵn sàng cho mọi điều sắp đến, kể cả việc đối mặt với những mảnh ký ức từ quá khứ, hay những cuộc gặp gỡ định mệnh trong tương lai. Anh đã xây dựng một cuộc sống vững chắc, không chỉ về sự nghiệp mà còn về mặt tinh thần, một nền tảng vững vàng cho một tương lai độc lập và hạnh phúc. Khánh mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, mang theo niềm hy vọng về những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free