Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 432: Nghệ Thuật Của Sự Cân Bằng: Gặp Gỡ Kiến Trúc Sư Thu

Khánh ngồi ở hàng ghế giữa của hội trường lớn, một vị trí đủ để anh bao quát toàn bộ sân khấu mà không quá phô trương. Ánh sáng dịu từ trần nhà cao rọi xuống, làm nổi bật những đường nét kiến trúc hiện đại, tinh tế của khách sạn sang trọng. Không khí trong phòng mát lạnh dễ chịu, trái ngược hoàn toàn với cái nắng nhẹ mà anh cảm nhận được khi bước vào buổi sáng. Anh đã đến đây từ sớm, một sự thay đổi đáng kể so với Khánh của những năm trước, người luôn đến sát giờ và vội vã kiểm tra email ngay cả trong những sự kiện quan trọng nhất. Giờ đây, anh tìm thấy niềm vui trong việc lắng nghe, trong sự tiếp thu những kiến thức mới mẻ, không chỉ gói gọn trong lĩnh vực kinh doanh hay tài chính. Chiếc sổ tay da thuộc màu nâu sẫm nằm mở trên đùi anh, những nét chữ ngay ngắn ghi lại từng ý tưởng, từng con số mà các diễn giả trước đó đã trình bày. Anh nhấp một ngụm cà phê đen nóng, vị đắng dịu lan tỏa trong khoang miệng, mang theo một sự tỉnh táo và hứng thú lạ thường.

Khánh nhớ lại những lời mình đã nói với Thu tại hiệu sách cũ, về việc anh từng nghĩ đọc sách không liên quan đến công việc là lãng phí thời gian. Giờ đây, anh đang ngồi đây, không phải vì nghĩa vụ hay áp lực nào, mà vì một sự tò mò chân thành. Cuộc sống của anh, sau bao nhiêu biến cố, đã thực sự bước sang một trang mới, nơi sự cân bằng không còn là một khái niệm xa vời mà là một triết lý sống anh đang thực hành mỗi ngày. Anh không còn cảm thấy mình phải gồng mình, phải chứng tỏ bản thân trong mọi khoảnh khắc. Một cảm giác nhẹ nhõm, tự do đã thay thế những áp lực vô hình từng đè nặng lên vai.

Khi cái tên "Thu" được xướng lên, Khánh khẽ ngẩng đầu. Cô gái với mái tóc đen nhánh buông xõa ngang vai, gương mặt thanh tú và đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp bước lên sân khấu. Cô mặc một bộ vest trắng kem tinh tế, tôn lên vóc dáng thanh lịch, chuyên nghiệp. Phong thái của cô toát lên sự tự tin, không hề kiểu cách hay gượng ép. Khánh nhận ra Thu ngay lập tức – không chỉ vì sự nhận biết từ công việc, mà còn vì cuộc trò chuyện tại hiệu sách hôm trước đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong tâm trí anh. Anh đã gặp rất nhiều người tài năng trong sự nghiệp của mình, nhưng ít ai có thể khiến anh cảm thấy có một sự kết nối ngay từ lần đầu tiếp xúc như Thu.

Giọng nói của Thu vang lên rõ ràng, truyền cảm, lấp đầy không gian hội trường. Cô bắt đầu bài trình bày của mình về "Kiến trúc bền vững và sự hài hòa giữa Con người - Thiên nhiên - Không gian sống". Khánh chăm chú lắng nghe, mọi giác quan như được đánh thức. Anh không chỉ nghe những lời cô nói, mà còn cảm nhận được cái nhiệt huyết, cái đam mê bùng cháy trong từng câu chữ. Cô không chỉ đơn thuần trình bày số liệu hay lý thuyết khô khan, mà còn lồng ghép những câu chuyện, những ví dụ thực tế đầy cảm hứng.

"Sáng tạo không chỉ là phá vỡ giới hạn, mà còn là tìm thấy sự hài hòa giữa con người và không gian sống," Thu nói, đôi mắt cô lấp lánh khi nhìn về phía khán giả. "Chúng ta thường nghĩ kiến trúc là những khối bê tông, sắt thép khô cứng. Nhưng thực ra, nó là một hình thức nghệ thuật, là một ngôn ngữ để chúng ta giao tiếp với môi trường, với chính bản thân mình. Một công trình kiến trúc bền vững không chỉ là tiết kiệm năng lượng, mà còn là kiến tạo một không gian nuôi dưỡng tâm hồn, nơi con người có thể tìm thấy sự bình yên, sự kết nối với thiên nhiên ngay giữa lòng đô thị ồn ào."

Khánh gật gù, ngón tay anh lướt trên trang sổ, ghi lại những ý tưởng then chốt. Anh cảm thấy như Thu đang nói hộ những suy nghĩ anh đã ấp ủ bấy lâu nay, nhưng chưa thể diễn đạt thành lời. Anh, một người từng vùi đầu vào những con số và biểu đồ lợi nhuận, giờ đây lại bị cuốn hút bởi những khái niệm về sự hài hòa, về không gian nuôi dưỡng tâm hồn. "Góc nhìn này... thật sự đáng để suy ngẫm," anh thầm nghĩ. Nó không chỉ áp dụng cho kiến trúc, mà còn cho chính cuộc sống của mỗi người. Nếu một kiến trúc sư có thể tìm thấy sự cân bằng giữa sáng tạo và bền vững, giữa vật chất và tinh thần trong công trình của mình, vậy thì tại sao anh lại không thể làm được điều tương tự với cuộc đời mình?

Thu tiếp tục trình bày về một dự án kiến trúc xanh mà cô và đội ngũ của mình đã thực hiện, một khu dân cư được thiết kế với nhiều không gian cây xanh, hồ nước nhân tạo, và sử dụng vật liệu tái chế. Cô không chỉ nói về hiệu quả kinh tế mà còn nhấn mạnh đến giá trị tinh thần mà dự án mang lại cho cư dân. "Chúng tôi không chỉ xây những ngôi nhà. Chúng tôi xây dựng những tổ ấm. Nơi mà mỗi buổi sáng thức dậy, bạn có thể nghe tiếng chim hót, hít thở không khí trong lành, và cảm nhận sự sống động của thiên nhiên ngay ngưỡng cửa."

Khánh bị thu hút không chỉ bởi nội dung mà còn bởi cách Thu trình bày. Cô không sử dụng những từ ngữ hoa mỹ hay phức tạp, mà là một ngôn ngữ trực tiếp, chân thật, nhưng lại rất sâu sắc. Đôi mắt cô ánh lên một ngọn lửa nhiệt huyết, nhưng giọng điệu lại điềm tĩnh, rõ ràng. Cô là một sự kết hợp hài hòa giữa lý trí và cảm xúc, giữa chuyên nghiệp và sự mềm mại của một người phụ nữ. Anh cảm thấy một sự tò mò ngày càng lớn về con người này, không chỉ là một đồng nghiệp, mà còn là một cá nhân với những triết lý sống đáng để khám phá.

Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện với Ông Phi, người đã dạy anh về sự cân bằng và tầm quan trọng của việc nuôi dưỡng tâm hồn. Giờ đây, khi nghe Thu nói, anh cảm thấy những lời dạy đó càng trở nên sống động và hữu hình. Anh đã từng là một cỗ máy, chỉ biết chạy đua theo những mục tiêu do người khác đặt ra. Nhưng giờ đây, anh đã học được cách lắng nghe bản thân, học cách trân trọng những giá trị phi vật chất. Bài trình bày của Thu không chỉ là một buổi học về kiến trúc, mà còn là một lời nhắc nhở, một sự củng cố cho hành trình trưởng thành mà anh đang đi. Anh cảm thấy ấn tượng sâu sắc, không chỉ bởi tài năng của cô, mà còn bởi cái nhìn nhân văn, sâu sắc của cô về cuộc sống. Anh ghi chép chăm chú, ánh mắt không rời khỏi Thu, nhấp một ngụm cà phê cuối cùng, cảm nhận sự tỉnh táo và hứng thú dâng trào.

***

Khi bài trình bày kết thúc, tiếng vỗ tay vang dội khắp hội trường, không chỉ vì sự chuyên nghiệp mà còn vì sức hút mãnh liệt từ những ý tưởng của Thu. Khánh cũng vỗ tay, cảm thấy một sự ngưỡng mộ chân thành. Anh khép cuốn sổ tay lại, lòng vẫn còn vương vấn những suy nghĩ mà Thu đã khơi gợi. Anh thấy cô cúi chào khán giả một cách lịch thiệp, rồi bước xuống khỏi sân khấu, lập tức được một vài người vây quanh. Họ là những kiến trúc sư đồng nghiệp, những nhà đầu tư tiềm năng, hay đơn giản chỉ là những người quan tâm muốn tìm hiểu sâu hơn về dự án của cô.

Khánh đứng từ xa, quan sát một lúc. Anh thấy Thu mỉm cười nhẹ nhàng, kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi, dù đôi khi có vẻ hơi mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự nhiệt huyết. Trong quá khứ, Khánh có lẽ đã lùi lại, e dè. Anh sẽ nghĩ rằng mình không có lý do gì đặc biệt để tiếp cận một kiến trúc sư, và anh cũng không giỏi bắt chuyện một cách xã giao. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Anh không còn cảm thấy bị trói buộc bởi những định kiến hay sự ngại ngùng của bản thân. Anh đã học được cách lắng nghe tiếng lòng mình, và tiếng lòng ấy mách bảo anh rằng anh muốn được nói chuyện với Thu, không chỉ về công việc, mà còn về những ý tưởng, những triết lý sống mà cô đã chia sẻ.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí mát lạnh lấp đầy lồng ngực, mang theo mùi cà phê thoang thoảng từ quầy giải lao. Sự căng thẳng nhỏ nhoi ban đầu nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một sự tự tin bình thản. Anh không còn e dè hay ngại ngùng như trước, mà chủ động và tự tin sải bước về phía nhóm người đang vây quanh Thu. Anh chờ đợi một cách lịch sự, không chen lấn hay cắt ngang câu chuyện của người khác.

Khi Thu vừa kết thúc một cuộc trò chuyện, ánh mắt cô lướt qua đám đông và dừng lại ở Khánh. Một nụ cười nhẹ, đầy thân thiện nở trên môi cô. Khánh bước đến gần hơn, hơi cúi đầu chào. "Chào Thu," anh nói, giọng điệu trầm ấm, rõ ràng. "Tôi là Khánh, từ Tập đoàn X. Bài trình bày của cô thực sự rất ấn tượng. Tôi đã rất tâm đắc."

Thu nhìn anh, đôi mắt cô ánh lên vẻ ngạc nhiên nhẹ nhàng, rồi nhanh chóng chuyển thành sự vui vẻ. "Ô, chào anh Khánh," cô đáp lại, nụ cười rạng rỡ hơn một chút. "Cảm ơn anh. Tôi nhớ chúng ta đã gặp nhau ở hiệu sách 'Góc Sách' đúng không? Thật trùng hợp khi lại gặp anh ở đây." Cô nói, đưa tay ra bắt tay anh. Lòng bàn tay cô ấm áp, mềm mại, khác hẳn với sự lạnh lẽo anh tưởng tượng từ một người phụ nữ chuyên nghiệp, mạnh mẽ như cô.

"Đúng vậy," Khánh gật đầu, giữ chặt bàn tay cô một lát trước khi buông ra. "Thật sự là một sự trùng hợp thú vị. Anh cũng vậy. Anh có vẻ rất quan tâm đến chủ đề này?" Thu hỏi, ánh mắt cô dò hỏi, nhưng không hề thiếu thiện cảm.

Khánh mỉm cười. "Tôi đang tìm hiểu sâu hơn về kiến trúc bền vững, đặc biệt là cách cô kết nối giữa sáng tạo và cân bằng cuộc sống. Nó gợi cho tôi nhiều suy nghĩ. Tôi cảm thấy những gì cô chia sẻ rất gần với những giá trị mà tôi đang theo đuổi trong cuộc sống cá nhân cũng như trong công việc." Anh không còn cảm thấy mình phải giữ kẽ, phải nói những lời khách sáo. Anh nói ra những suy nghĩ chân thật nhất của mình, một sự cởi mở mà anh chưa từng có với bất kỳ ai, ngoài Ông Phi và đôi khi là Kiên.

Thu lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt cô hơi nheo lại, như đang suy nghĩ. "Vậy sao," cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng. "Tôi rất vui khi bài trình bày của mình có thể truyền cảm hứng cho anh." Cô nhìn thẳng vào mắt anh, một cái nhìn đầy thấu hiểu. "Anh có vẻ là một người rất cởi mở với những điều mới mẻ."

"Tôi đang cố gắng," Khánh thừa nhận. "Trước đây, tôi có xu hướng chỉ tập trung vào những gì mình đã biết, những gì mình cho là hiệu quả. Nhưng cuộc sống đã dạy cho tôi rằng, đôi khi, những điều ta không ngờ tới lại chính là những thứ quý giá nhất." Anh lấy ra chiếc danh thiếp từ ví, đưa cho Thu. "Đây là danh thiếp của tôi. Nếu cô có thời gian, tôi rất muốn được nghe cô chia sẻ nhiều hơn về những triết lý này."

Thu nhận lấy danh thiếp của anh, ngón tay cô lướt nhẹ trên logo của Tập đoàn X. "Tập đoàn X... một tập đoàn lớn. Tôi có biết một vài dự án của bên anh." Cô mỉm cười. "Rất vui được kết nối với anh, anh Khánh." Cô cũng đưa danh thiếp của mình cho anh, tấm danh thiếp được thiết kế tối giản nhưng rất tinh tế, với logo của công ty kiến trúc mà cô đang làm việc.

"Tôi cũng vậy," Khánh đáp, cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một sự hài lòng khi cuộc trò chuyện ban đầu diễn ra suôn sẻ và chân th��nh hơn anh tưởng. Anh nhận ra rằng, việc chủ động mở lòng không hề đáng sợ như anh từng nghĩ. Ngược lại, nó mang lại một cảm giác giải phóng, một sự kết nối thực sự. Họ đứng đó một lát, không gian xung quanh vẫn ồn ào với những cuộc trò chuyện, nhưng giữa họ dường như có một khoảng lặng riêng, được lấp đầy bởi sự đồng điệu và sự tò mò lẫn nhau. Khánh cảm thấy thoải mái hơn khi giao tiếp, không còn cảm giác mình đang 'diễn' mà là đang chia sẻ thật lòng. Anh đã sẵn sàng cho những gì tiếp theo.

***

Sau buổi hội thảo, lời mời của Khánh đến Thu được chấp nhận không chút do dự. "Tôi biết một quán cà phê nhỏ, không quá xa đây, không gian khá yên tĩnh. Có lẽ chúng ta có thể tiếp tục câu chuyện ở đó?" Khánh đề nghị, lòng anh cảm thấy một niềm vui nhẹ nhàng. Thu mỉm cười gật đầu, và họ cùng nhau rời khỏi khách sạn, bước ra ngoài trời đã dịu mát hơn khi chiều tà đang dần buông xuống.

Quán Cà Phê 'Hồi Ức' nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, khuất mình sau những hàng cây cổ thụ. Ngay từ cái tên, nó đã gợi lên một sự lãng mạn, hoài niệm. Đó là một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, giữ lại gần như nguyên vẹn những nét kiến trúc đặc trưng: tường gạch trần nhuốm màu thời gian, những khung cửa sổ gỗ cũ kỹ với song sắt nghệ thuật. Bước vào bên trong, Khánh và Thu được chào đón bởi một không gian ấm cúng, ngập tràn ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ mộc mạc, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, thanh bình. Nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương lấp đầy không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau và những tiếng nói chuyện thì thầm, như những dòng chảy ngầm của câu chuyện.

Họ chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc phòng, cạnh một giá sách cũ kỹ chất đầy những cuốn sách bìa cứng đã ố vàng. Khánh ngồi xuống, cảm thấy sự thư thái lan tỏa khắp cơ thể. Anh nhìn Thu, cô cũng đang thả lỏng, ánh mắt lướt qua những món đồ trang trí cổ điển trên tường, từ chiếc đồng hồ quả lắc cũ đến những bức ảnh đen trắng. Cô thanh lịch trong chiếc vest trắng kem, nhưng trong không gian này, cô lại mang một vẻ gì đó rất đỗi gần gũi, dịu dàng.

"Quán cà phê này thật sự có linh hồn," Thu nhận xét, giọng cô nhẹ nhàng như tiếng nhạc. "Tôi thích những nơi như thế này, nơi mà thời gian dường như trôi chậm lại."

"Tôi cũng vậy," Khánh đồng tình. "Trước đây, tôi ít khi có thời gian để thưởng thức những khoảnh khắc như thế này. Luôn vội vã, luôn chạy theo deadline. Nhưng giờ thì tôi nhận ra, đôi khi, việc dừng lại và cảm nhận lại là điều quan trọng nhất." Anh gọi hai tách cà phê đen và một đĩa bánh ngọt.

Khi cà phê được mang ra, hơi ấm từ chiếc tách truyền vào lòng bàn tay Khánh, mang theo một cảm giác dễ chịu. Họ bắt đầu câu chuyện một cách tự nhiên, không còn là những đồng nghiệp mà là hai con người đang chia sẻ những chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc sống.

"Với tôi, sáng tạo không chỉ là ở những công trình vĩ đại, mà còn là cách mình sắp xếp cuộc sống, tìm thấy sự bình yên giữa bộn bề," Thu nói, cô khẽ nhấp một ngụm cà phê, đôi mắt nhìn xa xăm ra ô cửa sổ nhỏ, nơi có thể nhìn thấy một góc ban công lãng mạn với giàn hoa giấy. "Một công trình dù hoành tráng đến đâu, nếu không mang lại sự bình yên cho người sử dụng, thì nó cũng chỉ là một khối kiến trúc vô tri."

Khánh gật đầu, lòng anh vang lên sự đồng điệu. "Trước đây tôi từng nghĩ thành công là phải đạt được những mục tiêu lớn, không ngừng nghỉ. Phải có một sự nghiệp lẫy lừng, một vị trí cao trong xã hội. Tôi đã từng cố gắng gồng mình để đạt được những điều đó, cho đến khi tôi nhận ra mình đang lạc lối." Anh dừng lại một chút, ánh mắt anh hơi trầm xuống khi nhớ về những tháng ngày mệt mỏi, những áp lực vô hình từng đè nặng lên anh. "Nhưng giờ tôi hiểu, sự cân bằng mới là điều quan trọng nhất. Cân bằng giữa công việc và cuộc sống, giữa vật chất và tinh thần. Đó mới là thành công thực sự."

Thu nhìn Khánh, đôi mắt cô ánh lên vẻ thấu hiểu. Cô không hỏi, không phán xét, chỉ lắng nghe. "Nghe có vẻ anh đã trải qua nhiều điều?" cô nhẹ nhàng hỏi, giọng điệu cô không hề tò mò hay soi mói, mà là một sự sẻ chia chân thành.

Khánh mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, không còn chút buồn bã nào của quá khứ. "Có lẽ... Nhưng tôi nghĩ, ai trong chúng ta cũng vậy. Cuộc sống là một hành trình, và trên hành trình đó, chúng ta không thể tránh khỏi những thăng trầm, những biến cố. Quan trọng là mình học được gì sau mỗi biến cố, mình trưởng thành như thế nào." Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ khi có thể chia sẻ những suy nghĩ sâu sắc của mình với Thu. Cô không chỉ lắng nghe, mà còn thấu hiểu, không cần anh phải giải thích cặn kẽ mọi thứ.

"Đúng vậy," Thu đồng tình, "Mỗi vết sẹo, mỗi bài học đều làm nên con người chúng ta ngày hôm nay. Tôi nghĩ, điều quan trọng không phải là tránh né khó khăn, mà là biết cách đối diện với chúng, và sau đó là biết cách buông bỏ những gì không còn phù hợp để bước tiếp." Cô nhìn Khánh, ánh mắt cô sâu thẳm, như đang nhìn thấu vào tâm hồn anh. "Tôi cảm thấy ở anh có một sự bình yên nội tại rất lớn, một sự bình yên mà không phải ai cũng có thể tìm thấy sau những sóng gió."

Khánh cảm thấy ấm lòng trước lời nhận xét của Thu. Anh biết cô không chỉ đang nói những lời xã giao, mà cô thực sự cảm nhận được sự thay đổi trong anh. Anh đã từng nghĩ mình sẽ mãi mãi mang theo những gánh nặng của quá khứ, những vết thương lòng từ mối tình đã qua. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, thời gian và sự chiêm nghiệm đã giúp anh chữa lành, giúp anh trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.

Họ cứ thế trò chuyện, từ triết lý kiến trúc đến triết lý cuộc sống, từ những áp lực công việc đến những niềm vui nhỏ bé mỗi ngày. Không gian ấm cúng của quán cà phê, tiếng nhạc jazz dịu nhẹ và mùi thơm của cà phê dường như càng làm cho cuộc trò chuyện của họ trở nên sâu sắc và ý nghĩa hơn. Khánh cảm thấy một sự kết nối ngày càng rõ ràng giữa anh và Thu, một sự kết nối được xây dựng trên sự thấu hiểu, tôn trọng và những giá trị chung. Nó không phải là một tình yêu sét đánh, mà là một sự trưởng thành, từ từ, chậm rãi, nhưng vững chắc.

Anh nhìn Thu, gương mặt cô được ánh đèn vàng dịu chiếu sáng, đôi mắt cô vẫn ánh lên vẻ thông minh và ấm áp. Anh biết, Thu không chỉ là một kiến trúc sư tài năng, mà còn là một người phụ nữ với tâm hồn sâu sắc, một nguồn cảm hứng tiềm tàng. Anh đã sẵn sàng cho một mối quan hệ mới, không phải để lấp đầy khoảng trống hay chạy trốn khỏi quá khứ, mà để chia sẻ cuộc sống trọn vẹn của mình, để cùng nhau khám phá những giá trị mới, và để cùng nhau xây dựng một tương lai cân bằng và hạnh phúc. Khánh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và đầy hy vọng. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh không còn đơn độc nữa. Anh đã tìm thấy sự bình yên, sự tự tin, và anh biết, mình đã sẵn sàng cho mọi điều sắp đến, kể cả việc mở lòng cho một tình yêu mới, một tình yêu trưởng thành và đầy thấu hiểu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free