Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 433: Hơn Cả Những Con Số: Áp Lực, Nghệ Thuật Và Sự Sẻ Chia
"Anh đã sẵn sàng cho một mối quan hệ mới, không phải để lấp đầy khoảng trống hay chạy trốn khỏi quá khứ, mà để chia sẻ cuộc sống trọn vẹn của mình, để cùng nhau khám phá những giá trị mới, và để cùng nhau xây dựng một tương lai cân bằng và hạnh phúc. Khánh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và đầy hy vọng. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh không còn đơn độc nữa. Anh đã tìm thấy sự bình yên, sự tự tin, và anh biết, mình đã sẵn sàng cho mọi điều sắp đến, kể cả việc mở lòng cho một tình yêu mới, một tình yêu trưởng thành và đầy thấu hiểu."
***
Ánh đèn vàng dịu hắt ra từ quán cà phê Hồi Ức, vẽ lên con hẻm nhỏ một vệt sáng ấm áp giữa màn đêm đang dần buông. Khánh nhìn đồng hồ, vẫn còn mười lăm phút nữa mới đến giờ hẹn, nhưng anh đã có mặt ở đây. Một thói quen cũ khó bỏ, luôn đến sớm hơn mọi cuộc gặp, dù là công việc hay cá nhân. Tuy nhiên, lần này, sự sớm sủa không còn đến từ nỗi lo sợ trễ nải hay áp lực phải kiểm soát mọi thứ, mà là từ một niềm háo hức nhẹ nhàng, một sự chuẩn bị tinh thần cho một cuộc trò chuyện thú vị. Anh chọn một chiếc bàn nhỏ nép mình cạnh ô cửa sổ gỗ, nơi có thể nhìn thấy một góc ban công lãng mạn với giàn hoa giấy trắng muốt đang rung rinh khe khẽ trong làn gió đêm.
Quán cà phê này, đúng như tên gọi của nó, mang một vẻ đẹp hoài cổ đến nao lòng. Ngôi nhà Pháp cổ được giữ lại gần như nguyên vẹn, với bức tường gạch trần nhuốm màu thời gian, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã lên nước bóng loáng theo năm tháng. Đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp như mật ong, làm nổi bật những giá sách cao ngất chất đầy những cuốn sách bìa da đã sờn gáy và những vật trang trí cổ điển. Tiếng nhạc jazz dịu nhẹ, du dương như một lời thì thầm từ quá khứ, hòa quyện với tiếng ly tách chạm vào nhau một cách thanh tao, tiếng nói chuyện thì thầm của vài vị khách khác, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và hoài niệm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và chút hương gỗ cũ, mùi trà hoa thoang thoảng, len lỏi vào từng giác quan, mang đến một cảm giác thanh bình khó tả.
Khánh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự yên tĩnh thấm đẫm trong không khí. Tâm trí anh trôi về buổi hội thảo hôm qua, về những lời Thu đã chia sẻ. "Kiến trúc vị nhân sinh," cái cụm từ ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh. Nó khiến anh nhìn lại hành trình của chính mình, một hành trình từng chỉ biết chạy theo những con số, những mục tiêu khô khan, mà quên mất "nhân sinh" – cái cốt lõi của mọi sự tồn tại. Giờ đây, khi đã tìm được sự cân bằng, anh mới thực sự thấu hiểu giá trị của việc đặt con người làm trung tâm, không chỉ trong công việc mà còn trong cả cuộc sống và các mối quan hệ. Anh đã từng lạc lối, từng mệt mỏi đến cùng cực vì gồng mình, vì cố gắng đáp ứng những kỳ vọng vô hình. Nhưng giờ đây, anh đã có thể ngồi đây, thưởng thức trọn vẹn từng khoảnh khắc, không còn bị ám ảnh bởi những lo toan, những áp lực từ quá khứ. Sự bình yên này, anh tự nhủ, là thành quả của cả một quá trình tự vấn và trưởng thành.
Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh lịch bước vào, mang theo một làn hương nhẹ nhàng, tinh tế. Thu mỉm cười, nụ cười như xua tan đi sự u tịch của đêm tối, đôi mắt cô ánh lên vẻ thông minh và ấm áp như thường lệ. Cô khoác một chiếc khăn choàng mỏng màu xanh rêu, tôn lên vẻ thanh lịch của chiếc váy công sở màu kem nhạt. Mái tóc đen nhánh được búi thấp gọn gàng, để lộ vầng trán cao và đường nét gương mặt thanh tú.
"Xin lỗi, tôi đến muộn một chút," Thu nói, giọng cô nhẹ nhàng như tiếng suối chảy.
Khánh lắc đầu, nụ cười nhẹ nở trên môi. "Không sao, tôi cũng vừa đến thôi. Cô ngồi đi."
Cô khẽ gật đầu, kéo chiếc ghế đối diện anh rồi từ tốn ngồi xuống. Ánh sáng vàng từ đèn lồng hắt lên gương mặt cô, làm nổi bật những đường nét hài hòa. Cô tháo khăn choàng, đặt gọn gàng lên lưng ghế, rồi đưa mắt nhìn quanh quán một lượt, ánh mắt đong đầy sự thích thú.
"Quán này đẹp thật," Thu nhận xét, "Tôi chưa từng đến đây bao giờ."
"Tôi cũng mới phát hiện ra thôi," Khánh đáp, "Tìm một nơi yên tĩnh để đọc sách." Anh lật trang menu, đưa cho Thu. "Cô muốn uống gì?"
"Một ly trà hoa cúc nóng đi," Thu nói, rồi nhìn anh, "Anh thì sao?"
"Tôi vẫn cà phê đen như mọi khi." Khánh gọi người phục vụ, giọng điệu tự nhiên và thoải mái hơn hẳn những lần đầu anh gặp cô. Sự dè dặt, ít nói của anh đã dần được thay thế bằng sự cởi mở, chân thành khi ở bên Thu.
Khi người phục vụ rời đi, Thu quay sang Khánh, đôi mắt cô ánh lên vẻ tò mò. "Hôm qua hội thảo xong, tôi thấy anh có vẻ rất hứng thú với phần trình bày của tôi. Đặc biệt là phần 'kiến trúc vị nhân sinh'."
Khánh gật đầu, tay anh khẽ vuốt ve thành cốc nước. "Đúng vậy, rất thú vị. Tôi thực sự ấn tượng với cách cô diễn giải về sự cân bằng giữa sáng tạo và chức năng, và đặc biệt là việc đặt con người làm trung tâm trong mọi thiết kế. Nó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều."
Anh dừng lại một chút, như đang tìm kiếm những từ ngữ phù hợp để diễn tả cảm xúc của mình. "Trước đây, trong công việc của tôi, mọi thứ thường được đo lường bằng những con số, những chỉ số hiệu quả. Áp lực để đạt được những con số đó đôi khi khiến tôi quên mất rằng mục đích cuối cùng của mọi hoạt động kinh doanh là phục vụ con người, mang lại giá trị cho cuộc sống."
Thu lắng nghe, đôi mắt cô vẫn nhìn anh đầy thấu hiểu, không cắt ngang. Cử chỉ này của cô khiến Khánh cảm thấy được tôn trọng và khuyến khích để tiếp tục chia sẻ.
"Cô nói về 'tìm thấy sự bình yên giữa bộn bề' và 'một công trình dù hoành tráng đến đâu, nếu không mang lại sự bình yên cho người sử dụng, thì nó cũng chỉ là một khối kiến trúc vô tri'," Khánh tiếp tục, giọng anh trầm xuống, "Những lời đó thực sự chạm đến tôi. Tôi đã từng chỉ biết chạy theo cái 'hoành tráng' mà quên mất cái 'bình yên' cho chính mình, và cả cho những người xung quanh."
Anh nhìn Thu, ánh mắt anh hơi cụp xuống, như đang nhớ lại một phần quá khứ đầy mệt mỏi. "Tôi đã từng nghĩ thành công là phải đạt được những mục tiêu lớn, không ngừng nghỉ. Phải có một sự nghiệp lẫy lừng, một vị trí cao trong xã hội. Tôi đã từng cố gắng gồng mình để đạt được những điều đó, cho đến khi tôi nhận ra mình đang lạc lối, mệt mỏi đến kiệt cùng." Anh dừng lại một chút, ánh mắt anh hơi trầm xuống khi nhớ về những tháng ngày mệt mỏi, những áp lực vô hình từng đè nặng lên anh. "Nhưng giờ tôi hiểu, sự cân bằng mới là điều quan trọng nhất. Cân bằng giữa công việc và cuộc sống, giữa vật chất và tinh thần. Đó mới là thành công thực sự."
Thu mỉm cười nhẹ. "Nghe có vẻ anh đã trải qua nhiều điều?" cô nhẹ nhàng hỏi, giọng điệu cô không hề tò mò hay soi mói, mà là một sự sẻ chia chân thành.
Khánh mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, không còn chút buồn bã nào của quá khứ. "Có lẽ... Nhưng tôi nghĩ, ai trong chúng ta cũng vậy. Cuộc sống là một hành trình, và trên hành trình đó, chúng ta không thể tránh khỏi những thăng trầm, những biến cố. Quan trọng là mình học được gì sau mỗi biến cố, mình trưởng thành như thế nào." Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ khi có thể chia sẻ những suy nghĩ sâu sắc của mình với Thu. Cô không chỉ lắng nghe, mà còn thấu hiểu, không cần anh phải giải thích cặn kẽ mọi thứ.
"Đúng vậy," Thu đồng tình, "Mỗi vết sẹo, mỗi bài học đều làm nên con người chúng ta ngày hôm nay. Tôi nghĩ, điều quan trọng không phải là tránh né khó khăn, mà là biết cách đối diện với chúng, và sau đó là biết cách buông bỏ những gì không còn phù hợp để bước tiếp." Cô nhìn Khánh, ánh mắt cô sâu thẳm, như đang nhìn thấu vào tâm hồn anh. "Tôi cảm thấy ở anh có một sự bình yên nội tại rất lớn, một sự bình yên mà không phải ai cũng có thể tìm thấy sau những sóng gió."
Khánh cảm thấy ấm lòng trước lời nhận xét của Thu. Anh biết cô không chỉ đang nói những lời xã giao, mà cô thực sự cảm nhận được sự thay đổi trong anh. Anh đã từng nghĩ mình sẽ mãi mãi mang theo những gánh nặng của quá khứ, những vết thương lòng từ mối tình đã qua. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, thời gian và sự chiêm nghiệm đã giúp anh chữa lành, giúp anh trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Họ cứ thế trò chuyện, từ triết lý kiến trúc đến triết lý cuộc sống, từ những áp lực công việc đến những niềm vui nhỏ bé mỗi ngày. Không gian ấm cúng của quán cà phê, tiếng nhạc jazz dịu nhẹ và mùi thơm của cà phê dường như càng làm cho cuộc trò chuyện của họ trở nên sâu sắc và ý nghĩa hơn. Khánh cảm thấy một sự kết nối ngày càng rõ ràng giữa anh và Thu, một sự kết nối được xây dựng trên sự thấu hiểu, tôn trọng và những giá trị chung. Nó không phải là một tình yêu sét đánh, mà là một sự trưởng thành, từ từ, chậm rãi, nhưng vững chắc.
***
Đêm càng về khuya, không gian trong quán cà phê Hồi Ức càng trở nên lắng đọng và thân mật hơn. Tiếng mưa lất phất bên ngoài mái hiên đã tạnh từ lúc nào, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của màn đêm, chỉ còn tiếng nhạc jazz dịu nhẹ và tiếng nói chuyện thì thầm của hai người họ. Ánh sáng vàng từ những chiếc đèn lồng giấy vẫn thủy chung tỏa ra, bao trùm lấy góc bàn của Khánh và Thu, tạo nên một không gian riêng tư ấm cúng, như thể thời gian đang chậm lại chỉ dành cho họ. Mùi cà phê rang xay, mùi bánh ngọt và mùi gỗ cũ vẫn quẩn quanh, giờ đây đã trở nên quen thuộc, dễ chịu như một phần của cuộc trò chuyện.
Thu khẽ nhấp một ngụm trà hoa cúc, hơi nóng từ ly trà phả vào gương mặt cô, làm mềm đi những đường nét thanh tú. Cô dùng ngón tay thon dài, vẽ nhẹ lên thành cốc cà phê của mình, như đang phác thảo một ý tưởng vô hình nào đó. "Với kiến trúc, tôi tin rằng mỗi công trình không chỉ là gạch, vữa, hay những bản vẽ kỹ thuật khô khan," cô nói, giọng điệu nhỏ nhẹ nhưng đầy nội lực, "mà còn là một tác phẩm nghệ thuật, mang trong mình tâm hồn của người kiến tạo. Áp lực là có, không ít, đặc biệt là khi phải dung hòa giữa những yêu cầu thực dụng của khách hàng và khát vọng sáng tạo của mình. Nhưng niềm vui khi thấy nó thành hình, khi thấy những không gian mình tạo ra thực sự mang lại giá trị, sự tiện nghi, và cả cảm xúc cho người sử dụng thì lớn hơn nhiều."
Khánh lắng nghe từng lời của Thu, ánh mắt anh đăm chiêu. Anh chống cằm, nghiêng đầu nhìn cô, từng cử chỉ, từng lời nói của cô như đang mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí anh. "Tôi hiểu cảm giác đó," anh nói, giọng anh trầm xuống, pha chút suy tư. "Trong lĩnh vực của tôi, đôi khi mọi thứ chỉ xoay quanh những con số, những báo cáo lợi nhuận, những chỉ số tăng trưởng. Mọi quyết định đều phải dựa trên hiệu quả tài chính, sự tối ưu hóa chi phí. Áp lực để duy trì và phát triển những con số đó là rất lớn, đôi khi nó nuốt chửng cả những khía cạnh nhân văn, sáng tạo khác của công việc."
Anh nhớ lại những năm tháng trước đây, khi anh còn là một chàng trai trẻ đầy tham vọng, anh đã từng tin rằng thành công được đo bằng sự giàu có, bằng vị trí quyền lực, bằng khả năng kiểm soát và chi phối. Anh đã lao vào công việc như một con thiêu thân, bỏ quên cả bản thân và những người anh yêu thương. Anh đã quên mất rằng, đằng sau mỗi dự án, mỗi chiến lược kinh doanh, đều có những con người, những câu chuyện, những cuộc đời bị ảnh hưởng. Anh đã từng coi cảm xúc là một sự yếu đuối, một thứ xa xỉ không cần thiết trong thế giới kinh doanh khắc nghiệt.
"Thậm chí, đôi khi, tôi còn cảm thấy công việc của mình có phần 'vô tri' như cái cách cô nói về những công trình kiến trúc thiếu đi sự bình yên vậy," Khánh tiếp tục, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như đang nhìn vào chính quá khứ của mình. "Nó mang lại thành công vật chất, nhưng lại để lại một khoảng trống rỗng lớn trong tâm hồn. Tôi đã từng cố gắng lấp đầy khoảng trống đó bằng cách làm việc nhiều hơn, đạt được nhiều hơn, nhưng nó chỉ càng khiến tôi thêm mệt mỏi và cô độc." Anh khẽ lắc đầu, một nụ cười chua chát thoáng qua trên môi. "Những con số đó, chúng có thể nói lên hiệu quả, nhưng chúng không thể kể câu chuyện về sự nỗ lực, về những đêm không ngủ, về những lựa chọn khó khăn, và càng không thể nói lên giá trị thực sự mà công việc mang lại cho cộng đồng, cho cuộc sống."
Thu nhẹ nhàng đặt ly trà xuống, đôi mắt cô vẫn nhìn Khánh một cách thấu hiểu, không một chút phán xét. "Tôi nghĩ đó là một suy nghĩ rất chân thật, Khánh," cô nói. "Và tôi tin rằng không chỉ riêng anh, mà rất nhiều người trong xã hội hiện đại, đặc biệt là những người làm việc trong môi trường cạnh tranh cao, đều đã từng trải qua cảm giác đó. Chúng ta bị cuốn vào một vòng xoáy của những kỳ vọng, những mục tiêu được đặt ra, và đôi khi quên mất bản chất của công việc, của cuộc sống là gì."
Cô hướng ánh mắt ra ngoài ô cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi vằng vặc xuống con hẻm nhỏ. "Kiến trúc hay kinh doanh, thực chất đều là những công cụ để phục vụ con người. Nếu chúng ta chỉ tập trung vào công cụ mà quên đi mục đích, thì dù công cụ có tinh xảo đến đâu, nó cũng không thể mang lại giá trị trọn vẹn. Một tòa nhà đẹp đến mấy mà không tiện nghi, không ấm cúng, không có 'hồn', thì nó cũng chỉ là một khối bê tông. Một công ty có lợi nhuận khổng lồ, nhưng nếu sản phẩm của nó không giải quyết được vấn đề cho xã hội, hoặc tệ hơn, gây hại cho môi trường, cho con người, thì liệu đó có phải là thành công thực sự?"
Những lời của Thu như một làn gió mát lành, thổi vào những suy nghĩ đang còn vướng mắc trong lòng Khánh. Anh gật đầu, đồng tình một cách sâu sắc. "Cô nói đúng. Tôi đã từng chỉ nhìn vào bề nổi, vào cái mà người khác định nghĩa là thành công. Tôi đã từng nghĩ mình phải gồng mình lên để chứng tỏ bản thân, để không bị thua kém, để làm hài lòng những người xung quanh." Anh hít một hơi thật sâu, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực khi có thể chia sẻ những suy nghĩ này. "Giờ đây, tôi vẫn đặt ra mục tiêu, vẫn làm việc chăm chỉ, nhưng cách tôi nhìn nhận mọi thứ đã khác. Tôi không còn ép buộc bản thân phải đạt được những con số bằng mọi giá, mà thay vào đó, tôi tìm kiếm giá trị, tìm kiếm ý nghĩa đằng sau mỗi việc mình làm. Và điều đó, thật kỳ lạ, lại mang đến một hiệu quả tốt hơn, một sự bền vững hơn."
Thu mỉm cười, ánh mắt cô ánh lên vẻ ngưỡng mộ. "Đó là một hành trình tự khám phá rất đáng giá, Khánh. Không phải ai cũng có đủ dũng khí để dừng lại, để nhìn nhận lại, và để thay đổi. Điều đó cho thấy anh là một người có chiều sâu, một người không ngừng trưởng thành." Cô khẽ nhích người tới trước một chút, như muốn thu hẹp khoảng cách giữa hai người, giọng nói cô trở nên thân mật hơn. "Và tôi tin rằng, chính sự thay đổi trong tư duy đó sẽ giúp anh không chỉ thành công hơn trong sự nghiệp, mà còn tìm thấy một cuộc sống trọn vẹn và hạnh phúc hơn."
Khánh cảm thấy ấm áp trong lòng. Những lời động viên của Thu không chỉ là những lời nói xã giao, mà chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự đồng điệu mà anh hiếm khi tìm thấy ở bất kỳ ai khác. Anh nhận ra rằng, Thu không chỉ là một đồng nghiệp tài năng, một người phụ nữ thông minh, mà còn là một tâm hồn tinh tế, có khả năng lắng nghe và thấu cảm một cách đặc biệt. Cuộc trò chuyện của họ, từ những chủ đề công việc khô khan, đã dần chuyển sang những triết lý sống, những giá trị cá nhân, và một sợi dây kết nối vô hình đang ngày càng được thắt chặt giữa hai người.
***
Càng về khuya, không khí bên ngoài quán cà phê Hồi Ức càng se lạnh hơn, nhưng bên trong, hơi ấm từ những ly cà phê, trà nóng và từ chính cuộc trò chuyện của Khánh và Thu lại càng lan tỏa. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, như một tấm màn nhung êm ái bao bọc lấy không gian, tạo nên một sự riêng tư tuyệt đối. Ánh sáng vàng dịu từ đèn lồng vẫn kiên trì chiếu rọi, làm nổi bật những giọt sương đêm đọng trên ô cửa kính, và cả những cảm xúc đang dần được bộc lộ.
Khánh siết chặt ly cà phê trong tay, hơi ấm từ thành ly truyền qua lòng bàn tay, xoa dịu một phần nào đó sự căng thẳng đang dâng lên trong anh. Được Thu khuyến khích bởi ánh mắt thấu hiểu và sự lắng nghe chân thành, anh cảm thấy một thôi thúc mãnh liệt muốn chia sẻ những gì sâu kín nhất, những góc khuất mà anh đã từng cố gắng che giấu suốt bao năm qua. Anh đã từng là một người đàn ông kiệm lời, luôn kìm nén cảm xúc, cho rằng việc bộc lộ sự yếu đuối là một điều không nên. Nhưng giờ đây, trước Thu, anh cảm thấy một sự an toàn lạ thường.
"Có những lúc," Khánh bắt đầu, giọng anh trầm khẽ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng. "Tôi cảm thấy mình như một cỗ máy, chỉ biết làm việc và làm việc. Sáng thức dậy là lao vào công việc, tối về lại vùi đầu vào những báo cáo, những kế hoạch. Tôi nghĩ rằng mình phải luôn mạnh mẽ, phải luôn vững vàng, để là chỗ dựa cho gia đình, cho người mình yêu." Anh dừng lại, ánh mắt hơi cụp xuống, nhìn vào mặt bàn gỗ. "Tôi sợ rằng nếu mình dừng lại, mọi thứ sẽ sụp đổ. Tôi sợ không đủ tốt, không đủ mạnh mẽ để làm người mình yêu hạnh phúc, để gánh vác trách nhiệm."
Ký ức về mối tình đã qua, về Linh, về những áp lực vô hình đã bào mòn tình yêu của họ, hiện về trong tâm trí Khánh. Anh nhớ lại những đêm dài trằn trọc, những bữa ăn im lặng, những nụ cười gượng gạo khi Linh hỏi liệu anh có còn yêu cô không. Anh đã từng nói, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Anh đã không thể chia sẻ gánh nặng đó với cô, không thể nói ra những nỗi sợ hãi, những mệt mỏi đang vắt kiệt sức lực anh mỗi ngày. Anh đã nghĩ rằng im lặng là cách tốt nhất để bảo vệ cô, để cô không phải lo lắng thêm. Nhưng cuối cùng, chính sự im lặng đó đã tạo ra một vực sâu không thể lấp đầy giữa hai người.
"Tôi đã từng nghĩ, việc thể hiện sự yếu đuối, hay chia sẻ những áp lực của mình, sẽ khiến tôi trông kém cỏi, không đáng tin cậy. Đặc biệt là với người mình yêu," Khánh tiếp tục, giọng anh mang theo một chút nuối tiếc. "Tôi đã từng muốn gánh vác mọi thứ một mình, tin rằng đó là cách thể hiện tình yêu, sự quan tâm của một người đàn ông. Nhưng rồi, tôi nhận ra, việc đó chỉ khiến tôi thêm cô độc, và đẩy người mình yêu ra xa hơn." Anh siết chặt ly cà phê một lần nữa, như muốn nén lại những cảm xúc đang dâng trào. "Tôi sợ không đủ sức để làm người mình yêu hạnh phúc, để gánh vác trách nhiệm. Tôi sợ rằng mình sẽ không thể mang lại một cuộc sống tốt đẹp như cô ấy mong muốn, không thể là một người bạn đời hoàn hảo như cô ấy xứng đáng có được."
Thu nhìn Khánh, đôi mắt cô ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc. Cô không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay anh, một cử chỉ an ủi tinh tế, không quá đường đột nhưng đủ để truyền đi sự ấm áp và sự đồng cảm. Bàn tay cô mềm mại, hơi ấm từ nó lan truyền qua da thịt anh, mang đến một cảm giác an toàn và được nâng đỡ.
"Đó là một gánh nặng rất lớn, Khánh," Thu nhẹ nhàng nói, giọng cô dịu dàng như một làn gió thoảng. "Và anh đã gánh vác nó một mình suốt một thời gian dài. Tôi hiểu cảm giác đó. Ai trong chúng ta cũng đều có những nỗi sợ hãi, những áp lực riêng. Nhưng đôi khi, việc thừa nhận sự yếu đuối, hay đơn giản là chia sẻ gánh nặng đó, lại chính là sức mạnh thật sự." Cô khẽ vuốt nhẹ ngón tay lên mu bàn tay anh, rồi rút về, nhưng hơi ấm vẫn còn đọng lại. "Anh không cần phải một mình gánh vác cả thế giới. Việc có thể mở lòng, tin tưởng và chia sẻ với một người khác, đó không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối, mà là của lòng dũng cảm và sự trưởng thành."
Khánh ngước nhìn Thu, ánh mắt anh ánh lên vẻ biết ơn sâu sắc. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng khi có thể trút bỏ những gánh nặng này, những điều mà anh đã từng nghĩ sẽ mãi mãi chôn chặt trong lòng. Lời nói của Thu không chỉ là sự an ủi, mà còn là một sự xác nhận, một lời khẳng định rằng anh không đơn độc, rằng những cảm xúc của anh là hợp lý. Anh đã từng nghĩ "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," nhưng anh lại không thể "ở đây" một cách trọn vẹn vì những gánh nặng anh tự đặt lên vai. Giờ đây, anh mới nhận ra, "ở đây" không chỉ là sự hiện diện thể xác, mà còn là sự hiện diện của tâm hồn, của sự sẻ chia và thấu hiểu.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp lồng ngực, như thể một tảng đá nặng đã được nhấc bổng. Cuộc trò chuyện này, sự thấu hiểu từ Thu, đã giúp anh giải phóng một phần nào đó những gánh nặng của quá khứ. Anh nhìn Thu, gương mặt cô được ánh sáng dịu nhẹ bao phủ, đôi mắt cô vẫn ánh lên vẻ thông minh và ấm áp. Anh biết, anh đã tìm thấy một người không chỉ lắng nghe, mà còn thấu hiểu, một người có thể cùng anh chia sẻ những suy nghĩ nội tâm, những áp lực vô hình mà anh từng nghĩ mình phải gánh vác một mình.
Mức độ tin tưởng và sự thoải mái mà Khánh cảm nhận được khi chia sẻ những suy nghĩ nội tâm với Thu báo hiệu về một mối quan hệ tình cảm sâu sắc và bền vững, dựa trên sự thấu hiểu và đồng điệu tâm hồn. Việc Khánh học được cách chia sẻ và tìm thấy sự nhẹ nhõm từ điều đó là một bước tiến lớn trong quá trình trưởng thành của anh, chuẩn bị cho anh đối mặt với những thách thức cảm xúc lớn hơn trong tương lai, và có thể là cuộc gặp lại Linh một cách bình thản hơn. Anh đã sẵn sàng, không chỉ để đối mặt với những gì đã qua, mà còn để kiến tạo một tương lai mới, một tương lai nơi anh không còn phải gồng mình, mà có thể sống một cách trọn vẹn, chân thật nhất, cùng với một người thấu hiểu và trân trọng con người thật của anh. Khánh mỉm cười, một nụ cười không còn chút gượng gạo, mà là nụ cười của một người đã tìm thấy sự bình yên và hy vọng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.