Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 434: Hơn Cả Một Dự Án: Học Cách Sẻ Chia
Khánh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp lồng ngực, như thể một tảng đá nặng đã được nhấc bổng. Cuộc trò chuyện này, sự thấu hiểu từ Thu, đã giúp anh giải phóng một phần nào đó những gánh nặng của quá khứ. Anh nhìn Thu, gương mặt cô được ánh sáng dịu nhẹ bao phủ, đôi mắt cô vẫn ánh lên vẻ thông minh và ấm áp. Anh biết, anh đã tìm thấy một người không chỉ lắng nghe, mà còn thấu hiểu, một người có thể cùng anh chia sẻ những suy nghĩ nội tâm, những áp lực vô hình mà anh từng nghĩ mình phải gánh vác một mình. Mức độ tin tưởng và sự thoải mái mà Khánh cảm nhận được khi chia sẻ những suy nghĩ nội tâm với Thu báo hiệu về một mối quan hệ tình cảm sâu sắc và bền vững, dựa trên sự thấu hiểu và đồng điệu tâm hồn. Việc Khánh học được cách chia sẻ và tìm thấy sự nhẹ nhõm từ điều đó là một bước tiến lớn trong quá trình trưởng thành của anh, chuẩn bị cho anh đối mặt với những thách thức cảm xúc lớn hơn trong tương lai, và có thể là cuộc gặp lại Linh một cách bình thản hơn. Anh đã sẵn sàng, không chỉ để đối mặt với những gì đã qua, mà còn để kiến tạo một tương lai mới, một tương lai nơi anh không còn phải gồng mình, mà có thể sống một cách trọn vẹn, chân thật nhất, cùng với một người thấu hiểu và trân trọng con người thật của anh. Khánh mỉm cười, một nụ cười không còn chút gượng gạo, mà là nụ cười của một người đã tìm thấy sự bình yên và hy vọng.
Ánh sáng ban mai lướt qua những ô cửa kính lớn của tòa nhà 'DreamWeaver', vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn đá hoa cương, mang theo hơi thở trong lành của một ngày mới. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng máy pha cà phê rì rầm và những cuộc trao đổi râm ran đã bắt đầu len lỏi khắp không gian mở của văn phòng, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự năng động, chuyên nghiệp. Không khí nơi đây luôn mang một vẻ hiện đại, pha lẫn mùi giấy in mới, mùi cà phê và đôi khi là hương nước hoa nhẹ nhàng của những đồng nghiệp vội vã. Khánh bước vào phòng họp nhỏ, nơi ánh nắng sớm rọi thẳng vào bàn, làm sáng bừng những bản vẽ và tài liệu anh đã chuẩn bị. Anh luôn là người đến sớm nhất, thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức từ những năm tháng gồng mình gánh vác mọi thứ. Chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu cùng quần tây tối màu ôm gọn dáng người cao ráo, hơi gầy của anh, đôi mắt sâu vẫn mang nét trầm tư nhưng đã bớt đi vẻ mệt mỏi thường thấy. Anh chọn một chiếc ghế, đặt laptop xuống và sắp xếp tài liệu một cách ngăn nắp, chờ đợi.
Vài phút sau, Thu xuất hiện. Cô mặc một chiếc blazer màu be nhạt khoác ngoài chiếc áo lụa màu kem, mái tóc đen mượt được búi thấp gọn gàng, tôn lên gương mặt thông minh, thanh tú. Đôi mắt cô sắc sảo nhưng lại ánh lên vẻ ấm áp khi cô nhìn thấy Khánh. Một nụ cười nhẹ nở trên môi, tự nhiên và chuyên nghiệp. Cô tiến đến, đặt túi xách lên bàn và ngồi đối diện anh. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô thoảng qua, mang theo sự tươi mới của buổi sáng.
“Chào anh, Khánh. Anh đến sớm quá,” Thu nói, giọng cô nhẹ nhàng mà đầy năng lượng.
Khánh ngẩng đầu lên, nét mặt giãn ra. “Chào Thu. Anh có thói quen dậy sớm. Em đã sẵn sàng chưa?”
Thu gật đầu, kéo chiếc ghế lại gần hơn một chút. “Luôn sẵn sàng. Anh có vẻ đã chuẩn bị rất kỹ.” Cô liếc nhìn chồng tài liệu trước mặt anh, rồi lại nhìn anh, đôi mắt ánh lên sự tò mò.
Khánh mỉm cười, một nụ cười chân thành, không còn chút gượng ép nào. “Anh đã suy nghĩ rất nhiều về cuộc trò chuyện của chúng ta hôm trước. Và điều đó đã cho anh một góc nhìn khác về dự án này.” Anh đẩy tập tài liệu về phía cô, chỉ vào một số bản phác thảo ban đầu. “Đây là dự án thiết kế lại không gian thư giãn cho nhân viên của công ty. Một dự án nội bộ, nhưng anh nghĩ nó rất quan trọng để nâng cao tinh thần làm việc, tái tạo năng lượng cho mọi người. Ban đầu, anh chỉ nghĩ đơn giản là tối ưu hóa không gian, nhưng giờ thì anh muốn nhiều hơn thế.” Anh dừng lại, hít một hơi, ánh mắt tìm kiếm sự đồng điệu từ Thu. “Anh thấy em có góc nhìn rất đặc biệt về không gian sống, đặc biệt là cách em kết nối cảm xúc với thiết kế. Anh nghĩ dự án này sẽ rất phù hợp với em.”
Thu cầm lấy bản brief, lướt qua những dòng chữ và hình ảnh, đôi lông mày khẽ chau lại rồi giãn ra. Cô lắng nghe Khánh một cách chăm chú, đôi khi gật đầu tán thành. Trong không khí làm việc chuyên nghiệp này, Khánh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường. Anh không còn cảm giác mình phải gồng mình chứng tỏ, hay phải kiểm soát từng chi tiết. Anh thực sự muốn lắng nghe, muốn chia sẻ gánh nặng ý tưởng với một người có thể hiểu và bổ sung cho mình. Đây là một cảm giác mới mẻ, khác hẳn với thói quen làm việc độc lập và ôm đồm mọi thứ mà anh đã giữ suốt bao năm. Anh nhận ra, sự dè dặt ban đầu của anh khi hợp tác là nỗi sợ bị phán xét, sợ ý tưởng của mình không đủ tốt, hoặc sợ phải nhường nhịn, điều mà anh từng nghĩ là dấu hiệu của sự yếu kém. Nhưng sau cuộc trò chuyện sâu sắc hôm trước với Thu, anh đã có một cái nhìn khác. Sự sẻ chia không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh.
“Cảm ơn anh đã tin tưởng, Khánh,” Thu nói, giọng cô chân thành. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cô giao với ánh mắt anh, không một chút e dè. “Em rất vui được hợp tác. Thiết kế một không gian có thể thực sự chạm đến cảm xúc của con người, giúp họ tìm lại sự cân bằng giữa bộn bề công việc, đó là một thử thách thú vị. Vậy, chúng ta bắt đầu từ đâu, anh Khánh?”
Cô không hỏi "anh muốn em làm gì?", mà là "chúng ta bắt đầu từ đâu?", một cách nói tự nhiên nhưng ngầm khẳng định sự bình đẳng trong công việc, khiến Khánh cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết. Anh đưa tay chỉ vào một phần của bản brief. “Anh muốn chúng ta cùng xem xét các yêu cầu cơ bản về diện tích, ngân sách, và những mong muốn chung từ phía ban giám đốc. Sau đó, chúng ta có thể brainstorm về những ý tưởng sơ bộ. Anh muốn nghe ý kiến của em về cách tạo ra một không gian không chỉ đẹp, mà còn mang lại giá trị tinh thần thực sự cho nhân viên.”
Thu gật đầu, cầm bút và bắt đầu ghi chú. Cô nhìn vào bản vẽ, rồi ngước lên nhìn không gian trống trải qua cửa kính phòng họp, như thể đang hình dung ra một thế giới khác. “Em nghĩ điều quan trọng nhất là phải hiểu được nhân viên của chúng ta thực sự cần gì. Không chỉ là một chỗ để nghỉ ngơi, mà còn là một không gian để tái tạo năng lượng, để tìm lại cảm hứng. Đôi khi, chỉ một góc nhỏ với ánh sáng tự nhiên, một vài chậu cây xanh, hoặc một bức tranh nghệ thuật cũng có thể thay đổi hoàn toàn tâm trạng.” Khánh lắng nghe, gật gù. Anh cảm thấy hứng thú một cách lạ thường, không phải là sự hứng thú của một người đang kiểm soát dự án, mà là của một người đang học hỏi, đang mở lòng đón nhận những ý tưởng mới mẻ. Anh nhớ lại những lời Thu đã nói về việc “không hiệu quả lại mang lại hiệu quả lớn về tinh thần”, và anh bắt đầu thấy điều đó có lý. Anh đã quá quen với việc đặt hiệu quả vật chất lên hàng đầu, bỏ qua những giá trị vô hình nhưng lại có sức ảnh hưởng sâu sắc đến con người. Anh đã từng nghĩ, sự cứng nhắc, lý trí là cần thiết để thành công, nhưng giờ đây anh đang được học một bài học khác, mềm dẻo hơn, nhân văn hơn. Cái cảm giác được chia sẻ gánh nặng và ý tưởng, được cùng nhau khám phá một con đường mới, khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm và phấn chấn hơn rất nhiều so với việc phải tự mình vạch ra mọi thứ. Anh đã sẵn sàng để không còn là người đàn ông chỉ biết gánh vác, mà là một người đàn ông biết sẻ chia và cùng nhau xây dựng.
***
Quán Cà Phê 'Hồi Ức' luôn mang một vẻ đẹp hoài niệm, cổ kính với những bức tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tạo nên một không gian tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Tiếng nhạc jazz dịu nhẹ, tiếng ly tách va vào nhau khe khẽ, và những câu chuyện thì thầm tạo nên một bầu không khí thanh bình, lãng mạn. Chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả vàng, hắt qua những ô cửa kính, tô điểm thêm vẻ ấm áp cho không gian. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ mộc mạc, tạo nên một sự dễ chịu khó tả.
Khánh và Thu ngồi đối diện nhau tại một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy những tán lá xanh rì của cây cổ thụ bên ngoài. Trên chiếc bàn gỗ cũ là laptop của Khánh, những bản phác thảo chi chít nét bút và hai ly cà phê bốc hơi nghi ngút. Khánh, vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh, đưa ra những phân tích về việc tối ưu hóa không gian. Anh chỉ vào một bản vẽ, giọng nói điềm đạm. “Với diện tích này, nếu chúng ta bố trí các khu vực làm việc cá nhân và phòng họp nhỏ một cách khoa học, chúng ta có thể tăng số lượng chỗ ngồi lên đáng kể, đồng thời giảm thiểu chi phí vật liệu bằng cách sử dụng các vật liệu công nghiệp phổ biến, bền bỉ và dễ lắp đặt.” Anh tạm dừng, nhấp một ngụm cà phê, đôi mắt sâu nhìn vào những con số và biểu đồ trên màn hình. “Anh nghĩ, hiệu quả sử dụng không gian và tiết kiệm ngân sách vẫn là ưu tiên hàng đầu. Chúng ta cần đảm bảo dự án nằm trong khuôn khổ cho phép.”
Thu lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt thông minh của cô lướt qua từng chi tiết trên bản vẽ. Cô không ngắt lời, chỉ khẽ gật đầu, tay nhẹ nhàng vuốt ve ly cà phê ấm nóng. Khi Khánh kết thúc, cô đặt ly xuống, mỉm cười nhẹ. “Em hiểu ý anh, Khánh. Việc tối ưu hóa không gian và quản lý chi phí là điều rất quan trọng trong bất kỳ dự án nào. Nhưng em nghĩ, một không gian thư giãn thực sự cần một chút ‘thở’. Em hình dung một nơi mà khi bước vào, mọi người có thể tạm quên đi áp lực công việc, tìm thấy sự bình yên và được truyền cảm hứng.”
Cô quay màn hình laptop về phía mình, bắt đầu phác thảo nhanh trên một tờ giấy trắng, những nét bút thanh thoát nhưng dứt khoát. “Có lẽ chúng ta có thể thử kết hợp cây xanh, ánh sáng tự nhiên và một khu vực ‘nghệ thuật’ nhỏ để mọi người có thể giải tỏa? Em nghĩ đến những chậu cây cảnh lớn ở góc phòng, những bức tường được trang trí bằng các tác phẩm nghệ thuật tối giản, hoặc thậm chí là một khu vực đọc sách với ghế bành êm ái, nơi ánh sáng tự nhiên có thể tràn vào. Đôi khi, sự ‘không hiệu quả’ về mặt số lượng chỗ ngồi lại mang lại hiệu quả lớn về tinh thần. Một không gian rộng rãi hơn một chút, ít bàn ghế hơn một chút, nhưng lại khiến con người cảm thấy thoải mái, được tôn trọng và có cảm hứng để làm việc tốt hơn.” Cô nhìn Khánh, ánh mắt đầy thuyết phục. “Em tin rằng, đầu tư vào tinh thần nhân viên chính là đầu tư vào năng suất và sự sáng tạo lâu dài của công ty.”
Khánh nhìn vào bản phác thảo của Thu, rồi lại nhìn cô. Anh thấy rõ ràng sự khác biệt trong cách tiếp cận của hai người. Anh luôn nhìn mọi thứ dưới lăng kính của hiệu quả, của con số, của sự thực dụng. Còn Thu, cô mang đến một hơi thở của nghệ thuật, của cảm xúc, của những giá trị vô hình nhưng lại có sức mạnh to lớn. Nội tâm Khánh bắt đầu có một cuộc đấu tranh nhỏ. Một phần anh muốn bám vào những nguyên tắc cũ, những thứ anh đã quen thuộc và cảm thấy an toàn. Anh sợ những ý tưởng “phi truyền thống” có thể mang lại rủi ro, hoặc vượt quá ngân sách. Nỗi sợ sai lầm, nỗi sợ không đủ tốt, nỗi sợ thất bại vẫn còn ẩn sâu trong anh, dù đã được xoa dịu phần nào.
Nhưng một phần khác trong anh lại bị cuốn hút bởi những gì Thu nói. “Không hiệu quả… nhưng hiệu quả tinh thần…” Anh lẩm bẩm, lặp lại lời cô, như thể đang nếm thử một khái niệm mới lạ. “Anh chưa từng nghĩ sâu đến vậy.” Anh nhớ lại những áp lực mà anh từng gánh vác, những lúc anh kiệt sức và cảm thấy cô độc. Nếu có một không gian như Thu mô tả, có lẽ anh đã không cảm thấy mệt mỏi đến thế. Anh bắt đầu hình dung ra cảnh nhân viên ngồi đọc sách dưới ánh nắng, hay thư giãn bên những chậu cây xanh, thay vì chen chúc trong một không gian chật chội, chỉ có bàn và ghế.
Khánh hít một hơi sâu, rồi gật đầu. “Em nói đúng. Có lẽ anh đã quá tập trung vào những con số mà quên mất yếu tố con người. Vậy, chúng ta có thể thử kết hợp những ý tưởng của em vào bản thiết kế ban đầu không? Anh muốn nghe thêm về cách em hình dung các khu vực chức năng, ví dụ như khu vực đọc sách, khu vực nghỉ ngơi yên tĩnh, hoặc một khu vực để tổ chức các buổi workshop nhỏ về sáng tạo.” Anh bắt đầu vẽ phác thảo trên bản nháp của mình, có thêm những câu hỏi mở, thể hiện sự tò mò và sẵn lòng học hỏi. Anh không còn chỉ đưa ra giải pháp, mà còn đặt câu hỏi, tìm kiếm sự cộng tác.
Thu mỉm cười, ánh mắt cô ánh lên vẻ hài lòng. “Chắc chắn rồi, Khánh. Em nghĩ chúng ta có thể tạo ra một không gian đa năng, linh hoạt, nơi mọi người có thể tìm thấy điều mình cần. Ví dụ, khu vực đọc sách có thể thiết kế với những chiếc ghế bành lớn, có vách ngăn nhẹ nhàng tạo sự riêng tư, và một kệ sách nhỏ với những cuốn sách truyền cảm hứng. Khu vực nghỉ ngơi có thể có những chiếc võng lưới hoặc ghế lười, tạo cảm giác thư thái như đang ở nhà. Và quan trọng nhất là ánh sáng và cây xanh, chúng ta cần tối đa hóa sự kết nối với thiên nhiên bên ngoài.”
Khánh lắng nghe, gật gù. Anh cảm thấy một sự hứng thú và nhẹ nhõm đang dâng lên trong lòng. Lần đầu tiên, anh không còn cảm thấy mình phải gánh vác toàn bộ dự án này một mình. Anh không còn phải tự mình đưa ra mọi quyết định, tự mình tìm kiếm mọi giải pháp. Anh có một người đồng hành, một người có thể bổ sung những gì anh còn thiếu, và mang đến những góc nhìn mới mẻ mà anh chưa từng nghĩ tới. Sự cởi mở của Thu, sự kiên nhẫn của cô khi lắng nghe và thuyết phục, đã giúp anh vượt qua được nỗi sợ hãi cố hữu của mình. Anh nhận ra, sự hợp tác này không làm anh yếu đi, mà ngược lại, nó làm cho công việc trở nên thú vị hơn, hiệu quả hơn, và quan trọng nhất là, anh cảm thấy được chia sẻ. Cảm giác này, thật sự rất khác.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời phía tây, hắt những vệt nắng cuối cùng lên những tán cây xanh rì của Công viên Bạch Hạc. Không khí mát mẻ, trong lành của buổi chiều tà, cùng với tiếng chim hót líu lo và tiếng gió xào xạc qua tán lá, tạo nên một bức tranh thanh bình, yên ả. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều nhẹ, mùi hoa cỏ thoang thoảng và mùi không khí trong lành hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Sau một ngày làm việc căng thẳng, Khánh và Thu quyết định đi dạo quanh công viên để giải tỏa đầu óc và tiếp tục thảo luận về dự án. Họ bước đi trên con đường lát đá sạch sẽ, tiếng bước chân nhẹ nhàng hòa vào không gian yên tĩnh. Vấn đề phát sinh là làm sao để cân bằng giữa yêu cầu về độ bền, ngân sách cho phép và yếu tố thân thiện với môi trường của vật liệu. Khánh, với bản tính thực tế và thận trọng, ban đầu có ý định chọn phương án an toàn nhất: các vật liệu công nghiệp đã được kiểm định, có giá thành ổn định và dễ dàng tìm kiếm trên thị trường.
“Anh nghĩ chúng ta nên ưu tiên độ bền và tính kinh tế trước, Thu,” Khánh nói, giọng anh trầm ổn, đôi mắt nhìn xa xăm vào khoảng không xanh thẳm của công viên. “Các vật liệu công nghiệp thường có tuổi thọ cao, ít cần bảo trì, và quan trọng là chúng ta có thể dễ dàng kiểm soát ngân sách. Dù sao thì, đây cũng là một dự án nội bộ, không cần quá cầu kỳ.” Anh vẫn còn giữ thói quen ưu tiên sự an toàn và tính toán. Anh sợ rằng việc thử nghiệm với vật liệu mới, thân thiện với môi trường nhưng có thể đắt hơn hoặc khó tìm hơn, sẽ gây ra rủi ro về chi phí và tiến độ.
Thu lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. Cô không phản đối ngay lập tức, mà để Khánh trình bày hết quan điểm của mình. Sau đó, cô nhẹ nhàng nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng đầy sức thuyết phục. “Em hiểu những lo ngại của anh về ngân sách và độ bền, Khánh. Đó là những yếu tố không thể bỏ qua. Nhưng em nghĩ, chúng ta đang thiết kế một không gian ‘thư giãn và truyền cảm hứng’. Việc lựa chọn vật liệu cũng là một phần để thể hiện triết lý đó. Em nghĩ chúng ta nên tìm một loại vật liệu tái chế, hoặc có nguồn gốc tự nhiên, dù giá thành có thể nhỉnh hơn một chút. Nó không chỉ tốt cho môi trường mà còn thể hiện thông điệp của công ty về sự phát triển bền vững và ý thức cộng đồng.” Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt kiên định. “Hơn nữa, việc sử dụng vật liệu thân thiện với môi trường cũng tạo ra một không gian sống khỏe mạnh hơn cho nhân viên, không có hóa chất độc hại, gần gũi với thiên nhiên. Điều đó cũng sẽ đóng góp vào hiệu quả tinh thần mà chúng ta đang hướng tới.”
Khánh dừng lại, bước chân chậm hẳn. Anh ngước nhìn những hàng cây cổ thụ đang tắm mình trong ánh nắng chiều, cảm nhận hơi mát từ hồ nước. Anh bắt đầu đấu tranh nội tâm. Một bên là sự an toàn, thực dụng đã ăn sâu vào suy nghĩ anh. Một bên là lời nói của Thu, về giá trị bền vững, về thông điệp, về sức khỏe tinh thần. Anh tự hỏi, liệu mình có đang quá cứng nhắc? Liệu có phải anh vẫn đang sợ rủi ro, sợ bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình? Nỗi sợ không đủ tốt, không đủ khả năng để giải quyết những vấn đề phức tạp hơn, vẫn còn đó, âm ỉ. Anh đã từng gánh vác mọi thứ một mình, và khi gặp phải một vấn đề, anh thường tự mình tìm ra giải pháp an toàn nhất, ít rủi ro nhất. Nhưng giờ đây, anh có Thu, một người có thể nhìn thấy những khía cạnh mà anh đã bỏ qua.
“Anh lo về ngân sách và độ bền,” Khánh thừa nhận, giọng anh trầm xuống, không còn vẻ kiên quyết như trước. Anh nhớ lại lời Thu nói về sự yếu đuối và sẻ chia. “Nhưng em nói đúng… Nếu chúng ta muốn tạo ra một không gian thực sự có ý nghĩa, có lẽ chúng ta cần phải nhìn xa hơn những con số. Để anh xem xét lại.” Anh im lặng một lát, suy nghĩ. Rồi anh nhìn Thu, ánh mắt anh ánh lên một sự tin tưởng mới. “Có lẽ chúng ta nên cùng tìm hiểu thêm về các nhà cung cấp mới. Anh muốn nghe ý kiến của em về các lựa chọn này. Em có gợi ý nào không?”
Lời nói của Khánh không còn là một mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi hợp tác. Anh đã không còn cố gắng tự mình giải quyết mọi thứ, mà đã sẵn sàng chia sẻ trách nhiệm và tin tưởng vào khả năng của người khác. Thu mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng chiều tà. “Tuyệt vời, Khánh! Em nghĩ có một vài nhà cung cấp vật liệu tái chế mà em từng hợp tác, họ có những sản phẩm rất chất lượng và giá cả cũng hợp lý. Chúng ta có thể liên hệ với họ để xem mẫu và hỏi báo giá.”
Họ tiếp tục đi dạo, thảo luận sôi nổi về các loại vật liệu, ưu nhược điểm của từng loại, và cách để tích hợp chúng vào thiết kế. Khánh không chỉ lắng nghe, mà còn đặt ra những câu hỏi sắc bén, phân tích các yếu tố một cách kỹ lưỡng. Anh không còn vội vàng đưa ra quyết định mà đã dành thời gian để cùng Thu tìm kiếm, cân nhắc. Cuối cùng, sau khi xem xét kỹ lưỡng các lựa chọn và so sánh, họ đã tìm được một giải pháp tối ưu hơn cả hai ban đầu nghĩ tới: một sự kết hợp giữa vật liệu tái chế cho các bề mặt trang trí và vật liệu công nghiệp bền bỉ cho cấu trúc chính, nằm trong ngân sách cho phép và vẫn đảm bảo tính thẩm mỹ, thân thiện với môi trường.
“Tuyệt vời, Thu,” Khánh nói, giọng anh đầy phấn chấn, ánh mắt anh sáng lên vẻ hài lòng. Anh nhìn cô, một nụ cười thực sự nở trên môi. “Nhờ em mà anh đã tìm ra một giải pháp mà anh không nghĩ tới. Cảm giác này… rất khác. Anh đã học được rất nhiều từ cách làm việc của em. Anh nhận ra, việc có thể chia sẻ và cùng nhau tìm ra con đường tốt nhất, nó không chỉ giảm bớt gánh nặng, mà còn mang lại một niềm vui và sự hứng khởi rất riêng.” Anh hít một hơi sâu, cảm nhận sự nhẹ nhõm và phấn chấn lan tỏa khắp cơ thể. Anh đã từng nghĩ, niềm vui trong công việc chỉ đến từ việc tự mình hoàn thành một cách hoàn hảo. Nhưng giờ đây, anh biết, niềm vui đó còn đến từ sự sẻ chia, từ việc cùng nhau kiến tạo.
Ánh hoàng hôn dần tắt, để lại một vầng sáng dịu nhẹ trên nền trời. Khánh nhìn Thu, ánh mắt anh ánh lên vẻ biết ơn và trân trọng. Sự hợp tác thành công trong dự án nhỏ này không chỉ củng cố niềm tin và sự kết nối giữa anh và Thu, mà còn báo hiệu về những mối quan hệ cá nhân sâu sắc hơn sẽ phát triển giữa họ. Khánh học được cách làm việc nhóm và mở lòng với ý tưởng mới là một bước quan trọng trong quá trình trưởng thành của anh, chuẩn bị cho anh những thử thách lớn hơn trong tương lai, bao gồm cả khả năng đối diện với quá khứ và những mối quan hệ phức tạp hơn. Anh đã không còn là người đàn ông chỉ biết gánh vác, mà đã trở thành một người biết sẻ chia, biết lắng nghe, và quan trọng nhất, biết tin tưởng. Anh biết, con đường phía trước còn nhiều điều phải học, nhưng anh không còn cô độc nữa. Và đó, là một khởi đầu đầy hy vọng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.