Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 435: Hơi Thở Mới Bên Người Quan Tâm
Ánh hoàng hôn dịu nhẹ buông xuống, nhuộm vàng cả không gian xung quanh, để lại một vầng sáng cam đỏ rực rỡ trên nền trời phía Tây Sài Gòn. Khánh đứng đó, hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn một luồng khí mới, một sự nhẹ nhõm đến lạ. Niềm vui từ sự sẻ chia và cùng nhau kiến tạo, một niềm vui mà anh từng nghĩ chỉ đến từ việc tự mình gánh vác mọi thứ một mình, giờ đây đã mở ra một chân trời khác. Anh nhìn bóng Thu khuất dần sau tán cây, lòng dâng lên một sự biết ơn và trân trọng sâu sắc. Anh biết, con đường phía trước còn nhiều điều phải học, nhiều gánh nặng phải đặt xuống, nhưng anh không còn cô độc nữa. Và đó, đúng là một khởi đầu đầy hy vọng.
Anh trở lại văn phòng, nơi những ánh đèn trắng đã bắt đầu thay thế ánh sáng tự nhiên. Tiếng gõ bàn phím lách cách vọng đều từ những khu vực làm việc còn sáng đèn, hòa lẫn với tiếng điện thoại bàn reo khe khẽ và tiếng thảo luận nhóm đôi lúc vang lên từ phòng họp kính. Mùi cà phê mới pha từ pantry lan tỏa, quyện với mùi giấy in còn mới và thoang thoảng hương nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp nữ. Không gian làm việc tại DreamWeaver vẫn vậy, hiện đại và năng động, nhưng hôm nay, Khánh cảm thấy nó ấm áp và dễ chịu hơn hẳn.
Anh ngồi xuống chiếc ghế xoay quen thuộc, trước màn hình máy tính vẫn còn mở báo cáo dự án "Không gian thư giãn" mà anh và Thu vừa hoàn thành. Ánh mắt anh lướt qua từng con số, từng dòng nhận xét, không phải với sự căng thẳng thường thấy, mà là một sự hài lòng, pha lẫn chút tự hào. Email từ trưởng phòng và ban giám đốc xếp đầy hộp thư đến, tất cả đều là những lời khen ngợi không ngớt về tính sáng tạo, hiệu quả và đặc biệt là "tinh thần nhân văn" của dự án. Anh Hùng, sếp trực tiếp của anh, thậm chí còn đích thân gửi một tin nhắn ngắn gọn: "Làm tốt lắm, Khánh. Anh thấy cậu đã trưởng thành rất nhiều, không chỉ trong công việc mà cả cách cậu đối diện với nó."
Khánh mỉm cười, một nụ cười thật sự, không còn là cái nhếch mép gượng gạo hay nụ cười xã giao. Anh cảm nhận được sự chân thành trong lời khen đó. Từng câu chữ trong email, từng phản hồi tích cực từ đồng nghiệp, không chỉ là sự công nhận cho công sức của anh, mà còn là minh chứng cho một sự thay đổi lớn lao bên trong. Anh đã từng là người ám ảnh với sự hoàn hảo, với việc phải tự mình kiểm soát mọi thứ, tin rằng chỉ có gánh vác một mình mới đảm bảo được kết quả tốt nhất. Anh từng tin rằng, càng ôm đồm nhiều, anh càng thể hiện được năng lực và giá trị của bản thân. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, cái giá phải trả cho sự "hoàn hảo" đó là sự kiệt quệ, là cảm giác cô độc và một gánh nặng tâm lý không ngừng đè nén.
"Này Khánh, dự án không gian thư giãn được khen lắm đấy. Anh Hùng còn đích thân xuống xem. Có vẻ cậu đã tìm được 'trợ thủ' đắc lực rồi nhỉ?"
Giọng Kiên vang lên từ phía sau, kéo Khánh về thực tại. Kiên, với dáng người cao ráo và gương mặt hiền lành sau cặp kính cận, đặt tay lên vai Khánh, ánh mắt lấp lánh sự vui vẻ và quan tâm. Kiên là một trong số ít đồng nghiệp mà Khánh cảm thấy thoải mái khi chia sẻ những suy nghĩ riêng tư, dù trước đây anh vẫn luôn giữ khoảng cách.
Khánh quay ghế lại, nhìn Kiên, nụ cười vẫn còn vương trên môi. "Cũng nhờ có Thu thôi. Cô ấy có những ý tưởng rất hay, và cách tiếp cận vấn đề cũng rất khác biệt." Anh không ngần ngại thừa nhận vai trò của Thu, không còn cảm thấy cần phải tự mình nhận hết công lao hay chứng tỏ bản thân. "Ban đầu anh cứ khăng khăng theo hướng tối ưu hóa chi phí và độ bền, nhưng Thu đã chỉ ra rằng một không gian thực sự hiệu quả phải chạm đến cảm xúc, phải mang lại giá trị tinh thần cho người sử dụng. Anh đã học được rất nhiều."
Kiên gật đầu, ánh mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên trước sự cởi mở của Khánh. "Tôi thấy cậu dạo này khác thật đấy. Vui vẻ hơn, bớt căng thẳng hơn. Có vẻ Thu có năng lực đặc biệt trong việc khai thác tiềm năng của người khác nhỉ?" Anh cười, trêu chọc. "Hoặc là, cô ấy khiến cậu nhận ra những điều mà cậu đã cố tình lãng quên bấy lâu nay."
Khánh im lặng, ánh mắt lướt qua chiếc ghế trống đối diện, nơi Thu thường ngồi. Chiếc ghế gọn gàng, trên bàn không có một tập tài liệu bừa bộn nào, chỉ có một chậu cây nhỏ xanh tươi và một cuốn sổ phác thảo đặt ngay ngắn. Anh chợt nhận ra điều Kiên nói là đúng. Thu không chỉ là một đồng nghiệp giỏi, cô ấy còn là một "người khơi gợi". Cô ấy không trực tiếp thay đổi anh, mà chỉ nhẹ nhàng gợi mở, giúp anh nhìn lại những giá trị mà anh từng bỏ quên, những góc khuất trong tâm hồn anh mà anh đã tự mình che giấu. Anh từng nghĩ, sự mệt mỏi và áp lực là điều hiển nhiên của cuộc sống, của một người đàn ông trưởng thành phải gánh vác mọi thứ. Anh đã từng chấp nhận nó như một phần tất yếu. Nhưng Thu đã cho anh thấy, có những cách khác để đối diện, để giảm bớt gánh nặng, để tìm thấy sự cân bằng.
Khánh cảm thấy một sự nhẹ nhõm không lời. Anh không còn gồng mình gánh vác mọi thứ một mình, không còn phải tự mình tìm ra mọi giải pháp, hay tự mình chịu đựng mọi áp lực. Việc chia sẻ gánh nặng công việc với Thu không chỉ giúp dự án thành công mà còn giải tỏa áp lực tâm lý cho anh. Anh đã học được cách tin tưởng, cách dựa vào người khác, điều mà trước đây anh cho là yếu điểm. Anh nhận ra, sự cộng tác không phải là sự yếu đuối, mà là một nguồn sức mạnh, một cách để nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau, và quan trọng hơn, để không còn cảm thấy cô độc. Cảm giác này, sự hài lòng này, nhẹ nhàng và sâu sắc hơn bất cứ thành công cá nhân nào anh từng đạt được. Anh hít thở sâu, cảm nhận từng hơi thở mang theo sự thư thái, như thể một phần gánh nặng vô hình đã được trút bỏ, để lại một không gian trống trải trong lồng ngực, sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ.
***
Buổi tối hôm đó, Khánh và Thu có một buổi hẹn khác, không phải ở một nhà hàng sang trọng hay quán cà phê yên tĩnh, mà là ở một quán ăn vỉa hè náo nhiệt trên khu Phan Xích Long. Ánh đèn vàng hắt xuống từ những bóng đèn treo lủng lẳng, làm khuôn mặt họ thêm rạng rỡ giữa dòng người qua lại. Tiếng xào nấu xèo xèo từ những chảo lớn, tiếng nói chuyện rôm rả của các nhóm bạn, tiếng còi xe và tiếng nhạc từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng đường phố đặc trưng của Sài Gòn. Mùi thức ăn thơm lừng của bánh tráng trộn, ốc xào dừa, bún đậu mắm tôm lan tỏa trong không khí, quyện với mùi khói bếp nhẹ và chút ẩm nồng của Sài Gòn về đêm. Bầu không khí náo nhiệt, bình dân nhưng lại tràn đầy sức sống và sự thân thiện.
Khánh ngồi đối diện Thu, giữa những chiếc bàn nhựa đơn giản, cảm thấy một sự thoải mái đến lạ. Anh từng là người thích sự yên tĩnh, sự riêng tư. Những nơi ồn ào, đông đúc như thế này thường khiến anh cảm thấy khó chịu, ngột ngạt. Nhưng tối nay, bên cạnh Thu, anh lại thấy nó dễ chịu một cách bất ngờ.
"Em thích những quán như thế này," Thu nói, tay gắp một miếng bánh tráng trộn đưa lên miệng, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Có vẻ ồn ào nhưng lại rất sống động, chân thực. Giống như cuộc sống vậy, đâu phải lúc nào cũng tĩnh lặng."
Khánh nhấm nháp một miếng ốc, vị cay nồng, mặn mà tan chảy trong miệng. "Trước đây anh ít khi đến những nơi thế này. Thường thì ăn vội ở công ty hoặc về nhà. Anh luôn nghĩ những nơi như thế này quá... xô bồ." Anh dừng lại, nhìn quanh, rồi lại nhìn Thu. "Nhưng hôm nay... anh thấy rất thoải mái." Giọng anh trầm ấm, mang theo một sự thành thật mà chính anh cũng bất ngờ. Anh không cần phải cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình, không cần phải giữ một vẻ ngoài "đứng đắn" hay "chuyên nghiệp" như anh vẫn thường làm. Bên cạnh Thu, anh chỉ đơn giản là chính mình.
Thu mỉm cười, ánh mắt cô ánh lên sự thấu hiểu. "Cuộc sống đã đủ áp lực rồi, mình phải tự tạo ra những khoảnh khắc nhẹ nhàng cho bản thân chứ. Anh thấy sao?" Cô không hỏi một cách dò xét, mà như một lời mời gọi, một sự chia sẻ chân thành.
Khánh gật đầu, suy nghĩ về những lời Thu nói. Anh nhớ lại những năm tháng trước đây, khi cuộc sống của anh chỉ xoay quanh công việc, tiền bạc và những kỳ vọng nặng nề. Mỗi bữa ăn chỉ là một nghĩa vụ, một cách để nạp năng lượng cho guồng quay không ngừng nghỉ. Anh chưa bao giờ thực sự "tận hưởng" một bữa ăn, một khoảnh khắc nào đó. Anh luôn mang theo gánh nặng trên vai, ngay cả trong những giây phút tưởng chừng như thư giãn nhất. Anh đã từng nghĩ, đó là định mệnh của anh, là cái giá phải trả cho sự thành công.
Nhưng giờ đây, ngồi giữa tiếng cười nói rôm rả, giữa mùi thức ăn thơm lừng và không khí oi ả của Sài Gòn, anh cảm thấy một sự tự do hiếm có. Thu không nói nhiều về công việc, cô kể về những đam mê nhỏ bé của mình: những buổi chiều cuối tuần lang thang các con hẻm cũ để tìm kiếm cảm hứng vẽ tranh, những chuyến đi bất chợt đến các tỉnh miền Tây để khám phá ẩm thực đường phố, những cuốn sách cô vừa đọc và những bộ phim cô vừa xem. Những câu chuyện bình dị, chân thật ấy như một dòng suối mát lành, gột rửa đi những lo toan, những áp lực vô hình mà anh đã vô thức gánh vác bấy lâu.
Khánh lắng nghe, không cần phải phân tích, không cần phải tìm kiếm giải pháp. Anh chỉ đơn giản là lắng nghe, và cảm nhận. Anh nhận ra, sự kết nối với Thu không phải là sự cố gắng, không phải là sự ép buộc, mà là một sự tự nhiên, nhẹ nhàng như hơi thở. Anh không cần phải "diễn" một vai nào đó, không cần phải tỏ ra mạnh mẽ hay hoàn hảo. Anh có thể cười khi nghe những câu chuyện vui, có thể suy tư khi Thu chia sẻ những chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc sống, và có thể im lặng mà không cảm thấy gượng gạo.
Anh nhấm nháp món ăn, thỉnh thoảng cười nhẹ trước câu chuyện của Thu. Anh không còn vẻ căng thẳng thường thấy, thay vào đó là sự thư thái hiếm có. Đôi mắt anh, vốn dĩ luôn mang vẻ mệt mỏi và suy tư, giờ đây ánh lên một sự bình yên, một chút tò mò về thế giới mà Thu đang mở ra. Anh nhìn Thu, nhìn cách cô say mê kể về những chuyến đi, về những cảm hứng nghệ thuật, anh chợt nhận ra một điều quan trọng: Thu không cố gắng thay đổi anh, cô ấy chỉ đơn giản là sống đúng với con người mình, và chính sự chân thật, sự tích cực đó đã vô tình chạm đến những góc khuất trong tâm hồn anh, đánh thức những phần con người anh đã ngủ quên bấy lâu.
Anh đã từng nghĩ, hạnh phúc là đạt được những mục tiêu lớn lao, là xây dựng một sự nghiệp vững chắc, là có một cuộc sống vật chất đủ đầy. Nhưng giờ đây, ngồi đây, giữa một quán ăn vỉa hè ồn ào, nhâm nhi những món ăn bình dị, lắng nghe những câu chuyện đời thường, anh nhận ra hạnh phúc còn có thể đến từ những điều nhỏ bé, từ sự kết nối chân thật, từ sự thoải mái khi là chính mình bên một người biết lắng nghe và thấu hiểu. Cảm giác này, như một làn gió mới, thổi bay đi những đám mây u ám trong tâm trí anh, để lại một khoảng trời trong xanh và đầy hy vọng. Anh cảm thấy cuộc sống bớt nặng nề hơn rất nhiều, như thể một tảng đá vô hình đã được di chuyển khỏi lồng ngực anh. Anh nhận ra, anh đã bỏ lỡ điều này bấy lâu nay.
***
Sau bữa ăn, dòng người vẫn tấp nập trên đường phố Quận 1. Đèn đường lung linh, những bảng hiệu rực rỡ sắc màu, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện xen lẫn tiếng nhạc từ các cửa hàng tạo nên một bức tranh đêm Sài Gòn vừa sôi động, vừa lãng mạn. Khánh và Thu đi bộ một đoạn trên vỉa hè trước khi chia tay. Không khí oi ả của Sài Gòn về đêm vẫn còn đó, nhưng không còn khiến anh khó chịu như trước. Thay vào đó, anh cảm thấy nó mang một vẻ thân thuộc, một phần của sự sống động mà anh đang dần học cách đón nhận.
Họ không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng trao đổi vài câu chuyện vặt. Thu kể về một cuốn sách cô vừa đọc, về những triết lý sống đơn giản nhưng sâu sắc mà cô tìm thấy trong đó. Khánh lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, hoặc đưa ra một câu hỏi ngắn gọn nhưng đầy suy tư. Anh không còn vội vã, không còn cảm thấy cần phải lấp đầy khoảng trống bằng những lời nói vô nghĩa. Sự im lặng giữa họ không phải là sự gượng gạo, mà là một không gian để cảm nhận, để kết nối.
Khánh cảm thấy như mình đang hít thở một luồng không khí mới. Sự hiện diện của Thu, những câu chuyện bình dị của cô, đã gột rửa đi phần nào những lo toan, nặng nề trong anh. Anh nhận ra, đã rất lâu rồi anh mới có được cảm giác nhẹ nhõm và tự tại đến vậy. Nó không phải là sự nhẹ nhõm tạm thời sau khi hoàn thành một dự án, mà là một sự bình yên sâu sắc, lan tỏa từ bên trong.
"Cảm ơn Thu vì buổi tối hôm nay," Khánh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự chân thành. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt anh ánh lên vẻ biết ơn. "Anh... anh thấy rất vui." Câu nói đó, tuy đơn giản, nhưng chứa đựng cả một sự thay đổi lớn lao. Một người đàn ông từng ít khi biểu lộ cảm xúc, từng ngại nói ra những lời thật lòng, giờ đây đã có thể thoải mái chia sẻ niềm vui của mình.
Thu mỉm cười, nụ cười dịu dàng như ánh trăng. "Không có gì đâu anh. Em cũng vậy." Cô ngừng một chút, nhìn vào mắt anh, ánh mắt cô ánh lên sự quan tâm và thấu hiểu. "Anh nhớ nghỉ ngơi thật tốt nhé. Đừng có ôm đồm hết mọi việc nữa." Lời nhắc nhở của cô không phải là sự trách móc, mà là một sự động viên, một lời nhắc nhở nhẹ nhàng để anh tiếp tục con đường thay đổi của mình.
Khánh gật đầu, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Anh biết, Thu không chỉ quan tâm đến công việc của anh, mà còn quan tâm đến sức khỏe, đến sự bình yên trong tâm hồn anh. Sự quan tâm đó, không quá phô trương, nhưng lại chân thành và sâu sắc, đủ để chạm đến những phần mềm yếu nhất trong anh.
Họ đứng đó thêm vài phút, không nói gì, chỉ đơn giản là cảm nhận sự hiện diện của nhau giữa dòng người hối hả. Rồi, Thu đưa tay vẫy nhẹ, quay người bước đi. Khánh dõi theo bóng cô khuất dần trong dòng người và ánh đèn phố thị. Anh không vội vàng quay lưng đi, mà vẫn đứng đó, như muốn lưu giữ lại khoảnh khắc bình yên này.
Khi bóng Thu đã hoàn toàn biến mất, Khánh mới quay người bước đi. Anh không còn vẻ đăm chiêu, nặng trĩu như những tối trước đây. Thay vào đó, ánh mắt anh ánh lên một sự suy tư bình yên, một sự chấp nhận nhẹ nhàng. Anh cảm thấy thoải mái và dễ chịu khi ở bên Thu, như thể cô ấy mang đến một nguồn năng lượng tích cực, xoa dịu những góc cạnh thô ráp trong tâm hồn anh.
Anh biết, cuộc sống vẫn còn nhiều thử thách, nhiều áp lực đang chờ đợi. Nhưng anh không còn sợ hãi. Anh đã học được cách chấp nhận sự trợ giúp, học cách chia sẻ gánh nặng, và quan trọng nhất, học cách tin tưởng vào những kết nối chân thật. Sự xuất hiện của Thu trong cuộc đời anh không chỉ là một sự tình cờ, mà là một luồng gió mới, mang theo hơi thở của sự bình yên và hy vọng. Nó là một bước chuẩn bị quan trọng cho những thử thách lớn hơn trong tương lai, bao gồm cả việc đối diện với những cảm xúc phức tạp khi một ngày nào đó, anh lại gặp lại Linh. Nhưng giờ đây, anh tin rằng mình đã đủ vững vàng để đối mặt với mọi thứ, không còn cô độc như trước. Và đó, chính là một khởi đầu đầy hứa hẹn cho một chương mới trong cuộc đời anh.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.