Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 436: Ưu Tiên Mới: Nhịp Sống Cân Bằng

Khánh bước đi trên vỉa hè quen thuộc của Sài Gòn, lòng anh vẫn còn vương vấn dư vị ngọt ngào của buổi tối. Dòng người vẫn tấp nập, những bảng hiệu rực rỡ sắc màu, tiếng còi xe và tiếng nhạc hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của phố thị. Nhưng tối nay, tất cả những âm thanh ấy không còn là gánh nặng, không còn là sự xô bồ khiến anh mệt mỏi. Chúng là một phần của cuộc sống, một phần của cái ‘hơi thở mới’ mà anh đang học cách đón nhận. Anh biết, cuộc sống vẫn còn nhiều thử thách, nhiều áp lực đang chờ đợi. Nhưng anh không còn sợ hãi. Anh đã học được cách chấp nhận sự trợ giúp, học cách chia sẻ gánh nặng, và quan trọng nhất, học cách tin tưởng vào những kết nối chân thật. Sự xuất hiện của Thu trong cuộc đời anh không chỉ là một sự tình cờ, mà là một luồng gió mới, mang theo hơi thở của sự bình yên và hy vọng. Nó là một bước chuẩn bị quan trọng cho những thử thách lớn hơn trong tương lai, bao gồm cả việc đối diện với những cảm xúc phức tạp khi một ngày nào đó, anh lại gặp lại Linh. Nhưng giờ đây, anh tin rằng mình đã đủ vững vàng để đối mặt với mọi thứ, không còn cô độc như trước. Và đó, chính là một khởi đầu đầy hứa hẹn cho một chương mới trong cuộc đời anh.

***

Sáng hôm sau, Khánh đến công ty với một tinh thần sảng khoái hơn mọi khi. Ánh nắng tháng Năm dịu dàng xuyên qua những tấm kính lớn của tòa nhà 'DreamWeaver', phản chiếu lên sàn đá cẩm thạch bóng loáng, mang theo hơi ấm của một ngày mới sắp bắt đầu. Công ty thiết kế này luôn mang một vẻ hiện đại, năng động với không gian mở rộng lớn, những mảng tường được trang trí bằng các tác phẩm nghệ thuật đương đại đầy phá cách và xen kẽ là những chậu cây xanh tươi mát, tạo cảm giác gần gũi với thiên nhiên giữa lòng đô thị. Tiếng gõ bàn phím lách cách đã bắt đầu vang lên từ sớm, xen lẫn tiếng điện thoại reo nhè nhẹ, tiếng thảo luận nhỏ của một nhóm đồng nghiệp nào đó đang vây quanh chiếc bảng trắng. Xa xa, tiếng máy pha cà phê rì rầm như một bản nhạc nền quen thuộc của buổi sáng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, hòa quyện với mùi giấy in còn mới và thoang thoảng hương nước hoa nhẹ nhàng của các nữ đồng nghiệp, tạo nên một bầu không khí vừa chuyên nghiệp, vừa đầy cảm hứng.

Khánh ngồi vào bàn làm việc của mình, chiếc bàn vẫn gọn gàng ngăn nắp như mọi khi. Anh mở máy tính, màn hình vừa bật sáng, một email mới tinh đã nhấp nháy trên góc phải. Đó là email từ Anh Hùng, cấp trên trực tiếp của anh. Đôi mắt Khánh lướt qua dòng tiêu đề và nội dung ngắn gọn nhưng đầy tính "gấp gáp": "Dự án Y cần được xem xét ngay. Anh muốn có bản nháp đầu tiên vào sáng mai. Rất gấp."

Áp lực vô hình lại ập đến, một cảm giác quen thuộc như một người bạn cũ không mời mà đến. Nó gợi lại thói quen làm việc quên mình của Khánh trước đây, những đêm thức trắng để hoàn thành đúng deadline, những bữa ăn vội vã trước màn hình máy tính. Một thoáng dao động xẹt qua trong đôi mắt sâu thẳm của anh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng đầy không khí, và rồi thở ra chậm rãi. Cái hít thở ấy không chỉ là để cung cấp oxy cho phổi, mà còn là một động tác tự điều chỉnh, một lời nhắc nhở cho chính bản thân.

"Lại một dự án gấp...", anh thầm nghĩ trong đầu, giọng điệu xen lẫn chút mệt mỏi của thói quen cũ và sự kiên định của ý chí mới. Nhưng ngay lập tức, hình ảnh nụ cười dịu dàng của Thu đêm qua hiện lên, cùng với lời hẹn chưa thành hình cho một buổi triển lãm nghệ thuật cuối tuần. "Nhưng mình đã hứa với Thu rồi. Không thể hủy được nữa." Lời hứa đó không phải là một cam kết bằng văn bản, mà là một lời hứa với chính bản thân, về việc ưu tiên bản thân, ưu tiên những gì mang lại sự cân bằng và niềm vui.

Khánh nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay anh lướt nhẹ trên bàn phím nhưng chưa gõ. Trước đây, anh sẽ không ngần ngại lao vào công việc ngay lập tức, bỏ qua mọi kế hoạch cá nhân. Anh sẽ cảm thấy tội lỗi nếu không đáp ứng được kỳ vọng của cấp trên, sẽ tự trách mình nếu không thể hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình đã khắc sâu vào tâm trí anh một niềm tin rằng anh phải luôn gồng mình, phải luôn là người mạnh mẽ nhất, gánh vác mọi thứ. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Anh không còn là Khánh của hai năm trước, người đàn ông sống như một cỗ máy được lập trình để làm việc.

Anh hít thêm một hơi nữa, rồi bắt đầu gõ email phản hồi. Những ngón tay anh di chuyển chắc chắn, không còn vẻ do dự. "Dạ, em đã nhận được thông tin. Em sẽ xem xét ngay khi có thể vào sáng mai và gửi bản nháp sớm nhất. Tối nay em có việc cá nhân quan trọng." Anh đọc lại email một lần nữa, đôi mắt anh ánh lên sự kiên định. Đó là một lời từ chối lịch sự và dứt khoát, một điều mà Khánh trước đây hiếm khi làm. Anh đã học được cách đặt ra ranh giới, không còn để công việc nuốt chửng hoàn toàn cuộc sống cá nhân.

Sau khi gửi email, Khánh không vội vàng mở tài liệu dự án Y. Anh chậm rãi tắt máy tính, thu dọn gọn gàng những vật dụng trên bàn làm việc. Anh không còn vẻ mặt đăm chiêu, nặng trĩu mà thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. Anh đứng dậy, bước ra khỏi văn phòng. Tiếng gõ bàn phím vẫn lách cách phía sau lưng, tiếng thảo luận vẫn sôi nổi, nhưng tất cả đều trở nên xa xăm. Anh bỏ lại sau lưng sự hối hả, nhộn nhịp của công việc, như thể đang bước ra khỏi một thế giới khác, để tìm đến một không gian yên bình hơn, riêng tư hơn. Anh biết, một dự án gấp không phải là tận thế. Anh có thể xử lý nó vào sáng mai, khi đầu óc minh mẫn và tinh thần thoải mái hơn. Quan trọng hơn, anh đã chọn ưu tiên cho bản thân và mối quan hệ của mình. Đó là một sự thay đổi lớn, một dấu hiệu trưởng thành rõ rệt.

***

Màn đêm buông xuống, mang theo không khí mát mẻ hơn sau một ngày nắng gắt của Sài Gòn. Khánh lái xe đến Quận 3, nơi có quán Cà Phê 'Hồi Ức' mà Thu đã giới thiệu. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo thành quán cà phê mang một vẻ đẹp hoài niệm, trầm mặc, đối lập hoàn toàn với sự hiện đại của tòa nhà 'DreamWeaver' ban ngày. Tường gạch trần loang lổ vết thời gian, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ được chạm khắc tinh xảo, đèn lồng giấy treo lơ lửng tạo ra ánh sáng vàng dịu. Khắp nơi là những kệ sách chất đầy những cuốn tiểu thuyết cũ, những tập thơ ố màu và vô số vật trang trí cổ điển gợi nhớ về một Sài Gòn xưa. Có một góc ban công nhỏ nhìn xuống con hẻm vắng, nơi những cơn mưa phùn thường hay rơi tí tách trên mái hiên, tạo nên một bản nhạc riêng tư và lãng mạn.

Khánh chọn một góc khuất, nơi có thể nhìn bao quát cả quán mà vẫn giữ được sự riêng tư. Nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa cổ, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tiếng nói chuyện thì thầm của những cặp đôi hay nhóm bạn đang chìm trong không gian riêng của mình. Mùi cà phê rang xay thơm nồng, mùi bánh ngọt mới ra lò quyện với mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương trà hoa dịu mát, tạo nên một bầu không khí thanh bình, lãng mạn và đầy chất thơ.

Thu đến không lâu sau đó, trên người cô là bộ trang phục công sở gọn gàng nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch và hiện đại. Nụ cười tươi tắn của cô như một tia nắng xua tan đi sự mệt mỏi còn sót lại trong Khánh. Đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp của cô nhìn anh với vẻ quan tâm, khiến anh cảm thấy thoải mái và dễ chịu ngay lập tức.

"Anh có vẻ thư thái hơn nhiều đấy. Chắc dự án mới xong xuôi rồi?", Thu hỏi, giọng cô tự nhiên và nhẹ nhàng. Cô đẩy chiếc cốc cà phê về phía Khánh, một cử chỉ nhỏ nhưng ấm áp, như thể cô đã biết trước anh sẽ gọi món gì.

Khánh mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng và chân thành. "Cũng có chút áp lực mới, nhưng anh quyết định gác lại. Dù sao thì, cuộc sống đâu chỉ có công việc. Anh không muốn bỏ lỡ buổi tối hôm nay." Ánh mắt anh nhìn Thu đầy chân thành, một sự thay đổi lớn so với Khánh của hai năm trước – người đàn ông từng chỉ biết đến công việc và trách nhiệm, người mà đôi khi còn quên cả những bữa ăn. Giờ đây, anh biết trân trọng những khoảnh khắc bình yên và những kết nối ý nghĩa.

Thu khẽ cười, ánh mắt cô ánh lên sự thấu hiểu. "Ôi, nghe vậy mà em thấy vui ghê. Em thì thích đi tìm những quán cà phê cũ, hoặc vẽ vời linh tinh. Nó giúp em nạp lại năng lượng sau những ngày dài. Anh thì sao?"

Khánh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Anh thì dạo này hay đi gym, chạy bộ ở công viên. Cảm thấy khỏe hơn rất nhiều. Cũng bắt đầu đọc sách nhiều hơn, những cuốn không liên quan đến kinh doanh." Anh kể, giọng điệu thoải mái và pha chút hứng thú. Anh không còn ngại chia sẻ những điều nhỏ nhặt về cuộc sống cá nhân của mình nữa. Sự hiện diện của Thu mang lại cho anh một cảm giác an toàn, một không gian để anh có thể là chính mình mà không cần phải gồng mình hay che giấu bất cứ điều gì.

"Vậy là tốt rồi," Thu nói, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui. "Ai cũng cần một khoảng không cho riêng mình, một nơi để 'sạc pin' phải không? Quan trọng là mình biết dừng lại đúng lúc để không bị cuốn vào guồng quay."

Cả hai cùng cười, một nụ cười tự nhiên và đồng điệu. Ánh mắt họ giao nhau, không cần nói ra thành lời, nhưng cả hai đều cảm nhận được sự thấu hiểu sâu sắc đang chảy giữa họ. Khánh cảm thấy thực sự nhẹ nhõm và vui vẻ. Đó là một sự thoải mái mà anh đã bỏ lỡ bấy lâu, một cảm giác được sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, không phải lo lắng về những gánh nặng vô hình. Anh chủ động hỏi thêm về sở thích của Thu, về những cuốn sách cô đang đọc, về những bức tranh cô đang ấp ủ. Anh lắng nghe chăm chú từng câu chuyện của cô, không bỏ sót một chi tiết nào. Sự chân thành và cởi mở của Khánh khiến Thu cũng cảm thấy thoải mái hơn khi chia sẻ những góc khuất trong tâm hồn mình.

Họ trò chuyện về đủ thứ chuyện trên đời, từ những câu chuyện phiếm về công việc, những bộ phim vừa xem, cho đến những triết lý sống đơn giản mà họ đã chiêm nghiệm được qua trải nghiệm cá nhân. Thu kể về hành trình tìm lại đam mê vẽ của mình, về những lúc cô thấy bế tắc nhưng rồi lại tìm thấy cảm hứng từ những điều bình dị nhất. Khánh lắng nghe, đôi khi gật đầu đồng tình, đôi khi lại đưa ra một câu hỏi khơi gợi, thể hiện sự quan tâm sâu sắc của anh. Anh nhận ra, cuộc sống không chỉ có mục tiêu và thành công, mà còn có những khoảnh khắc nhỏ bé, những cuộc trò chuyện ý nghĩa, những kết nối chân thành như thế này mới là điều khiến tâm hồn anh được nuôi dưỡng. Anh không còn cảm thấy cần phải nói những lời hoa mỹ hay bày tỏ cảm xúc một cách khoa trương. Sự im lặng giữa họ đôi khi còn có sức nặng hơn cả ngàn lời nói, là một không gian để cả hai cùng cảm nhận và kết nối.

Quán cà phê dần vắng khách, tiếng nhạc jazz cũng trở nên trầm lắng hơn. Ánh đèn vàng dịu vẫn bao trùm lấy không gian, tạo nên một bức tranh lãng mạn và bình yên. Khánh nhìn Thu, đôi mắt anh ánh lên một sự biết ơn chân thành. Anh biết ơn vì sự xuất hiện của cô, vì những năng lượng tích cực mà cô mang lại, vì đã giúp anh tìm lại được sự cân bằng và niềm vui trong cuộc sống. Buổi tối hôm nay không chỉ là một buổi hẹn hò đơn thuần, mà nó còn là một lời khẳng định cho sự lựa chọn của Khánh, về việc ưu tiên bản thân và những mối quan hệ ý nghĩa. Anh đã không hối hận khi gác lại công việc để dành thời gian cho khoảnh khắc này, và anh biết, đó là một trong những quyết định đúng đắn nhất của anh.

***

Trở về căn hộ của mình vào đêm khuya, Khánh không bật đèn lớn. Anh chỉ để ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn ngủ hắt lên một góc phòng. Căn hộ của anh, từng mang vẻ cô độc và lạnh lẽo, giờ đây đã ấm cúng hơn nhiều nhờ sự hiện diện của vài chậu cây xanh nhỏ được Thu tặng, và đặc biệt là mùi hương nhẹ nhàng của nến thơm mà cô đã tặng anh dịp trước, vẫn còn vương vấn trong không khí. Tiếng thành phố vọng lại từ xa rất nhỏ, chỉ đủ để nhắc nhở anh rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn bên ngoài bức tường, nhưng không đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng và bình yên trong căn phòng.

Khánh ngồi xuống ghế sofa, khẽ thở ra một hơi dài. Anh nhắm mắt lại, để dòng suy nghĩ trôi lững lờ. Buổi tối với Thu hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh, từng chi tiết nhỏ, từng nụ cười, từng ánh mắt. Anh cảm nhận được sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác bình yên sâu sắc mà đã rất lâu rồi anh mới có được. Anh từng nghĩ, thành công là tất cả, là thước đo giá trị của một người đàn ông. Anh đã lao vào công việc không ngừng nghỉ, chấp nhận mọi áp lực, gồng mình gánh vác mọi thứ với niềm tin rằng chỉ có như vậy anh mới có thể mang lại hạnh phúc cho những người mình yêu thương, và chứng minh giá trị của bản thân. Nhưng giờ đây, anh hiểu ra rằng, sự bình yên này, sự sẻ chia này, sự kết nối chân thành này… nó cũng quan trọng không kém, thậm chí còn hơn cả những thành công vật chất.

Anh nhớ lại lời nói của Ông Phi, người cố vấn già đã từng nói với anh: "Thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn." Lời nói ấy, vào thời điểm đó, đối với Khánh chỉ là một triết lý xa vời, là những điều anh chưa thể chạm tới. Nhưng giờ đây, nó không còn là lý thuyết suông mà đã trở thành kim chỉ nam cho cuộc sống của anh. Anh đã học được cách định nghĩa lại "thành công" theo cách riêng của mình, không còn bó hẹp trong những con số tài chính hay vị trí xã hội.

Khánh mỉm cười nhẹ. Đó là một nụ cười mãn nguyện, một nụ cười của sự chấp nhận và bình yên. "Mình đã chọn đúng," anh thầm nghĩ. Cuộc sống này đáng được sống trọn vẹn, đáng được tận hưởng từng khoảnh khắc, không phải chỉ để gồng mình gánh vác những trách nhiệm nặng nề. Anh đã chấp nhận giới hạn của bản thân, không còn cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người hay ôm đồm tất cả mọi việc. Anh đã học cách buông bỏ những áp lực không cần thiết, để dành chỗ cho những niềm vui nhỏ bé, những mối quan hệ ý nghĩa.

Anh mở mắt, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên nền trời đêm. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời. Anh cảm thấy mình không còn cô độc giữa biển người rộng lớn này nữa. Anh với tay lấy chiếc điện thoại, không phải để kiểm tra email công việc hay tin nhắn từ Anh Hùng. Thay vào đó, anh mở ứng dụng nhắn tin và xem lại tin nhắn của Thu. Chỉ là vài dòng tin nhắn hỏi thăm, nhưng chúng mang lại cho anh một cảm giác ấm áp và gần gũi.

Khánh cảm thấy một sự bình yên, đủ đầy, một sự hài lòng sâu sắc với lựa chọn của mình. Anh biết rằng, dù cuộc sống vẫn còn nhiều thử thách, nhưng anh đã có đủ sự vững vàng để đối mặt. Sự ưu tiên của Khánh cho Thu và cuộc sống cá nhân không phải là sự trốn tránh, mà là một bước đi có ý thức để xây dựng một nền tảng vững chắc cho hạnh phúc của chính mình. Mối quan hệ giữa anh và Thu đang dần trở nên sâu sắc và bền vững hơn, dựa trên sự cân bằng, thấu hiểu và ít áp lực hơn. Việc Khánh chấp nhận giới hạn và tìm kiếm sự cân bằng là bước chuẩn bị quan trọng cho anh đối mặt với những thử thách lớn hơn trong tương lai, bao gồm cả khả năng đối diện với quá khứ và những cảm xúc phức tạp khi một ngày nào đó, anh lại gặp lại Linh. Nhưng giờ đây, anh tin rằng mình đã đủ vững vàng để đối mặt với mọi thứ, không còn cô độc như trước. Anh đã sẵn sàng cho một chương mới, một cuộc sống cân bằng và trọn vẹn hơn.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free