Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 438: Linh: Gánh Nặng Đam Mê Độc Lập
Khánh đã tìm thấy bình yên, chấp nhận quá khứ và sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, không còn cô độc. Nhưng ở một nơi khác, giữa nhịp sống hối hả của thành phố, Linh cũng đang miệt mài vẽ nên chương mới cho riêng mình, một chương đầy đam mê, kiên định nhưng cũng chất chứa không ít lo âu.
Buổi sáng muộn, ánh nắng nhẹ nhàng như rót mật qua tấm mái tôn cũ kỹ của Gác Mái Cũ Kỹ, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền tường gạch tróc vữa. Đây là studio của Linh, một không gian mộc mạc, có chút hoài niệm nhưng cũng đầy chất thơ. Dù đã được cô dọn dẹp, sắp xếp lại với vài chiếc ghế cũ, đèn lồng nhỏ và những chậu cây dại xanh mướt, nơi này vẫn giữ nguyên vẻ bụi bặm, mùi sắt gỉ đặc trưng của một công trình đã cũ. Tiếng gió luồn qua khe hở mái tôn tạo nên những âm thanh vi vút, thỉnh thoảng lại có tiếng vọng xa xăm của thành phố đang cựa mình thức giấc. Linh đang ngồi bệt giữa sàn nhà, dáng người thanh mảnh của cô lọt thỏm giữa những bản phác thảo dang dở và những tập hóa đơn thuê mặt bằng chồng chất. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa trên vai, che đi một phần khuôn mặt trái xoan đang ánh lên vẻ ưu tư.
Cô vừa đặt chiếc điện thoại xuống, màn hình vẫn còn hiển thị dòng chữ lạnh lùng từ email: "Chúng tôi rất tiếc phải thông báo rằng tác phẩm của quý vị chưa phù hợp với định hướng hiện tại của phòng trưng bày...". Đó không phải là lời từ chối đầu tiên, nhưng mỗi lần như vậy, nó lại như một nhát cứa khẽ vào niềm tin đang dần vun đắp trong cô. Linh thở dài, khẽ day day thái dương. Những ngón tay cô lướt nhẹ trên bề mặt thô ráp của toan vẽ đang đặt trên giá, nơi một bức tranh phong cảnh thành phố đang dần thành hình. Mùi sơn dầu đặc trưng quẩn quanh trong không gian, vừa quen thuộc, vừa thân thuộc, nhưng hôm nay lại mang theo chút vị chát của nỗi lo lắng.
Cô nhìn chăm chú vào bức tranh, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên sự quyết tâm sắt đá, nhưng sâu thẳm bên trong, vẫn là nỗi lo âu không thể che giấu. "Không dễ dàng như mình nghĩ...", cô thì thầm, giọng nói dịu dàng nhưng đầy mệt mỏi. "Nhưng không thể bỏ cuộc." Cô tự nhủ, như một lời cam kết với chính bản thân mình. Niềm đam mê với nghệ thuật, với những gam màu và đường nét, đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô, một lối thoát, một cách để cô tìm lại chính mình sau những đổ vỡ. Nhưng để sống được với đam mê ấy, để nuôi dưỡng nó, lại là một câu chuyện khác. Tiền thuê studio, tiền màu vẽ, tiền toan, rồi cả chi phí quảng bá bản thân... tất cả đều là gánh nặng thực tế mà cô phải đối mặt một mình.
Linh cầm cọ vẽ lên, cây cọ quen thuộc nằm gọn trong bàn tay thanh mảnh. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan, một âm thanh nhỏ bé nhưng lại có sức mạnh xoa dịu tâm hồn cô. Cô cố gắng tập trung vào từng nét vẽ, từng mảng màu, đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực ra khỏi tâm trí. Cô biết, con đường mình chọn không trải đầy hoa hồng, và sự cô độc là điều tất yếu của một người nghệ sĩ độc lập. Nhưng cô tin vào những gì mình đang làm, tin vào cảm xúc mà cô gửi gắm trong từng tác phẩm. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, chỉ cần được sống với chính mình, với những gì cô yêu thích. Và nghệ thuật chính là tình yêu lớn nhất của cô lúc này.
***
Chiều muộn, bầu trời bắt đầu âm u, những đám mây xám xịt kéo đến báo hiệu một cơn mưa sắp tới. Linh tìm đến Quán Cà Phê 'Hồi Ức', nơi có những góc khuất yên tĩnh và tiếng nhạc jazz du dương có thể xoa dịu tâm hồn cô. Quán cà phê được cải tạo từ một ngôi nhà Pháp cổ, tường gạch trần vẫn còn nguyên vẻ phong trần của thời gian, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ xếp đặt ngẫu nhiên, tạo nên một không gian hoài niệm và ấm cúng. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, kết hợp với mùi cà phê rang xay thơm lừng và mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bầu không khí thanh bình, lãng mạn. Có một góc ban công nhỏ nhìn xuống con hẻm yên ắng, nơi Linh thường chọn để ngồi suy tư.
Duy đã ngồi đợi cô ở góc quen, nụ cười tươi tắn trên khuôn mặt cao ráo của anh dường như không bị ảnh hưởng bởi vẻ mệt mỏi của Linh. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản nhưng trẻ trung, phong cách thời trang của anh luôn mang đến sự thoải mái và năng động. "Đến rồi à, Linh. Cậu trông có vẻ không được khỏe lắm." Anh nói, giọng nói tự nhiên, không che giấu sự quan tâm.
Linh ngồi xuống đối diện Duy, khẽ thở dài. "Mình không biết có đủ khả năng tài chính để duy trì studio này không nữa, Duy. Tiền thuê, tiền màu vẽ... rồi cả việc phải tự quảng bá nữa." Giọng cô trầm xuống, hơi ngập ngừng. Cô không giỏi nói ra những khó khăn của mình, nhưng với Duy, cô luôn cảm thấy được thấu hiểu. "Mình... mình vừa nhận thêm một email từ chối nữa."
Duy lắng nghe cô một cách chăm chú, đôi mắt anh ánh lên sự đồng cảm. Anh đặt tách cà phê xuống bàn, nhẹ nhàng nói: "Nghệ thuật không dễ dàng, Linh à. Mình biết. Nhưng cậu có tài năng, điều đó là không thể phủ nhận. Đừng bỏ cuộc chỉ vì vài lời từ chối. Đó là một phần của hành trình thôi." Anh đưa tay đặt nhẹ lên vai cô, một cử chỉ đơn giản nhưng đủ để Linh cảm thấy ấm áp hơn. "Cậu có thể bắt đầu từ những triển lãm nhỏ, bán online hoặc tìm nguồn tài trợ. Hoặc là... cậu cần một 'nhà đầu tư' không?" Anh cười nhẹ, nửa đùa nửa thật, cố gắng làm dịu đi không khí căng thẳng. "Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà." Câu nói quen thuộc của Duy, giờ đây, không chỉ dùng để an ủi sau chuyện tình cảm, mà còn để động viên cô trên con đường sự nghiệp.
Linh khẽ mỉm cười, nụ cười man mác buồn của cô dường như được xoa dịu một chút. Cô khuấy nhẹ ly cà phê đen nóng hổi của mình, nhìn những vòng xoáy nhỏ trên bề mặt nước. "Mình chỉ sợ mình đang quá mơ mộng... Liệu có đáng không khi cứ mãi chạy theo một thứ mà mình không biết liệu có thể sống được với nó không?" Cô hỏi, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa đầu tiên đã bắt đầu rơi lất phất trên mái hiên. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau và tiếng thì thầm của những câu chuyện xung quanh, tạo nên một bản hòa âm trầm lắng. Mùi cà phê rang xay và mùi bánh ngọt vẫn thoang thoảng, nhưng tâm trí Linh lại đang chìm trong những suy nghĩ nặng trĩu.
Duy nhìn cô, ánh mắt kiên định. "Mơ mộng không phải là xấu, Linh. Quan trọng là cậu có biến giấc mơ đó thành hiện thực được không. Và mình tin là cậu có thể. Cậu chỉ cần một chiến lược tốt hơn, một chút sự giúp đỡ, và quan trọng nhất là niềm tin vào bản thân. Đừng để những khó khăn ban đầu làm cậu nhụt chí." Anh nói, giọng điệu đầy sự tin tưởng. Họ cùng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa đã bắt đầu dày hạt hơn, tạo nên một màn sương mờ ảo cho con hẻm quen thuộc.
***
Đêm muộn, cơn mưa đã tạnh, để lại không khí se lạnh và mùi ẩm ướt của đất trời. Gác Mái Cũ Kỹ của Linh giờ đây chìm trong ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng nhỏ, tạo nên một không gian huyền ảo và ấm cúng hơn. Tiếng gió vẫn thổi mạnh hơn so với dưới đất, mang theo hơi lạnh của đêm. Các tác phẩm nghệ thuật của Linh, dù còn dang dở hay đã hoàn thiện, đều hiện lên rõ nét dưới ánh đèn, bóng đổ của chúng tạo nên những hình thù kỳ lạ trên tường gạch tróc vữa. Linh đang ngồi bên bàn vẽ, vẫn còn miệt mài với bức tranh của mình, cảm giác thô ráp của toan vẽ dưới ngón tay cô dường như đã trở nên quen thuộc như hơi thở.
Bỗng, một tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Linh giật mình, ngẩng đầu lên. Ai lại đến vào giờ này? Cô khẽ nhíu mày, đứng dậy mở cửa. Huy đứng đó, với nụ cười ấm áp quen thuộc và đôi mắt đầy chất nghệ sĩ. Anh mặc một chiếc áo khoác len mỏng, tay cầm một ly trà nóng bốc khói và vài cuốn sách nghệ thuật. Vẻ ngoài lãng tử của anh càng làm cho không gian u hoài này thêm phần thi vị.
"Anh không làm phiền em chứ?" Huy hỏi, giọng nói nhẹ nhàng. "Anh đi ngang qua, thấy đèn sáng nên ghé vào. Trà gừng nóng, em uống cho ấm nhé."
Linh cảm động, khẽ mỉm cười. "Không đâu, anh vào đi. Cảm ơn anh." Cô nhận lấy ly trà nóng, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay, xua đi cái se lạnh của đêm. Mùi trà gừng thơm dịu lan tỏa trong không khí.
Huy bước vào, ánh mắt anh ngay lập tức bị thu hút bởi những bức tranh trên tường và trên giá vẽ. Anh chậm rãi đi một vòng, dừng lại trước từng tác phẩm, chăm chú ngắm nhìn. Linh đứng yên lặng, dõi theo từng cử chỉ của anh, trong lòng vừa mong đợi, vừa lo lắng. Cô đã quá quen với những lời từ chối, những nhận xét khách quan mà đôi khi thiếu đi sự thấu cảm.
"Những tác phẩm này có linh hồn lắm, Linh." Huy lên tiếng, giọng nói trầm ấm. Anh chỉ vào một bức tranh phong cảnh thành phố về đêm, nơi những ánh đèn lung linh được vẽ nên bằng những nét cọ đầy cảm xúc. "Em không cần một phòng trưng bày lớn để khẳng định giá trị của mình. Nghệ thuật là để chạm đến trái tim, không phải để được đóng khung trong những quy chuẩn. Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất, và em đã làm rất tốt việc thể hiện điều đó."
Linh bất ngờ trước những lời nhận xét chân thành của Huy. Đôi mắt cô ánh lên một tia sáng. "Nhưng để sống được với nó thì cần nhiều hơn thế, Huy ạ." Cô nói, giọng điệu vẫn còn chút nặng trĩu của những lo lắng về tài chính mà cô vừa chia sẻ với Duy. "Em không biết làm sao để những tác phẩm này đến được với công chúng một cách hiệu quả nhất, mà không phải đánh đổi quá nhiều."
Huy quay lại nhìn cô, nụ cười ấm áp vẫn hiện hữu trên môi. "Chúng ta có thể tìm cách. Em có bao giờ nghĩ đến việc tổ chức một buổi triển lãm nhỏ, thân mật ở đây không? Ngay tại studio này. Mời bạn bè, những người thực sự yêu nghệ thuật. Hoặc một buổi workshop để chia sẻ kỹ năng của mình cho những người có cùng đam mê?" Anh nói, ánh mắt lấp lánh ý tưởng. "Anh nghĩ đây là một không gian tuyệt vời cho những điều đó. Nó có cá tính riêng, có câu chuyện riêng."
Linh mở to mắt nhìn Huy, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác lạ lẫm. "Em chưa từng nghĩ đến..." Cô thì thầm, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, lần đầu tiên sau cả ngày dài, nụ cười ấy không còn mang theo chút buồn man mác nào nữa, mà là một nụ cười của sự ngạc nhiên và hy vọng. Ý tưởng của Huy đơn giản nhưng lại mở ra một con đường mới mà cô chưa bao giờ dám nghĩ tới. Thay vì chạy theo những quy chuẩn cứng nhắc của giới nghệ thuật truyền thống, cô có thể tự tạo ra con đường riêng cho mình, một con đường độc lập, chân thật và gần gũi hơn.
Huy đặt những cuốn sách nghệ thuật xuống bàn, chỉ vào một cuốn. "Trong đó có nhiều ví dụ về những nghệ sĩ đã đi theo con đường đó, Linh. Họ không cần sự công nhận từ những viện bảo tàng lớn, họ tìm thấy khán giả của mình bằng chính trái tim và sự chân thành." Anh đưa tay khẽ chạm vào một trong những bản phác thảo của Linh. "Em có một cái nhìn rất riêng về thế giới, và đó là điều quý giá nhất của một người nghệ sĩ."
Linh nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã lên rực rỡ, lấp lánh như những vì sao trên nền trời đêm. Cảm giác se lạnh của đêm muộn dường như đã tan biến, thay vào đó là một tia hy vọng mới, ấm áp và rạng rỡ. Cô biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng với sự động viên của Duy, và giờ là những gợi ý đầy cảm hứng từ Huy, cô cảm thấy mình không còn đơn độc. Cô đã tìm thấy một nguồn động lực mới, một cách mới để theo đuổi đam mê, để sống trọn vẹn với những gì mình yêu thích. Có lẽ, đây chính là cách để cô thực sự "tái sinh", để tìm thấy chính mình giữa bộn bề cuộc sống, không còn bị ám ảnh bởi những áp lực hay sự công nhận từ bên ngoài. Linh mỉm cười, nụ cười lần này thật sự rạng rỡ, như ánh sáng lấp lánh của thành phố về đêm, mạnh mẽ và đầy sức sống. Cô tin rằng, cô sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, bằng trái tim và niềm tin không ngừng nghỉ.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.