Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 439: Tiếng Nói Độc Đáo: Điểm Tựa Từ Những Tâm Hồn Tri Kỷ

Màn đêm buông xuống thành phố, kéo theo những ánh đèn lung linh thắp sáng rực rỡ, nhưng trong căn gác mái cũ kỹ, Linh vẫn chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Nụ cười rạng rỡ vừa nở trên môi cô khi Huy rời đi vẫn còn vương vấn, tựa như ánh trăng mỏng manh soi rọi căn phòng. Cảm giác ấm áp từ ly trà gừng anh mang đến, cùng với những lời khích lệ chân thành, đã xua đi không ít ưu tư tích tụ suốt một ngày dài. Cô tin rằng, cô sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, bằng trái tim và niềm tin không ngừng nghỉ.

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày mỏng mảnh len lỏi qua khung cửa sổ bụi bặm của Gác Mái Cũ Kỹ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn nhà cũ kỹ. Gió vẫn thổi lồng lộng qua các khe hở, mang theo chút hơi lạnh của buổi sớm và mùi bụi bặm đặc trưng của một không gian bỏ hoang vừa được thổi hồn. Linh đã có mặt ở đây từ rất sớm, một mình giữa những giá vẽ và toan trắng. Cô khoác lên mình chiếc áo len mỏng màu be, đơn giản nhưng tinh tế, mái tóc dài buông xõa mềm mại, thi thoảng vài sợi tóc bay lất phất theo làn gió khẽ luồn vào. Đôi mắt to tròn, vốn thường mang theo vẻ ưu tư, giờ đây ánh lên một tia sáng kiên định.

Cô nhấp một ngụm cà phê đen còn ấm, vị đắng dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi, giúp cô tập trung hơn. Trên giá vẽ, một bức tranh phong cảnh thành phố về đêm đang dần thành hình, những nét cọ mạnh mẽ nhưng tinh tế, tái hiện lại những khối nhà cao tầng vững chãi và dòng xe cộ hối hả dưới ánh đèn đường vàng vọt. Mỗi màu sắc, mỗi đường nét đều thấm đẫm cảm xúc của cô, một thứ cảm xúc vừa mãnh liệt, vừa cô độc giữa lòng đô thị phồn hoa.

Trong tâm trí Linh, cuộc trò chuyện với Huy đêm qua vẫn văng vẳng. Anh đã nói, "Em không cần một phòng trưng bày lớn để khẳng định giá trị của mình. Nghệ thuật là để chạm đến trái tim, không phải để được đóng khung trong những quy chuẩn." Những lời ấy như một liều thuốc bổ cho tâm hồn cô, gột rửa đi phần nào sự hoang mang, nghi ngờ về con đường mình đang chọn. Anh đã nhìn thấy linh hồn trong tác phẩm của cô, một điều mà không phải ai cũng làm được.

Cùng lúc đó, ánh mắt cô vô thức lướt qua một chồng bản phác thảo nằm gọn ghẽ trong góc, bên cạnh là phong thư từ chối của một phòng trưng bày nghệ thuật danh tiếng. Nhớ lại những dòng chữ lạnh lùng trong thư, rằng tác phẩm của cô "quá cá nhân, thiếu tính thị trường, khó tiếp cận với công chúng rộng rãi", một cảm giác chua chát chợt dâng lên. Nó không còn là nỗi thất vọng cùng cực như ngày đầu, nhưng vẫn là một vết xước nhỏ trong tâm hồn nhạy cảm của cô. Có lẽ, những lời nhận xét đó đã đúng, theo một khía cạnh nào đó. Nghệ thuật của cô thực sự là một mảnh ghép từ những mảnh vỡ cảm xúc của chính cô, chứa đựng những câu chuyện chỉ cô mới hiểu, những nỗi niềm chỉ cô mới cảm nhận sâu sắc.

Cô đặt cọ xuống, khẽ thở dài. "Không sao. Mình phải tin vào con đường của mình," cô tự nhủ, giọng nói thì thầm như một lời tự trấn an. Tiếng gió rít qua mái tôn cũ kỹ như đồng tình. Cô đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt toan, cảm nhận từng vết màu, từng thớ vải. Mỗi bức tranh không chỉ là một tác phẩm, mà còn là một phần máu thịt của cô, là nơi cô gửi gắm những mảnh tâm hồn, những chiêm nghiệm về cuộc sống và tình yêu.

Linh đi quanh căn gác mái, ngắm nhìn không gian cô đang dần kiến tạo. Những bức tường gạch tróc vữa, từng mảng màu thời gian loang lổ, giờ đây được điểm xuyết bằng những bức tranh còn dang dở, những bản phác thảo bay bổng. Vài chậu cây dại vẫn vươn mình xanh tốt ở góc phòng, mang đến một chút sức sống tươi mới giữa vẻ cũ kỹ. Cô đã dọn dẹp, sắp xếp lại mọi thứ, đặt thêm vài chiếc ghế cũ bọc vải thô, vài chiếc đèn lồng nhỏ treo lơ lửng, tạo nên một không gian mộc mạc, đầy chất thơ. Tiếng vọng xa xăm của thành phố vẫn vươn tới đây, như một lời nhắc nhở về sự hối hả, xô bồ ngoài kia, nhưng lại không thể chạm tới sự yên tĩnh, riêng tư của căn gác mái này. Nơi đây, có chút u hoài, nhưng cũng đầy lãng mạn, như chính tâm hồn của Linh.

Cô nhớ lại lời của Huy, về việc tổ chức một buổi triển lãm nhỏ ngay tại studio này, hoặc một buổi workshop. Ý tưởng đó, ban đầu có vẻ viển vông, giờ lại trở nên khả thi và hấp dẫn lạ kỳ. Thay vì cố gắng chen chân vào những không gian nghệ thuật truyền thống, tại sao cô không tự tạo ra không gian của riêng mình? Một không gian mà ở đó, nghệ thuật không bị đánh giá bằng những quy chuẩn thị trường, mà được cảm nhận bằng trái tim. Cô ngồi xuống một chiếc ghế gỗ cũ, ánh mắt dõi theo những hạt bụi nhảy múa trong vệt nắng. Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, vẫn còn nhiều gánh nặng tài chính, nhiều áp lực vô hình, nhưng tia hy vọng mà Huy đã thắp lên trong cô đêm qua đã trở thành một đốm lửa nhỏ, sưởi ấm lòng cô, giúp cô thêm vững tin vào con đường độc đáo mà mình đang đi. Cô sẽ không để những lời từ chối đó định nghĩa giá trị của mình. Cô sẽ tìm cách để tiếng nói nghệ thuật của mình được lắng nghe, theo cách của riêng cô.

***

Buổi trưa, Linh và Duy hẹn nhau tại Quán Cà Phê 'Hồi Ức', nơi mà thời gian dường như trôi chậm lại giữa những bức tường gạch trần của ngôi nhà Pháp cổ. Không gian quán thanh bình, hoài niệm, với những chiếc bàn ghế gỗ cũ kỹ và đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng quyện với mùi cà phê rang xay và mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, rất thích hợp cho những buổi tâm sự.

Linh ngồi đối diện Duy, đôi mắt cô vẫn còn vương vấn chút suy tư. Cô kể cho Duy nghe về những gì đã xảy ra, từ quyết định dấn thân sâu hơn vào con đường nghệ thuật độc lập, đến việc nhận được thư từ chối từ phòng trưng bày, và cả những gợi ý đầy bất ngờ của Huy. Duy lắng nghe một cách chân thành, ánh mắt anh tràn đầy sự thấu hiểu và quan tâm. Duy, với dáng người cao ráo và nụ cười tươi tắn, luôn là một điểm tựa vững chắc cho Linh. Phong cách thời trang trẻ trung của anh, kết hợp với sự lạc quan cố hữu, tạo nên một sự tương phản nhẹ nhàng với vẻ trầm tư của Linh, nhưng lại bổ sung cho nhau một cách hoàn hảo.

"Duy à," Linh bắt đầu, giọng nói cô dịu dàng nhưng pha chút ngập ngừng, "liệu em có đang quá mơ mộng không? Con đường này có vẻ khó khăn hơn em tưởng rất nhiều." Cô dùng chiếc thìa nhỏ khuấy nhẹ ly cà phê của mình, tạo nên những vòng xoáy nhỏ trên bề mặt chất lỏng màu nâu sẫm. Tiếng ly tách chạm vào nhau khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng. "Áp lực tài chính, rồi những lời từ chối... Họ nói tác phẩm của em 'quá cá nhân', 'thiếu tính thị trường'. Em không biết mình có nên thay đổi để phù hợp hơn không nữa."

Duy mỉm cười nhẹ, đặt bàn tay anh lên tay Linh, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. Ánh mắt anh kiên định nhìn thẳng vào cô. "Mơ mộng là đặc quyền của nghệ sĩ, Linh ạ. Cái 'quá cá nhân' của em chính là 'độc đáo'. Em đừng để người khác định nghĩa giá trị tác phẩm của mình, hay định nghĩa chính em. Nếu em không tin vào tiếng nói của mình, ai sẽ tin đây?" Giọng nói của Duy trầm ấm, trấn an, như một dòng suối mát xoa dịu những lo lắng trong lòng cô.

Anh nhấp một ngụm trà hoa cúc, mùi hương dịu nhẹ lan tỏa. "Họ muốn một sản phẩm nghệ thuật, một thứ gì đó có thể đóng gói và bán ra thị trường. Nhưng em, em đang tạo ra một câu chuyện, một cảm xúc. Làm sao có thể đóng gói cảm xúc được chứ?" Anh khẽ lắc đầu, như thể đang nói lên một sự thật hiển nhiên mà nhiều người vẫn cố tình bỏ qua. "Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà, và nghệ thuật cũng vậy, còn nhiều con đường hơn một phòng trưng bày truyền thống."

Linh nhìn anh, đôi mắt cô dần lấy lại sự tập trung. Duy luôn biết cách nhìn nhận mọi việc một cách đơn giản và lạc quan, giúp cô thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. "Nhưng làm sao để sống được với cái 'độc đáo' đó đây, Duy? Làm sao để nó chạm được đến mọi người mà không cần phải 'thị trường hóa'?"

Duy trầm ngâm một lát, rồi đáp. "Em cứ làm những gì em tin. Cứ vẽ, cứ sáng tạo bằng tất cả tâm hồn của mình. Rồi sẽ có người nhìn thấy, sẽ có người cảm nhận được. Và quan trọng hơn, anh và Cô Hạnh luôn ở đây ủng hộ em. Em không đơn độc đâu." Anh siết nhẹ tay cô, truyền cho cô một nguồn năng lượng ấm áp. "Huy cũng đã đưa ra những ý tưởng rất hay đó chứ? Một triển lãm nhỏ tại Gác Mái, một workshop... Đó là những cách tuyệt vời để kết nối trực tiếp với những người thực sự yêu nghệ thuật, những người tìm kiếm sự chân thành, chứ không phải sự hào nhoáng."

Họ cùng nhau nhìn ra khung cửa sổ lớn của quán, nơi những giọt nắng ban trưa nhảy múa trên tán lá xanh rì của cây bàng cổ thụ. Tiếng xe cộ hối hả ngoài kia dường như không thể làm phiền đến sự tĩnh lặng bên trong. Linh cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được gỡ bỏ. Duy đã đúng. Cô không cần phải thay đổi bản thân để vừa lòng ai. Giá trị nghệ thuật của cô nằm ở sự chân thật, ở cái "quá cá nhân" mà người khác chê bai. Cô đã quá mải mê tìm kiếm sự công nhận từ bên ngoài mà quên mất rằng, điều quan trọng nhất là sự tin tưởng vào chính mình. Cô khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, không còn buồn man mác nữa, mà là một nụ cười của sự biết ơn và một chút hy vọng mới chớm.

***

Buổi chiều hôm đó, Linh tìm đến Phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight' để gặp Cô Hạnh. Không gian phòng trưng bày hiện đại, với những bức tường trắng tinh khôi và ánh sáng được thiết kế đặc biệt để làm nổi bật từng tác phẩm, tạo nên một bầu không khí trang trọng và có phần trầm tư. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của khách tham quan và tiếng nhạc cổ điển du dương lướt qua các hành lang, tạo nên một sự tĩnh lặng đặc trưng của nghệ thuật. Mùi sơn dầu thoang thoảng cùng mùi gỗ và không khí điều hòa mát lạnh khiến Linh cảm thấy thư thái hơn.

Cô Hạnh, với mái tóc búi cao gọn gàng và trang phục đơn giản nhưng tinh tế, đang ngồi trong văn phòng nhỏ của mình, kiểm tra lại một vài giấy tờ. Khi thấy Linh bước vào, nụ cười hiền hậu, nhân ái thường trực trên môi bà càng thêm rạng rỡ. Cô Hạnh luôn là một nguồn cảm hứng, một người cố vấn đầy uyên bác và điềm tĩnh cho Linh.

"Cháu đến rồi đó à, Linh?" Cô Hạnh mời Linh ngồi xuống chiếc ghế đối diện. "Trông cháu có vẻ có nhiều điều muốn nói lắm."

Linh hít một hơi sâu, rồi bắt đầu kể cho Cô Hạnh nghe mọi chuyện, từ quyết định chuyển Gác Mái thành studio riêng, những khó khăn tài chính, bức thư từ chối từ phòng trưng bày khác, và cả những lời khuyên đầy cảm hứng từ Duy và Huy. Cô không giấu giếm sự hoang mang, sự đấu tranh nội tâm của mình khi đối diện với những áp lực và sự nghi ngờ về con đường mình đang đi.

"Cô Hạnh ạ," Linh nói, giọng cô khẽ run lên, "cháu cảm thấy như mình đang đi ngược dòng. Mọi người đều muốn cháu phải 'thị trường hóa' tác phẩm, phải vẽ những gì dễ bán, dễ được chấp nhận. Liệu có phải cháu sai rồi không khi cứ khăng khăng giữ lấy cái 'tôi' nghệ thuật của mình?" Đôi mắt to tròn của Linh nhìn Cô Hạnh với một sự tìm kiếm, một khao khát được thấu hiểu và định hướng.

Cô Hạnh mỉm cười nhẹ, ánh mắt bà tràn đầy sự thấu hiểu và khích lệ. Bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, một cử chỉ ấm áp và đầy an ủi. "Nghệ thuật đích thực không bao giờ đi xuôi dòng, Linh ạ. Cái 'độc đáo' của cháu chính là sức mạnh. Đừng sợ hãi khi mình khác biệt. Giống như một dòng sông, nó phải chảy theo con đường riêng của nó mới tạo nên vẻ đẹp hùng vĩ. Nếu nó cứ chảy theo con đường đã vạch sẵn cho nó, nó sẽ mãi chỉ là một con kênh, không hơn không kém."

Bà dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Linh. "Quan trọng là cháu có tin vào tiếng nói của mình không. Cháu có đủ dũng khí để đi theo con đường đó, dù nó có chông gai hơn không? Cháu có thực sự yêu cái 'tôi' nghệ thuật của mình, yêu những câu chuyện mà cháu muốn kể qua từng nét cọ không?"

Linh ngước nhìn Cô Hạnh, cảm thấy gánh nặng trong lòng mình như được trút bỏ. Những lời của Cô Hạnh không chỉ là lời khuyên, mà còn là sự khẳng định, một nguồn động viên mạnh mẽ. "Cháu yêu nó, Cô Hạnh ạ. Cháu yêu từng nét vẽ, từng mảng màu, từng câu chuyện mà cháu muốn kể."

"Vậy thì đừng từ bỏ," Cô Hạnh tiếp lời, giọng bà điềm tĩnh nhưng kiên định. "Hãy tìm cách kể câu chuyện của mình, không phải qua những cánh cửa đã đóng, mà qua những cánh cửa mới. Cháu có thể tự tạo ra không gian của riêng mình, như Gác Mái chẳng hạn. Một không gian chân thật, gần gũi, nơi mà khán giả có thể cảm nhận được trái tim của người nghệ sĩ, chứ không phải chỉ là bề nổi của một tác phẩm."

Bà khẽ vuốt mái tóc của Linh. "Nhớ không, cô từng nói với cháu rằng nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn? Nó không chỉ chữa lành tâm hồn người xem, mà còn là tâm hồn của chính người nghệ sĩ. Đừng để những định kiến hay áp lực bên ngoài làm mất đi sự trong trẻo đó. Hãy để Gác Mái của cháu là nơi mà sự chân thật và độc đáo được tỏa sáng."

Linh cảm thấy một luồng năng lượng mới tràn ngập trong mình. Từ ánh mắt, nụ cười đến từng lời nói của Cô Hạnh đều toát lên một sự tin tưởng tuyệt đối vào tài năng và con đường của cô. Cô đã tìm thấy câu trả lời cho những hoang mang của mình. Thay vì chạy theo những chuẩn mực cứng nhắc, cô sẽ tạo ra chuẩn mực riêng. Cô sẽ biến những lời chê bai về sự "quá cá nhân" thành điểm mạnh, thành phong cách độc đáo của mình.

Cô Hạnh không chỉ là một người cố vấn mà còn là một người mẹ tinh thần, luôn dẫn lối cho Linh. Bà không bao giờ áp đặt, mà luôn khơi gợi để Linh tự tìm thấy sức mạnh bên trong mình. Linh đứng dậy, ánh mắt đã lấy lại sự kiên định và rạng rỡ. Cô biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng với sự ủng hộ của Duy, những gợi ý đầy cảm hứng từ Huy, và sự tin tưởng vững chắc của Cô Hạnh, cô không còn cảm thấy đơn độc nữa.

"Cháu cảm ơn cô, Cô Hạnh," Linh nói, giọng đầy biết ơn. "Cháu sẽ cố gắng. Cháu sẽ biến Gác Mái thành một không gian đặc biệt, nơi những tác phẩm của cháu có thể tự do kể câu chuyện của mình."

Cô Hạnh mỉm cười hài lòng. "Cô tin ở cháu, Linh. Hãy cứ tự tin bước đi trên con đường mà trái tim cháu mách bảo. Rồi cháu sẽ thấy, những người thực sự trân trọng nghệ thuật sẽ tìm đến cháu, và tiếng nói độc đáo của cháu sẽ được lắng nghe, một cách chân thành nhất."

Rời khỏi phòng trưng bày, Linh bước đi trên con đường lát đá, ánh nắng chiều tà nhuộm vàng cả không gian. Cảm giác nhẹ nhõm và tràn đầy hy vọng len lỏi trong từng bước chân. Cô biết mình sẽ không còn phải loay hoay tìm kiếm sự công nhận từ những cánh cửa đã đóng. Thay vào đó, cô sẽ tự tay mở ra những cánh cửa mới, bắt đầu từ chính Gác Mái Cũ Kỹ của mình. Đó sẽ là nơi nghệ thuật của cô cất lên tiếng nói, một tiếng nói không cần sự cho phép, không cần sự kiểm duyệt, mà là tiếng nói chân thật nhất từ sâu thẳm tâm hồn. Cô đã sẵn sàng để chấp nhận và trân trọng sự "độc đáo" của mình, biến những lời chê bai thành động lực để phát triển phong cách riêng, và tin rằng, bằng trái tim, cô sẽ chạm đến những trái tim khác.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free