Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 440: Hơi Thở Của Vải: Tái Sinh Từ Cảm Xúc
Ánh nắng ban mai rải những vệt vàng óng ả qua kẽ hở của mái tôn cũ kỹ, vẽ nên những họa tiết lung linh trên nền tường gạch tróc vữa của Gác Mái Cũ Kỹ. Linh khẽ cựa mình, vươn vai trên chiếc ghế tựa cũ kỹ đặt cạnh cửa sổ nhỏ, nơi cô thường ngồi ngắm nhìn thành phố thức giấc. Đêm qua, sau cuộc gặp với Cô Hạnh, một luồng năng lượng mới đã trỗi dậy trong cô, xua tan đi những đám mây u ám của sự hoài nghi và lo lắng. Giờ đây, mỗi tia nắng, mỗi làn gió thổi qua khe hở đều như một lời thì thầm của hy vọng, của một khởi đầu mới.
Cô rời khỏi ghế, bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ đã mòn vẹt. Gác Mái, với mái tôn xám xịt và những bức tường thấm đẫm thời gian, không còn là nơi ẩn náu của nỗi buồn mà đã biến thành một không gian linh thiêng, một chốn riêng tư nơi tâm hồn cô có thể cất tiếng. Duy và Huy đã giúp cô dọn dẹp, đặt thêm vài chiếc ghế cũ bọc vải thô, vài chiếc đèn lồng nhỏ mang ánh sáng vàng dịu ấm. Tất cả tạo nên một vẻ đẹp mộc mạc, chất thơ, nơi mỗi vết nứt trên tường, mỗi mảng gỉ sét trên khung cửa sổ đều kể một câu chuyện. Tiếng gió luồn qua những khe hở, mang theo tiếng vọng xa xăm của thành phố vẫn còn đang say ngủ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, du dương. Thỉnh thoảng, cô lại nghe thấy tiếng chim sẻ ríu rít trên mái tôn, hay tiếng lạch cạch của một chiếc xe đẩy hàng từ con hẻm bên dưới, tất cả đều hòa vào không khí yên bình của buổi sáng.
Linh đi đến góc phòng, nơi có một ấm trà sứ nhỏ vẫn còn hơi ấm. Cô rót một tách trà hoa cúc, hơi nóng lan tỏa lên lòng bàn tay, mang theo mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết. Nhấp một ngụm, vị chát nhẹ và hậu ngọt lan tỏa trong vòm miệng, đánh thức mọi giác quan. Cô đứng lặng hồi lâu, nhìn ra khung cửa sổ quen thuộc. Bên dưới, thành phố vẫn còn chìm trong màn sương mờ, những tòa nhà cao tầng lấp ló như những người khổng lồ trầm tư. Nhưng hôm nay, trong mắt Linh, chúng không còn là biểu tượng của áp lực, của sự xô bồ, mà là một bức tranh sống động, một nguồn cảm hứng vô tận.
"Tiếng nói riêng... con đường độc lập..." Cô thì thầm, những lời của Cô Hạnh và Duy vẫn còn văng vẳng trong tâm trí. "Hãy tìm cách kể câu chuyện của mình, không phải qua những cánh cửa đã đóng, mà qua những cánh cửa mới." Và Gác Mái này, chính là cánh cửa mới đó, một không gian chân thật, gần gũi, nơi cô có thể tự do sáng tạo mà không bị gò bó bởi bất kỳ khuôn khổ nào. Mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ đặc trưng của căn gác mái cũ kỹ, xen lẫn mùi cây cỏ dại vương vấn từ những chậu cây nhỏ đặt trên bệ cửa sổ, tất cả đều trở nên thân thuộc và đáng yêu. Nó không phải mùi của sự mới mẻ, mà là mùi của thời gian, của những câu chuyện chưa kể.
Linh bắt đầu dọn dẹp bàn làm việc, sắp xếp lại những lọ màu, những cây cọ đủ kích cỡ. Tay cô lướt nhẹ trên bề mặt nhẵn mịn của những tuýp màu mới mua, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại, hít hà mùi sơn dầu đặc trưng. Mỗi cây cọ, mỗi tấm vải bố trắng tinh đều như đang chờ đợi được khoác lên mình một linh hồn mới. Cô cảm thấy một luồng năng lượng tràn ngập trong mình, không phải là sự hối hả hay lo lắng, mà là một sự tĩnh lặng, tập trung đến lạ. Trong đôi mắt to tròn, long lanh của cô, không còn vẻ ưu tư hay buồn bã thường thấy, mà thay vào đó là ánh lên một sự quyết tâm, một tia sáng của niềm tin vào con đường mình đã chọn.
Cô nhớ lại buổi tối hôm qua, Duy đã nói rằng "cái độc đáo của cậu chính là thứ sẽ khiến cậu tỏa sáng". Và Cô Hạnh đã nhấn mạnh rằng nghệ thuật đích thực không bao giờ đi xuôi dòng. Linh đã từng sợ hãi sự khác biệt, sợ hãi khi những tác phẩm của mình không được đón nhận theo chuẩn mực chung. Nhưng giờ đây, cô đã hiểu, sự khác biệt chính là bản sắc, là dấu ấn riêng. Cô sẽ biến Gác Mái này thành một nơi mà sự chân thật và độc đáo được tỏa sáng, nơi những tác phẩm của cô có thể tự do kể câu chuyện của mình, không cần sự cho phép, không cần sự kiểm duyệt, mà là tiếng nói chân thật nhất từ sâu thẳm tâm hồn. Cô hít thở một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí trong lành của buổi sớm. Gió nhẹ lùa qua cửa sổ, làm tóc cô bay bay. Linh mỉm cười. Cô đã sẵn sàng.
***
Nắng đã lên cao, xuyên qua những ô cửa kính, đổ những vệt sáng ấm áp lên sàn gỗ Gác Mái. Không khí buổi trưa trong lành, tràn ngập mùi gỗ cũ và mùi sơn dầu phảng phất. Linh ngồi trước tấm vải canvas lớn, trắng tinh, đặt ngay giữa phòng. Ban đầu, cô chỉ phác thảo những nét vẽ ngẫu hứng, vô định trên một cuốn sổ tay nhỏ. Những đường cong mềm mại, những hình khối trừu tượng, như những dòng suy nghĩ đang len lỏi trong tâm trí. Tiếng bút chì sột soạt trên giấy, đều đặn và chậm rãi, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của căn gác.
Cô dừng lại, chống cằm, trầm tư nhìn ra thành phố đang rộn ràng dưới kia. Hàng ngàn ngôi nhà, hàng triệu con người, mỗi người một số phận, một câu chuyện. Và cô, Linh, cũng đang viết câu chuyện của riêng mình, bằng màu sắc, bằng đường nét. Ánh mắt cô lơ đãng dõi theo một cánh chim đang chao lượn trên bầu trời xanh ngắt, rồi lại hướng về những con đường tấp nập xe cộ. Tâm trí cô như một cuốn phim quay chậm, lướt qua những ký ức đã ngủ yên.
Khánh. Cái tên ấy chợt hiện lên, nhẹ như một làn khói, nhưng lại đủ sức khơi dậy cả một dòng chảy cảm xúc. Bốn năm. Bốn năm yêu thương, gắn bó, và cả những nỗi đau, những khoảng cách dần nới rộng. Cô nhớ về những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm. Nhớ về ánh mắt mệt mỏi của anh, về sự vụng về của anh trong việc thể hiện tình yêu, nhưng cũng nhớ cả những hành động quan tâm vô thức, như việc anh luôn nhớ cô thích trà nóng, hay cách anh gánh vác mọi áp lực một mình.
Mối tình của họ không tan vỡ vì giông bão, mà vì sự bào mòn âm thầm của cuộc sống. Cô đã từng khao khát được anh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự, không cần sự hoàn hảo, chỉ cần anh ở đây. Nhưng anh đã quá mệt mỏi để hỏi han, và cô quá buồn để tiếp tục chờ đợi. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, không tàn nhẫn, nhưng đủ sức kết thúc mọi thứ.
Một nỗi sợ hãi thoáng qua len lỏi trong lòng Linh. Liệu cô có thể đối mặt với tất cả những điều đó qua nghệ thuật? Liệu cô có thể biến những mảnh vỡ của quá khứ, những vết sẹo trong tâm hồn thành một tác phẩm có ý nghĩa, mà không khiến mình bị nhấn chìm một lần nữa trong nỗi buồn? Cô nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận mùi sơn dầu thoang thoảng và mùi vải canvas mới. Đây là khoảnh khắc của sự thật, của lòng dũng cảm.
Rồi, một hình ảnh, một biểu tượng chợt lóe lên trong tâm trí cô, rõ ràng như một giấc mơ. Đó là hình ảnh của một tấm vải, một mảnh lụa mềm mại, bị xé rách, rồi được vá lại bằng những sợi chỉ màu sắc khác nhau. Không phải là sự vá víu tạm bợ, mà là sự chắp vá có chủ đích, tạo nên một họa tiết độc đáo, kể câu chuyện của sự hồi sinh từ đổ vỡ. Tấm vải ấy, dù không còn nguyên vẹn, nhưng lại trở nên mạnh mẽ hơn, đẹp đẽ hơn, bởi những vết sẹo đã trở thành một phần của vẻ đẹp, của bản sắc.
"Đây không chỉ là một bức tranh, đây là một phần của mình," Linh tự nhủ, giọng cô khẽ khàng, như một lời thề. Cô vội vàng phác thảo nhanh ý tưởng đó lên cuốn sổ tay, những nét vẽ dứt khoát, đầy cảm xúc. Tấm vải, những sợi chỉ, những mảng màu đối lập nhưng hòa quyện. Nó tượng trưng cho quá trình chữa lành, cho sự chấp nhận những vết sẹo, và biến chúng thành nguồn sức mạnh. Mùi mực bút chì lẫn với mùi bụi bặm của căn gác mái cũ, tạo nên một hỗn hợp quen thuộc mà giờ đây cô thấy thật dễ chịu.
Cô đứng dậy, tiến đến tấm canvas lớn đã được chuẩn bị sẵn. Bề mặt vải thô ráp dưới đầu ngón tay cô, như một lời nhắc nhở về sự chân thật, về những gì nguyên bản nhất. Linh chọn những tuýp màu đầu tiên: màu xanh lam của hy vọng, màu xám của nỗi buồn, màu đỏ cam của đam mê và sức sống. Cô chuẩn bị cọ, từng động tác đều đặn, tỉ mỉ. Trong đôi mắt cô, không còn sự do dự hay sợ hãi, mà thay vào đó là ánh lên một ngọn lửa của sự sáng tạo, của niềm tin vào bản thân và vào con đường nghệ thuật mà cô đã chọn. Cô sẽ không trốn tránh quá khứ, mà sẽ đối mặt với nó, biến nó thành một kiệt tác.
***
Màn đêm đã buông xuống, nuốt chửng những vệt nắng cuối cùng của thành phố. Từ Gác Mái Cũ Kỹ, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra qua khung cửa sổ, như một ngọn hải đăng nhỏ giữa biển đêm bạt ngàn của những tòa nhà cao tầng. Bên trong, Linh hoàn toàn chìm đắm vào tác phẩm của mình. Tiếng gió đêm thổi mạnh hơn, rít qua khe cửa, tạo thành những âm thanh trầm đục trên mái tôn cũ, nhưng cô dường như không còn nghe thấy gì nữa, chỉ còn tiếng cọ vẽ sột soạt trên bề mặt vải bố.
Từng nét cọ của cô như một dòng chảy cảm xúc, giải phóng những áp lực, nỗi buồn và cả những hy vọng thầm kín đã ấp ủ bấy lâu. Tấm vải trắng tinh giờ đây đã được lấp đầy bởi những mảng màu, những hình khối mang ý nghĩa riêng. Màu xanh lam của bầu trời hy vọng xen lẫn màu xám của những ngày mưa buồn, màu đỏ cam rực rỡ của những đam mê cháy bỏng, và màu trắng tinh khôi của sự khởi đầu. Các gam màu được pha trộn, chuyển tiếp một cách tinh tế, tạo nên một tổng thể hài hòa, dù mỗi mảng màu đều mang một câu chuyện riêng, một cảm xúc riêng.
Cô không còn nghĩ đến sự công nhận, không còn bận tâm đến việc tác phẩm của mình có được đón nhận bởi giới phê bình hay không. Giờ đây, chỉ còn cô và tấm vải, cô và những cảm xúc. Đây là sự tự thể hiện, là quá trình chữa lành cho chính mình. Mỗi vết xé, mỗi đường vá trên tấm vải được cô tái hiện một cách tỉ mỉ, như thể cô đang vá lại những mảnh vỡ trong tâm hồn mình. Những sợi chỉ màu sắc đan xen, không che giấu những vết rách, mà ngược lại, làm nổi bật chúng, biến chúng thành những họa tiết độc đáo, thành minh chứng cho sự kiên cường và khả năng hồi phục.
Đã có lúc, một thoáng suy nghĩ về tin nhắn Huy gửi đến, hỏi han xem cô có cần gì không, có ghé Gác Mái giúp cô không, chợt lướt qua tâm trí. Huy, với sự nhiệt thành và ánh mắt đầy ngưỡng mộ của anh, đã trở thành một người bạn, một người đồng hành đáng tin cậy trên con đường nghệ thuật của cô. Nhưng ngay lập tức, cô gạt sang một bên để tập trung hoàn toàn vào hiện tại, vào tác phẩm đang dần thành hình dưới bàn tay mình. Đây là khoảnh khắc của riêng cô, của sự kết nối sâu sắc nhất với bản thân.
Linh vẽ liên tục, quên cả thời gian, quên cả cơn đói, cơn khát. Mùi sơn dầu nồng nặc trong không khí, trộn lẫn với mùi bụi b��m và mùi vải canvas, giờ đây trở thành mùi hương của sự sáng tạo, của cuộc sống. Thỉnh thoảng, cô lùi lại vài bước, nheo mắt ngắm nhìn tổng thể, rồi lại tiến sát vào để chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ, thêm một chút sắc độ, làm mềm mại một đường nét. Đôi mắt cô, dù đã mờ đi vì mệt mỏi, vẫn ánh lên vẻ say mê, quyết liệt. Cô cảm thấy kiệt sức, nhưng một sự thỏa mãn sâu sắc, một cảm giác được giải thoát tràn ngập trong lòng.
Tấm vải ấy, dần dần, không chỉ là một bức tranh, mà là một tấm gương phản chiếu hành trình của Linh. Nó là tiếng nói của một tâm hồn từng tổn thương nhưng đã tìm thấy sức mạnh để tái sinh, để biến những vết sẹo thành những ngôi sao dẫn lối. Cô chạm nhẹ vào bề mặt tấm vải, cảm nhận từng lớp sơn khô ráp, từng đường nét nổi bật. Đó là một phần của cô, một câu chuyện mà cô muốn kể. Một câu chuyện về sự chia tay khi vẫn còn yêu, về việc tình yêu không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ, và về hành trình tìm lại chính mình sau tất cả.
Giờ đây, trong căn gác mái yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở đều đều của Linh hòa cùng tiếng gió đêm. Cô đứng trước tác phẩm của mình, đôi mắt ngời sáng. Cô biết, tác phẩm này sẽ là một bước đột phá, không chỉ trong sự nghiệp mà còn trong cuộc đời cô. Nó sẽ là minh chứng cho việc cô đã thực sự "tái sinh", độc lập, và sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì cuộc sống mang đến, không còn sự ràng buộc của quá khứ. Tiếng nói độc đáo của cô, cuối cùng đã tìm thấy một con đường để cất lên, mạnh mẽ và chân thật hơn bao giờ hết. Và cô tin rằng, bằng trái tim, nó sẽ chạm đến những trái tim khác.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.