Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 441: Mảnh Ghép Thiếu: Hơi Thở Mới Cho Tác Phẩm
Màn đêm đã buông xuống, nuốt chửng những vệt nắng cuối cùng của thành phố. Từ Gác Mái Cũ Kỹ, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra qua khung cửa sổ, như một ngọn hải đăng nhỏ giữa biển đêm bạt ngàn của những tòa nhà cao tầng. Bên trong, Linh hoàn toàn chìm đắm vào tác phẩm của mình. Tiếng gió đêm thổi mạnh hơn, rít qua khe cửa, tạo thành những âm thanh trầm đục trên mái tôn cũ, nhưng cô dường như không còn nghe thấy gì nữa, chỉ còn tiếng cọ vẽ sột soạt trên bề mặt vải bố.
Từng nét cọ của cô như một dòng chảy cảm xúc, giải phóng những áp lực, nỗi buồn và cả những hy vọng thầm kín đã ấp ủ bấy lâu. Tấm vải trắng tinh giờ đây đã được lấp đầy bởi những mảng màu, những hình khối mang ý nghĩa riêng. Màu xanh lam của bầu trời hy vọng xen lẫn màu xám của những ngày mưa buồn, màu đỏ cam rực rỡ của những đam mê cháy bỏng, và màu trắng tinh khôi của sự khởi đầu. Các gam màu được pha trộn, chuyển tiếp một cách tinh tế, tạo nên một tổng thể hài hòa, dù mỗi mảng màu đều mang một câu chuyện riêng, một cảm xúc riêng.
Cô không còn nghĩ đến sự công nhận, không còn bận tâm đến việc tác phẩm của mình có được đón nhận bởi giới phê bình hay không. Giờ đây, chỉ còn cô và tấm vải, cô và những cảm xúc. Đây là sự tự thể hiện, là quá trình chữa lành cho chính mình. Mỗi vết xé, mỗi đường vá trên tấm vải được cô tái hiện một cách tỉ mỉ, như thể cô đang vá lại những mảnh vỡ trong tâm hồn mình. Những sợi chỉ màu sắc đan xen, không che giấu những vết rách, mà ngược lại, làm nổi bật chúng, biến chúng thành những họa tiết độc đáo, thành minh chứng cho sự kiên cường và khả năng hồi phục.
Đã có lúc, một thoáng suy nghĩ về tin nhắn Huy gửi đến, hỏi han xem cô có cần gì không, có ghé Gác Mái giúp cô không, chợt lướt qua tâm trí. Huy, với sự nhiệt thành và ánh mắt đầy ngưỡng mộ của anh, đã trở thành một người bạn, một người đồng hành đáng tin cậy trên con đường nghệ thuật của cô. Nhưng ngay lập tức, cô gạt sang một bên để tập trung hoàn toàn vào hiện tại, vào tác phẩm đang dần thành hình dưới bàn tay mình. Đây là khoảnh khắc của riêng cô, của sự kết nối sâu sắc nhất với bản thân.
Linh vẽ liên tục, quên cả thời gian, quên cả cơn đói, cơn khát. Mùi sơn dầu nồng nặc trong không khí, trộn lẫn với mùi bụi bặm và mùi vải canvas, giờ đây trở thành mùi hương của sự sáng tạo, của cuộc sống. Thỉnh thoảng, cô lùi lại vài bước, nheo mắt ngắm nhìn tổng thể, rồi lại tiến sát vào để chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ, thêm một chút sắc độ, làm mềm mại một đường nét. Đôi mắt cô, dù đã mờ đi vì mệt mỏi, vẫn ánh lên vẻ say mê, quyết liệt. Cô cảm thấy kiệt sức, nhưng một sự thỏa mãn sâu sắc, một cảm giác được giải thoát tràn ngập trong lòng.
Tấm vải ấy, dần dần, không chỉ là một bức tranh, mà là một tấm gương phản chiếu hành trình của Linh. Nó là tiếng nói của một tâm hồn từng tổn thương nhưng đã tìm thấy sức mạnh để tái sinh, để biến những vết sẹo thành những ngôi sao dẫn lối. Cô chạm nhẹ vào bề mặt tấm vải, cảm nhận từng lớp sơn khô ráp, từng đường nét nổi bật. Đó là một phần của cô, một câu chuyện mà cô muốn kể. Một câu chuyện về sự chia tay khi vẫn còn yêu, về việc tình yêu không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ, và về hành trình tìm lại chính mình sau tất cả.
Giờ đây, trong căn gác mái yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở đều đều của Linh hòa cùng tiếng gió đêm. Cô đứng trước tác phẩm của mình, đôi mắt ngời sáng. Cô biết, tác phẩm này sẽ là một bước đột phá, không chỉ trong sự nghiệp mà còn trong cuộc đời cô. Nó sẽ là minh chứng cho việc cô đã thực sự "tái sinh", độc lập, và sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì cuộc sống mang đến, không còn sự ràng buộc của quá khứ. Tiếng nói độc đáo của cô, cuối cùng đã tìm thấy một con đường để cất lên, mạnh mẽ và chân thật hơn bao giờ hết. Và cô tin rằng, bằng trái tim, nó sẽ chạm đến những trái tim khác.
Trời đã ngả chiều, ánh nắng dịu dàng cuối ngày vẫn còn vương vấn trên những mái nhà cũ kỹ, hắt qua khung cửa sổ rộng của Gác Mái Cũ Kỹ, nhuộm vàng không gian studio. Linh đứng trước tấm canvas lớn, tấm vải bố thô sần sùi mang cái tên đầy ẩn ý: "Tái Sinh Từ Cảm Xúc". Tác phẩm đã thành hình phần lớn, những mảng màu, đường nét đã định hình rõ rệt câu chuyện cô muốn kể. Màu xanh cô ban đầu dùng để thể hiện sự bình yên và hy vọng giờ lại có vẻ quá đậm, quá "cứng" so với ý niệm về "hơi thở của vải" mà cô muốn truyền tải. Màu đỏ cam của đam mê lại chói gắt, thiếu đi sự mềm mại cần có của một vết sẹo đã lành, mà thay vào đó là sự gai góc, chưa hoàn toàn được xoa dịu. Cô đã dành cả buổi chiều để thử nghiệm, pha trộn đủ loại sắc độ, từ nhạt đến đậm, từ nóng sang lạnh, nhưng dường như tất cả đều chỉ đưa cô vào một ngõ cụt.
Tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, mang theo chút hương bụi và mùi ẩm của những bức tường gạch cũ kỹ, xen lẫn mùi sơn dầu nồng nặc trong không khí. Linh cắm mạnh cọ vào lọ đựng dung môi, tiếng "cạch" khô khốc vang vọng trong không gian yên tĩnh. Cô lùi lại vài bước, đôi mắt to tròn, long lanh của cô nheo lại, mờ đi vì sự tập trung và một chút thất vọng. Dáng người thanh mảnh của cô đứng lẻ loi giữa không gian rộng lớn, như một dấu chấm hỏi trước bức tường bí ẩn của sự sáng tạo. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài mềm mại đang xõa trên vai, rồi khoanh tay trước ngực, ánh mắt dán chặt vào tấm vải.
"Cứng nhắc quá," cô lẩm bẩm, giọng nói dịu dàng nhưng chất chứa sự phiền muộn. "Nó không có cái 'hơi thở' mà mình muốn. Mình muốn nó mềm mại, uyển chuyển, như chính cảm xúc vậy... nhưng nó cứ trơ ra thế này." Cô thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cảm giác như có một khối đá vô hình đè nặng lên lồng ngực cô, khiến từng hơi thở cũng trở nên khó nhọc. Cô đã mường tượng ra một kết cấu mềm mại, một sự chuyển tiếp màu sắc tự nhiên, như thể tấm vải đang "thở" cùng nhịp đập của trái tim. Nhưng những gì cô thấy trước mắt lại là những khối màu tách bạch, dù được pha trộn tinh tế đến mấy, vẫn thiếu đi sự liền mạch, cái hồn mà cô đang tìm kiếm. Cô lại tiến sát vào, nhúng cọ vào một màu xanh lơ nhạt, thử áp lên một phần của mảng màu xanh đậm, hy vọng sẽ tạo ra hiệu ứng loang nhẹ. Nhưng kết quả vẫn không như ý, màu sắc chỉ đơn thuần chồng lên nhau, tạo ra một lớp màng mỏng chứ không hòa quyện vào nhau một cách hữu cơ.
Sự bế tắc này không chỉ là về kỹ thuật, mà còn là một phản chiếu của chính nội tâm Linh. Cô khao khát sự mềm mại, sự chữa lành, nhưng dường như quá khứ vẫn còn đó những góc cạnh sắc nhọn, những vết thương chưa hoàn toàn lành lặn, khiến cô không thể buông bỏ hoàn toàn sự kiểm soát. Cô muốn tác phẩm này là một sự giải thoát, nhưng chính nó lại đang thách thức cô, buộc cô phải đối mặt với những giới hạn của bản thân. Nỗi sợ hãi rằng kỹ năng của mình không đủ để truyền tải trọn vẹn cảm xúc sâu sắc bỗng trỗi dậy, len lỏi trong tâm trí cô như một dòng nước lạnh. Cô chợt nhớ lại những lời từ chối từ phòng trưng bày, những nhận xét về việc tác phẩm của cô còn "thiếu chiều sâu", "chưa đủ chín". Liệu có phải cô vẫn chưa thực sự thoát ra khỏi những ám ảnh đó? Một câu hỏi lớn, không lời đáp, treo lơ lửng trong không gian Gác Mái Cũ Kỹ.
Tiếng gió thổi mạnh hơn, làm rung rinh vài chậu cây dại đặt bên bệ cửa sổ. Linh lại thử một lần nữa, lần này cô dùng một lượng màu ít hơn, pha loãng hơn, nhưng vẫn không đạt được hiệu quả mong muốn. Cô vuốt mặt, cảm thấy mệt mỏi và chán nản. Đôi mắt cô cụp xuống, che đi ánh sáng lấp lánh của sự sáng tạo, chỉ còn lại vẻ ưu tư và chút bất lực. "Không thể tìm thấy sự mềm mại cần có," cô lại tự nói với mình, như thể đang thuyết phục chính bản thân chấp nhận thất bại. Cô cần một "mảnh ghép" nào đó, một phương pháp, một kỹ thuật, một cái gì đó để thổi hồn vào tác phẩm, để nó thực sự "thở". Nhưng nó ở đâu? Cô nhìn quanh studio, nhìn vào những bức tường gạch tróc vữa, vào những dụng cụ vẽ nằm ngổn ngang, mọi thứ dường như đều im lặng, không đưa ra bất kỳ câu trả lời nào.
***
Trong lúc Linh đang chìm đắm trong sự bế tắc của mình, cánh cửa cũ kỹ của Gác Mái khẽ kêu cót két rồi từ từ mở ra. Một làn gió nhẹ mang theo hương cà phê thoang thoảng lướt vào không gian. Huy bước vào, trên tay anh là một túi giấy nhỏ đựng đồ ăn vặt và hai ly cà phê nóng hổi. Anh ăn mặc có gu như thường lệ, chiếc áo sơ mi linen màu xám tro khoác ngoài chiếc áo thun trắng, quần jeans tối màu và đôi giày da bụi bặm, tất cả toát lên vẻ lãng tử, phóng khoáng nhưng không kém phần tinh tế. Đôi mắt anh, ẩn chứa chất nghệ sĩ, nhanh chóng lướt qua không gian, dừng lại ở dáng người thanh mảnh của Linh đang đứng trước tấm canvas khổng lồ.
Anh không vội vàng bước đến, không muốn phá vỡ dòng suy nghĩ đang căng thẳng của cô. Thay vào đó, Huy lặng lẽ đặt túi đồ và ly cà phê lên một chiếc bàn gỗ cũ, gần đó có vài chậu cây xanh mướt mọc dại. Tiếng động nhỏ ấy dường như đã lọt vào tai Linh, khiến cô giật mình. Cô quay phắt lại, đôi mắt mở to nhìn anh với vẻ bất ngờ.
"Ồ, Huy... Anh đến lúc nào vậy?" Linh hỏi, giọng cô hơi ngập ngừng, có chút ngượng ngùng khi bị bắt gặp trong trạng thái bế tắc. Cô nhanh chóng đưa tay vuốt lại mái tóc, cố che giấu vẻ mệt mỏi và sự thất vọng đang hiện rõ trên khuôn mặt.
Huy mỉm cười nhẹ, nụ cười ấm áp như ánh nắng chiều rọi qua khung cửa sổ. "Vừa tới. Trông em có vẻ đang gặp phải một 'nút thắt' khó gỡ." Anh nói, giọng điệu nhẹ nhàng, không một chút phán xét hay thúc giục. Anh tiến lại gần tấm canvas, ánh mắt tinh tế của anh lướt qua từng mảng màu, từng đường nét, không bỏ sót chi tiết nào. Anh dừng lại ở phần mà Linh đang vật lộn, nơi những mảng màu xanh và đỏ cam có vẻ cứng nhắc, thiếu đi sự uyển chuyển.
"Đúng vậy," Linh thừa nhận, tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực cô, không còn che giấu được sự chán nản. "Tôi muốn tạo ra một kết cấu mềm mại, như hơi thở của vải, nhưng lại không thể... Nó cứ cứng nhắc thế nào ấy." Cô chỉ tay vào những phần màu sắc mà cô cảm thấy không ưng ý, vẻ mặt trở nên ưu tư hơn. Mùi sơn dầu nồng nặc trong không khí dường như cũng đặc quánh lại, cộng hưởng với cảm giác ngột ngạt trong lòng cô.
Huy không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát. Anh đưa tay chạm nhẹ vào một mảng màu đã khô trên canvas, cảm nhận bề mặt sần sùi của vải bố. Anh nghiêng đầu, đôi mắt đầy chất nghệ sĩ của anh như đang phân tích, tìm kiếm một lời giải đáp. Anh là kiểu người không vội vàng đưa ra lời khuyên, mà luôn dành thời gian để thấu hiểu vấn đề từ gốc rễ. Sự điềm tĩnh và tinh tế của anh luôn khiến Linh cảm thấy tin tưởng và an tâm. Anh chậm rãi lùi lại một chút, khoanh tay trước ngực, ánh mắt vẫn không rời khỏi tác phẩm. Linh đứng bên cạnh anh, cảm nhận được sự hiện diện của anh như một nguồn năng lượng tĩnh lặng, giúp cô phần nào xoa dịu sự căng thẳng trong lòng.
Huy quay sang nhìn Linh, đôi mắt anh ánh lên một tia sáng của sự hiểu biết. "Kết cấu mềm mại... hơi thở của vải..." anh lặp lại những từ của cô, như thể đang nếm trải từng âm tiết. "Em muốn nó như một làn sương mỏng, tan vào nhau, chứ không phải là những khối đặc biệt, đúng không?"
Linh gật đầu lia lịa, "Chính xác! Anh hiểu đúng ý tôi rồi. Tôi muốn nó tự nhiên, uyển chuyển, như thể màu sắc đang sống, đang hòa quyện vào nhau một cách hữu cơ, chứ không phải là những lớp màu chồng chất lên nhau." Cô cảm thấy một niềm hy vọng nhỏ nhoi vừa nhen nhóm trong lòng, khi có người thực sự thấu hiểu được ý tưởng, dù vẫn còn mơ hồ, của cô.
Huy lại quay lại nhìn tấm canvas. "Thường thì, để tạo ra hiệu ứng này, người ta hay dùng kỹ thuật pha loãng với nước hoặc medium đặc biệt. Nhưng với chất liệu này, việc pha loãng trực tiếp đôi khi lại khiến màu bị bợt hoặc mất đi độ bám." Anh nói, giọng điệu trầm ấm, suy tư. "Em đã thử dùng một loại dung môi có khả năng làm mềm lớp màu đã khô chưa?" Anh hỏi, ánh mắt đầy thăm dò. Linh lắc đầu. Cô đã thử đủ cách pha loãng, nhưng chưa từng nghĩ đến việc xử lý lớp màu đã khô. Trong thế giới nghệ thuật, đôi khi những giải pháp lại nằm ở những hướng đi ít ngờ tới nhất.
***
Hoàng hôn đã buông xuống, ánh sáng dịu dần, nhuộm không gian Gác Mái Cũ Kỹ một màu tím hồng lãng mạn. Huy bước đến chiếc bàn đầy dụng cụ vẽ của Linh, đôi mắt anh lướt qua hàng loạt lọ màu, cọ vẽ, và các loại dung môi. Anh chọn một chiếc cọ sạch, nhỏ, rồi cầm lên một lọ thủy tinh chứa một loại dung môi trong suốt mà Linh chưa từng để ý đến.
"Thỉnh thoảng, để tạo ra sự mềm mại, chúng ta cần 'phá vỡ' cấu trúc cứng nhắc một chút... như thế này." Huy nói, giọng anh nhẹ nhàng, đầy sự điềm tĩnh và tự tin. Anh nhúng đầu cọ vào lọ dung môi, rồi nhẹ nhàng chấm lên một góc nhỏ của mảng màu xanh đậm mà Linh đang cảm thấy cứng nhắc nhất. Anh không dùng lực mạnh, mà chỉ lướt nhẹ, như thể đang vuốt ve bề mặt vải. Điều kỳ diệu bắt đầu diễn ra ngay trước mắt Linh. Lớp màu xanh đã khô tưởng chừng như bất động bỗng nhiên mềm ra, một cách từ từ, tinh tế. Các hạt màu li ti bắt đầu dịch chuyển, hòa vào nhau, tạo thành những vệt loang mờ ảo, uyển chuyển, như một làn khói mỏng vừa tan vào không khí. Nó không làm mất đi sắc độ gốc, mà chỉ làm cho nó trở nên sống động, có chiều sâu hơn.
Linh đứng sững sờ, đôi mắt to tròn của cô mở lớn, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Cô tiến lại gần hơn, gần như nín thở quan sát từng cử động của Huy. Mùi dung môi thoang thoảng trong không khí, không quá nồng, mà mang một chút hương hóa học đặc trưng, giờ đây trở nên dễ chịu lạ thường.
"A... tôi hiểu rồi! Sao tôi không nghĩ ra nhỉ?" Linh thốt lên, một tia sáng bừng lên trong đôi mắt cô. Vẻ mặt ưu tư, bế tắc ban nãy đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự phấn khích và niềm vui sướng tột độ. Cô cảm thấy như một nút thắt lớn trong tâm trí vừa được gỡ bỏ.
Huy mỉm cười nhẹ. "Đôi khi người ngoài cuộc lại nhìn rõ hơn. Với lại, đây là một kỹ thuật pha loãng mà ít người dùng với chất liệu này. Nó không phải là pha loãng màu trực tiếp, mà là làm mềm lớp màu đã khô để các sắc tố có thể 'thở' và loang vào nhau một cách tự nhiên. Giúp tạo ra hiệu ứng quang học của độ sâu và sự chuyển động." Anh giải thích ngắn gọn, súc tích, nhưng đủ để Linh nắm bắt được nguyên lý.
"Em thử xem." Huy đưa chiếc cọ sạch, đã nhúng dung môi cho Linh. Cô cầm lấy cọ, cảm nhận sự nhẹ nhàng của nó trong tay. Tim cô đập nhanh hơn một chút, không phải vì lo lắng, mà vì sự hào hứng khi sắp khám phá ra một điều mới mẻ. Cô hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng áp cọ lên một phần khác của mảng màu xanh. Cô làm theo đúng cách Huy đã chỉ, lướt nhẹ, chậm rãi, cảm nhận sự thay đổi của lớp màu dưới đầu cọ. Và quả nhiên, điều tương tự lại xảy ra. Lớp màu cứng nhắc ban đầu giờ đây tan chảy ra, mềm mại và uyển chuyển, tạo ra một hiệu ứng loang lổ đầy nghệ thuật. Nó giống như một tấm lụa mỏng đang bay trong gió, chứ không còn là một khối màu đặc quánh nữa.
Linh nhìn tác phẩm, rồi lại nhìn Huy, nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô. Đôi mắt cô ánh lên vẻ biết ơn sâu sắc, như thể anh vừa mở ra một cánh cửa mới cho cô. "Thật không ngờ... Anh thật là một phù thủy màu sắc!" cô nói đùa, giọng nói tràn đầy sự ngưỡng mộ. Sự bế tắc cả tuần của cô đã được giải quyết chỉ trong vài phút, nhờ sự tinh tế và kiến thức chuyên sâu của Huy. "Cảm ơn anh, Huy. Thật sự cảm ơn anh rất nhiều."
Huy chỉ đáp lại bằng nụ cười ấm áp của mình, đôi mắt anh lấp lánh niềm vui khi thấy Linh tìm lại được nguồn cảm hứng. Anh biết, đối với một nghệ sĩ, việc vượt qua được một rào cản kỹ thuật đôi khi không chỉ là giải quyết một vấn đề, mà còn là một sự giải phóng tinh thần, một bước tiến lớn trong hành trình sáng tạo của họ. Anh nhìn tấm canvas, nơi những mảng màu đang dần trở nên sống động hơn, và cảm nhận được rằng, không chỉ tác phẩm này, mà cả Linh, đang dần tìm thấy "hơi thở" mới của riêng mình.
***
Sau khi vấn đề kỹ thuật được giải quyết một cách thần kỳ, không khí trong Gác Mái Cũ Kỹ bỗng trở nên nhẹ nhõm và ấm áp lạ thường. Ánh đèn vàng của studio đã được bật lên, hắt sáng lên tấm canvas lớn, nơi những mảng màu giờ đây đã mang một vẻ mềm mại, uyển chuyển đúng như Linh mong muốn. Tiếng gió đêm vẫn khẽ lùa qua khe cửa, nhưng không còn mang vẻ trầm đục, mà như đang hát một giai điệu dịu êm.
Linh và Huy cùng ngồi xuống trên hai chiếc ghế gỗ cũ kỹ, nhâm nhi ly cà phê nóng hổi và những món ăn vặt mà Huy mang đến. Mùi cà phê thơm lừng, quyện với mùi sơn dầu và mùi vải mới, tạo nên một hương vị rất riêng của Gác Mái. Linh vẫn còn cảm giác bùng nổ của sự giải thoát, cô nhìn Huy với ánh mắt đầy biết ơn.
"Thật sự cảm ơn anh, Huy. Anh đã gỡ rối cho tôi một vấn đề mà tôi đã vật lộn cả tuần nay. Cứ như anh đã tìm thấy mảnh ghép thiếu cho bức tranh này vậy," Linh nói, giọng cô chân thành và xúc động. Cô cảm thấy như thể Huy không chỉ giúp cô về kỹ thuật, mà còn là người đã nhìn thấu được nỗi bế tắc trong tâm hồn cô, và nhẹ nhàng đưa ra một lối thoát.
Huy mỉm cười nhẹ. "Không có gì đâu, Linh. Tôi chỉ là người đưa ra một góc nhìn khác. Tài năng của em mới là điều quan trọng nhất. Hơn nữa, được nhìn thấy tác phẩm này hoàn thiện là một niềm vui lớn đối với tôi." Anh đưa tay vuốt nhẹ ly cà phê, hơi nóng từ ly làm ấm lòng bàn tay anh. Anh luôn khiêm tốn, không bao giờ nhận công lao về mình, mà luôn biết cách đẩy Linh lên, khiến cô tự tin hơn vào chính bản thân và tài năng của mình.
"Anh luôn hiểu tôi muốn gì, ngay cả khi tôi chưa nói ra hết. Điều đó thật đặc biệt," Linh nói, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt lãng tử của anh, trên đôi mắt đầy chất nghệ sĩ mà cô luôn ngưỡng mộ. Cô nhận ra rằng, sự ăn ý giữa họ không chỉ dừng lại ở những cuộc trò chuyện về nghệ thuật, mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc về cảm xúc, về những điều không thể nói thành lời. Huy không chỉ là một đồng nghiệp, một người bạn, mà còn là một tri kỷ, một người có thể cảm nhận được những rung động tinh tế nhất trong tâm hồn cô.
"Có lẽ vì chúng ta đều nhìn thế giới qua lăng kính của nghệ thuật, Linh," Huy đáp lời, giọng anh trầm ấm, mang theo chút suy tư. "Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất, và em đã biến những cảm xúc chân thật nhất của mình thành thứ ngôn ngữ màu sắc. Em là một nghệ sĩ rất đặc biệt, Linh." Câu nói của anh không chỉ là lời khen, mà còn là một sự khẳng định giá trị, một lời động viên mạnh mẽ cho con đường cô đang đi. Mùi hương nước hoa thoang thoảng từ Huy, nhẹ nhàng và tinh tế, lướt qua khứu giác Linh, tạo nên một cảm giác dễ chịu và gần gũi.
Họ cùng nhau ngắm nhìn tác phẩm. Tấm vải bố giờ đây không còn là một bề mặt phẳng lặng, mà đã trở thành một không gian sống động, nơi những mảng màu chuyển tiếp mềm mại, như hơi thở nhịp nhàng của một sinh linh. Những đường nét tưởng chừng như cứng nhắc đã được làm mềm, những màu sắc chói gắt đã được xoa dịu, hòa quyện vào nhau một cách tự nhiên. Đó là một câu chuyện về sự chữa lành, về việc biến những tổn thương thành sức mạnh, những vết sẹo thành những tác phẩm nghệ thuật độc đáo.
Linh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng. Cô biết, tác phẩm này, với sự đóng góp gián tiếp của Huy, sẽ trở thành một bước đột phá lớn trong sự nghiệp của cô. Nó không chỉ là minh chứng cho tài năng của cô, mà còn là một tuyên ngôn về hành trình tái sinh của chính cô. Và trên con đường ấy, có Huy, người luôn ở đó, không chỉ để hỗ trợ về kỹ thuật, mà còn để thấu hiểu và sẻ chia những rung cảm sâu kín nhất. Mối quan hệ của họ, không phải là tình yêu nam nữ vội vã, mà là một sự kết nối tinh thần hiếm có, một sự đồng điệu của hai tâm hồn nghệ sĩ.
Đêm đã về khuya, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa nhỏ của Huy vang lên, hòa cùng tiếng gió đêm và tiếng thở đều đều của Linh. Họ không nói nhiều, chỉ đơn giản là cùng nhau thưởng thức khoảnh khắc yên bình, cùng nhìn ngắm tác phẩm đang dần hoàn thiện. Trong sự tĩnh lặng ấy, một sự tin cậy và ấm áp lớn dần giữa họ, như một sợi dây vô hình đang thắt chặt. Linh tin rằng, với sự giúp đỡ của Huy và nguồn cảm hứng từ chính những cảm xúc của mình, cô sẽ hoàn thiện tác phẩm này một cách trọn vẹn nhất, để nó có thể chạm đến những trái tim khác, kể câu chuyện về sự chia tay khi vẫn còn yêu, và về hành trình tìm lại chính mình.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.