Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 442: Bức Họa Không Nói: Giữa Áp Lực Và Sự Từ Chối Bỏ Cuộc
Đêm đã lùi xa, nhường chỗ cho một buổi sáng âm u, nặng trĩu hơi nước và gió lớn. Gác Mái Cũ Kỹ, vốn dĩ là một ốc đảo bình yên giữa lòng thành phố, giờ đây như một con thuyền lớn đang lênh đênh giữa biển khơi, đón nhận từng đợt gió rít qua khe cửa sổ và tiếng mái tôn kêu lạch cạch. Linh thức dậy sau một giấc ngủ không trọn vẹn, cảm giác hưng phấn của đêm qua đã vơi đi, thay vào đó là một nỗi ưu tư không tên. Mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi sơn dầu và mùi ẩm ướt của những cơn mưa sắp tới, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của nơi này.
Cô đứng trước tấm canvas lớn, nơi những mảng màu đã khô và những nét vẽ đã định hình từ đêm qua. Kỹ thuật đã được cải thiện rõ rệt, đúng như lời khuyên tinh tế của Huy. Những chuyển động màu sắc giờ đây mềm mại, uyển chuyển hơn, tạo nên một dòng chảy cảm xúc mà trước đó cô đã vật lộn để đạt được. Linh đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt sần sùi của lớp sơn, cảm nhận sự lạnh lẽo của chất liệu dưới đầu ngón tay. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn hắt vào, tuy mờ mịt vì mây mù nhưng vẫn đủ để làm rõ từng chi tiết trên bức tranh. Cô đi đi lại lại quanh tấm canvas, đôi lúc dừng lại, nghiêng đầu quan sát từ nhiều góc độ khác nhau. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ ưu tư, như thể đang cố gắng tìm kiếm một điều gì đó còn thiếu.
“Mình đã bỏ lỡ điều gì?” cô tự hỏi, giọng nói thầm thì trong khoang miệng. Tiếng gió rít qua kẽ hở, như một câu trả lời mơ hồ. “Nó vẫn chưa đủ… chưa đủ để chạm đến ai đó.” Tấm canvas, dù đã mang hình hài của một tác phẩm nghệ thuật, nhưng trong mắt Linh, nó vẫn thiếu đi một linh hồn, một hơi thở, một sợi dây vô hình kết nối người xem với những gì cô muốn gửi gắm. Nó giống như một bản nhạc đã được viết ra hoàn hảo về mặt kỹ thuật, nhưng lại thiếu đi xúc cảm, thiếu đi cái "tình" mà người nghệ sĩ muốn gửi gắm vào từng nốt nhạc.
Linh nhấm nháp ly cà phê nguội đã đắng chát, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng, như một sự phản ánh cho tâm trạng của cô lúc này. Cô nhớ lại những lời Huy đã nói đêm qua, về việc cô đã biến những cảm xúc chân thật nhất thành ngôn ngữ màu sắc. Nhưng liệu, những cảm xúc chân thật ấy đã thực sự được lột tả trọn vẹn? Hay cô vẫn còn e dè, vẫn còn giữ lại một phần nào đó của bản thân, không dám phơi bày hoàn toàn? Nỗi sợ hãi khi phải đối diện với chính những vết thương lòng sâu kín nhất vẫn còn ẩn hiện đâu đó trong tâm trí cô, dù đã trải qua một hành trình chữa lành dài. Cô không sợ những phán xét của người khác về kỹ thuật, nhưng cô lại sợ tác phẩm của mình không thể truyền tải được cái cốt lõi của câu chuyện: "Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu."
Cô bước lùi lại, quan sát toàn bộ bức tranh. Những mảng màu xám trầm, xanh thẳm của sự chia ly, của những đêm dài thao thức, xen lẫn với sắc hồng nhạt, vàng ấm của những ký ức ngọt ngào còn sót lại. Có những đường nét mạnh mẽ, quyết đoán, thể hiện sự vùng vẫy để thoát khỏi xiềng xích của quá khứ, nhưng cũng có những mảng màu nhòe đi, như những giọt nước mắt vô hình còn đọng lại trong tiềm thức. Tất cả đều rất chân thật, rất Linh, nhưng vẫn chưa đủ. Cô cảm thấy như thể có một bức màn mỏng vô hình ngăn cách tác phẩm với chính cô, ngăn cách nó với những cảm xúc sâu sắc nhất mà cô muốn truyền tải. Cái cảm giác "không còn đủ sức để yêu cho đúng" mà Khánh đã từng nói, dường như cũng đang len lỏi vào từng nét cọ của cô, biến nó thành một sự "không còn đủ sức để diễn tả cho trọn vẹn".
Gió vẫn rít mạnh bên ngoài, hòa cùng tiếng vọng xa xăm của thành phố đang cựa mình. Mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ của gác mái cũ kỹ dường như càng làm tăng thêm sự u hoài trong lòng Linh. Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, ôm lấy đầu gối, ánh mắt vẫn không rời khỏi tấm canvas. Cô đã dồn hết tâm huyết, thời gian, và cả những giọt nước mắt vào tác phẩm này. Nó không chỉ là một bức tranh, mà còn là một phần máu thịt của cô, là minh chứng cho sự tái sinh, là hành trình tìm lại chính mình sau những đổ vỡ. Nhưng nếu nó không đủ sức lay động, không đủ sức kể câu chuyện của cô, thì mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa.
Một cảm giác bất an bắt đầu len lỏi, gặm nhấm sự tự tin mong manh của Linh. Cô tự hỏi liệu có phải mình đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào tác phẩm này, liệu có phải cô đang tự tạo áp lực cho chính mình đến mức đánh mất đi sự trong trẻo ban đầu? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí, xoáy sâu vào nỗi sợ hãi cố hữu của một người nghệ sĩ: nỗi sợ không được thấu hiểu, nỗi sợ tác phẩm của mình không thể chạm đến trái tim người xem, nỗi sợ hãi của sự cô độc trong hành trình sáng tạo.
Linh đứng dậy, tiến sát lại tấm canvas, lần này cô không chỉ quan sát mà còn như muốn hòa mình vào nó. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận từng đường nét, từng mảng màu, như thể đang lắng nghe tiếng nói của chính bức tranh. Cô muốn tìm thấy cái "hơi thở" mà cô tin rằng nó còn thiếu. Tiếng gió vẫn rít bên ngoài, nhưng trong tâm trí cô, dường như có một giọng nói khác, yếu ớt nhưng kiên định, đang thì thầm. Đó là tiếng nói của chính cô, của Linh trước kia và Linh bây giờ, đang đấu tranh để tìm ra lối thoát. Cô biết rằng, hành trình này không chỉ là về việc tạo ra một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là về việc cô phải đối mặt và vượt qua chính những giới hạn của bản thân, những nỗi sợ hãi vẫn còn ẩn sâu trong tiềm thức.
***
Buổi chiều, bầu trời càng thêm ảm đạm. Mưa bắt đầu rơi nặng hạt, tiếng lộp bộp trên mái tôn cũ kỹ giờ đây trở thành một bản giao hưởng buồn, bao trùm cả Gác Mái. Không khí trở nên se lạnh, ẩm ướt, và mùi bụi bặm, mùi sơn dầu quyện lẫn với mùi mưa nồng. Linh ngồi thụp xuống ghế, nhìn chằm chằm vào màn hình laptop đang phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo. Vài phút trước, cô vừa mở một email từ 'Insight Gallery Review', một trong những phòng trưng bày nghệ thuật hàng đầu mà cô đã gửi bản phác thảo ý tưởng và một vài hình ảnh sơ bộ của tác phẩm. Cô đã chờ đợi phản hồi này với một sự hồi hộp xen lẫn lo lắng.
Email được viết bằng một giọng điệu khách quan, chuyên nghiệp, không hề có ý đồ công kích hay xúc phạm. Nhưng từng câu chữ, từng nhận xét lại như những nhát dao cứa vào sự tự tin mong manh của cô. “...Tác phẩm có tiềm năng về mặt kỹ thuật, nhưng chúng tôi nhận thấy nó thiếu chiều sâu cảm xúc cần thiết để thực sự lay động người xem,” một đoạn viết. “...Cần một tiếng nói cá nhân mạnh mẽ hơn, độc đáo hơn. Ở trạng thái hiện tại, tác phẩm chưa thực sự nổi bật so với các dự án khác mà chúng tôi đang xem xét.”
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng Linh, không phải vì thời tiết giá lạnh, mà vì nỗi sợ hãi cũ đang trỗi dậy. Nỗi sợ hãi về việc không đủ tốt, về việc những nỗ lực của cô không được công nhận. Cảm giác này, giống như một vết sẹo cũ, dù đã lành nhưng vẫn nhói lên khi chạm phải. Cô cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc, không chỉ với tác phẩm mà còn với chính mình. “Mình đã cố gắng đến thế mà…” cô tự nhủ, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. “Liệu mình có thực sự phù hợp với con đường này? Hay mình vẫn chỉ là một đứa trẻ yếu đuối, không đủ khả năng để làm điều gì lớn lao?”
Những lời nói cũ của Khánh khi anh mệt mỏi, khi anh nói rằng anh “không còn đủ sức để yêu cho đúng” lại hiện về. Không phải vì anh muốn làm tổn thương cô, mà vì sự kiệt quệ của anh đã vô tình trở thành gánh nặng cho cảm xúc nhạy cảm của cô. Và rồi, những lời nhận xét vô tình từ người thân, bạn bè về sự “nhạy cảm quá mức” của cô, về việc cô “hay suy nghĩ” cũng chợt quay lại ám ảnh. Họ không cố ý, nhưng những lời nói đó đã gieo vào lòng cô một hạt mầm nghi ngờ, khiến cô luôn tự hỏi liệu sự nhạy cảm của mình có phải là một điểm yếu, một rào cản trên con đường sự nghiệp và cuộc sống.
Linh nắm chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Đôi mắt cô ướt đẫm, một lớp màng mỏng che phủ tầm nhìn, nhưng cô từ chối để nước mắt rơi. Cô đã khóc quá nhiều, đã yếu đuối quá lâu. Giờ đây, cô không thể để bản thân chìm đắm trong sự bi lụy. Cô gập mạnh laptop, tiếng “cạch” khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch của gác mái. Dựa đầu vào bức tường gạch lạnh lẽo, Linh hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Mỗi hơi thở như một cuộc đấu tranh, đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh những dòng chữ lạnh lùng trong email, xua đi những ký ức không vui. Tiếng mưa rơi trên mái tôn càng lúc càng nặng hạt, như muốn nhấn chìm cô vào một biển cảm xúc hỗn độn. Cô cảm thấy mệt mỏi, một sự mệt mỏi thể chất lẫn tinh thần sau nhiều ngày lao động miệt mài, và giờ đây, sự mệt mỏi ấy càng trở nên trầm trọng hơn bởi sự nghi ngờ về giá trị của chính mình. Sự tự ti, một kẻ thù dai dẳng mà cô tưởng đã đánh bại, lại một lần nữa ngóc đầu dậy.
Gác Mái Cũ Kỹ, nơi từng là nguồn cảm hứng, giờ đây dường như cũng trở thành một chiếc lồng, giam giữ những nỗi lo âu của cô. Mùi ẩm ướt của mưa, mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ, tất cả đều trở nên ngột ngạt. Linh cảm thấy như thể có một tảng đá nặng đè lên lồng ngực. Cô nhớ lại những lời cô Hạnh đã nói, rằng nghệ thuật là hành trình khám phá bản thân, là cách để chữa lành. Nhưng nếu chính bản thân cô vẫn còn những vết thương chưa lành, thì làm sao tác phẩm của cô có thể chữa lành cho người khác? Làm sao nó có thể mang lại sự thấu cảm, khi chính cô đang chìm đắm trong sự tự vấn?
Cô mở mắt, nhìn về phía tấm canvas lớn, nơi những mảng màu vẫn nằm im lìm, chờ đợi một tiếng nói, một sự xác nhận. Nhưng tiếng nói đó phải đến từ đâu? Có phải cô đã quá tập trung vào việc thể hiện những gì mình đã trải qua, mà quên đi việc thổi vào đó một sức sống mới, một thông điệp vượt lên trên nỗi buồn? Có phải cô đã cố gắng tái hiện một cách chân thực quá khứ, mà quên đi rằng nghệ thuật cần phải có sự thăng hoa, sự biến đổi để trở thành một thứ gì đó lớn lao hơn, một "bước đột phá lớn" như cô đã kỳ vọng?
Sự im lặng của gác mái, chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng gió rít, càng làm cho sự đấu tranh nội tâm của Linh trở nên rõ ràng hơn. Cô biết, đây là một khoảnh khắc quyết định. Hoặc là cô sẽ chấp nhận thất bại, chấp nhận rằng mình không đủ tốt, và từ bỏ giấc mơ lớn nhất của mình. Hoặc là cô sẽ phải tìm cách đứng dậy, phải tìm thấy một con đường khác, một tiếng nói khác cho tác phẩm của mình. Cô cảm thấy những giọt nước mắt nóng hổi đã chực trào ra, nhưng bằng một ý chí mạnh mẽ nào đó, cô đã kìm nén chúng lại. Cô sẽ không gục ngã. Cô đã đi một chặng đường quá dài để rồi bỏ cuộc ngay tại ngưỡng cửa.
***
Đêm đã về, và mưa vẫn tiếp diễn không ngớt, những hạt mưa dường như càng nặng hơn, gõ nhịp đều đều trên mái tôn. Không khí se lạnh, và mùi ẩm ướt của đêm mưa bao trùm khắp Gác Mái Cũ Kỹ. Ánh đèn vàng dịu của chiếc đèn bàn hắt xuống, tạo nên một quầng sáng ấm áp giữa không gian mờ tối. Linh đứng dậy, bước từng bước chậm rãi, tiến lại gần tấm canvas một lần nữa. Lần này, ánh mắt cô không còn sự hoài nghi hay thất vọng, mà là một sự thách thức, một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên trong đôi mắt tưởng chừng đã cạn kiệt cảm xúc.
Cô nhớ lại những lời của Cô Hạnh, giọng nói trầm ấm mà đầy kiên định: “Nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn, Linh ạ. Nhưng để chữa lành, con phải dám đối diện với vết thương, và biến nó thành sức mạnh.” Cô Hạnh đã từng nói, rằng mỗi tác phẩm nghệ thuật là một phần của người nghệ sĩ, là nơi họ gửi gắm những phần sâu kín nhất của tâm hồn. Và Duy, người bạn luôn tin tưởng vào cô, luôn động viên cô hãy cứ dũng cảm tiến bước, rằng tài năng của cô là không thể phủ nhận. Những lời nói ấy, giờ đây không còn là áp lực, mà trở thành nguồn sức mạnh, thành những lời nhắc nhở về giá trị của chính cô.
Hơn hết, cô nhớ đến chính mình, phiên bản Linh đã từng yếu đuối, lạc lõng giữa bộn bề cuộc sống, nhưng giờ đây đã học được cách tự yêu thương, tự đứng vững trên đôi chân của mình. Cô đã trải qua quá nhiều biến cố, đã nếm trải đủ hương vị của sự chia ly, của nỗi đau, của sự cô đơn, và rồi, cô đã tìm thấy con đường để tái sinh. Bỏ cuộc không phải là lựa chọn. Không phải bây giờ, không phải sau tất cả những gì cô đã vượt qua. Tác phẩm này không chỉ là một bức tranh, nó là một tuyên ngôn. Nó là một phần của cô, là hành trình của chính cô. Cô phải tìm thấy “linh hồn” cho tác phẩm này, không phải để làm hài lòng bất kỳ phòng trưng bày nào, hay bất kỳ ai khác, mà là để hoàn thành hành trình của chính mình, để nó thực sự cất lên tiếng nói của Linh, của một người phụ nữ đã trưởng thành, đã kiên cường.
“Không. Mình sẽ không bỏ cuộc,” cô thì thầm, giọng nói mạnh mẽ hơn cô tưởng. Tiếng mưa rơi ngoài kia vẫn ào ạt, nhưng trong tâm trí cô, một sự tĩnh lặng lạ thường đang bao trùm. “Không phải bây giờ. Tác phẩm này là một phần của mình. Mình phải tìm ra cách để nó cất lên tiếng nói. Tiếng nói của sự chữa lành, của sự chấp nhận, của việc tìm lại chính mình.” Cô biết rằng, vấn đề không nằm ở kỹ thuật, cũng không nằm ở việc thiếu cảm xúc, mà nằm ở cách cô truyền tải cảm xúc đó. Có lẽ cô đã quá miệt mài tái hiện nỗi đau, mà quên đi rằng, sau nỗi đau, phải là sự bình yên, là sự chấp nhận trưởng thành. “Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu,” không phải là một câu nói bi lụy, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc về giới hạn của tình yêu và cuộc sống.
Linh cầm lấy một cây cọ sạch, nhẹ nhàng chạm vào một góc của tấm canvas. Lần này, không có sự do dự. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, dường như đang lắng nghe một điều gì đó từ bên trong mình, từ sâu thẳm trái tim. Cô để cho những cảm xúc trào dâng, không kìm nén, không phán xét. Cô nhớ lại những khoảnh khắc bình yên nhất, những tia sáng hy vọng đã dẫn lối cô ra khỏi bóng tối. Cô nhớ lại cảm giác của sự giải thoát, của việc chấp nhận buông tay để cả hai được bình yên.
Cô mở mắt ra, ánh nhìn kiên định, rực cháy một ngọn lửa quyết tâm. Rồi, cô bắt đầu pha một màu mới, một màu sắc mà cô chưa từng nghĩ đến trước đây. Đó là một sắc màu tươi sáng hơn, một sự kết hợp của màu xanh của hy vọng và màu vàng của ánh nắng ban mai, nhưng vẫn mang theo chút gì đó man mác, sâu lắng. Nó không phải là sự chối bỏ quá khứ, mà là sự chấp nhận và biến đổi nó thành một tương lai tươi sáng hơn. Nó là màu của sự trưởng thành, của sự bình yên sau giông bão.
Linh biết, đây sẽ là một sự thay đổi lớn, một sự mạo hiểm. Nhưng cô tin rằng, để tác phẩm này thực sự sống, cô phải dám dấn thân, dám phá vỡ những giới hạn mà chính cô đã tự đặt ra. Cô sẽ không bỏ cuộc. Cô sẽ tìm thấy cái "linh hồn" cho bức họa, để nó không chỉ kể câu chuyện về sự chia ly, mà còn kể câu chuyện về sự tái sinh, về hành trình tìm lại chính mình. Và hơn hết, nó sẽ là minh chứng cho việc, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Linh tin rằng, đây chính là "tiếng nói cá nhân mạnh mẽ hơn" mà Insight Gallery đang tìm kiếm, một tiếng nói không bi lụy, mà tràn đầy sự thấu cảm và trưởng thành.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.