Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 443: Vệt Màu Ký Ức: Thổi Hồn Cho Nghệ Thuật
Mưa đã tạnh từ lúc nào, chỉ còn những giọt nước đọng trên mái tôn Gác Mái Cũ Kỹ thi thoảng nhỏ xuống, điểm xuyết vào không gian tĩnh mịch những âm thanh trong trẻo đến lạ. Linh đứng đó, trước tấm canvas khổng lồ, nơi ánh hoàng hôn cuối ngày đang len lỏi qua ô cửa sổ cũ, đổ thứ ánh sáng vàng cam lên từng vệt màu khô. Trong chương trước, một ngọn lửa quyết tâm đã được thắp lên trong cô, một ý chí mạnh mẽ rằng cô sẽ không bỏ cuộc, rằng cô sẽ tìm thấy "linh hồn" cho tác phẩm này, biến những nỗi đau thành sức mạnh và sự bình yên. Cô đã pha một màu mới, một sắc thái tươi sáng hơn, một sự kết hợp của hy vọng và ánh ban mai. Thế nhưng, khi cây cọ chạm vào bề mặt sần sùi của vải, sự nhiệt huyết ban đầu lại nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng đến cùng cực.
Cô đã cố gắng. Cố gắng để vẽ nên sự bình yên, sự chấp nhận. Nhưng những nét cọ vừa rồi lại trở nên gượng gạo, lạc lõng trên nền tác phẩm. Nó không phải là sự chối bỏ quá khứ, mà là một sự giả tạo, một lớp vỏ bọc mỏng manh che đậy đi sự thật còn đang chằng chịt bên trong. Linh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi và bế tắc. Ánh mắt cô trĩu nặng, nhìn chằm chằm vào bức tranh, nhưng dường như không thể nhìn thấy bất cứ điều gì ngoài sự bất lực của chính mình.
"Nó vẫn thiếu... thiếu một cái gì đó," cô thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể đã nói câu này hàng trăm lần trong tâm trí. "Cái hồn. Cái thứ mà mình muốn truyền tải, nhưng lại không thể chạm tới." Cô lùi lại vài bước, cố gắng nhìn tổng thể, hy vọng một góc nhìn khác sẽ mang lại một tia sáng nào đó. Nhưng không, bức tranh vẫn đứng đó, hùng vĩ nhưng vô tri, đẹp đẽ nhưng thiếu đi hơi thở của sự sống, của cảm xúc. Nó giống như một bức tượng được tạc công phu, nhưng chưa có phép màu nào thổi vào nó một trái tim biết đập.
Gió lùa qua khe hở của mái tôn cũ kỹ, mang theo mùi bụi bặm đặc trưng của nơi này, lẫn với mùi sắt gỉ và hương cây cỏ dại mọc leo lắt bên hiên. Âm thanh ấy, cùng với tiếng vọng xa xăm của thành phố đang dần chìm vào màn đêm, càng khiến không gian trở nên mênh mang và cô độc. Linh cảm thấy như mình đang lạc lối giữa chính không gian sáng tạo của mình, một ốc đảo yên tĩnh nhưng lại không thể mang lại sự an ủi. Cô đã thử thêm vài nét cọ nữa, nhưng mỗi nét vẽ đều như một sự ép buộc, một sự gượng gạo mà chính cô cũng không thể chấp nhận. Những đường nét vừa rồi, chúng không phải là kết quả của sự chiêm nghiệm, mà là sự giằng co, sự vật lộn.
Cảm giác thất bại bao trùm lấy cô như một tấm màn nặng nề. Linh đặt cọ xuống, cẩn thận đặt nó vào hộp đựng dụng cụ, rồi thở dài một hơi thật sâu. Không phải là cô không có cảm xúc, không phải là cô không hiểu được ý nghĩa của sự chấp nhận và trưởng thành. Cô đã trải qua tất cả những điều đó. Nhưng làm thế nào để biến những cảm xúc phức tạp ấy, những trải nghiệm đã được lọc rửa qua thời gian, thành những vệt màu có sức nặng, có chiều sâu trên tấm toan trắng? Cô loay hoay trong câu hỏi đó, như một người đi trong sương mù, biết đích đến nhưng không tìm thấy lối đi.
Có lẽ, đã đến lúc cô cần một khoảng lặng. Cần một sự tạm gác lại, để tâm trí được nghỉ ngơi, để những cảm xúc lắng đọng lại một lần nữa. Cô dọn dẹp qua loa, thu gom những tuýp màu đã dùng, xếp lại những cây cọ lộn xộn. Bàn tay cô miết nhẹ lên bề mặt sần sùi của canvas, như một lời xin lỗi cho sự bất lực của mình. Hoàng hôn đã buông hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Chỉ còn ánh đèn đường yếu ớt hắt lên từ xa, và những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm của thành phố. Linh khoác chiếc áo mỏng, khẽ khàng rời khỏi Gác Mái Cũ Kỹ, để lại phía sau một tác phẩm dang dở và một tâm hồn đầy trăn trở. Bước chân cô nặng nề hơn mọi ngày, mang theo gánh nặng của sự kỳ vọng và nỗi thất vọng. Cảm giác lạnh lẽo của đêm khuya len lỏi qua từng thớ vải áo, nhưng cái lạnh trong tâm hồn cô còn buốt giá hơn nhiều. Cô biết mình cần phải tìm ra "linh hồn" đó, không chỉ cho bức tranh, mà còn cho chính bản thân mình, cho hành trình đã qua và cả con đường phía trước. Nhưng lúc này, cô không biết phải bắt đầu từ đâu.
***
Linh về đến căn hộ khi thành phố đã lên đèn, những ánh đèn vàng ấm áp từ các tòa nhà cao tầng và đèn đường tạo nên một bức tranh lung linh, huyền ảo. Căn hộ của An, với kiến trúc chung cư kiểu cũ được tân trang, luôn mang đến một cảm giác ấm áp và yên bình. Tiếng xe cộ từ xa vọng lên, hòa lẫn với tiếng sinh hoạt nhẹ nhàng của hàng xóm, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ giàn hoa nhỏ trên ban công, quyện với mùi cà phê mới pha từ phòng khách, và một chút hương nến thơm nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, an ủi tâm hồn đang mỏi mệt của cô. Linh không bật đèn lớn, chỉ thắp một chiếc đèn lồng nhỏ đặt ở góc phòng, để thứ ánh sáng vàng dịu nhẹ bao trùm không gian. Cô không muốn đối diện với sự rõ ràng, với những góc cạnh sắc nét của thực tại.
Cô ngồi phịch xuống sàn nhà, dựa lưng vào chiếc sofa êm ái, hai đầu gối co lên, vòng tay ôm lấy chúng. Ánh mắt cô vô định, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường và đèn cao ốc vẽ nên những vệt sáng dài trên tấm kính. Trong một khoảnh khắc, cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng giữa thành phố rộng lớn này, giữa những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai. Cô nhớ lại lời phản hồi trung lập từ phòng trưng bày, lời gợi ý về việc thiếu "linh hồn" trong tác phẩm của cô. Những lời đó, giờ đây, lại như một lời khẳng định cho sự bế tắc hiện tại.
Vô thức, tay cô chạm vào một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt ở góc phòng, nơi cô cất giữ những kỷ vật cũ. Đó là một chiếc hộp đơn giản, đã sờn màu theo thời gian, nhưng lại chứa đựng cả một bầu trời ký ức. Cô mở nắp hộp, bàn tay lướt qua những bức ảnh cũ, những lá thư tay đã ố vàng, những tấm vé xem phim, và rồi, cô chạm vào một vật quen thuộc đến nao lòng: "Cuốn sổ tay ghi chép chung".
Cuốn sổ bìa da màu nâu, đã cũ sờn ở các góc, mang theo mùi giấy sách cũ đặc trưng. Linh khẽ vuốt ve bìa sổ, cảm nhận từng vết hằn của thời gian trên đó. Cô nhớ như in những buổi chiều cùng Khánh ngồi bên nhau, lật giở từng trang, ghi lại những ước mơ, những suy nghĩ vụn vặt, những kế hoạch cho tương lai. Mỗi trang giấy là một phần của câu chuyện tình yêu 4 năm của họ, một câu chuyện mà giờ đây cô đã nhìn nhận một cách trưởng thành và bình thản hơn.
Cô mở cuốn sổ ra, lướt qua những dòng chữ, những hình vẽ nguệch ngoạc. Một bên là nét chữ ngay ngắn, trầm ổn của Khánh, bên kia là những nét chữ bay bổng, đầy cảm xúc của cô. Có những trang chỉ là những dòng thơ ngẫu hứng, có những trang là danh sách những món ăn họ muốn thử, những địa điểm họ muốn đến. Linh dừng lại ở một trang giấy đã ngả màu, nơi có một hình vẽ phác thảo ngôi nhà nhỏ với giàn hoa giấy trước hiên, và dòng chữ của Khánh: "Ngôi nhà của chúng ta, Linh." Ngay bên cạnh, cô đã vẽ thêm hai người nhỏ bé đang nắm tay nhau, phía trên là dòng chữ của cô: "Nơi bình yên nhất."
Những kỷ niệm ùa về, không ồn ào, không xô bồ, mà nhẹ nhàng như làn gió thoảng. Lạ thay, không còn là nỗi đau quặn thắt hay sự tiếc nuối khôn nguôi như ngày trước. Thay vào đó, là một cảm giác man mác buồn, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu và chấp nhận. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười mang theo chút u hoài nhưng cũng tràn đầy sự bình yên. Cô nhận ra rằng, những kỷ niệm này không phải là xiềng xích trói buộc cô vào quá khứ, mà là những viên gạch lát nên con đường trưởng thành của cô. Chúng là một phần của cô, là những gì đã định hình nên Linh của ngày hôm nay.
Bỗng nhiên, chiếc điện thoại rung lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Là Duy. Cô ngần ngừ một chút, rồi nhấc máy.
"Linh à, cậu sao rồi? Cô Hạnh có nói với tớ cậu đang hơi căng thẳng với tác phẩm mới phải không?" Giọng Duy ấm áp, quan tâm, mang theo chút lo lắng.
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Tớ... tớ lại thấy bế tắc rồi, Duy à. Tớ không biết phải làm sao để thổi hồn vào bức tranh. Tớ đã cố gắng rất nhiều, nhưng nó cứ như một thứ gì đó vô tri, không cảm xúc."
Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi Duy nhẹ nhàng nói: "Linh này, tớ biết cậu tài năng mà. Cậu đã vượt qua bao nhiêu chuyện rồi. Tác phẩm của cậu luôn có một cái gì đó rất riêng, rất Linh. Cậu có nghĩ là cậu đang cố gắng quá sức không?"
"Cố gắng gì chứ? Tớ chỉ muốn nó chân thật, muốn nó truyền tải được đúng cảm xúc của tớ thôi." Linh cảm thấy giọng mình có chút nghẹn lại.
"Chân thật... đúng rồi, đó chính là điều tớ muốn nói," Duy tiếp lời, giọng anh vẫn kiên nhẫn. "Nhưng chân thật không có nghĩa là phải gượng ép. Đôi khi, chúng ta phải chấp nhận những gì vốn có, chấp nhận cả những mảng tối, những vết sẹo trong tâm hồn mình. Cậu cứ tìm cái gì đó thật sự là của cậu, cái gì đó nói lên chính con người cậu lúc này ấy, Linh à. Đừng cố gượng ép."
"Cái gì đó thật sự là của tớ...?" Linh lặp lại, ánh mắt cô vô thức lại hướng về cuốn sổ tay đang mở trên đùi. Những hình vẽ, những dòng chữ của cô và Khánh. Chúng là một phần của cô, một phần đã định hình cô. Chúng không phải là nỗi đau, mà là những mảnh ghép của một hành trình.
Duy tiếp tục, như thể đọc được suy nghĩ của cô. "Đừng cố làm hài lòng ai cả, Linh. Hãy làm nó cho chính mình. Hãy để tác phẩm là tiếng nói của cậu, tiếng nói của sự chữa lành mà cậu đã trải qua. Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà, và cả những nỗi đau nữa. Nhưng những điều đó đã tạo nên cậu của ngày hôm nay. Đừng chối bỏ chúng, hãy biến chúng thành sức mạnh."
"Biến chúng thành sức mạnh..." Linh thì thầm, như một sự giác ngộ. Cô nhớ lại lời Cô Hạnh: "Để chữa lành, con phải dám đối diện với vết thương, và biến nó thành sức mạnh." Và bây giờ, Duy cũng đang nói điều tương tự. Cuốn sổ tay này, nó không phải là vết thương, nó là minh chứng cho một phần ký ức, một phần của quá khứ đã được cô chấp nhận và chữa lành.
"Đúng vậy," Duy nói, giọng anh đầy tin tưởng. "Cậu đã đi một chặng đường dài rồi, Linh. Cậu đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Hãy để tác phẩm này thể hiện điều đó. Không phải là sự tiếc nuối, mà là sự thấu hiểu. Không phải là nỗi buồn bi lụy, mà là sự bình yên sau giông bão."
Cuộc trò chuyện với Duy, cùng với những hình ảnh từ cuốn sổ tay, đã gieo vào lòng Linh một hạt mầm mới. Cô không cần phải chối bỏ quá khứ để tìm kiếm sự bình yên. Cô cần chấp nhận nó, ôm lấy nó, và biến nó thành một phần của hiện tại, một phần của nghệ thuật. Cái "linh hồn" mà cô đang tìm kiếm, có lẽ không phải là một điều gì đó xa vời, mà chính là những cảm xúc chân thật, đã được lọc rửa và thăng hoa từ chính những mảnh ký ức này. Cô cảm thấy một luồng năng lượng mới đang len lỏi trong mình, không phải là sự hừng hực của quyết tâm, mà là một sự tĩnh lặng, sâu sắc và đầy thấu hiểu.
***
Đêm đã về khuya. Căn hộ của An chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tích tắc nhẹ nhàng của chiếc đồng hồ treo tường và tiếng gió rì rào ngoài cửa sổ. Nhưng Linh không thể ngủ được. Sau cuộc gọi với Duy và những giờ chiêm nghiệm với cuốn sổ tay ghi chép chung, tâm trí cô tràn ngập những suy nghĩ. Cô lại khoác chiếc áo khoác mỏng, chân bước nhẹ nhàng về phía Gác Mái Cũ Kỹ. Lần này, cô không còn cảm thấy nặng nề hay bế tắc nữa. Thay vào đó là một sự háo hức lạ thường, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại.
Bóng tối bao trùm Gác Mái Cũ Kỹ khi cô bước vào. Linh bật một chiếc đèn bàn nhỏ, thứ ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa, xua đi một phần bóng đêm lạnh lẽo. Không gian mộc mạc, có chút u hoài này giờ đây lại trở nên thân thuộc và đầy cảm hứng. Tiếng gió thổi mạnh hơn so với dưới đất, những âm thanh của thành phố đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại sự tĩnh mịch và tiếng cọ vẽ lướt trên canvas vọng lại trong không gian. Mùi sơn dầu quen thuộc, mùi gỗ cũ và bụi bặm, tất cả đều trở thành chất xúc tác cho dòng chảy sáng tạo đang cuộn trào trong cô.
Linh đứng trước tấm canvas lớn, ánh mắt cô không còn sự mệt mỏi hay hoài nghi. Thay vào đó, là một sự kiên định, một ánh sáng lấp lánh của sự thấu hiểu. Cô nhìn vào bức tranh, không phải với mong muốn hoàn thiện nó theo một hình mẫu nào đó, mà với một cái nhìn hoàn toàn khác. Cô không còn cố gắng che giấu hay quên đi quá khứ. Ngược lại, cô nhận ra rằng chính những mảnh ký ức đó, những vệt màu đã phai mờ trong tâm hồn, là chìa khóa để thổi hồn vào tác phẩm này.
"Không phải là lãng quên, mà là chấp nhận," cô thì thầm, giọng nói thanh thoát, nhẹ bẫng như một làn khói. "Không phải là nỗi buồn, mà là sự thấu hiểu. Đây mới chính là 'linh hồn' mình cần tìm. Cảm xúc thật sự, từ sâu thẳm bên trong."
Cô cầm lấy cây cọ, không còn do dự. Lần này, cô không chọn những màu sắc tươi sáng, rực rỡ mà cô đã thử lúc hoàng hôn. Thay vào đó, cô pha một màu mới, một sắc thái trầm lắng nhưng sâu sắc. Đó là sự kết hợp của màu xanh xám của bầu trời đêm, hòa quyện với chút nâu của đất và một vệt vàng cam nhỏ xíu của ánh sáng cuối cùng còn vương vấn trong ký ức. Nó không phải là một màu sắc bi lụy, mà là màu của sự chiêm nghiệm, của sự bình yên sau khi tất cả những giông bão đã qua đi. Màu sắc này nói lên sự trưởng thành, sự chấp nhận những vết sẹo đã in hằn trong tâm hồn, và biến chúng thành những đường nét đầy ý nghĩa.
Linh khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm khuya thấm vào từng tế bào, nhưng trái tim cô lại ấm nóng lạ thường. Cô nhớ lại những dòng chữ trong cuốn sổ tay, nhớ lại những ước mơ đã từng, những khoảnh khắc hạnh phúc giản dị, và cả những nỗi buồn đã qua. Tất cả những cảm xúc đó, giờ đây, không còn là gánh nặng, mà là nguồn cảm hứng vô tận. Cô nhớ đến câu nói "Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu" – một câu nói không phải để tiếc nuối, mà là để thấu hiểu, để nhận ra rằng có những giới hạn mà tình yêu không thể vượt qua, và sự buông tay đôi khi lại là cách yêu thương chân thành nhất.
Cô mở mắt ra, ánh nhìn kiên định, rực cháy một ngọn lửa quyết tâm mới. Ngọn lửa ấy không phải là sự bùng cháy mãnh liệt, mà là sự âm ỉ, bền bỉ của một tâm hồn đã được tôi luyện. Linh bắt đầu vẽ. Những nét cọ đầu tiên không còn là sự miễn cưỡng, mà là sự giải phóng. Mỗi nét vẽ như truyền tải một mảnh ký ức, một cảm xúc đã được lọc rửa và thăng hoa. Cô để những màu sắc hòa quyện vào nhau, tạo nên những tầng lớp cảm xúc phức tạp, những câu chuyện không lời. Từng đường nét, từng mảng màu đều mang một ý nghĩa riêng, không còn là sự tái hiện đơn thuần, mà là sự biến đổi, sự thăng hoa của chính trải nghiệm cá nhân.
Cô vẽ những vệt sáng lấp lánh như ánh sao trên nền trời đêm, không phải là những ngôi sao rực rỡ, mà là những tia hy vọng nhỏ bé, le lói, nhưng đủ để dẫn lối. Cô vẽ những mảng màu trầm lắng, sâu sắc, như những nỗi buồn đã qua, nhưng chúng không còn đứng một mình mà hòa quyện vào tổng thể, tạo nên chiều sâu và sự phong phú. Nó không phải là một bức tranh về sự chia ly, mà là một bức tranh về hành trình chữa lành, về sự chấp nhận và sự tái sinh.
Linh cảm thấy như mình đang tìm thấy "tiếng nói" mà Insight Gallery đang tìm kiếm, một tiếng nói không bi lụy, mà tràn đầy sự thấu cảm và trưởng thành. Đây chính là cách cô kể câu chuyện của mình, không bằng lời nói, mà bằng những vệt màu, bằng cảm xúc chân thật nhất được chắt lọc từ sâu thẳm tâm hồn. Cô biết rằng, việc tìm thấy nguồn cảm hứng từ những kỷ niệm cũ, và thay đổi hướng tiếp cận này, sẽ là yếu tố then chốt giúp tác phẩm của cô trở nên độc đáo và gây tiếng vang. Sự chấp nhận và chuyển hóa cảm xúc quá khứ thành nghệ thuật này cho thấy Linh đã hoàn toàn chữa lành, không còn bị quá khứ ràng buộc, sẵn sàng cho một tương lai độc lập và thành công. Phương pháp sáng tạo mới này sẽ là chìa khóa để cô khẳng định giá trị nội tại và tìm thấy tiếng nói riêng trong nghệ thuật.
Cô miệt mài vẽ, không gian Gác Mái Cũ Kỹ chìm trong sự im lặng thiêng liêng, chỉ có tiếng cọ vẽ lướt nhẹ trên canvas, như một bản hòa tấu của tâm hồn. Linh biết, cô đang tạo ra một kiệt tác, không chỉ bằng kỹ thuật, mà bằng cả trái tim và linh hồn của mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.