Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 447: Đỉnh Cao Tĩnh Lặng

Gió đêm vẫn còn vương vấn trên gác mái cũ kỹ, nhưng khi những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai len lỏi qua khe hở của mái tôn, mang theo hơi ấm dịu dàng, Linh đã không còn cảm thấy lạnh lẽo nữa. Cô nằm trên chiếc ghế dài kê sát tường, đắp vội chiếc chăn mỏng mà Duy đã mang đến tối qua. Nghe tiếng chim lích chích ngoài ban công và cảm nhận luồng không khí trong lành của buổi sớm, cô chậm rãi mở mắt. Khác với những lần thức dậy trước đây, không còn sự nặng nề, không còn cảm giác trống rỗng. Chỉ có một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ hoàn toàn.

Cô ngồi dậy, vươn vai. Căn gác mái giờ đây không còn chỉ là nơi trú ẩn của một tâm hồn đang tìm kiếm sự chữa lành, mà đã trở thành một chứng nhân cho sự tái sinh. Tường gạch tróc vữa vẫn nguyên đó, mang vẻ đẹp cổ kính và thời gian. Những chậu cây dại trên lan can, sau một đêm sương gió, vẫn xanh mướt, lặng lẽ vươn mình đón nắng. Mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ đặc trưng của gác mái hòa lẫn với mùi cây cỏ dại và đôi khi là mùi khói bếp còn vương vấn từ các căn hộ bên dưới, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống, của những điều dung dị và chân thật nhất.

Trên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, Duy đã cẩn thận đặt vài tờ báo sáng. Linh nhẹ nhàng cầm lấy, lướt qua những dòng tít lớn, những bài phê bình rạng rỡ về triển lãm của cô. “Dấu Ấn Tái Sinh: Khi Vết Sẹo Hóa Hoa”, “Linh Nguyễn – Ngôi Sao Mới Của Làng Nghệ Thuật Việt”, “Triển Lãm ‘Hóa Hoa’ – Hồi Ức Về Một Tình Yêu Đã Qua Và Sự Trưởng Thành Mạnh Mẽ”. Cô đọc lướt qua những lời tán dương, những phân tích sâu sắc của giới phê bình về kỹ thuật, về thông điệp, về cảm xúc mà tác phẩm của cô mang lại. Mỗi câu chữ đều ngợi ca tài năng, sự đột phá, và đặc biệt là hành trình chữa lành mà cô đã dũng cảm khắc họa qua nghệ thuật.

Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Linh, nhưng ánh mắt cô không còn sự háo hức hay khao khát cháy bỏng như cô của những năm tháng trước. Ngày xưa, cô sẽ vui sướng đến phát điên, sẽ khoe với Khánh, sẽ mong mỏi được anh nhìn thấy, được anh tự hào. Cô sẽ tìm kiếm sự xác nhận trong từng lời khen, từng ánh mắt ngưỡng mộ. Linh của quá khứ là một cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương, luôn tìm kiếm sự công nhận, đặc biệt từ Khánh, từ những người xung quanh để khẳng định giá trị bản thân. Cô đã từng nghĩ rằng, chỉ khi được người khác công nhận, mình mới thực sự có giá trị.

Nhưng Linh của hiện tại thì khác. Cô đặt nhẹ những tờ báo xuống bên cạnh, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành của buổi sớm mai len lỏi vào từng tế bào. Một nụ cười mãn nguyện, thanh thản nở trên môi cô. Không phải vì những lời khen ngợi kia không có ý nghĩa, mà vì chúng giờ đây chỉ là sự xác nhận bên ngoài cho một điều cô đã biết từ rất lâu rồi – giá trị của cô, không nằm ở những lời tán dương hay ánh đèn sân khấu. Nó nằm ở chính bên trong cô, ở sự kiên cường, ở khả năng tự chữa lành, ở tiếng nói nghệ thuật mà cô đã dũng cảm tìm thấy.

“Thật kỳ lạ, mọi thứ mình từng khao khát, giờ đã ở đây. Nhưng thứ quan trọng nhất, lại không phải từ bên ngoài.” Cô thầm nhủ, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt thô ráp của chiếc bàn gỗ. Cô nhớ lại những đêm dài miệt mài với tác phẩm, những giọt nước mắt rơi xuống khung vải, những khoảnh khắc cô cảm thấy mình hoàn toàn kiệt sức nhưng vẫn không ngừng nghỉ. Đó là một hành trình cô độc, nhưng cũng chính là hành trình cô đã tìm thấy bản thân mình. Mỗi nét cọ, mỗi đường chạm khắc đều là một lời tự sự, một lời giải thoát.

“Cô Hạnh đã đúng, nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành. Nó giúp mình tìm thấy mình, chứ không phải tìm kiếm người khác.” Cô nhớ lại lời cô Hạnh đã nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. Ngày đó, cô nghe nhưng chưa thực sự hiểu thấu. Giờ đây, khi mọi thứ đã sáng tỏ, cô mới nhận ra chân lý ấy. Nghệ thuật không chỉ là con đường để cô thể hiện cảm xúc, mà còn là chiếc gương phản chiếu, giúp cô đối diện với những vết thương, chấp nhận chúng, và biến chúng thành nguồn sức mạnh. Cô đã tìm thấy một niềm vui, một giá trị từ chính con đường nghệ thuật này, không còn phụ thuộc vào cái nhìn của người khác, không còn phải chứng minh bản thân với bất kỳ ai.

Linh đứng dậy, bước ra ban công. Gió thổi mạnh hơn một chút, làm mái tóc cô bay nhẹ. Cô ngước nhìn lên bầu trời trong xanh, không một gợn mây. Nắng vàng dịu nhẹ trải đều trên những mái nhà lân cận, tạo nên một khung cảnh bình yên đến nao lòng. Thành phố bên dưới vẫn đang thức giấc, những tiếng còi xe xa xăm, tiếng người đi lại nhộn nhịp dần vang lên. Nhưng những âm thanh ấy không còn xâm lấn sự bình yên trong tâm hồn cô. Chúng chỉ là một phần của bức tranh cuộc sống rộng lớn, mà cô giờ đây, đã là một phần tự do, không còn bị ràng buộc. Cô đã trưởng thành, mạnh mẽ và độc lập hơn rất nhiều. Cô không còn khao khát sự công nhận từ bên ngoài mà tìm thấy giá trị từ bên trong, một giá trị vững bền và không thể lay chuyển.

***

Buổi chiều cùng ngày, phòng trưng bày nghệ thuật Insight lại đón chào những vị khách cuối cùng. Khác với sự ồn ào, náo nhiệt của đêm khai mạc, không gian giờ đây mang một vẻ tĩnh lặng, trang trọng. Ánh sáng được thiết kế đặc biệt vẫn làm nổi bật từng tác phẩm, nhưng tiếng bước chân nhẹ nhàng, tiếng thì thầm của một vài khách tham quan còn nán lại, cùng tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng vang vọng đã tạo nên một bầu không khí chiêm nghiệm. Mùi sơn dầu, mùi gỗ mới, mùi không khí điều hòa vẫn vương vấn, gợi nhắc về một không gian đậm chất nghệ thuật, nơi những cảm xúc được thăng hoa.

Linh đang đứng trước bức "Hóa Hoa", ngắm nhìn nó lần cuối trước khi buổi triển lãm kết thúc ngày đầu tiên. Duy và Cô Hạnh bước đến, gương mặt cả hai đều rạng rỡ niềm vui và sự tự hào. Duy vẫn với phong thái trẻ trung, nụ cười tươi tắn đặc trưng của mình, nhưng ánh mắt anh dành cho Linh giờ đây lại chất chứa một sự ngưỡng mộ sâu sắc. "Cậu đã làm được, Linh ạ. Cậu đã vượt qua tất cả, và giờ đây, cậu tỏa sáng theo cách riêng của mình." Anh nói, giọng đầy cảm xúc, vỗ nhẹ lên vai cô. Duy đã chứng kiến toàn bộ hành trình của Linh, từ những ngày cô vật lộn với nỗi đau, đến khi cô tìm thấy ánh sáng qua nghệ thuật. Anh hiểu rõ hơn ai hết cái giá của sự thành công này.

Cô Hạnh, với mái tóc búi cao gọn gàng, trang phục đơn giản nhưng tinh tế, phong thái nhẹ nhàng nhưng kiên định, tiến đến ôm Linh. Cái ôm ấm áp của cô giáo cũ mang theo tình yêu thương và sự tin tưởng vô bờ bến. "Con đã tìm thấy ánh sáng của riêng mình, Linh ạ. Không cần ai thắp hộ nữa." Giọng cô Hạnh vẫn dịu dàng như ngày nào, nhưng lời nói lại mang sức nặng của sự chiêm nghiệm và kinh nghiệm sống. Cô đã nhìn thấy sự trưởng thành trong đôi mắt Linh, không còn vẻ ưu tư hay phụ thuộc mà thay vào đó là sự tự tin và bình yên.

Linh khẽ tựa đầu vào vai cô Hạnh, lòng tràn ngập sự biết ơn. "Con đã học được rằng, giá trị của mình không nằm ở việc người khác nhìn mình thế nào, mà là mình tự nhìn mình ra sao. Con thấy bình yên lắm, một sự bình yên chưa từng có." Cô nói, giọng nhẹ nhàng, thanh thản. Ánh mắt cô quét qua từng tác phẩm trong phòng trưng bày, như nhìn lại một đoạn đường dài mình đã đi qua. Mỗi bức tranh đều là một dấu mốc, một lời khẳng định cho sự tự chủ của cô. Cô không còn tìm kiếm sự xác nhận trong những lời khen ngợi hay ánh mắt của người khác, bởi vì cô đã tìm thấy sự đủ đầy và bình yên từ chính nội tại của mình.

Đúng lúc đó, Huy xuất hiện. Anh vẫn lãng tử như thường lệ, với bộ trang phục có gu và đôi mắt đầy chất nghệ sĩ. Nụ cười ấm áp của anh khiến không gian bỗng trở nên tươi sáng hơn. Anh tiến đến, gương mặt rạng rỡ và đầy vẻ ngưỡng mộ chân thành. "Linh, tôi thực sự bị ấn tượng. Tác phẩm của cô có một sức lay động mãnh liệt, một nguồn năng lượng chữa lành mà tôi chưa từng thấy ở bất kỳ nghệ sĩ nào khác." Anh nói, ánh mắt dừng lại trên bức "Hóa Hoa", như đang bị cuốn vào câu chuyện mà nó kể. "Tôi tin chúng ta có thể tạo ra nhiều điều tuyệt vời hơn nữa trong tương lai. Tôi muốn hợp tác lâu dài với cô, Linh."

Lời đề nghị của Huy không chỉ là một lời mời hợp tác đơn thuần, mà còn là sự công nhận sâu sắc từ một người đồng nghiệp, một người nghệ sĩ có tiếng tăm. Linh nhìn thẳng vào mắt anh, không còn vẻ e dè hay ngại ngùng. Cô mỉm cười, một nụ cười tự tin và đầy hứng khởi. "Cảm ơn anh, Huy. Tôi cũng rất vui khi được hợp tác với anh. Tôi tin rằng những ý tưởng của chúng ta sẽ tạo nên nhiều điều đặc biệt." Cô nói, giọng điệu chuyên nghiệp và tự tin, cho thấy cô hoàn toàn làm chủ con đường của mình, không còn là cô gái mơ hồ về tương lai.

Duy và Cô Hạnh nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy niềm tự hào. Họ biết, đây không chỉ là một thành công trong sự nghiệp, mà còn là một minh chứng cho sự trưởng thành vượt bậc của cô. Linh đã thực sự tái sinh, mạnh mẽ hơn, độc lập hơn, và quan trọng nhất, cô đã tìm thấy sự bình yên từ sâu thẳm tâm hồn mình. Cô không còn là bông hoa dại cần nương tựa, mà đã trở thành cây cổ thụ vững chãi, tự mình vươn mình đón nắng gió. Tiếng vang của triển lãm "Hóa Hoa" chắc chắn sẽ lan rộng, không chỉ trong giới nghệ thuật mà còn đến những tai quen thuộc, có thể khơi gợi sự chiêm nghiệm về hành trình của chính anh. Và Linh, cô đã sẵn sàng cho mọi cuộc gặp gỡ, không còn sợ hãi hay đau khổ, bởi vì cô biết, dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng sẽ vẫn là cô, một Linh đã tự đứng vững, đã tìm thấy sự bình yên từ sâu thẳm tâm hồn mình.

***

Tối cùng ngày, Linh ghé qua Quán Cà Phê 'Hồi Ức', nơi cô từng đến rất nhiều lần trong quá khứ, cả khi vui lẫn khi buồn. Quán vẫn giữ nguyên vẻ thanh bình và hoài niệm. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tạo nên một không gian ấm cúng. Nhạc jazz/acoustic nhẹ nhàng vẫn văng vẳng, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và mùi trà hoa dịu nhẹ quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Linh chọn một góc ban công nhỏ quen thuộc, nơi cô có thể nhìn xuống con hẻm yên tĩnh. Cô gọi một ly trà hoa, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa ngay khi chiếc ly đặt xuống bàn. Cầm ly trà ấm nóng trong tay, cô cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay đến tận trái tim. Không gian quán gợi lại vô vàn ký ức, nhưng lần này, không còn là nỗi đau nhói hay sự tiếc nuối khôn nguôi. Những hình ảnh về Khánh, về những buổi hẹn hò dưới ánh đèn vàng dịu, về những lời thề non hẹn biển, tất cả đều hiện về rõ ràng, nhưng chúng chỉ như những thước phim cũ, được tua chậm lại trong tâm trí cô, không còn khả năng làm lay động cảm xúc hiện tại.

Cô nhìn qua khung cửa sổ, thấy một cặp đôi trẻ đang nắm tay nhau đi dưới ánh đèn đường vàng vọt. Họ cười nói vui vẻ, ánh mắt trao nhau đầy tình tứ. Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thản, không gượng ép. Ngày xưa, có lẽ cô sẽ thấy chạnh lòng, sẽ nhớ về những tháng ngày cô và Khánh cũng từng như thế, từng tin rằng tình yêu của họ là vĩnh cửu. Nhưng giờ đây, cô chỉ cảm thấy một sự bình yên lạ lùng. Cô đã thực sự buông bỏ quá khứ, chấp nhận nó như một phần của hành trình, một đoạn kết đẹp, và sẵn sàng cho những gì phía trước.

"Mọi thứ đã đi qua, và mình đã ổn. Hơn cả ổn." Linh thầm nhủ. Cô nhấp một ngụm trà, vị ngọt thanh và hương hoa lan tỏa trong khoang miệng. Cô đã từng khao khát sự hiện diện của Khánh, khao khát được anh lắng nghe, được anh thấu hiểu. Cô đã từng nghĩ rằng chỉ có tình yêu của anh mới có thể lấp đầy những khoảng trống trong lòng cô. Nhưng giờ đây, những khoảng trống ấy đã được lấp đầy bằng chính sự trưởng thành, sự tự tin và tình yêu thương bản thân mà cô đã tìm thấy. "Tình yêu không phải là tất cả, nhưng tự yêu mình là nền tảng của mọi thứ. Giờ đây, mình đã có nền tảng vững chắc đó." Cô chiêm nghiệm, đôi mắt dõi theo những ánh đèn xe lướt qua trên con đường xa xa.

Cô lấy điện thoại ra khỏi túi, nhưng không phải để kiểm tra tin nhắn chờ hay nỗi nhớ vu vơ. Màn hình điện thoại hiện lên một bức ảnh cũ, chụp cô và Khánh dưới cơn mưa phùn năm nào. Trong ảnh, Khánh đang che ô cho cô, nụ cười dịu dàng trên môi, còn cô thì nép vào anh, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc và chút gì đó phụ thuộc. Ngày ấy, cô đã từng nhìn bức ảnh này với nỗi đau nhói, với sự tiếc nuối khôn nguôi. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, ánh mắt cô không còn sự đau đớn, chỉ còn một chút hoài niệm bình yên. Đó là một kỷ niệm đẹp, một phần của câu chuyện đã qua, nhưng không còn là gánh nặng. Cô đã học cách chấp nhận và trân trọng nó, như một vết sẹo đã hóa hoa, không còn nhức nhối mà chỉ còn lại vẻ đẹp của sự kiên cường.

Cô vuốt nhẹ màn hình, lướt qua bức ảnh cũ, và mở ứng dụng ghi chú. Một ý tưởng chợt đến, một nguồn cảm hứng mới mẻ sau những thành công vừa đạt được. Cô bắt đầu ghi lại những dòng chữ đầu tiên cho tác phẩm tiếp theo của mình, một ý tưởng đầy sức sống và hy vọng, không còn u hoài hay day dứt. Cô đã hoàn toàn chữa lành, không còn sợ hãi hay đau khổ khi nhắc đến cái tên ấy, hay bất cứ điều gì liên quan đến quá khứ. Cô đã sẵn sàng cho mọi cuộc gặp gỡ, dù là với ai, bất kể người đó là Khánh hay một người lạ. Bởi vì cô biết, dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng sẽ vẫn là cô, một Linh đã tự đứng vững, đã tìm thấy sự bình yên từ sâu thẳm tâm hồn mình. Cô đã tìm thấy đỉnh cao của sự tĩnh lặng, nơi mọi ồn ào của thế giới bên ngoài không còn có thể chạm tới.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free