Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 448: Dư Âm Rực Rỡ Từ Quá Khứ

Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên những tán cây vừa qua cơn mưa, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền nhựa đường còn ẩm ướt. Linh khẽ khàng đặt ly trà hoa xuống bàn, hơi ấm từ thành ly vẫn còn vương vấn trong lòng bàn tay cô, một sự an ủi nhẹ nhàng giữa không gian tĩnh tại của Quán Cà Phê 'Hồi Ức'. Cô đã buông tay khỏi quá khứ, không còn bị giam hãm bởi những sợi dây vô hình của nỗi đau hay tiếc nuối. Trong khoảnh khắc ấy, cô chỉ là cô, một Linh đã tự đứng vững, đã tìm thấy sự bình yên từ sâu thẳm tâm hồn mình, một đỉnh cao tĩnh lặng mà không ai hay điều gì có thể lay chuyển.

***

Giữa buổi chiều muộn, văn phòng của Khánh tại Tập đoàn X chìm trong thứ ánh sáng vàng nhạt hắt qua khung cửa sổ lớn, báo hiệu một ngày làm việc sắp kết thúc. Không khí vẫn còn vương vấn mùi giấy mới, mùi cà phê phin còn sót lại trong chiếc cốc trên bàn, và chút hương bạc hà từ viên kẹo cao su anh vừa nhai để giữ tỉnh táo. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ phòng làm việc của nhân viên, tiếng điều hòa chạy đều đều, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn, nhưng lại mang một vẻ tĩnh lặng rất riêng của một không gian làm việc chuyên nghiệp.

Khánh, dáng người cao ráo hơi gầy, tựa lưng vào chiếc ghế xoay bọc da, đôi mắt sâu mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên vẻ tập trung. Anh vừa hoàn thành một cuộc gọi dài với đối tác nước ngoài, tâm trí vẫn còn đang sắp xếp lại những con số, những điều khoản phức tạp. Anh cầm lấy cuốn tạp chí kinh tế đặt trên bàn, một thói quen nhỏ của anh mỗi khi cần chút thời gian để đầu óc được nghỉ ngơi, thoát khỏi những con số khô khan và chiến lược đầy áp lực. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng của anh hơi rối nhẹ, một dấu hiệu của sự căng thẳng kéo dài, nhưng khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính vẫn toát lên vẻ điềm tĩnh thường thấy. Anh lật từng trang, lướt qua những bài phân tích thị trường, những câu chuyện về các doanh nhân thành đạt.

Rồi, đột nhiên, ánh mắt anh dừng lại. Trái tim anh khẽ hẫng đi một nhịp, không phải vì sợ hãi hay đau đớn, mà là một sự ngạc nhiên, một cảm giác rất đỗi thân quen bỗng ùa về. Trên trang báo nổi bật, với tiêu đề lớn và hình ảnh chất lượng cao, là một người phụ nữ. Khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, ánh mắt ấy, không thể lẫn vào đâu được. Linh.

Bức ảnh chụp cô đứng cạnh một tác phẩm nghệ thuật trừu tượng, ánh mắt lấp lánh niềm kiêu hãnh và sự tự tin rạng ngời. Tiêu đề bài báo lớn, in đậm, chạy dài: "TRIỂN LÃM ‘HỒI ÂM’ CỦA NGHỆ SĨ LINH NGUYỄN: TIẾNG VANG CỦA SỰ CHỮA LÀNH VÀ SỨC MẠNH NỘI TẠI". Phía dưới là những lời ca ngợi không ngớt từ giới phê bình nghệ thuật, từ công chúng, về sự sâu sắc, tính nhân văn và thông điệp mạnh mẽ mà tác phẩm của cô mang lại.

Khánh cầm tờ tạp chí lên, như thể sợ rằng nó sẽ biến mất nếu anh không giữ chặt. Anh lật giở từng trang, tìm kiếm mọi thông tin liên quan đến triển lãm của Linh. Mỗi câu chữ như một dòng điện chạy qua, khơi dậy những ký ức đã ngủ yên nhưng chưa bao giờ thật sự tan biến. Anh đọc về cách cô đã chuyển hóa những trải nghiệm cá nhân, những tổn thương, thành nguồn cảm hứng bất tận cho nghệ thuật. Anh đọc về "Gác Mái Cũ Kỹ", về "Insight", về những nỗ lực không ngừng nghỉ của cô trong suốt bao nhiêu năm.

"Cô ấy... đã làm được rồi," Khánh thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, một thoáng hoài niệm len lỏi trong từng âm tiết. "Thật sự đã làm được."

Một cảm giác bất ngờ xen lẫn tự hào dâng lên trong lòng anh, một sự tự hào kỳ lạ, như thể anh vẫn còn là một phần nhỏ bé trong câu chuyện thành công của cô. Không còn là cái cảm giác đau đáu, tiếc nuối đến day dứt như trước kia. Thay vào đó, là một sự bình yên, một sự chấp nhận lạ lùng. Anh nhìn bức ảnh của Linh, nụ cười rạng rỡ của cô ấy không còn khiến anh cảm thấy trống rỗng hay hối hận. Nó chỉ đơn thuần là một nụ cười đẹp, của một người phụ nữ đã tìm thấy con đường của mình, đã tỏa sáng rực rỡ.

Anh nhớ về những ngày tháng cũ, khi Linh vẫn còn là một cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương, luôn khao khát được anh thấu hiểu, được anh lựa chọn. Anh nhớ cái cách cô đã từng phụ thuộc vào cảm xúc của anh, vào những lời động viên vụng về của anh. Anh nhớ câu nói của cô, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Ngày đó, anh đã không thể ở đó, theo cách cô mong muốn. Anh đã quá bận rộn với gánh nặng của chính mình, quá kiệt sức để yêu cho đúng. Anh đã chọn cách buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm cô tổn thương thêm nữa, không nỡ kéo cô chìm vào sự mệt mỏi và áp lực của chính anh.

Giờ đây, nhìn thấy cô vươn lên mạnh mẽ đến vậy, một phần trong anh cảm thấy nhẹ nhõm. Anh đã từng lo lắng, không biết liệu quyết định của mình có phải là đúng đắn hay không, liệu cô có thể vượt qua được không. Và giờ, câu trả lời đã quá rõ ràng. Cô không chỉ vượt qua, mà còn bay cao, bay xa hơn rất nhiều so với những gì anh từng tưởng tượng. Cô đã không còn là cô gái "cần anh ở đây" nữa. Cô đã tự mình kiến tạo nên một không gian riêng, một thế giới mà ở đó, cô là trung tâm, là ánh sáng.

Khánh đặt tạp chí xuống, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi hình ảnh của Linh. Anh biết, thành công này không phải là ngẫu nhiên. Nó là kết quả của sự kiên trì, đam mê và một trái tim đầy yêu thương của Linh. Anh chợt nhận ra, sự trưởng thành của cô, sự độc lập của cô, một phần nào đó, cũng là nhờ vào những khoảng trống mà anh đã vô tình tạo ra. Những khoảng trống đó đã buộc cô phải tự đứng lên, tự tìm lấy sức mạnh từ bên trong. Và anh, cũng vậy. Cuộc chia tay ấy đã đẩy cả hai vào những hành trình riêng, những hành trình mà ở đó, họ buộc phải đối mặt với bản thân, với những giới hạn và những khát khao sâu thẳm nhất.

Anh hít một hơi thật sâu, mùi giấy in mới hòa quyện với chút hương gỗ của chiếc bàn làm việc. Anh không còn cảm thấy nuối tiếc cho một 'nếu như'. Cái 'nếu như' đó, có lẽ, đã không bao giờ có thể dẫn họ đến được nơi mà họ đang đứng ngày hôm nay. Anh tin rằng, nếu họ cứ tiếp tục níu kéo một mối quan hệ đã dần cạn kiệt năng lượng, họ sẽ chỉ bào mòn lẫn nhau, và có lẽ, Linh sẽ không thể tỏa sáng rực rỡ đến thế. Anh cũng sẽ không thể tìm thấy sự bình yên và cân bằng mà anh đang có.

Một tia nắng cuối chiều hắt xiên qua khung cửa, vẽ lên bàn làm việc những vệt sáng và bóng đổ rõ nét. Khánh nhìn vào bức ảnh của Linh một lần nữa. Không còn sự đau đớn, không còn sự day dứt. Chỉ còn lại một chút hoài niệm bình yên, như một thước phim cũ lướt qua tâm trí. Đó là một kỷ niệm đẹp, một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh. Và anh cảm thấy mừng cho cô, mừng vì cô đã tìm thấy con đường của mình, một con đường rực rỡ và đầy ý nghĩa.

***

Buổi trưa hôm sau, nắng dịu dàng trải đều trên những con phố của thành phố, mang theo hơi ấm còn sót lại của mùa hè và chút se lạnh của những cơn gió đầu thu. Khánh và Thu dùng bữa trưa tại một quán cà phê quen thuộc gần Tập đoàn X, nơi họ thường ghé mỗi khi cần một không gian yên tĩnh để bàn bạc công việc hoặc đơn giản là để thư giãn. Quán có phong cách tối giản, với những bức tường màu be ấm áp, bàn ghế gỗ sồi được bố trí hợp lý, tạo cảm giác rộng rãi và thoải mái. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng của Kenny G văng vẳng, hòa cùng tiếng ly tách chạm khẽ, tiếng cười nói thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, không quá ồn ào. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương bánh mì nướng thoang thoảng, đánh thức mọi giác quan.

Thu, với vẻ ngoài thanh lịch và gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng luôn ánh lên sự ấm áp, đang hào hứng kể về kế hoạch cuối tuần của cô. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh ngọc bích, phối cùng chân váy bút chì màu đen, toát lên vẻ chuyên nghiệp nhưng không kém phần duyên dáng. Khánh ngồi đối diện cô, lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu hoặc mỉm cười nhẹ. Anh cũng mặc một chiếc áo sơ mi xanh nhạt, quần tây tối màu, trang phục công sở tối giản nhưng luôn gọn gàng, thể hiện sự nghiêm túc trong công việc.

Họ vừa dùng xong bữa chính, giờ đang nhâm nhi ly cà phê nóng. Khánh cầm ly cà phê trong tay, cảm nhận hơi nóng ấm áp lan tỏa qua lòng bàn tay. Anh cố gắng giữ bình tĩnh, gương mặt anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt anh thỉnh thoảng lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những dòng xe cộ vẫn hối hả lướt qua. Trong đầu anh, hình ảnh của Linh trên trang tạp chí vẫn còn rất rõ nét, cùng với những dòng chữ ca ngợi về thành công của cô.

Thu nhận thấy Khánh có vẻ hơi trầm tư hơn bình thường. Anh ít nói hơn, và đôi khi, ánh mắt anh như chìm vào một thế giới riêng. Cô không hỏi ngay, bởi cô hiểu tính cách trầm ổn của Khánh. Anh không phải tuýp người thích chia sẻ mọi thứ ngay lập tức, mà thường cần thời gian để tự mình chiêm nghiệm.

"Anh Khánh có vẻ suy tư nhỉ?" Thu khẽ hỏi, giọng điệu tự nhiên, không mang chút áp đặt nào. Cô đặt ly cà phê xuống, nhẹ nhàng nhìn anh. "Hay lại nghĩ đến dự án mới của Ông Phi?"

Khánh khẽ giật mình, ánh mắt anh quay về phía Thu. Anh nở một nụ cười nhẹ, rất khẽ, như một tia nắng yếu ớt vừa ló dạng sau đám mây. "Không có gì, chỉ là... đọc được một tin tức khá thú vị thôi." Anh không đi sâu, chỉ thoáng qua, một phần vì anh không muốn làm Thu bận tâm, một phần vì anh vẫn đang tự mình sắp xếp những cảm xúc lẫn lộn. Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn chia sẻ một cách quá chi tiết về một người đã từng là quá khứ rất quan trọng của mình với người hiện tại.

Thu không hỏi thêm, cô tôn trọng sự riêng tư của anh. Cô chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt sắc sảo lướt qua khuôn mặt anh, như thể muốn đọc được những suy nghĩ ẩn sâu bên trong. "Đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời," cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng, mang theo một chút thấu hiểu. "Dù là tin tức gì, miễn là nó không làm anh bận tâm quá nhiều là được."

Khánh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng tan ra trên đầu lưỡi, mang theo chút hương thơm quyến rũ. Anh nhìn Thu, trong mắt cô không có sự tò mò quá mức hay ghen tuông. Chỉ có sự quan tâm chân thành và sự tôn trọng. Điều đó khiến anh cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Anh đã học được cách trân trọng những mối quan hệ mang lại sự bình yên và sự thấu hiểu ngầm, không đòi hỏi quá nhiều lời nói hay giải thích.

Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn một cách vô thức, một thói quen nhỏ mỗi khi anh đang suy nghĩ. Trong tâm trí anh, hình ảnh Linh vẫn lẩn khuất. Anh nhớ lại những ngày tháng anh và Linh cũng từng ngồi ở những quán cà phê như thế này, trò chuyện về những ước mơ, hoài bão. Ngày đó, áp lực cuộc sống đè nặng lên vai anh, khiến anh không còn đủ sức để lắng nghe những mơ ước của cô, không còn đủ tinh tế để nhận ra những khao khát sâu thẳm trong đôi mắt cô. Anh đã nghĩ rằng, chỉ cần anh cố gắng làm việc, cố gắng mang lại một tương lai vững chắc, là đủ. Nhưng anh đã sai. Linh không cần sự hoàn hảo vật chất, cô chỉ cần sự hiện diện cảm xúc, cần một người để chia sẻ, để được thấu hiểu.

Giờ đây, anh đã khác. Anh không còn là chàng trai mải miết chạy theo những gánh nặng vô hình, bỏ quên đi những giá trị cảm xúc. Anh đã học được cách cân bằng giữa công việc và cuộc sống, học cách lắng nghe bản thân và những người xung quanh. Thu là một người phụ nữ thực tế, thông minh và độc lập. Cô hiểu những áp lực mà anh phải đối mặt, và cô cũng biết cách tự mình tìm thấy niềm vui, không đặt gánh nặng hạnh phúc của mình lên vai anh. Mối quan hệ của họ mang một màu sắc khác, một sự ổn định và trưởng thành, không có những sóng gió dữ dội của tuổi trẻ, nhưng lại có một sự bình yên và thấu hiểu sâu sắc.

Khánh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, thấy một cặp đôi trẻ đang nắm tay nhau đi dưới ánh nắng dịu. Họ cười nói vui vẻ, ánh mắt trao nhau đầy tình tứ. Anh không còn cảm thấy chạnh lòng như xưa. Anh chỉ mỉm cười nhẹ. Cuộc sống là một dòng chảy không ngừng nghỉ. Mỗi người đều có một con đường, một định mệnh riêng. Anh và Linh đã từng cùng nhau đi chung một đoạn đường, và giờ, họ đã rẽ sang hai lối khác nhau, nhưng cả hai đều đang tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình. Đó là một sự chấp nhận, một sự bình thản mà chỉ thời gian và sự trưởng thành mới có thể mang lại.

"Em nghĩ cuối tuần này mình đi đâu đó không?" Thu hỏi, giọng điệu kéo anh trở về thực tại. "Anh có vẻ cần nghỉ ngơi một chút."

Khánh quay lại, ánh mắt anh đã trở nên rõ ràng và ấm áp hơn. "Cũng được. Em có ý tưởng gì không?"

Dù trong lòng vẫn còn những dư âm man mác từ tin tức về Linh, Khánh biết rằng cuộc sống của anh vẫn đang tiếp diễn, và anh đang đi trên một con đường vững chắc, cùng với Thu. Anh đã tìm thấy sự cân bằng, không còn bị cuốn theo những cảm xúc hỗn loạn của quá khứ. Anh đã trưởng thành, chấp nhận rằng có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Và giờ đây, cả anh và Linh đều đã tìm thấy sự bình yên đó.

***

Đêm buông xuống, phủ một tấm màn nhung đen lên thành phố, chỉ còn những ánh đèn lấp lánh của các tòa nhà cao tầng, của dòng xe cộ vẫn hối hả trôi trên những con đường. Trong căn hộ của Khánh, không gian tĩnh lặng đến lạ lùng. Anh không bật đèn lớn, chỉ có ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn hắt xuống cuốn sách anh đang đọc dở trên bàn trà. Mùi giấy cũ của sách quyện với chút hương lavender thoang thoảng từ cây nến thơm anh vừa đốt, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và an yên.

Khánh ngồi trên sofa bọc da màu xám, dáng người cao ráo hơi gầy tựa hẳn vào lưng ghế, dường như mọi gánh nặng của một ngày dài làm việc căng thẳng đã được trút bỏ. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính của anh không còn vẻ mệt mỏi như buổi chiều, thay vào đó là một nét trầm tư, đôi mắt sâu dõi vào khoảng không vô định. Anh đặt cuốn sách xuống, để tâm trí mình trôi dạt tự do, không còn cố gắng kìm nén hay sắp xếp những suy nghĩ.

Anh nghĩ về Linh, về nụ cười rạng rỡ của cô trong bức ảnh trên tạp chí. Anh hình dung ra cô đang say sưa bên những tác phẩm nghệ thuật của mình, đôi mắt lấp lánh niềm đam mê và sự tự tin. Anh nhận ra, điều anh cảm thấy lúc này không còn là sự ghen tị hay nuối tiếc đến day dứt nữa. Không còn là cái cảm giác nghẹn ngào khi nghĩ về những điều "nếu như" đã không xảy ra. Thay vào đó, là một sự bình yên lạ lùng, một sự chấp nhận rằng cả hai đã tìm được con đường của riêng mình, và đó là điều tốt đẹp nhất cho cả hai.

Anh nhớ lại câu nói của mình ngày ấy: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Anh đã từng tin rằng, tình yêu là đủ, chỉ cần yêu là có thể vượt qua tất cả. Nhưng cuộc sống đã dạy cho anh một bài học đắt giá. Tình yêu cần sự đồng điệu, cần sự thấu hiểu, và quan trọng hơn, cần cả hai người phải đủ mạnh mẽ để cùng nhau đi qua những giông bão. Ngày đó, anh đã quá yếu đuối, quá kiệt sức với gánh nặng tài chính và kỳ vọng gia đình. Anh đã vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Anh đã cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc bằng hành động, nhưng lại bỏ quên đi phần cảm xúc quan trọng nhất mà Linh khao khát.

Giờ đây, anh đã khác. Anh đã học được cách buông bỏ những áp lực không cần thiết, học cách lắng nghe bản thân và tìm kiếm sự cân bằng. Anh đã không còn ám ảnh bởi nỗi sợ "không đủ tốt" nữa. Anh hiểu rằng, mỗi người đều có những giới hạn, và điều quan trọng là phải chấp nhận chúng, thay vì cố gắng trở thành một phiên bản không phải của chính mình để làm hài lòng người khác. Anh đã tìm thấy sự ổn định trong công việc, sự bình yên trong cuộc sống cá nhân, và một mối quan hệ mới với Thu, nơi sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau được đặt lên hàng đầu. Thu không đòi hỏi anh phải là một người đàn ông hoàn hảo, cô chấp nhận anh với tất cả những điểm mạnh và điểm yếu của anh.

"Linh đã tìm thấy con đường của cô ấy," Khánh thầm nhủ, giọng nói chỉ là một làn hơi nhẹ tan vào không gian tĩnh mịch. "Và mình cũng vậy."

Anh biết, thành công của Linh không chỉ là về nghệ thuật, mà còn là về sự tự chữa lành, về việc tìm thấy giá trị của bản thân từ bên trong. Cô đã từng là một cô gái nhạy cảm, khao khát được công nhận, được yêu thương. Và giờ đây, cô đã tự mình tạo nên một thế giới nơi cô được yêu thương và công nhận bởi chính tài năng và tâm hồn mình. Anh cảm thấy một niềm vui chân thành cho cô, không có chút gợn đục nào của sự tiếc nuối hay hối hận.

"Có lẽ, đây mới là định nghĩa của hạnh phúc thực sự," anh tiếp tục độc thoại nội tâm. "Không phải là sở hữu, không phải là níu kéo, mà là nhìn thấy người mình từng yêu thương được hạnh phúc, được trọn vẹn theo cách của họ. Và chính mình cũng tìm thấy sự trọn vẹn ấy."

Khánh đứng dậy, bước ra ban công. Khí trời về đêm se lạnh, mang theo chút hương gió thoang thoảng của thành phố. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nhẹ nhõm và thanh thản lan tỏa khắp cơ thể. Từ ban công căn hộ của mình, anh có thể nhìn thấy một phần thành phố về đêm, những ánh đèn đủ màu sắc như những viên kim cương lấp lánh trên nền vải nhung đen. Tiếng còi xe từ xa xa, tiếng gió lùa qua những tán cây, tất cả như một bản nhạc nền êm dịu cho những suy tư của anh.

Anh ngắm nhìn thành phố, nơi đã chứng kiến tình yêu của anh và Linh nở rộ rồi tàn lụi, nơi đã rèn giũa cả hai trở thành những con người trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn. Anh biết rằng, dù có chuyện gì xảy ra, dù trong tương lai anh và Linh có vô tình gặp lại nhau, anh cũng sẽ không còn sợ hãi hay đau khổ. Anh đã chấp nhận quá khứ, trân trọng những kỷ niệm đẹp, và buông bỏ những gánh nặng không cần thiết. Anh đã tìm thấy sự bình yên. Anh đã sẵn sàng cho mọi cuộc gặp gỡ, không còn vướng bận bởi những cảm xúc cũ, mà chỉ còn là sự tôn trọng và một nụ cười thật lòng.

Không phải hết yêu nên rời đi. Yêu không còn là lý do đủ mạnh. Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Những câu nói, những suy nghĩ đã từng ám ảnh anh, giờ đây chỉ còn là những mảnh ghép của một bức tranh đã hoàn thiện. Anh đã vượt qua được cái tôi cố chấp của mình, vượt qua nỗi sợ hãi về sự không đủ tốt, và tìm thấy một phiên bản bình yên hơn, trưởng thành hơn của chính mình.

Màn đêm buông xuống sâu hơn, và những ánh đèn thành phố càng trở nên rực rỡ. Khánh vẫn đứng đó, lặng lẽ, nhưng trong lòng anh là một sự tĩnh lặng sâu sắc. Anh đã tìm thấy đỉnh cao của sự bình yên, nơi mọi ồn ào của quá khứ không còn có thể chạm tới.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free