Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 449: Ánh Sáng Từ Quá Khứ, Thước Đo Của Khánh
Tiếng còi xe từ xa xa, tiếng gió lùa qua những tán cây, tất cả như một bản nhạc nền êm dịu cho những suy tư của anh. Anh ngắm nhìn thành phố, nơi đã chứng kiến tình yêu của anh và Linh nở rộ rồi tàn lụi, nơi đã rèn giũa cả hai trở thành những con người trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn. Anh biết rằng, dù có chuyện gì xảy ra, dù trong tương lai anh và Linh có vô tình gặp lại nhau, anh cũng sẽ không còn sợ hãi hay đau khổ. Anh đã chấp nhận quá khứ, trân trọng những kỷ niệm đẹp, và buông bỏ những gánh nặng không cần thiết. Anh đã tìm thấy sự bình yên. Anh đã sẵn sàng cho mọi cuộc gặp gỡ, không còn vướng bận bởi những cảm xúc cũ, mà chỉ còn là sự tôn trọng và một nụ cười thật lòng.
Không phải hết yêu nên rời đi. Yêu không còn là lý do đủ mạnh. Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Những câu nói, những suy nghĩ đã từng ám ảnh anh, giờ đây chỉ còn là những mảnh ghép của một bức tranh đã hoàn thiện. Anh đã vượt qua được cái tôi cố chấp của mình, vượt qua nỗi sợ hãi về sự không đủ tốt, và tìm thấy một phiên bản bình yên hơn, trưởng thành hơn của chính mình. Màn đêm buông xuống sâu hơn, và những ánh đèn thành phố càng trở nên rực rỡ. Khánh vẫn đứng đó, lặng lẽ, nhưng trong lòng anh là một sự tĩnh lặng sâu sắc. Anh đã tìm thấy đỉnh cao của sự bình yên, nơi mọi ồn ào của quá khứ không còn có thể chạm tới.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới còn đang chập chờn xuyên qua màn cửa kính, Khánh đã có mặt tại văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver'. Tòa nhà kính hiện đại vươn mình giữa lòng thành phố, phản chiếu ánh bình minh rực rỡ, mang một vẻ đẹp năng động và đầy tham vọng. Không gian bên trong, với thiết kế mở, trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật đương đại đầy phá cách và những chậu cây xanh mát mắt, luôn khơi gợi cảm hứng. Tiếng gõ bàn phím lách tách từ xa, tiếng điện thoại reo khẽ khàng, tiếng máy pha cà phê rì rầm hoạt động, và đôi khi là những tiếng thảo luận nhóm sôi nổi, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của sự chuyên nghiệp và hối hả. Mùi cà phê rang xay mới, mùi giấy in, mùi nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp, cùng với mùi vật liệu mới từ những dự án đang được triển khai, tạo nên một không khí đặc trưng cho một văn phòng thiết kế.
Khánh ngồi ở bàn làm việc của mình, chiếc áo sơ mi xanh thẫm phẳng phiu ôm lấy dáng người cao ráo, hơi gầy của anh. Màn hình máy tính trước mặt anh hiển thị một bản thiết kế đang dang dở, nhưng ánh mắt sâu của anh lại không hề dán vào đó. Thay vào đó, nó lại hướng về tờ tạp chí kinh tế nằm bên cạnh, nơi có bài viết đặc biệt về triển lãm của Linh. Gương mặt góc cạnh, đường nét nam tính của Khánh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt anh, có một điều gì đó khác lạ đang lay động. Không còn là sự mệt mỏi hay áp lực, mà là một sự chiêm nghiệm, một chút man mác khó gọi tên.
Anh lướt qua những dòng chữ ca ngợi, những bức ảnh Linh rạng rỡ bên tác phẩm của mình. Cô xuất hiện trong những bức hình với thần thái tự tin, đôi mắt sáng ngời và nụ cười mãn nguyện – một Linh hoàn toàn khác với cô gái nhạy cảm, thường trực khao khát sự thấu hiểu mà anh từng biết. Tờ tạp chí, với những trang giấy bóng loáng và hình ảnh sắc nét, dường như đang giữ lấy toàn bộ sự chú ý của Khánh. Anh đọc từng câu, từng chữ, cảm nhận được niềm tự hào dâng lên trong lồng ngực mình, không phải là sự tự hào của một người yêu, mà là của một người đã từng đi qua một phần cuộc đời cùng cô, đã chứng kiến cô vật lộn và trưởng thành.
Nhưng cùng với niềm tự hào ấy, là một cảm giác phức tạp khác. Anh nhớ lại những kỳ vọng anh từng đặt lên vai mình, cái gánh nặng vô hình mang tên "phải đủ tốt" để xứng đáng với Linh. Anh đã từng tin rằng, để giữ được cô gái ấy, anh phải là một người đàn ông hoàn hảo, một trụ cột vững chắc, một người có thể lo toan mọi thứ mà không một lời than vãn. "Linh đã thực sự tìm thấy ánh sáng của riêng mình," anh tự nhủ, giọng nói chỉ là một làn hơi nhẹ, gần như tan biến vào không khí văn phòng đang dần sôi động. "Cô ấy đã tỏa sáng theo cách mà cô ấy hằng mơ ước, một cách rực rỡ và chân thật nhất. Còn mình, mình đã tìm thấy gì sau tất cả? Mình đã đi được đến đâu trên con đường của chính mình?"
Anh vuốt nhẹ trang báo, ngón tay khẽ chạm vào hình ảnh Linh đang cười. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực anh, mang theo chút tiếc nuối man mác về những gì đã qua, về những con người mà họ từng là. Sau đó, anh nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những dòng suy nghĩ hỗn độn đang bủa vây tâm trí. Những hình ảnh của Linh trong quá khứ, những cuộc trò chuyện về ước mơ nghệ thuật của cô, những lần anh im lặng lắng nghe nhưng lại chất chứa trong lòng gánh nặng của sự "không đủ tốt" – tất cả hiện lên rõ nét. Anh thấy mình của ngày xưa, cố gắng gồng mình lên để trở thành một phiên bản mà anh nghĩ Linh cần, nhưng lại lạc mất chính mình trong quá trình đó. Giờ đây, khi Linh đã tỏa sáng rực rỡ như thế, anh không còn cảm thấy áp lực phải "xứng đáng" với cô. Thay vào đó, là một câu hỏi khác, chân thành hơn: Liệu anh đã đủ tốt cho chính mình chưa? Liệu anh đã tìm thấy giá trị của bản thân, không phải qua ánh nhìn của người khác, mà từ sâu thẳm bên trong?
Anh mở mắt. Ánh nắng ban mai đã tràn ngập căn phòng, chiếu rọi lên bàn làm việc của anh. Tờ tạp chí vẫn nằm đó, như một lời nhắc nhở, một tấm gương phản chiếu hành trình của cả hai. Anh không còn cảm thấy nặng nề. Thay vào đó, là một sự thanh thản lạ lùng, như thể một nút thắt vô hình trong lòng đã được tháo gỡ. Anh đã đối diện với nỗi ám ảnh cũ của mình, không phải bằng sự sợ hãi hay chối bỏ, mà bằng một cái nhìn bình tĩnh và chấp nhận.
***
Chiều muộn, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, gõ nhẹ lên những mái hiên cổ kính của Quán Cà Phê 'Hồi Ức'. Không khí trở nên dịu mát, mang theo một chút hơi đất ẩm ướt và mùi hoa sữa thoang thoảng từ những con đường xung quanh. Khánh và Thu ngồi đối diện nhau tại một góc quán quen thuộc. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo vẫn giữ nguyên vẻ đẹp hoài niệm với tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, và những chiếc đèn lồng giấy mang ánh sáng vàng dịu. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng của một bản ballad không lời từ chiếc máy hát cũ vang lên, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ, tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một không gian thanh bình và lãng mạn, rất thích hợp cho những buổi tâm sự. Mùi cà phê rang xay đặc trưng lan tỏa khắp quán, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ mộc mạc.
Thu, với vẻ ngoài thanh lịch và gương mặt thông minh, đang say sưa kể về một dự án mới mà cô vừa nhận được. Đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp của cô ánh lên niềm đam mê và sự độc lập. Khánh lắng nghe, đôi khi đưa ra một vài lời khuyên thực tế, súc tích về khía cạnh quản lý rủi ro và chiến lược thị trường. Anh vẫn giữ phong thái trầm tĩnh, nhưng ánh mắt anh không còn sự mệt mỏi như trước đây. Anh đã tìm thấy sự cân bằng trong công việc và cuộc sống, điều mà trước đây anh từng đánh đổi để theo đuổi những kỳ vọng không ngừng nghỉ.
Trong dòng chảy câu chuyện, Khánh thoáng nhắc đến việc đọc được tin tức về Linh. Anh kể một cách khách quan, không thêm thắt cảm xúc, như thể đang nói về một người đồng nghiệp thành công mà anh tôn trọng. "Anh vừa đọc được tin tức về Linh," Khánh nói, khuấy nhẹ tách cà phê đen của mình, những vòng xoáy nhỏ trên bề mặt ly như phản chiếu những suy nghĩ đang ẩn sâu. "Cô ấy vừa có một triển lãm thành công vang dội. Báo chí ca ngợi cô ấy rất nhiều."
Thu nhấp một ngụm trà hoa hồng, đôi mắt tinh tế của cô khẽ nheo lại, quan sát nét mặt Khánh. Cô không hỏi sâu, cũng không tỏ vẻ bất ngờ hay tò mò thái quá. Thu hiểu rằng, quá khứ là một phần không thể chối bỏ của mỗi con người, và cô tôn trọng điều đó. Cô nhận ra sự dao động nhỏ trong ánh mắt Khánh, một thoáng man mác rất khó nhận thấy, nhưng đủ để cô cảm nhận.
"Em tin là vậy," Thu nhẹ nhàng đáp, giọng nói ấm áp và trấn an. Cô không cần Khánh phải hoàn hảo, cũng không đòi hỏi anh phải cắt đứt hoàn toàn với những ký ức cũ. "Mỗi người đều có con đường riêng để tỏa sáng mà, đúng không anh?" Câu nói của Thu không chỉ là một lời an ủi, mà còn là một sự xác nhận cho hành trình của chính Khánh. Nó gợi nhắc anh về giá trị của việc tìm thấy con đường của riêng mình, không phải để so sánh hay cạnh tranh, mà để tự mình phát triển và tỏa sáng.
Khánh ngước nhìn Thu, ánh mắt anh lướt qua vẻ dịu dàng của cô rồi hướng ra cửa sổ nơi những hạt mưa đang rơi đều. Tiếng mưa rơi trên mái hiên, tiếng nhạc jazz du dương, và sự hiện diện bình yên của Thu, tất cả tạo nên một khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm có giữa dòng chảy cuộc sống hối hả. Thu không nói nhiều, nhưng cô nắm nhẹ tay Khánh, một cử chỉ tinh tế, không lời, nhưng đủ để truyền tải sự kết nối và thấu hiểu. Bàn tay cô ấm áp và vững vàng, như một điểm tựa nhẹ nhàng giữa những suy tư của anh. Khánh mỉm cười nhẹ, nụ cười thanh thản hơn, như thể một phần gánh nặng vô hình đã được chia sẻ, hoặc ít nhất là được nhìn nhận một cách khách quan. Anh cảm nhận được sự bình yên mà Thu mang lại, một sự bình yên không đòi hỏi anh phải gồng mình, mà chấp nhận anh với tất cả những gì anh đang có. Đó là một tình yêu không còn là lý do đủ mạnh để phải cố gắng làm hài lòng, mà là một sự sẻ chia chân thành trên con đường trưởng thành của cả hai.
***
Buổi trưa hôm sau, nắng nhẹ trải vàng khắp con phố nhỏ yên bình, Khánh có cuộc hẹn với Ông Phi tại nhà hàng Pháp 'Le Jardin Secret'. Nhà hàng mang đậm kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói đỏ thẫm, những khung cửa sổ vòm duyên dáng, và nội thất gỗ tối màu sang trọng. Đèn chùm pha lê lấp lánh trên trần nhà, khăn trải bàn trắng tinh khôi và những bình hoa tươi đặt trên mỗi bàn ăn tạo nên một không gian lãng mạn, tinh tế nhưng vẫn ấm cúng. Tiếng nhạc piano du dương, hòa quyện với tiếng dao dĩa chạm đĩa nhẹ nhàng và tiếng nói chuyện nhỏ đủ để giữ sự riêng tư, tạo nên một bầu không khí thư thái. Mùi thức ăn Pháp đặc trưng – hương bơ thơm lừng, chút nồng nàn của rượu vang, quyện với mùi hoa hồng thoang thoảng và hương cà phê espresso đậm đà – kích thích mọi giác quan.
Ông Phi, với phong thái điềm đạm và ánh mắt tinh anh, ngồi đối diện Khánh. Ông mặc một bộ vest xám lịch thiệp, mái tóc điểm bạc được chải gọn gàng, toát lên vẻ uyên bác và thâm trầm. Khánh, trong chiếc áo sơ mi trắng tinh, quần tây chỉnh tề, cảm thấy thoải mái và tin tưởng khi ở bên cạnh người cố vấn già dặn này. Ông Phi không chỉ là một đối tác kinh doanh, mà còn là một người thầy, một người bạn lớn đã chứng kiến những thăng trầm trong cuộc đời và sự nghiệp của Khánh.
"Cháu đã đi qua một chặng đường dài, Khánh," Ông Phi bắt đầu, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh. Ông nhấp một ngụm rượu vang đỏ, ánh mắt nhìn thẳng vào Khánh, như thể đang đọc được những suy nghĩ sâu kín nhất trong lòng anh. "Có lúc nào cháu cảm thấy mình đã gánh vác quá nhiều không? Gánh nặng của những kỳ vọng, của những điều cháu nghĩ mình 'phải' làm, 'phải' trở thành?"
Khánh im lặng một lúc, nhìn vào ly nước của mình. Câu hỏi của Ông Phi chạm đúng vào mạch cảm xúc mà anh đang chiêm nghiệm. "Cháu từng nghĩ, mình phải đủ mạnh mẽ để lo cho tất cả," Khánh khẽ nói, giọng anh hơi trầm xuống, như thể đang quay ngược về quá khứ. "Phải đủ tốt để giữ lấy những gì mình yêu quý. Cháu đã nghĩ rằng, nếu cháu không trở thành một phiên bản hoàn hảo, một người đàn ông vững vàng về mọi mặt, cháu sẽ mất đi những người quan trọng, mất đi hạnh phúc. Áp lực tài chính, kỳ vọng gia đình, rồi cả mong muốn được 'xứng đáng' với Linh – tất cả đã tạo thành một gánh nặng khổng lồ." Anh nhấp một ngụm nước, tiếp tục, "Nhưng cháu nhận ra... gánh nặng đó đã khiến cháu mất đi chính mình. Cháu đã quá tập trung vào việc trở thành một người mà cháu nghĩ người khác muốn, mà quên mất mình là ai, mình thực sự cần gì."
Ông Phi lắng nghe chăm chú, không cắt ngang. Ông chỉ nhẹ nhàng gật đầu. "Cái cảm giác 'không đủ tốt' đó, nó là một con dao hai lưỡi, Khánh ạ. Nó có thể thúc đẩy cháu tiến lên, nhưng cũng có thể bào mòn cháu từ bên trong, khiến cháu tự cô lập mình, tự tước đi niềm vui sống. Nó khiến cháu đặt ra những tiêu chuẩn phi thực tế cho bản thân, và khi không đạt được, cháu lại tự trách mình, tự giày vò."
"Chính xác là như vậy, thưa chú," Khánh thừa nhận, ánh mắt anh có phần u hoài khi hồi tưởng lại những tháng ngày vật lộn với chính mình. "Cháu đã từng nghĩ rằng, tình yêu là đủ, chỉ cần yêu là có thể vượt qua tất cả. Nhưng cháu đã quá vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Cháu đã cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc bằng hành động, nhưng lại bỏ quên đi phần cảm xúc quan trọng nhất mà Linh khao khát. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy, giờ đây cháu hiểu nó sâu sắc hơn bao giờ hết. Anh đã kiệt sức, không phải vì hết yêu, mà vì không còn đủ sức để yêu cho đúng, để đáp ứng những gì Linh cần, trong khi cháu lại chất đầy mình những áp lực của việc 'phải tốt hơn'."
Ông Phi đặt tay lên vai Khánh một cách khích lệ, một cử chỉ ấm áp và đầy thấu hiểu. "Giá trị của một con người không nằm ở việc họ có thể gánh vác bao nhiêu, mà ở cách họ chọn sống và chấp nhận chính mình, cháu ạ. Thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn. Cháu đã làm rất tốt, Khánh. Cháu đã xây dựng được một sự nghiệp vững chắc, đã tìm thấy sự ổn định và bình yên. Quan trọng hơn, cháu đã học được cách chấp nhận những giới hạn của bản thân, học cách yêu thương chính mình mà không cần phải gồng mình lên để làm hài lòng bất kỳ ai."
Khánh gật đầu, ánh mắt dần trở nên sáng rõ hơn, như thể một màn sương mờ cuối cùng đã tan biến. Những lời của Ông Phi như một lời khẳng định, một sự giải thoát cho những gánh nặng đã đeo bám anh suốt bao năm. Anh không còn cảm thấy cần phải 'chứng minh' điều gì nữa. Anh đã trưởng thành, đã tìm thấy sự cân bằng, và điều đó đủ để anh cảm thấy bình yên. Anh đã chấp nhận rằng, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên.
***
Đêm khuya, ánh đèn thành phố đã lên rực rỡ, lấp lánh như một dải ngân hà trải rộng dưới chân. Khánh đứng trên ban công căn hộ của mình, nơi anh có thể ôm trọn toàn cảnh thành phố về đêm. Không gian penthouse hiện đại, với tông màu lạnh chủ đạo của xám, trắng, đen, và những tấm cửa sổ kính lớn từ trần đến sàn, tạo nên một vẻ sang trọng nhưng cũng ẩn chứa chút tĩnh lặng, cô độc. Tiếng nhạc lounge nhẹ nhàng phát ra từ bên trong, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua cửa sổ và tiếng thành phố vọng lại từ xa rất nhỏ, tạo nên một bản nhạc nền êm dịu cho những suy tư của anh. Mùi nước hoa nam tính phảng phất, mùi da ghế mới và mùi gỗ sang trọng, cùng với hương nến thơm cao cấp, lấp đầy không gian.
Những lời nói của Ông Phi vẫn văng vẳng bên tai anh, cùng với sự tinh tế của Thu và hình ảnh Linh rạng rỡ trong bài báo, tất cả kết hợp lại tạo thành một dòng chảy suy nghĩ miên man nhưng rõ ràng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí se lạnh của đêm len lỏi vào phổi.
"Mình không cần phải 'đủ tốt' cho bất kỳ ai nữa," anh tự nhủ, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm tan vào màn đêm. "Chỉ cần đủ tốt cho chính mình. Và mình đã làm được." Anh nhìn xuống thành phố, nơi những ánh đèn đường tạo thành những vệt sáng dài vô tận, những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh. Anh nhận ra rằng, nỗi ám ảnh về việc "không đủ tốt" không phải là để thúc đẩy anh thành công như anh từng nghĩ. Nó là một gánh nặng vô hình, một cái bóng khổng lồ đã khiến anh tự cô lập mình, tự bào mòn hạnh phúc và sức lực của chính mình. Nó đã khiến anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, để thấu hiểu và chia sẻ những cảm xúc mà Linh khao khát.
Giờ đây, anh không còn cảm thấy cần phải "chứng minh" điều gì với thế giới, hay với chính Linh nữa. Anh đã chấp nhận bản thân mình, với tất cả những điểm mạnh và điểm yếu. Anh đã tìm thấy sự bình yên không phải từ việc sở hữu, mà từ việc buông bỏ. Anh đã học được rằng, hạnh phúc không phải là phải có được tất cả, mà là biết đủ, biết trân trọng những gì mình đang có và những người đang ở bên cạnh mình. Mối quan hệ của anh với Thu là một minh chứng cho sự trưởng thành đó – một tình yêu ít áp lực, nhiều sự sẻ chia và tôn trọng, nơi anh không cần phải gồng mình lên để làm hài lòng, mà được là chính mình.
"Linh đã tìm thấy con đường của cô ấy," Khánh nói tiếp, như một lời thì thầm gửi đến gió đêm. "Và mình cũng vậy. Không còn tiếc nuối, không còn ám ảnh. Chỉ còn sự bình yên." Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản nở trên môi anh. Đó là nụ cười của một người đã thực sự giải thoát khỏi xiềng xích của quá khứ, của những kỳ vọng đè nặng. Anh nâng ly rượu vang đỏ lên, ánh đỏ lấp lánh phản chiếu ánh đèn thành phố. Đó không chỉ là một lời chúc mừng cho sự thành công của Linh, mà còn là một lời chúc mừng cho chính anh, cho hành trình vượt qua những nỗi ám ảnh, tìm lại chính mình.
Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho mọi cuộc gặp gỡ, không còn vướng bận bởi những cảm xúc cũ, mà chỉ còn là sự tôn trọng và một nụ cười thật lòng. Anh đã chấp nhận rằng, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên, để cả hai có thể tìm thấy ánh sáng của riêng mình. Và giờ đây, khi Linh đã tỏa sáng rực rỡ, anh biết rằng cả hai đều đã đi đến một nơi mà họ có thể mỉm cười và nói: "Dạo này ổn không?" một cách chân thành nhất.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.