Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 450: Chấp Nhận Giới Hạn, Định Nghĩa Lại Thành Công
Khánh đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho mọi cuộc gặp gỡ, không còn vướng bận bởi những cảm xúc cũ, mà chỉ còn là sự tôn trọng và một nụ cười thật lòng. Anh đã chấp nhận rằng, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên, để cả hai có thể tìm thấy ánh sáng của riêng mình. Và giờ đây, khi Linh đã tỏa sáng rực rỡ, anh biết rằng cả hai đều đã đi đến một nơi mà họ có thể mỉm cười và nói: "Dạo này ổn không?" một cách chân thành nhất.
***
Tối thứ Sáu, khi thành phố bắt đầu khoác lên mình chiếc áo choàng lấp lánh của ánh đèn, Khánh lái xe đến Le Jardin Secret – một nhà hàng Pháp cổ điển nép mình trong một con hẻm yên tĩnh của trung tâm. Con đường lát đá cũ kỹ dẫn vào quán, hai bên là những bụi hoa hồng nhung đang hé nở trong ánh đèn vàng dịu, tỏa hương thơm ngát. Mái ngói rêu phong, những ô cửa sổ vòm cong mềm mại như mời gọi một thế giới khác, tách biệt khỏi sự ồn ào, hối hả bên ngoài. Đây là nơi Ông Phi thường dùng để tiếp những đối tác quan trọng hoặc những người mà ông muốn dành thời gian trò chuyện sâu sắc. Khánh biết điều đó, và sự lựa chọn địa điểm này khiến anh càng thêm trân trọng cuộc hẹn.
Anh đỗ xe vào một góc khuất, bước xuống với dáng người cao ráo, hơi gầy nhưng vẫn toát lên vẻ lịch lãm trong bộ vest màu than chì được cắt may tinh tế. Gương mặt góc cạnh của anh hôm nay không còn vẻ mệt mỏi thường thấy, thay vào đó là một nét trầm tư, nhưng có gì đó rất đỗi thanh thản. Đôi mắt sâu của anh lướt qua những chiếc lá thường xuân xanh mướt bao phủ bức tường đá, rồi dừng lại ở cánh cửa gỗ sồi chạm khắc tinh xảo. Mùi hương của hoa hồng hòa quyện cùng mùi gỗ ẩm dịu và một chút hương bơ từ nhà bếp lướt qua khứu giác anh, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính vừa ấm cúng.
Bước vào bên trong, anh như lạc vào một không gian khác. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn chùm pha lê treo cao, những ngọn nến nhỏ trên mỗi bàn ăn, và ánh đèn hắt nhẹ từ những bức tranh sơn dầu cổ điển tạo nên một bầu không khí lãng mạn, tinh tế. Tiếng nhạc piano du dương, nhẹ nhàng như hơi thở, lấp đầy không gian, hòa cùng tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ một cách dè dặt và tiếng nói chuyện thì thầm của các thực khách, tất cả đều được giữ ở một âm lượng vừa phải, đủ để tạo sự riêng tư mà không gây cảm giác cô lập. Khánh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thư thái lan tỏa.
Anh nhanh chóng tìm thấy Ông Phi đang ngồi ở một bàn ăn cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra khu vườn nhỏ ngập tràn ánh trăng. Ông Phi vẫn giữ phong thái điềm đạm, ánh mắt tinh anh dưới hàng lông mày bạc. Bộ vest xanh đậm được cắt may hoàn hảo, tôn lên vẻ thanh lịch, uyên bác của ông. Khi Khánh đến gần, Ông Phi khẽ nhếch môi cười, một nụ cười ấm áp và thấu hiểu.
"Cháu Khánh, trông cháu có vẻ suy tư hơn mọi khi," Ông Phi nói, giọng điệu trầm ấm, "Công việc vẫn ổn chứ?"
Khánh gật đầu, kéo chiếc ghế đối diện Ông Phi ra và ngồi xuống. Cảm giác mát lạnh của lớp da bọc ghế êm ái dưới tay anh. Anh đặt chiếc cặp da lên ghế trống bên cạnh, rồi ngẩng đầu nhìn người cố vấn của mình. "Thưa Ông, công việc vẫn tiến triển tốt ạ. Chỉ là... cháu đang có vài điều cần suy nghĩ." Anh nhẹ nhàng đặt hai bàn tay lên mặt bàn trải khăn trắng tinh, cảm nhận sự mềm mại của chất liệu vải dưới đầu ngón tay. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm khi được ở đây, đối diện với một người có thể lắng nghe mà không phán xét, một người đã chứng kiến hành trình của anh từ những ngày còn đầy hoang mang đến bây giờ.
Ông Phi chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn giữ sự tinh anh và kiên nhẫn. Ông không hỏi dồn, không thúc ép, chỉ đơn giản là chờ đợi. Sự im lặng của ông đôi khi lại có sức nặng hơn vạn lời nói, nó tạo ra một không gian an toàn để Khánh có thể tự mở lòng. Người phục vụ lịch sự đến gần, đặt thực đơn và hỏi về đồ uống. Khánh gọi một ly vang đỏ, loại mà anh biết Ông Phi cũng yêu thích, trong khi Ông Phi chọn một ly nước lọc. "Cứ thong thả, cháu ạ," Ông Phi nói khi người phục vụ rời đi, "Đôi khi, điều quan trọng nhất không phải là nói ra thật nhanh, mà là nói ra thật đúng lúc." Khánh mỉm cười nhẹ, cảm thấy lòng mình vơi đi một phần nặng trĩu. Hương thơm của cà phê espresso vừa được pha chế từ quầy bar nhẹ nhàng lan tỏa, hòa cùng mùi rượu vang và bơ, tạo nên một bức tranh hương vị đầy quyến rũ của nhà hàng Pháp. Anh biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, nhưng cũng sẽ là một đêm đáng giá.
***
Sau khi đã gọi món và trao đổi vài câu chuyện xã giao về công việc, về tình hình kinh tế chung, Khánh từ từ bắt đầu chia sẻ những gánh nặng mà anh cảm thấy trong lòng. Anh nhấp một ngụm rượu vang đỏ, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng. Ly rượu lấp lánh dưới ánh nến, phản chiếu khuôn mặt trầm tư của anh. Ánh mắt anh hơi xa xăm, lướt qua những bức tường đá rêu phong, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong những khoảng không vô định.
"Cháu luôn cảm thấy mình phải cố gắng hơn nữa, phải đạt được nhiều hơn, để không phụ lòng kỳ vọng của mọi người... và cả của chính cháu, Ông Phi ạ," Khánh bắt đầu, giọng anh khẽ run, như đang tự nói với chính mình hơn là với người đối diện. Anh cảm thấy một sức nặng vô hình đè nén lên lồng ngực mỗi khi nghĩ về những mục tiêu anh đã đặt ra, những thành công mà xã hội coi là thước đo của một người đàn ông trưởng thành. "Từ khi còn trẻ, cháu đã được dạy rằng phải nỗ lực, phải vươn lên, phải trở thành một người có ích, một người thành công. Và cháu đã làm theo điều đó, không ngừng nghỉ."
Anh ngừng lại một chút, như để sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn độn trong đầu. Tiếng nhạc piano vẫn du dương, nhưng dường như không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. "Đôi khi, cháu tự hỏi, thành công thực sự là gì, Ông Phi?" Anh nhìn thẳng vào mắt Ông Phi, ánh mắt đầy trăn trở. "Là tiền bạc? Là địa vị? Là sự ngưỡng mộ của người khác? Cháu đã có những thứ đó, ở một mức độ nào đó. Nhưng cháu vẫn cảm thấy... thiếu một cái gì đó. Một sự bình yên, một sự trọn vẹn mà cháu không thể gọi tên."
Khánh đưa tay vuốt nhẹ mép ly rượu, cảm nhận sự trơn nhẵn của thủy tinh. "Cháu thấy những người xung quanh cháu, họ thành công rực rỡ, họ tìm thấy niềm vui trong những điều cháu từng nghĩ là 'xa vời'. Cháu tự hỏi liệu mình có đang đi đúng hướng không, hay chỉ đang tự mình tạo ra những gánh nặng vô hình." Anh không nhắc đến Linh, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh cô, rạng rỡ và tỏa sáng trên trang báo, là một ví dụ điển hình cho "thành công rực rỡ" mà anh đang nói tới – một loại thành công khác, không chỉ là vật chất, mà còn là sự tự do, sự thỏa mãn trong đam mê. Sự tỏa sáng của cô, thay vì khiến anh cảm thấy thua kém như trước đây, giờ đây lại khiến anh suy ngẫm về con đường của chính mình. Nó không còn là một áp lực, mà là một lời nhắc nhở rằng có nhiều định nghĩa về hạnh phúc.
Ông Phi đặt dao dĩa xuống, không vội vàng ăn uống. Ông chăm chú lắng nghe, ánh mắt tinh anh và thấu hiểu. Ông không ngắt lời Khánh, chỉ để anh tự do bộc bạch tất cả những nỗi niềm chất chứa. Mùi bơ thơm lừng từ món khai vị vừa được dọn ra, mùi rượu vang nồng nàn từ ly của Khánh, và hương hoa hồng thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian gần gũi, ấm áp. Khánh cảm thấy mình có thể trút bỏ mọi gánh nặng mà không sợ bị đánh giá.
"Cháu luôn có cảm giác phải 'đủ tốt'," Khánh tiếp tục, giọng anh nhỏ dần, như thể đang thổ lộ một bí mật. "Đủ tốt cho gia đình, đủ tốt cho công việc, đủ tốt để... được yêu thương. Và khi cháu cảm thấy mình không đủ tốt, cháu lại càng cố gắng hơn, đến mức kiệt sức. Cháu đã từng nghĩ, nếu cháu không gồng mình lên, cháu sẽ chẳng là ai cả. Cháu sẽ mất đi mọi thứ cháu đang có, mất đi cả những người cháu yêu thương." Anh nhớ lại những đêm thức trắng, những áp lực vô hình đè nặng, những lần anh im lặng chịu đựng vì nghĩ rằng mình phải mạnh mẽ, phải tự gánh vác tất cả. Cái cảm giác "không đủ sức để yêu cho đúng" đã từng bào mòn anh, không chỉ trong tình yêu mà còn trong cả cuộc sống.
Ông Phi khẽ gật đầu, như thể ông đã nghe những lời như vậy hàng ngàn lần. Ông nhìn Khánh với ánh mắt đầy cảm thông, nhưng cũng pha chút nghiêm nghị. "Cháu Khánh, cháu đã đi một chặng đường dài. Và cháu đã làm rất tốt." Giọng ông nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Khánh cảm thấy một chút nhẹ nhõm, như thể một phần gánh nặng đã được san sẻ. Anh biết, Ông Phi sẽ không cho anh một câu trả lời dễ dàng, nhưng ông sẽ giúp anh tìm ra con đường của riêng mình.
***
Ông Phi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Khánh, một cái chạm nhỏ nhưng đầy sự ấm áp và thấu hiểu. Khánh lắng nghe, ánh mắt từ từ dịu lại, suy ngẫm từng lời như đang gom nhặt những mảnh vỡ của tâm hồn. Tiếng piano vẫn đều đặn ngân nga những giai điệu buồn man mác nhưng không bi lụy, như một lời thì thầm của số phận.
"Cháu Khánh," Ông Phi bắt đầu, giọng ông trầm ấm, điềm đạm, "Thành công không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Và trên hành trình đó, điều quan trọng nhất không phải là cháu vươn tới được bao xa, mà là cháu có tìm thấy sự bình yên trong từng bước đi hay không." Ông Phi nhấp một ngụm nước lọc, ánh mắt tinh anh vẫn không rời khỏi Khánh. "Cháu đã từng nghĩ rằng cháu phải đạt được tất cả, phải hoàn hảo, để chứng tỏ giá trị của mình. Nhưng giá trị của một con người không nằm ở những gì họ sở hữu hay những danh hiệu họ đạt được, mà ở cách họ sống, cách họ đối diện với bản thân, và cách họ đối xử với những người xung quanh."
Mùi hương của hoa nhài từ khu vườn nhỏ bên ngoài cửa sổ lùa vào, hòa quyện với mùi bơ và rượu vang, tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa tĩnh lặng, hoàn hảo cho những lời triết lý sâu sắc. "Mỗi người đều có những giới hạn riêng, cháu ạ. Và việc chấp nhận chúng không phải là yếu đuối, mà là sự dũng cảm. Đừng cố gắng trở thành một người mà cháu không phải, hay một phiên bản hoàn hảo mà cháu tự vẽ ra. Hãy là chính cháu, và tìm thấy giá trị trong những điều giản dị nhất." Ông Phi nói, giọng điệu của ông như một làn gió mát xua đi những đám mây u ám trong lòng Khánh. Khánh cảm thấy một sự thật hiển nhiên đang dần hé lộ, một sự thật mà anh đã cố gắng né tránh bấy lâu nay.
"Cháu đã từng gồng mình lên để ‘đủ tốt’ cho tất cả mọi thứ," Ông Phi tiếp tục, như đọc được suy nghĩ của Khánh. "Đó là một gánh nặng không ai có thể mang vác mãi được. Nó bào mòn cháu, khiến cháu mất đi chính mình, mất đi khả năng cảm nhận và chia sẻ. Cháu đã từng nói 'Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.' Cháu có hiểu vì sao mình nói câu đó không?"
Khánh im lặng, gật đầu chậm rãi. Anh nhìn xuống bàn ăn, nơi ánh nến nhảy múa trên bề mặt ly rượu, phản chiếu đôi mắt anh. Anh hiểu. Anh hiểu rằng sự kiệt sức, sự ám ảnh về việc không đủ tốt đã khiến anh trở nên vô cảm, thiếu đi sự thấu hiểu mà Linh khao khát. Anh đã từng nghĩ tình yêu là sự gánh vác, là sự hy sinh thầm lặng, là cố gắng xây dựng một tương lai vật chất vững chắc, mà quên mất rằng tình yêu cũng cần sự hiện diện, cần sự chia sẻ cảm xúc, cần những lời nói dù vụng về.
"Tình yêu cũng vậy, cháu ạ. Không phải là gánh vác tất cả, mà là sự sẻ chia," Ông Phi nói tiếp, như muốn gieo vào lòng Khánh một hạt giống của sự bình yên. "Cháu không cần phải hoàn hảo để được yêu. Cháu chỉ cần là chính cháu, với tất cả những điểm mạnh và điểm yếu. Càng chấp nhận giới hạn của mình, cháu càng dễ dàng đón nhận và chia sẻ với người khác một cách chân thành nhất. Khi cháu không còn cố gắng chứng tỏ bản thân, cháu sẽ thấy nhẹ nhõm hơn, và khi đó, cháu mới có thể thực sự yêu thương và được yêu thương một cách trọn vẹn."
Ông Phi mỉm cười nhẹ. "Thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn. Bình yên khi chấp nhận mình là ai, bình yên khi biết mình đang ở đâu, và bình yên khi biết đủ. Đó mới là tài sản quý giá nhất."
Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh giờ đây trong veo, không còn sự nặng nề, u ám. Anh cảm thấy như một nút thắt đã được gỡ bỏ trong lòng. Những lời của Ông Phi không phải là một lời khuyên đơn thuần, mà là một sự khai sáng, một định hướng rõ ràng cho con đường phía trước. Anh nhận ra rằng, mình đã tìm kiếm hạnh phúc ở sai chỗ, đã đặt gánh nặng không cần thiết lên bản thân, và đã vô tình tự đẩy mình vào một vòng xoáy không lối thoát.
Anh đã trưởng thành. Anh đã học được cách chấp nhận những giới hạn của bản thân, học cách yêu thương chính mình mà không cần phải gồng mình lên để làm hài lòng bất kỳ ai. Sự bình yên và chấp nhận này sẽ là nền tảng vững chắc cho mối quan hệ hiện tại của anh với Thu, một mối quan hệ nơi anh không cần phải che giấu những điểm yếu, nơi có sự sẻ chia và thấu hiểu. Nó cũng sẽ là chìa khóa để anh đối diện với quá khứ, với Linh, mà không còn vương vấn tiếc nuối hay đau khổ. Anh đã sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ bình thản và ý nghĩa, khi cả hai đều đã tìm thấy giá trị của riêng mình, không phải là "hết yêu nên rời đi", mà là "yêu không còn là lý do đủ mạnh" để tiếp tục làm tổn thương nhau.
"Cháu hiểu rồi, Ông Phi," Khánh khẽ nói, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản nở trên môi. Đó là nụ cười của một người đã thực sự giải thoát khỏi xiềng xích của quá khứ, của những kỳ vọng đè nặng. "Cháu cảm ơn Ông."
Ông Phi chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt ông lấp lánh sự hài lòng. "Tốt. Giờ thì, chúng ta dùng bữa thôi. Món gan ngỗng áp chảo ở đây rất ngon đấy, cháu Khánh."
Khánh nhìn Ông Phi, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao, rọi sáng khu vườn nhỏ. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác bình yên sâu sắc mà anh đã tìm kiếm bấy lâu. Anh đã buông bỏ được nỗi ám ảnh "không đủ tốt", và giờ đây, anh đã sẵn sàng viết tiếp câu chuyện của cuộc đời mình, với một trái tim thanh thản và một tâm hồn trưởng thành.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.