Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 451: Bình Yên Tìm Thấy Trong Lắng Nghe
Khánh rời khỏi nhà hàng “Le Jardin Secret” với một tâm trạng chưa từng có. Bước chân anh nhẹ bẫng, không còn cảm giác nặng nề của những gánh xiềng vô hình mà anh đã mang vác suốt bao năm tháng. Ánh trăng đã lên cao, nhuộm bạc những con đường và tán lá cây, như một tấm gương phản chiếu sự thanh thản vừa được tìm thấy trong tâm hồn anh. Những lời của Ông Phi vẫn văng vẳng bên tai, không phải là mệnh lệnh hay lời khuyên giáo điều, mà là những tia sáng chiếu rọi vào những ngóc ngách tối tăm nhất trong tiềm thức anh. Anh đã gật đầu, đã nói “Cháu hiểu rồi, Ông Phi,” nhưng sự thật là anh cảm thấy mình đang bắt đầu một hành trình hiểu biết mới mẻ, sâu sắc hơn về chính bản thân mình. Đó là một sự giải thoát khỏi xiềng xích của quá khứ, của những kỳ vọng đè nặng, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản nở trên môi – nụ cười của một người đã thực sự buông bỏ được nỗi ám ảnh “không đủ tốt”.
Giờ đây, anh đã sẵn sàng viết tiếp câu chuyện của cuộc đời mình, với một trái tim thanh thản và một tâm hồn trưởng thành.
***
Đã quá mười giờ đêm, nhưng ánh đèn trong văn phòng của Khánh vẫn còn sáng. Hầu hết các đồng nghiệp đã về, để lại một không gian tĩnh lặng đến lạ lùng, chỉ còn tiếng điều hòa phả hơi mát và tiếng lách tách nhè nhẹ từ bàn phím của ai đó vẫn còn đang miệt mài. Khánh không thực sự làm việc. Anh ngồi trước màn hình máy tính, bảng tính Excel với những con số khô khan vẫn hiện hữu, nhưng ánh mắt anh lại vô định nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi thành phố đang lên đèn. Những tòa nhà cao tầng chọc trời lấp lánh như những khối pha lê khổng lồ, dòng xe cộ vẫn hối hả chảy trên những con đường, tạo thành những dải sáng màu cam và đỏ kéo dài vô tận.
Trong đầu Khánh, những lời của Ông Phi vẫn như một dòng suối mát chảy qua, tưới tắm mảnh đất khô cằn trong lòng anh. “Thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn. Bình yên khi chấp nhận mình là ai, bình yên khi biết mình đang ở đâu, và bình yên khi biết đủ. Đó mới là tài sản quý giá nhất.” Anh đã từng vắt kiệt sức lực để chạy theo những định nghĩa thành công mà xã hội áp đặt, những kỳ vọng mà gia đình đặt lên vai, và cả những chuẩn mực vô hình mà anh tự tạo ra cho chính mình. Anh đã tin rằng phải đạt được những cột mốc nhất định, phải có một vị trí vững chắc, một tài sản đủ đầy, thì mới “xứng đáng” với tình yêu, mới “đủ tốt” để giữ lấy một người con gái như Linh. Nhưng chính cái gánh nặng ấy đã bào mòn anh, khiến anh trở nên vô cảm, vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, và cuối cùng, đẩy anh xa khỏi người anh yêu nhất. Câu nói “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng” đã từng gói gọn bi kịch của anh, và giờ đây, anh mới thực sự hiểu trọn vẹn sức nặng và sự thật đằng sau nó. Anh đã kiệt quệ không phải vì công việc, mà vì sự gồng mình gánh vác một định nghĩa sai lầm về bản thân và tình yêu.
Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực, nhưng cũng xen lẫn một chút trống trải, một nỗi bâng khuâng man mác. Trống trải vì nhận ra mình đã gồng mình quá lâu, đã lãng phí quá nhiều năng lượng cho những điều không thực sự cần thiết. Bâng khuâng vì những gì đã qua, những mất mát không thể lấy lại. Anh khẽ thở dài, luồn tay vào mái tóc cắt ngắn gọn gàng, phù hợp với môi trường công sở của mình. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính của anh giờ đây không còn mang vẻ mệt mỏi thường trực, nhưng vẫn còn đó một sự tĩnh lặng khác thường, như mặt hồ sau cơn bão lớn, đã bình yên nhưng vẫn còn mang theo dư âm của những đợt sóng ngầm. Đôi mắt sâu của anh, vốn thường nhìn xa xăm hoặc tập trung cao độ khi làm việc, giờ đây dường như nhìn xuyên qua cả những ánh đèn thành phố, đi thẳng vào một điểm vô định nào đó trong tương lai, nơi anh đang cố gắng hình dung một phiên bản khác của chính mình – một phiên bản nhẹ nhõm hơn, chân thật hơn, và bình yên hơn.
Thu, đang chuẩn bị ra về, đi ngang qua khu vực làm việc của Khánh. Cô đã cất gọn đồ đạc, tắt máy tính và chuẩn bị rời đi sau một ngày dài làm việc. Bước chân cô nhẹ nhàng, thanh thoát. Ngoại hình thanh lịch, gương mặt thông minh của cô luôn toát lên vẻ tự tin và chuyên nghiệp. Đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp của Thu lướt qua, rồi dừng lại ở dáng người cao ráo, hơi gầy của Khánh. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu xanh đậm, quần tây chỉnh tề, trang phục công sở tối giản quen thuộc, nhưng tư thế ngồi của anh lại khác lạ. Anh không gõ phím, không đọc tài liệu, chỉ ngồi đó, bất động, như một bức tượng giữa không gian văn phòng vắng lặng. Vẻ tĩnh lặng đó không phải là sự tập trung cao độ, mà là một sự chìm đắm, một trạng thái tâm lý sâu sắc hơn. Thu nhận thấy điều đó. Cô dừng lại cách anh một quãng, không làm phiền, chỉ quan sát từ xa, ánh mắt đầy sự quan tâm chân thành và thấu cảm. Cô biết Khánh là người trầm tính, ít nói, nhưng cô cũng đủ tinh tế để nhận ra khi nào sự im lặng của anh mang một ý nghĩa khác, sâu sắc hơn một chút.
Sau vài giây, cô quyết định phá vỡ sự im lặng. Giọng cô nhẹ nhàng, đủ để Khánh nghe thấy nhưng không quá lớn để làm anh giật mình. "Khánh, anh vẫn còn ở đây à?"
Khánh khẽ giật mình, như thoát ra khỏi một giấc mơ dài. Anh quay đầu lại, đôi mắt sâu hơi nheo lại một chút khi nhìn về phía Thu. Ánh mắt anh thoáng chút bối rối, rồi nhanh chóng che giấu đi bằng một nụ cười nhếch mép nhẹ, đầy vẻ xã giao quen thuộc. Anh lướt tay trên bàn phím như thể đang bận rộn hoàn thành một công việc khẩn cấp nào đó, cố tạo ra một vẻ ngoài bận rộn để che giấu đi khoảnh khắc suy tư vừa rồi. "À, ừm... anh còn chút việc cần giải quyết." Giọng anh trầm ấm, nhưng pha lẫn một chút mệt mỏi khó che giấu.
Thu tiến lại gần hơn, từng bước chân thanh thoát trên sàn gạch sáng bóng. Bộ trang phục công sở gọn gàng càng làm tôn lên vẻ chuyên nghiệp nhưng không kém phần duyên dáng của cô. Ánh mắt cô vẫn đầy sự quan tâm, nhưng không có chút dò xét hay áp đặt nào. Cô biết Khánh không giỏi bộc lộ cảm xúc, và việc ép anh nói ra sẽ chỉ khiến anh càng thu mình lại. "Khuya rồi, anh đừng làm việc quá sức. Sức khỏe là quan trọng nhất." Cô nói, giọng điệu ân cần. Khánh chỉ khẽ gật đầu, cố gắng tập trung vào màn hình máy tính, nhưng trong lòng anh, một điều gì đó đang dần nới lỏng. Sự hiện diện của Thu, sự quan tâm tinh tế của cô, như một luồng gió mát lành thổi vào những ngóc ngách còn vương vấn sự cô đơn trong anh. Anh đã từng nghĩ mình phải tự gánh vác mọi thứ, nhưng giờ đây, anh đang học cách chấp nhận sự sẻ chia, dù chỉ là một lời hỏi thăm nhẹ nhàng.
***
Khánh đứng dậy, tắt màn hình máy tính. Anh cảm thấy một sự thôi thúc muốn rời khỏi không gian này, thoát khỏi những con số và biểu đồ đã từng là thước đo duy nhất cho giá trị của anh. Cùng Thu, anh bước ra khỏi văn phòng, đi dọc hành lang dài, vắng lặng của tòa nhà. Tiếng bước chân của hai người vang vọng trên nền gạch, tạo nên một nhịp điệu đều đặn trong không gian yên tĩnh. Ánh đèn huỳnh quang trắng xóa hắt xuống, làm nổi bật lên những bức tường màu be và những cánh cửa văn phòng đóng kín, tạo nên một cảm giác lạnh lẽo và vô trùng.
“Trông anh có vẻ hơi suy tư,” Thu khẽ lên tiếng, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, không muốn phá vỡ sự yên tĩnh đang bao trùm. “Có chuyện gì không ổn sao?” Cô không nhìn thẳng vào anh, mà ánh mắt cô lướt qua những bức tranh trang trí trên tường, rồi quay lại nhìn Khánh bằng ánh mắt thấu hiểu. Cô đã học được cách đọc vị những khoảng lặng của Khánh, những dấu hiệu nhỏ nhặt trên khuôn mặt ít biểu cảm của anh. Vẻ tĩnh lặng của Khánh trong văn phòng không phải là sự bình yên, mà là một sự bão hòa của những suy nghĩ, một sự mệt mỏi ẩn giấu dưới lớp vỏ bình thản.
Khánh ngập ngừng. Thói quen che giấu cảm xúc, không muốn để lộ sự yếu đuối đã ăn sâu vào tiềm thức anh. "Không có gì," anh bắt đầu, nhưng rồi lại dừng lại. Lời nói của Ông Phi lại vọng về: "Càng chấp nhận giới hạn của mình, cháu càng dễ dàng đón nhận và chia sẻ với người khác một cách chân thành nhất." Anh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi. "Không có gì lớn đâu, chỉ là... hơi mệt thôi. Có vài chuyện cần suy nghĩ." Anh nói, giọng anh trầm hơn một chút, bộc lộ một sự thành thật hiếm hoi. Đây là một bước nhỏ, nhưng lại là một bước tiến lớn đối với một người đàn ông như anh, người đã từng coi việc chia sẻ gánh nặng nội tâm là một biểu hiện của sự yếu đuối.
Thu không đào sâu. Cô biết đó là cách của Khánh. "Em hiểu," cô nói, giọng điệu chứa đầy sự đồng cảm. "Công việc dạo này cũng căng thẳng thật. Anh đã cố gắng rất nhiều rồi." Cô không nói thêm về công việc hay áp lực, mà chuyển hướng một cách tinh tế. "Nếu không phiền, hay mình đi uống cà phê một chút không? Quán 'Hồi Ức' chỗ cũ, không khí ở đó dễ chịu. Em nhớ anh cũng thích cà phê ở đó mà." Lời đề nghị của cô không mang tính ép buộc, mà như một lời mời chân thành, một cơ hội để anh có thể thoát khỏi không gian tù túng của những suy nghĩ, tìm một nơi chốn bình yên hơn để trải lòng, hoặc đơn giản là để có một khoảnh khắc thư giãn. Cô không muốn anh cảm thấy bị truy vấn, chỉ muốn anh biết rằng có một người sẵn lòng lắng nghe, không phán xét.
Khánh ban đầu định từ chối theo thói quen. Anh luôn là người tự gánh vác mọi thứ, tự đối mặt với những vấn đề của mình. Nhưng rồi, anh nhìn sang Thu. Ánh mắt cô không phải là sự tò mò, mà là sự chân thành, ấm áp, một sự quan tâm không vụ lợi. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn chia sẻ, dù chỉ là một chút, một phần nhỏ của những gì đang diễn ra trong lòng anh. Anh nhận ra rằng, sự trưởng thành không chỉ là chấp nhận giới hạn của bản thân, mà còn là chấp nhận sự hỗ trợ, sự sẻ chia từ những người xung quanh. Đó là một phần của sự bình yên mà Ông Phi đã nói đến. Anh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng hiếm hoi nở trên môi. Nụ cười không còn mang vẻ nhếch mép xã giao, mà là một nụ cười chân thật, một sự đồng ý ngầm. "Được thôi. Cũng lâu rồi anh chưa ghé 'Hồi Ức'." Anh nói, giọng anh có vẻ nhẹ nhõm hơn hẳn.
Cả hai cùng bước vào thang máy, cảm giác như trút bỏ được gánh nặng của một ngày dài, và sẵn sàng cho một không gian khác, một cuộc trò chuyện khác, nơi những gánh nặng nội tâm có thể được đặt xuống. Khánh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa, một phần vì được thoát khỏi văn phòng, và một phần vì anh đã vượt qua được rào cản của chính mình, chấp nhận một sự kết nối, một sự sẻ chia mà anh đã từ chối bấy lâu. Hành lang tòa nhà vẫn lạnh lẽo, nhưng trong lòng Khánh, một sự ấm áp nho nhỏ đang dần được nhóm lên.
***
Quán cà phê ‘Hồi Ức’ nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, khuất mình sau những dãy nhà cao tầng ồn ào của thành phố. Bước vào quán, Khánh và Thu như bước vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với sự hối hả bên ngoài. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo vẫn giữ nguyên vẻ đẹp hoài cổ, với những bức tường gạch trần thô mộc, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã lên nước bóng loáng theo thời gian. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn treo trần được thiết kế tinh xảo, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn đến lạ. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và chút hương trà hoa thoang thoảng, tạo nên một tổng thể dễ chịu, đánh thức mọi giác quan.
Nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau lanh canh và những tiếng nói chuyện thì thầm, không quá lớn để làm phiền, mà chỉ như những nốt nhạc phụ họa cho sự tĩnh lặng. Có một góc ban công nhỏ nhìn xuống hẻm, nơi thỉnh thoảng có vài giọt mưa lất phất rơi trên mái hiên, tạo nên âm thanh tí tách đều đặn, như một bản nhạc thiền định. Quán trang trí nhiều sách cũ, xếp gọn gàng trên những kệ gỗ cao, tạo cảm giác như một thư viện cổ kính, mời gọi người ta dừng chân, đọc sách và suy tư. Đây chính là không gian lý tưởng cho những buổi tâm sự, nơi người ta có thể mở lòng mà không sợ bị phán xét hay gián đoạn.
Khánh và Thu chọn một chiếc bàn nhỏ nép mình trong góc, đủ riêng tư để nói chuyện nhưng vẫn cảm nhận được hơi ấm từ không gian chung. Thu ngồi đối diện Khánh, gương mặt thông minh của cô được chiếu sáng bởi ánh đèn vàng dịu, làm đôi mắt sắc sảo của cô thêm phần ấm áp. Cô gọi một ly trà hoa cúc, còn Khánh vẫn trung thành với cà phê đen đá. Khi đồ uống được mang ra, Thu không thúc ép, chỉ kiên nhẫn nhấp một ngụm trà, để Khánh có đủ thời gian và không gian để sắp xếp suy nghĩ của mình. Cô biết rằng đối với Khánh, việc mở lời không phải là điều dễ dàng, và sự im lặng có sức nặng riêng của nó. "Đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời," cô đã từng nói, và giờ đây, cô đang cho Khánh không gian để tìm thấy câu trả lời của chính mình.
Khánh khuấy nhẹ ly cà phê đen đá, tiếng đá va vào thành ly kêu lanh canh, hòa vào bản nhạc jazz đang phát. Anh hít một hơi thật sâu mùi cà phê quen thuộc, cảm thấy tâm trí mình dần trở nên tĩnh tại hơn. Nhìn ánh mắt kiên nhẫn của Thu, cảm nhận được sự tin cậy mà cô dành cho mình, anh bắt đầu lên tiếng, giọng trầm ấm, chậm rãi. "Hôm nay, anh có gặp Ông Phi." Anh không nói thẳng về cuộc trò chuyện hay nội dung chi tiết, nhưng đó là một khởi đầu.
Thu khẽ gật đầu, ánh mắt khuyến khích. "À, bác ấy dạo này vẫn khỏe chứ ạ? Em nghe nói bác vừa đi du lịch về."
"Ông vẫn khỏe. Và ông ấy... đã nói với anh nhiều điều." Khánh dừng lại, tìm kiếm từ ngữ phù hợp. "Ông Phi nói... thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn. Em thấy điều đó đúng không? Anh đã từng nghĩ... mình phải gánh vác mọi thứ." Giọng anh khẽ run lên một chút khi nhắc đến từ "gánh vác", như thể gánh nặng đó vẫn còn vương vấn đâu đó trong tiềm thức. Anh không nhắc đến Linh, không nhắc đến những áp lực đã từng khiến anh và cô xa cách, nhưng những lời anh nói đều xoay quanh gánh nặng nội tại đã từng đeo bám anh, những cuộc đấu tranh âm thầm mà anh đã trải qua. Anh kể về cảm giác "không đủ tốt," về việc anh đã cố gắng gồng mình để đáp ứng những kỳ vọng của người khác, để xây dựng một tương lai vững chắc đến nỗi quên mất rằng chính bản thân mình cũng cần được quan tâm, được lắng nghe. Anh nói về sự kiệt sức, về cảm giác trống rỗng khi đã đạt được những điều mình mong muốn nhưng lại không tìm thấy hạnh phúc.
Thu lắng nghe một cách chân thành, không ngắt lời, không phán xét. Cô đặt ly trà xuống, khẽ nghiêng đầu, đôi mắt cô phản chiếu ánh đèn vàng dịu, trông càng thêm sâu sắc và thấu hiểu. Cô gật đầu nhẹ nhàng, như muốn Khánh biết rằng cô hoàn toàn đồng ý và chia sẻ cảm nhận của anh. "Em nghĩ ai cũng có những giới hạn của riêng mình, Khánh ạ." Giọng cô ấm áp, nhẹ nhàng, không hề có ý giáo điều hay khuyên bảo. "Quan trọng là mình biết chấp nhận và yêu thương bản thân, đúng không? Không ai có thể hoàn hảo hay gánh vác tất cả. Đôi khi, chỉ cần có người lắng nghe đã là đủ rồi." Cô nói, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Khánh, truyền cho anh một nguồn năng lượng tích cực, một sự sẻ chia chân thành.
Khánh nhìn cô. Anh chưa từng nghĩ mình có thể nói ra những điều này một cách dễ dàng như vậy, chưa từng nghĩ có ai đó có thể hiểu được những áp lực vô hình mà anh đã mang vác. Anh đã quen với việc giữ kín mọi thứ trong lòng, tự mình giải quyết, tự mình chịu đựng. Nhưng trước sự thấu hiểu của Thu, trước ánh mắt không phán xét của cô, anh cảm thấy một bức tường vô hình trong lòng mình đang dần sụp đổ. "Anh... anh chưa từng nghĩ mình có thể nói ra những điều này một cách dễ dàng như vậy." Anh thừa nhận, giọng anh khẽ run lên vì xúc động. Đó là một lời thú nhận về sự yếu đuối, nhưng trong không gian ấm cúng của ‘Hồi Ức’, dưới ánh mắt thấu hiểu của Thu, nó lại trở thành một biểu hiện của sự dũng cảm và trưởng thành.
Thu khẽ mỉm cười. Cô nhẹ nhàng đưa tay ra, đặt lên mu bàn tay Khánh đang đặt trên bàn. Bàn tay cô ấm áp, mềm mại, truyền cho anh một cảm giác trấn an, xoa dịu. Ánh mắt cô dịu dàng, trìu mến. Cô không nói thêm lời nào, chỉ đơn giản là hiện diện, là lắng nghe, là sẻ chia bằng cả trái tim mình. Khánh nhìn cô, rồi nhìn xuống bàn tay mình đang được cô nắm lấy. Một gánh nặng nữa được trút bỏ, không phải là gánh nặng của quá khứ, mà là gánh nặng của sự cô độc trong việc đối mặt với chính mình. Một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực anh, không phải là tình yêu mãnh liệt, mà là sự bình yên, sự kết nối, một cảm giác không còn cô đơn trên hành trình chữa lành và trưởng thành của mình.
Anh nhận ra, đây chính là sự sẻ chia mà Ông Phi đã nói đến. Không cần phải là những lời nói hoa mỹ, không cần những lời khuyên to tát. Chỉ cần một ánh mắt thấu hiểu, một cử chỉ trấn an, và một trái tim sẵn lòng lắng nghe. Khánh khẽ siết nhẹ bàn tay Thu, một cử chỉ nhỏ nhưng chất chứa biết bao sự biết ơn và tin cậy. Dưới ánh đèn vàng dịu của ‘Hồi Ức’, giữa tiếng nhạc jazz du dương và mùi cà phê nồng nàn, Khánh cảm thấy mình đang thực sự bắt đầu một chương mới trong cuộc đời, một chương mà ở đó, anh không còn phải gồng mình một mình nữa. Anh đã buông bỏ được nỗi ám ảnh "không đủ tốt", và giờ đây, anh đã sẵn sàng cho một mối quan hệ nơi có sự sẻ chia và thấu hiểu, một tình yêu trưởng thành, không áp lực, được xây dựng trên nền tảng của sự bình yên nội tại.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.